Thứ Năm, 12 tháng 5, 2011
by LTSA

Trọng Nghĩa - Theo hãng tin Mỹ Bloomberg vào hôm nay 11/05/2011, ConocoPhillips, tập đoàn dầu khí lớn thứ ba tại Mỹ vừa xác nhận kế hoạch bán cổ phần của họ trong ba công trình khai thác dầu hỏa và khí đốt tự nhiên ngoài khơi bờ biển Việt Nam. Theo ông John McLemore, một phát ngôn viên của Conoco, đó là các đề án nằm trong vùng biển Đông.
Theo cứ liệu công bố trên trang web của ConocoPhillips, tập đoàn có trụ sở tại Houston (Texas) này hiện nắm giữ 23,3% cổ phần trong một cụm gồm 5 mỏ dầu thuộc lô 15-1, cũng như 36% cổ phần của mỏ Rạng Đông trong lô 15-2 tại khu vực bể Cửu Long. Trong năm 2009, sản lượng các mỏ dầu này đạt mức tương đương 32.000 thùng mỗi ngày. Ngoài ra, Conoco cũng chào bán 16.3% cổ phần của họ trong đường ống dẫn khí Nam Côn Sơn, công suất 700m3/ngày, nối liền bể Nam Côn Sơn với miền Nam Việt Nam.
Kế hoạch rút khỏi các công trình khai thác dầu khí tại Việt Nam của Conoco nằm trong khuôn khổ chương trình bán bớt tài sản của tập đoàn này để có thanh khoản mua lại mua lại cổ phiếu và đẩy mạnh tăng trưởng. Vào năm ngoái, thông qua một chương trình công bố một năm trước đó, ConocoPhillips đã bán được khoảng 7 tỷ đô la tài sản mà một phần định dùng cho việc giảm nợ.
Trả lời hãng Bloomberg bằng thư điện tử, ông McLemore xác định là kế hoạch bán cổ phần của họ trong các đề án tại Việt Nam nằm trong khuôn khổ chương trình giảm trừ đầu tư kể trên. Paul Sankey, một chuyên gia phân tích thuộc ngân hàng Đức Deutsche Bank, vào cuối tháng tư vừa qua, đã ước lượng rằng trị giá tài sản của Conoco tại Việt Nam lên đến khoảng 1,5 tỷ đô la.
Theo ông Jason Gammel, một nhà phân tích tại công ty Macquarie Capital Châu Âu tại Luân Đôn, việc bán cổ phần tại Việt Nam sẽ cho phép ConocoPhillips giảm bớt sự hiện diện tại một khu vực không đáng kể trong hoạt động kinh doanh của họ.
Theo chuyên gia này, đó chỉ là một phần rất nhỏ trong hoạt động tổng thể của tập đoàn Mỹ, nhưng lại có khả năng hấp dẫn được các bên khác. Quan tâm đến các cổ phần của Conoco có thể là các tập đoàn Trung Quốc hay Ấn Độ, nhưng câu hỏi đặt ra là liệu chính phủ Việt Nam có đồng ý phê duyệt việc bán cho các công ty đó hay không.
Theo hai quan chức cấp cao của ConocoPhillips xin ẩn danh, thì họ đã thảo luận với tập đoàn dầu khi nhà nước Việt Nam (PetroVietnam) về kế hoạch bán phần hùn nói trên. Lý do là vì PetroVietnam nắm giữ 50% cổ phần trong lô 15-1, trong lúc ConocoPhillips, hai tập đoàn Hàn Quốc Korea National Oil Corp và SK Corp, tập đoàn Geopetrol nắm giữ 50% cổ phần còn lại.
PetroVietnam cũng giữ 51% trong dự án đường ống dẫn khí Nam Côn Sơn, phần còn lại, gồm 32.7% đã được Tập đoàn Anh BP đã đồng ý bán cho Công ty Dầu khí TNK-BP của Nga vào tháng 10 năm ngoái, và ConocoPhillips nắm giữ 16,3% còn lại.
Riêng về mỏ Rạng Đông, Công ty Dầu khí Việt - Nhật (JVPC) nắm giữ 46.5% cổ phần, trong khi PetroVietnam nắm giữ 17.5% và ConocoPhillips sở hữu phần còn lại.
Theo một quan chức Việt Nam, việc Conoco bán phần hùn vốn của mình trong ba công trình kể trên cần có sự phê chuẩn từ Ban giám đốc của PetroVietnam và của Bộ Công thương. Theo Bloomberg, Thứ trưởng bộ Công thương Việt Nam, ông Lê Dương Quang đã từ chối bình luận kế hoạch trên.
by LTSA

QUẢNG NGÃI (SGTT).- Chỉ nội một đêm trong tuần qua, 5 chú chó cưng của cư dân làng biển Sơn Trà, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi bị thú dữ tấn công.
Dân chúng làng biển xôn xao đồn ầm về con thú dữ xuất hiện ban đêm, xé xác, moi ruột chó ăn thịt.
Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 10 tháng 5 trích lời của cựu cán bộ hội Liên Hiệp phụ nữ xã Bình Đông – Phan Thị Bích Ngọc cho biết đã mục kích sự việc kỳ lạ xảy ra khoảng 10 giờ đêm 6 tháng 5. Đêm đó, nhà bà có hai con chó: một con đột nhiên phóng lên bàn thờ nằm im thin thít; một con bị cắn đứt đầu, xé xác làm đôi nằm giữa sân, bị móc mất ruột gan phèo phổi…
Cũng vào đêm nói trên, 4 con chó nhỏ nhà ông Nguyễn Dảnh ở lân cận cũng bị moi ruột chết tương tự. Liên tiếp những đêm sau, cảnh tượng đáng sợ nói trên tái diễn tại một số nhà khác trong vùng.
Nhóm công an xã tuần tiễu cho biết phát giác dấu chân lạ trên bãi biển, nghi của một loài thú dữ xuất hiện vào ban đêm.
Một em nhỏ học lớp 7 ở xã Bình Sơn cũng tiết lộ đã nhìn thấy một con vật 4 chân, lông đen, lớn gấp 4 lần một con chó berger ở thôn nhà. Nhiều cư dân khác thì nghe được tiếng gầm gừ của một loài thú dữ ở vùng biển, kéo dài khoảng 15 phút trong đêm.
Hiện nay, sợ thú dữ ăn thịt, hầu hết cư dân trong vùng đều không dám rời khỏi nhà vào ban đêm. Một vài gia đình đã di tản sang huyện khác để trú ngụ, tránh tai họa bất ngờ. (PL)
Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011
by LTSA

Ông Boris Eltsine, Cựu Tông thống Nga, cựu Ủy Viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Liên Sô, đã từng tuyên bố :
« Chế độ cộng sản chỉ có thể bị thay thế, chứ không thể cải tổ.
Tại sao ?
Thay thế có nghĩa là phải làm cách mạng để thay thế hoàn toàn chế độ, từ ý thức hệ, thể chế chính trị, bắt đầu bằng hiến pháp, tới giai tầng lãnh đạo, và trật tự xã hội. Khác với cải tổ là vẫn giữ chế độ, vẫn giữ giai tầng lãnh đạo và trật tự xã hội cũ; nhưng chỉ thay đổi một vài sự kiện nhỏ, như tu chính hiến pháp, thay một vài người lãnh đạo, và làm xoa dịu một vài bất công quá lộ liễu, trong khi đó thì đại đa số dân vẫn sống trong bất công.
Một trong những nguyên do chính của sự việc chế độ cộng sản chỉ có thể thay thế chứ không có thể cải cách là vì đó là một chế độ độc tài toàn diện, đi từ A tới Z.
Nếu nhìn trong lịch sử nhân loại cận đại, thì chỉ có 2 chế độ độc tài mà ngày hôm nay người ta gọi là độc tài toàn diện, toàn trị, có nghĩa là cai trị trên mọi lãnh vực của đời sống con người, đó là chế độ toàn trị phát xít Hitler và chế độ toàn trị cộng sản. Hai chế độ này, mặc dầu bề ngoài chống nhau, nhưng bản chất của nó giống nhau, chỉ là mặt trái, mặt phải của một đồng tiền. Cả hai đều là tàn dư của chế độ quân chủ phong kiến, cả 2 chỉ là đống tro tàn của chế độ quân chủ phong kiến, nhưng trước khi tàn, nó bùng lên ở bên phải, đó là chế độ phát xít, bùng lên ở bên trái, đó là chế độ cộng sản ; nhưng cả hai đều biết dùng những phương tiện khoa học hiện đại để tăng cường cho độc tài của mình. Đó cũng là ý kiến của nhà văn hào nổi tiếng Georges Orwells, tác giả quyển Trại xúc vật ( Animal Farm), xuất bản năm 1945, ví cộng sản như loài xúc vật, rồi quyển « 1984 », xuất bản năm 1949, nói đến độc tài cộng sản là một độc tài cực quyền và đã biết lợi dụng kỹ thuật của khoa học để tăng cường cho những hành động độc tài, như hành động dùng máy bay trực thăng nhòm vào cửa sổ người dân, để theo dõi đời sống tư nhân của họ. G. Orwells tiên đoán cộng sản sẽ sụp đổ năm 1984, vì vậy quyển truyện mang tên 1984. Chế độ phát xít Hitler cũng vậy, muốn kiểm soát con người từ cách suy nghĩ cho tới hành động ngoài đời, chi phối đời sống xã hội trên mọi lãnh vực, từ tư tưởng, kinh tế, chính trị, quân sự, công an, tuyên truyền. Cả hai chế độ đều cai trị dân bằng cái loa, cái còng và cái súng. Cái loa chính là bộ máy tuyên truyền xảo trá, bôi bác sự thật và cho dân ăn bánh vẽ. Chính Goebel, Bộ trưởng Thông tin tuyên truyền phát xít, có nói : « Dù một sự việc không phải là sự thật ; nhưng chúng ta cứ nhắc đi, nhắc lại nhiều lần, lúc đầu dân không tin, sau trở nên bán tín, bán nghi, cuối cùng tin đó là sự thật. » Chúng ta chỉ lấy một sự kiện nhỏ là cả 2 chế độ, đều bắc loa ở mọi đầu phố, ra rả tuyên truyền, bắt dân phải nghe từ ngày này qua ngày khác, không muốn cũng phải nghe.
Về lãnh vực tuyên truyền, thì cộng sản học phát xít. Theo những sử gia, thì khi tiến vào Bá Linh năm 1945, việc đầu tiên Hồng quân Liên sô tìm kiếm, ngoài những nhà bác học Đức, còn có nhật ký của Goebel, với mục đích để học hỏi cách tuyên truyền của ông.
Chính vì chế độ cộng sản cũng như chế độ độc tài phát xít là toàn diện, được ví như một tảng đá, người ta không thể tách nó ra để sửa chữa, cải tổ từng mảnh, từng phần, vì nếu tách ra, thì nó sẽ bể tan. Chỉ có cách là dùng nó, hay vất nó đi, dùng tảng đá khác.
Một nguyên nhân khác, đó là là chế độ được dựng trên sự không tưởng của lý thuyết Mác, lâm vào cảnh đẽo chân để đi vừa giày, từ đó kéo theo sự dối trá để lừa bịp, và dùng cái súng và cái còng để đàn áp, tạo nên một giai tầng lãnh đạo vừa gian manh, dối trá, vừa ác ôn, côn đồ, một bọn ăn cướp, giết người công khai, vì chúng mang danh chủ nghĩa và có quyền.
Ở đây, tôi không thể phê bình chi tiết lý thuyết của Marx, xin quí vị xem những bài trước của tôi (1), tôi chỉ xin nêu ra một vài điều không tưởng và sai lầm. Chẳng hạn Marx chủ trương bãi bỏ quyền tư hữu. Đây là điều sai lầm và không tưởng : Sai lầm ở chỗ là quyền tư hữu không thể bãi bỏ mà chỉ có thể chuyển nhượng. Chính vì vậy, mà khi đảng cộng sản cướp được chính quyền, nói rằng bãi bỏ quyền tư hữu, đánh tư bản mại sản ; nhưng thực tế là tước đoạt quyền tư hữu của toàn dân, để trao vào tay một thiểu số cán bộ đảng đoàn, xã hội trở nên vô cùng bất công, trái hẳn với điều Marx mơ ước rằng xã hội cộng sản là một xã hội công bằng, cũng như trái hẳn với điều Marx nghĩ là quyền kinh tế quyết định ; nhưng trong xã hội cộng sản, quyền chính trị quyết định. Không tưởng ở chỗ là bãi bỏ quyền tư hữu chính là bãi bỏ một động lực giúp con người làm việc, nên xã hội cộng sản bị lâm vào cảnh cha chung không ai khóc, ruộng chung không ai cày, nhà chung không người chăm xóc.
Những người cộng sản, bắt đầu từ Lénine, nhờ một đảng, dùng bạo lực cướp được chính quyền, áp dụng lý thuyết sai lầm và không tưởng của Marx, bị lâm vào hoàn cảnh « Đẽo chân để đi vừa giày« , dùng bạo lực để đàn áp, giết chóc những ai không nghe theo, đồng thời dùng bộ máy thông tin, tuyên truyền để nói dối người khác và lừa bịp dân.
Không phải là một sự tình cờ khi ông Gorbatchev, đã từng là Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Liên sô tuyên bố :
« Tôi đã bỏ hơn cả nửa đời người đấu tranh cho lý tưởng cộng sản ; nhưng nay tôi phải đau buồn mà nói rằng : Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo. »
Ngày hôm nay, không những sự kiện tuyên truyền và nói láo, mà cả những việc giết người, không chỉ giết dân Nga, mà cả những dân tộc khác, như vụ giết hơn 20 000 sĩ quan quân đội Ba Lan trong thời kỳ Đệ Nhị Thế Chiến. Chính đương kim Tổng Thống Nga, Medvedev, trong dịp Kỷ Niệm 50 Chiến thắng Đệ Nhị Thế Chiến, đã tuyên bố :
« Chế độ cộng sản là một guồng máy sản xuất sự dối trá và giết người, không những giết chính dân mình, mà cả dân tộc khác. »
Nhà kinh tế học Nga, ông Girsh Itsykhovic Khanin, làm cho người ta ngạc nhiên về công trình nghiên cứu của ông về kinh tế Liên Sô suốt thời gian cộng sản nắm quyền. Theo ông, từ năm 1928 tới năm 1985, Tổng sản lượng quốc gia Liên sô không phải tăng trưởng gấp 84 lần, như giới lãnh đạo thường rêu rao, mà chỉ được nhân lên gấp 6,6 lần. Chẳng hạn từ năm 1928 tới năm 1940, Tổng sản lương chỉ tăng trưởng là 3,2%, trong khi đó chính quyền rêu rao là 13,9% ; từ năm 1980 tới năm 1985, tăng trưởng chỉ là 0,6%, trong khi chính quyền nói là 3,5% ( Theo Capital – Histoire – Les grandes Empires économiques – Hors série Mai-Juin 2011- Paris).
Một chế độ mà dựa trên một lý thuyết vừa sai lầm và vừa không tưởng, lại được áp dụng bởi một nhà nước độc tài, dựa trên độc đảng, chỉ dùng cái loa để tuyên truyền, bôi bác sự thật, cho dân ăn bánh vẽ, dựa trên cái súng và cái còng để dọa nạt, bỏ tù, giết những ai không nghe lời, thì chế độ này chỉ có thể bị thay thế, chứ không thể cải tổ, như chính lời một cán bộ cao cấp Đảng Cộng sản và đồng thời sau này là Tổng thống xứ Nga, ông Boris Eltsine, đã nói.
Paris ngày 09/05/2011
Chu chi Nam
(1) Xin xem thêm những bài về cộng sản, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/
Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011
by LTSA

Những ngày này Hàn Quốc đang ‘tạm giữ’ tàu Hoa sen VN để xiết nợ , trước đó thì tàu Global bị Trung cộng bắt giữ , Vinalines phải trả 800.000 Dollars để chuộc về , đó chỉ là mảnh vỡ nhỏ trôi nổi khi tập đoàn Vinashin mắc cạn trong hồ cá của Thủ tướng . chuyện làm kinh tế thất bại thì bị xiết nợ là chuyện bình thường bởi thương trường là chiến trường dứt khoát phải có kẻ thắng người thua , phải giành chiến thắng bằng mọi giá , không có chuyện thương xót hay nhân đạo. các doanh nghiệp trong và ngoài quốc doanh đều phải nợ , đời sống cộng đồng ai cũng phải có cái gì đó để mà gọi là…nợ . Nói chung là nợ đời , nhưng một Quốc gia này bị Quốc gia khác xiết nợ dưới hình thức nào thì điều này hoàn toàn khác . Trước tiên đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về nỗi nhục này và ‘lãnh tụ Vinashin’ còn ai ngoài Thủ tướng NTD . Nhắc đến Vinashin là nhắc đến món nợ 4,4 Tỷ Dollars do những ‘thiên tài’ của đảng gây ra , là nhắc đến những kẻ dám làm không dám chịu nhận trách nhiệm và đổ hết vào bồn cầu chính trị của đảng xem như xong . Không ai bị kỷ luật kể từ khi Nguyễn tấn Dũng làm Thủ tướng . Vậy thì với đảng Thủ tướng đúng là người ‘đức độ’ tấm gương của ‘vị cha trẻ dân tộc-Vinashin’ cần phải được ban tuyên giáo cộng sản nhân rộng cho toàn dân học tập tấm lòng bao dung hiếm thấy của ông Thủ tướng tham nhũng nhất Châu Á .
Người dân chưa quên lời hứa của Thủ tướng NTD ở nhiệm kỳ một là chống tham nhũng bất kể cấp nào – yêu sự thật ghét giả dối v.v và v.v…Thiên hạ ai cũng hy vọng những tưởng từ ấy ‘mặt trời chân lý chiếu qua tim’ hồ hỡi phấn khởi theo TT dong buồm ra biển lớn…đến khi giật mình nhìn lại mới thấy thuyền của TT là thuyền thúng thì thôi rồi…Còn chi đâu dân ơi , có còn lại chăng Vinashin thôi . Giờ thì Vinashin cũng thành truyện hai vạn dặm dưới đáy…bồn cầu ba đình , chỉ có hơn 80 triệu dân là phải há mồm cho TT & đảng cộng sản đổ món nợ Vinashin vì cái tội ngu dốt ngồi thuyền thúng cứ đòi ra biển lớn của đảng .
Đâu phải chờ TT thú nhận Thế giới mới biết VN nghèo , đâu cần lỗ phun chữ của đảng đưa tin thiện hạ mới biết ai là kẻ cướp kẻ cắp , tin tức của trên dưới 700 tờ ‘đặc sản’ của đảng giống như gạo làm bằng cao su Polymer có xuất xứ từ bên Tàu dân ‘nhai’ không nổi nuốt không vô . Đó là cái giá phải trả cho một chế độ xem thường trí thức , đó là hậu quả của việc bỏ tù trí thức yêu nước chứ không yêu đảng , đó là cái giá khi buộc Viện khoa học IDS phải đóng cửa để thuyền thúng của TT dong buồm ra biển lớn , và bao giờ thì TT cùng các cụ ‘mở mắt’ để giữ nhà VN cho dân , để làm đầy tớ theo đúng nghĩa đen của từ này mà ‘bác&đảng’ rêu rao hơn nửa thế kỷ trước. Câu trả lời là không bao giờ lãnh đạo CSVN chịu ‘mở mắt’ khi chưa được phép của đám con cháu Tần thuỷ Hoàng , Kẻ thù truyền kiếp của người VN ở phương bắc , chúng chỉ cần những con chó hung dữ đui mù biết cắn xé là đủ , khốn thay loài khuyển tặc này lại có xuất xứ từ VN . Chẳng ai ăn ở không để đánh phá ác liệt như ông Trương tấn Sang phát biểu trong cuộc họp báo vừa rồi . Vậy có khi nào đảng tự hỏi vì sao nhắc đến đảng cộng sản người dân luôn nguyền rủa từ đời Hồ chí Minh đến Nông đức Mạnh và sắp tới là Nông quốc Tuấn cháu nội của ‘Tiên sinh’ Hồ chí Minh ?
Huế – Saigon – Hà nội đều có từ vài ngàn đến vài chục ngàn người dân cần cứu trợ gạo khẩn cấp , các cụ có xót xa khi bên mâm cao cổ đầy , tiện nghi sang trọng khi người dân nghèo chỉ mong được ăn no chứ chưa dám nghĩ được ăn ngon ? Các cụ dạy gì , nói gì về lòng nhân đạo với con cháu các cụ ? Các cụ hãy soi gương và nhìn thật kỷ gương mặt bản thân rồi soi lòng xem có xứng đáng để được gọi là lãnh tụ hay lãnh đạo ?
Hãy trả tự do ngay tức khắc cho tất cả những người tù lương tâm , tù chính trị bởi những ai dám chống đảng đa số đều thuộc thành phần trí thức Luật sư – Bác sĩ và các nhà khoa học không có ai là vô học hành nghề thiến lợn hay học luật trong rừng như ngài cựu ý tá TT . Phải giải thể đảng cộng sản để tầng lớp trí thức yêu nước thương dân cống hiến cho Tổ Quốc . Phải xin lỗi họ về những hành động phi nhân như đảng cộng sản đã từng làm trong Cải cách ruộng đất hay Nhân văn giai phẩm . Phải xin lỗi toàn dân về công hàm bán nước của tên phản quốc Phạm văn Đồng củng Hồ chí minh – Trường Chinh – Lê Duẫn – Lê đức Thọ…đã gây bao tang tóc cho đồng bào miền bắc và miền nam từ 30.04.1975 .
Hãy ngừng ngay lập tức việc quân đội cộng sản đàn áp truy sát người Dân tộc thiểu số Hmong tại Điện biên , đã có 49 người chết trong đó có cả phụ nữ và trẻ em , tội ác trời không dung đất không tha cho những tên đồ tể cộng sản . Xứ sở đất nước VN không còn – không phải của riêng đảng cộng sản . Người Việt Nam bất tìn nhiệm đảng cộng sản đó là sự thật . Ngày tàn đảng cộng sản không còn xa và chắc chắn nó sẽ đến vì Ý Dân là Ý Trời các cụ ạh .
Kẻ nào gieo gió sẽ gặt bão , dùng bạo lực sẽ chết vì bạo lực . Ai ăn nho xanh sẽ bị ghê răng , chơi dao có ngày đứt tay . Bài học này đến đứa con nít cũng biết chẳng lẽ các cụ cả lại không ? Đã đến lúc các cụ nên chuẩn bị đọc kinh cầu siêu cho nhau .
nguoithathoc1959
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
by LTSA

NGHỆ AN (Bee.Net) - Chỉ vì can gián hai nhóm hỗn chiến, một người đàn ông lãnh gần 100 viên đạn hoa cải khắp vùng lưng.
Ông Hạnh với gần 100 vết đạn khắp lưng. (Hình: Bee.Net)
Nạn nhân, ông Trần Hữu Hạnh 50 tuổi, ngụ tại thành phố Vinh, Nghệ An đã được đưa vào bệnh viện cứu sống kịp thời.
Theo Bee.Net, đêm 6 tháng 5, ông Hạnh tham dự buổi tiệc cưới của người nhà ở phường Cửa Nam, thành phố Vinh. “Rượu vào lời ra” sinh ra cự cãi giữa hai nhóm người dẫn đến xô xát. Ông Hạnh đứng giữa ngăn cản không cho hai bên xáp lá cà.
Một người trong nhóm đánh nhau nổi giận móc súng bắn bằng đạn hoa cải gần 100 phát nhắm vào ông Hạnh khiến ông này quỵ xuống tại chỗ.
Ông Hạnh được đưa vào bệnh viện cứu cấp, có lẽ nhờ vậy mà cuộc xung đột chấm dứt nơi đó.
by LTSA

Mưa Đêm Và Một dấu Hỏi
Thơ:
Ý Nga
Nhạc & trình bày:
Nhóm DÂN CHỦ CA
MƯA ĐÊM Và MỘT DẤU HỎI
LỜI NHẠC của DanChuCa.org
1.
Mưa đêm! Mưa đêm buồn quá!
Mưa đêm! Mưa đêm buồn quá!
Kìa cơn gió lộng! Kìa cơn gió lộng, càng thêm nhớ Nhà
Mưa đêm! Mưa đêm buồn quá!
Mưa đêm! Mưa đêm buồn quá!
Ba mươi năm đã trôi qua! Ba mươi năm đã trôi qua
Mưa đêm! Mưa đêm ai khóc
Mưa đêm ai khóc san hà bất an?
Đ K:
Chọn con đường gió ngược
Vắng vẻ, lạnh tứ bề
Dốc cao, ôi dốc cao vất vả ghê!
Bao giờ, ôi bao giờ?
Bao giờ về đến đích?
Dốc cao, ôi dốc cao.
Bao giờ ơi bao giờ?
2.
Mưa đêm! Mưa đêm buồn quá!
Mưa đêm! Mưa đêm buồn quá!
Cuối bài thơ em chấm
Một dấu hỏi thật đau
Bây giờ và mai sau
Ai trả lời em được?
Ai trả lời em được?
Thơ Ý Nga
MƯA ĐÊM
Mưa đêm buồn quá! Mưa đêm!
Kìa cơn gió lộng càng thêm nhớ Nhà
Ba mươi năm đã trôi qua
Mưa đêm ai khóc san hà bất an?
MỘT DẤU HỎI
Cuối bài thơ em chấm
Một dấu hỏi thật đau
Bây giờ và mai sau
Ai trả lời em được?
Chọn con đường gió ngược
Vắng vẻ, lạnh tứ bề
Dốc cao. Vất vả ghê!
Bao giờ về đến đích?
Ý Nga -Canada
by LTSA

SAIGON (VB) -- Cả tháng nay, Sài Gòn tuy đã lai rai mưa nhưng ban ngày rất nóng bức nên nhiều người tìm đến những gánh, xe bán rong sương sâm, sương sáu… để giải khát và ăn cho hạ nhiệt.
Nguyên liệu rất dân dã để làm món sương sâm (còn gọi là sâm sâm) chỉ là loại dây leo ra lá xanh thẫm hình trái tim mà ở thôn quê, người mình có thể hái ngoài vườn, rửa sạch rồi cho vào cối giã cho thật nhuyễn.
Sài Gòn nóng kinh khủng: sương sâm, sương sáu bán mùa nóng, giúp hạ nhiệt.(Photo VB)
Cần vừa giã vừa đổ thêm nước vào cối hoặc vắt sâm sâm ra thau để hòa lấy chất nhựa rồi dùng một mảnh vải vắt lấy nước màu xanh.
Chất nhựa màu xanh thẫm nhớt nhớt ban đầu ấy sau một hai tiếng đồng hồ thì đông lại.
Kế đó thắng nước đường bỏ vào là hoàn tất cái món ăn mát tuyệt vời này, thậm chí không hay ướp lạnh hay thêm nước đá vẫn mát lạnh và có cái mùi hương thanh thanh đồng nội.
Về món sương sáo thì lá sương sáo chỉ chế biến được sau khi phơi khô, nấu với nước cho rục nát, lọc lược bỏ xác, chứa vào tô, thau sẽ kết đông thành khối có màu đen tuyền, mùi hăng hắc đặc trưng…
Ở những gánh, xe bán hai loại “nhựa lá cây” kia thường có bán thêm món mủ cây trôm (màu trắng) hay mủ cây gòn (màu nâu), ăn cũng rất mát và lạ miệng nhưng mắc tiền hơn nhiều.
by LTSA

SAIGON (VB) -- Nhiều người trồng rau tại nhà vì sợ rau chợ ô nhiễm, vừa tiết kiệm, vừa vệ sinh.
Do giá cả liên tục leo thang cùng những tin tức về thực phẩm nhiễm bẩn, nhiều gia đình ở Sài Gòn đã tìm cách tự “canh tác” ngay tại mảnh vườn, ban-công hay sân thượng nhà mình.
Trồng rau tại nhà vì sợ rau chợ ô nhiễm, vừa tiết kiệm, vừa vệ sinh.(Photo VB)
Dù diện tích những chỗ này thường rất hẹp nhưng một khi biết tận dụng và khéo xoay sở, các chủ nhà vẫn có thể gầy nên một mảnh vườn rau tại gia vừa sạch vừa tốn rất ít chi phí.
Trước hết là tận dụng tối đa những chậu kiểng, khay nhựa, rổ rá, thùng các loại … có sẳn trong nhà, nếu thiếu thì mua thêm loại thùng xốp từ hàng trái cây ngoài chợ.
Chủ nhà thường bắt đầu bằng những loại rau, cây dễ trồng và thu hoạch được dài kỳ, như: rau má, rau muống, mồng tơi, rau lang, các loại rau thơm.v.v…
Tất cả đều được trồng từ thân, rể của rau mua ngoài chợ, tức không tốn khoản tiền mua hạt giống.
Phân bón hữu cơ cũng được tự tạo từ các loại rau, lá cây, vỏ củ quả… lặt bỏ khi làm bếp. Đã có “tay nghề” làm vườn kha khá thì chủ nhà có thể mua hạt giống về trống trong các thùng giá thể (cần rất ít đất) các loại rau “có giá” hơn, thơm ngon và bổ dưỡng hơn, như: tần ô, rau cải, rau mầm…
Và cứ thu hoạch xoay vòng từ vườn rau mini của mình, lúc nào chủ nhà cũng có thể bày ra các món rau tươi, sạch cho bữa cơm gia đình.
by LTSA

Giáo phận Vinh: Ngôi nhà thờ đang bị phá và linh mục ứng cử Hội đồng nhân dân Tỉnh” là nhan đề một bản tin trên trang Nữ Vương Công Lý hôm 6-5-2011.
Bản tin trích như sau:
“Chúng tôi nhận được những hình ảnh về ngôi nhà thờ đang bị phá bởi cần cẩu, máy xúc, ô tô… của nhà nước – nhà thờ Giáo họ Thiên Lý, thuộc giáo xứ Dũ Yên, hạt Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Những hình ảnh này làm nhiều người xúc động. Đằng sau những tấm ảnh đó là gì?
Dự án bán đất, bán biển trọn gói cho Tàu
Thời gian gần đây, bạn đọc Nữ Vương Công Lý đã biết các thông tin về Giáo phận Vinh với Giáo hạt Kỳ Anh, nơi có khu công nghiệp Vũng Áng. Đây là một dự án thuộc tập đoàn Formosa của Đài Loan được Hà Tĩnh giao trọn gói mọi vấn đề cốt tử như Điện, Luyện cán thép và cảng biển. Nói theo cách của người dân Hà Tĩnh, thì đây là dự án bán đất, bán biển trọn gói của Ủy ban Nhân dân Tỉnh Hà Tĩnh cho Tàu được Thủ tướng chính phủ bảo hộ và khởi công.
Hiện nay, khu công nghiệp Vũng Áng bao gồm rất nhiều khu vực dân cư, đồng ruộng… của vùng đất Kỳ Anh đã và đang được giải tỏa để bàn giao cho Tàu. Trong đó có khu vực đông đúc giáo dân như Kỳ Trinh, Kỳ Thịnh, Kỳ Lợi… với các Giáo xứ như Dũ Lộc, Dũ Yên và Đông Yên với hàng ngàn giáo dân.
Dự án được khởi công và thi công, nhưng người dân không hề được hỏi ý kiến, bàn bạc hoặc ít nhất được biết quyền lợi của mình là gì. Họ chỉ biết cúi đầu chấp nhận bị đuổi ra khỏi làng mạc, quê hương mình khi nhà nước yêu cầu để giao đất cho nước ngoài.
Vấn đề giải tỏa các khu vực không phải công giáo đã được thực hiện bằng các biện pháp như tuyên truyền, dùng vũ lực, bắt ép… đã dần dần có kết quả. Người dân được đưa đi từ những vùng dân cư lâu đời đến những vùng chó ăn đá, gà ăn sỏi với việc di dời, đền bù rẻ mạt nhưng dưới sức mạnh của bạo lực, súng đạn họ vẫn phải chấp nhận. Nói về vấn đề này, một linh mục đã thốt lên: “…thương dân vì họ đang bơ vơ tất tưởi như đàn chiên không có người chăn dắt”. (Mt 9,36-10,8)
Duy có các vùng giáo dân được các mục tử coi sóc vẫn đoàn kết đấu tranh đòi quyền lợi của mình. Vùng Dũ Lộc, Đông Yên đang là một quá trình đàm phán và thỏa thuận để đảm bảo quyền lợi của người dân. Nhiều chiêu bài mua chuộc, dọa dẫm, dụ dỗ đã không làm chuyển lay được tinh thần giáo dân nơi đây đoàn kết. Vì vậy nhà cầm quyền Hà Tĩnh buộc phải thương lượng.
Trở lại chuyện ngôi nhà thờ bị phá.
Ngôi nhà thờ đang bị phá này là nhà thờ của Giáo họ Thiên Lý, Giáo xứ Dũ Yên, một giáo họ nằm trong vùng giải tỏa của chính quyền Hà Tĩnh.
Khi khu vực dân cư thuộc Giáo họ Thiên Lý được lệnh giải tỏa khỏi khu vực sẽ giao cho Đài Loan, người dân đã phân vân và lo lắng, nhưng cuối cùng, họ vẫn phải bỏ nhà bỏ cửa ra đi. Riêng khu vực Nhà Thờ, đã có một sự thỏa thuận nào đó và cuối cùng thì nhà cầm quyền tuyên bố rằng dân phải đi và nhà thờ sẽ bị phá vì Linh mục đã nhận tiền đền bù cho khu vực đó.
Hỏi chuyện một số người, người ta rất ngạc nhiên là tại sao linh mục này đã nhận số tiền đền bù ít ỏi và nhanh chóng như thế để buộc người dân phải ra đi và nhà thờ được phá bỏ “hợp pháp”?”(hết trích)
Phần sau bản tin có nhiều phân tích và đặt câu hỏi về vấn đề đền bù này. Đặc biệt, bản tin còn có một số hình ảnh xe ủi lô đang ‘tháo gỡ’ khu nhà thờ.
Nguồn: VietBao
by LTSA

Huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên, vừa xảy ra một cuộc biểu tình lớn nhiều ngàn người. Mục tiêu chính thức, theo thông tin từ các hội nhân quyền bản doanh ở Hoa Kỳ, là xin thêm quyền tự trị và xin tự do tôn giáo. Trong khi đó, các bản tin chính phủ VN nói rằng dân tộc Hmong bị xúi giục để đòi ly khai lập vương quốc Hmong, và vì bị mê hoặc với các lời tiên tri “về miền đất hứa” của Đạo Vàng Chứ (một phiên bản điạ phương của Đạo Tin Lành).
Bản tin từ thông tấn nhà nước Úc nói rằng người biểu tình tới 5,000 người, đã bắt nhiều cán bộ huyện Mường Nhé trong khi biểu tình; nhưng cơ quan bất vụ lợi Center for Public Policy Analysis (viết tắt CPCA, trụ sở ở Washington DC, Hoa Kỳ) nói rằng biểu tình này là ôn hòa, không bạo động.
CPCA nói, nhà nước VN đã đưa quân đội tới giải tán biểu tình, hạ sát 28 người, làm bị thương 33 người, với hàng trăm người mất tích (hoặc là đã trốn vào rừng, hoặc là đã bị bắt giam). Hiện nay, toàn vùng đã được niêm phong, cấm phóng viên quốc tế vào lấy tin. Trong khi đó, các bản tin quốc nội đều được lọc qua thông tấn nhà nước TTXVN.
Sự thật như thế nào? Có phải Mường Nhé đòi ly khai lập quốc? Có phải Trung Quốc muốn bẻ gãy từng chiếc đũa của đất nước Việt Nam?
Nguy hiểm cho Việt Nam là: Huyện này giáp giới với Lào và với Trung Quốc, lâu dài sẽ liên tục bị nhiều thế lực quốc tế vào dễ dàng, và vì vùng này quá nghèo nên dân cũng dễ bị mua chuộc, và vì dân thất học nhiều nên cũng dễ bị hứa hẹn mê hoặc. Có ai, hoặc chính phủ quốc tế nào, tính dàn dựng cho Mường Nhé ly khai lập quốc, kiểu như vùng Đông Timor đã tách ra khỏi Indonesia để lập quốc gia mới hồi năm 2002?
Hầu như các nhà hoạt động dân chủ tại Việt Nam đều giữ im lặng. Một phần, có lẽ vì không tìm được thông tin chính xác, phần vì sợ có một ai, hay một nhóm nào trong cuộc biểu tình Mường Nhé, thực sự là có liên hệ tới một âm mưu ly khai nào... như thế, chính nghĩa dân chủ hóa cho đất nước Việt Nam sẽ bị nghi ngờ.
Hoặc, có thể chỉ đơn giản hơn, bên cạnh yếu tố tôn giáo, chỉ là vì dân chúng Mường Nhé quá đói, và vì đất rừng bị phá sạch, thế là trở thành dân oan... nên phải biểu tình? Nghĩa là, cũng y hệt như dân oan ở Sài Gòn, Hà Nội, Bình Thuận... khi mất đất sống? Và cũng có thể là tổng hợp tất cả các lý do: tôn giáó (coi chừng mê tín Đón Lên Nước Trời…), đất sống (coi chừng lâm tặc, cán bộ chiếm đất…), quốc tế (cần coi chừng Trung Quốc…) xui giục?
Nhà giáo Đỗ Việt Khoa, người nổi tiếng vì các hoạt động chống tiêu cực, trên trang blog của ông ngày 4-5-2011, viết vài dòng mở đầu trước khi trích BBC:
“Có tin trên BBC về vụ việc này. Không thấy báo ta đề cập. Vụ việc liên quan đến việc bị lôi kéo theo “đạo Vàng Chứ” của người Hmong. Đọc kỹ thông tin thấy đó là đạo do Vàng Pao viết ra để lôi kéo người Hmong. Câu chuyện về phỉ Vàng Pao thì có từ rất lâu, sau 1975.
Năm 2007 có giáo viên ở Chua Ta-Mường Nhé lặn lội xuống tận Bộ GD ĐT kêu cứu. Sau đó gv này có xuống nhà tôi nói chuyện về tình hình trường trên đó, khẳng định sự tham nhũng của lãnh đạo trường và sự bao che của huyện. Sự việc đó khiến tôi nhớ đến cái tên Mường Nhé.”(hết trích)
Như thế, theo nhà giáo Đỗ Việt Khoa, lý do có thể thấy: tôn giáo, quốc tế xúi giục, cán bộ tham nhũng... Nhưng có đúng sự thật đơn giản như thế không?
Điều thấy rõ rằng, dân quá nghèo, vì đất sống bị tàn phá thê thảm. Baó Lao Động ngày 3-11-2009 trong bản tin “Choáng váng với rừng ở Mường Nhé” đã kể rằng, trích:
“Từ năm 2004 đến nay, chưa một ngày nào tôi thôi bị ám ảnh bởi chuyến đi bộ 15 ngày "ăn rừng, ngủ bản", ròng rã khám phá cộng đồng dân cư trong khu bảo tồn thiên nhiên lớn nhất Việt Nam ấy: Mường Nhé.
Cả nước biết đến khu bảo tồn có diện tích hơn 300.000ha đó. Khi có thiên tai, đói khát, bà con nơi này đã quen với hình ảnh những chiếc trực thăng cứu trợ đậu như chú đại bàng xám ngoài đầu bản, chứ chưa bao giờ biết đến cái bánh tròn của ôtô, xe máy hay xe đạp. Cái tình của bà con vùng phên giậu, vẻ đẹp tuyệt kỹ của những tàng cây cổ thụ, của thác cao, suối sâu đã làm tôi thổn thức nghĩ tới cái giá của sự hoang sơ...
Bây giờ, cuối năm 2009, trở lại Mường Nhé, tôi liên tục choáng váng vì thảm cảnh miền "rừng vàng" sắp biến mất, vì những con số không thể tưởng tượng nổi của nạn phá rừng, di dân tự do....
...Vì làm những cái việc tối thiểu, sơ giản đó quá muộn màng, nên hậu quả rừng bị tàn sát đến choáng váng kia không còn làm ai thấy ngạc nhiên nữa. Đến nay, diện tích chính thức được bảo vệ nghiêm ngặt của Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé chỉ còn có 45.000ha. Trừ một số diện tích bị cắt sang Mường Tè (do quá trình tách huyện), số còn lại: Cả trăm nghìn hécta rừng đã bị phá, nói đúng hơn, vì khu bảo tồn hơn ba trăm nghìn hécta kia bị rỗng ruột từ rất lâu, nay đang tiếp tục bị xẻ thịt trên diện rộng...”(hết trích)
Như thế, có nghĩa là cán bộ tham nhũng, móc nối lâm tặc, kết hợp với tình hình dân chúng đói nghèo, di dân tự do tràn ngập...
Bản tin Reuters hôm 6-5-2011 tập trung vào khía cạnh tôn giáo. Bản tin nhan đề “Rare rally tests Vietnam's religious tolerance” (Cuộc biểu tình hiếm hoi thăm dò sự bao dung tôn giaó của chính phủ VN).
Bản tin nói, quân đội tiến vào giải tán cuộc biểu tình của 7,000 người. Có ít nhất một cán bộ nhà nước bị người biểu tình bắt giữ trong khi thương thuyết.
Bản tin Reuters ghi lời một linh mục Công Giáo gần khu vực này, dẫn lời giáo dân nói như trên.
Nhưng Daniel Mont, chuyên gia kinh tế tại World Bank, nói có lẽ vì dân chúng quá nghèo khổ, và dân vùng này không hội nhập nhiều với xã hội VN, và không có nhiều người nói tiếng Việt thông thạo.
Carlyle Thayer, chuyên gia về VN tại đại học Úc Châu University of New South Wales, nói vùng này quá xa và không gây nguy hiểm gì cho chế độ.
Reuters nói, linh mục Phạm Thanh Bình, một lãnh tụ Công Giáo ở thị trấn Sapa, nơi có liên lạc tới Mường Nhé, nói quân đội đã niêm phong toàn vùng, và cắt hết điện và viễn thông.
Linh mục nói, có một cán bộ bị người biểu tình bắt giữ.
Bách Khoa Tự Điển Wikipedia ghi về huyện này:
“Mường Nhé là một huyện miền núi, nằm trên ngã ba biên giới giữa Việt Nam với hai nước láng giềng là Trung Quốc và Lào. Phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam Trung Quốc. Phía Tây và Tây Nam giáp Lào. Phía Nam giáp huyện Mường Chà tỉnh Điện Biên. Phía Đông và Đông Bắc giáp huyện Mường Tè tỉnh Lai Châu. Điểm cực Tây của Việt Nam là A Pa Chải-Tá Miếu, chính là ngã ba biên giới, nằm tại xã Sín Thầu, có tọa độ địa lý kinh độ 102°8' Đông, vĩ độ 22°44' Bắc. Diện tích tự nhiên ở đây chủ yếu là rừng chiếm 55%.
Mường Nhé được thành lập theo Nghị định 08/2002/NĐ-CP ngày 14 tháng 1 năm 2002 trên cơ sở điều chỉnh địa giới hai huyện Mường Tè và Mường Lay (cũ) của tỉnh Lai Châu cũ.
Tại thời điểm tháng 4 năm 2009, huyện Mường Nhé có 249.950,43 ha diện tích tự nhiên và 49.835 nhân khẩu, có 16 đơn vị hành chính trực thuộc là các xã: Chà Cang, Pa Tần, Nà Hỳ, Nà Khoa, Nà Bủng, Chung Chải, Mường Nhé (trụ sở huyện lỵ), Mường Toong, Quảng Lâm, Nậm Kè, Sín Thầu, Nậm Vì, Na Cô Sa, Pá Mỳ, Sen Thượng, Leng Su Sìn.
Vào đầu những năm 1980, rừng Mường Nhé giữ kỷ lục trên cả nước ta, với diện tích được khoanh đếm bảo vệ hơn 310.000ha. Cán bộ bảo tồn từng ước tính những đàn voi đi rinh rợp, đi nườm nượp khắp Mường Nhé, là khoảng 250 con; đàn bò tót khoảng 300 cá thể; nai, hoẵng, sơn dương, cầy cáo thì rất nhiều.
Thế nhưng, đến nay, kho báu thiên nhiên ở khu bảo tồn Mường Nhé và vùng lân cận đã và đang bị tàn sát đến khó tin.
Đến năm 2009, diện tích chính thức được bảo vệ nghiêm ngặt của Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé chỉ còn có 45.000ha. Trừ một số diện tích bị cắt sang Mường Tè (do quá trình tách huyện), số còn lại: Cả trăm nghìn hécta rừng đã bị phá, nói đúng hơn, vì khu bảo tồn hơn ba trăm nghìn hécta kia bị rỗng ruột từ rất lâu, nay đang tiếp tục bị xẻ thịt trên diện rộng...”(hết trích)
Có thực là không nguy hiểm như giáó sư Đại Học ở Úc Thayer nói?
Có phải Đông Timor ly khai thì sẽ không nguy hiểm gì cho Indonesia (hay phải chăng, Úc từng nói rằng Đông Timor sẽ không hại gì Indonesia...)? Có phảỉ Trường Sa và Hoàng Sa (giả sử) ly khai thì sẽ không nguy hiểm cho Việt Nam?
Nhưng nếu cho thêm quyền tự trị thì sao? Nếu không, hẳn là phải làm cho dân chúng vùng naỳ giàu hơn, trẻ em đi học vấn cao hơn, và hội nhập với xã hội VN rộng hơn, đồng thời các nhân quyền căn bản phải nới rộng...
Không có cách nào khác, để có một xã hội tốt đẹp hơn.
Trần Khải
by LTSA

HÀ NỘI 6-5 (TH) - Nhà cầm quyền Hà Nội gửi công hàm đến tổng thư ký LHQ phản đối cả Trung Quốc và Philippines về vấn đề chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Theo bản tin TTXVN hôm Thứ Sáu “Ngày 5 tháng 4 năm 2011, phái đoàn thường trực Philippines tại Liên Hợp Quốc gửi công hàm đến tổng thư ký Liên Hợp Quốc bác bỏ yêu sách ‘đường lưỡi bò’ của Trung Quốc. Ngày 14 tháng 4 năm 2011, phái đoàn thường trực Trung Quốc gửi công hàm đến tổng thư ký Liên Hợp Quốc nêu ý kiến về công hàm của phái đoàn Philippines.”
Bản tin TTXVN ngày 6 tháng 5 năm 2011 nói “Do hai công hàm nói trên đều đề cập đến vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa, nên ngày 3 tháng 5 năm 2011, phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên Hợp Quốc đã gửi công hàm số 77/HC-2011 đến tổng thư ký Liên Hợp Quốc một lần nữa khẳng định, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của lãnh thổ Việt Nam.”
Bản tin này lập lại những lời tuyên bố trước đây nói “Việt Nam có đầy đủ chứng cứ lịch sử và pháp lý khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo đó”.
Hàng năm, Việt Nam và Trung Quốc có các cuộc họp về vấn đền biên giới lãnh thổ, chủ quyền biển đảo nhưng nội dung các cuộc họp không hề tiết lộ cho quần chúng biết.
Từ giữa tháng 6 đến đầu tháng 8, Trung Quốc cấm đánh cá trên biển Ðông dù thời gian này là chính vụ của ngư dân Việt Nam đánh cá xa bờ.
Ngư dân Việt Nam đánh cá hay khai thác hải sản, rong biển gần quần đảo Hoàng Sa thường bị tàu tuần Trung Quốc đâm chìm hoặc kéo về đảo Phú Lâm đòi tiền chuộc.
Mới đây, một blogger tên Mai Thanh Hải tiết lộ nhiều tàu đánh cá Trung Quốc vẫn xâm nhập hải phận Việt Nam đánh trộm hải sản mà biên phòng CSVN chỉ đuổi đi chứ không dám bắt giữ hay phạt. Không những vậy, tin tức còn bị các báo ỉm đi chứ không đăng tải.
by LTSA

THỦ DẦU MỘT 6-5 (Bee) - Xác một phụ nữ bị mất đầu, mất cả cánh tay trôi trên sông ngang qua thành phố Thủ Dầu Một mà người ta nghi đây có thể là một vụ án mạng giết người phi tang bằng cách ném xuống sông.
Theo bản tin của Bee.net ngày Thứ Sáu, buổi sáng ngày 6 tháng 5, khi người dân đang đi đò ngang qua sông Bạch Ðằng, phường Phú Cường, thị xã Thủ Dầu Một thì “phát hiện mùi hôi nồng nặc bốc ra từ đám lục bình. Dõi mắt theo, mọi người kinh hoàng khi thấy thi thể của một phụ nữ không đầu trong thời kỳ phân hủy đang trôi.”
Nguồn tin cho hay đến trưa cùng ngày, khi thủy triều có dấu hiệu rút, một số nhân viên bảo vệ công trình sửa chữa nhà hàng nổi Bình Dương phát hiện thi thể người xấu số đang trôi ngược về hướng Sài Gòn nên vội báo cho cơ quan chức năng.
Nguồn tin nói lực lượng chức năng phường Phú Cường sử dụng một chiếc đò ngang tiến hành tìm kiếm, trục vớt xác chết. Sau một khoảng thời gian ngắn, họ đã “tìm thấy thi thể một người phụ nữ trong tình trạng không mặc quần áo, không có đầu và cánh tay trái. Riêng cánh tay phải và chân trái của nạn nhân có nhiều dấu hiệu bị cắt nhưng không đứt hết.”
Bee.net thuật theo nhận định ban đầu của cơ quan chức năng thì “có khả năng đây là vụ giết người rồi hung thủ ném xác xuống sông nhằm phi tang”. Nguồn tin nói cơ quan chức năng đã tổ chức khám nghiệm tử thi để phục vụ công tác điều tra.
by TDTH
(Đọc để biết thêm cái ác và thâm độc của Việt cộng !)
Nhà tôi cả thảy năm anh chị em, không tính người chị lớn đi làm xa, trừ luôn đứa em út nhỏ dại, còn lại ba anh em, ngày xưa mỗi lần rời nhà, cha mẹ tôi thường dặn rằng: Đứa nào đi học buổi chiều, phải gần gũi, giúp đỡ ông nội buổi sáng và ngược lại, lúc thư thả có thể đi chơi, nhưng không được đi xa, để ông bà nội kêu một tiếng là phải nghe. Đặc biệt khi nhà có khách, không được bước qua khỏi cái đà cửa kia. Lời dặn dò kèm theo năm mươi, năm mươi. Nghĩa là có thưởng, có phạt. Sở dĩ cha mẹ tôi phải lo lắng vì vào lúc tuổi ngoài tứ tuần, ông tôi bị mù và nhà hay có khách.
Khách đến nhà thuở ấy, thường mấy ông sư trên chùa, thầy thuốc bắc, thầy đồ, vài thầy tôi còn nhớ: Thầy Thích Như Vạn, trụ trì chùa Long Tuyền, Hội An và thầy phó giám đốc trường trung học tư thục Bồ Đề, Hội An, thỉnh thoảng các Sư Cô, chùa Sư Nữ, thuốc bắc: Thầy Chánh Tôn, thầy Long, thầy Cửu Khải, còn lại thầy Đồ nhiều hơn. Những người học chữ Nho, gọi chung thầy Đồ, thật ra nhiều cụ trong số này chưa từng đi dạy.
Không nói, hẳn quý vị cũng biết, mấy ông cụ này gặp nhau đàm đạo những gì, không Phật pháp, cũng Trang, Lão, Khổng Mạnh. Tôi thằng bé lên mười, nghe ví như vịt nghe sấm, trong lòng thật sư reo vui khi hai viên bi thủy tinh đụng nhau kêu cái “cắt”, nhưng vì “nhiệm vụ” bấm bụng đứng hầu. Công việc thằng bé ngày đó là châm nước trà, có khi cầm cục mực xạ ra hiên ngồi mài, để các cụ viết liễn, hoặc chạy qua bên quán bà Thông mua xấp giấy quyến, quấn thuốc rê.
Xen kẽ chuyện Phật, Khổng Mạnh, đôi hồi các cụ kể chuyện quê nhà thời gian 1945 – 1954, trong đó có chuyện Cao Đài giết người, tôi nhớ mãi, nhớ hoài. Tưởng như chết đi sống lại, tôi vẫn không quên từng chi tiết, nhớ luôn cái cảm xúc của một đứa bé lên mười, khi nghe người lớn kể chuyện.
1945 – 1954 không riêng Quảng Nam, miền trung mà cả nước bị Cộng Sản chiếm vùng nông thôn, nơi phố thị Pháp đóng, trước khi nói chuyện Cao Đài, xin kể vài cái chết thời đó.
1/ Bà Vấn chết: Bà này khùng, ác thay bà không khùng hẳn cho, nhiều khi tĩnh táo rất khôn ngoan, người ngoài làng lần đầu gặp, không tài nào biết bà ta khùng. Một hôm Việt Minh tổ chức mít ting, chúng tập cho người dân hô khẩu hiệu, nội dung như:
- Đả đảo bọn địa chủ ác ôn ngoan cố.
- Đả đảo thực dân phong kiến.
- Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm (ngày đó hô gọn, chứ không lòng thòng vĩ đại, sống mãi, như về sau này). Sau những tiếng đã đảo, hoan hô là những giây phút rất tĩnh lặng, phút tĩnh lặng ấy tử thần ập vào hồn bà Vấn, hốt nhiên bà nói lớn: ” Muôn chi mà muôn, bắt hô, tau hô. Được chừng mô, thì được .”. Người nông dân cày sâu cuốc bẩm, họ không biết chính trị, nhưng họ biết sợ chết. Những người đứng gần són ra quần, người vị trí xa hơn họ nghiến chặt răng, mồ hôi rịn ra đầy mày mặt, cũng không dám đưa tay lên quẹt. Cán bộ giả lơ, không nói một lời, kể như họ không nghe, mitting được giải tán. Mọi người ra về, không ai dám đi chung với bà Vấn, người cùng lối về, họ cũng tìm đường khác, dù đi vòng xa hơn.
Ngày mai, ngày mốt, không ai dám nhắc tên bà Vấn, nhiều ngày qua đi cũng vậy. Người nhìn người với đôi mắt thất thần, bà Vấn vắng mặt trong làng từ sau ngày mitting. Nhưng không một ai dám hỏi, cứ xem bà Vấn chưa có mặt trên đời này. Chừng mười ngày sau, mấy trẻ chăn bò chạy hộc tốc từ rừng Rang về báo: Có một xác chết như thế, như thế… Cha mẹ của chúng nạt ngang: Câm miệng, đứa nào bướng bị tát tai. Xế chiều ủy ban sức người vác cuốc đào hố chôn xác, sau 1954 có người kể lại bà Vấn bị đập bể đầu, xác nằm lâu ngoài rừng, kỳ nhông, kỳ đà ăn mất mấy ngón tay, ngón chân…
2/ Ông Mót chết: Ông Mót nghèo hơn ba đời, ba đời nhà ông có khẩu khí, làm cho những ông lớn, quan làng từ thời Tây vô cùng khó chịu.
Chuyện kể về cha ông Mót: Cái tật ăn nói xóc ốc nhiều đời gia truyền, nhưng làng tổng muốn trị ông, hơi khó. Vì ông lúc nào cũng đàng hoàng, tư cách. Lý Trưởng nghĩ ra được một kế, gọi lên, cho ông chức hội đồng làng, cha ông Mót nói: Bẩm ông Lý dạy sao tôi nghe vậy, nhưng chức hội đồng do dân bầu, làm sao tôi dám ngang nhiên làm được, Lý Trưởng nói: Đành rằng dân bầu, nhưng ta với ông huyện bảo cử, thế nào chú mày cũng được, nếu bằng lòng ta viết thư, ngày mai cầm lên trình ông huyện, cha ông Mót đồng ý. Lý Trưởng mừng rơn, cho người nhà theo dõi, thấy cha của ông Mót, áo dài, khăn đóng lên huyện, Lý Trưởng nhà ta yên chí, thế nào ông ấy cũng chịu đưa đầu vào thòng lọng. Ngờ đâu sắp đến huyện đường ông tìm bụi rậm, cỡi tụt quần dài vắt vai, còn mỗi áo dài, khăn đóng với quần đùi. Ông xăm xăm tiến vào huyện, lính lệ ngăn cản, bảo rằng quan huyện ưu ái, mới mời ông lên, ông ăn mặt dị hợm chúng tôi đâu dám cho vào. Cha ông Mót ngữa mặt lên trời cười khanh khách, nói: Đời bây giờ, mình chơi trên, dưới bỏ. Mấy chú à, nói xong cha ông Mót quay lưng ra về.
Ông Mót: Thời 1945 – 1954. Việt Minh chiếm đóng hình thức xôi đậu, phần nhiều hoạt động về đêm, ban ngày trốn trên núi. Một đêm nọ, ủy ban mời họp, dân làng tụ tập khá đông trước đình, nhưng cán bộ chưa tới, người ta bàn tán chuyện ruộng đồng. Có người ngước mặt lên trời quở: Trời đầy sao, ngày mai nắng ghê lắm á, ông Mót vọt miệng nói: Mấy cái vì sao được tích sự chó gì, ban đêm lao xao, ban ngày trốn biệt! Nhiều ngày vắng bóng ông Mót, người nhà vác cuốc, giả như đi thăm ruộng, phát hiện ông ta chết dưới khe đá mài, nơi nầy thường gọi là: Vực ông Khâm.
Ông Mót chết, thời đó người viết bài này chưa chào đời, về sau lên trung học, vào thư viện đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa, đến trang Nễ Hành, chợt liên tưởng về cha con ông Mót, chết vì vạ miệng. Thời thực dân phong kiến, đất nước bị nô lệ, cha ông Mót tha hồ nói, sợ cái miệng của ông, người ta mua chuộc, bằng cách “thăng quan, tiến chức” Qua thời Việt Minh sống trong “vùng tự do” ông Mót bị bay đầu, như Nễ Hành gặp Hoàng Tổ!
Cao Đài giết người:
Cao Đài An Tráng: Người quê tôi thường nói đầy đủ “Cao Đài An Tráng” khi nói về Cao Đài, trước khi viết bài này, tôi có mời gặp quý cao niên Cao Đài người đồng hương Quảng Nam, để hỏi thêm vài sự kiện, quý cao niên xác định: Có 100% chuyện Cao Đài giết người, còn vài thắc mắc khác, họ hứa để dịp khác.
An Tráng, tên một làng quê thuộc quận Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, làng An Tráng tiếp giáp quận Hiệp Đức. Nơi nầy rừng thiêng nước độc, thậm chí trâu bò cũng sốt rét, người ở lưa thưa. Không rõ nguồn gốc từ đâu, hạt giống Cao Đài bay về giữa xứ hoang địa, thời sơ khai này. Tại sao đạo Cao Đài không bắt nguồn phát triển từ đầu quận, nơi có chợ, quán, trường học, sầm uất? Nơi đường sá giao thông tiện lợi? Đường lên An Tráng có hai ngã, một: Đi từ Tam Kỳ, qua Việt An, lên ngã ba Phú Bình, hai: Từ Hương An, quốc lộ một, xuyên qua quận Quế Sơn, cũng gặp nhau tại ngã ba Phú Bình, đi khoảng 50 km về hướng tây là An Tráng, tại đây cũng như những làng khác sống nghề nông, sinh hoạt quanh quẩn trong lũy tre, ít tiếp xúc, hoặc đi đâu xa. Dĩ nhiên họ rất thuần phát nông dân hiền hòa, chơn chất. Theo đạo Cao Đài trong tâm hướng làm lành lánh dữ, về mặt tôn giáo chắc chắn họ chung một hệ thống. Nhưng làng An Tráng không hề biết đến Cao Đài Tây Ninh, có quân đội chống Pháp, đánh cả Việt Minh, không biết tướng Trịnh Minh Thế, ngày xưa ở quê tôi, dân An Tráng ra đường rất dễ nhận biết, vì họ mặc áo dài, quần dài, và đội khăn niềng, tất cả chỉ một màu trắng. Từ bé, câu chuyện Cao Đài giết người, đã nhập tâm, và ám ảnh đời tôi thật sâu sắc, những năm trung học, trường Trần Quý Cáp Hội An, chung lớp có anh Quyền tu sĩ đạo Cao Đài, gốc An Tráng. Tôi hỏi anh, và thân phụ của anh, cũng xác định Cao Đài An Tráng chỉ biết tu hành, ngoài ra không biết gì khác. Thế nhưng tại những vùng nông thôn Quảng Nam, bị Cộng Sản chiếm thời gian 1945 – 1954, Cộng Sản muốn giết: Trí, Phú, Địa, Hào, chúng đợi đêm khuya tụ tập trước ngõ của người mà chúng muốn giết, đánh phèn la, đánh mõ, miệng hô: “Đả đảo Cao Đài giết người, đả đảo Cao Đài giết người”.
Chúng hô vang và liên tục như thế, trước khi khởi động mõ, phèn la, đả đảo. Nạn nhân đã bị trói chặt trong nhà, nhà nào ban đêm bị như vậy, sáng ra người nhà, tự động đến những nơi heo hút tìm xác, âm thầm đêm chôn. Thường chôn trong âm thầm, không đủ điều kiện để gọi là đám ma và chỉ có người trong tộc mới có cớ đến giúp nhau. Chưa hết, lúc chôn cất, cán bộ lân la đến hỏi người trong tang quyến: “Vì sao ông X, ông Y chết?” Tất nhiên không ai dám nói Việt Minh giết, họ nói cho xong: “Không biết”. Nhưng không dễ xong với Cộng Sản, cán bộ ra về, sáng hôm sau người lớn nhất, trong gia đình bị mời lên cơ quan. Cũng với câu hỏi đó “Ai giết ông X?” Nếu tiếp tục không biết, họ sẽ hỏi tiếp “đêm xảy ra sự việc, gia đình có nghe ai hô khẩu hiệu gì không?” người nhà nạn nhân thuật lại “có nghe đả đảo Cao Đài giết người” cán bộ buộc họ phải nói theo “ông X bị Cao Đài giết”, sau đó chúng tiếp tục cử người khác đến hỏi, hỏi mãi cho đến lúc người nhà thuộc lòng “Cao Đài giết người” CS mới chịu buông tha. Ai “ngoan cố” cứ một mực “không biết”, CS bắt tự túc sắn, khoai (không có gạo) lên trại Tiên Lãnh, đi tăng gia sản xuất, từ ngữ sau 1975: Học tập cải tạo. Từ đó người ở phương xa đến hỏi, người nhà nạn nhân cũng đáp gọn: Cao Đài giết người. Vậy còn ai nghi ngờ gì nữa, khi chính vợ con ngườibị giết, chính người trong cuộc đều nói “Cao Đài giết người” !?
1954 bọn Cộng Sản biến mất. Nhiều năm sau chế độ đệ nhất Cộng Hòa, đã khôi phục một miền nam phú cường, thanh bình, Nhưng tiếng Cao Đài giết người, vẫn còn phảng phát đó đây, trên quê hương Quảng Nam. Mới đây tôi hỏi các vị cao niên trong Cao Đài An Tráng, câu hỏi: Vì sao sau ngày quốc gia lập lại, không một ai đứng ra tố giác tội ác Cộng Sản, thanh minh cho Cao Đài An Tráng?
Câu trả lời: Làng An Tráng cao tay lắm vài ba chục nóc nhà theo Cao Đài, trong đó chỉ vài người có chức sắc, chúng giết liền các chức sắc, sau khi thanh toán Trí Phú Địa Hào, duy nhất ông Huỳnh Ngọc Trí, người đứng đầu có trình độ khá nhất thoát được, định đi tìm ông Huỳnh Thúc Kháng, để kêu oan, nhờ che chở, nhưng vừa tới Quảng Ngãi, bị Cộng Sản giết mất xác. Người đứng đầu thì chết, xóm làng xiêu lạc từ đó đến nay. Hỏi anh có cách chi mà thanh minh? Kể chuyện xưa để làm gì?
Mong rằng hôm nay, các cao niên Quảng Nam, Quảng Ngãi (và những nơi khác tương tự) còn khương cường minh mẫn, quý vị tâm tình cùng con cháu, về một sự thật phủ phàng, đen tối trên quê hương mình.
Bởi vì Xuyên suốt hai mươi năm chiến tranh và giờ đây, nơi hải ngoại. Bọn Cộng Sản vẫn gian ác, nham hiểm. Thủ thuật tuyên truyền của chúng thay đổi khá điêu luyện, khá thành công, vì chúng biết thay đổi, vận dụng theo từng không gian và thời gian. Tuy nhiều hình thức thay đổi, nhưng cũng từ cái gốc cũ “ngậm máu phun người, hoặc ném đá giấu tay” Lớp người đi trước không ôn cố, lấy gì tuổi trẻ tri tân?
Người quốc gia nhân bản, chuyên làm việc đạo đức. Nhưng thường bị mang tiếng ác trong dân, bọn Cộng Sản bất nhân lại được hiểu : “Đạo đức”. Nhìn lại hai biến cố 1-11-1963 và 30-4-1975, với hai biến cố này chúng ta có thể nói rằng thụ động trong tuyên truyền, cũng là một trong nhiều nguyên nhân đưa đến thảm trạng cho đất nước.
Khắc ghi qúa khứ, hướng về tương lai tranh đấu.
Nhiều bài báo phân tích: Vì sao hoa lài không đến Việt Nam, hoặc Cộng Sản Việt Nam sẽ không sụp đổ. Bài rất chí lý, chính xác. Nhưng đó mới chỉ là ngọn mà thôi, thật sự cái gốc ở Bắc Kinh. Nếu bây giờ tình thế Trung Cộng đang sôi bỏng như Libya. Bảo đảm 14 tên bộ chính trị đảng CSVN chạy mất đất.(*) Tương tự như vậy, chúng ta thường tranh đấu rất hăng say, khi vài ngàn kilomet lãnh thổ, lãnh hải bị xâm phạm.Nhưng không mấy chú trọng điều mất lớn hơn là chủ quyền quốc gia đã không còn, nghĩa là14 tên cầm đầu Việt Nam hiện nay là đầy tớ của bọn Cộng Bắc Kinh.
Làm thế nào để toàn dân biết được mối quốc nhục này? Nếu cho rằng người ta biết từ khuya rồi, điều này không sai. Nhưng biết mới chỉ là bước đầu của thông tin. Từ BIẾT tới TIN là một khoảng cách đáng kể. TIN là sứ mạng của tuyên truyền.
Ông Bút.
by TDTH
-BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN CSVN-
LÝ TỐNG
Sau khi Cách Mạng Hoa Lài bùng nổ ở Bắc Phi và Trung Đông, trên các Diễn Đàn đã có nhiều ý kiến thuận-ngược về một cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Việt Nam. Sau bài viết với biện luận: "Khi chưa có đủ điều kiện chủ quan và khách quan mà hành động phiêu lưu thì chỉ là hành động tự sát" bị kết án: “Tòng phạm với CSVN vì đã dẹp cơ hội nổi dậy của quần chúng và kỳ đà cản mũi Cách Mạng” Nguyễn Minh Cần đã phải “chữa cháy” bằng: “Mười Bài Học Từ Cao Trào Cách Mạng Ở Tunisia Và Egypt” với phản biện: “Lịch Sử bao giờ cũng cho ta những cú bất ngờ.” Riêng Nhà văn Tô Hải, sau “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn,” lại “phản-phản tỉnh” với “Hương Hoa Lài... Làm Tôi… Nhức Óc!” bằng phát biểu: "Tình hình nổi dậy lật đổ chính quyền ở các nước Bắc Phi chưa thể nào lan tới Việt Nam hiện nay… Lúc này chưa phải là có thời cơ, địa lợi, nhân hoà!...” nên bị kết án “phản tỉnh giả, phản kháng cuội,” dùng “khổ nhục kế để lặn sâu, trèo cao” và tên Tô Hải đã được đổi thành Tố Hãi.
Theo tôi, CÁCH MẠNG HOA LÀI phải xảy ra “NOW or NEVER!” bởi, với bản chất người Việt, thời cơ dù đã “chín mùi” ngay cả “rữa mùi” vẫn “bình chân như vại” tiếp tục nằm “há miệng chờ sung rụng.” Sung phải rụng đúng miệng, rụng trật thì “Thà chết còn hơn ngồi dậy lượm ăn” bởi “Phong lưu/vô tâm vốn sẵn tính người An Nam !” Riêng đối với bài “Đã Hội Đủ Điều Kiện Cho Một Cuộc Nổi Dậy Ở Việt Nam Chưa” của Mặc Giao, tôi góp thêm một số điều kiện CẦN và ĐỦ, trong đó điều kiện ĐỦ là cơ sở tạo điều kiện CẦN và chỉ CẦN vài chục ngàn người đạt điều kiện ĐỦ cũng ĐỦ thực hiện cuộc CÁCH MẠNG ĐUA XE HOA LÀI TẠI VIỆT NAM.
A. BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN:
Muốn lật đổ các Chế độ Độc tài để biến địa cầu thành miền đất an lạc cho nhân loại được sống với những quyền tự do căn bản đã được “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị” (ICCPR: International Covenant on Civil and Political Rights) quy định và được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 16 tháng 12 năm 1966, có thể dùng một trong ba (3) biện pháp: NGOẠI LỰC, NỘI LỰC hoặc TỔNG LỰC.
I. NGOẠI LỰC: Phương Thức Lật Ðổ Bạo Quyền, Bạo Chúa bằng Ngoại Lực:
1. Huỷ bỏ đạo luật “Cấm ám sát lãnh đạo nước ngoài” cùng các điều khoản lỗi thời trong Công pháp Quốc tế liên hệ như “Targeted Assassination.”
2. Treo giá đầu Bạo Chúa 10-20 triệu Mỹ kim như vụ Trùm khủng bố Bin Laden để khuyến khích phe đối lập, dân chúng, đàn em Bạo Chúa, nước lân bang hạ sát Bạo Chúa lấy tiền thưởng.
3. Dùng Predator Drone, phi cơ không người lái, bay tầm cao, điều khiển từ xa, trang bị tia Laser, Hellfire Missile để ám sát Bạo Chúa như vụ giết 6 tên khủng bố Al Qaeda tại Yemen.
4. Dùng hỏa tiễn Tomahawk bất ngờ đánh vào các dinh thự Bạo Chúa.
5. Tổ chức toán đặc nhiệm nhảy dù bí mật ám sát Bạo Chúa như SEAL Team Six bằng trực thăng Stealth Black Hawk tại Abbottabad tối 1/5/2011.
6. Tấn công đột xuất, đột nhập bắt cóc Bạo Chúa như vụ Noriega ở Panama .
7. Sử dụng chiến thuật “đánh phủ đầu” để tiêu diệt Bạo Chúa và đồng đảng như tại Iraq với Saddam Hussein.
8. Sử dụng chiến tranh qui ước nếu các biện pháp trên không hữu hiệu.
Qua kinh nghiệm chiến tranh vùng Vịnh và chiến tranh Afghanistan, việc lật đổ Bạo Chúa bằng Ngoại Lực có thể kết thúc trong vài tuần hoặc trong vòng một tháng nếu đủ quyết tâm.
II. TỔNG LỰC: Dùng Nội Lực và được Ngoại Lực yểm trợ (như tại Lybia hiện nay nhưng Liên Minh phải có mục tiêu rõ ràng: Loại bỏ nhà độc tài Muammar Gaddafi.)
III. NỘI LỰC: Lật đổ Chế độ Độc tài dùng toàn Nội Lực như biện BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN CSVN sau đây.
B. BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN CSVN:
Muốn cuộc CÁCH MẠNG ĐUA XE HOA LÀI TẠI VIỆT NAM trở thành hiện thực, cần thỏa mãn 2 yếu tố CẦN và 1 yếu tố ĐỦ. Hai yếu tố CẦN: CHIẾN LOẠN QUỐC NỘI và BÌNH ĐỊNH HẢI NGOẠI. Yếu tố ĐỦ: CHUYỂN HÓA TƯ DUY.
I. CHIẾN LOẠN QUỐC NỘI
1. TẤN CÔNG YẾU HUYỆT
Muốn thắng VC cần đánh vào yếu huyệt chúng tự phơi ra, tự vạch trần trong cái gọi là “Bốn Nguy Cơ”: Tụt hậu Kinh tế, Chệch hướng XHCN, Âm mưu Diễn biến Hòa bình và Tệ nạn Quan liêu, Tham nhũng .
(1) TỤT HẬU KINH TẾ: Ngoài các biện pháp các Cường quốc Tự do áp dụng để gây áp lực theo chính sách từng quốc gia, việc chúng ta có thể làm trong khả năng và quyền hạn để gây tác động lớn gồm:
a. BẦU CỬ: Chỉ bầu những người Đại diện Quốc gia và Tiểu bang có lập trường dùng viện trợ và kinh tế như một vũ khí bắt buộc VNCS phải tôn trọng Nhân quyền và các quyền Tự do, Dân chủ cơ bản của nhân dân VN. Muốn loại bỏ những đại diện dân cử đi ngược lại nguyện vọng đại đa số quần chúng chỉ có 2 biện pháp: Ủng hộ ứng cử viên đối thủ của họ hoặc đưa người của ta tranh cử.
b. GỬI TIỀN: Chấm dứt gửi tiền về nước, ngưng biếu không cho VC mỗi năm “8-9 tỉ Mỹ kim” qua đường giúp đỡ thân nhân. Nếu thân nhân ở VN có ý chí tự lập, tự cường, với số tiền cứu trợ trong hơn 30 năm qua họ đã có đủ khả năng tài chánh để ổn định cuộc sống. Nếu họ dùng tiền mồ hôi xương máu của người thân ở nước ngoài để hưởng lạc, thì việc chúng ta tiếp tục giúp phương tiện hưởng lạc chỉ làm họ thêm suy đồi, trụy lạc và xã hội thêm nhiều tệ đoan, tệ nạn. Bằng chứng là giới trẻ có tiền chỉ ăn chơi sa đọa, không có ý chí tự cường, tự lập. Nguy hiểm nhất là chúng ta giúp phương tiện để VC trường tồn, tiếp tục đàn áp, bóc lột chính thân nhân và dân tộc ta .
c. TUYÊN TRUYỀN-KHÍCH ĐỘNG (Agit-Prop): Tuyên truyền, khích động, xúi giục và yểm trợ các cuộc đình công, khiếu kiện, thắp nến, cầu nguyện… trong nước.
d. TẨY CHAY HÀNG HÓA: Cộng đồng Tỵ nạn VN tại nước ngoài hàng năm tiêu thụ cả trăm triệu Mỹ kim hàng hóa do VC xuất khẩu. Số lợi nhuận từ xuất khẩu hầu đều vào hầu bao của bọn Tư bản đỏ. Thu nhập của người dân từ các ngành, nghề xuất khẩu chăng tăng thêm, nhiều gia đình còn bị sạt nghiệp khi phải phá bỏ các đồn điền cao su, mía đường hay bán gạo, thủy sản với giá rẻ mạt dưới giá thành do kế hoạch sai lầm của Nhà nước hay tình trạng độc quyền của các công ty thu mua.
e. CÔNG NGHỆ: Ngưng đầu tư và chuyển giao công nghệ về VNCS bởi sự yểm trợ nầy chỉ làm “Cộng giàu Đảng mạnh” và “Dân nghèo Nước yếu.”
f. CỨU TRỢ NHÂN ĐẠO: Ngưng mọi cứu trợ nhân đạo. Biện pháp nầy phù hợp với lời phát biểu đúng đắn và chín chắn của nhà tranh đấu Hoàng Minh Chính tại Đại học Harvard: “Đem tiền bạc về VN thực ra chỉ để nuôi béo cho chế độ, cho chúng bỏ túi, và củng cố chế độ, chẳng lợi ích gì cho nhân dân VN.”
(2) CHỆCH HƯỚNG XHCN: Muốn tồn tại, VC “cố tình” chệch hướng XHCN, nhưng nếu để mất “Mác XHCN” VC sẽ không còn lý do để tiếp tục cầm quyền, tiếp tục đè đầu cỡi cổ dân chúng, nên chúng “chơi chữ”: “Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN” theo kiểu dị hợm “lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.” Vậy muốn diệt VC, chúng ta phải giúp chúng đi đúng hướng XHCN để chúng mau “Xuống Hố Cả Nút.” Sau thời gian được hưởng mùi “phồn hoa giả/dã tạo” (kiểu tư bản man dã), nếu VC phải buộc trở về chế độ tem phiếu, Xếp Hàng Cả Ngày, đưa con người Xuống Hàng Chó Ngựa với chế độ hà khắc như cũ, dân chúng sẽ liều mạng vùng lên theo gương Nông Dân, Dân Oan đòi lại nhà cửa, ruộng đất bị cướp đoạt, Giáo Oan các Tôn giáo đòi đất, cơ sở, Tự do Tôn giáo, Công Nhân viên đình công, bãi thị đòi tăng lương, hạ vật giá và người Thượng đòi quyền tự trị… bằng các cuộc nổi dậy với quy mô lớn, có tổ chức và phối hợp theo mô hình Cách Mạng Hoa Lài tại Trung Đông và Bắc Phi, sớm loại bỏ Chế độ CSVN.
(3) ÂM MƯU DIỄN BIẾN HÒA BÌNH: Trong thời đại bùng nổ thông tin, các phương tiện cực kỳ hữu hiệu như Radio, Truyền hình, Fax, Điện thoại, đặc biệt Internet, Facebook, Twitter và các loại Cell Phone … sẽ xuyên bức tường lửa, giúp phá vỡ từng mảng của sự bưng bít thông tin của nền chính trị vô đạo trong nước, tạo bước đột phá chuyển hóa chế độ, xóa bỏ đảng CSVN. Một mặt các Nhà Dân chủ trong nước đẩy mạnh, triển khai hoạt động phát tán tài liệu chống đối dưới dạng đơn Kiến nghị, Thư góp ý, Hồi ký chui, đòi hỏi và lên án VC vi phạm các quyền Tự do, Dân chủ, Quyền Công dân như: Tự do Tư tưởng, Tín ngưỡng, Thông tin, Ngôn luận, Báo chí, Quyền Hội họp, Lập hội, Lập đảng, Biểu tình, Bầu cử, Ứng cử, và các quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo vệ về tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm …đã được quy định trong các Điều 69,70,71,72 của Hiến Pháp VNCS và Điều 19 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà CSVN đã ký kết. Dùng các Tư Liệu Lịch sử chân chính, có giá trị để lật tẩy sự tuyên truyền lừa bịp, dối trá của VC như bài: “Nói với các bạn trẻ về sự thật ở VN” của L/S Nguyễn Hữu Thống; dùng kiến thức chuyên môn về Luật pháp Quốc tế để chứng minh những vi phạm Quyền Tự do, Dân chủ tại VNCS qua các cuộc phỏng vấn trên các Đài Quốc tế như L/S Trần Thanh Hiệp; đòi Trưng Cầu Dân Ý về Độc đảng-Đa đảng của Phương Nam, dùng các tư liệu về lãnh thổ, lãnh hải để chứng minh và lên án VC dâng đất, dâng biển cho quan thầy Trung Cộng; Lời Kêu gọi tẩy chay Bầu Cử của 4 Linh mục Công giáo. Tất cả cá nhân, nhóm đối lập, tất cả các Tôn giáo: Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Cao đài, Hòa hảo, Tin lành cần tập họp đội ngũ trong Phong Trào Dân Chủ VN thống nhất để truyền bá, xiển dương tư tưởng Dân chủ, Tự do, Nhân quyền, Đa nguyên, Đa đảng, Pháp trị, Tự do Bầu cử, Ứng cử chống lại Nhất nguyên, Độc đảng, Đảng cử Dân bầu, từng bước chuyển hóa xã hội, giác ngộ tinh thần “vô úy,” giúp các tầng lớp nhân dân vượt khỏi nhu cầu bậc thấp, tiến lên nhu cầu bậc cao của “Maslow's Hierarchy of Needs,” tạo nên thành trì nòng cốt để xây dựng Lực lượng Đối lập, lợi dụng tình hình có những vấn đề xuất hiện trong nội bộ Đảng ở cấp cao, như vụ Tổng Cục 2, Vinashin… để tuyên truyền, khích động, gây mâu thuẫn nội bộ, gây mâu thuẫn giữa các bộ phận, lực lượng, giữa Quân đội và Công an, An ninh, Tình báo để chúng tự thanh trừng, thanh toán lẫn nhau; đánh tỉa từng bộ phận, cô lập các thế lực bảo thủ, đặc biệt ủng hộ các thành phần cải cách, tiến bộ, gây bùng nổ rối loạn, khủng hoảng toàn diện để xóa bỏ Đảng CSVN và Chế độ XHCN tại VN, bởi “Chỉ CS mới thắng được CS” vì họ cùng lò, biết tẩy xấc, các mánh của nhau, biết chửi đúng nơi, đánh đúng chỗ, trị đúng bệnh. Chống Cộng kiểu những người từ nước ngoài về “đấu tranh” lại bị VC chính hiệu nói móc: “Địt mẹ! Ông chẳng biết mẹ gì về CS mà cũng đặt bày về nước chống Cộng” thì chắc chắn sẽ “Go nowhere!”
(4) TỆ QUAN LIÊU THAM NHŨNG: Bọn Đầu gấu, Đầu sõ VC biết trước số phận bi thảm của chúng trong tương lai sau khi Liên Sô, Đông Âu sụp đổ, sau khi các Phong trào Dân chủ trên thế giới dùng Sức Mạnh Quần Chúng (People’s Power) trong các cuộc Cách Mạng Nhung… thập niên 80s, 90s, đặc biệt Cách Mạng Hoa Lài đang làm rung chuyển Trung Đông, Bắc Phi để hạ bệ các tên Bạo chúa, Chế độ Độc tài, nên tìm mọi cách bóc lột, ăn cướp, ăn cắp, biển thủ, tham nhũng, tham ô, chính sách ngoại hối và kiểm soát tiền Việt kiều du lịch hiện nay… để vơ vét càng nhiều càng tốt, chuyển tiền ra các ngân hàng bí mật nước ngoài để chuẩn bị “Hạ cánh an toàn” họăc nước đến chân … thì nhảy tẩu thoát, an hưởng phần đời còn lại với núi vàng, biển đô la chiến lợi phẩm. Nhờ quan liêu, tham nhũng chúng tạo được “bè cánh quyền lợi” gồm những tên Đầu sõ có chức có quyền, cấu kết với những “cây tiền” và bọn xã hội đen (như năm Cam) để giữ vững và củng cố địa vị. Cần phong tỏa, “đóng băng” tất cả tài sản của bọn Đầu gấu Bắc Bộ Phủ ở các trương mục bí mật, chận đường đô la, vàng tiếp máu vào VNCS, và toàn dân quyết tâm ngưng hối lộ cho quan chức VC cao cấp. Mất nguồn thu nhập và dự trữ tiền “cứng,” VC chỉ còn “tiền hàng mã hình Hồ,” Thế và Lực của chúng sẽ yếu, các Liên Minh ma quỷ sẽ rạn nứt dần, dễ dàng bị tấn công bởi các Lực lượng Dân chủ, nhất là các thành phần Cựu Kháng chiến, Cựu Quan chức và Đảng viên cao cấp tiến bộ được đại đa số dân chúng ủng hộ. Khuyến khích và yểm trợ các cuộc biểu tình đòi đất, đòi nhà của Nông dân, Dân oan như vụ vườn Hoa Mai Xuân Thưởng …
2. TIÊU DIỆT THẾ LỰC SỐNG VÀ BIỂU TƯỢNG CHẾT: Gồm Lăng Hồ Tặc và Hội trường Ba Đình nhân Đại Hội Đảng, Ngày Quốc Khánh, Đại Thắng Mùa Xuân, Bầu Cử… Các biện pháp từ khó thực hiện, hiệu quả lớn đến dễ thực hiện, hiệu quả nhỏ:
(1) TIN TẶC (Hacker): Ngoài Chiến Tranh Tin Học của Nguyễn Khắc Anh Tâm trong “Tiến đến một Trận Ðồ Điện Toán đánh sập chế độ cộng sản ở Việt Nam” bằng máy điện toán, Internet, Facebook, Twitter và các loại Cell phone hay của NCKD qua biện pháp gọi điện thoại theo gương Nam Tư phản đối công an CSVN đánh dân và giết dân, làm đình động mọi hoạt động của nhà cầm quyền CSVN vì tất cả đường dây điện thoại của công an từ cấp phường, xã, quận, huyện, thành phố và tỉnh đều bị quá tải, chúng ta có thể sử dụng biện pháp Tin Tặc như sau:
a. ĐỆ THẤT HẠM ĐỘI: Dùng tin tặc thượng thặng xâm nhập Hệ thống Điện toán của Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ tuần tiểu ở Thái Bình Dương, truyền tọa độ Lăng Hồ Tặc và Hội trường Ba Đình, hay địa điểm Bộ Chính Trị Đảng CSVN họp… vào bộ phận hướng dẫn đầu đạn Tomahawk đã đặt trên giàn phóng. Đến giờ khai mạc Đại Hội, cuộc họp cấp cao… tin tặc ra lệnh khai hỏa, các Hỏa tiễn Tomahawks của Đệ Thất Hạm Đội sẽ tìm diệt tòan bộ các cấp Lãnh đạo nòng cốt của Đảng CSVN và Lăng Hồ Tặc.
b. DRONE: Dùng tin tặc xâm nhập máy điện toán của Trung Tâm Điều Khiển Máy Bay Không Người Lái (DRONE) mang hỏa tiễn Hell Fire đang bay, chuẩn bị bay hoặc sẵn sàng đợi lệnh bay, điều khiển các phi cơ nầy bay đến Hà Nội và phóng hỏa tiễn tấn công hai địa điểm trên.
(2) NÉM BOM-BẮN ROCKET: (Kế hoạch của Lý Tống năm 1992.)
a. KẾ HOẠCH LÀO: Liên lạc Tướng Vàng Pao, qua Lào công tác với đội quân kháng chiến H’Mong, tìm cơ hội đánh cắp máy bay tại Lào, bay về Hà Nội đánh sập Lăng Hồ Tặc bằng Anti-Tank Rocket hoặc Bom. Kế hoạch nầy cũng có thể thực hiện bằng cách đột nhập các phi trường chứa máy bay quân sự VC gần Hà Nội đánh cắp phi cơ để ném bom.
b. KẾ HOẠCH THÁI LAN: Sau khi kế hoạch hợp tác với Vàng Pao và H’Mong Kháng chiến bất thành lại được tin Tổng Thống Bill Clinton viếng thăm VNCS, tôi đã chuyển qua kế hoạch cất cánh từ Cao Miên. Do bị Người Dẫn đường phản bội, giấy phép bay bị FAA Miên tịch thu, phải chuyển qua Thái Lan, cất cánh từ Hua Hin bay về Sài Gòn rải truyền đơn kêu gọi đồng bào chớp lấy cơ hội công khai tập họp chào đón Clinton, biểu tình nổi dậy, lật đổ bạo quyền VC.
(3) ĐÀO HẦM: Dùng máy đào cống rãnh lọai nhỏ, đào đường hầm từ một vị trí thuận lợi gần Lăng Hồ Tặc và Hội Trường Ba Đình, dùng máy GPS định hướng đến tọa độ. Đào đến dưới Lăng và Hội Trường, đặt chất nổ có sức công phá mạnh, có bộ phận kích nổ từ xa hoặc bằng điện thoại di động (cell). Đúng thời điểm đã định, bấm nút kích nổ hoặc gọi số điện thọai đặt trong bom.
(4) PHÁO KÍCH: Mua chuộc, thuyết phục, đánh cắp Hỏa tiễn 122 ly hoặc súng cối, đại pháo. Người phụ trách là pháo thủ chuyên nghiệp sử dụng thành thạo các loại vũ khí nầy. Chỉ cần vài quả hỏa tiễn 122 ly, pháo, cối được điều chỉnh chính xác đủ khả năng sát hại các tên đầu sõ CS, đánh sập Lăng Hồ.
(5) CẢM TỬ: Dùng cảm tử quân lái xe bom hoặc mang bom tự sát bất thình lình đâm vào một trong hai mục tiêu trên. Không nổ bom tại các bến xe buýt, tàu điện ngầm hoặc khu thị tứ gây thiệt mạng thường dân vô tội như quân khủng bố, chỉ tấn công các mục tiêu đầu não chính trị hoặc quân sự nên sẽ không bị thế giới lên án hoặc kết án khủng bố. Công tác nầy nếu dùng tín đồ Muslim vào cuộc Thánh chiến sẽ có người tình nguyện để trở thành Thánh Tử đạo, lên Thiên đàng cưới 72 trinh nữ tuyệt trần, ở dinh thự 74 phòng, ăn 72 món… Nhưng với bản chất Dân-Tù của người VN, khó tìm được một Phạm Hồng Thái…trong đại bộ phận thanh niên sa đọa, trong đám quần chúng vô cảm và trong những Cựu Tù Chính trị, Tù binh hải ngoại bởi điều đáng “sợ” mới như ĐCB đề cập trong Thép Đen IV:“Bây giờ lại sợ chết no, Hết thời sắn độn bo bo ngày nào!”
(6) KHINH KHÍ CẦU-BONG BÓNG BAY : Dùng khinh khí cầu lọai nhỏ hoặc một chùm bong bóng bay mang chất nổ được kích hỏa từ xa. Nghiên cứu, thử nghiệm trước và bơm khí vừa “đủ” để khinh khí cầu hoặc bong bóng bay ở độ cao vừa phải, sát nóc Hội Trường hoặc Lăng Hồ Tặc (ở độ quá cao không gây hiệu quả lớn còn gây thiệt hại nhân mạng thường dân). Canh hướng gió để bay chính xác qua hai vị trí nầy, không chệch hướng quá xa như VC đang “chệch hướng XHCN” hiện nay. Cần thực tập nhiều lần tại những nơi vắng vẻ, đặc biệt theo dõi thường xuyên hướng gió thay đổi tại Hà nội. Người thứ nhì phụ trách kích nổ có thể quan sát bằng mắt trần (đứng gần mục tiêu) hoặc bằng ống nhòm (đứng xa) để bấm bom đúng lúc khinh khí cầu-bong bóng đến mục tiêu.
(7) PHI CƠ ĐỒ CHƠI (Toy Airplane): Rất nhiều trẻ VN hiện nay có khả năng tài chánh mua các lọai phi cơ đồ chơi và sử dụng khá nhuần nhuyễn đủ sức biểu diễn các động tác nhào lộn tuyệt cú mèo bằng remote control. Thiết kế lại phi cơ để có thể mang theo khối chất nổ nhỏ có sức công phá lớn. Điều khiển phi cơ bay đến mục tiêu và đâm vào nóc Hội Trường, Lăng Hồ để đánh bom vào thời điểm đã định.
8. XE ĐỒ CHƠI (Toy Car): Xe đồ chơi điều khiển từ xa cũng cần thiết kế lại để không bị mất thăng bằng và đủ sức mang nổi khối chất nổ phụ trội. Lợi dụng những lúc trời mưa, gần tối, bóng đêm, điều khiển xe tiếp cận Lăng Hồ theo hành trình đã nghiên cứu ít chướng ngại. Đội Lính Phòng Vệ Lăng Hồ khó phát giác, đề phòng. Kích nổ bằng remote control. Ý kiến nầy phổ biến nhiều năm trước khi Mỹ thí nghiệm Toy Cars tại sa mạc Iraq như một vũ khí tấn công mới.
3. TRUNG CỘNG XÂM LƯỢC
Thay vì “Biểu Tình tại Gia” trong nước hay “Biểu Tình Ngoài Đường” tại Thụy Sĩ và khắp nơi lên án Trung Cộng xâm lăng VN qua vụ Hoàng-Trường Sa, qua vụ Beauxit Cao Nguyên, chúng ta “chọc” cho Trung Cộng (TC) tấn công xâm lược VN càng sớm càng tốt mới còn cơ hội Cứu Nước! Khi TC xâm lăng, không “hợp tác với VC” để chống ngoại xâm như một số người, tổ chức chủ trương; trái lại, chúng ta sẽ “Ngư ông đắc lợi,” lợi dụng cuộc chiến để tiêu diệt VC, bởi kẻ nội xâm, nội thù còn nguy hiểm gấp ngàn lần “ngoại xâm, ngoại thù!” Còn VC thì càng ngày càng mất đất, mất biển, càng lệ thuộc tiệm tiến vào Tàu, và một khi bị hoàn toàn thống trị của Tàu qua tay của bọn ngụy quyền tay sai VC, chẳng quốc gia nào có quyền lên tiếng hoặc can thiệp. Nhưng một khi bị TC tấn công xâm lược công khai, và sau khi đã tiêu diệt trọn vẹn mọi mầm mống VC, Dân ta có thể đoàn kết một lòng để đánh ngoại xâm và thế giới có đủ pháp lý để đưa quân và vũ khí đến giúp. Đó là “đòn tự sát-sát địch” để sống còn như các phim kiếm hiệp khi bị địch thủ tấn công sau lưng và ôm chặt.
Như vậy, thay vì lên án TC xâm lược, chúng ta cần tìm biện phap “chọc” TC xâm lược càng sớm càng tốt để giải quyết đại nạn “nội xâm, nội thù” của VN, theo câu thơ viết theo giọng “Quảng Nôm, Quảng Ngỡi” (Quảng Nôm hay cỡi Quảng Ngỡi hay boàn/bàn) và kiểu đổi “con người” thành “con ngài” của Nguyễn Du khi bí vận, thiếu từ dựa theo ca dao:
“Thương cha đừng chọc ăn mày” à “Thương Tổ Quắc phải chuặc Ba Tàu!”
|
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011
by LTSA

NHỚ MẸ
(Viết để nhớ Mẹ trong mùa Vu lan 1998
Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)
Hôm nay nhớ Mẹ ôi nhiều quá
Ba chục năm dư vắng Mẹ rồi
Nỗi nhớ se lòng, day dứt lạ
Trong mùa lễ nhớ. Mẹ hiền ơi!
Cuối hè, thiên hạ vui như nắng
Con lại buồn hơn tiếng lệ rơi
Con nhớ mùa Xuân đau đớn ấy
Mùa Xuân con mẹ khóc chia phôi
Mùa Xuân Mẹ bỏ con đi mãi
Biền biệt bao năm chẳng trở về
Hai chục tuổi đời, con, trẻ dại
Lần đầu nhỏ lệ khóc phân ly
Lần đầu con khóc ai ngờ lại
Khóc Mẹ! Trời ơi, thật não lòng
Con lớn vội vàng như Mẹ vội
Trở về với đất, với hư không!
Cút côi lại gặp thời tao loạn
Thì trách đời chi chuyện bạc lòng
Cơm áo từ đong bằng nước mắt
Con càng thương Mẹ. Nhớ vô song!
Mỗi lần nhớ Mẹ con thường mở
Tủ Mẹ, con tìm áo Mẹ xưa
Lặng ngắm hằng giờ từng mũi chỉ
Rồi ôm chặt áo, khóc như mưa !!!
Vuì đầu trong áo. Hôn lên áo
Cố gắng con tìm một chút hương
Để dỗ lòng mình là Mẹ vẫn
Bên đời, an ủi lúc đau thương
Thế rồi một buổi con đành phải
Từ giã trường xưa, bỏ phố xưa
Để đến một trời xa lạ lắm
Mà bao bất trắc biết đâu ngờ
Hành trang: Bốn đứa con thơ dại
Áo Mẹ. Hờn vong quốc. Tập thơ
Cuối chuyến hải hành còn sót lại
Kiếp tha hương và đám con khờ !
Quê người đất khách buồn ghê lắm
Tất tả xoay che gió bốn mùa
Nhớ Mẹ bây giờ không có áo
Để mà úp mặt khóc như xưa!
Để mà tìm chút mùi hương Mẹ
Con dỗ con cho bớt tủi lòng
Ba chục năm trời xa cách thế
Suối vàng Mẹ hỡi, nhớ con không?!
Chiều nay nhớ Mẹ con ngồi viết
Một khúc thơ buồn, chín khúc đau
Xin Mẹ linh thiêng về chứng giám
Ba mươi năm, một ý thơ sầu...
Ngô Minh Hằng
by LTSA

Người thân anh Lữ Văn Tới (33 tuổi) ở bản Cồng xã Châu Hồng (Quỳ Hợp-Nghệ An) gửi đến ngành chức năng tố mình bị một nhóm người đánh dã man. Nguyên nhân là do Tới bị nghi ăn đã ăn trộm quặng của ông chủ.
Theo phản ảnh gia đình anh Tới thì hơn 12h ngày 1/5 vừa qua do nghi ngờ anh này ăn trộm quặng nên ông chủ ở xóm 11 xã Tân Hợp (Tân Kỳ-Nghệ An-Tới làm thuê tại đây) đã bị một nhóm người bắt và tra hỏi chuyện mất quặng.
Anh Tới không thừa nhận chuyện này nên đã bị nhóm người trên đánh đập. Chưa hết, khi thấy Tới gục xuống nhóm người đã lấy muối và nước mắm xát vào vết thương ở lưng.
Nạn nhân Tới đang điều trị tại Bệnh viện huyện Nghĩa Đàn.
Tới vẫn không thừa nhận thì bị nhóm người này dìm vào một hố bùn. Mặc dù, anh Tới van xin nhưng nhóm người này vẫn không buông tha. Chỉ đến khi thấy Tới bị ngất nên bọn chúng đã đem đến trạm xá xã Tân Hợp rồi bỏ đi.
Ngay sau đó, anh Tới được đưa đến cấp cứu tại Bệnh viện huyện Nghĩa Đàn. Theo những người chứng kiến thì anh Tới bị đánh từ 13h cho đến gần 17h cùng ngày. Điều lạ là không ai dám can ngăn vì có sự xuất hiện của một tay “anh chị”.
Theo bác sỹ Nguyễn Vĩnh Hạnh-Trưởng khoa ngoại Bệnh viện huyện Nghĩa Đàn thì anh Tới bị chấn thương phần mềm. Phần mông, lưng, ngực bị bầm, tím. Được biết Tới đi làm thuê cho một ông chủ ở xã Tam Hợp mấy tháng nay nhưng chưa nhận được lượng thì xảy ra sự việc trên.
Trao đổi với báo chí, thượng tá Dương Phúc Thành-Trưởng công an huyện Tân Kỳ thừa nhận đã nhận được đơn của gia đình nạn nhân Tới. Hiện sự việc đang được công an huyện Tân Kỳ điều tra làm rõ.
Nguyên Nghĩa
http://vietnamdanchu.multiply.com/journal/item/8110
by LTSA

Nhiều nhân viên ngành nail có triệu chứng liên quan tới các hóa chất chúng tôi đã nghiên cứu...'
Tiến sĩ Quách Thu thuộc Trung Tâm Cancer Prevention Institute of California (CPIC), có nỗi đau riêng là mẹ của cô, vốn là một người gốc Việt di dân hành nghề thẩm mỹ ở Hoa Kỳ, đã chết vì bệnh ung thư.
Giờ đây phần lớn công trình nghiên cứu của cô để xem lượng hóa chất được sử dụng trong các nail salon ra sao và cô đã khám phá những người nhân viên làm việc ở các salon này, vốn đại đa số là người gốc Việt, bị tiếp xúc với hóa chất độc hại một cách không an toàn.
Kết quả nghiên cứu của tiến sĩ Thu và các đồng viện vừa được công bố thứ năm 5/5 trên cơ quan truyền thông American Journal of Public Health.
Kết quả cho thấy có sự hiện diện của Methyl Methacrylate, một thành tố bị cơ quan liên bang FDA cấm, trong các phòng nail và hàm lượng của toluence cao gấp đôi hàm lượng mà cơ quan Cal/EPA xem là an toàn.
Tiến sĩ Thu nói: ‘Nhiều nhân viên ngành nail có triệu chứng liên quan tới các hóa chất chúng tôi đã nghiên cứu. Chúng tôi lo lắng cho sức khỏe của họ, đặc biệt những người tiếp xúc với hóa chất trong thời gian dài’.
Toluence là chất có thể gây ra bệnh hiếm muộn con cái cho phụ nữ, nếu họ tiếp xúc với nó với liều lượng cao và lâu dài. Ngoài ra nó còn ảnh hưởng đến các tuyến nội tiết của cơ thể, vì thế người phụ nữ có thể mắc ung thư ở các cơ quan sinh dục.
Methyl methacrylate là hóa chất bị FDA cấm từ năm 1974 trong các sản phẩm ngành nail. Nó làm ngứa ngáy mũi và cổ họng, nhứa đầu, ngứa trên da và có thể gây bệnh suyễn.
Các nhân viên gốc Việt đang làm việc trong ngành nail được khuyên nên vào Web site có tên là www.cpic.org. của Viện CPIC để tham khảo, nhất là cách thức phòng ngừa bệnh ung thư.
by LTSA

Lịch sử chỉ đánh giá đúng anh hùng khi người anh hùng nằm yên dưới mộ. Ngày của Mẹ, của Cha năm thứ 36 của tập thể người Mỹ gốc Việt này,, số những người cha, người mẹ Việt Nam đầu tiên đưa gia đình tỵ nạn CS ở hải ngoại chắc cũng không còn nhiều lắm. Đây là cơ hội tốt để thấy công ơn trời biển của những người cha, người mẹ đã liều mình đưa con cái đến bến bờ tự do và quên mình nơi quê hương mới, lao động chân tay cắt chỉ, ũi đồ, cắt cỏ, nấu cơm tháng mướn để lo có tiền cho con cái - là lớp trẻ Việt hải ngoại -- ăn học, trưởng thành được như ngày hôm nay.
36 năm là thời gian gần nửa đời người, hơn một thế hệ xã hội học. Thế hệ thứ nhứt đại đa số là những quân dân cán chánh VN Cộng Hoà dẫn gia đình con cái đi tỵ nạn CS ở hải ngoại, lúc bấy giờ trẻ nhứt cũng 30, năm nay đã hơn sáu bó rưởi, bảy bó cả rồi. Những người cha, người mẹ đó thường là những người đã có ăn học, nghề nghiệp, chức vụ trong chế độ VNCH, người trẻ nhứt lúc bấy giờ cũng phải khoảng 40. Dù nhờ y tế tân tiến, chế độ tư do, tự tại, môi trường trong lành, đời sống hải ngoại đầy đủ làm tuổi thọ gia tăng, những người cha người mẹ thuộc thế hệ thứ nhứt của cuộc di tản vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Việt đó, nay tuổi hạc cũng đã quá thất thập cổ lai hi rồi. Không ít người đã ra đi; số còn lại cũng mấp mé bờ sanh tử theo luật vô thường của Tạo Hoá và vòng sanh lão bịnh tử của kiếp con người.
Tre tàn măng mọc là qui luật sinh tồn. Con hơn cha nhà có phước, sau hơn trước đất nước có phần là đà tiến hoá của một dân tộc. Hậu duệ của người cha người mẹ đến bến bờ tự do, đứa con sanh sớm nhứt tại nước hải ngoại bây giờ cũng tròn 36 tuổi. Có người gọi là thế hệ thứ hai bây giờ cũng đã tứ thập tri thiên mạng rồi. Còn thế hệ thứ ba thì nhiều lắm đang đại học hay ngoài đời, hoà nhập sâu sát vào xã hội Mỹ. Dù có bi quan và khiêm tốn sắc tộc thế mấy đi nữa cũng thấy lớp người hậu duệ của những bậc cha mẹ thuộc thế hệ thứ nhứt của những người Việt tỵ nạn CS, không thua sút bất cứ sắc tộc nào đã nhập cừ các siêu cường Tây Phương hàng thế kỷ trước. Đặc biệt ở Mỹ là hiệp chủng quốc, nơi người Việt định cư đông nhứt trên thế giới, những cố gắng vươn lên, thăng tiến cần lao đồng tiến xã hội của người gốc Việt thấy rõ nhứt. Bác sĩ, luật sư, kỹ sư, giáo sư, chuyên viên gốc Việt đã bảo hòa so với tỷ lệ dân số gốc Việt. Ngành nào lớp trẻ VN cũng có mặt, quân dân cán chính của Mỹ đều có người gốc Việt chen vai sát cánh với những sắc tộc khác .
Sự thành công này của thế hệ hậu duệ theo phân tích và nhận định của những nhà xã hội học là do yếu tố gia đình VN. Nói đến gia đình VN là nói đến cha mẹ. Gia đình tự nó là một nhóm xã hội (social group). Bất cứ nhóm xã hội nào cũng có sự lãnh đạo mới mưu cầu hạnh phúc và thăng tiến được. Nhóm xã hội gia đình VN, người cha thường đóng vai trò lãnh đạo thực hiện (instrumental leadership), nặng về lý trí, thực tiễn, đòi hỏi con cái phải thực hiện hoàn thành nhiệm vụ của gia đình. Do đó người cha tỏ ra cứng rắn với con cái và ít được con cái thân tình như đối với mẹ. Còn người mẹ đóng vai trò lãnh đạo hoà họp, tạo sự thông cảm chung, hạnh phúc, êm ấm chung cho gia đình nên được lòng con cái hơn người cha. Hai thể thức lãnh đạo này không xung khắc nhau mà bỗ túc cho nhau, làm gia đình VN phát triển tốt trong xã hội Tây Phương và làm cho lý do lớp trẻ VN thăng tiến nhanh trong xã hội các quốc gia định cư cách nước nhà có nơi nửa vòng Trái Đất.
Trên đường định cư cũng như trên bất cứ đường đời mới, vạn sự khởi đầu nan. Cha mẹ lấy thân phận lót đường cho con cái để lớp trẻ có ngày nay. Hầu hết thế hệ thứ nhứt hy sinh quên mình, để dĩ vãng qua một bên, hướng về tương lai phía trước, lo cho gia đình thăng tiến. Tướng lãnh Quân Lực VNCH không ngần ngại đi làm người lau cửa sổ cho các building, người quản lý nhà hàng (như Tướng Đồng văn Khuyên). Nghị sĩ, dân biểu VNCH đi bán xăng, bán tiệm rượu, làm thợ nhà in, thợ lắp ráp điện tử, bán thịt cá cho chợ. Công chức cao cấp đi cắt chỉ, ủi đồ, cắt cỏ, làm móng tay, làm mặt trong thời kỳ chân ướt chân ráo. Làm với tất cả lòng tận tụy, với sự hiểu biết và tin tưởng nơi lớp trẻ tiến lên, tiến thân.
Con cái vần công, cùng nhau xây đấp đại gia đình. Một chiếc xe đôi ba anh chị em chia giờ nhau đi và đưa rước nhau. Anh học ra trường tiếp cha mẹ đóng tiền trường cho em đi đại học cao hơn. Cả nhà chung đậu tiền cho người anh mua căn nhà đầu tiên và anh tiếp tay em mua căn nhà hay sang căn tiệm mới. Việc đó thực hiện được nhờ sự lãnh đạo thực hiện và hoà họp của cha mẹ.
Sự kết họp này có và làm được là do tình thương gia đình, và chữ tín nghĩa này có và mạnh hơn mọi credit mà ngân hàng nào có thể so sánh được. Bất thành văn tự nhưng long trọng và chắc chắn như nền tảng gia đình VN.
Do vậy Ngày Của Mẹ, Của Cha thứ 36 của người Mỹ gốc Việt này là ngày tưởng nhớ tới những người cha người mẹ đã dẩn dắt con ra khỏi chế độ CS, đến miền Đất Hứa. Ngày tưởng nhớ những hy sinh của những người cha người mẹ lót đường cho cái tiến thân nơi quê hương mới. Ngày ngưỡng mộ lòng dũng cảm của những người cha người mẹ vượt qua mọi khó khăn, thử thách, một ngày 24 giờ, 1 tuần 7 ngày để con cháu được như ngày nay. Lòng dũng cảm của những người mẹ người cha đó can đảm hơn người chiến sĩ can trường xung phong ngoài mặt trận vì giờ phút can đảm xung phong ngắn hơn, ít khi xảy ra hơn so với lòng dũng cảm gần như suốt đời của cha mẹ.
Chẳng những thế có nhiều cha mẹ gốc Việt còn muốn hy sinh cho con khi mình không còn ở cõi trần này nữa. Nhiều người cha người mẹ dặn dò hay di chúc cho con cái, sau khi theo ông theo bà, thì con cái đem hoả thiêu, lấy tro đem rải ngoài biển hay gởi trong chùa. Vì không muốn đem tro xương của mình trở lại nước nhà còn nằm trong tay CS. Vì biết con cháu ở xứ văn minh kỹ nghệ, quá bận bịu này phải chạy theo việc làm, thường khi phải ở xa, ngày giỗ tết, thanh minh mà vì kẹt công việc làm ăn không về viếng mộ được, thì bùi ngùi, tủi buồn tội nghiệp. Trong những lý do vệ sinh, giản dị, niềm tin tôn giáo, nhiều gia đình VN bớt theo phong tục Việt sống cái nhà chết cái mồ, mà chấp nhận hoả táng thân nhân, lấy tro rải biển hay gởi ở chùa, có lý do gia đình ấy./.(Vi Anh)
by LTSA

HOA TRẮNG
(Tháng Năm, kính dâng Me.. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)
Áo người hoa đỏ người vui
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con
Mẹ ơi ba chục năm hơn
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
Cõi trần từ mẹ lìa xa
Đau thương, thân phận con là mồ côi
Đưa tay hái mộng, mộng trôi
Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng
Hoa không làm được mùa Xuân
Trăng không làm nổi một lần sáng trăng
Đã bao nhiêu độ tháng Năm
Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi
Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi
Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa
Cõi tiên vội vã mẹ về
Đường trần con mẹ não nề tiếc thương
Lòng con, đây, một nén hương
Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...
Nhìn bông hoa trắng bơ vơ
Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt nâu...
Ngô Minh Hằng
Xin mời Quí Vị và Quí Bạn đọc thơ NMH tại :
http://thongominhhang1.blogspot.com/
http://lhccshtd.org/index.htm
http://lhccshtd.org/LHCCSHTD_VT/NMH/LHCCSHTD_VT_TrangNhaNgoMinhHang.htm
Gởi Bài Viết
Thông Báo
Mời ghé thăm
Bài Cũ
-
▼
2013
(1888)
- ► 10/27 - 11/03 (76)
- ► 10/20 - 10/27 (238)
- ► 10/13 - 10/20 (104)
- ► 10/06 - 10/13 (1)
- ► 09/29 - 10/06 (1)
- ► 09/22 - 09/29 (14)
- ► 09/15 - 09/22 (27)
- ► 09/08 - 09/15 (61)
- ► 09/01 - 09/08 (30)
- ► 08/25 - 09/01 (69)
- ► 08/18 - 08/25 (50)
- ► 08/11 - 08/18 (50)
- ► 08/04 - 08/11 (66)
- ► 07/28 - 08/04 (137)
- ► 07/21 - 07/28 (53)
- ► 07/14 - 07/21 (61)
- ► 07/07 - 07/14 (86)
- ► 06/30 - 07/07 (90)
- ► 06/23 - 06/30 (91)
- ► 06/16 - 06/23 (58)
- ► 06/09 - 06/16 (69)
- ► 06/02 - 06/09 (36)
- ► 05/26 - 06/02 (60)
- ► 05/19 - 05/26 (93)
- ► 05/12 - 05/19 (63)
- ► 05/05 - 05/12 (38)
- ► 04/28 - 05/05 (7)
- ► 04/21 - 04/28 (13)
- ► 04/14 - 04/21 (17)
- ► 04/07 - 04/14 (7)
- ► 03/31 - 04/07 (7)
- ► 03/24 - 03/31 (13)
- ► 03/17 - 03/24 (10)
- ► 03/10 - 03/17 (13)
- ► 03/03 - 03/10 (17)
- ► 02/24 - 03/03 (8)
- ► 02/17 - 02/24 (8)
- ► 02/10 - 02/17 (1)
- ► 02/03 - 02/10 (9)
- ► 01/27 - 02/03 (4)
- ► 01/20 - 01/27 (13)
- ► 01/13 - 01/20 (7)
- ► 01/06 - 01/13 (11)
-
►
2012
(1373)
- ► 12/30 - 01/06 (7)
- ► 12/23 - 12/30 (5)
- ► 12/16 - 12/23 (19)
- ► 12/09 - 12/16 (15)
- ► 12/02 - 12/09 (15)
- ► 11/25 - 12/02 (31)
- ► 11/18 - 11/25 (16)
- ► 11/11 - 11/18 (17)
- ► 11/04 - 11/11 (15)
- ► 10/28 - 11/04 (33)
- ► 10/21 - 10/28 (47)
- ► 10/14 - 10/21 (80)
- ► 10/07 - 10/14 (65)
- ► 09/30 - 10/07 (80)
- ► 09/23 - 09/30 (119)
- ► 09/16 - 09/23 (151)
- ► 09/09 - 09/16 (163)
- ► 09/02 - 09/09 (48)
- ► 08/26 - 09/02 (205)
- ► 08/19 - 08/26 (12)
- ► 08/12 - 08/19 (8)
- ► 08/05 - 08/12 (9)
- ► 07/29 - 08/05 (6)
- ► 07/22 - 07/29 (4)
- ► 07/15 - 07/22 (7)
- ► 07/08 - 07/15 (9)
- ► 07/01 - 07/08 (8)
- ► 06/24 - 07/01 (1)
- ► 06/17 - 06/24 (15)
- ► 06/10 - 06/17 (15)
- ► 06/03 - 06/10 (5)
- ► 05/27 - 06/03 (29)
- ► 05/20 - 05/27 (8)
- ► 05/13 - 05/20 (6)
- ► 05/06 - 05/13 (3)
- ► 04/29 - 05/06 (16)
- ► 04/22 - 04/29 (5)
- ► 04/15 - 04/22 (8)
- ► 04/08 - 04/15 (4)
- ► 04/01 - 04/08 (4)
- ► 03/18 - 03/25 (8)
- ► 03/11 - 03/18 (5)
- ► 03/04 - 03/11 (4)
- ► 02/26 - 03/04 (6)
- ► 02/19 - 02/26 (22)
- ► 02/12 - 02/19 (3)
- ► 01/08 - 01/15 (11)
- ► 01/01 - 01/08 (1)
-
►
2011
(293)
- ► 12/25 - 01/01 (4)
- ► 12/18 - 12/25 (5)
- ► 12/11 - 12/18 (5)
- ► 12/04 - 12/11 (7)
- ► 11/27 - 12/04 (4)
- ► 11/20 - 11/27 (3)
- ► 11/13 - 11/20 (4)
- ► 11/06 - 11/13 (6)
- ► 10/30 - 11/06 (1)
- ► 10/23 - 10/30 (2)
- ► 10/16 - 10/23 (3)
- ► 10/02 - 10/09 (1)
- ► 09/18 - 09/25 (1)
- ► 09/11 - 09/18 (3)
- ► 09/04 - 09/11 (3)
- ► 08/28 - 09/04 (4)
- ► 08/21 - 08/28 (3)
- ► 08/14 - 08/21 (1)
- ► 08/07 - 08/14 (4)
- ► 07/17 - 07/24 (8)
- ► 07/10 - 07/17 (10)
- ► 07/03 - 07/10 (11)
- ► 06/26 - 07/03 (7)
- ► 06/19 - 06/26 (7)
- ► 06/12 - 06/19 (14)
- ► 06/05 - 06/12 (6)
- ► 05/29 - 06/05 (17)
- ► 05/22 - 05/29 (9)
- ► 05/15 - 05/22 (20)
- ► 05/08 - 05/15 (24)
- ► 05/01 - 05/08 (11)
- ► 04/24 - 05/01 (15)
- ► 04/17 - 04/24 (4)
- ► 04/10 - 04/17 (8)
- ► 04/03 - 04/10 (4)
- ► 03/27 - 04/03 (4)
- ► 03/20 - 03/27 (2)
- ► 03/13 - 03/20 (2)
- ► 02/27 - 03/06 (3)
- ► 02/20 - 02/27 (3)
- ► 02/13 - 02/20 (6)
- ► 02/06 - 02/13 (6)
- ► 01/30 - 02/06 (5)
- ► 01/23 - 01/30 (15)
- ► 01/16 - 01/23 (3)
- ► 01/09 - 01/16 (5)

