Thứ bảy, ngày 19 tháng mười một năm 2011 by LTSA

Thanh Hà - Xã luận của tờ Hoàn Cầu Thời Báo số ra ngày 18/11/2011 cảnh báo các nước láng giềng châu Á về nguy cơ bị Trung Quốc trừng phạt kinh tế nếu các nước đó được Mỹ yểm trợ trong cuộc đọ sức với Bắc Kinh tranh chấp chủ quyền trên biển Hoa Nam (tức Biển Đông).
Lời cảnh báo trên đây được đưa ra đúng vào lúc bế mạc thượng đỉnh ASEAN lần thứ 19 tại Bali. Hoàn cầu Thời báo đe dọa « Bất kỳ một cuốc gia nào muốn trở thành quân cờ của Mỹ sẽ mất đi cơ hội gặt hái những thành quả kinh tế của Trung Quốc ». Trung Quốc là nền kinh tế thứ nhì trên thế giới. Còn ASEAN là một trong những đối tác thương mại quan trọng của Bắc Kinh. Thặng dư thương mại hiện nghiêng về phía ASEAN chủ yếu nhờ vào xuất khẩu nguyên, nhiên liệu cho Trung Quốc.

AFP nhắc lại, căng thẳng đang gia tăng tại khu vực Biển Đông, nơi đang có tranh chấp chủ quyền trên biển giữa nhiều quốc gia trong Đông Nam Á với Trung Quốc. Hồ sơ Biển Đông là trọng tâm của Thượng đỉnh ASEAN vừa khép lại hôm nay (18/11/2011) cũng là một trong những chủ đề chính của Thượng đỉnh các nước Đông Á. Tuy nhiên Trung Quốc không chủ trương đề cập đến vấn đề nhậy cảm này tại thượng đỉnh Đông Á với sự hiện diện lần đầu tiên của Hoa Kỳ. Bắc Kinh luôn đòi giải quyết vấn đề Biển Đông bằng đối thoại song phương.

Về phần mình tờ Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng Sản Trung Quốc cho rằng : « Đưa quá nhiều các vấn đề chính trị và an ninh ra thảo luận tại Thượng đỉnh Đông Á, đặc biệt là khi có liên quan đến các vụ tranh chấp, sẽ không có lợi cho bất kỳ một kế hoạch hợp tác nào ». Trái lại điều này có nguy cơ dẫn đến tình trạng « căng thẳng trong khu vực leo thang ».

Lập trường của báo chí Trung Quốc đã được chính thủ tướng Ôn Gia Bảo xác định lại. Đến Bali để chuẩn bị dự Thượng đỉnh Đông Á lần thứ 6, ông tuyên bố: « Các lực lượng từ bên ngoài không nên viện bất kỳ một lý do nào để can thiệp » vào tranh chấp chủ quyền ở khu vực Biển Đông. Đây là một hồ sơ đã kéo dài nhiều năm và phải được các bên liên quan giải quyết bằng các con đường đối thoại « hữu nghị và trực tiếp ».

Theo giới phân tích, thông điệp này của lãnh đạo Trung Quốc nhắm trực tiếp vào Hoa Kỳ sau khi tổng thống Mỹ vào sáng nay đã nhấn mạnh rằng Thượng đỉnh Đông Á phải là nơi để các bên cùng làm việc trên rất nhiều các hồ sơ, chẳng hạn như là vấn đề liên quan đến an ninh trên biển và hồ sơ chống phổ biến vũ khí hạt nhân.
by LTSA

BẢN TRƯỜNG CA MƯỜI SÁU

(Thân mến gởi đồng bào và tổ quốc Việt Nam để ngưỡng phục lòng can đảm, chí kiên cường bất khuất trong cuộc biểu tình lịch sử, bất bạo động, phản đối đảng tham tàn, đòi nhà đòi đất bị nhà nước cướp đi tại Saigon từ cuối tháng 6 năm 2007. Xin chia sẻ sự đau thương của đêm 17 rạng 18 tháng 7 năm 2007 vì đảng và nhà nước Việt cộng đã lợi dụng màn đêm, đùng xe tăng, công an, quân đội, bom ngạt, đạn cay, dùi cui, roi điện ... thẳng tay đàn áp đồng bào biểu tình vô cùng dã man, tàn bạo)


Lại báng súng, lại dùi cui, lại máu
Lại xe tăng đàn áp, tấn công người !
Ôi, sự thật hay đây là sân khấu
Diễn cảnh âm ti ở giữa cõi đời ?!

Diễn cảnh khốn cùng của người dân Việt
Mất đất, mất nhà, chồng chất hờn oan
Phẫn hận, biểu tình, dân đưa ý kiến
Đảng trả lời bằng còng sắt, công an ...

Đảng trả lời bằng xe tăng, quân đội
Bom ngạt, đạn cay, roi sắt, ngục tù !!!
Hỡi những lương tâm, hỡi người thế giới
Có biết nơi này tử địa, âm u ?

Có biết nơi này đau thương tủi nhục
Bạo chúa gian hùng, tham ác, điêu ngoa
Có biết nhân quyền, tự do, hạnh phúc
Và công bằng là ảo mộng xa hoa ???

Có biết nơi này dân thua loài vật
Không biết ấm no, chỉ biết phục tùng
Chỉ được cúi đầu tạo ra vật chất
Để một đám người trướng gấm màn nhung ?!

Và đám người này đè đầu cưỡi cổ
Cướp của dân, biển, đất, cắt dâng Tàu
Ngất ngưởng ngai vàng, tạo đời thống khổ
Và suy đồi cho thế hệ mai sau ...




Ai kẻ lương tâm, nhìn đời oan khuất
Nhìn bất công đau xót nước dân nhà
Mà can đảm nói lên lời bất khuất
Thì bạo quyền nghiền nát bấy xương da !!!

Ngày đêm kinh hoàng, bao người chứng kiến
Vũ lực đảng đem đàn áp biểu tình
Quân đội, công an, vòi rồng, roi điện
Giáng xuống đời gây thêm nữa điêu linh !


Và báng súng và dùi cui và máu
Và ngục tù tàn nhẫn ngút trùng khơi
Thế giới văn minh, hỡi đâu công đạo
Sao để ngang nhiên, người bức hại người !!??





Này ta bảo, hỡi tà quyền lang sói
Hành động kia, lửa cháy đổ thêm dầu
Đêm đã hết, bình minh rồi sáng chói
Ngày tan tành chế độ chẳng xa đâu !

Rồi sẽ thấy khắp thôn làng - thành phố
Trẻ bên già, toàn quốc, Bắc - Trung - Nam
Cùng vùng dậy và hỏa sơn tung nổ
Cuốn phăng đi loài ác quỉ hung tàn ...

Kẻ gieo gió thì gặt về bão tố
Luật huyền vi, vay - trả rất công bình
Quỉ quyệt, dã man, phải tàn, phải đổ
Chính nghĩa, công bằng, nhân bản, tồn vinh !

Này ta bảo, hỡi độc tài Hà Nội
Dân tộc Việt Nam bất khuất, ngoan cường
Đảng gian ác, gây đầy trời tội lỗi
Thì dân lành giải đảng, cứu quê hương !!

Ngô Minh Hằng
by LTSA

Hà Nội - Theo báo cáo của IHS là một công ty phân tích quốc phòng có trụ sở chính tại Englewood, Colorado cho rằng ngân sách dành cho Hải Quân Cộng sản Việt Nam để bảo vệ bờ biển dài 3,200 cây số tăng 150% từ năm 2008, lên đến $276 triệu cho năm 2011. Ngân sách này dự trù sẽ được tăng lên tới $400 triệu vào năm 2015. Nhưng hồi tháng 8, Ngũ Giác Đài phỏng đoán ngân sách quốc phòng của Trung Cộng năm 2010 khoảng $160 tỉ, trong đó tập trung vào hải quân với những vũ khí và tàu chiến tối tân. Cũng trong thời gian này, Việt Nam nhận hai khu trục hạm loại Gepard 3.9 có trang bị hỏa tiễn đặt mua của Nga cách đây nhiều năm, trong một cố gắng nâng cấp lực lượng hải quân của mình.

Ngoài ra Việt Nam cũng đặt mua của Nga sáu tàu ngầm loại Kilo và 20 chiến đấu cơ Sukhoi SU-30MK2. Giữa năm nay, Việt Nam đã nhận bốn chiếc Sukhoi, 16 chiếc còn lại sẽ được giao trước cuối năm nay. Vào tháng trước, Việt Nam nhận hệ thống hỏa tiễn Bastion mua của Nga, và báo chí Nga loan tin Việt Nam đang thương thuyết để mua thêm hỏa tiễn này nữa nhưng với một số lượng không biết là bao nhiêu. Theo tin tức báo chí tiết lộ, khi Nguyễn Tấn Dũng thăm Hòa Lan cuối tháng 9, đã đến thăm một xưởng đóng tàu và bắn tiếng mua bốn hộ tống hạm loại Sigma. Tin tức cũng nói nếu hợp đồng được ký kết, hai tàu sẽ đóng ở Hòa Lan và hai chiếc sau đó sẽ được đóng tại Việt Nam với sự hướng dẫn kỹ thuật của chuyên viên Hòa Lan.




Hầu hết tàu chiến Việt Nam mua của Nga đều là tàu nhỏ, có trang bị hỏa tiễn, nhằm chống lại sự bành trướng của Trung Cộng, nhưng khó lòng địch nổi đối thủ nếu phải trực diện trong trường hợp xảy ra xung đột quân sự. Trong khi hai bên vẫn chỉ đe dọa bằng miệng, một bài báo trên tờ Hoàn Cầu Thời Báo của đảng Cộng Sản Trung Cộng hồi tháng trước cho đăng một bài cảnh cáo các quốc gia tranh chấp lãnh hải trong vùng là hãy chuẩn bị nghe tiếng đại bác. Trung Cộng, Việt Nam, Brunei, Đài Loan, Philippines và Mã Lai đều có tranh chấp chủ quyền liên quan đến quần đảo Trường Sa. Trong khi đó với Việt Nam, Trung Cộng cũng có tranh chấp chủ quyền quần đảo Hoàng Sa mà họ chiếm của Việt Nam Cộng Hòa năm 1974.

Hồi Tháng Năm, Việt Nam tố cáo tàu hải giám Trung Cộng hai lần cắt dây cáp tàu thám hiểm dầu khí trong thềm lục địa Việt Nam. Mới đây, một đoạn phim được đưa lên YouTube, cho thấy một tàu có vẻ là của Việt Nam đâm vào một tàu có sơn hàng chữ Hải Giám Trung Cộng làm nhiều người xôn xao, mặc dù không biết sự việc xảy ra ở đâu và hồi nào. Cho tới nay Trung Cộng và Việt Nam vẫn chưa thấy lên tiếng về chuyện này. Vào tháng trước, Việt Nam và Trung Cộng hứa hẹn giải quyết bất đồng qua thương lượng hữu nghị. Tuy nhiên tranh chấp lãnh hải với quốc gia láng giềng phương Bắc tạo ra hơn một chục cuộc biểu tình tại Việt Nam chống Trung Cộng. Ban đầu những cuộc biểu tình được lờ đi, nhưng sau đó an ninh Việt Nam bắt đầu bắt một số người và nay không còn biểu tình nữa.
by LTSA

Mặc dù sự kiện về bộ phim Đường tới Thành Thăng Long được gọi tắt là phim Lý Công Uẩn, đã là đề tài của dân chúng trong nước phản đối quyết liệt tình trạng cố tình đồng hóa văn hóa Việt Nam và Trung Cộng qua bộ phim nhiều tập lịch sử này từ đầu năm, đến nay nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam lại tiếp tục quyết định cho đài truyền hình quốc gia VTV trình chiếu, bất chấp mọi dư luận. Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch của Hà Nội đã ra văn bản chính thức cho phép phổ biến bộ phim Lý Công Uẩn. Đường tới thành Thăng Long, sau khi dự trù chiếu phim này nhân kỷ niệm Thăng Long 1000 năm vừa qua.

Trên tờ Tuần Việt Nam đã có bài chỉ trích bộ phim này, ghi rõ rằng đây là bộ phim Trung Cộng nói tiếng Việt, đó là một sự xác nhận trước thế giới rằng 1000 năm trước Việt Nam từng là chư hầu của Trung Cộng. Một đạo diễn tên tuổi của Nhà nước là ông Bùi Thạc Chuyên, nói loại phim mà từ diễn viên được hóa trang theo kiểu cách Trung Cộng, trang phục, kiến trúc, đạo diễn, quay phim Trung Cộng, các động tác theo lối Trung Cộng như thế đủ để kết luận phim là bộ phim Trung Cộng nói tiếng Việt. Bộ phim này chỉ có 19 tập nhưng đã tiêu tốn hết 200 tỷ đồng Việt Nam.

Nhiều trí thức trong nước cho rằng bộ phim này là một trong những âm mưu nhằm đồng hóa tinh thần văn hóa Việt Nam, đánh lẫn tất cả mọi thứ khác biệt giữa hai quốc gia, xóa mờ mọi sự mâu thuẫn đang phát sinh từ việc Trung Cộng đang dần chiếm Việt Nam trên bộ lẫn trên biển. Để phục vụ cho âm mưu này, nhiều tờ báo Nhà nước đã mở chiến dịch ca ngợi và hô hào quảng bá cho bộ phim trên. Điều làm nhiều người Việt xốn xang là nói về bộ phim này, trang mạng Phương Hoàng Ifeng.com của Trung Cộng, một trong những trang báo điện tử lớn hàng đầu tiết lộ rằng lý do Việt Nam đầu tư và Bắc Kinh cũng rất sốt sắng giúp vì theo một lý thuyết của sử Trung Cộng nói Lý Công Uẩn là người gốc phúc Kiến, kiều cư thôn Cổ Pháp, Bắc Việt Tờ Phượng Hoàng này nói bản thân Lý Công Uẩn thực ra là người Trung Hoa, cho nên trong thời gian tại vị ông ta hết sức đề cao văn hóa nội địa Trung Hoa, mở rộng chính sách Hán hóa.

Vì thế mặc dù giai đoạn này An Nam thoát ly khỏi Trung Cộng, nhưng mối liên thông về mặt văn hóa giữa hai bên không hề nhạt đi. Và ngôn luận của Bắc Kinh cũng không những vậy, còn mượn cớ mắng chửi tổ tiên người Việt, nói triều đại nhà Lê chỉ là hổ phụ sinh cẩu tử, thậm chí thóa mạ người Việt là gian xảo khi ghi rằng triều đại nhà Lý sau khi được Bắc Tống công nhân và phong làm vua nước Nam, thì lại được đằng chân lân đằng đầu, không hề cảm ân đội đức gì trước việc được nhà Tống thụ phong, trái lại còn nhìn thấu được sự yếu ớt của Bắc Tống mà đại cử tấn quân xâm phạm vùng biên giới phía nam của triều Tống.

Điều thật ngạc nhiên là truyền thông Trung Cộng cố tình hạ thấp các đời nhà Đinh nhà Lê bằng các cảnh chém giết, lừa lọc dã man, bởi vì Đinh Lê là người thuần Giao chỉ. Sau đó họ tô hồng Lý Công Uẩn sau khi đã đánh lận rằng Lý Công Uẩn là người Hán, ra điều người Hán văn minh hơn người Giao chỉ. Rõ mục đích xấu xa như thế mà những người lãnh đạo ở Ban Tư tưởng Văn hóa của Đảng Cộng sản Việt Nam, ở Đài Truyền Hình Việt Nam vẫn cố tình làm ngơ, hơn nữa Hà Nội lại còn tìm cách quảng bá ngôn luận này với người dân trong nước. Đó là điều mà khắp nơi trong nước đang vang dội lời chỉ trích về bộ phim và âm mưu này, với lời rằng đó là bộ phim phản quốc.
by LTSA

Bình thườngTuyệt vời
Mới dây, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam lại sử dụng côn đồ, lưu manh dưới tên gọi là quần chúng tự phát, tấn công vào nhà nguyện Con Cuông. Đây là nhà nguyện Công giáo nằm tại giáo điểm Con Cuông, Thôn Trung Hương, Xã Yên Khê, Huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An. Sự việc diễn ra ngay trong khi vị linh mục đang dâng lễ. Công an lại tổ chức bảo kê và xúi dục hàng trăm người dân dùng loa tay đến hô hoán, chửi bới, ném gạch đá và tìm cách đập phá nhà nguyện. Sự kiện diễn vào ngày 3 tháng 11 vừa qua, nhưng phía những người tố giác vì phải giấu kín nguồn hình ảnh và video nên hoãn công bố sự việc cho đến hôm nay.

Lý do của cuộc tấn công này, là bởi cán bộ địa phương muốn chiếm đất của Nhà nguyện, giải tán sinh hoạt tôn giáo tại đây. Video cũng cho thấy Lực lượng cảnh sát giao thông đã chặn xe Linh mục Giuse Phạm Ngọc Quang, nhằm gây khó khăn cho ngài để ngài đến dâng Thánh lễ tại nhà nguyện này. Tuy nhiên bất chấp nguy hiểm, Cha Giuse Phạm Ngọc Quang vẫn đến và tiến hành dâng Thánh Lễ tại đây, trong khi phía bên ngoài, nhà nước sử dụng lực lượng quần chúng tự phát để ngăn cản việc dâng Thánh lễ. ném đá cùng tiếng la hét khuấy động làm dân chúng trong vùng hết sức sợ hãi.

Trước đó không lâu Đức Cha Phaolo Nguyễn Thái Hợp đã đến thăm giáo điểm này và làm phép cơ sở sinh hoạt tôn giáo mới này, ngài đã đón nhận 53 anh chị em dự tòng trong niềm vui khôn tả của gần 250 người trong giáo họ. Khi đó bà con lương giáo thật vui vẻ, chia sẻ với nhau tình yêu, tình đoàn kết. Đức Cha còn muốn xây dựng nơi đây là một trung tâm y tế để chăm sóc bệnh tật cho tất cả đồng bào không kể lương giáo.

Thế mà chỉ ít ngày sau, nhà nước đã đứng ra tổ chức tuyên truyền, thuê tiền dân chúng chống lại những sinh hoạt tôn giáo với mục đích rất rõ ràng là tiêu diệt giáo điểm này. Thái độ hung hãn của đám quần chúng tự phát trong đoạn video dưới đây thể hiện thái độ chỉ đạo rất quyết liệt từ nhà nước cố tình ngăn cản sự tự do tôn giáo. Linh mục Giuse Phạm Ngọc Quang đã nói rõ sự thật nguồn gốc của mảnh đất, ngài an ủi những con chiên mỏng dòn yếu đuối mới tập hợp lại với nhau để sống trong sự thật, sống đúng đức tin của mình và vững tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Ngài hướng dẫn con chiên bảo vệ tài sản, đất đai một cách ôn hòa những cũng rất dứt khoát với sự dữ, với cái ác dù có phải đổ máu.

Sự việc gây rối một cách có kế hoạch này xảy ra ngay sau khi Chính quyền tổ chức một đoàn người ô hợp vào chửi bới và tấn công các giáo sĩ ngay trong sân nhà thờ Thái Hà vào ngày 3 tháng 11 vừa qua. Điều này đã thể hiện rõ chính sách gây hấn, cố tình chia rẽ lương giáo của nhà nước để dễ bề cai trị. Trong khi biển đảo của quê hương đang bị mất đi, ngư dân bị xua đuổi và hàng trăm ngàn thước vuông đất nơi biên giới, hải đảo và vùng tây nguyên bị đem đi bán cho giặc tàu thì nhà nước lại dùng trò chia rẽ nhân dân, xúi giục tranh chấp những mảnh đất nhỏ mà rõ ràng là của người Công giáo nhiều chục năm nay. Điều này thể hiện rõ chính sách chia để trị và thái độ hèn với giặc ác với dân của nhà cầm quyền.

SBTN
by LTSA
Hà Nội: Linh mục, tu sĩ và giáo dân xuống đường biểu tình đòi Công lý

Những hành động bất chính, vô luân của nhà cầm quyền Hà Nội chà đạp lên pháp luật, lên quyền con người, quyền tự do tôn giáo đã gia tăng ngày càng nặng nề và khốc liệt. Đặc biệt là quyền tự do tôn giáo bị xâm phạm nghiêm trọng. Những ngày qua tại Giáo xứ Thái Hà, nhà cầm quyền Hà Nội đã dùng cả hệ thống chính trị, tuyên truyền nhằm dập tắt tinh thần đấu tranh vì Công lý – Sự thật ở Thái Hà bằng nhiều cách chèn ép, dọa dẫm, khủng bố và nhiều âm mưu bẩn thỉu nhằm tấn công cộng đồng tôn giáo nơi đây.Đặc biệt Tu viện của Dòng Chúa Cứu thế đã bị nhà nước “mượn” từ lâu để đưa vào đó ổ bệnh tật truyền nhiễm, lăng mạ, xúc phạm nơi Thánh thiêng của Công giáo, nhưng đã hành động bằng bạo lực khi giáo dân đòi lại. Hành động thi công nhằm xóa bỏ dấu tích của Tu viện này đã được tiến hành vào đêm 17/11/2011 đã càng làm giáo dân, tu sĩ, linh mục ở đây căm phẫn.Ngày hôm nay, giáo dân, tu sĩ xuống đường đòi Công lý.
Đây là lần đầu tiên, các linh mục, tu sĩ xuống đường đòi Công lý,Sự thật.

Tu viện của Dòng Chúa Cứu thế hình thành từ năm 1928 đã bị "mượn".





Phòng Thánh, nhà nguyện bị biến thành nơi ăn chơi, nhảy múa trụy lạcNữ Vương Công Lý sẽ cập nhật hình ảnh cuộc biểu tình này
















Nữ Vương Công Lý

Tin Mới: Giáo Dân & Tu Sĩ Biểu Tình Tại Hà Nội Chống CSVN Cướp Đất Thái Hà






Tin nóng: Sáng nay, lúc 8h30, khoảng hơn 200 linh mục, tu sĩ và giáo dân Hà Nội đã có mặt trước tượng đài Lý Thái Tổ để phản đối hành động thi công nhằm xóa bỏ dấu tích của Tu viện Dòng Chúa cứu thế tại Giáo xứ Thái Hà. Hiện Giáo dân Thái Hà đang biểu tình tại Bờ Hồ. Một động thái có lẽ quá bất ngờ đối với chính quyền. Vì oái oăm là trụ sở UYNDTP lại ngay tại đó.

Nếu sẽ nhiều giáo xứ cùng tham gia với tần suất cao, thì sẽ rất bất lợi cho chính quyền. Vụ này lại không dễ “xử lý” như đối với các cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn mấy tháng qua. Không sớm tìm giải pháp, địa điểm cho biểu tình thì chính Bờ Hồ sẽ trở thành “Công viên Biểu tình“.

=>8h50‘: Các linh mục tu sĩ và giáo dân đã kéo đến phòng Tiếp dân của UBND TP Hà Nội. 9h40‘: Một số linh mục được vào Phòng Tiếp dân. Giáo dân bắt đầu tuần hành quanh Bờ Hồ. Một số biểu ngữ giáo dân cầm theo: “Đừng xâm phạm đất đai và tài sản tôn giáo“, “Mượn thì phải trả“, “Phản đối việc Đài truyền hình Hà Nội vu khống, nói sai sự thật về Thái Hà“…

10h20′: Tin từ cộng tác viên có mặt tại chỗ cho biết, hiện đã có khoảng 500 giáo dân, sau khi đưa đơn đến Ủy ban NDTP đã biểu tình quanh Bờ Hồ và kéo về Nhà thờ Lớn.




Sources : http://anhbasam.wordpress.com


Chú Ý: Đọc giả Vietland trở lại xem Video "tài liệu hiếm có" Giáo Dân Đà Nẵng đứng lên chống lại bạo quyền CSVN do Truyền Hình Vietland Quốc Nội sẽ phổ biến trong 2 giờ (uploading now, Just waiting to see in like 2 hours) tới .
by LTSA
Trở lại với độc giả DCVOnline, Trềnh A Sáng tiếp tục phơi bày những màn đấu đá hậu trường của các thế lực tối cao trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam cùng các đối tượng được lôi kéo vào để phục vụ cho những cuộc thanh toán lẫn nhau này. Bên cạnh đó, tác giả cũng đưa ra những nhận định về bản chất của những màn đấu đá này cũng như có hay không tác động đến tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.


Trềnh A Sáng (DCVOnline)

- Bài này không nói về một cuộc chiến tranh nào đó ở xứ Persia (Ba Tư) mà bàn về những màn đấu đá liên miên giữa hai lãnh đạo nằm trong bộ tứ trụ của Việt Nam: Ba Dũng và Tư Sang.
Ngay trong giai đoạn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trình làng nội các mới giữa mùa hè 2011, nhà báo Huy Đức viết:
“Không thể nghi ngờ khả năng sắp đặt nhân sự để thâu tóm quyền lực của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, nhìn hai trang báo đăng bài “nhậm chức” dày đặc chữ, mới thấy, ông làm Thủ tướng tới nhiệm kỳ thứ hai mà cũng không kiếm được người viết diễn văn biết cách phân biệt sự khác nhau trong ngôn ngữ của một chuyên viên cấp vụ với ngôn ngữ của một chính trị gia ở hàng nguyên thủ.”

Huy Đức quả là một phù thủy chính luận. Chỉ với hai câu, ông đã nói trúng chóc một điểm yếu (cũng có thể là thế mạnh) của ông Ba Dũng: Thủ tướng không sử dụng được người trí thức.
Không chơi với trí thức ở một mặt nào đó được coi là điểm yếu. Nhưng mặt khác, thực tế ông Dũng đang rất thành công trong việc thao túng công an, quân đội, doanh giới để phục vụ cho cơ đồ quyền lực của mình, cho thấy ông không có nhu cầu cậy đến những kẻ dài lưng tốn vải. Chơi với đám chữ nghĩa rất phiền, vì chúng nhiều chuyện và dễ phản trắc. Công an, quân đội có súng, có đất, có máy ghi âm, quay phim, có dùi cui, roi điện… lợi hại hơn nhiều.
Đặc điểm này của Ba Dũng rất khác với đối thủ chính trị của ông – Tư Sang.
Sau khi rời Sài Gòn để nắm các vị trí chủ chốt (nhưng hạng hai) ở Trung ương Đảng, ông Tư Sang một mặt xây dựng hệ thống sân sau gồm các tập đoàn kinh tế hùng mạnh, mặt khác sử dụng và lợi dụng giới trí thức – gián tiếp hoặc trực tiếp – để tiêu diệt các đối thủ chính trị cũng như củng cố hình ảnh của mình như một nhà lãnh đạo quyền lực, cấp tiến trong một hệ thống Đảng đang ngày một trì trệ vì cơ chế cán bộ phi khoa học, không trọng người tài.
Nếu như Ba Dũng nhận thấy quân đội, công an, doanh giới như là những công cụ đầy sức mạnh thì Tư Sang, ngoài việc “làm kinh tế” để có được lực lượng, đã coi giới trí thức như một vũ khí đắc lực cho mưu đồ của mình.

Trực tiếp, ông Sang sử dụng ngay đội ngũ báo chí vốn là công cụ hiển nhiên của Đảng, hay chính xác hơn, là công cụ của những Đảng viên thượng đỉnh như ông. Gián tiếp, ông dùng các biện pháp rò rỉ tin tức cho cộng đồng mạng, những trí thức ít có điều kiện tiếp cận các nguồn thông tin chính thức từ đội ngũ cấp cao của Đảng nhưng lại rất dễ dàng tin vào các thông tin có tín chất chống lại một “ai đó” trong chính quyền. “Ai đó” càng có giá trị hơn nếu nằm trong Bộ Chính trị. Nếu “ai đó” là Ba Dũng thì càng hay. Chứ sao?

Ông Sang, từ vị trí Thường trực Ban Bí thư, đã tận dụng “quyền miễn trừ” của Đảng, để tấn công Ba Dũng trên mặt trận báo chí chính thống và ngoài chính thống. Trong khi mà bộ máy chính trị của Việt Nam ngày càng trở nên thiếu hiệu quả, nhất là trong thời buổi kinh tế nhiều biến động như hiện nay, thì việc phê phán chính quyền bùng lên như một phản xạ tự nhiên, một khát vọng cháy bỏng, như cách thức để người ta giải tỏa ẩn ức trong lòng; như là một que diêm được vứt vào khu rừng khô vậy. Và trong khi Đảng là một khái niệm bất khả xâm phạm (đối với báo chí lề phải), thì những bộ phận khác trong chính quyền, chẳng hạn Chính phủ, đã trở thành nơi để người ta trút giận. Tư Sang đã tận dụng triệt để thực tế này để hạ Ba Dũng.

Cách đây vài năm, khi vụ bauxite Tây Nguyên trở thành tâm điểm chú ý của dư luận, qua các trang mạng, người ta đã dễ dàng bắt gặp hình ảnh một Thủ tướng Dũng thân Tàu, “nhận 150 triệu USD từ Tàu” để thông qua dự án; người ta cũng bắt gặp một Ba Dũng với chú con rể Henry Bảo Hoàng thao túng đầu tư tại Việt Nam bằng những dự án thâm thâm u u.




"Từ từ cháo mới nhừ..." Nguồn: tutsrus.com

Trên mạng, người ta dễ dàng chửi “Dũng và Mạnh bán nước”. Còn Tư Sang, ở vào vị trí Thường trực Ban Bí thư, có Nông Đức Mạnh hứng mũi dùi từ “lề trái” giùm, đã tìm thấy một nơi trú ngụ an toàn, để từ đó tiếp tục tung ra các đòn độc triệt hạ đối thủ chính trị. Còn báo chí “lề phải” thì, chửi gần chửi xa chẳng qua chửi Dũng, đâu có dám đụng trực diện vào Đảng, mà Tư Sang đang nắm vai trò Thường trực Ban Bí thư.
Vụ Posco Vân Phong, ký rồi lại hoãn, hoãn rồi lại ký năm nào cũng là màn đối chưởng giữa hai cao thủ võ lâm: Tư Sang và Ba Dũng. Ba Dũng ký thì Tư Sang chống, đến khi Tư Sang ừ thì Ba Dũng chặn. Luôn luôn vậy, ngay trong nội bộ Bộ Chính trị, sự đối đầu cứ chan chát, nhưng cũng có lúc hai bên tìm đến giải pháp thỏa hiệp.

Cuộc chiến càng trở nên cam go hơn với Ba Dũng khi các vụ Vinashin, đường sắt cao tốc được phe Tư Sang tung ra, vừa trên mặt trận báo chí chính thống, vừa trên các trang mạng “lề trái”. Trên nghị trường Quốc hội, vài ông nghị hoặc giả có chút tâm huyết, hoặc giả là người của Tư Sang, đứng lên chửi Ba Dũng chan chát. Có ông, ăn phải gan cóc tía, còn đòi lập ủy ban điều tra Ba Dũng.

Viên cựu quân nhân đến từ vùng U Minh tối tăm mặt mũi trong một cuộc chiến mà Tư Sang đã tận dụng rất tốt các mũi tên bọc chữ, tức giới trí thức. Những người trí thức, một số rất ít biết được bản chất của vấn đề và là công cụ chính thức của Tư Sang, còn đại đa số chỉ vô tư tấn công Ba Dũng như là một cách xả hết giận dữ vào cái chính thể mà họ chán ghét, hay trần tục hơn, để trở thành một ngôi sao bất đồng chính kiến.

Kết quả là, Ba Dũng, Nông Đức Mạnh đã được vẽ chân dung là những kẻ thân Tàu, bán nước, còn Tư Sang và một nhân vật đậm chất giải trí bưng biền – Nguyễn Minh Triết – trở thành những niềm hy vọng le lói còn sót lại cho những ai nặng lòng với Tổ quốc.

Ngay cả một trang blog nổi tiếng chống chế độ là Change We Need thời đó cũng từng viết: “Trong BCT (Bộ Chính trị - NV) chỉ có 3 người tỏ rõ quan điểm phản đối những “vấn đề Trung Quốc” trong sự kiện bô-xít Tây Nguyên là ông Triết, ông Sang và ông Trương Vĩnh Trọng; trong khi đó phía ủng hộ lại đến 5 người: ông Mạnh, ông Dũng, ông Nguyễn Phú Trọng, ông Hồ Đức Việt và ông Tô Huy Rứa; 7 người còn lại thì không bày tỏ quan điểm rõ ràng”.
Một hình ảnh Tư Sang rất đẹp đẽ đã được hình thành, kể cả trong mắt dân “lề trái”.
Đó là trên truyền thông, cả lề trái lẫn lề phải. Còn trong thực tế chính trường, Ba Dũng còn nhận được những đòn đau đớn hơn nhiều.

Đại hội Đảng lần 9 tại Tp. HCM, một sự kiện quan trọng trước Đại hội Đảng toàn quốc lần XI vừa qua, con trai của Ba Dũng là Nguyễn Thanh Nghị - lãnh đạo một trường đại học lớn và nay vừa mới đi vào lịch sử với tư cách là vị thứ trưởng trẻ nhất của nước Việt Nam thống nhất – chỉ nhận được 17/400 phiếu bầu thành ủy viên. Tất nhiên tại nơi thành trì của Tư Sang, con trai Ba Dũng nhận quả đắng là điều dễ hiểu.

Điều đáng nói là, ngay sau đó, trong cuộc bỏ phiếu đặc cách tại Bộ Chính trị cho khả năng Nguyễn Thanh Nghị trở thành Ủy viên trung ương dự khuyết, con trai ngài thủ tướng cũng chỉ được 2/15 phiếu bầu. Tất nhiên, một phiếu là của “phụ hoàng”, nhưng phiếu còn lại của ai? Còn ai trồng khoai đất này nữa! Đó chính là Lê Hồng Anh, lãnh đạo lực lượng công an. Tới thời điểm này, Tư Sang dường như đã khuynh loát được chính trường Việt Nam.
Nhưng chưa đâu, từ từ cháo mới nhừ. Phe Tư Sang hãy đợi đấy. Ba Dũng có thể là một y tá, một sĩ quan quèn trong lực lượng bộ đội địa phương khu vực Kiên Giang – Cà Mau, nhưng trên chính trường, ông ta là một vị tướng có tài hô phong hoán vũ.
Một cuộc phản công mãnh liệt được tung ra, với nòng cốt là lực lượng của công an và quân đội. Những sân sau của Tư Sang, Sáu Phong ở Bình Dương và Sài Gòn, từ Tập đoàn Tân Tạo tới Phương Trang, bị một trận tơi bời. Song song đó là các áp phe chính trị – trong đó có việc cơ cấu ghế cho con em, đồng minh của các cán bộ cấp cao để tạo thêm vây cánh – được phe Ba Dũng thực hiện ráo riết.

Những nhân vật gần đây vốn lừng khừng, đã ngã về phe Ba Dũng theo sau những đảm bảo về cơ cấu nhân sự. Các chiến dịch “bão táp sa mạc” đã giúp phe Ba Dũng giành lại thế thượng phong trên chính trường. Ngoạn mục và chớp nhoáng. Ngay cả Tổng bí thư Nông Đức Mạnh rốt cuộc cũng dành lá phiếu cho Ba Dũng, sau khi cậu quý tử Nông Quốc Tuấn đã tìm được bến đỗ khá khẩm ở một tỉnh vùng Đông Bắc Việt Nam.


Trái: Khi gà đá được gắn thêm ... cựa sắt. Phải: Gà Ủy viên dự khuyết, tân thứ trưởng Nguyễn Thanh Nghị. Nguồn: DCVOnline tổng hợp

Lúc bấy giờ, phe Tư Sang và cả những đồng minh nhất thời của ông như Nguyễn Văn Chi, Hồ Đức Việt… đều khốn đốn. Hội nghị 13 vào đầu tháng 10.2010 đã chứng kiến một sự “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” của phe Ba Dũng. Hồ Đức Việt bắt đầu bị “out” từ đây. Nguyễn Văn Chi chuẩn bị về hưu, nhưng bi kịch hơn, những toan tính của ông Chi cho cậu quý tử Nguyễn Xuân Anh – cụ thể là một ghế Ủy viên dự khuyết ở Trung ương – cũng dần nhạt nhòa.

Tới hội nghị 14, cuộc chiến phân phối ghế vẫn nghiêng về phe Ba Dũng, trong khi phe Sang, Chi bị đẩy lùi tới miệng vực, người thì chuẩn bị nhận quyết định về hưu, như Nguyễn Văn Chi, Hồ Đức Việt, Nguyễn Minh Triết; người thì vẫn còn cơ hội ở lại nhưng với một viễn cảnh bị cô lập ở Bộ Chính trị, như Tư Sang.

Các bậc phụ huynh là vậy, con đường hoạn lộ của lớp quý tử cũng bị tác động theo những chiều hướng này. Nguyễn Xuân Anh dường như không còn mơ tới ghế Ủy viên Trung ương dự khuyết, tức là có thể đành chấp nhận một ghế nào đó ở Đà Nẵng mà thôi, đừng mơ tới viễn cảnh dăm ba năm nữa đáp chuyên cơ xuống Hà thành.

Trong khi đó, Nguyễn Thanh Nghị từ chỗ tả tơi ở Sài Gòn và trong cuộc họp kín của Bộ Chính trị như đã nói ở trên, giờ đây dưới sự nâng đỡ của cha và các đồng minh của cha, đang lên như diều gặp gió. Một ghế Ủy viên dự khuyết Trung ương đã chờ sẵn, một ghế thứ trưởng cũng đã xong, sau đó nữa thì sẽ là các bậc thang danh vọng theo con đường hoạn lộ mà phụ huynh Ba Dũng đã thiết kế sẵn, tất nhiên là với điều kiện Đảng còn.

Vũ khí của Tư Sang – đám báo chí tay sai lề phải – đến giờ phút này đã không còn sử dụng được nữa. Một bộ phận bị lực lượng công an của Ba Dũng khống chế, như Tâm Chánh ở Sài Gòn Tiếp Thị, Công Huynh ở Tiền Phong; một bộ phận khác thì lui về với phương sách an toàn là bạn.

© DCVOnline
http://dcvonline.net/modules.php?name=News&;file=article&sid=8801
by LTSA

CANBERRA, Úc (AP) - Tổng Thống Barack Obama hôm Thứ Tư nói rằng Hoa Kỳ không sợ Trung Quốc, trong khi thông báo một hiệp ước an ninh mới vừa được ký với thủ tướng Úc, trong một hành động được coi là nhằm ngăn chặn sự hung hăng ngày càng gia tăng của Trung Quốc trong khu vực Châu Á.

Tổng Thống Barack Obama (trái) và Thủ Tướng Julia Gillard nói chuyện tại cuộc họp báo ở Canberra, Úc, hôm Thứ Tư. Ông Obama nói "Mỹ không sợ Trung Quốc." (Hình: AP Photo/Charles Dharapak)

Tổng Thống Obama nói: "Ý tưởng cho rằng chúng tôi sợ Trung Quốc là sai lầm. Ý tưởng cho là chúng tôi kiếm cách gạt Trung Quốc ra ngoài cũng là sai lầm."

Ngay lập tức, Bắc Kinh phản hồi và một thứ trưởng Quốc Phòng Trung Quốc cảnh cáo rằng một sự gia tăng quân sự của Mỹ tại Úc là không đúng và cần phải được xem xét kỹ hơn.

Tổng Thống Barack Obama và Thủ Tướng Úc Julia Gillard hôm Thứ Tư ký kết một thỏa ước quan trọng theo đó Mỹ sẽ gia tăng sự hiện diện quân sự thường xuyên ở quốc gia này, cho thấy nỗ lực tăng cường an ninh của Mỹ trong vùng Thái Bình Dương.

"Với chuyến viếng thăm ở khu vực này, tôi muốn chứng tỏ rõ ràng rằng Mỹ đang tăng cường quyết tâm của mình đối với toàn vùng Á Châu-Thái Bình Dương," ông Obama nói trong một cuộc họp báo chung với bà Gillard sau khi đến thủ đô Úc trong chuyến viếng thăm kéo dài hai ngày.

"Mỹ không có đồng minh nào thân thiết hơn là Úc," ông Obama nói.

Hai nhà lãnh đạo vào ngày Thứ Năm sẽ đến khu vực bờ biển phía Bắc Úc, tại thành phố Darwin, nơi sẽ có một căn cứ cho khoảng 2,500 lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, theo Thủ Tướng Gillard và Tổng Thống Obama. Ðợt đầu gồm khoảng từ 200 đến 250 lính TQLC sẽ đến nơi này năm tới. Mỹ cũng sẽ tăng cường hoạt động không quân và hải quân ở khu vực chỉ cách Indonesia chừng 500 dặm (khoảng 800 km).

Tuy lực lượng bố trí ở Úc tương đối nhỏ so với quân số Mỹ ở vùng Bắc Thái Bình Dương như ở Nhật và Nam Hàn, đây là một biểu tượng cho thấy Mỹ có hành động ngăn chặn sự bành trước hung hăng của Trung Quốc hiện nay. Cùng lúc đó, Mỹ và các quốc gia khác ở vùng Thái Bình Dương đang thương thảo việc thành lập một khối tự do mậu dịch nhưng không có sự tham dự của Trung Quốc.

Ðối với Trung Quốc, những điều này có thể được coi là hành động bao vây kinh tế và quân sự, nhưng Bắc Kinh trong thời gian qua đã gây ra sự căng thẳng trong vùng Biển Ðông, một hải lộ quan trọng cho thương mại thế giới, bằng cách tuyên bố rằng toàn thể vùng biển này là của mình.

Ông Obama cũng nói sự triển khai TQLC Mỹ là "có ý nghĩa" và nói sự triển khai này sẽ là khởi đầu cho sự hợp tác giữa Úc và Mỹ.

Trong khi đó, giới chức Mỹ cũng cẩn thận khi nhấn mạnh rằng hiệp ước này không phải nhằm mục đích tạo ra sự hiện diện thường trực của quân đội Mỹ tại Úc.

"Sự triển khai này cho phép chúng tôi đáp ứng nhu cầu của nhiều đối tác trong khu vực muốn cảm thấy họ đang huấn luyện, đang tập trận, và rằng chúng tôi có sự hiện diện cần thiết để bảo đảm an ninh trong khu vực," ông Obama nói.

Ông Obama phát biểu tại thủ đô của Úc, chặng thứ nhì trong chuyến công du chín ngày trong vùng Châu Á-Thái Bình Dương. Ngày Thứ Năm, Tổng Thống Obama sẽ đọc diễn văn trước Quốc Hội Úc, sau đó bay tới căn cứ Darwin.

Tại cuộc họp báo với Thủ Tướng Gillard, ông Obama không đề cập đến việc liệu hiệp ước an ninh giữa Úc và Mỹ có nhằm ngăn chặn Trung Quốc hay không. Nhưng ông nói, Hoa Kỳ tiếp tục gởi thông điệp rõ ràng với Trung Quốc rằng họ cần phải chấp nhận trách nhiệm đi đôi với vai trò siêu cường thế giới.

"Ðiều quan trọng là họ phải hành động theo luật hiện hành," ông Obama nói. (V.Giang)




Mỹ vẫn muốn bàn về Biển Đông

Hoa Kỳ cam kết sẽ bảo vệ đồng minh Philippines trong bối cảnh căng thẳng gia tăng trên Biển Đông
Hoa Kỳ cho biết họ sẽ giúp Philippines củng cố lực lượng hải quân còn yếu của nước này trong bối cảnh đồng minh lâu năm này của Hoa Kỳ đang có tranh chấp chủ quyền ngày càng căng thẳng với Trung Quốc trên Biển Đông.

Đây là một trong những vấn đề chính trong nghị trình cuộc gặp giữa Tổng thống Philippines Benigno Aquino và Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton vốn đang có chuyến thăm đến Manila.

Chuyến thăm hai ngày của bà Clinton bắt đầu từ hôm thứ Ba 15/11 kết thúc bằng một buổi lễ mang tính biểu tượng trên tàu USS Fitzgerald ở vịnh Manila để kỷ niệm 60 năm ký kết Hiệp định phòng vệ tương hỗ giữa hai nước.

Chuyển hướng hợp tác

Aquino và Clinton tái khẳng định liên minh quân sự giữa hai nước và thảo luận các chi tiết tăng cường sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Philippines.
Các quan chức hai nước cho biết Mỹ đang cố gắng tăng cường năng lực cho quân đội của Philippines, vốn đang gặp hạn chế về ngân sách, trong việc bảo vệ lãnh hải và những vùng biển mà nước này đang tuyên bố chủ quyền ở quần đảo Trường Sa.

Phía Philippines đang muốn cả sáu nước có tranh chấp ở Biển Đông cùng tham gia đàm phán, trong khi Trung Quốc chỉ muốn đàm phán riêng rẽ với từng nước để giải quyết tranh chấp.

Trong khi hải quân Philippines không thể sánh nổi với sức mạnh quân sự của Trung Quốc, nước này đã dùng đến các biện pháp phản đối ngoại giao và ngày càng hướng về phía Washington để củng cố lực lượng hải quân và không quân của mình vốn đang trong tình trạng thiếu thốn.

"Chúng tôi đang làm việc trên rất nhiều vấn đề giúp cải thiện năng lực tại chỗ của họ [Philippines] để họ có thể đương đầu với các thách thức trên biển."
Một quan chức giấu tên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ

Tổng thống Aquino đã nhấn mạnh rằng nước ông sẽ không để cho Trung Quốc bắt nạt.
Trong vòng gần một thập kỷ qua, quân đội Mỹ đã cung cấp vũ khí, thông tin tình báo và đào tạo chống khủng bố cho quân đội Philippines để giúp họ chiến đấu với các nhóm Hồi giáo cực đoan có liên hệ với al-Qaida ở miền Nam nước này.

Trong đó có nhóm Abu Sayyaf, một nhóm vũ trang nhỏ nhưng rất bạo lực vốn đã bị Washington liệt vào danh sách các tổ chức khủng bố, và các đồng minh của họ ở Indonesia là nhóm Jemaah Islamiyah.

Một quan chức cấp cao của Bộ ngoại giao Mỹ đi cùng với bà Clinton nói với các phóng viên rằng sự giúp đỡ của Mỹ bây giờ sẽ chuyển hướng sang củng cố sức mạnh hải quân của Philippines.
"Chúng tôi hiện đang trong quá trình ... đa dạng hóa và thay đổi bản chất của sự hợp tác," vị quan chức này nói hôm 15/11 với điều kiện giấu tên vì sự nhạy cảm của vấn đề.

"Chúng tôi vẫn tiếp tục các hoạt động ở miền nam [chống lại nhóm Abu Sayyaf], nhưng chúng tôi đang tập trung nhiều hơn vào năng lực hải quân và các khía cạnh khác của năng lực viễn chinh.
Mới đây Mỹ đã trang bị cho Philippines một tàu chiến và chiếc thứ hai cũng sẽ sớm được bàn giao, vị quan chức này nói.
"Chúng tôi đang làm việc trên rất nhiều vấn đề giúp cải thiện năng lực tại chỗ của họ [Philippines] để họ có thể đương đầu với các thách thức trên biển," ông nói thêm.

Bảo vệ đồng minh

Tổng thống Aquino nói ông quyết không để nước ông bị Trung Quốc bắt nạt

Hiệp định phòng vệ tương hỗ năm 1951 yêu cầu mỗi nước phải có nghĩa vụ bảo vệ nước kia chống lại các cuộc tấn công của kẻ thù từ bên ngoài vào lãnh thổ của họ hoặc trong khu vực Thái Bình Dương.
Một vấn đề đang được đặt ra là liệu hiệp định này có được áp dụng khi các lực lượng Philippines bị tấn công trên các vùng biển có tranh chấp mà hiện nay Trung Quốc đang đòi chủ quyền toàn bộ.

Bộ Ngoại giao Philippines nói trong một tài liệu về chính sách đối ngoại của họ rằng hiệp định này yêu cầu Washington phải giúp bảo vệ các lực lượng Philippines, và dẫn một công hàm ngoại giao của Mỹ định nghĩa khu vực Thái Bình Dương cũng bao gồm Biển Đông.
Hồi tháng 6 năm 2011, bà Hillary Clinton phát biểu rằng Hoa Kỳ sẽ tôn trọng những cam kết đã ký trong hiệp định nhưng từ chối bình luận cụ thể liệu những cam kết này có bao gồm quần đảo Trường Sa hay không.

"Hội nghị thượng đỉnh Đông Á không phải là diễn đàn để giải quyết các vấn đề lãnh thổ cụ thể, nhưng là một diễn đàn để bàn bạc về các nguyên tắc giúp chúng ta tiếp cận vấn đề"
Ben Rhodes, phó cố vấn an ninh quốc gia Mỹ

Tuy nhiên, vị quan chức ngoại giao Mỹ giấu tên cho biết trong khi Mỹ ủng hộ Philippines thì sự ủng hộ này cũng có giới hạn.

"Chúng tôi rất nhạy cảm để đảm bảo rằng việc này [bảo vệ Philippines] không khiêu khích hoặc làm cho bất kỳ bên nào phải lo ngại," ông nói.
Trong chuyến thăm Philippines lần này, bà Clinton cũng có các cuộc hội đàm với người đồng cấp Albert del Rosario, Bộ trưởng Quốc phòng Voltaire Gazmin và các quan chức an ninh khác của nước chủ nhà.
Bà sẽ bay đến Bangkok vào chiều ngày thứ Tư 16/11 và sau đó lên đường đến Bali dự hội nghị thượng đỉng Đông Á.

Vẫn bàn về Biển Đông

Vấn đề an ninh hàng hải ở Biển Đông sẽ được đưa ra thảo luận tại Hội nghị thượng đỉnh Đông Á sắp diễn ra ở Bali, Nhà Trắng tuyên bố hôm thứ Ba ngày 15/11.

Trước đó, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân đã phát biểu trong một cuộc họp báo ở Bắc Kinh rằng 'vấn đề Biển Đông không có liên quan gì đến hội nghị thượng đỉnh Đông Á'.
"Chúng tôi tin rằng an ninh hàng hải là một vấn đề thích hợp để thảo luận tại hội nghị thượng đỉnh Đông Á," Phó cố vấn an ninh quốc gia của Nhà Trắng Ben Rhodes nói với các phóng viên đang tháp tùng Tổng thống Barack Obama trên chuyên cơ Không lực 1 trong chuyến công du châu Á.
"Trong bối cảnh một cuộc thảo luận về an ninh hàng hải thì Biển Nam Trung Hoa rõ ràng là một mối quan ngại," ông nói.

Trung Quốc đang đòi chủ quyền đối với toàn bộ khu vực này, một tuyến đường vận tải hàng hải huyết mạch với giá tṛi thương mại hàng năm lên đến hơn 5.000 tỷ đô la mà Mỹ muốn lúc nào cũng được thông suốt trong một vùng biển giàu dầu mỏ, khoáng sản và hải sản.
"Hội nghị thượng đỉnh Đông Á không phải là diễn đàn để giải quyết các vấn đề lãnh thổ cụ thể, nhưng là một diễn đàn để bàn bạc về các nguyên tắc giúp chúng ta tiếp cận vấn đề," Rhodes nói.
"Chúng tôi sẽ tập trung vào các nguyên tắc mà chúng tôi cảm thấy là thiết yếu đối với việc duy trì ổn định và lưu thông thương mại tự do ở vùng Biển Nam Trung Hoa," ông nói.
BBC
Thứ năm, ngày 17 tháng mười một năm 2011 by LTSA
HIỆP THÔNG NGỌN LỬA THÁI HÀ



Hãy cùng nhau thắp một ngọn nến
Giơ cao lên hướng đến Thái Hà
Để cho công lý tỏa ra
Sáng trưng Đất Nước đuổi ma hại đời

Hãy hiệp thông rực trời cho rõ
Nến sáng lên soi tỏ ác gian
Hiếp người cướp của tham tàn
Lòng lang dạ thú làm càn khắp nơi

Bao năm rồi ngợp trời đau khổ
Thuyết vô thần cột cổ nhân dân
Nhà Chùa, nhà Chúa cướp dần
Làm cho Đất Nước cơ bần khổ đau

Lửa thắp lên tươi màu công lý
Muôn muôn người hiệp ý cùng nhau
Soi cho Đất Nước đẹp màu
Xua tan bóng tối khổ đau sẽ tàn

Hãy cất cao muôn ngàn tiếng hát
Hợp lời kinh sẽ át bạo tàn
Lòng tin tưởng Chúa dẹp tan
Ác gian sẽ phải điêu tàn mà thôi

Con qùy đây bồi hồi đau xót
Nhìn Quê Hương đắng đót bờ môi
Thái Hà máu đổ mồi hôi
Xin đừng vô cảm người ơi! hãy nhìn!

Hãy đứng lên niềm tin can đảm
Triệu người xem chúng dám làm gì
Sợ chi một lũ đen sì
Theo gương Trưng Triệu bước đi can trường

Gò Đống Đa còn gương Nguyễn Huệ
Nay con cháu mặc kệ được sao
Bước đi ngẩng mặt cho cao
Như Trần Hưng Đạo thuở nào hùng anh


Đất Thái Hà vang Danh muôn thuở
Và luôn luôn rực rỡ mai sau
Đống Đa bạt vía quân tàu
Muôn năm lửa sáng tươi màu Việt Nam.

Thanh Sơn 16.11.2011
by LTSA

Tôi không phải là người của chủ nghĩa tập thể. Tôi càng không phải là người cổ vũ cho chủ nghĩa cá nhân, mặc dù tôi cho rằng quyền Tự do cá nhân là phù hợp với luật tự nhiên và bất khả xâm phạm. Lâu nay dù đề cao vai trò và sự độc lập tương đối (xin lưu ý là tương đối) của mỗi cá nhân trong xã hội, nhưng bản thân tôi luôn hiểu rõ mối tương quan tối quan trọng của hai chủ thể: cá nhân và cộng đồng. Dù là người luôn hăng hái cổ vũ cho chủ nghĩa Tự do – một triết thuyết cực kỳ tiến bộ với tư tưởng trung tâm là tự do cá nhân, tôi không bao giờ dám bỏ qua tầm quan trọng và vai trò của cộng đồng khi tác động trực tiếp hoặc gián tiếp lên mỗi cá nhân, cũng như để lại những hệ luỵ hiển thị. Dù là một Liberalist tôi không bao giờ khẳng định hoàn toàn sự tồn tại của mỗi cá nhân như một thực thể độc lập hoàn toàn.

Trước khi là một “sinh vật chính trị”, con người là “sinh vật xã hội”. Khẳng định trên thể hiện rõ nhãn quan trong đó cho thấy rằng: vai trò, phẩm giá, cuộc sống của mỗi cá nhân luôn được đặt trong một khung cảnh xã hội. Thật vậy, ngoài những bản năng và bản tính cá nhân, vị kỷ, con người có một bản năng cộng đồng hay chính xác hơn là bản năng quần cư. Cùng với sự xuất hiện của con người, nhu cầu quần cư cũng xuất hiện song hành. Con người có nhu cầu đặt cá nhân mình vào cuộc sống xã hội, vì điều này là điều kiện đảm bảo cho cá nhân được an toàn hơn, phát triển mạnh mẽ và toàn diện. Ấy là chưa nói đến những yêu cầu về phân công lao động và chuyên môn hoá sản xuất trong xã hội loài người.

Là một Phật tử, tôi cho rằng mình có thể cảm nhận phần nào, dù ít ỏi về thuyết Vô Ngã của Phật lý trên bình diện nhân sinh quan đơn giản; rằng trong vũ trụ này, không có một bản thể tồn tại độc lập với các bản thể khác. Chính sự cảm nhận rõ nguyên tắc tương tác giữa cá nhân và cộng đồng, tôi luôn có quan điểm đề cao cá nhân và chú trọng cộng đồng. Chính sự nhận thức mối tương quan cơ bản và rõ ràng ấy, tôi luôn cổ vũ cho sự phát triển toàn diện của mỗi cá nhân trong cách thức phù hợp với công ích nói riêng và các giá trị phổ quát của nhân loại nói chung. Cũng chính trong sự nhận chân ấy, tôi ôm ấp một hoài bão có được cơ hội phát triển tự do mọi năng lực cá nhân, nhắm tới lợi ích của bản thân và lớn hơn, là lợi ích cộng đồng và quốc gia. Mọi nổ lực lên tiếng của tôi bất chấp những hiểm nguy có thể gặp phải đều là những hành động nhằm khẳng định Tự do cá nhân và bảo vệ lợi ích xã hội. Bất cứ những ai có đầy đủ lương tri và sự thức tỉnh đều không thể phủ nhận hai động cơ chính đáng này.

Trong những ngày này, dù lo lắng không biết sẽ có thêm những tình huống khó khăn nào mới sẽ xảy ra cho bản thân và gia đình tôi. Tôi vẫn có đủ lạc quan và sự tin tưởng, một phần bởi chính động cơ chính trực của mình, một phần vì sự quan tâm của nhiều đồng bào có tâm huyết với con đường dân chủ hoá đất nước và những thân hữu của gia đình.

Lại thêm một lần nữa, tôi càng có thể khẳng định với chính mình tác động quan trọng của cộng đồng đối với một cá nhân. Sức mạnh của một cá nhân là quá nhỏ bé trước những trở lực to lớn từ Nhà cầm quyền. Và chính sự quan tâm, vận động, hỗ trợ của cô chú bác, anh chị em theo nhiều cách, đặc biệt là về mặt công luận và ngoại giao, đã phát huy vai trò to lớn của nó: Giữ cho chúng tôi được an toàn phần nào trong hoàn cảnh khó khăn và cấp bách này. Người ta có thể bóp chết một tiếng nói nhỏ bé vừa cất lên, nhưng người ta không chặn được sức mạnh của cộng đồng và những tiếng nói đồng loạt cất lên trên khắp Thế giới để bảo vệ nhân quyền và công lý, đặc biệt là để bênh vực và bảo vệ gia đình tôi. Cái sức mạnh cộng đồng to lớn ấy bất chấp biên giới quốc gia và gông cùm có thể phát huy khắp mọi nơi, hướng về những người đang phải chịu khổ đau và khốn khó dưới quyền lực thế tục độc đoán. Nếu không có sự vận động nhiệt thành ấy, mọi tiếng nói từ trong nước sẽ bị dập tắt. Và cho đến hôm nay, tôi có thể tự tin minh xác một điều rằng những hành động chung và sự đoàn kết của chúng ta sẽ mở ra một sinh lộ cho dân tộc chúng ta.

Tôi yêu Tự do. Và nếu vì tình yêu ấy tôi bị buộc phải im lặng thì điều đó không phù hợp với nhân tính và càng không phù hợp với tính cách một cô gái trẻ như tôi. Con người duy ý chí nhưng sự duy ý chí đó phải ở một mức độ có thể chấp nhận được, nếu không nó sẽ bị những quy luật tự nhiên phá huỷ. Tôi tin rằng Tự do là nhân tính, là phù hợp với thiên nhiên và Tự do phóng khoáng cũng là tinh thần Phật giáo.

Người Việt chúng ta không có một ngày lễ Tạ ơn của riêng mình. Cũng đã gần đến ngày Lễ Tạ ơn theo truyền thống Cơ đốc phương Tây, cho tôi được nhân dịp Lễ này bày tỏ lòng tri ân quý đồng bào, thân hữu hải ngoại cũng như trong nước về những sự nâng đỡ và cổ vũ mà quý vị đã dành cho gia đình tôi.

Một nhân cách không thể tốt đẹp nếu thiếu vắng lòng tri ân. Vậy nên, tôi nghĩ rằng mình không thể lãnh nhận sự bảo vệ của Quý đồng bào mà không biểu tỏ lòng tri ân ấy một cách công khai. Xin tạ ơn Quý đồng bào. Và kính chúc Quý đồng bào nhiều sức khoẻ để tiếp tục công cuộc tranh đấu cho Tự do Dân chủ và bảo vệ Nhân quyền ở Việt Nam. Xin cầu nguyện sự bình an cho những chiến sĩ Dân chủ của chúng ta.

Tam Kỳ ngày 16 tháng 11 năm 2011

Huỳnh Thục Vy
by LTSA

HÀ NỘI (ÐV) - Dù đã cầm tiền “bồi dưỡng” 1 triệu đồng, bác sĩ và y tá tắc trách ở một bệnh viện Hà Nội đã để một trẻ sơ sinh mất cơ hội sống

Theo bản tin báo Ðất Việt hôm Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011, chị Lê Thị Thanh Hoa 22 tuổi, trú tại Khương Ðình, Thanh Xuân, Hà Nội, cho rằng, “nguyên nhân khiến đứa con chị tử vong ngay sau khi sinh ra là do lỗi tắc trách của một số bác sĩ, y tá bệnh viện Bưu Ðiện Hà Nội.”

Chị Hoa tố cáo là ngày 19 tháng 3, 2011, chị tới bệnh viện Bưu Ðiện để chuẩn bị sinh nở. Ðến 21 giờ ngày 22 tháng 3, 2011 bác sĩ khám và cho biết xương chậu hẹp, nhỏ rất khó sinh.

“Thấy sức khỏe có nguy cơ yếu dần, chị Hoa đã nhiều lần đề nghị bác sĩ cho đẻ mổ nhưng bác sĩ, y tá vẫn thờ ơ, thản nhiên ăn uống cười đùa với nhau. Ngay cả khi, gia đình ‘bồi dưỡng’ bác sĩ số tiền 1 triệu đồng ‘nhờ’ bác sĩ cứu mẹ tròn con vuông, tình hình vẫn không thay đổi.” Báo Ðất Việt kể.

Vấn nạn ăn hối lộ ở hệ thống bệnh viện công tại Việt Nam rất phổ biến. Nó là đề tài được đặt ra trên mặt báo để mổ xẻ, phân tích với cả những giới chức cao cấp nhất trong ngành y rồi cũng không đi tới đâu. Một số bệnh viện lớn ở Hà Nội từng cam kết chấm dứt tệ trạng này nhưng trước sau vẫn vậy.

“Chồng tôi đã ‘bồi dưỡng’ bác sĩ An 1 triệu đồng để nhờ cứu cho mẹ tròn con vuông. Thế nhưng, bác sĩ An không mổ ngay cho tôi mà đi vào phòng riêng ngồi xem vô tuyến đến tận 23g40 phút, còn 2 hộ sinh nữ là Vũ Thị Diệu Vân và Trần Hoàng Linh ngồi ra một góc phòng ăn bánh kẹo nói chuyện làm việc riêng để mặc cho tôi đau đớn trên bàn đẻ,” chị Hoa kể lại.

Vẫn theo lời chị kể được tờ báo thuật lại là chỉ đến khi sức khỏe chị quá yếu, các bác sĩ, y tá mới vội vàng chạy đến cho thở bằng ô xy và đưa vào phòng mổ. Ðến khoảng 0 giờ thì cháu bé được sinh ra trong tình trạng sức khỏe yếu phải đưa đi bệnh viện Nhi Trung Ương cấp cứu và tử vong sau đó khoảng 8 giờ. Cháu bé chết vì bị sặc nước ối, phân su tràn vào màng phổi do bác sĩ tiến hành mổ đẻ quá chậm trễ.

“Là một người mẹ, lúc đó tôi biết đứa con trong bụng đang gặp nguy hiểm mà không thể cứu được. Tuyệt vọng, tôi cầu cứu các y tá đang ở gần đó nói giúp với bất cứ bác sĩ nào mổ giúp để lấy con tôi ra mà không một ai đứng dậy tìm bác sĩ giúp. Họ vẫn thờ ơ, thản nhiên ăn uống cười đùa như không có chuyện gì xảy ra cả,” chị Hoa ấm ức.

Tờ Ðất Việt nói sau khi mất con, “chị Hoa và gia đình đã làm đơn đề nghị ban giám đốc bệnh viện Bưu Ðiện giải quyết sự việc. Tuy nhiên, sau nhiều buổi gặp gỡ giữa hai bên, gia đình cho rằng kết luận của bệnh viện chưa thỏa đáng. Hơn thế, để che đậy trách nhiệm, bệnh viện đã làm bệnh án giả, nhiều thông tin không đúng với thực tế.” (TN)
by LTSA

HẬU GIANG (TH) - Phản đối chính sách nói một đàng làm một nẻo của chủ, công nhân chế biến thủy sản ở tỉnh Hậu Giang đã đình công đòi quyền lợi.

Theo tin báo Lao Ðộng hôm Thứ Tư, khoảng 6 giờ sáng ngày 16 tháng 11, 2011, hơn 1,000 công nhân bộ phận sushi và một số bộ phận khác của công ty TNHH chế biến thủy sản Minh Phú (khu công nghiệp Sông Hậu, xã Ðông Phú, huyện Châu Thành, Hậu Giang) đồng loạt đình công.

“Các công nhân cho biết, lúc mới vào, công ty nói sẽ thử việc 2 tháng với mức lương 2.5 triệu đồng/tháng, sau đó ký hợp đồng lao động và chuyển sang chế độ hưởng lương theo sản phẩm với mức thu nhập cao hơn. Tuy nhiên, đã quá thời gian thử việc, công ty vẫn chưa thực hiện lời hứa.”

Hơn 700 cuộc đình công đã xảy ra tại Việt Nam trong 8 tháng đầu năm nay, theo lời một viên chức Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội nói trong một cuộc họp ở Hải Phòng. Hầu hết đều không được hệ thống báo đài của nhà cầm quyền đưa tin.

Nguyên nhân chính là đồng lương không đủ sống, lại còn bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi lạm phát. (TN)
by LTSA

TRÀ VINH (TH) - Tất cả các học sinh của một lớp tại trường tiểu học đã bị phạt bằng cách tự vả miệng mình vì ồn ào.

Theo một bản tin trên VNExpress hôm Thứ Ba 15 tháng 11 năm 2011, cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Anh của lớp 5/1, trường tiểu học Càng Long A (huyện Càng Long, Trà Vinh) thấy giáo viên chủ nhiệm lớp 5/2 đi vắng nên học sinh của lớp này làm ồn.

“...Cô Ngọc Anh đã sang yêu cầu các em đứng dậy tự vả miệng 20 lần.” VNExpress kể. Vẫn theo bản tin này, “có một nam sinh sau khi tự vả vẫn còn nói chuyện nên bị phạt gấp đôi.”

Ðược biết, lớp 5/2 do thầy giáo Huỳnh Trung Ngôn làm chủ nhiệm. Ông này cũng là chồng của cô giáo Ngọc Anh và từng bị phụ huynh học sinh khiếu nại vì tật đánh học sinh.

Ngày 29 tháng 10 năm 2011, một ông giáo ở trường tiểu học thị xã Trà Vinh đã dùng một cây gỗ đánh vào lưng một nam sinh lớp 3 đến thâm tím phải vào bệnh viện chữa trị, theo tin tờ Tiền Phong.

Ngày 11 tháng 11 năm 2011, cô giáo Võ Thị Thiện Tâm ở trường trung học xã Quảng An huyện Quảng Ðiền (Thừa Thiên-Huế) đã phạt 20 học sinh lớp 10B4, gồm 17 nữ và 3 nam, bằng cách bắt nằm lên bàn rồi đánh bằng cán chổi đến thâm tím cả mông.

Theo tin tức, 17 nữ sinh bị phạt mỗi em 10 cán chổi trong khi 3 nam sinh chỉ bị 5 cái. Một nữ sinh bị phạt gấp đôi vì có kinh nguyệt xin được đứng để chịu phạt. Cô giáo này chỉ bị đề nghị từ “khiển trách đến cảnh cáo”. (T.N.)
by LTSA
ÐẮC NÔNG (TH) - Có thêm 2 người dân chết sau khi bị công an bắt mà lần này xảy ra ở tỉnh Ðắc Nông.


Theo hai báo Dân Trí và Người Lao Ðộng, sáng ngày 15 tháng 11, 2011 bệnh viện đa khoa huyện Krông Nô, tỉnh Ðắc Nông, tiếp nhận bệnh nhân Ðặng Văn Trí, 24 tuổi.

Khi Trí được đưa tới nơi, Bác Sĩ Nguyễn Công Sơn nói rằng, “nạn nhân nhập viện trong tình trạng bất tỉnh, mạch bằng không, huyết áp bằng không, ngưng tim, ngưng thở, có nhiều vết bầm tím nhỏ ở trên trán và hai tai.”

Nói khác, “Xem xét tình trạng bệnh nhân, Bác Sĩ Sơn khẳng định anh Trí chết trước khi nhập viện.”

Khi nghe tin, Ðặng Văn Ðức (anh của Trí) tới bệnh viện mới biết em mình đã chết. Anh cho hay em anh bị bắt ngày 9 tháng 9, 2011 vì đánh nhau với người khác.

“Bình thường, Trí rất khỏe mạnh, không đau ốm, bệnh tật gì. Trong mấy lần đi thăm nuôi, gia đình tôi cũng thấy Trí khỏe mạnh. Không hiểu vì lý do gì em tôi đột ngột ra đi như vậy.” Anh Ðức nói trên báo Người Lao Ðộng.

Giải thích với nhà báo, thượng tá, phó trưởng công an huyện Krong Nô nói, “ông có nghe Ðội Thi Hành Án Hình Sự và Hỗ Trợ Tư Pháp báo cáo vụ việc: Khoảng 9 giờ 15 phút, một số can phạm của phòng tạm giam số 6 nhà tạm giam công an huyện Krông Nô báo anh Ðặng Văn Trí đang ngồi hát cùng một số can phạm cùng phòng thì bỗng dưng co giật, sùi bọt mép và gục xuống. Trung Tá Lê Văn Hùng, đội phó Ðội Thi Hành Án Hình Sự và Hỗ Trợ Tư Pháp, đã cùng một can phạm chở anh Trí lên bệnh viện đa khoa huyện Krông Nô cấp cứu. Sau đó, anh Trí tử vong.”

Theo lời anh Ðức tường thuật với nhà báo khi chứng kiến giảo nghiệm tử thi, anh thấy “có 2 vết bầm trên ruột non, trong dạ dày không có chút thức ăn nào...”

Với những gì anh Ðức được nhìn thấy trong nội tạng và dấu vết trên trán và 2 tai, nhiều phần Ðặng Văn Trí đã chết vì bị công an đánh đập dã man.

Theo lời kể của một nghi can bị giam cùng phòng với Ðặng Văn Trí tên NHP, 19 tuổi, thì, “Anh Trí vào phòng tạm giam được khoảng một tuần, hôm đó khoảng 19 giờ 30 phút, có một cán bộ tên H. đã vào phòng đánh anh Trí. Khoảng 30 phút sau, 6 cán bộ nhà tạm giam, trong đó có cán bộ H., tiếp tục vào phòng trong tình trạng say rượu và đánh đến khi anh Trí ngất xỉu, sau đó giội nước cho tỉnh lại rồi đánh tiếp...”

Hoàng Xuân Dương, kiểm sát viên huyện Krông Nô, phủ nhận chuyện tù nhân bị tra tấn đánh đập thường xuyên. Nhưng ông ta xác nhận “ngày 14 tháng 11, có kiểm sát nhà tạm giam và qua quan sát thấy can phạm Ðặng Văn Trí hoàn toàn khỏe mạnh.”

Báo Người Lao Ðộng ngày 16 tháng 11, 2011 cũng cho biết, theo thông tin từ công an tỉnh Ðắc Nông, “Sáng ngày 16 tháng 11, phạm nhân Vũ Lam Sơn (SN 1984, trú tại xã Minh Ðức, huyện Hớn Quản, tỉnh Bình Phước) đang thụ án tại phân trại số 5 thuộc trại giam An Phước, Bình Phước (xã Ðắk Som, huyện Ðắk G’long, Ðắk Nông) đã chết trong tư thế thắt cổ tự tử. Trước đó, phạm nhân Vũ Lam Sơn xô sát, đánh nhau gây thương tích với một số phạm nhân khác.”

Không có ai có thể kiểm chứng để biết Vũ Lam Sơn thắt cổ tự tử hay là một hiện trường giả được dàn dựng cho công an trại giam An Phước chạy tội.

Trong bản tin tiếp theo về vụ Ðặng Văn Trí chết với những dấu vết bị đánh đập, báo Người Lao Ðộng ngày 16 tháng 11, 2011 còn cho hay, ngoài Ðặng Văn Trí chết, hai tù nhân bị tạm giam khác là Y Ther (26 tuổi) và Trần Văn Toàn (19 tuổi) ở nhà giam của công an huyện Krông Nô đã phải đưa đi bệnh viện cấp cứu.

Y Ther bị “ngất xỉu” và Trần Văn Toàn thì “khó thở.”




Bác Sĩ Nguyễn Thị Kim Nhung, khoa Cấp Cứu ở bệnh viện, cho hay bệnh nhân Y Ther khi được chuyển đến trong tình trạng “da tái nhợt, khó thở.” Trong khi đó, ông Nguyễn Viết Hùng, phó trưởng công an huyện Krong Nô lại cả quyết Y Ther đã xuất viện từ đêm 15 tháng 11, 2011 dù ngày 16 tháng 11 anh này vẫn còn được cấp cứu ở bệnh viện.

Từ đầu năm đến nay, ngoài những người bị công an đánh giập hoặc đâm chém thương tích trầm trọng, 7 người đã chết vì sự hung bạo của công an. (TN)
by LTSA



Tin Saigon - Việt Nam đang lan tràn loại men bột Trung Cộng làm rượu đế vừa nhanh, vừa gọn. Đây là tác nhân chính gây ra cái chết cho ít nhất 5 người chỉ trong một tuần lễ giữa tháng 10 qua. Những người này đã bị ngộ độc rượu đế trong 3 vụ khác nhau. Hai vụ đầu xảy ra tại huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng khiến 8 người nhập viện và 3 người trong số này bị thiệt mạng trong hai ngày 12 và 14 tháng 10. Cho đến ngày 19 tháng 10 tức khoảng 5 ngày sau, một vụ ngộ độc rượu lại xảy ra trong một bữa tiệc cưới tại huyện Châu Phú, tỉnh An Giang làm 2 người chết.

Khoảng 40 người khác bị ngộ độc trong vụ này được đưa đến bệnh viện cứu cấp. Theo cuộc điều tra, thủ phạm gây ngộ độc rượu hầu như thường xuyên trong thời gian qua là một loại men làm rượu đế được đưa từ Trung Cộng sang. Loại men bột này bán đầy khắp nơi, nhiều nhất là vùng Hóc Môn, quận 12 và tỉnh Long An. Nguyên nhân khiến người sản xuất rượu đế nhất là rượu lậu, thích loại men bột Trung Cộng này là vì họ không cần nấu gạo thành cơm, cũng chẳng cần ủ cơm với men, sau đó đem đi chưng cất mất gần nửa tháng. Trái lại họ chỉ cần trộn men vào gạo sống rồi ủ chừng 5 ngày là cất lấy rượu được rồi.

Một số chủ nhà làm rượu cho biết vì thời gian chưng cất làm rượu nhanh gọn, giá bột men lại rẻ, khoảng 2 đô một ký nên men bột này rất được dân nấu rượu ưa chuộng. Một số chủ tiệm còn cho biết bột men làm rượu này ngày càng thịnh hành chỉ vì một yếu tố duy nhất quyết định là sự cạnh tranh. Tâm lý của rất nhiều người sản xuất hiện nay ở Việt Nam cứ cái gì có lợi trước mắt thì họ làm, bất chấp hậu quả xấu gây ra cho người. Kết quả xét nghiệm các vụ ngộ độc rượu gây tử vong nêu trên cho thấy, nạn nhân đã uống loại rượu đế có hàm lượng methanol cao gấp 60 lần tỉ lệ cho phép. Thế nhưng dù đã lên tiếng báo động, men rượu và rượu độc thành phẩm vẫn được bày bán tràn lan tại Việt Nam, hầu như không có điểm dừng.
by LTSA

SÀI GÒN (TH) -“Người dân các huyện Hóc Môn, Củ Chi (Sài Gòn) ồ ạt rủ nhau đi bắt đỉa, gom về bán cho đầu nậu. Rồi đầu nậu bỏ đi, để lại những cánh đồng đầy đỉa.”

Báo Tiền Phong ngày Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011 viết như vậy về hậu quả của phong trào đi bắt đỉa, bán đỉa cho kẻ thu gom nay không thấy đâu.

Tờ Tiền Phong nói rằng một phụ nữ tên Kim Anh (chồng là người Trung Quốc) đứng ra làm chủ vựa thu mua đỉa ở xã Tân Xuân, quận Hóc Môn. Căn nhà người này ở nằm cạnh một cánh đồng lớn.

“Ðùng một cái, họ chuyển đi đâu mất. Ðể lại cánh đồng đầy đỉa. Ðỉa mén bằng đầu đũa đầy rẫy. Khiếp nhất là đỉa trâu, to và dài như ngón tay giữa người lớn. Hôm rồi tui mang cây xà beng ra đồng rửa, vừa thả xuống kéo lên phát là lúc nhúc đỉa bám vào. Về sau không dám bén mảng tới đó nữa,” một người thợ xây tên Thành kể trên tờ Tiền Phong.

Từ hồi tháng 4 vừa qua, người ta thấy một số báo đưa tin có người ở Hải Phòng, Lào Cai đứng ra thu mua đỉa để xuất cảng sang Trung Quốc. Người Trung Quốc mua đỉa làm gì, chỉ nghe nói người ta dùng làm thuốc mà không ai biết chắc chắn. Tuy nhiên giá bán một ký lô đỉa được hơn một triệu đồng. Với những người nghèo khó thiếu việc làm, đây là số tiền không nhỏ.

Phong trào nuôi đỉa bây giờ lan tới miền Nam như ở Sài Gòn, Tây Ninh. Không những bắt đỉa trên cánh đồng, ao hồ đầm lầy, còn có những người nuôi đỉa để bán vì cách kiếm tiền này thật dễ dàng. Ðỉa là một loại sinh vật sống ở trong mọi thời tiết, sinh sản nhanh, sống bằng cách hút máu của các động vật có xương sống.

Một số nhà khoa học từng cảnh cáo rằng nếu kẻ mua không mua nữa, những ao hồ, cánh đồng đầy đỉa sẽ là nỗi kinh hoàng từ đó về sau. Rộ lên chuyện nuôi đỉa bây giờ cũng giống như chuyện mua móng chân trâu, mua mèo bán sang Trung Quốc những năm trước.

“Dù đã ngừng hoạt động nhưng nhiều người vẫn mang đỉa tới bán. Hôm vừa rồi có người mang một bao đỉa tới bán, nghe nói chủ vựa đã chuyển địa điểm bèn quay về. Ði ngang hồ nhìn tới nhìn lui rồi quẳng cả bao đỉa xuống hồ,” một người chạy xe ôm gần đó cho biết trên tờ Tiền Phong.

Theo TS Bùi Quang Tề, nguyên viện trưởng Viện Nuôi Trồng Thủy Sản nói trên tờ Tiền Phong thì “đỉa là loài động vật rất dễ sinh sôi nảy nở nhưng rất khó tiêu diệt.” (TN)
by LTSA

Tin Hà Nội - Quốc Hội Cộng sản Việt Nam hôm qua đã thông qua bản dự toán ngân sách năm 2012 với mức bội chi khoảng 4.8%. Trong một phiên họp về ngân sách của một Quốc Hội bù nhìn, 90% các đại biểu hiện diện đã tán thành bản ngân sách năm tới, theo đó tổng số thu dự trù là 762,900 tỉ đồng tức khoảng 36 tỉ 672 triệu đô la theo hối suất chính thức. Bội chi là 140,200 tỉ đồng tức khoảng 6 tỉ 739 triệu đô la, thấp hơn mức bội chi năm 2011 nhưng con số thật sự sẽ là bao nhiêu, phải cuối năm tới mới có thể biết phần nào.

Ngân sách nhà nước Việt Nam năm 2011 có số tổng chi là 725,600 tỉ đồng trong khi tổng thu khoảng 595,000 tỉ đồng, bội chi 5.3%. Tổng số thu của ngân sách nhà nước có một khoản thu không nhỏ đến từ người Việt Nam lao động nước ngoài gửi tiền về, và Việt kiều gửi giúp thân nhân trong nước. Năm 2011, số tiền này ước lượng 8.5 tỉ đô la, chiếm đến khoảng 27% ngân sách. Ngân sách năm tới được Quốc Hội Hà Nội biểu quyết trong khi nền kinh tế cả nước gặp nhiều khó khăn vì hệ thống kinh tế quốc doanh và đảng đoàn, vốn là kinh tế mũi nhọn của nhà nước, phần lớn lời giả lỗ thật, tạo khó khăn dây chuyền đến hệ thống ngân hàng và công nợ cho nhà nước. Trong ngân sách năm tới, Việt Nam dành ra 100,000 tỉ đồng để trả nợ. Nhiều chuyên gia kinh tế trong nước và ngoại quốc đã báo động nhiều lần về tính rủi ro rất cao của nợ công của Việt Nam.


Các công ty quốc doanh vay những món tiền khổng lồ rồi không trả, nhà nước sẽ phải trả nợ thay. Nếu không trả nổi, nguy cơ vỡ nợ của chính nhà nước rất cao vì những tính toán liều lĩnh. Nợ công của Việt Nam tiếp tục tăng cao theo nhịp độ chi tiêu của nhà nước mà thu không đủ bù chi suốt nhiều năm qua. Nợ công của Việt Nam năm 2010 là 56.7% GDP, và đến cuối năm 2011 dự trù là 58.7% GDP. Lạm phát tại Việt Nam năm nay lên rất cao. Tháng lên cao nhất là tháng 8 năm 2011 với 23.20%. Dân chúng điêu linh vì vật giá gia tăng chóng mặt. Vì đồng lương không đủ sống, 8 tháng đầu năm đã xảy ra 700 vụ đình công tại Việt Nam.
by LTSA

Tin Hoa Thịnh Đốn - Một giới chức nhân quyền hàng đầu của chính phủ Mỹ bày tỏ thất vọng về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam sau khi cuộc đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ diễn ra ở Washington hồi tuần trước. Trong cuộc phỏng vấn dành cho báo chí, ông Michael Posner, Phụ tá Ngoại trưởng đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, cho biết Hoa Kỳ đã chứng kiến một số bước thụt lùi từ phía Cộng sản Việt Nam, chẳng hạn như các luật mới để hạn chế các nhà báo và bloggers chỉ trích các hành động của nhà nước, các vụ bắt bớ nhà báo, bloggers, các vụ bắt giữ những người hoạt động tích cực và các đối thủ chính trị.

Ông Posner nói thêm rằng có nhiều lãnh vực mà Hoa Kỳ cảm thấy thực sự thất vọng vì những sự kiện xảy ra trong 12 tháng qua. Ông cho biết trong cuộc họp hồi tuần trước, phái đoàn Hoa Kỳ đã nêu lên một số trường hợp cá biệt, trong đó có trường hợp của Linh mục Nguyễn Văn Lý, blogger Điếu Cày, và luật sư Lê Công Định, và yêu cầu nhà nước Cộng sản Việt Nam trả tự do cho những người này vì họ bị kết tội một cách bất công. Ông cũng nói cách đáp ứng của phía Việt Nam đối với các trường hợp đó không mấy tích cực. Ông cho biết đôi bên đã thảo luận về việc thắt chặt các mối quan hệ chiến lược, nhưng ông nghĩ rằng vấn đề nhân quyền đã cản trở các mối quan hệ đó.

Ông Posner nói thêm rằng ông đã trình bày với phía Việt Nam việc có được một hệ thống tư pháp độc lập, một mạng internet mở rộng sẽ giúp Việt Nam trở thành một đối tác thương mại, ngoại giao và chiến lược tốt hơn. Theo Hội Ân xá Quốc tế, Việt Nam đã tuyên những án tù dài hạn cho mấy mươi nhân vật bất đồng chính kiến và những người tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền kể từ khi bắt đầu cuộc đàn áp quyền tự do diễn đạt vào tháng 10 năm 2009. Giới hữu trách ở Hà Nội lâu nay vẫn nói Việt Nam không hề bắt bớ hay truy tố bất cứ một ai vì lý do chính trị hay tôn giáo, mà chỉ trừng phạt những người vi phạm pháp luật.
by LTSA
Sau những ngày căng thẳng và lắng dịu một thời gian ngắn, vụ việc tại Giáo xứ Thái Hà đã bước sang một bước ngoặt mới với hành vi cưỡng chiếm tu viện Dòng Chúa Cứu Thế ngay trong đêm tối 16/11/2011 của nhà cầm quyền Hà Nội.


Hàng trăm cảnh sát các loại với các công cụ hỗ trợ, cùng đám côn đồ được thuê mướn từ các phường trong quận Đống Đa được huy động tới Bệnh viện Đống Đa – tu viện Dòng Chúa Cứu Thế, để bắt đầu cho chiến dịch cưỡng chiếm này.

Việc nhà cầm quyền Hà Nội đang đêm bất ngờ xua quân tới giáo xứ Thái Hà để thực hiện dã tâm cưỡng chiếm tu viện Dòng Chúa Cứu Thế thì không bất ngờ với mọi người, nhất là với giáo xứ Thái Hà, bởi họ đã có quá nhiều kinh nghiệm trong quá khứ về kiểu tấn công này. Đây là lần thứ tư trong vòng ba năm trở lại đây, giáo xứ bị nhà cầm quyền xua côn đồ tấn công giáo xứ và tu viện.

Trong lần tấn công này, nhà cầm quyền Hà Nội đã trở mặt một cách nhanh chóng khi vừa cho người đến giáo xứ Thái Hà để đưa ra cái gọi là đối thoại, vừa đang đêm xua quân tới cưỡng chiếm tu viện của Dòng Chúa Cứu Thế một cách phi pháp và phi nhân.

Còn nhớ trong vụ việc Tòa Khâm sứ, hết thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đến Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng tới Tòa Tổng Giám mục Hà Nội hứa hẹn đủ điều với đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt để ngài rước thánh giá về, nhưng ngay sau đó đã trở mặt xua quân biến Tòa Khâm sứ thành công viên.


Chủ trương đàm để đánh là một chủ trương đã nằm trong sách lược của cộng sản ngay từ ban đầu khi lên nắm quyền. Đối với cộng sản, thì không hề có cái gọi là đối thoại, mà chỉ là nhử con mồi vào tròng để khi con mồi vì lòng tin mà không ý thức, sẽ tấn công bất ngờ.

Vụ việc nhà cầm quyền Hà Nội vừa “đàm”, vừa đang đêm xua quân tới cưỡng chiếm tu viện Dòng Chúa Cứu Thế, lại thêm một bài học đắt giá cho những ai tin rằng cộng sản có lương tri và rằng đây chỉ là hành động sai của cấp dưới chứ không phải là chủ trương của cấp trên.



Bài học đối thoại với cộng sản là đây

Thực tế, trong khi giáo xứ Thái Hà tỏ rõ thiện chí tìm một kênh đối thoại để giải quyết vụ việc dựa trên các cơ sở pháp luật và đang bước đầu tổ chức các cuộc đàm phán thì nhà cầm quyền ngay lập tức đã trở mặt. Việc huy động cả một lực lượng hùng hậu gồm côn đồ, cảnh sát các loại với các công cụ hỗ trợ, đang đêm lén lút tiến hành việc cưỡng chiếm tu viện của một Dòng tu lớn, thì đây không chỉ là chủ trương của một phường, một quận mà là chiến dịch của cả một hệ thống chính trị câu kết với nhau để trả thù giáo xứ Thái Hà vì đã dám phản đối những việc làm trái pháp luật của nhà cầm quyền Hà Nội trong những năm tháng qua.

Khoảng 400 giáo dân đêm qua đã tới giáo xứ quyết bảo vệ tài sản Giáo hội, đã hết sức bức xúc trước việc làm trắng trợn và phi nhân này của nhà cầm quyền Hà Nội. Tuy nhiên họ, những người giáo dân ý thức được cuộc đấu tranh với những kẻ bạo quyền, nham hiểm này không phải chỉ ngày một, ngày hai, không phải bằng những hành động xốc nối. Những giáo dân Thái Hà lặng lẽ cất lời kinh cầu nguyện. Cả khối người già trẻ lặng lẽ trong đêm, bên những ngọn nhỏ nến leo lét. Nước mắt âm thầm tràn trên khuôn mặt của người sinh viên trẻ, trên gò má nhăn nheo của những cụ già. Họ không còn cầu nguyện cho những kẻ lang sói thay đổi tâm tính nữa. Bản chất của loài lang sói trước sau vẫn là lang sói. Nham hiểm và xảo quyệt, quân lang sói chính quyền chưa bao giờ từ bỏ dã tâm của mình trước những lời cầu nguyện thiết tha của người dân. Thậm chí càng nghe lời cầu nguyện ôn hòa thì quân lang sói ấy càng khao khát sử dụng bạo quyền hơn nữa.



Bệnh viện Đống Đa - tu viện DCCT, nội bất xuất, ngoại bất nhập

Các giáo dân đêm nay cầu nguyện để lời cầu nguyện của mình tới được các Đấng, Bậc trong giáo hội Công Giáo Việt Nam. Những Đấng, Bậc gần gũi với họ, những Đấng, Bậc hiện hữu thực thể mà họ thấy hàng ngày, nghe những lời giảng hàng ngày…Đây không phải lần đầu tiên họ cầu nguyện. Lúc họ cầu nguyện cho bầy lang sói thay đổi tâm tính, họ cũng không quên cầu nguyện cho các Đấng, Bậc trong giáo hội quan tâm đến họ, cầu nguyện cho họ. Khác chăng giờ họ đã thôi không còn cầu nguyện cho quân lang sói nữa, niềm tin vào chúng đã chấm dứt hẳn rồi, giờ chỉ còn những Đấng, Bậc mà Chúa đã chọn làm người lãnh đạo tinh thần cho họ, để thay Chúa các Đấng, Bậc có những lời khuyên, lời chia sẻ chân tình, sáng suốt. Để những người giáo dân đang chịu nhiều đau đớn, nhiều âm mưu thủ đoạn của chính quyền lang sói này được thấy chút hồng ân ngay tại nơi trần thế này. Những người giáo dân đơn sơn cầu nguyện lòng từ tâm, lòng quảng đại của những người chăn chiên mà Chúa trời đã gửi xuống.. lời kinh liên miên như dòng suối nhỏ miệt mài chảy quanh chân những Đấc, Bậc lãnh đạo giáo hội Việt Nam. Đã và đã rất nhiều năm.

Khi còn là giám mục, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã bày tỏ sự kiên quyết trước sự đe dọa của chính quyền Ba Lan bằng một câu Kinh thánh:

- “Trong các ngươi có ai, khi con mình xin bánh, mà cho đá chăng?” (Mt 7,9)

Ngài đã trả lời cho kẻ bạo tàn như vậy đấy. Ngài trả lời rằng ngài không thể từ chối sự cầu xin chính đáng của các con cái của mình ngược lại điều mà các con mong muốn, và càng không thể làm cái điều ngược lại với mong ước của con cái mình để vừa lòng chính quyền, càng không thể vì sợ hãi trước bạo quyền.

Cộng Sản Ba Lan không ranh ma như Cộng Sản Việt Nam. Cộng sản Việt Nam lọc lừa, trí trá và ve vuốt đủ mọi ngón đòn. Chúng lại gần các Đấng, Bậc suy tôn các ngài lên, chúng cô lập thông tin, đưa những lời dối trá. Mặt khác, chúng tìm những điểm yếu của các Đấng, Bậc để áp chế. Cộng sản Việt Nam hiểm độc hơn cộng sản Ba Lan gấp vạn lần, và các Đấng , Bậc trong giáo hội Công Giáo Việt Nam dù nói thế nào cũng chưa ai có được sự thông thái và can trường như Đức Thánh Cha. Nhưng điều đó không có nghĩa Giáo Hội Công Giáo Việt Nam phải quy phục lũ ma quỷ có cái trên gọi là cộng sản Việt Nam. Không cần phải cao siêu, chỉ cần chọn cách đơn giản nhất là đừng tin ma quỷ, lắng nghe lời cầu xin của con cái mình.

Con đường thập giá mà Thầy Chí thánh đi năm xưa nay lại bắt đầu với giáo dân giáo xứ Thái Hà. Có lẽ giờ đây, với họ, chỉ có Chúa là Đấng duy nhất họ tin tưởng và sẵn sàng chết vì niềm tin của mình.

Có lẽ, đã tới lúc các vị lãnh đạo Giáo hội phải học cho thuộc bài học gửi chân cho lang sói, gửi niềm tin cho cộng sản sẽ dẫn Giáo hội tới kết cục bi thảm thế nào, để không sa bẫy quân gian ác và lấy lại niềm tin đã mất nơi người giáo dân trong thời gian qua.

17/11/2011

An Dân
by LTSA
Với 75 tỷ đồng được nhà cầm quyền Hà Nội duyệt đầu tư nhằm xóa dấu tích và chiếm cướp Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà đã mượn trước đây, hôm nay, chiến dịch chiếm cướp đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Việc tiến hành những động tác nhằm xóa bỏ dấu tích Tu viện Thái Hà đã được bắt đầu từ 23h đêm 16/11/2011, giờ Hà Nội.

Nữ Vương Công Lý sẽ liên tục cập nhật tin tức tại đây.



Tin Nữ Vương Công Lý nhận được tối nay (16/11/2011) theo giờ Hà Nội, nhà cầm quyền Hà Nội đã đưa cảnh sát cơ động, công an, an ninh các loại và nhiều thiết bị, xe cộ vào khu vực Tu viện của Dòng Chúa Cứu thế – Thái Hà nhằm bắt đầu chiến dịch làm thay đổi dấu tích, xóa bỏ tu viện đã mượn, nhằm mục đích chiếm cướp lâu dài.

Chiều nay, nhiều xe chở Cảnh sát cơ động đã được tập trung về khu vực Nhà khách Bộ Công an ở gần Thái Hà, nơi trước đây đã nhốt chó nghiệp vụ trong vụ xử án 8 giáo dân ngày 8/12/2008. Đồng thời, nhiều loại xe máy đặc chủng, vật liệu… đã được chở vào Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. Nhiều phường xung quanh đã được chọn một số người để tối nay đến quấy phá ngăn chặn giáo dân nhằm bảo vệ cho việc cướp Tu viện.

Lúc 11h tối (23h) giờ Hà Nội, các xe cảnh sát cơ động đã bắt đầu triển khai ở Khu đất đã chiếm của Giáo xứ làm công viên.
Hiện tại, ở Nhà thờ Thái Hà, giáo dân đang tập trung cầu nguyện rất đông.

Tình hình căng thẳng, xin mọi người hiệp ý cầu nguyện cho Thái Hà.




by LTSA

Hôm qua (15/11) Hoa Kỳ đã bày tỏ quan ngại về việc Bắc Triều Tiên tuyên bố sẽ cho vận hành một lò phản ứng nguyên tử sử dụng nước nhẹ do Bình Nhưỡng tự sản xuất. Các chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên trong những năm gần đây đã gây lo ngại, nhất là khi đàm phán sáu bên vẫn chưa thể tái lập.

Ông Mark Toner, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tuyên bố, chương trình nguyên tử Bắc Triều Tiên và việc xây dựng lò phản ứng trên là “vi phạm các nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, cũng như các cam kết của Bình Nhưỡng trong bản tuyên bố chung năm 2005”.

Xin nhắc lại, hãng thông tấn chính thức Bắc Triều Tiên hôm 10/11 đã loan báo sắp đưa vào vận hành một lò phản ứng nguyên tử chạy bằng nước nhẹ do chính nước này thiết kế và sản xuất. Thông báo này được đưa ra một năm sau khi Bình Nhưỡng hé lộ việc xây dựng lò phản ứng trên.

Các lò phản ứng nguyên tử sử dụng nước nhẹ thường được dùng trong mục đích dân sự, và các chuyên gia cho rằng rất khó sử dụng để trích xuất plutonium nhằm sản xuất vũ khí nguyên tử. Tuy vậy, các chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên trong những năm gần đây đã gây ra nhiều lo ngại, nhất là khi cuộc thương lượng sáu bên về hồ sơ này đến nay vẫn chưa thể tái lập.
by LTSA
Tôi ít đi coi hát, dạ vũ hay những chương trình đại nhạc hội, không phải vì tôi không thích văn nghệ nhưng phần vì bận rộn gia đình và công việc làm nên tôi chỉ thường mua các DVD về xem. Thêm vào đó, những năm gần đây, một số nhạc sĩ và ca sĩ có tài năng và từng được quý mến qua những lời ca trữ tình, những giọng ca thiết tha ngọt ngào, nay đã trở giọng, chỉ vì tư lợi mà họ đã bất chấp đó là làm lợi cho VC và làm hại cho người Việt Quốc Gia. Họ đã biến chất và làm rạn nứt sự đoàn kết của khán thính giả, của Cộng đồng Người Việt theo quỷ kế của VC.May mắn thay, bên cạnh những kẻ tệ bạc nầy, chúng ta vẫn còn nhiều văn nghệ sĩ tài ba có khí tiết, vẫn hiên
ngang, vẫn nhẫn nại kiên trì sắc son với ý thức Quốc, Cộng rõ ràng, không dễ bị mua vui, không muốn cầu vinh, không làm ố danh của những người không thể hay không muốn sống với VC. Điển hình như anh Việt Dzũng, người nổi tiếng với bản nhạc "Món Quà Cho Quê Hương", bài hát luôn gây xúc động cho mọi người Việt tỵ nạn, những thuyền nhân lánh chạy Cộng Sản và những người Việt Quốc Gia mỗi khi nghe.Tôi mến phục anh bao lâu nay và mong mỏi được gặp anh, cho nên kỳ Đại nhạc hội Anh Bằng vừa qua, tôi cương quyết phải đi xem bằng mọi giá vì được biết sức khoẻ của anh không còn cho phép anh đi lại xa hay thường xuyên được nữa. Thật vậy, thấy anh quá vất vã với đôi nạng gổ, đi lên đi xuống nhưng anh luôn tươi cười để chu toàn nhiệm vụ của một người MC làm lòng tôi vừa se thắt vừa mến phục anh.Tôi mãn nguyện là được nhìn thấy anh. Tôi lại càng sung sướng hơn vì không ngờ lại được nghe chính anh, tác giả bài ca để đời Món Quà Cho Quê Hương hát trong đêm nhạc dành riêng cho nhạc sĩ Anh Bằng. Với lời nói chân tình giã từ đồng hương Úc Châu (Sydney), giọng ca run run khàn khàn cất lên “Anh gửi về cho em…” đã làm xúc động thật nhiều và cả hội trường vang dội tiếng vỗ tay như muốn níu kéo anh lại. Người tôi như thiếp hẳn đi, những đau thương tủi buồn của cuộc đời Tỵ Nạn tràn ngập trong tôi.Xin cám ơn Anh, những người như Anh, hiên ngang và bất khuất, luôn tìm cách làm rạng danh Cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn sống tha phương trên xứ người. Mong mọi điều may mắn đến với anh.Sydney
11.09.2011
Người Tỵ Nạn 1982
Thứ tư, ngày 16 tháng mười một năm 2011 by LTSA
Thế thì hà cớ gì mình phải sợ?


Nguyễn Thanh Linh

Trang bìa Thời Báo USA, số 328, ra ngày 08/04/2011, là hình chụp mười cô gái Nhật (tươi như hoa, trong bộ đồng phục trang nhã của Grand Prince Hotel Akasaka) đang kính cẩn nghiêng mình tiễn khách. Từ nay, khách sạn này sẽ được dùng làm nơi tạm trú cho những cư dân ở Fukushima, sau khi lò máy điện nguyên tử nơi đây bị nổ.



Nguồn: AFPPHOTO/Yoshikazu TSUNO

Tôi nhìn tấm hình, và thấy nó (hơi) kỳ! Coi: đón khách mà trang trọng quá cỡ như vậy thấy đã ... khó coi rồi. Tiễn khách thì mắc (mẹ) gì mà phải ân cần quá xá vậy chớ? Lẽ ra, chỉ cần phất tay (nói “bye bye”) là kể như xong. Khỏi nói gì luôn, cho nó khoẻ, cũng đâu có sao – tiền đã thu rồi – đúng không?
Mà Nhật Bản không phải là dân tộc duy nhất hay chào kính theo kiểu đó. Tụi Đại Hàn cũng có cái tật (lôi thôi) y chang như vậy.
Bữa rồi, tôi đi lạc vô một cái Koreatown ở California. Thấy có tiệm ăn lạ, quảng cáo mấy loại bia mình chưa biết bao giờ nên bèn ghé lai rai uống (thử) vài chai. Trên đường về, tôi tự hứa là sẽ không bao giờ bước chân trở lại nơi này thêm lần nào nữa.
Thiệt là phiền hết sức. Đi nhậu kiểu này, ngó bộ, không vui!
Họ niềm nở chào đón khi thực khách bước vào nhà hàng, tươi tỉnh vui vẻ chăm sóc suốt bữa ăn, và cúi đầu trang trọng tiễn khách khi ra đến cửa. Cách tiếp đãi lễ phép và lịch sự hơn mức cần thiết này khiến một thằng Việt Nam (tha phương cầu thực, khố rách áo ôm) như tôi vô cùng bối rối, và không khỏi trạnh lòng chợt nhớ đến những cửa hàng quốc doanh ở đất nước mình – vào những ngày tháng cũ:
“Những ngày ấy, hắn dậy từ lúc còn tối đất..... Cửa hàng mậu dịch lúc hắn đến còn vắng tanh. Nhưng ngoài khung cửa đóng im ỉm, những khuôn cửa bảo vệ kho tàng của cải, niềm vui hạnh phúc mà mỗi người sẽ được chia theo khẩu phần và thang bậc xã hội đã được tiêu chuẩn hoá bằng các loại phiếu bao giờ cũng có sẵn những cái lốt: Gạch vỡ, mũ nón rách, bát mẻ, ống bơ gỉ, mảnh cạp rá gẫy, niêu đất thủng, mảnh giấy xi-măng, đá củ đậu, cán ô gẫy… Mỗi thứ ấy là một sổ, một hộ, một người. Có khi là hai ba sổ, hai ba người. Nhấc cái nón mê. bên trong bốn hòn gạch vỡ. Vậy là năm người tất cả.”
“Đấy là những lốt người ta xếp từ tối hôm trước. Hắn tìm nhặt một hòn gạch để vào cuối hàng rồi đứng sát cục gạch đó. ... Chờ. Lâu. Lâu lắm. Trời rạng dần. Rồi sáng bạch. Rồi mặt trời lên. Rồi người đi làm. Đường đông. Rồi vắng. Mới thấy những người mình mong đợi đến. Ôi! Những thiên thần. Những cô gái, có cả những bà đã đứng tuổi, ý thức được tầm quan trọng của mình, phẩm giá đức hạnh cao quí của mình, vị trí chót vót trong xã hội của mình, nghiêm nghị dắt xe lên hè, mở khoá. Không thèm nhìn ai, họ gọi nhau, họ dựng xe, họ đi mua nước uống, họ bật quạt, họ cười nói oang oang.”
“Thấy họ đến đám đông đang bồn chồn nôn nóng, sốt ruột, cau có, làu bàu trong miệng tự nhiên thay đổi hẳn. Họ chỉnh đốn lại hàng ngũ. Họ giấu biệt vẻ mặt lúc nãy, làm ra vui vẻ tươi tắn, thú vị vì được xếp hàng để ‘các cô mậu’ khỏi phật ý. Dừng để các cô ấy mếch lòng. Đừng để các cô ấy thấy mình sốt ruột. Cũng có người không kìm được, ngọt ngào:
- Tới giờ rồi, bán thôi chị ơi…
“Thật là một sai lầm tai hại. Không ai thèm trả lời kẻ hỗn xược ấy. Người ta lại giờ sổ ra,cộng trừ. Người ta lại ra uống nước và cười nói to hơn. Cứ phải nén cái gì từ cổ xuống. Cứ chờ. Mãi cũng phải được chứ.
Thế rồi tất cả mở cờ trong bụng, reo lên từ đáy lòng khi thiên thần bước ra ghế ngồi trước bàn ngay chỗ cửa ghi-sê. Tiếng reo ấy làm thiên thần khó chịu. Bằng chứng là thiên thần lại quay vào phía trong một lúc rồi mới ra, lật sổ xem xét, im lặng, chăm chú hệ trọng, trang nghiêm. Thiên thần ngẩng lên nhìn vào đám đông vô liêm sỉ, hay quấy rầy, không để ai yên nhưng đã biết lỗi và đứng im phăng phắc:
- Lào! Đưa sổ đây! Lăm người một. Từ từ chứ lào. Đã bảo lăm sổ một. Ai là Tẩm!
Một ông già móm mém bật trả lời không chậm một giây:
- Em đây! Dạ! Em là Tẩm đây.
Tất cả nhìn cô mậu dịch viên. Cô lật sổ gốc. Cô ghi định lượng. Cô ký vào sổ gạo của ông già. Cô không nói một câu. Ông già khe khẽ:
- Cô cho em đong 6 ký được không? Em vay nhiều quá rồi. Tháng vừa rồi 1ắm khách quá. Có chú em ở Hà Nội về chơi, lại có mấy đứa cháu từ quê ra.
- Sang kỳ chỉ bán mỗi sổ một phần ba định lượng.
Ông im lặng. Sổ của ông, hộ độc thân có 13 ký rưỡi (các con ông đã đi chiến trường cả). Được đong bốn ký rưỡi. Một phần ba ngô là ký rưỡi. Ba ký gạo. Cô mậu nhìn vào ba rem tính tiền và nói: l đồng 47. Ông già đưa ra hai tờ giấy một đồng.
- Có tiền nẻ không?
- Dạ. Em không ạ. – Ông già nói như người có lỗi.
Ba bốn người chạy từ dưới lên:
- Tiền lẻ đây ạ.
Một em bé trạc tuổi con Thương nhanh chân đến trước tiên. Nó đưa cho cô mậu dịch viên những đồng một xu hai xu năm xu bằng nhôm và những đồng tiền giấy một hào. Tiền lẻ hơn thẻ thương binh. Nó sẽ được đong trước. Chẳng ai dám ghen tỵ với nó. Hắn sợ nhất những sổ ưu tiên, những bao tải có buộc túi ni-lông đựng sổ gạo kèm theo tiền. Hắn sợ nhất những cái túi vải có đựng phiếu thịt và tờ giấy xin mua bao nhiêu thịt. Những suất ấy được cắt trước. Lại toàn chỗ ngon. Có khi đến lượt mình chỉ còn ít bạc nhạc.” ( Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập II. CLB Tuổi Xanh, Hoa Kỳ: 2000, 62-64).
Đó là chuyện của thời bao cấp. Thời đó đã qua nhưng “di sản và di tích” của nó vẫn còn nổi bật trong nếp sống hàng ngày. Thái độ, và ngôn ngữ, của một số chủ hàng ăn hay công nhân viên nhà nước bây giờ (e) còn quá quắt hơn “những cô mậu dịch viên” ngày trước nữa:
“Người ta mách nhau, chớ có vào hàng quán hay chợ (nhất là ở Hà Nội) nếu không biết tự bưng bê, lấy ghế, tự trông giữ xe, tự đi tính tiền. Ai ngây thơ đòi được phục vụ tận răng, rất có thể bị chủ quán tương cả bát nước dùng vào mặt.”
“Nếu không có bản lĩnh, càng không nên vào chợ buổi sáng bởi rất có thể bị người bán cằn nhằn, đốt vía, quát tháo, thậm chí sỉ nhục, ‘thượng cẳng chân hạ cẳng tay.’ Chẳng riêng ở chợ búa bình dân, mua hàng hiệu ở những nơi sang trọng như các trung tâm thương mại, cũng đừng dại nghĩ mình là thượng đế. Hỏi han nhiều, thử hàng lắm, lại trót mở miệng kì kèo giá cả, chê bai chất lượng, rất dễ bị nhân viên bán hàng liếc xéo khinh khi và chỉ tay ra cửa.”
“Những cô bán hàng làm nhiệm vụ đuổi khách và những cửa hàng chẳng cần khách quay lại không chỉ nhiều ở Hà Nội, mà nhan nhản khắp nơi trên đất nước ta. Người ta còn mách nhau: Phải cẩn thận khi đến bưu điện, ngân hàng, uỷ ban. Ở những ‘chốn công quyền’ này, để giao dịch suôn sẻ, phải biết xin xỏ. Nếu không, tông giọng của các nhân viên sẽ cao dần, ánh mắt sắc lạnh dần; hoặc ngược lại, bạn có thể lãnh một trận mắng như trút lửa vì tội ‘không biết gì cả!?’; và kết cục, bạn phải đi lại một số lần may ra mới xong việc...”
“Nạn bán hàng chửi, đuổi, doạ khách tồn tại được chính bởi thói quen chấp nhận và tâm lý nhẫn nhục của hàng triệu người tiêu dùng Việt Nam, rơi rớt lại từ thời bao cấp, khi mà quan hệ cung - cầu buộc phải dựa trên cơ chế xin - cho.”
Hơn nửa thế kỷ qua, người Việt không chỉ “nhẫn nhục” ở nơi cửa hàng buôn bán, chốn công quyền. Họ phải cúi mặt ở tất cả mọi nơi và mọi lúc khác nữa, kể cả lúc đã ngồi vào ghế Đại Biểu Quốc Hội, hay đứng trước diễn đàn quốc tế – với tư cách là phát ngôn viên của Bộ Ngọai Giao.
Di sản “nhẫn nhục” này, may thay, đã bị khước từ bởi nhiều người dân Việt đang ở lớp tuổi ba mươi: Phạm Thị Thanh Nghiên, Lê Trí Tuệ, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tấn Hoành, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Nguyễn Tiến Trung, Ngô Quỳnh, Bùi Chát ... Họ đều đang bị tù tội hay hay không chế.
Tuy thế, những bản án khắc nghiệt hay những phương thức sách nhiễu đê tiện mà nhà đương cuộc Hà Nội dành cho những nhân vật kể trên – xem ra – không ảnh hưởng gì (nhiều) với lớp người thuộc lứa tuổi đôi mươi, kế tiếp:
- Huỳnh Thục Vy: Im lặng trước nghịch lý là thiếu trách nhiệm với bản thân mình, chủ động hay bị động hợp tác với cái cơ chế phản tiến bộ là một gánh nặng tội lỗi.
- Huỳnh Trọng Hiếu: Đứng trước hành động tội ác, sự im lặng được hiểu là đồng thuận, và sự thỏa hiệp với tội ác là một hành động tội ác.
- Nguyễn Anh Tuấn: Cũng bởi chúng ta tham lam quá: vừa muốn những điều tốt đẹp – tự do hơn, dân chủ hơn – lại vừa muốn yên lành, an toàn để hưởng những điều tốt đẹp ấy. Nhưng, không có hạnh phúc nào giá rẻ cả. Tôi vẫn hằng tin thế.
- Nông Hùng Anh: Gặp phải điều gì không đúng thì phải lên tiếng, sống đúng lương tâm con người, thấy điều phải thì bênh vực, thấy điều trái cần lên án và đấu tranh xóa bỏ nó, mọi người đều như vậy thì xã hội mới tốt lên được.
- Nguyễn Thanh Linh: Thế thì hà cớ gì mình phải sợ?