Thứ bảy, ngày 07 tháng tư năm 2012 by Lý Tưởng Người Việt
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền   

GvnhamletQuốc Sách Ấp Chiến Lược là tách rời du kích quân sự cộng sản ra khỏi nhân dân nông thôn, không cho chúng bám dựa vào nhân dân để xây dựng cơ sở và hoạt động phá hoại, cuối cùng là cô lập hoàn toàn để chúng phải chọn lựa, một là ra hồi chánh, hai là bị tiêu diệt.

Khi nói đến Ấp Chiến Lược, thì chỉ những người đã từng sống ở trong các vòng đai của Ấp Chiến Lược vào thời kỳ đầu của nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa; NHƯNG, phải có một lương tâm trong sáng, một tấm lòng chân thành, thì họ mới viết lại những gì mà họ đã chứng kiến một cách trung thực.
Vậy, để lớp trẻ sau này, còn biết đến một công trình của người đi trước đã dày công xây dựng; bởi vậy, nên người viết xin phép tác giả Nguyễn Đức Cung để được trích đoạn trong bài:
"Từ Ấp Chiến Lược đến biến cố Tết Mậu Thân, những hệ lụy trong chiến tranh Việt Nam" như sau:
1.2. Khu trù mật và Ấp chiến lược.
Trước khi nói đến các cơ cấu trên đây, thiết tưởng cần nhắc đến chính sách Dinh Diền được tổ chức trước đó để thấy rằng các nhà lãnh đạo của nền Đệ Nhất Cộng hòa đã có một cái nhìn xuyên suốt trong Chính Sách An Dân của mình.

Ngày 17.9.1954, Thủ tướng Ngô Đình Diệm ký nghị định số 928-NV thành lập Phủ Tổng Ủy Di Cư Tị Nạn, ngang hàng với một bộ trong Nội các, do ông Ngô Ngọc Đối làm Tổng Ủy Trưởng. Bên cạnh đó, vì số người Công Giáo di cư gần khoảng 70% trên tổng số tị nạn nên có một tổ chức cứu trợ tư nhân với tên Ủy Ban Hỗ Trợ Định Cư do Giám mục Phạm Ngọc Chi điều khiển. Tổng số dân rời bỏ miền Bắc để vào miền Nam là 875, 478 người và họ được đưa đến Sài Gòn, Vũng Tàu hay Nha Trang, sau đó đi định cư các nơi khác tùy ý họ lựa chọn.
Nói chung đối với hầu hết các cơ chế được tổ chức dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa và một khi đã bị giải thể, hay bị chính quyền kế tiếp coi như là một thứ con ghẻ không hề lưu tâm tới (trong thời Đệ nhị Cộng Hòa) tất nhiên sự kiện đó đã góp thêm rất nhiều yếu tố thuận lợi cho biến cố Tết Mậu Thân, mà rõ ràng nhất là hệ thống khu trù mật và ấp chiến lược được tổ chức và nâng lên thành quốc sách dưới thời Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Ngày nay ai cũng biết hệ thống tổ chức Khu trù mật và Ấp chiến lược là sáng kiến rất đỗi lợi hại của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Cố Vấn Ngô Đình Nhu, nhờ đó mà bọn du kích Cộng Sản đã một thời khốn đốn không hoạt động được gì hữu hiệu. Thật ra việc gom dân lập ấp là một kinh nghiệm lịch sử quý báu của tiền nhân trong lúc đất nước có chiến tranh. Người có sáng kiến tiên khởi về ấp chiến lược có lẽ phải kể đến Tỉnh Man Tiểu Phủ Sứ Nguyễn Tấn (1820-1871), tỉnh Quảng Ngãi. Năm 1863, Nguyễn Tấn đã áp dụng kế sách đó trong việc đánh dẹp người Mọi Đá Vách, Quảng Ngãi. Một sử liệu của Triều Nguyễn, Đại Nam Thực Lục, đã ghi lại như sau:
"Mới đặt chức Tiểu phủ sứ ở cơ Tỉnh man tỉnh Quảng Ngãi. Phàm các việc quan hệ đến sự phòng giữ dẹp giặc, thăng cử, chọn thải, lấy lương, gọi lính sát hạch, thì cùng bàn với chánh phó lãnh binh chuyên coi một nha mà tâu hoặc tư. Lấy người hạt ấy là Nguyễn Tấn lãnh chức ấy. Tấn trước đây thứ án sát Thái Nguyên, khi ấy quân thứ Thái Nguyên dần yên, nghe tin bọn ác man hung hăng, dâng sớ xin về bàn bạc để làm, trong 1, 2 năm có thể xong. Vua thấy giặc Man có phần cần cấp hơn, bèn y cho. Đến đây, chuẩn cho thăng hàm thị độc sung lãnh chức ấy, cấp cho ấn quan phòng bằng ngà. Tấn dâng bày phương lược: (nói: việc đánh giặc vỗ dân cần làm những việc khẩn cấp trước. Về 3 huyện mạn thượng du, phàm những dân ở linh tinh, tiếp gần với địa phận núi thì, tham chước theo lệ của Lạng Sơn đoàn kết các dân ở cõi ven một hay hai khu, đều đào hào đắp lũy, cổng ngõ cho bền vững. Nếu có lấn vào ruộng đất của ai thì trừ thiếu cho. Còn 1, 2 nhà nghèo, ở riêng một nơi hẻo lánh, thì khuyên người giàu quyên cấp cho dỡ nhà dời về trong khu; còn đất ở thì không cứ là đất công hay đất tư đều cho làm nhà để ở. Các viên phủ huyện phụ làm việc ấy, liệu nơi nào hơi đông người thì bắt đầu làm ngay, nơi nào điêu háo (ít dân), thì phái quân đến phòng giữ, ngăn chận, dần dần tiếp tục làm, để thử sức dân." [9]

Thành phố đổ nát

 Cách đây hơn nửa thế kỷ, chế độ Cộng Hòa đã được khai sinh cùng với các quốc sách được ban hành như Khu trù mật và Ấp chiến lược, nhằm giải quyết cho công cuộc định cư của gần một triệu đồng bào từ bắc di cư vào Nam, và sau đó, để đối phó với chính sách khủng bố của du kích Cộng sản tái hoạt động ở các vùng nông thôn miền Nam.
Trong cuốn sách Chính sách cải cách ruộng đất Việt-Nam (1954-1994), tác giả Lâm Thanh Liêm đã viết về Khu trù mật như sau: "Khu Trù Mật là một cộng đồng nông nghiệp được chính quyền thành lập và gom thôn dân vào đấy sinh sống vì ở trong những thôn xóm hẻo lánh, xa cách các trục giao thông, do đó, chính phủ không thể kiểm soát được. Trước sự đe dọa của chiến tranh xâm lược Miền Bắc, Tổng Thống Diệm quyết định tập trung thôn dân sinh sống rải rác vào Khu Trù Mật, để tiện bề kiểm soát họ, đồng thời cô lập họ với "Việt Cộng", giống như cá thiếu nước không thể sống tồn tại được. Mỗi Khu Trù Mật có khoảng 3.000 đến 3.500 dân, có hạ tằng cơ sở giống tựa như trường hợp của một thành phố:
* Một khu thương nghiệp (với một ngôi chợ xây cất bằng gạch và tiệm buôn bán).
* Một khu hành chánh (có một chi nhánh bưu điện), xã hội (một Bảo sanh viện, một nhà trẻ) và văn hóa (các trường tiểu học và trung học cấp I, một phòng thông tin, nhà thờ và chùa chiền).
Các Khu Trù Mật được điện khí hóa. Vị trí của chúng được chọn lựa kỹ lưỡng, hội đủ các điều kiện thuận lợi để phát triển (đất đai trù phú, gần các trục giao thông).
* Khu Trù Mật có thể phát triển nông nghiệp, diện tích đất trồng có thể được nới rộng nhờ khẩn hoang thêm đất màu mỡ, để trong tương lai, các thế hệ trẻ tấn lên trở thành điền chủ.
* Khu Trù Mật có thể phát triển thương nghiệp và các lãnh vực dịch vụ khác, cùng phát triển các tiểu thủ công nghệ liên hệ với ngành nông nghiệp địa phương.
* Nhờ Khu Trù Mật, chính quyền có thể cải thiện điều kiện sinh sống của thôn dân: cư trú tập trung cho phép chính phủ thực hiện nhiều công trình phục vụ nhân dân, ít đòi hỏi nhiều đầu tư hơn hình thức cư trú lẻ tẻ, rải rác (chẳng hạn như công tác thủy nông, điện khí hóa, xây cất trường học, nhà bảo sanh v.v...)
Khu Trù Mật là nơi bảo vệ dân chúng chống lại chiến tranh xâm lược của Cộng Sản Bắc Việt. Ngoài việc kiểm soát dân chúng trong Khu Trù Mật, chính quyền địa phương còn trang bị vũ khí cần thiết, để nếu cần, có thể biến Khu Trù Mật thành một "tiền đồn", ngăn chặn đoàn quân Bắc Việt xâm nhập vào Nam.

Bởi vậy các Khu Trù Mật thường được thiết lập tại các địa điểm có tính cách chiến lược, dọc theo biên giới hoặc xung quanh một thành phố lớn, để tạo một vành đai an ninh. Đồng thời Khu Trù Mật cũng là thị trường tiêu thụ các nông sản và các chế phẩm tiểu thủ công nghiệp. Chính phủ cấp phát cho mỗi gia đình định cư một mảnh đất 3.000 m 2, để xây cất một ngôi nhà (với vật liệu do chính quyền địa phương cung cấp), một chuồng heo và một chuồng gà. Mỗi gia đình có một mảnh vườn cây ăn trái hoặc một mảnh vườn rau để tự túc mưu sinh."
Sử gia Robert Scigliano, thuộc viện đại học Michigan, cho biết Cộng Sản Hà Nội tuyên truyền phản đối chính sách Khu trù mật vì ngoài việc ngăn chặn Cộng Sản xâm nhập vào nông thôn, các Khu trù mật được xây dựng ở những vùng chiến lược chẳng hạn dọc theo một con đường chính hay một trục thủy lộ gây trở ngại rất nhiều cho việc chuyển quân của Cộng Sản".
Và kế đến, người viết cũng xin phép tác giả Trần An Phương Nam: Gia đình CB/XDNT Bắc Cali, để cũng được trích đoạn trong bài:
"Từ quốc sách Ấp Chiến Lược đến chương trình Xây dựng Nông Thôn" như sau:
"Khi thành lập công cụ xâm lược mang tên Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam" (MTGPMN) vào tháng 12 năm 1960. Cộng Sản Hà Nội quyết tâm thực hiện giai đoạn khởi đầu trong sách lược thôn tính miền Nam qua mặt trận du kích chiến, trọng tâm của mặt trận này là "lấy nông thôn bao vây thành thị" nói cách khác là chúng muốn kiểm soát địa bàn nông thôn, tranh thủ nhân tâm người dân nông thôn để lợi dụng lòng yêu nước của họ ngõ hầu buộc họ phải cộng tác, nuôi dưỡng, che chở cho du kích quân cộng sản. Kế tiếp là chúng sẽ dùng nông thôn làm bàn đạp để tấn công, tiến chiếm các thành phố để cướp chính quyền. Thoạt tiên kế hoạch xâm lược miền Nam của cộng sản Hà Nội là như vậy, chúng mong muốn thôn tính miền Nam chỉ cần sử dụng mặt trận du kích chiến mà thôi, không cần sử dụng đến các mặt trận khác như trận địa chiến hay vận động chiến v.v...
Nắm vững được sách lược của địch. Chính phủ Ngô Đình Diệm ban hành Quốc Sách Ấp Chiến Lược, đây quả là một đối sách đúng đắn và vô cùng lợi hại của chính quyền lúc bấy giờ, việc thi hành đối sách này đã làm cho từ bọn đầu sỏ chóp bu ở Hà Nội đến bọn công cụ tay sai MTGP ở miền Nam phải điêu đứng, hoang mang. Bởi vì mục tiêu căn bản của Quốc Sách Ấp Chiến Lược là tách rời du kích quân sự cộng sản ra khỏi nhân dân nông thôn, không cho chúng bám dựa vào nhân dân để xây dựng cơ sở và hoạt động phá hoại, cuối cùng là cô lập hoàn toàn để chúng phải chọn lựa, một là ra hồi chánh, hai là bị tiêu diệt. Tất cả các Ấp đều được bảo vệ bởi các rào cản kiên cố bao quanh, các cổng chính ra vào được canh gác đúng mức tùy theo địa thế, mỗi Ấp đều có từ một đến nhiều chòi canh có tầm nhìn xa, ban ngày người dân được tự do ra vào để làm ăn, tuy nhiên người lạ mặt muốn vào Ấp phải qua thủ tục kiểm soát chặt chẽ, ban đêm các cổng chính ra vào được đóng lại, tuy nhiên các trường hợp cấp thiết của dân chúng vẫn được giải quyết. Ngoài ra, các Ấp Chiến Lược đều có thiết lập hệ thống báo động để phát hiện mọi trường hợp xâm nhập lén lút, bất hợp pháp vào Ấp. Việc quản lý Ấp do một Ban trị sự phụ trách, việc phòng thủ bảo vệ Ấp do lực lượng Phòng vệ dân sự phối hợp với các đơn vị Thanh niên, Thanh nữ Cộng Hòa của Ấp sở tại phụ trách. Ấp Chiến Lược được tổ chức theo phương thức tự quản, tự phòng và tự phát triển.
Quốc Sách Ấp Chiến Lược thực hiện rất hiệu quả, công việc tát nước để bắt cá, mặt trận du kích chiến của cộng sản bị ngưng trệ, du kích quân và hạ tầng cơ sở của chúng gần như không chốn dung thân, chủ trương bám dựa vào người dân bị bẻ gãy từ trứng nước. Tóm lại, Quốc Sách Ấp Chiến Lược đang trên đà thăng tiến và tỏ ra hữu hiệu thì bất ngờ bị hủy bỏ bởi chính những người có quyền cao chức trọng trong chính thể VNCH. Thật đáng tiếc vô cùng!"
Trên đây, là những trích đoạn đã viết về Ấp Chiến Lược, của hai vị tác giả Nguyễn Đức Cung và Trần An Phương Nam; riêng người viết bài này, trước đây, cũng đã có viết qua bài: Những Mùa Xuân Qua có một đoạn về Ấp Chiến Lược như sau:
Tại quê tôi, ấp chiến luợc là những vòng đai có hai vòng rào gai rừng, ở giữa hai vòng rào là những giao thông hào sâu quá đầu nguời, rộng hơn hai mét, do dân làng cùng nhau đào, dưới lòng giao thông hào có cắm chông làm bằng những gốc tre già đã được vót nhọn, sắc, có ba cạnh. Còn vòng rào là những tấm gai cứng nhọn, có bề rộng hai mét, bề cao hơn hai mét được ghép lại. Chúng tôi xin nhắc rằng: Vì để bảo vệ tánh mạng và tài sản của chính gia đình của mình nên mọi người dân quê đều hưởng ứng, họ rất vui vẻ với công việc này. Đặc biệt là lớp thanh niên, với những nụ cười, tiếng hát với nhau trong lúc cùng nhau thực hiện Ấp Chiến Luợc. Ngoài ra, dân lành còn dùng những chiếc thùng thiếc, loại thùng đựng dầu hỏa, hoặc thùng gánh nước đã bị hỏng, đem đục lỗ, cột dây thừng nhỏ đuợc tết bằng những sợi mây rừng; ban đêm sau 20 giờ Chiến Sĩ Dân Vệ đóng cổng ấp lại, rồi họ đem giăng dọc theo bờ rào Ấp Chiến Luợc và các lối đi ở bìa vuờn, để ngăn bước chân của Việt cộng nằm vùng ban đêm thường lẻn xuống giết hại dân lành và cuớp gạo, muối của dân mang lên rừng để sống. Bọn trẻ như chúng tôi thì khoái đi giăng thùng lắm, chúng tôi đòi Chiến Sĩ Dân Vệ phải cho chúng tôi đi theo, giăng thùng xong chúng tôi còn trông cho có ai đó, hoặc con vật gì nó vướng dây để được đánh mõ còn nếu được "la làng" thì càng thích hơn nữa. Tôi vẫn nhớ mãi về những năm tháng ấy thật vui, tôi nhớ dân quê tôi còn "phát minh" ra phong trào đánh mõ và la làng. Ngoài các trạm gác đêm của cá Chiến Sĩ Dân Vệ, thì nhà nào cũng sắm ra nhiều chiếc mõ tre; mỗi khi có tiếng thùng đổ thì mọi nguời đánh mõ ba hồi một dùi; nghĩa là đánh ba hồi dài, sau đó đánh một tiếng, còn nếu thấy có bóng dáng nguời xuầt hiện thì đánh mõ hồi một; nghĩa là đánh một hồi rất gấp, rồi kèm theo chỉ một tiếng. Lúc đó mọi nguời không ai đuợc đi lại phải chờ cho các Chiến Sĩ Dân Vệ kiểm tra xem tại sao thùng đổ, nếu là Việt cộng nằm vùng xuất hiện, thì các Chiến Sĩ Dân Vệ sẽ tri hô và mọi nguời đồng thanh la làng: "Cộng sản bớ làng, cộng sản bớ làng"; sau đó, dân làng tay cầm chiếc gậy có sợi dây thừng cuộn ở phía trên, tay cầm đuốc sáng trưng để vây bắt Việt cộng. Chính vì thế, mà tôi nhớ người dân đã bắt đuợc bốn cán bộ VC nằm vùng, nhưng tôi chỉ nhớ tên hai nguời là Duơng Đình Tú và Đỗ Luyện, cả hai đuợc đưa ra tòa sau đó họ ra Côn Đảo, đến khi trao trả tù binh họ chọn con đuờng ra Bắc. Còn nếu do một con chó thì họ sẽ la to: "Bà con ơi! chó vuớng thùng, đừng đánh nữa", thì dân làng họ mới thôi đánh mõ.
Một kỷ niệm mà không phải riêng tôi, mà có lẽ còn hai "nạn nhân" trong cuộc chắc chắn khó quên: Ấy là vào một đêm có đôi tình nhân đã hẹn hò nhau ở bìa vuờn, chắc họ đã ra đó lúc chưa giăng thùng, nên đến khuya khi họ quay về nhà, chẳng may họ đã vuớng phải dây và thùng thi nhau đổ, khi các anh Dân Vệ kiểm tra thì có bóng hai nguời họ hô: "Đứng im"; lúc ấy có tiếng cả hai xưng tên và nói: "Tụi em đây, xin các anh đừng bắn". Nhưng lúc ấy, dân làng đã đèn đuốc sẵn sàng, hai nguời mắc cỡ quá nên đứng im không dám nhúc nhích trông rất tội nghiệp. Sau đó, đôi tình nhân ấy không hiểu tại sao họ lại chia tay. Bây giờ hai nguời đều có gia đình riêng, ở cùng làng đã có cháu nội, ngoại. Cô gái vuớng thùng năm xưa hiện nay lại là chị chồng của em gái tôi.Tôi vẫn nhớ hoài những đêm vui kỷ niệm; ngày ấy, đêm nào bọn trẻ con trong làng cũng trông mong cho có ai đó, hay con chó, con mèo vuớng thùng để đuợc đánh mõ, vì cả làng đều đánh mõ hòa với tiếng trống ở các trụ sở thôn làng, nghe thật vui tai, chúng tôi đứa nào cũng thích, cũng đòi cha mẹ sắm cho những chiếc mõ thật tốt, kêu thật to. Chúng tôi thích đánh mõ, đánh dai lắm, cho đến khi các Chiến Sĩ Dân Vệ đã la to lên: "Chó vuớng thùng, bà con ơi đừng đánh mõ nữa" các anh cứ la, còn chúng tôi thì vẫn cố đánh thêm mấy hồi nữa, vì mấy khi thùng đổ để đuợc đánh mõ đâu.

Hậu quả của việc phá bỏ Ấp Chiến Lược:
Mùa xuân năm 1964, Quê hương tôi không còn thanh bình nữa; bởi lúc ấy, Nền Đệ Nhất Cộng Hòa đã sụp đổ. Ấp chiến lược bị phá bỏ, vì như mọi người đều biết, từ thưở xa xưa tổ tiên chúng ta ở thôn quê quanh vườn người ta thường trồng tre, gai làm bờ rào, còn nhà thì có bờ dậu có cửa ngõ, làng thì có cổng làng, mục đích để phòng gian, như bài thơ "Cổng Làng" của Thi sĩ Bàng Bá Lân đã viết:
"Chiều hôm đón mát cổng làng
Gió hiu hiu thổi mây vàng êm trôi
Đồng quê vờn lượn chân Trời
Đường quê quanh quất bao người về thôn
Ráng hồng lơ lững mây son
Mặt trời thức giấc véo von chim chào
Cổng Làng rộng mở ồn ào
Nông phu lửng thửng đi vào nắng mai"
Như vậy, từ thưở xa xưa, tổ tiên của chúng ta đã từng xây dựng Làng, có Cổng Làng mà mỗi đêm thường được đóng, để bảo vệ dân làng, và mỗi ngày khi: "Mặt Trời thức giấc véo von chim chào" thì "Cổng làng rộng mở ồn ào" để cho những "Nông phu lửng thửng đi vào nắng mai"; huống thay là trong thời chiến tranh, lúc cái "Mặt trận giải phóng miền Nam" do cộng sản Hà Nội cho ra đời, thì những kẻ vì ngu xuẩn hay cố tình kia lại ra lệnh phá bỏ Ấp Chiến Lược, là phá bỏ mọi trở ngại, khó khăn để cho Việt cộng đánh chiếm các làng thôn một cách dễ dàng.
Tôi đã chứng kiến những ngày Xuân 1964, đầy khói lửa, hoang tàn, từng đoàn người bồng bế, hoặc gánh con thơ chạy trốn, dân quê tôi họ đã biết rất rõ về cái gọi là "Giải phóng miền Nam " vì cũng những người trong làng trước kia họ biết rõ là đảng viên cộng sản, sau đó họ biệt tích, rồi một ngày họ bỗng dưng từ trên núi trở về lại tự xưng là "Giải phóng miền Nam", nên dân quê tôi đã phân biệt Quốc, Cộng là hể ở trên núi xuống là cộng sản, chúng nói gì họ cũng không nghe, thấy bóng dáng cộng sản đâu là họ đều cõng - gánh con thơ tìm đường chạy trốn.
Kể từ đó, khi Ấp Chiến Lược bị phá bỏ, thì quê tôi, quận Tiên Phước gồm 15 xã, mà việt cộng đã chiếm hết 11 xã, chỉ còn có 4 xã nằm chung quanh quận lỵ, mà chẳng có xã nào còn nguyên vẹn, vì xã nào cũng mất một vài thôn; riêng xã Phước Thạnh, tức làng Thạnh Bình-Tiên Giang Thượng, gốm có 7 thôn, nhưng Việt cộng đã đánh chiếm mất 6 thôn, chỉ còn 1 thôn Đại Trung, nằm bên bờ Tiên Giang Hạ.
Và với những gì tôi đã viết trước đây, là hồi ức của một thời thơ ấu không hề biết thêu dệt; nghĩa là viết một cách vô cùng trung thực, thấy sao nói vậy, nhớ đâu viết đó, chứ không phải là văn chương.
Vì vậy, một lần nữa, người viết muốn lập lại là chỉ mong ước để cho lớp trẻ sau này còn biết đến một công trình của người đi trước đã dày công xây dựng.
by Lý Tưởng Người Việt

thanhgia0704Thứ Bảy Tuần Thánh bao trùm khoảng lặng trầm hùng. Lặng lẽ để suy niệm về sự hy sinh cao cả của Đấng Cứu Thế, để sám hối tội lỗi mình, và hy vọng giây phút bừng sáng Ánh Phục Sinh.

Giờ Thứ Chín của Thứ Sáu Tuần Thánh, Giờ Cứu Độ, Giờ Thương Xót. Chính giờ đó đã có 2 Hồng ân của LCTX:

Hồng ân thứ nhất của LCTX đã được trao ban cho mỗi chúng ta ngay khi Chúa Giêsu cầu nguyện: "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm" (Lc 23:34). Chắc chắn ngôn ngữ phàm nhân không đủ từ ngữ và không có đủ cách để mô tả Tình Yêu Chúa, tức là LCTX, một cách trọn vẹn nhất.

Thấy người-trộm-dữ thách thức Chúa Giêsu, người-trộm-lành mắng nó: "Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ! Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái!" (Lc 23:40-41). Rồi anh ta thưa với Đức Giêsu: "Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!" (Lc 23:42). Người-trộm-lành đó là Dimas, anh đã được Chúa Giêsu ban LTX khi Ngài hứa: "Hôm nay anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng" (Lc 23:43). Đó là Hồng ân thứ nhì của LCTX.

Một hồng ân được trao ban cho tập thể và một hồng ân được trao ban cho cá nhân. Chúa Giêsu đã thực hiện đúng như Ngài đã hứa. Ngài quá nhân từ và đại lượng, ngay cả lúc sắp chết. Ngài nhân từ và đại lượng với chính kẻ thù của mình, những người đã hành hạ, sỉ vả và sát hại Ngài. Những kẻ tử thù "không đội trời chung" đó là chính chúng ta!

Thiết tưởng chúng ta phải coi chừng động thái "cứng lòng" của người-trộm-dữ. Anh ta có tội và sắp chết mà vẫn cố chấp và thách thức Thiên Chúa: "Ông không phải là Đấng Kitô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với!" (Lc 23:41). Đó là tình trạng không tin tưởng, cố chấp, không muốn đón nhận LCTX.

Chính Chúa Giêsu đã mặc khải cho Thánh nữ Maria Faustina rõ ràng: "Vào lúc 3 giờ chiều, hãy khẩn cầu LTX của Ta cho các tội nhân cách riêng, và nếu có thể trong giây lát, con hãy trầm mình vào cuộc khổ nạn của Ta, đặc biệt lúc Ta bị bỏ rơi trong cơn hấp hối. Đây là giờ điểm LTX vĩ đại nhất đối với thế giới. Trong giờ này, Ta sẽ chẳng từ chối bất cứ điều gì với các linh hồn kêu van Ta, nhân danh cuộc tử nạn của Ta".

Bạn có đủ tin không? Đức tin luôn rất cần. Khi chữa lành bất cứ bệnh nhân nào, Chúa Giêsu cũng nói: "Đức tin của bạn đã cứu bạn" (x. Mt 9:22; Mc 5:34; Mc 10:52; Lc 7:50; Lc 8:48; Lc 17:18; Lc 18:42), và Ngài đã xác định: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu: 'Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc', nó cũng sẽ vâng lời" (Lc 17:6). Thánh nữ Bernadette (Lộ Đức) nói: "Người tin thì không cần giải thích, người không tin thì giải thích cũng vô ích". Đáng quan ngại thật!

LCTX đã có từ khai thiên lập địa. Càng rõ nét hơn từ khi Chúa Giêsu mặc khải cho Thánh Faustina. Mọi người mọi thời đều cần LCTX, thời đại chúng ta là thời cách chung, càng cần LCTX hơn, vì ngày nay người ta đang mất dần ý thức tội lỗi và muốn loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình. Vì Chúa Giêsu đã kêu: "Tôi khát!". Đó là Ngài "khát" các linh hồn, Ngài không muốn ai không được lãnh nhận Ơn Cứu Độ, vì một người không nhận lãnh được Ơn Cứu Độ thì thật uổng công Ngài. Thế mà hiện nay vẫn có những người không muốn tin, thậm chí là ngăn cản việc sùng kính LCTX. "Khó hiểu" thật!

Người ta nói: "Nhân vô thập toàn", nghĩa là ai cũng phạm tội. Như vậy, không ai lại không cần đến LCTX.

Chúa Giêsu hào phóng trao ban LTX cho chúng ta, nhưng Ngài cũng trao trách nhiệm cho chúng ta: "Thưa Mẹ, đây là con của Mẹ" (Ga 19:26), và "Đây là Mẹ của anh" (Ga 19:27). Đó bổn phận và trách nhiệm "yêu thương nhau" (x. Ga 13:34; Ga 15:12; Ga 15:17) mà Ngài đã truyền lệnh. Mệnh lệnh nghĩa là PHẢI LÀM. Ngài không "ép buộc", nhưng ai tuân lệnh thì được chúc phúc và được cứu độ. Vả lại, chính Chúa Giêsu là Cây Nho, còn tất cả chúng ta là cành nho (x. Ga 15:5). Là những chi thể trong một Nhiệm thể thì không yêu thương nhau sao được chứ?

Tuy nhiên, khi loan truyền và thực thi LCTX, chúng ta cần lưu ý kẻo lại "loan truyền chính mình". Hãy noi gương Thánh Gioan Tẩy giả: "Ngài phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi" (Ga 3:30). Đồng thời, rất có thể chúng ta sẽ gặp nhiều trở lực, vì Chúa Giêsu cũng đã báo trước: "Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước" (Ga 15:18).

Lạy Chúa Giêsu, chúng con xin lỗi Ngài và tín thác vào Ngài. Xin thương nâng đỡ và hướng dẫn chúng con đi đúng đường lối Ngài muốn. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Thứ Bảy Tuần Thánh – 2012

by Lý Tưởng Người Việt
Đêm đó, đã rất khuya, đôi vợ chồng cao tuổi tìm đến một khách sạn ở khu du lịch, hỏi thuê phòng. Người tiếp tân, một thanh niên trẻ, nhã nhặn đáp: "Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín khách, không còn chỗ nào cả."
Song, khi thấy bộ dạng mệt mỏi và thất vọng của hai vị khách, người tiếp tân lại nói: "Tuy nhiên, để tôi nghĩ cách xem sao…" 
Đương nhiên, anh ta không muốn họ phải tiếp tục đi gõ cửa từng khách sạn xem ra cũng đã kín đặc người trong thị trấn, rồi cuối cùng phải ngồi vật vạ đâu đó bên lề đường suốt cả đêm. Vậy nên, anh dẫn hai vị khách ấy đến một gian phòng nhỏ, nhưng ngăn nắp và sạch sẽ: "Đây không phải gian phòng tốt; nhưng, lúc này, tôi chỉ có thể làm được như vậy."

Ngày hôm sau, khi hai vị khách đến thanh toán, người tiếp tân từ chối: "Không cần vì đó chỉ là phòng nghỉ của tôi, cho ông bà mượn tạm qua đêm. Chúc ông bà lên đường may mắn."
Hóa ra, cả đêm hôm đó, người tiếp tân không ngủ, mà ngồi làm việc trong quầy. Hai vị khách vô cùng cảm động. Khi họ đã đi khỏi, anh tiếp tục bận rộn với công việc của mình và quên hẳn chuyện đó. Không ngờ một ngày kia, anh nhận được tấm vé máy bay cùng thư mời đến New York làm việc. Hóa ra hai vợ chồng già ấy thuộc hàng tỷ phú. Sau khi quay về, họ quyết định mua hẳn một khách sạn sang trọng để kinh doanh và mời người tiếp tân tốt bụng đến làm quản lý với niềm tin chắc chắn anh sẽ hoàn thành tốt công việc này.
Đó là câu chuyện truyền kỳ về người giám đốc đầu tiên của chuỗi khách sạn hàng đầu thế giới là Hilton.
Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Nếu biết yêu thương đồng loại, nếu con người đối đãi với nhau bằng chân tình, bất cứ việc gì cũng có thể.
(Nếu hai ông bà ấy sang thuê phòng khách sạn ở Việt Nam trong tình trạng như đã nêu thì hai người đã bị con cháu cáo già Hồ làm tiền trắng trợn. Ý của người đọc: Hồ Nhân Đạo)
by Lý Tưởng Người Việt

mautubiet

Dạt dào Mẫu Tử tình thâm

Mẹ vẫn lặng thầm chăm sóc Con Yêu

Thương nhiều nên Mẹ càng đau

Thấy Con bị đánh quá nhiều

Thập hình phải tự vác trèo Can-vê

Té lên té xuống ê chề

Không ăn, không uống, lê thê đường dài

Con đau đớn, Mẹ đắng cay

Nước mắt vắn dài, lòng Mẹ nát tan

Thấy Con quằn quại xác thân

Vì đinh đâm thấu tay chân Con mình

Mẹ như chết lặng một mình

Càng đau khi thấy môn sinh chạy dài

Biệt ly Mẫu Tử u hoài

Mẹ hiền rướm máu vết dài tim đau

Xác thân Con Mẹ nát nhàu

Lại còn nhục nhã chết treo Thập hình

Tội-nhân-con đã cố tình

Giết Anh Cả để Mẹ mình khổ đau

Xin tha thứ, lạy Mẹ Yêu

Xin tha thứ, lạy Anh Yêu vô vàn

Dù con tội lỗi, bất nhân

Nhưng tin Tình Chúa muôn phần xót thương

TRẦM THIÊN THU

Giờ Cứu Độ – 2012

by Lý Tưởng Người Việt

anh1

MÙA      chay bác ái hãm mình

CHAY    trong Lời Chúa tâm tình dẫn đưa

BÁC      đi tính xấu xin chừa

ÁI         nhân giúp đỡ,chia vừa lòng nhau

HÃM      mình lời nói trước sau

MÌNH    nên chăm sóc cho nhau tiến đều

NGUYỆN cầu Thiên Chúa Tình Yêu

CẦU       cho thế giới những điều bình an

 

ĐỢI       ngày vinh thắng chứa chan

CHÚA    CON cứu chuộc khải hoàn "Phục Sinh" 

PHỤC    hưng cuộc sống Thiên Đình

SINH     tiền Ngài xuống hy sinh cứu đời

KHẢI     hoàn Ngài sẽ về trời

HOÀN   toàn vinh thắng sáng ngời cao quang

 

 

 Thanh Sơn

by Lý Tưởng Người Việt

DunglenViVN2Cuộc bầu cử quốc hội bổ sung của Miếnđiện diễn ra hôm Chủ Nhật, ngày 01/04/2012, đảng đối lập: Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ – NLD, do khôi nguyên hòa bình, bà Aung San Suu Kyi lãnh đạo, đã giành thắng lợi áp đảo, với 43 ghế dân biểu trong số 44 ghế bầu bổ khuyết. Tại đơn vị bầu cử Kahwmu, ngoại ô Rangoon, riêng Bà Suu Kyi đã đắc cử với 99% số phiếu. Điều này nói lên là tuyệt đại đa số cử tri Miếnđiện đã đặt tin tưởng trọn vẹn vào người phụ nữ ưu việt này. Bà nói: "Đây là chiến thắng của toàn dân – những người đã quyết định họ phải tham gia vào tiến trình chính trị của đất nước – hơn là chiến thắng của chúng tôi". Trong bài diễn văn chào mừng chiến thắng ngắn gọn bà Aung San Suu Kyi bày tỏ: "Chúng tôi hy vọng rằng, đây là sự khởi đầu của Thời Đại Mới, nhấn mạnh hơn tới vai trò của người dân trong tiến trình chính trị thường nhật của đất nước. Chúng tôi cũng hy vọng rằng, chúng tôi có thể tiến xa hơn trên con đường tiến tới tiến trình hoà giải dân tộc. Chúng tôi sẽ hoan nghênh tất cả các đảng muốn cùng tham gia với chúng tôi, trong tiến trình mang lại hoà bình và thịnh vượng cho đất nước".

Tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Asean, trong phiên khai mạc ngày 03/04/12, Tổng thống Miến Điện Thein Sein ca ngợi: "Bầu cử đã thành công một cách tốt đẹp". Với tư cách chủ tịch luân phiên của Asean nhiệm kỳ 2012, Campuchia đã nhanh chóng nhấn mạnh đến yếu tố "tự do và công bằng" của cuộc bỏ phiếu tại Miếnđiện. Dự thảo Tuyên Bố Chung Asean đã hoan nghênh diễn tiến bầu cử tại Miếnđiện, và ngay trong cuộc họp sáng nay, Asean đã kêu gọi Quốctế bãi bỏ lệnh trừng phạt thành viên Miếnđiện. Hoakỳ và Liên Âu hoan nghênh chuyển biến tại Miếnđiện. Từ Washington, phát ngôn viên bộ Ngoạigiao Mỹ, Victoria Nuland nói: "Chúng tôi sẵn sàng đáp ứng những bước đi cải cách ở Miếnđiện bằng những bước đi tương hợp". Phát ngôn viên Liên Âu – EU, Maja Kocijancic nói: "Các ngoại trưởng sẽ thừa nhận những thay đổi và sẽ có tín hiệu tích cực từ Hội Đồng Châu Âu".

Một quan sát viên quốc tế về Miếnđiện, ông Larry Jagan nói: "Tôi nghĩ rằng, có một điều rất đáng chú ý là các nhà lãnh đạo và các vị ngoại trưởng cùa Asean đã cảm thấy hả hê trước kết quả cuộc bầu cử Miếnđiện. Nhiều người trong số này nói rằng: Chúng tôi đã thực sự thúc đẩy Miếnđiện tiến tới dân chủ. Họ cho rằng, họ là người có công đối với những thay đổi đang diễn ra và sự thành công của cuộc bầu cử bổ túc. Tôi nghĩ rằng, với mức độ nào đó, Miếnđiện trước đây là một yếu tố gây xấu hổ cho Asean, nhưng bây giờ Miếnđiện là một sự thành công sáng chói. Vì tôi nghĩ rằng, đây là một tin rất tốt cho Asean và cho hầu hết các nước trong khu vực". Chẳng biết Nguyễn Tấn Dũng của Việtcộng có trong số này hay không? Nếu nhớ không lầm, thì trong chuyến công du Miếnđiện gần đây, Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng Việtcộng cũng có khuyên Miếnđiện "làm dân chủ". Trong khi đó, những người đòi Dân Chủ ở Việtnam thì vẫn bị ghép vào cái tội quái gở để bỏ tù là "lợi dụng tự do dân chủ để chống nhà nước" cộng sản độc tài toàn trị. Thực chất, chế độ Việtcộng chết tiệt này, làm gì có một chút mảy may tự do dân chủ nào đâu để mà lợi dụng kia chứ!

Xem ra trong 9 nước còn lại trong khối Asean, nhiều nước về mặt chính trị vẫn còn phải học bài học Dân Chủ Hoá của Miếnđiện. Miếnđiện đã thực sự tôn trọng đối lập, thả hết tù chính trị, cho báo tuần được tự do, tin tưởng vào sự phán đoán, lựa chọn của dân chúng qua bầu cử. Tuy nhiên báo ngày vẫn còn nằm trong tay chính phủ, và 25% số ghế quốc hội trong cuộc bầu cử năm 2010 đã dành cho quân đội chọn trong số quân nhân hiện dịch, dù đảng Đoàn Kết Thống Nhất và Phát Triển – USDP, hậu thân của nhóm Quân Phiệt trước đây chiếm 76% số ghế ở Hạ viện gồm 440 ghế, Thượng viện gồm 224 ghế, và 14 nghị viên khu vực. Đây là một nhược điểm của nhóm cựu quân nhân còn chưa dám tin vào nền Dân Chủ Trọng Pháp, mà họ buộc phải tiến tới. Họ run sợ trước sự trả thù của dân chúng. Nhưng nước Miếnđiện đã may mắn có được nhà lãnh đạo đối lập ưu việt có tầm vóc quốc tế là bà Aung San Suu Kyi, và một nhà lãnh đạo chính quyền sáng suốt quyết đoán, tổng thống Thein Sein. Họ đều thể hiện là đã thấm nhuần tinh thần từ bi, trí tuệ, tự do, tự chủ, hỷ xả, vô chấp, bao dung, trách nhiệm, can đảm dấn thân vì đời, cứu nước, giúp dân của truyền thống nhà Phật trong người họ. Nên họ tin ở nhau, để bắt tay dựng lại ngôi nhà Miếnđiện đã bị chế độ Quân Phiệt đẩy xuống tận cùng khốn khó.

Cả hai đều biết rằng chỉ có dân chú hóa chế độ mới đưa Miếnđiện thoát khỏi đói nghèo và lún sâu vào tay Trungcộng. Nhưng dù bà Aung san Suu Kyi đang được toàn dân kính yêu tin tưởng, quốc tế coi đó là một bảo chứng cho nền dân chủ phôi thai. Ông Thein Sein có nắm vững được thế lực quân nhân, để không xẩy ra nạn lạm quyền, tham nhũng, tranh chấp, thì 2 cá nhân khả kính đó cũng chỉ là những con người mong manh, chỉ là những người mở đường một tiến trình xây dựng lâu dài cho đất nước. Chứ đất nước, và dân chúng chẳng thể mãi mãi núp bóng ở những cá nhân đó, mà chính quyền và đối lập phải nhịp nhàng cùng phối họp, tạo điều kiện cho dân chúng tự ý thức được quyền tự do của mình qua sự tự chủ của mỗi người, để có trách nhiệm chung xây dựng Cuộc Sống Người toàn diện cả về các mặt Vănhóa, Chínhtrị, Xãhội, Kinhtế, và Luậtpháp… của một Quốc Gia trong tiến trình Toàn Cầu Hóa và Dân Chủ Hoá Toàn Cầu của thời đại, là do chính mỗi người chủ động thể hiện ra ngay trong cuộc sống thường ngày của mình giữa xã hội mình sống.

Đành rằng, nói tới nền Dân Chủ là chế độ phải có Tam Quyền Phân Lập: Lập Pháp , Hành Pháp, Tư Pháp. Đa Nguyên, Đa Đảng. Xã Hội Dân Sự Tự Do. Truyền Thông Tư Nhân Tự Do được Hiến Pháp và Luật Pháp bảo vệ mọi quyền con người, quyền sống, quyền tư hữu tinh thần và vật chất, quyền tự do tín ngưỡng và quyền phát biểu ý kiến, và các quyền công dân khác như ứng cử và bầu cử tự do… Nhưng để thực hiện trực tiếp các quyền đó, đối với mỗi người dân thì môi trường gần cận nhất là ở ngay Làng Xã, hoặc Thị Xã của mình. Nên đơn vị Hành Chánh gốc của Quốc Gia là Làng Xã ở nông thôn, Thị Xã ở tỉnh thành cần áp dụng một chế độ Làng Xã Tự Quản, tức là nền Dân Chủ Đáy Tầng, hay gọi là nền Cộng Hoà Trực Tiếp. Xã Trưởng và Hội Đồng Xã do Công Dân trong làng ứng cứ và bầu cử ra. Họ hiểu rõ nhau. Để người dân ý thức thực tế và nắm chắc là mình đang làm chủ vận mệnh của chính mình qua việc lựa chọn trao quyền cho người đại diện của mình, làm công việc quản trị LàngXã thay cho mình, theo Hiến Pháp, Luật Pháp, và do chính mỗi người dân phải theo dõi. Làng Xã không còn phải làm theo chỉ thị chủ quan phi pháp của thượng cấp như từ xưa nay. Mà mỗi cấp đều phải tuân thủ đúng luật pháp và quyền hạn mà luật pháp cho phép. Chỉ có như thế, chế độ Dân Chủ mới mau phổ cập và bền vững.

LÝ ĐẠI NGUYÊN – Little Saigòn ngày 03/04/2012.

by Lý Tưởng Người Việt

nguyenphutrongViệt Cộng giờ đây nói thật rồi!
Đâu còn dối trá kiểu xa xôi?
"Thanh gươm" chém thẳng nơi dân đứng !
"Lá chắn" giương che chỗ đảng ngồi!
Uất hận dâng cao chừng bất ổn?
Hung tàn vượt trội mới yên ngôi!
Cộng Tầu bảo vệ giùm đất nước!
Lũ Vẹm không cần phải mép môi!

Có thể có người phản đối cái tiêu đề trên, đành chịu vậy! Xưa nay bọn VC, nhất là lũ đầu sỏ từ Hồ Chí Minh đến nay là một bọn lừa gạt, dối trá, bịp bợm. Giờ đây đã có đứa dám nói thật – dù chỉ mới một nửa sự thật- như tên tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thì cũng nên "hoan hô" một tiếng chứ:

"Sáng ngày 2 tháng 4 năm 2012, trong buổi đến thăm và làm việc với lãnh đạo chủ chốt Tổng cục xây dựng lực lượng Công an nhân dân (CAND), tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định :

"Lực lượng công an là thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ"

Trọng nói: "Lực lượng CAND là lực lượng nòng cốt để giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, là thanh kiếm và lá chắn để bảo vệ chế độ, bảo vệ thành quả cách mạng, bảo vệ nhân dân." (VNExpress)

Từ trước đến nay, trên thực tế công an của VC chỉ có mục đích là bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ. Thế nhưng từ Hồ Chí Minh đến tất cả những tên VC đầu trâu nói chung đều láo khoét rằng "CAND là lực lượng bảo vệ dân, bảo vệ an ninh tổ quốc!" Kế tiếp mới bảo vệ đảng.

Nay Nguyễn Phú Trọng đã công khai nói thật rằng lực lượng công an nhằm bảo vệ chế độ tức là bảo vệ đảng.

Người trong nước gọi Trọng là "Trọng lú!' thật ra thì Trọng không đến nỗi quá lú đâu! Hắn biết vồn vã hai tay ôm lấy bọn chóp bu Tầu Cộng khi đón rước chúng ở Hà Nội hoặc khi qua triều kiến bên Bắc Kinh. Nghĩa là Trọng yên chí "an ninh tổ quốc" đã có quan thầy Tầu Cộng lo, VC chỉ cần trấn áp nhân dân để bảo vệ chế độ tức bảo vệ đảng là đủ.

"Bảo vệ thành quả cách mạng" như Trọng nói là đất nước mất nhiều phần cương thổ, dân và quân trá hình của Bắc triều công khai xâm nhập khắp mọi miền đất nước, văn hóa suy đồi, tệ nạn và tội ác xã hội gia tăng ngày càng khốc liệt.

Khi công an chỉ biết "còn đảng- còn mình"  thì thành quả "bảo vệ nhân dân" như đã thấy:

-Trung tá CA Nguyễn Văn Ninh đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng

- CA điều tra viên Nguyễn Thành Phú gạ tình vợ nan nhân Nguyễn Công Nhựt chết tại đồn công an Bến Cát- Bình Dương.

- Những trường hợp chết được cho là tự tử tại đồn công an, nơi tạm giam… công an rượt đuổi gây tai nạn hoặc đánh đập người vi phạm giao thông gây thương tật hay chết chóc… không kể xiết!

Quyền hạn của CAND là bất khả "tư nghị", bất khả "xâm phạm"… đã được đảng công khai cho phép: cùng một tội trạng, người dân có thể chịu án tử hình, tù chung thân thì một tên CA chỉ phải kiểm điểm, ra khỏi ngành, quá lắm cũng chỉ nhận án tù treo! Vì vậy tình trạng CA đánh người, giết người sẽ không bao giờ ngưng nghỉ một khi đảng cướp VC còn thống trị.

Chỉ mới hai ngày sau lời tuyên bố "sắt thép" của Nguyễn Phú Trọng, thành tích mới đã được CA "phát huy":

VietNamNet: "Hà Nội, trung tá CA vụt dùi cui vào người vi phạm?

altMột người đàn ông (anh Dương Văn Bắc SN 1965) không đội mũ bảo hiểm phóng xe vào ngõ đã bị một Trung tá công an (Trần Bảo Lâm) vụt thẳng dùi cui vào mặt gây choáng váng và ngã ngay xuống đường sau đó.

Vụ việc xảy ra vào khoảng 9h sáng nay (4-4) tại khu vực đầu ngõ 527 đường Lĩnh Nam (quận Hoàng Mai, Hà Nội).

Anh Dương Văn Bắc tường trình lại: Vào khoảng 9h sáng 4-4, khi đang đi trên chiếc xe máy mang BKS 29N9- 3920 đến đoạn đầu ngõ 527 đường Lĩnh Nam- Hoàng Mai bị anh Lâm dùng dùi cui vụt ngang mắt, bị choáng và đâm vào biển hiệu "chùa Trung Lập" nên bị rách da, chảy rất nhiều máu.

Anh Bắc còn cho biết thêm, sau khi bị choáng và ngã xuống đường, trung tá Lâm không hề đỡ dậy hay đưa đi sơ cứu.

Tuy nhiên, khi trao đổi với VietNamNet, trung tá Trần Bảo Lâm lại phủ nhận chuyện dùng dùi cui vụt vào mặt anh Bắc và cho rằng do anh Bắc không đội mũ bảo hiểm, nhìn thấy công an đã vội vàng rồ ga chạy, không may bị đâm vào tấm biển hiệu nên mới bị chảy máu, rách mặt như thế?!

Nhiều người dân chứng kiến vụ việc một mực khẳng định chuyện trung tá Lâm có dùng dùi cui vụt vào người anh Bắc, còn vụt mạnh hay vụt nhẹ thì chỉ có trung tá Lâm và anh Bắc mới biết." (Anh Tuấn)

Ở đây cũng cần nói thêm là từ khi VC tung ra luật đội mũ bảo hiểm cho an toàn giao thông thì tai nạn giao thông chết người càng gia tăng, cọng thêm số người chết, bị thương tích do không đội mũ bảo hiểm bị CA rượt đuổi gây tai nạn, hoặc bị đánh đập từ bị thương tật đến chết cũng không ít!

Người dân từ lâu đã ý thức rằng chẳng có ai bảo vệ cho mình dưới cái chế độ súc vật CS cả, cho nên đã có nhiều người dân đã dám đánh trả lại CA khi bị chúng bức bách, cho dù biết chắc hậu quả là khôn lường, nhưng đã bị đẩy tới chân tường, đằng nào cũng chết!

Chừng nào mọi người dân đều cùng một suy nghĩ, cùng chung một hành động thì "thanh kiếm và lá chắn" của Nguyễn Phú Trọng sẽ gãy vỡ!?

5/4/2012

nguyễn duy ân

by Lý Tưởng Người Việt

gioleMidway City (Cali) - Sáng Thứ Bảy 31/3/2012, nhằm ngày 10 tháng Ba Âm lịch, Hội Đền Hùng Hải Ngoại và Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California phối hợp tổ chức lễ giỗ Tổ Hùng Vương tại công viên Anh Hùng thuộc thành phố Midway, Nam California.

Buổi lễ diễn ra trang nghiêm với nghi thức rước Đất Thiêng (có gốc từ Đền Hùng Phú Thọ) vào lễ đài, và chào quốc kỳ VNCH, Hoa Kỳ, phút mặc niệm. Được Luật sư Trần Sơn Hà điều hợp buổi lễ mời phát biểu khai mạc. Cô Nghiêm Bạch Huệ, Trưởng Ban Tổ Chức, đã chào mừng và cám ơn toàn thể quan khách, các tổ chức, hội đoàn, đoàn thể đã cộng tác và tham dự buổi giỗ Tổ Hùng Vương hôm nay. Sau khi nói về ý nghĩa ngày Giỗ Tổ, cô Bạch Huệ nêu một số vấn đề cần làm để đấu tranh cho Việt Nam sớm có tự do, dân chủ và nhân quyền.
Phần nghi lễ cổ truyền kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Sau đó, ông Nguyễn Xuân Nghĩa, Chủ Tịch CĐ Người Việt Quốc Gia Nam California, Hội Trưởng Hội Đền Hùng Hải Ngoại, phát biểu, ca ngợi công đức của các vua Hùng dựng nước, và kêu gọi con cháu phải quyết tâm giữ nước, bảo vệ giang sơn, bờ cõi mà Vua Hùng đã có công gầy dựng.
Ngoài chương trình lễ Giỗ Tổ, còn có phát giải thưởng Dân Quyền năm 2012 do Phong Trào Yểm Trợ Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền Cho Việt Nam tổ chức. Các giải thưởng được trao cho đại diện của các ông: Đoàn Văn Vươn, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Nguyễn Hữu Cầu và chị Mai Thị Duyên. Ngoài bằng Tuyên Dương, mỗi cá nhân nhận được 2 ngàn Mỹ kim tiền mặt.
Sau các nghi thức trên, buổi lễ bước qua phần thọ lộc Tổ và văn nghệ. Chấm dứt vào buổi chiều cùng ngày.

by Lý Tưởng Người Việt

Với  mục đích bảo tồn, xây dựng và phát huy truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc Việt, để cho con cháu mai sau còn nhớ đến cội nguồn, ông bà, tổ tiên, những bậc tiền nhân đã khai sinh ra giòng Bách Việt, thành lập nước Văn Lang, tức Việt Nam ngày nay, hàng năm kể từ ngày thành lập tổ chức, Lễ Giỗ Đức Quốc Tổ Hùng Vương là một ngày lễ trọng đại trong chương trình sinh hoạt của Hiệp Hội Người Việt San Diego.

"Dù ai đi ngược về xuôi,
Nhớ ngày giỗ Tổ mồng mười  tháng Ba"

Năm nay Đại Lễ được long trọng tổ chức vào Chủ nhật ngày 01 tháng 04 năm 2012 ( nhằm 11 tháng 03 Nhâm Thìn ) tại trụ sở Hiệp Hội với sự hợp tác của Hội Cao Niên và một số hội đoàn thành viên trong Hiệp Hội.

Khai mạc vào lúc 11 giờ sáng với nghi thức chào cờ Việt, Mỹ, Phút Mặc Niệm để nhớ đến tiền nhân đã có công dựng nước và giữ nước.

Bế mạc vào lúc 2 giờ chiều với chương trình văn nghệ đấu tranh qua những bản nhạc nội dung " Diệt Cộng bán Nước và chống Tàu cứu Nước"  cùng thông báo với đồng hương về việc tham gia Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30/04/1975 vào:

Thời gian: Chủ nhật 29/04/2012 từ 05 giờ chiều đến 09 giờ tối.
Địa điểm : Trụ sở Hiệp Hội Người Việt San Diego, số 7833 Linda Vista Rd, Ca 92111.

Kính gởi đến quý vị một số hình ảnh ghi nhận được trong ngày Giỗ Đức Quốc Tổ Hùng Vương.

Trân trọng
Trần Sơn







































by Lý Tưởng Người Việt
abVietNamHinhChuSTại hiện trường, chiếc ôtô Mazda màu đỏ của anh Dũng bị dính đạn, cửa quán karaoke xuất hiện nhiều vết thủng.

Rạng sáng 6/4, vụ xả súng xảy ra tại trước cửa quán karaoke LaNa ở đường Minh Khai, phường Đông Ngàn, thị xã Từ Sơn (Bắc Ninh) khiến 3 người bị thương. Quán do anh Nguyễn Xuân Dũng (27 tuổi) làm chủ.

Anh Huy, nhân viên của quán karaoke cho biết, khi ông chủ bước từ ôtô xuống anh chạy vào theo.

Thành (nhân viên trong quán) mở cửa cho 2 người thì bất ngờ bị một nhóm người đi trên ôtô nổ súng bắn liên tiếp. Trong quán hát lúc này chỉ có Chiến đang ngồi.

Hoảng sợ, Dũng và nhân viên liền chạy vào phía trong. Anh Dũng bị mảnh kính cửa do đạn bắn vỡ găm vào tai, anh Huy bị găm vào tay, anh Chiến bị găm vào người.

Tại hiện trường, cơ quan cảnh sát điều tra thị xã Từ Sơn thu giữ nhiều tút đạn súng AK. Chiếc ôtô Mazda màu đỏ của Dũng với vết đạn xuyên găm vào cửa phải, nhiều vết đạn bắn thủng cửa quán karaoke.

Trước đó ngày 18/1, tại quán karaoke của anh Dũng cũng đã xảy ra xả súng nhưng không có ai bị thương.

ĐV

by Lý Tưởng Người Việt
babui thamnhung87% công ty: chính pháp luật đã tạo kẽ hở cho tham nhũng...

"Không "phong bì", doanh nghiệp khó được việc!" là nhan đề một bản tin trên báo VnEconomy hôm 4-4-2012.

Bản tin đưa ra một con số đáng ngại:

"Trên 75% doanh nghiệp được hỏi cho rằng, việc thực thi pháp luật của các cơ quan nhà nước chưa tốt và vấn nạn "phong bì" được xem như là một cứu cánh để mọi chuyện được đầu xuôi đuôi lọt.

Đó là một trong những nội dung của báo cáo nghiên cứu thực trạng tham nhũng trong khu vực doanh nghiệp tại Việt Nam, được Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) và Thanh tra Chính phủ công bố sáng 4/4."

Bản tin nói rằng bản khảo sát nhằm "để nắm rõ được phần nào thực trạng tham nhũng trong doanh nghiệp hiện nay, nhóm nghiên cứu đã tiến hành khảo sát định lượng 270 doanh nghiệp trong số 1.050 doanh nghiệp được chọn mẫu trên cả nước với các nội dung chính là thực trạng tham nhũng trong quan hệ giữa doanh nghiệp và cán bộ, cơ quan quản lý trong các lĩnh vực đăng ký kinh doanh, cấp phép, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và các thủ tục về đất đai, tham nhũng giữa doanh nghiệp với các cơ quan nhà nước khác cũng như tham nhũng giữa các doanh nghiệp với nhau."

Cán bộ có gợi ý hay không?

Trả lời câu hỏi naỳ, có "15% doanh nghiệp cho biết họ phải đưa phong bì, quà biếu khi thực hiện đăng ký kinh doanh là do cán bộ gợi ý."

Tình hình bất động sản cho thấy quyền lực cán bộ ảnh hưởng nhiều tới thủ tục.

Bản tin viết:

"Trong lĩnh vực cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, có tới 39,9% doanh nghiệp tin rằng "phải có mối quan hệ quen biết mới được giao đất, cấp đất", điều đó khẳng định, việc có quan hệ thân thiết vẫn chiếm một "chỗ đứng" quan trọng trong việc giải quyết các vấn đề giao đất, cấp đất. 20% doanh nghiệp cho biết họ được gợi ý đưa phong bì khi làm các thủ tục trong lĩnh vực này."

Về trường hợp vay tiền ngân hàng, bản tin viết:

"Việc tiếp cận vốn tín dụng của doanh nghiệp từ ngân hàng cũng gặp không ít rào cản khi có đến 47,7% cho rằng, phải có chi phí bồi dưỡng cho cho cán bộ tín dụng. Hơn 60% doanh nghiệp đồng ý phải có mối quan hệ với ngân hàng hoặc cán bộ tín dụng mới vay được vốn hỗ trợ của nhà nước.

Trong việc đấu thầu cung cấp hàng hóa, dịch vụ, cũng có tới 50% cho rằng "việc gửi quà biếu cho cán bộ phụ trách đấu thầu là rất phổ biến"...."

Bản khảo sát đăng ở VnEconomy cũng viết thêm:

"Theo nhóm nghiên cứu, đa phần doanh nghiệp được khảo sát (69%) cho rằng, họ là nạn nhân của tham nhũng, và có đến 80% cho rằng, tham nhũng tác động tiêu cực đến sự phát triển của doanh nghiệp. Tuy nhiên, cũng có tới 38% doanh nghiệp cho rằng, đôi khi tham nhũng cũng có tác dụng tích cực đối với doanh nghiệp. Có tới 87% doanh nghiệp được khảo sát đồng ý với nhận định "pháp luật vẫn tồn tại những kẽ hở cho nạn tham nhũng phát triển và 75% cho rằng liên quan đến việc thực thi của cán bộ, công chức."
by Lý Tưởng Người Việt
abcVietNamHinhChuSHANOI -- Nhậu xỉn, lái xe đụng vào xe của một nhà ngoại giao Hoa Kỳ ở Hà Nội,  ông Chi cục phó Chi cục Hải quan Hà Tây đậu xe, chửi thề, gây sự... ngay trước cổng Đaạ Sứ Quán Hoa Kỳ.

Bản tin báo Giaó Dục cho biết qua bản tin "Vụ Chi cục phó Hải quan gây sự ở Sứ quán Mỹ: Xử lý dứt điểm trước 15/4" trích như sau:

"Trao đổi với Phóng viên Giáo dục Việt Nam cách đây ít phút, ông Nguyễn Văn Trường – Cục trưởng Cục Hải quan Hà Nội cho biết: "Hiện, chúng tôi vẫn đang xử lý vụ việc. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ xử lý xong toàn bộ trước ngày 15/4".

Nói về hướng xử lý những hành vi của ông Đặng Quốc Dũng - Chi cục phó Chi cục Hải quan Hà Tây, ông Trường khẳng định: "Chúng tôi sẽ xử lý việc này một cách nghiêm túc với tinh thần của Nghị quyết Trung ương 04".

Trước đó như đã đưa tin, ngày 16/3, tại đường Láng Hạ (phường Thành Công, Ba Đình, Hà Nội), ông Đặng Quốc Dũng – Chi cục phó Chi cục hải quan Hà Tây (thuộc Cục Hải quan Hà Nội) điều khiển chiếc xe cá nhân va chạm với xe mang biển số ngoại giao.

Sau đó, ông Dũng đã táp xe vào lề đường rồi có những hành vi văng tục, chửi bậy và xưng danh là Chi cục phó Chi cục Hải Quan Hà Tây (TP. Hà Nội). Sự việc và nhân vật trên đã được ông Nguyễn Trường Giang, Chánh văn phòng Cục Hải quan Hà Nội xác nhận.

Đến ngày 23/3, Cục hải quan Hà Nội đã ra quyết định tạm đình chỉ công tác 15 ngày đối với ông Đặng Quốc Dũng để phục vụ công tác điều tra làm rõ vụ việc.

Trích Bản tường trình của ông Đặng Quốc Dũng – Chi cục Hải quan Hà Tây (Cục Hải quan Hà Nội):

Vào hồi 18h00 ngày 16/3/2012 khi đi trên đường về nhà đến địa chỉ nêu trên, tôi có va chạm giao thông với 1 xe ô tô hiệu TOYOTA loại 16 chỗ ngồi tại khu vực  số 7 đường Láng Hạ (đoạn trước cửa ĐSQ Hoa Kỳ).

Trong quá trình tranh chấp đúng sai, tôi và anh Châu (lái xe 16 chỗ ngồi) thống nhất mời cơ quan công an giải quyết vụ việc. Trong quá trình làm việc với cơ quan chức năng, tôi luôn chấp hành đầy đủ yêu cầu và hợp tác với cơ quan chức năng.

Do trưa ngày 16/3/2012, cơ quan tôi có tổ chức kỷ niệm 15 năm ngày thành lập nên tôi có uống một chút rượu vang, tuy nhiên, khi giải quyết vụ việc, tôi hoàn toàn tỉnh táo và chủ động xử lý công việc theo hướng hòa giải tuân thủ các quy định của pháp luật.

Do ngày 17, 18/3/2012 là ngày nghỉ cuối tuần nên sáng ngày 19/3/2012, hai bên đã chủ động làm đơn hòa giải, được sự đồng ý của cơ quan công an, tôi đã khắc phục hậu quả theo đúng quy định." (hết trích)

Điều ngạc nhiên là, tại sao giải quyết chuyện này lại là Cục trưởng Cục Hải quan Hà Nội mà không phải là tòa án giao thông? Và hành vi uống rượu lái xe hẳn đã là vi phạm luật giao thông, ngay cả nếu chưa đụng ai, là có thể bị tòa tịch thu bằng láí xe... vậy mà không thấy nói chuyện gì với tòa án. Đó là chưa noí trầy trụa xe, còn phải đền tiền sửa xe. Vậy mà mọi chuyện có vẻ như sắp được làm cho quên đi.

Hay phải chăng, đụng xe,c hửi thể, gây sự... cũng là tác phong "chống Mỹ cứu nước"...? Bởi vì, nếu đụng xe đại sứ quán Trung Quốc là sẽ có lắm chuyện.
by Lý Tưởng Người Việt
10-cau-hoi12Tin tưởng như đùa mà có thật đúng vào tháng "Quốc Hận" của người Việt tỵ nạn CS ở ngay nước Mỹ, nước có trên một triệu rưỡi người Việt tỵ nạn CS. Tin của truyền hình VHN ngày 6 tháng Tư năm 2012, loan tải tòan quốc Mỹ. Rằng hai người từ VNCS qua mua thị trấn Buford ở tiểu bang Wyoming với giá 900,000 đô qua một cuộc đấu giá kéo dài chỉ 11 phút, nhưng gây được sự chú ý trên toàn thế giới. Thị trấn Buford này được đặt tên theo Tướng John Buford thuộc phe miền Bắc trong cuộc nội chiến Mỹ.

Tháng Tư năm 2012 này nữa là 37 năm CS  Bắc Việt  thực chất cưỡng chiếm Miền Nam nhưng tuyên truyền là "giải phóng Miền Nam, thống nhứt đất nước". Còn người Việt Quốc Gia trong chế độ Việt  Nam Cộng Hòa ở Miền Nam từ Bến Hải đền mũi Cà mau  thì gọi là "quốc hận". 37 năm là thời gian của một thế hệ xã hội học. Một thế hệ của người Việt Nam nhưng có tới ba hình ảnh trong thời gian 37 năm ấy.

Hình ảnh thứ nhứt là hình ảnh của CS. Cán bộ, đảng viên CS và những người ăn theo trở thành một giai cấp mới. Tư bản đỏ, một thứ tư bản thời tư bản hoang dã, chủ nhơn ông bóc lột công lao người lao động. Nhưng tư bản đỏ thời CS chuyển sang kinh tế thị trường - mở kinh tế mà khóa chánh trị - khác với tư bản hoang dã. Tư bản đỏ không có vốn, không có phương tiện sản xuất, không có sáng kiến, không đầu tư mà hưởng lợi tối đa, nhờ hối mại quyền thế, tham nhũng,  cưỡng chiếm tài nguyên quốc gia sữ dụng như của riêng. Họ buôn dân, bán nước nên giàu hết chỗ nói. Họ chơi trội hơn tư bản ngọai quốc nhiều. Họ mua máy bay riêng, xe thượng hạng của Anh của Ý giá cả triệu Đô để đi. Họ cất nhà mồ cả ấp vào ở được, như ông huyện ủy Cà mau đã cất. Họ làm đám cưới cho con, khách đi đông đến nổi cầu Cần thơ muốn kẹt và mua lầu đài hai ba triệu ở San Francisco và chạy nợ của hàng trăm chủ nuôi cá gần 100 triệu Đô như Bà Diệu Hiền vợ của Giám đốc Giao Thông Vận tải, tối  thiểu cũng là tỉnh ủy viên của tỉnh Hậu Giang.

Họ không có lổ mà chỉ có lời về tiển bạc, của nổi của chìm. Số này chỉ chiếm khỏang 4% dân số nhưng chiếm hơn 75% tài sản quốc gia. Họ hối mại quyển thế, tham nhũng, bóc lột một cách tập thể. Họ trấn áp lương dân như tổ chức tội phạm có tổ chức nên nhiều người gọi họ mafia. Họ làm được vì họ có đảng CS cầm quyền độc tài đảng trị tòan diện.

Không những CS trở thành vua đời cha mà còn đào tạo một giai cấp thống trị thừa kế. Tạo một số hòang tử, vương tôn đỏ để nối ngôi. Con cái của những cán bộ đảng viên từ trung ương đến địa phương đi du học ngọai quốc, ăn chơi trội, đứng trên luật pháp. Chỉ cần nói cháu Đỗ Mười, Lê đức Anh, con Phan văn Khải, Nguyễn tấn Dũng là con đường "làm cha thiên hạ" rộng mở thênh thang.

Hình ảnh thứ hai là hình ảnh của người Việt tỵ nạn CS ở hải ngọai. Ngày 30-4-75 người Việt Quốc Gia gọi là ngày "Quốc Hận". Trong cái rủi có cái may. Ngày Quốc Hận đó  mở đầu một cuộc di tản tỵ nạn CS vô tiền khóang hậu trong lịch sử VN. Một cuộc di tản lớn lao, nguy hiểm, chết chóc nhưng đầy thành công, đầy hy vọng. Xây dựng được một Việt Nam hải ngọai của người Việt Quốc Gia ở hải ngọai ngay trong lòng văn minh Tây Phương với chánh trị tự do, dân chủ, nhân quyền, với kinh tế tiền tiến, khoa học kỹ thuật  cao. Tập họp thành  một lực lượng quốc tế vận ở Tây Âu, Bắc Mỹ và Úc châu. Hầu như một người Pháp, Anh, Úc, Mỹ, v.v... gốc Việt là một nhà vận động, một nhà ngọai giao dân gian đưa cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyển VN vào chánh quyền của các nước sở tại.

Cờ VN nền vàng ba sọc đỏ trở thành biểu tượng phất phới tung bay ở hải ngọai, lùa cờ CSVN vào các sứ quán CS mà thôi.

Có người đánh giá nếu thời Mỹ Việt Nam hóa chiến tranh, ép VNCH ký hiệp ước với CS Hà nội, ở Mỹ nếu có một phần mười người, tức khỏang 150,000 người gốc Việt thì Phản Chiến Mỹ khó mà phủ bụi lên chánh nghĩa chiến đấu tự vệ của VNCH, Kissinger một người Mỹ gốc Do Thái khó bức tư VNCH để Mỹ tập trung nhơn tài vật lực viện trợ cho Do thái.

Nhưng trên điêu tàn đổ nát  do Kissinger vua đi đêm tạo ra cho VNCH, người Việt Quốc Gia xây dựng lại một Việt Nam hải ngọai, chính CS Hà nội phải gờm. Bộ Chánh trị của CS Hà nội ra nghị quyết 36 với ý đồ nhuộm  đỏ cộng đồng người Việt hải ngọai nhưng thất bại một cách thê thảm. Cán bộ nằm vùng cài không được. Thành phần thân với CS đội lốt hòa giải hòa hợp, dựa vào thế bang giao và giao thương của Washington với Hà nội bị người Việt Quốc gia tấn công "chém vè" gần hết.

Trái lại người Việt chuyển lửa chánh nghĩa về quê nhà, tạo một nỗi lo sợ không rời khiến CS Hà nội như sĩ tử ngày xưa sợ phạm húy gọi là "diễn biến hòa bình," từ CS ý nói ý niệm và giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền do người Việt hải ngọai vận động ảnh hưởng một cách êm mà rất thấm đối với người Việt trong nước trong đó có cán bộ, đảng viên CS ngày càng phản tỉnh, ly khai, chống đảng ngấm ngầm.

Hình ảnh thứ ba là người dân Việt trong nước. Một bức tranh bi thảm hơn người dân ở Tunisia, Ai cập, Libya, Syria trước thời kỳ quật khởi "cho tôi tự do hay là chết", tạo cuộc nổi dậy dây chuyền trong thế giới Á rập từ Bắc Phi đến Trung Đông, có người gọi là "Mùa Xuân Á rập". Ở VN, CS Hà nội gọi là đổi mới kinh tế, nhưng thực sự là tăng gia kinh tế với bất cứ giá nào, chớ không phá triễn kinh tế vì không thăng tiến cần lao đồng tiến xã hội. CS tăng gia kinh tế để xuất cảng, mở cơ xưởng ở thành thị hay ngọai ô. CS kềm "giá lương tiền" của người lao động  rẻ để kích thích ngọai quốc bỏ vốn đầu tư vào VN. Người dân Việt, sĩ nông công thương, từ thành thị đến nông thôn lãnh đủ.. CS tàn phá môi trường, môi sinh một cách vô tội vạ. CS trưng dụng, trưng thu, cưỡng chế cưỡng chiếm đất đai của người dân trả rẻ mạt, để lấy làm vốn đầu tư với ngọai quốc giá mắc hơn cả 40 lần. Dân oan vì  bị cướp nhà đất ngày càng đông thành phong trào tòan quốc, tòan dân, kể cả tôn giáo cũng thành nạn nhân của CS. Dân nông thôn ra thành thị kiếm việc làm ngày càng đông, không hộ khẩu, lạ nước lạ cái, như chiếc lá bứt ra khỏi cành.

Nông dân VN làm cho VN trở thành nước xuất cảng gạo hàng thứ hai, lại là tầng lớp bị thiệt hại nhứt. Xuất cảng gạo, nhập cảng phân do quốc doanh mặc sức ép giá lúa gạo khi thu mua và tăng giá "vật tư nông nghiệp" khi phân phối bán mắc để kiếm lời. Nông dân đời cha mẹ có làm mà không có ăn.

Đời con cái của người dân Miển Tây sống trên vựa lúa của cả nước, học trò ở Miển Tây bỏ lớp bỏ trường vì cha mẹ không tiền đóng qua nhiều lệ phí không tên do chánh sách lấy thu bù chi của CS. Trẻ em Miền Tây chết trôi nhiều nhứt nước vì giao thông nông thôn còn "cầu tre lắc lẻo gập ghểnh khó đi". Trẻ em Miển Tây bị bịnh tỷ lệ cao nhứt nước.  Nhưng những thiệt hại cả mấy đời người mà người dân phải chịu tuy có vẻ vô hình nhưng đang lù lù đến, cái giá mà quốc gia dân tộc VN phải trả là "vô giá". Đó là thực phẩm không an tòan; đó là không khí, nước sông, nước biển, đất đai bị ô nhiểm.

Và kế đó là số nợ nhà nước vay ngọai quốc, ba thế hệ người dân đóng thuế trả không nổi. Do việc cán bộ, đảng viên  CS cầm quyền vay làm các công trình như lò điện nguyên tử, làm đường cao tốc do tánh thích khoa trương và lòng tham "rút ruột công trình" để làm giàu gởi tiển đi ngọai quốc bây giờ cả mấy chục tỷ  Đô la rổi. Do dư tiển đến nổi  họ mua một thị trấn ở Mỹ giá gần một triệu Đô, y như người Mỹ mua một cái hot dog mấy chục xu vậy./.

Vi Anh
by Lý Tưởng Người Việt
Sự kiện đáng mừng. Năm 2012 là năm thứ 37 kỷ niệm ngày người Việt bắt đầu gạt nước mắt từ biệt đất nước ra đi sau khi thủ đô Việt Nam Cộng Hòa là Saigon sụp đổ, Việt Nam Cộng Hòa bị bức tử, tạo thành một cuộc di tản tỵ nạn CS  vô tiền khóang hậu và lớn nhứt trong lịch sử Việt Nam. 37 năm trôi qua theo lẽ vô thường của vạn vật, thế hệ thứ nhứt người Việt tỵ nạn CS ở hải ngọai không ít người đã theo ông bà, vong linh hòa theo hồn thiêng sông núi VN. Nhưng những người còn sống, và lớp hậu duệ không ở VN được với CS nên đem VN theo mình ra hải ngại. Điều đáng mừng, con hơn cha nhà có phước, sau hơn trước đất nước có phần, lớp trung và trẻ thuộc thế hệ thứ hai và ba ngày càng dấn thân nhập cuộc trong công tác tổ chức kỷ niệm ngày Quốc Hận. Dù ăn học ở ngọai quốc nhưng nhờ gia đình và cộng đồng Việt ở hải ngọai, hầu hết lớp trẻ khẳng định lập trường trước sau như một Quốc Hận, là Quốc Hận, không một danh từ nào, một ý niệm nào có thể thay thế được.

19750430Trên tinh thần trách nhiệm liên đới xã hội giữa hai thế hệ trẻ già; với cảm nghĩ thuộc về nhau (sense of belonging) của cộng đồng người Mỹ gốc Việt nói chung đối với đất nước và đồng bào trong nước, đó là một đặc điểm nổi bật. Đó là sự dấn thân tích cực - từ tư tưởng đến hành động, từ cá nhân đến tập thể -- của thế hệ trẻ đối với sinh hoạt cộng đồng. Điều đó chứng minh lời  khuyên  răn "để quá khứ ra phía sau, hướng về tương lai phía trước" và chê trách người lớn tuổi chống Cộng --  là giả đạo đức, phản tâm lý, trái sử quan, do những người làm kinh tế, chánh trị cố tung ra để che dấu quyền lợi riêng tư và ý đồ đi với CS bằng đầu gối, theo kiểu xin cho.

Thực vậy, 30-4 này, rõ rệt và hơn lúc nào hết, thế hệ trẻ Mỹ gốc Việt xem Quốc Hận 30-4 là cơ hội ôn cố tri tân, xem đó là một điều phải nhớ, và xem nhớ là một bổn phận (devoir de memoire) của người đi sau đối với người đi trước, đối với đất nước và dân tộc gốc của mình. Nhớ để không phạm sai lầm nếu may mắn nắm giềng mối cộng đồng hay đất nước. Nhớ để không bất động, mà hành động không cho sai lầm tái diễn, không để cho cộng đồng, xã hội, quốc gia dân tộc mình bị chủ nghĩa CS sai lầm, tuyên truyền dối gạt, và kẻ ác giành quyền làm chủ.

Cũng như ở Âu Châu, nhơn cơ hội kỷ niệm Âu châu được giải thoát ra khỏi gông cùm Hitler và Đức Quốc Xã, lớp trẻ nhớ 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc Xã diệt bằng lò thiêu và bằng nhiều hình thức khủng bố đen, trắng, xám trong Đệ Nhị Thế Chiến. Thảm kịch trần gian ấy được các nước Âu Châu kể cả Đức Quốc chánh thức ghi vào và đem vào  chương trình giáo dục trung tiểu học - gọi là Holocaust hay Shoah.

Ở Mỹ người Mỹ cũng thế đem vào chương trình học sử  của  trung tiểu học để thường xuyên nhắc nhở cuộc Nội Chiến vì lý do nô lệ Da Đen thời Hoa kỳ còn non trẻ, Con Đường Nước Mắt cưỡng bức dời cư người Da Đỏ thời Viễn Tây, khu tập trung cấm cố người Nhựt thời Thế Chiến 2. Để tuổi trẻ đừng quên – lớp trẻ có bổn phận nhớ vì đó là môn thi ở trường lớp và là bài học kinh nghiệm mà tiền nhân đã trả bằng xuơng máu, nước mắt, mồ hôi.

Làm như thế người Âu Châu lẫn người Mỹ -- tin chắc -- không phải do thù ghét Hitler hay muốn trách cứ những tổng thống Mỹ đã thực hiện những chính sách sai lầm. Cũng không phải do muốn lớp trẻ "nặng quá khứ." Mà mục đích tối hậu là muốn thảm cảnh trần gian diệt chủng đừng tái diễn trong hiện tại và tương lai nữa.  Do vậy cần phải giúp cho đàn hậu tiến những thông tin, những dữ kiện đầy đủ để biết rõ một lãnh tụ độc tài bịnh hoạn như Hitler, một ý thức hệ phi nhân như Đức Quốc xã làm cho hàng triệu lương dân chết oan uổng. Để từ đó đàn hậu tiến thấy có nhiệm vụ ngăn chận thảm cảnh trần gian, sai lầm chế độ.

Học ở trường lớp không chưa đủ, nhà trường còn tổ chức cho sinh viên học sinh du khảo, mắt thấy tai nghe, cảm nhận tại chỗ.  Nhơn kỷ niệm lần thứ 60 ngày Âu Châu được giải thoát khỏi độc tài Đức Quốc Xã, nhiều trường học tổ chức nhiều đoàn du khảo cho sinh viên học sinh thăm Trại Tập Trung Auschwitz ở Ba Lan, để tận mắt thấy những lò thiêu, thấy những hành động dã man mà con người Đức Quốc Xã đối với người Do Thái, còn tệ bạc và tàn nhẫn hơn loài sói đối với người. Nhiều học sinh, sinh viên nam nữ, đứng chết trân hoặc hét lên kêu Thượng Đế khi thấy hình ảnh hàng ngàn người mẹ Do Thái mình không quần áo, tay bồng con, đứng chờ đi vào chỗ chết mà  không biết vì nghe "quản giáo" là mật vụ SS ra lịnh xếp hàng để đi tắm.

Thì tại sao thế hệ trẻ Việt ở Hải ngoại, nhất là ở Mỹ  không có quyền nhớ, phụ huynh  mình, gần 300,000 quân dân cán chánh VN Cộng Hòa, do Ủy Ban Quân Quản của CS Hà Nội gọi trình diện "học tập cải tạo" trong vòng một tháng để bị đày đi tù biệt xứ và cấm cố hàng chục năm.

Tại sao không nhớ trên 600,000 người Việt dùng thuyển nan vượt đại dương để tỵ nạn CS, chết trên biển vì sóng to gió lớn và cướp Thái Lan.

Tại sao không nên nhớ một lãnh tụ như Ô. Hồ Chí Minh và một đảng như Đảng CSVN đã gây vô vàn đau thương, tang tóc, máu đổ thịt rơi, mồ hôi nước mắt cho hàng triệu đồng bào Việt suốt nửa thế kỷ. Theo cuốn "Hắc Thư về Cộng sản" của nhà sử học Stephane Courtois, tội ác giết người của Cộng sản Đệ Tam tính ra hàng trăm triệu. Và Ô. Hồ chí Minh trong thành tích diệt chủng Việt, tính ra còn cao hơn Paul Pot, Mao Trạch Đông và Staline nữa. 1 triệu người Việt Miền Bắc phải di cư  tỵ nạn CS vào Nam năm 1954. Gần 4 triệu tỵ nạn CS ra khỏi nước, trong đó 1 triệu dùng thuyền nan vượt đại dương đến bến bờ và hơn nửa triệu làm mồi cho cá. Cả thế giới bàng hoàng, rúng động! Suốt cả chục năm!

Thảm kịch này chưa xảy ra lần nào trong lịch sử  4000 năm của nước nhà VN, suốt ba lần Bắc Thuộc, một lần Pháp Thuộc, một lần Trịnh Nguyễn phân tranh đất nước chia đôi. Và cũng chưa thấy lần nào trong lịch sử thế giới với qui mô lớn như vậy. CS Nga, Tàu, Đông Âu, Cuba, không có nước nào  làm người dân  đồng bào mình phải vượt biên tỵ nạn CS đông như vậy.  
 
Mà không tỵ nạn CS sao được. Ô Hồ Chí Minh và Đảng CS của Ông đã giết hại hàng trăm ngàn trong đấu tố Cải Cách Ruộng Đất, hàng  năm sáu ngàn người dân Việt vô tội  bị CS thảm sát trong Tết Mậu Thân.

Và hơn 5 triệu người quân dân cán chính hai bên đã chết trên con đường Ô Hồ và Đảng CS của Ông cộng sản hóa nước VN bằng võ lực. Miền Nam chỉ chiến đấu tự vệ, chớ không hề đổ quân ra Miền Bắc giành dân, chiếm đất. Theo Ô. Trần Độ một tướng lãnh CS phản tỉnh đã tố giác, CS Hà Nội đã giết hại người Việt, số chết nhiều hơn tổng số người bị hai nhà độc tài Tần Thủy Hoàng ở Trung Hoa cỗ đại và Hitler ở Đức cận đại giết, cộng lại.

Thế mà gần đây CS Hà Nội và một số nhà chánh trị thiên tả và tài phiệt siêu quốc gia ở Mỹ, trong đó có chánh yếu là TT Clinton, TNS Kerry, và một phần nhỏ là TNS McCain  lớn tiếng kêu gọi bỏ quá khứ ra phía sau và nhìn tương lai phía trước. Những người đó vì quyền lợi riêng tư, phe đảng đã tung hỏa mù, lập lờ đánh lận con đen.  Họ muốn thế hệ trẻ Mỹ Việt xem thảm cảnh diệt chủng của CS ở VN suốt nửa thế kỷ như không có. Họ muốn  chụp mũ "quá khích" cho những người nhớ bài học lịch sử đau thương nhứt của người Việt với nhãn hiệu "nặng quá khứ." Họ làm vì quyền lợi bầu cử cho họ, cho phe đảng tài phiệt làm ăn với CS Hà nội.

Âu Châu là căn cứ địa lâu đời của văn minh Tây Phương. Người Âu Châu vì thế có nhiều kinh nghiệm đau thương với độc tài dưới mọi hình thức và với ý thức hệ phi nhận hơn người Mỹ với  quốc gia bề dày lịch sử mỏng hơn. Giáo quyền độc tôn trên thế quyền thời Trung Cổ Đen Tối, Đức Quốc Xã, Cộng sản chủ nghĩa thời cách mạng kỹ nghệ đều xuất phát từ Âu Châu. Nên người Âu Châu chú trọng bài học lịch sử hơn. Lớp già muốn truyền đạt kinh nghiệm đau thương cho lớp trẻ. Còn lớp trẻ cảm thấy có "bổn phận phải nhớ" (devoir de memoire) để ngăn chận lịch sử đen tối đừng tái diễn.

Người Việt Nam kinh nghiệm lịch sử đau khổ còn hơn người Âu Châu nữa. Nên ôn cố tri tân là bổn phận của đàn hậu tiến như  những người đồng trang lứa ở Âu Châu. Kinh nghiệm đau thương nhứt và gần đây nhứt là kinh nghiệm CS. Do vậy nhiều người lớn tuổi cảm thấy rất ấm lòng khi thấy lớp trẻ kề vai gánh vác việc chung, tổ chức tưởng niệm 30- 4 ngày Quốc Hận./.
by Lý Tưởng Người Việt

HÀ NỘI 6-4 (NV) - Chỉ trong 3 tháng đầu năm 2012 và mới làm có 25 cuộc thanh tra các tổng công ty quốc doanh hàng đầu của Việt Nam, thanh tra chính phủ CSVN đã "phát hiện sai phạm, thiếu sót về kinh tế với số tiền 30,720 tỉ đồng" (hay tương đương khoảng $1.5 tỉ USD).

PetroVietnam TBKTVN

Trụ sở chính của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) tại Láng Hạ, Hà Nội. (Hình: TBKTVN)

Các cuộc thanh tra tập trung vào một số tập đoàn và tổng công ty quốc doanh hàng đầu của chế độ phơi bày tình trạng sử dụng ngân khoản nhà nước vào các hoạt động kinh doanh hay đầu tư đã không theo những quy định, luật lệ đề ra.

Bản tin của TTXVN ngày Thứ Sáu nói một số tập đoàn bị thanh tra như Tập Ðoàn Hóa Chất Việt Nam; Tập Ðoàn Dầu Khí Quốc Gia Việt Nam (PVN); Tập Ðoàn Sông Ðà; Tập Ðoàn Viễn Thông Quân Ðội...

Tuy số tiền "sai phạm" lớn như trên, thanh tra chính phủ CSVN chỉ "kiến nghị thu hồi 3,712 tỷ đồng" (khoảng hơn $180 triệu USD), đồng thời kiến nghị tổ chức "kiểm điểm trách nhiệm đối với tập thể, cá nhân có vi phạm".

TTXVN chỉ nêu ra những số tiền xài láo, bất chấp các quy định được đặt ra tại Tập Ðoàn Sông Ðà và Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam.

Ðiều đáng nói là đương kim Bộ Trưởng Giao Thông Vận Tải Ðinh La Thăng từng là người cầm đầu của cả hai tập đoàn vừa kể.

Ông Ðinh La Thăng, 52 tuổi, leo lên từ chức vụ khiêm tốn kế toán viên của công ty cung ứng vật tư thuộc tổng công ty xây dựng thủy điện Sông Ðà năm 1983. Chỉ trong 8 năm, ông leo lên ghế chủ tịch hội đồng quản trị tổng công ty Sông Ðà (2001). Hơn 2 năm sau ông được "điều" về Thừa Thiên-Huế là phó bí thư tỉnh ủy. Ðến cuối năm 2005 thì được bốc lên làm chủ tịch hội đồng quản trị Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) thay cho ông tiền nhiệm nhiều tai tiếng tham nhũng.

Khi họp báo công bố một số "kết luận thanh tra" ngày Thứ Năm 5 tháng 4, 2012 ông Ngô Văn Khánh, phó tổng thanh tra chính phủ CSVN tuyên bố: "Sẽ xử lý nghiêm túc cá nhân liên quan tới sai phạm ở Petro Vietnam".

Theo luật hình sự CSVN, điều 165 về "Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" có thể bị phạt tù co giãn từ 1 năm đến 20 năm tù và có thể bị buộc phải bồi thường tiền bạc.

Phạm Thanh Bình, cựu chủ tịch tập đoàn đóng tàu Vinashin bị truy tố theo điều luật vừa kể đã bị kết án tối đa, tức 20 năm tù qua phiên xử sơ thẩm ở Hà Nội ngày 30 tháng 3, 2012.

Ông phó tổng thanh tra Ngô Văn Khánh tiết lộ chút ít khi nói rằng những sai phạm ở Petro Vietnam "có trách nhiệm của người đứng đầu" tức ông Ðinh La Thăng. Trong số những số tiền xài bậy của các tập đoàn tổng công ty nhà nước bị nêu ra lần này, ngoài những người cầm đầu của tập đoàn và tổng công ty, "liên đới chịu trách nhiệm" còn có cả Bộ Xây Dựng, Bộ Tài Chính, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hà Tây (cũ), Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, và một sổ tỉnh.

Quá phân nửa số tiền "sai phạm" $1.5 tỉ USD nằm ở Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) dưới thời ông Ðinh La Thăng làm chủ tịch hội đồng quản trị.

Một số quyết định bất chấp quy định, luật lệ của ông Thăng ở Petro Vietnam được nêu ra như "đầu tư trái quy định" số tiền hơn 15,000 tỉ đồng là tiền lời được chia từ khai thác dầu khí của nước chủ nhà "cho các hoạt động tài chính không thuộc các dự án trọng điểm dầu khí chưa đúng với quy định của pháp luật". Một số các doanh nghiệp được Petro Vietnam bơm vốn "hoạt động không có lãi", nói trắng ra là lỗ vốn.

Petro Vietnam bị cáo buộc chỉ định thầu trái quy định cho hai gói thầu trị giá hơn 32,000 tỉ đồng (khoảng $1.6 tỉ USD) tại nhà máy lọc dầu Dung Quất. Ðược cho phép "đóng mới" tàu khảo sát địa chấn (thăm dò dầu khí) nhưng lại đi mua một tàu đánh cá cũ của ngoại quốc "cũ quá 10 năm so với quy định đăng kiểm" mang về sửa chữa lắp thêm trang bị (tàu Bình Minh 2 được biết đến khi bị tàu Trung Quốc cắt cáp tháng 6 năm 2011). Không những vậy, tàu này năm 2009 lại được chuyển nhượng (không thấy nói bán cho ai) với giá $29 triệu USD trả góp không lãi trong 5 năm mà bây giờ vẫn chưa thu được đồng nào.

Ðơn vị thành viên của Petro Vietnam bán khách sạn du lịch Thái Bình lấy số tiền 111 tỉ đồng "đến nay vẫn chưa thu được khoản tiền này".

Bên cạnh đó, đến hết năm 2010, Petro Vietnam "cổ phần hóa" 17 công ty, tổng số tiền thu được là 23,800 tỉ đồng nhưng mới chỉ thu được có 21,800 tỉ đồng. Gần 2,000 tỉ đồng và tiền lãi vẫn chưa thấy.

Ðương kim Bộ Trưởng Giao Thông Vận Tải Ðinh La Thăng có vẻ như đang ngồi trên một cái núi bất an. Một năm ngồi làm bộ trưởng của ông đã gây rất ấn tượng trong dư luận xã hội qua những lời tuyên bố rất nổ, những quyết định hoặc đề nghị của ông đối phó với nạn kẹt xe, nạn đua xe không mấy ai vui vẻ chấp nhận.

Cuộc họp báo của ông Ngô Văn Khánh ngày 5 tháng 4, 2012 không phải là cuộc họp đầu tiên nêu ra các sai phạm tày trời của các tập đoàn, tổng công ty quốc doanh CSVN. Người ta thấy đã có những năm trước các cuộc họp báo tương tự và đều nên ra những con số thất thoát rất lớn, nhưng rồi tất cả đều đâu vào đấy như không có gì xảy ra. (T.N.)

by Lý Tưởng Người Việt

NEW DELHI (NV) -Biển Ðông là tài sản chung của thế giới và phải tự do cho thương mại để phú cường, Bộ Trưởng Ngoại Giao Ấn Ðộ SM Krishna tuyên bố như vậy sau khi Trung Quốc lại lên tiếng cảnh cáo Ấn không được chen vào dò tìm khai thác dầu khí ở Biển Ðông.

BanDoDauKhiVN

Bản đồ phân lô các lô dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam. (Hình: Internet)

Biển Ðông là theo cách gọi của Việt Nam, Biển Tây theo cách gọi của Philippines và là Nam Hải theo cách gọi của Trung Quốc.

"Ấn Ðộ duy trì quan điểm rằng Biển Ðông là tài sản của thế giới nên con đường thương mại này không nước nào được phép cản trở. Nó phải được sử dụng để gia tăng mậu dịch giữa các nước tiếp cận với vùng biển này." Ông Krishna phát biểu với báo chí và được tờ Times of India kể lại.

Theo ông, dữ kiện này đã được các nước thuộc hiệp hội ASEAN công nhận và cả Trung Quốc khi họ có các cuộc đối thoại.

Ông Krishna phản ứng một ngày sau khi Ngô Sĩ Tồn, một cố vấn về tranh chấp Biển Ðông của nhà cầm quyền Bắc Kinh, đe dọa rằng Ấn Ðộ sẽ phải trả giá rất đắt nếu tham gia dò tìm và khai thác dầu khí ở khu vực đang có tranh chấp giữa Việt Nam với Trung Quốc.

Ngô Sĩ Tồn nói 40% các lô 127 và 128 "thuộc khu vực tranh chấp" dù nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam theo Công Ước Quốc Tế về Luật Biển (UNCLOS) mà cả Việt Nam, và Trung Quốc đều là thành viên.

"Trung Quốc sẽ không đứng nhìn các sự hợp tác (dò tìm dầu khí) ở các vùng biển mình xác nhận chủ quyền." Ngô Sĩ Tồn nói ám chỉ đến hợp đồng giữa công ty dầu khí Ấn ONGC-Videsh hợp tác với Tập đoàn Dầu khí Quốc doanh Petro Vietnam ký hồi năm ngoái.

Tuần trước, khi đến thủ đô Ấn Ðộ, Phó Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân tuyên bố khu vực sẽ giao cho Ấn dò tìm nằm trong phạm vi đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên thềm lục địa 200 hải lý.

"Tôi có thể nói với quý vị rằng không có tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ tại khu vực này." Ông Nhân nói.

Ngày 12 tháng 10, 2011, Petro Vietnam ký thỏa thuận để ONGC-Videsh thăm dò và khai thác dầu khí tại hai lô 127 và 128 phía đông Ninh Thuận. Cái quái ác là Trung Quốc vẽ đường "Lưỡi Bò" chiếm hơn 80% biển Ðông, lấn sâu vào vùng đặc quyền kinh tế của các nước trong khu vực gồm cả Việt Nam, Philippines, Indonesia. Ðường "Lưỡi Bò" chạy dọc qua cả hai lô 127 và 128 giao cho Ấn Ðộ cũng như vắt ngang các lô 5.2 và 5.3 mà Nga mới mua lại 49% cổ phần từ tập đoàn Petro Vietnam.

Công ty dầu khí Anh quốc BP, dù đã tìm thấy hai mỏ khí đốt và khí hóa lỏng lớn (mỏ Hải Thạch và mỏ Mộc Tinh) đã bỏ chạy khỏi hai lô 5.2 và 5.3 (bồn trũng Nam Côn Sơn) từ năm 2009 khi bị Bắc Kinh đe dọa ảnh hưởng tới hoạt động của BP ở Trung Quốc. Việt Nam mới lôi kéo được tập đoàn khí đốt lớn nhất của Nga Gazprom thế chân BP và chưa thấy Bắc Kinh phản ứng. (TN)

by Lý Tưởng Người Việt

BÌNH PHƯỚC (NV) - Buộc 49 trò xếp hàng dài rồi dùng thước đánh túi bụi, bà hiệu trưởng cuối cùng chỉ phải xin lỗi và bị giáng chức xuống làm phó hiệu trưởng.

HocTro 400

Học trò ở Việt Nam trong giờ tan học. Dư luận tại Việt Nam đang lo ngại nạn bạo lực học đường gia tăng trong những năm gần đây. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Câu chuyện này xảy ra tại trường tiểu học Phú Nghĩa, tọa lạc tại huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước từ cuối năm rồi. Tuy nhiên, mãi đến chiều ngày 5 tháng 4, chính quyền huyện Bù Gia Mập mới công bố quyết định kỷ luật bà hiệu trưởng Bùi Thị Lệ Thủy, 41 tuổi.

Theo quyết định này, bà Lệ Thủy chỉ bị giáng chức xuống làm phó hiệu trưởng và xin lỗi cha mẹ các em học sinh về sự việc xảy ra.

Theo Báo Tuổi Trẻ, sự việc xảy ra sau một cuộc vui đùa nghịch ngợm của các nhóm học sinh trường tiểu học nói trên. Có lẽ các em đã quăng ném giày dép vào nhau và sau đó vì sợ bị phạt, hàng chục em vội vã bỏ chạy vào lớp, để lại khoảng 49 đôi ngang dọc khắp hành lang và sân trường.

Thấy cảnh này, bà hiệu trưởng nổi giận cho gọi trên một trăm em học sinh các lớp ba, bốn, năm đứng xếp hàng ở ngoài cửa phòng học để truy hỏi và tìm kiếm cho bằng được chủ nhân của 49 đôi dép.

Sau đó, bà hiệu trưởng buộc 49 em này đứng xếp hàng dài rồi dùng thước gỗ, thước nhôm quất túi bụi vào người về tội "để dép không đúng nơi qui định." Có em đưa tay lên đỡ bị trật khớp phải nghỉ học, vào bệnh viện điều trị.

Căn cứ vào lời kể của các em học sinh và thư tố cáo của phụ huynh, chính quyền huyện Bù Gia Mập mở cuộc điều tra và cuối cùng đi đến quyết định kỷ luật bà hiệu trưởng như đã nói trên.

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, tình trạng dùng nhục hình đối với học sinh vi phạm qui định, kỷ luật trường học xảy ra thường xuyên trong thời gian qua tại Việt Nam. Trước đó khoảng 4 tháng, một cô giáo cũng đã bị chỉ trích vì dùng thước đánh học sinh lớp 5 trường tiểu học thị trấn Càng Long A thuộc huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh. Bà này còn bắt học sinh phải tự vả vào mặt mình từ 20 đến 40 tát tai.

Sau vụ này, bà giáo N. chỉ bị chuyển sang lớp khác để dạy tiếp. Biện pháp kỷ luật "giơ cao đánh khẽ" này đã gây phản ứng trong giới phụ huynh.

Nạn thầy đánh trò gây nhiều dư luận khác nhau, trong đó có người cho rằng cần để cho thầy cô giáo xử phạt nặng để răn đe các học sinh "quậy." Có cô giáo còn cho biết đã "quá mệt mỏi vì học sinh nghịch ngợm" và than thở rằng "học trò ngày càng hư vì việc cấm giáo viên xử phạt."

Tuy nhiên, đa số dư luận nêu ý kiến về vấn đề này đều cho rằng thầy cô giáo nên có thái độ khoan dung đối với các em vi phạm kỷ luật không đáng kể, đặc biệt là học sinh tiểu học.

Có người cho rằng tốt hơn hết, nếu thấy học sinh bất trị thì nên giao các em lại cho cha mẹ ít ngày, hoặc nặng hơn hết là đuổi học chứ không nên dùng nhục hình đối với trẻ. (PL)



by Lý Tưởng Người Việt

VIỆT NAM (NV) -Dù bố ráp ráo riết, Việt Nam vẫn lan tràn thịt heo chứa hóa chất độc hại trên thị trường mà dư luận cho rằng xuất phát từ người chăn nuôi.

channuoi 040612_TN

Thức ăn gia súc chứa đầy hóa chất giúp heo nhiều nạc nhưng độc hại cho người. (Hình: Báo Thanh Niên)

Mới đây, giới chăn nuôi lại lên tiếng tố cáo thương lái "ép" họ phải cho heo ăn thực phẩm gia súc có chứa hóa chất làm mập và "siêu nạc" thì mới chịu mua.

Theo báo Tuổi Trẻ, chiều ngày 5 tháng 4, chính quyền tỉnh Tây Ninh khám phá ba mẫu thức ăn có chứa salbutamol là loại hóa chất độc hại đối với sức khỏe của người tiêu thụ.

Nhân viên Quản Lý Thị Trường tỉnh Tây Ninh cho biết, chất salbutamol là loại thuốc giúp "chống còi xương," giúp "nở mông, bụng và đùi" và "tạo nạc ở bụng và đùi." Người ta tìm thấy các hóa chất này tại các công ty sản xuất ở quận Bình Tân, Gò Vấp, Sài Gòn và huyện Ðức Hòa, tỉnh Long An.

Trong khi đó theo báo Thanh Niên, một đoàn nhân viên Cục Thú Y và Cục Chăn Nuôi thuộc Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam mở cuộc kiểm soát các cơ sở chăn nuôi tại tỉnh Ðồng Nai đều tìm thấy hóa chất độc hại trong thực phẩm gia súc.

Dư luận ở Việt Nam đang ồn ào việc liên tiếp khám phá các loại hóa chất độc hại trong thịt heo. Nay không chỉ là hàn the giữ thịt cho tươi mà là chất độc ngay trong thịt con heo có thể gây ung thư cho người tiêu thụ.

Báo Thanh Niên cũng cho biết, các bà nội trợ nhiều vùng ở Việt Nam đã tẩy chay khiến thịt heo tươi lẫn heo hơi "rớt" giá thê thảm. Tuy vậy, việc cho heo ăn thực phẩm trộn hóa chất độc hại vẫn chưa dừng lại.

Cuộc bố ráp tại tỉnh Bình Dương cuối tháng 3 vừa qua cho đến nay đã tìm thấy "thuốc cấm" tại hầu hết các cơ sở chăn nuôi. Người ta còn vây bắt được người chuyên chở thuốc cấm từ phân xưởng sản xuất giao cho nhà chăn nuôi tại huyện Thống Nhất, tỉnh Ðồng Nai nhưng chỉ phạt vạ chút đỉnh rồi thả.

Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tỉnh Ðồng Nai cho rằng giới chăn nuôi đã bị thương lái áp lực, buộc phải cho heo ăn thuốc "siêu nạc," giúp "nở bụng, nở đùi" thì họ mới chịu mua heo.

Giới thương lái lẫn nhà chăn nuôi nhắm mắt làm bậy vì lợi nhuận, cuối cùng chỉ có người tiêu thụ lãnh đủ hậu quả. Còn chính quyền sở tại thì bó tay vì thấm mệt trước nạn "bắt cóc bỏ dĩa."

Trước đó, các nhà buôn Trung Quốc cho biết đã tẩy chay thịt heo Việt Nam vì tình trạng này. (PL)

by Lý Tưởng Người Việt

HÀ NỘI (NV) - Giám đốc không trả, hàng chục thợ sản xuất thép kéo nhau đến vây trụ sở ngân hàng để... đòi lương.

bieutinh 040612

Thầy thợ công ty thép biểu tình trước trụ sở ngân hàng để đòi nợ. (Hình: Báo Thanh Niên)

Theo báo Thanh Niên, hàng chục công nhân công ty Thép Việt Nhật làm việc tại nhà máy Thép Thái Nguyên đã kéo đến vây trụ sở chi nhánh Hồng Hà của ngân hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn (viết tắt là Agribank Hồng Hà). Với nhiều biểu ngữ giăng dài trước cổng trụ sở ngân hàng, nhóm thợ gây sự chú ý của người đi đường và buộc công an Hà Nội phải đến can thiệp.

Ðại diện công nhân cho biết công ty Thép đã nợ họ năm tháng lương, cho đến nay vẫn chưa trả.

Ban giám đốc công ty này cũng công khai cho biết vì Argibank Hồng Hà nợ công ty 30 tỉ đồng, tương đương 1 triệu rưỡi đôla chưa trả nên họ không có tiền phát lương cho công nhân.

Báo Thanh Niên cho biết, ông Hoàng Minh Phương, giám đốc công ty Thép Việt Nhật cũng hiện diện trong nhóm thợ biểu tình nói trên và xác nhận việc công ty nợ lương thợ từ tháng 11 năm 2011 cho đến nay.

Ông Phương cũng cho biết số tiền 30 tỉ đồng là trị giá khối lượng hàng hóa mà công ty Thép Việt Nhật đã bán cho công ty xuất nhập cảng Tân Hồng dưới sự bảo lãnh của Agribank Hồng Hà.

Ông Phương tố cáo Agribank Hồng Hà không chịu thanh toán 30 tỉ đồng tiền bảo lãnh nợ dù công ty ông đã đi đòi đến... mười lần. Mặt khác, khi ông đi đòi nợ Tân Hồng thì họ lại chỉ qua... Agribank. Ông Phương cho biết, vì "bóng đổ thầy, thầy đổ bóng" nên cuối cùng ông đành tổ chức cuộc biểu tình bao vây trụ sở chi nhánh Agribank Hồng Hà để đòi nợ.

Cũng theo báo Thanh Niên, giám đốc chi nhánh Agribank Hồng Hà là người ký chứng thư bảo lãnh đã bị Ngân Hàng Trung Ương sa thải.

Nghe đâu, vụ bảo lãnh có nhiều dấu hiệu bất thường gây xáo trộn dây chuyền đến các đơn vị liên quan. (PL)

by Lý Tưởng Người Việt

LONG AN (NV) - Sau phiên tòa ngày 29 tháng 3 kết án tù chung thân bà Trần Thúy Liễu, hung thủ đốt chết chồng là ký giả Hoàng Hùng tại tỉnh Long An, thân mẫu của nạn nhân cho hay đã làm đơn kháng cáo lên tòa cấp trên.

bame 040612_VNE

Mẹ của ký giả Hoàng Hùng trước tòa. (Hình: VNExpress)

Theo báo mạng VTC News, mẹ ruột của cố ký giả Hoàng Hùng là cụ Nguyễn Thị Kim Nga nói bà kháng cáo vì những người chủ tọa phiên tòa ngày 29 tháng 3 đã "bỏ lọt tội phạm và vi phạm thủ tục tố tụng hình sự hết sức nghiêm trọng."

Cũng theo VTC News, chánh án phiên tòa sơ thẩm tại tỉnh Long An ngày 29 tháng 3 đã xác định "một mình bà Liễu phạm tội giết người trong vụ án không có đồng phạm." Kết luận này giống kết luận điều tra của công an tỉnh Tây Ninh trước đây đã gây ồn ào dư luận vì cho rằng "còn nhiều điều mờ ám chưa được làm sáng tỏ."

Theo thân mẫu của người bị hại thì còn rất nhiều uẩn khúc trong vụ án bà Thúy Liễu đốt chết chồng là ký giả Hoàng Hùng.

Bà Nga cho rằng lời khai của nạn nhân khi còn sống tại bệnh viện Chợ Rẫy; nội dung hàng trăm tin nhắn và điện đàm giữa bà Thúy Liễu và nhân tình là ông Nguyễn Văn Tâm, cựu đội trưởng Ðội 5 Quản Lý Thị Trường tỉnh Long An vẫn chưa được xem xét kỹ càng. Bà Nga cũng tố cáo quan tòa tỉnh Long An không "xác minh theo qui định của pháp luật những lời khai có quá nhiều mâu thuẫn của các nhân chứng."

Ðơn kháng cáo của bà Nga còn cho rằng "bà Liễu phạm tội giết chồng không chỉ một mình." Bà yêu cầu tòa cấp trên hủy bỏ án sơ thẩm và chuyển cho Bộ Công An Việt Nam điều tra lại vụ án.

Báo Pháp Luật trích đăng nội dung ghi chép lời khai của cố ký giả Hoàng Hùng với công an Long An, với nhận định rằng đó là "nguồn chứng cứ quan trọng nhưng đã bị công an, công tố cũng như tòa án tỉnh Long An gạt bỏ vì cho rằng không liên quan đến vụ án."

Báo Pháp Luật còn cho biết nội dung "biên bản mở băng ghi âm lời khai Lê Hoàng Hùng" của công an tỉnh Long An chỉ dài 5 trang giấy khổ A4 với tổng cộng 1,336 chữ. Trong khi đó, băng gốc được báo Pháp Luật chép lại dài gần 12 trang giấy cùng loại khổ A4 với gần 5,000 chữ.

Theo báo VNExpress, bà Liễu muốn chống án để xin giảm tội nhưng không dám vì thấy dư luận phẫn nộ, có thể gây áp lực tăng án đối với bà. (PL)



by Lý Tưởng Người Việt

 

Sự kiện đáng mừng. Năm 2012 là năm thứ 37 kỷ niệm ngày người Việt bắt đầu gạt nước mắt từ biệt đất nước ra đi sau khi thủ đô Việt Nam Cộng Hòa là Saigon sụp đổ, Việt Nam Cộng Hòa bị bức tử, tạo thành một cuộc di tản tỵ nạn CS vô tiền khóang hậu và lớn nhứt trong lịch sử Việt Nam. 37 năm trôi qua theo lẽ vô thường của vạn vật, thế hệ thứ nhứt người Việt tỵ nạn CS ở hải ngọai không ít người đã theo ông bà, vong linh hòa theo hồn thiêng sông núi VN. Nhưng những người còn sống, và lớp hậu duệ không ở VN được với CS nên đem VN theo mình ra hải ngại. Điều đáng mừng, con hơn cha nhà có phước, sau hơn trước đất nước có phần, lớp trung và trẻ thuộc thế hệ thứ hai và ba ngày càng dấn thân nhập cuộc trong công tác tổ chức kỷ niệm ngày Quốc Hận. Dù ăn học ở ngọai quốc nhưng nhờ gia đình và cộng đồng Việt ở hải ngọai, hầu hết lớp trẻ khẳng định lập trường trước sau như một Quốc Hận, là Quốc Hận, không một danh từ nào, một ý niệm nào có thể thay thế được.

Trên tinh thần trách nhiệm liên đới xã hội giữa hai thế hệ trẻ già; với cảm nghĩ thuộc về nhau (sense of belonging) của cộng đồng người Mỹ gốc Việt nói chung đối với đất nước và đồng bào trong nước, đó là một đặc điểm nổi bật. Đó là sự dấn thân tích cực – từ tư tưởng đến hành động, từ cá nhân đến tập thể — của thế hệ trẻ đối với sinh hoạt cộng đồng. Điều đó chứng minh lời khuyên răn "để quá khứ ra phía sau, hướng về tương lai phía trước" và chê trách người lớn tuổi chống Cộng — là giả đạo đức, phản tâm lý, trái sử quan, do những người làm kinh tế, chánh trị cố tung ra để che dấu quyền lợi riêng tư và ý đồ đi với CS bằng đầu gối, theo kiểu xin cho.

Thực vậy, 30-4 này, rõ rệt và hơn lúc nào hết, thế hệ trẻ Mỹ gốc Việt xem Quốc Hận 30-4 là cơ hội ôn cố tri tân, xem đó là một điều phải nhớ, và xem nhớ là một bổn phận (devoir de memoire) của người đi sau đối với người đi trước, đối với đất nước và dân tộc gốc của mình. Nhớ để không phạm sai lầm nếu may mắn nắm giềng mối cộng đồng hay đất nước. Nhớ để không bất động, mà hành động không cho sai lầm tái diễn, không để cho cộng đồng, xã hội, quốc gia dân tộc mình bị chủ nghĩa CS sai lầm, tuyên truyền dối gạt, và kẻ ác giành quyền làm chủ.

Cũng như ở Âu Châu, nhơn cơ hội kỷ niệm Âu châu được giải thoát ra khỏi gông cùm Hitler và Đức Quốc Xã, lớp trẻ nhớ 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc Xã diệt bằng lò thiêu và bằng nhiều hình thức khủng bố đen, trắng, xám trong Đệ Nhị Thế Chiến. Thảm kịch trần gian ấy được các nước Âu Châu kể cả Đức Quốc chánh thức ghi vào và đem vào chương trình giáo dục trung tiểu học – gọi là Holocaust hay Shoah.

Ở Mỹ người Mỹ cũng thế đem vào chương trình học sử của trung tiểu học để thường xuyên nhắc nhở cuộc Nội Chiến vì lý do nô lệ Da Đen thời Hoa kỳ còn non trẻ, Con Đường Nước Mắt cưỡng bức dời cư người Da Đỏ thời Viễn Tây, khu tập trung cấm cố người Nhựt thời Thế Chiến 2. Để tuổi trẻ đừng quên – lớp trẻ có bổn phận nhớ vì đó là môn thi ở trường lớp và là bài học kinh nghiệm mà tiền nhân đã trả bằng xuơng máu, nước mắt, mồ hôi.

Làm như thế người Âu Châu lẫn người Mỹ — tin chắc — không phải do thù ghét Hitler hay muốn trách cứ những tổng thống Mỹ đã thực hiện những chính sách sai lầm. Cũng không phải do muốn lớp trẻ "nặng quá khứ." Mà mục đích tối hậu là muốn thảm cảnh trần gian diệt chủng đừng tái diễn trong hiện tại và tương lai nữa. Do vậy cần phải giúp cho đàn hậu tiến những thông tin, những dữ kiện đầy đủ để biết rõ một lãnh tụ độc tài bịnh hoạn như Hitler, một ý thức hệ phi nhân như Đức Quốc xã làm cho hàng triệu lương dân chết oan uổng. Để từ đó đàn hậu tiến thấy có nhiệm vụ ngăn chận thảm cảnh trần gian, sai lầm chế độ.

Học ở trường lớp không chưa đủ, nhà trường còn tổ chức cho sinh viên học sinh du khảo, mắt thấy tai nghe, cảm nhận tại chỗ. Nhơn kỷ niệm lần thứ 60 ngày Âu Châu được giải thoát khỏi độc tài Đức Quốc Xã, nhiều trường học tổ chức nhiều đoàn du khảo cho sinh viên học sinh thăm Trại Tập Trung Auschwitz ở Ba Lan, để tận mắt thấy những lò thiêu, thấy những hành động dã man mà con người Đức Quốc Xã đối với người Do Thái, còn tệ bạc và tàn nhẫn hơn loài sói đối với người. Nhiều học sinh, sinh viên nam nữ, đứng chết trân hoặc hét lên kêu Thượng Đế khi thấy hình ảnh hàng ngàn người mẹ Do Thái mình không quần áo, tay bồng con, đứng chờ đi vào chỗ chết mà không biết vì nghe "quản giáo" là mật vụ SS ra lịnh xếp hàng để đi tắm.

Thì tại sao thế hệ trẻ Việt ở Hải ngoại, nhất là ở Mỹ không có quyền nhớ, phụ huynh mình, gần 300,000 quân dân cán chánh VN Cộng Hòa, do Ủy Ban Quân Quản của CS Hà Nội gọi trình diện "học tập cải tạo" trong vòng một tháng để bị đày đi tù biệt xứ và cấm cố hàng chục năm.

Tại sao không nhớ trên 600,000 người Việt dùng thuyển nan vượt đại dương để tỵ nạn CS, chết trên biển vì sóng to gió lớn và cướp Thái Lan.

Tại sao không nên nhớ một lãnh tụ như Ô. Hồ Chí Minh và một đảng như Đảng CSVN đã gây vô vàn đau thương, tang tóc, máu đổ thịt rơi, mồ hôi nước mắt cho hàng triệu đồng bào Việt suốt nửa thế kỷ. Theo cuốn "Hắc Thư về Cộng sản" của nhà sử học Stephane Courtois, tội ác giết người của Cộng sản Đệ Tam tính ra hàng trăm triệu. Và Ô. Hồ chí Minh trong thành tích diệt chủng Việt, tính ra còn cao hơn Paul Pot, Mao Trạch Đông và Staline nữa. 1 triệu người Việt Miền Bắc phải di cư tỵ nạn CS vào Nam năm 1954. Gần 4 triệu tỵ nạn CS ra khỏi nước, trong đó 1 triệu dùng thuyền nan vượt đại dương đến bến bờ và hơn nửa triệu làm mồi cho cá. Cả thế giới bàng hoàng, rúng động! Suốt cả chục năm!

Thảm kịch này chưa xảy ra lần nào trong lịch sử 4000 năm của nước nhà VN, suốt ba lần Bắc Thuộc, một lần Pháp Thuộc, một lần Trịnh Nguyễn phân tranh đất nước chia đôi. Và cũng chưa thấy lần nào trong lịch sử thế giới với qui mô lớn như vậy. CS Nga, Tàu, Đông Âu, Cuba, không có nước nào làm người dân đồng bào mình phải vượt biên tỵ nạn CS đông như vậy.

Mà không tỵ nạn CS sao được. Ô Hồ Chí Minh và Đảng CS của Ông đã giết hại hàng trăm ngàn trong đấu tố Cải Cách Ruộng Đất, hàng năm sáu ngàn người dân Việt vô tội bị CS thảm sát trong Tết Mậu Thân.

Và hơn 5 triệu người quân dân cán chính hai bên đã chết trên con đường Ô Hồ và Đảng CS của Ông cộng sản hóa nước VN bằng võ lực. Miền Nam chỉ chiến đấu tự vệ, chớ không hề đổ quân ra Miền Bắc giành dân, chiếm đất. Theo Ô. Trần Độ một tướng lãnh CS phản tỉnh đã tố giác, CS Hà Nội đã giết hại người Việt, số chết nhiều hơn tổng số người bị hai nhà độc tài Tần Thủy Hoàng ở Trung Hoa cỗ đại và Hitler ở Đức cận đại giết, cộng lại.

Thế mà gần đây CS Hà Nội và một số nhà chánh trị thiên tả và tài phiệt siêu quốc gia ở Mỹ, trong đó có chánh yếu là TT Clinton, TNS Kerry, và một phần nhỏ là TNS McCain lớn tiếng kêu gọi bỏ quá khứ ra phía sau và nhìn tương lai phía trước. Những người đó vì quyền lợi riêng tư, phe đảng đã tung hỏa mù, lập lờ đánh lận con đen. Họ muốn thế hệ trẻ Mỹ Việt xem thảm cảnh diệt chủng của CS ở VN suốt nửa thế kỷ như không có. Họ muốn chụp mũ "quá khích" cho những người nhớ bài học lịch sử đau thương nhứt của người Việt với nhãn hiệu "nặng quá khứ." Họ làm vì quyền lợi bầu cử cho họ, cho phe đảng tài phiệt làm ăn với CS Hà nội.

Âu Châu là căn cứ địa lâu đời của văn minh Tây Phương. Người Âu Châu vì thế có nhiều kinh nghiệm đau thương với độc tài dưới mọi hình thức và với ý thức hệ phi nhận hơn người Mỹ với quốc gia bề dày lịch sử mỏng hơn. Giáo quyền độc tôn trên thế quyền thời Trung Cổ Đen Tối, Đức Quốc Xã, Cộng sản chủ nghĩa thời cách mạng kỹ nghệ đều xuất phát từ Âu Châu. Nên người Âu Châu chú trọng bài học lịch sử hơn. Lớp già muốn truyền đạt kinh nghiệm đau thương cho lớp trẻ. Còn lớp trẻ cảm thấy có "bổn phận phải nhớ" (devoir de memoire) để ngăn chận lịch sử đen tối đừng tái diễn.

Người Việt Nam kinh nghiệm lịch sử đau khổ còn hơn người Âu Châu nữa. Nên ôn cố tri tân là bổn phận của đàn hậu tiến như những người đồng trang lứa ở Âu Châu. Kinh nghiệm đau thương nhứt và gần đây nhứt là kinh nghiệm CS. Do vậy nhiều người lớn tuổi cảm thấy rất ấm lòng khi thấy lớp trẻ kề vai gánh vác việc chung, tổ chức tưởng niệm 30- 4 ngày Quốc Hận./.

vi anh