Thứ bảy, ngày 27 tháng tám năm 2011 by LTSA
Lê Diễn Đức





Buổi biểu diễn "phản biểu tình" dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ, Hà Nội, chủ nhật 21/8/2011

Tôi trầm mặc sau khi đọc bài “Chân dung một người biểu tình bị bắt” của Vũ Ngọc Tiến (Blog Quê Choa, 24/8) nói về một đại tá công an về hưu tham gia biểu tình. Tôi nghĩ về nhân tình thế thái của cái thời mà các giá trị bị đảo lộn, bị đánh tráo, cái ác lên ngôi. Sự phản bội và bất nhân có mặt khắp nơi, với cả những người đã đổ xương máu và mồ hôi cho Việt Nam thống nhất hôm nay:

“Khoảng 18 giờ 30 ngày 19/8/2011, đang ngồi quán café Nhân ngắm nhìn trời mưa rả rích, tôi nghe được giọng anh qua điện thoại: “Ông đã đọc cái gọi là Thông báo cấm biểu tình của thành phố chưa, thấy thế nào?”. Tôi đáp gọn thỏm: “Đọc rồi. Không chính danh”. Anh đồng tình: “Đúng, danh đã không chính thì ngôn làm sao thuận, nên nó vô giá trị. Chủ nhật tới, dù trời mưa hay nắng tôi vẫn cứ đi, còn ông?”. Cảm động trước tấm lòng tràn đầy nhiệt huyết của anh, tôi đáp một lèo không hề nghĩ ngợi: “Đi chứ! Là một công dân, tôi có trách nhiệm phải xuống đường, cùng mọi người thề giữ gìn chủ quyền biển đảo. Là thằng nhà văn, tôi có nhu cầu dấn thân vào đời sống xã hội để trang viết khỏi khô cứng, mờ nhạt. Là người ông trong gia đình, tôi không muốn sau này hổ thẹn với cháu nội, cháu ngoại của mình. Đơn giản thế thôi”. Đầu bên kia có tiếng anh cười ngả ngớn như muốn vỡ màng loa: “Nhà văn có khác. Tôi có phải ký giả phương Tây đến phỏng vấn đếch đâu mà ông nói hay như đang nhập đồng ngồi viết thế, haha!…”. Thế đấy, chúng tôi xuống đường bằng nhu cầu tự thân, tuệ giác mẫn tiệp và sự mách bảo của con tim mỗi người, chứ đâu cần ai tổ chức, càng không thể có thế lực thù địch nào lôi kéo, kích động nổi những mẫu người như anh (…)


Tôi nán lại nơi xảy ra biểu tình đến 10 giờ 30, thơ thẩn đi dưới những tán cây cổ thụ ven hồ, bồn chồn nghĩ về anh và hơn bốn chục người bị bắt đưa vào Mỹ Đình. Nhiều người đi biểu tình muộn nhận ra tôi vồ vập hỏi thăm hoặc xin cùng tôi chụp vài pô ảnh làm kỷ niệm. Thật lạ, có người từ Huế hoặc Nghệ An ra, từ Nam Định lên, từ Tuyên Quang xuống, chưa hề gặp mặt mà vẫn biết anh, hỏi thăm anh qua tôi và nói những lời tốt đẹp về anh – một Đại tá công an nghỉ hưu đi biểu tình, bị bắt lúc 9 giờ 12 ngày 21/8/2011”…

Một chính quyền thực sự do dân, vì dân, hiển nhiên sẽ tỏ thiện chí, thậm chí tạo điều kiện cho các cuộc xuống đường yêu nước, làm nên một nét sinh hoạt văn hoá sống động giữa thủ đô Ngàn năm Thăng Long, khi mỗi sáng chủ nhật có những dòng người trong trật tự, đi bên nhau cỗ vũ tinh thần bảo vệ Tổ quốc trước hiểm họa ngoại xâm.

Nhưng vì không công minh, chính đại nên chính quyền đã run sợ. Sợ Trung Nam Hải khiển trách không làm tròn bổn phận “định hướng dư luận”. Sợ bị ai đó lợi dụng, xúi dục, lật đổ, bởi vì xã hội đang có quá nhiều nguy cơ bùng nổ bởi bất công và quốc nạn tham nhũng làm xói mòn đất nước. Nhưng “ai đó” là ai, thế lực nào? Tên gọi, hình thù ra sao, thì không chỉ ra được. Kẻ dối trá thường phải sống với suy tưởng bất an, phi thực tế. Các chế độ độc tài toàn trị luôn luôn cần có kẻ thù, và nếu không có, sẽ tạo ra kẻ thù.


Và em tôi đã bật khóc khi nhìn mọi người bị bắt lên xe buýt! Hà Nội cũng khóc!



Tôi không biết cô gái tên gì. Nước mắt xót xa, cay đắng trên khuôn mặt em là hình ảnh của thân phận bất hạnh và bất lực trước bạo quyền, làm rỉ máu lương tâm của tất cả những ai còn gắn bó với quê hương Việt Nam.

Những ngày tiếp theo, thao thức, ưu tư, có lúc mệt mỏi, bi quan, vì vẫn còn nhiều người bị giam giữ. Tôi đã biết cảnh tù đày, nên thương và lo lắng cho họ, những người vô tội mà tự dưng phải chịu cảnh giam cầm, đày đoạ, và vì chưa quen gian khổ rất có thể ai đó sẽ chùn lòng, đánh mất chính mình.

Cùng với tâm trạng buồn của tôi, chưa bao giờ trong cùng một thời gian có những bài viết của bạn bè mình buồn đến thế về Hà Nội. Hà Nội mùa Thu!

Nguyễn Hùng của BBC Việt ngữ, trong bài “Hà Nội: Biểu tình và những giọt nước mắt”, 23/8, viết:

“Cuộc biểu tình lần thứ 11 đã qua đi, đọng lại là hình ảnh những an ninh không đồng phục tung hoành ngang dọc giữa những người biểu tình mà hiện vẫn có người đang bị giam giữ và những giọt nước mắt bất lực của những cô gái trẻ. Người ta đã nhại cả những câu thơ đẹp đẽ để ghi lại những sự cố ở Hà Nội trong mùa hè 2011:

Những bàn chân dẫm xuống mặt dân
Những đôi mắt ếch nhìn đôi mắt
Buồn ở đâu hơn ở chốn này!”

Đoan Trang, cô gái sinh ra và lớn lên từ Hà Nội, tâm tình trong “Trời vào thu, Việt Nam buồn lắm em ơi”:

“Thành phố ấy, bây giờ không còn là của tôi nữa. Nó giống như là cõi riêng của những kẻ vô học tay đeo băng đỏ, miệng chỉ chực phồng lên thổi còi “quen quét”; của những nhân viên an ninh, công an, đồng phục và thường phục, ngút ngàn tự tin; của những nhân vật mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, mặt trơ trán bóng, bụng tích dần lớp mỡ dày”…

“Trong cái cõi ấy, họ có toàn quyền làm điều gì họ thích. Họ có thể bỏ vài chục tấm biển “cấm tụ tập đông người” vào trong thùng xe, lượn phố, rồi thích thì thả biển xuống vườn hoa, công viên, hồ nước, chân tượng đài Lý Thái Tổ. Họ có thể thộp ngực, xốc nách, xách tay những thanh niên không tấc sắt lên xe buýt, “hốt về bót”, mà miệng vẫn leo lẻo: “Đây là chúng tôi mời, không phải bắt”. Trời đất ạ, trong chúng ta, có ai mời người khác đi đâu bằng cách ấy bao giờ chưa?”

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Blogger Mẹ Nấm) với bài “Viết cho mùa thu”:

“Những ngày cuối cùng của tháng Tám sắp đi qua, và Hà Nội đang vào thu (…) Mùa thu Hà Nội thường đọng lại trong tôi rất nhiều ký ức đẹp, nhưng có lẽ hôm nay ký ức đó không những đẹp mà còn buồn. Bởi hai người chị, và người bạn của tôi vẫn còn đang bị giam giữ vì bày tỏ lòng yêu nước của mình "không đúng cách". Viết cho mùa thu năm nay, không mong gì hơn ngoài sự bình an, vững vàng và tinh thần kiên định của chị Hằng, chị Phượng và Dũng”.

Lời kết

Hà Nội khóc! Em tôi đã khóc! Nhưng Hà Nội cũng sẽ “không tin vào những giọt nước mắt”!

Vì Hà Nội còn nhiều, rất nhiều người yêu nước kiên định và hết mực thuỷ chung với bè bạn. Vẫn còn Kim Tiến ở tuổi đôi mươi viết trên trang Facebook: “Lúc nào cũng phải cười trên nỗi buồn… hé hé… tội gì khóc cho tụi nó vui… hờ hờ...”. Vẫn còn Blogger Người Buôn Gió hay Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện bất chấp những hệ luỵ lò mò tới đồn công an, hay vào tận trại giam tìm cách tiếp tế đồ ăn cho những người bị bắt. Và nhiều người bạn khác nữa. Họ đã đến cổng nhà tù Hoả Lò hôm trước chờ tới đêm, không thấy, rồi săn tin, và tới nữa. Chị Hằng, chị Bích và cậu Dũng được trả tự do vào chiều tối ngày 25 tháng 8, trong những vòng tay ôm xiết chặt, trong nụ cười…


Bè bạn bên nhau tối 25/8 trước nhà tù Hoả Lò- Ảnh: Lee Nguyễn

Và trong cả nước mắt!

Em tôi lại khóc! Chị tôi khóc. Và Hà Nội khóc!

Vì niềm vui lại được bên nhau. Những người bạn không bỏ rơi mình trong hoạn nạn!

Tôi muốn lấy “Khúc không đề mùa thu” (trên trang Bauxite Việt Nam) của nhà giáo già Phạm Toàn sau khi đọc bài “Viết cho mùa thu” của Mẹ Nấm, thay cho lời kết:

“Hỡi những người cầm quyền, hãy hình dung Mẹ Nấm và lớp trẻ đó khi họ vẫn còn nhớ tới Tháng tám mùa Thu, và xin hãy đừng để hồn thơ của họ phải kết thúc các bài họ viết như thế này, Tháng Tám mùa Thu – Ngày thật buồn! Các vị sẽ phải chịu trách nhiệm về nỗi buồn của cả một thế hệ!”.

Thưa nhà giáo Phạm Toàn! Vâng, một ngày nào đó lớp trẻ không cần bất cứ bàn tay đạo diễn nào, cũng chẳng cần áo xiêm loè loẹt, hớ hênh, miễn cưỡng, họ sẽ mặc nhiên tự do, vui cười, nhảy múa, hát thật to những bài ca yêu nước với tâm hồn vô tư, trong sáng dưới ánh nắng của Hà Nội mùa Thu tháng Tám.


Hà Nội sẽ được trả về cho chính nó với thơ, ca, nhạc, hoạ, đầy ắp tình người, trong ngào ngạt mùi hương của hoàng lan và hoa sữa.

Và dưới những cây bàng lá đỏ “ai đó chờ ai tóc xoã vai mềm” sẽ tô đậm thêm nét kiêu sa, lãng mạn của Hà Nội mùa Thu! ■


© 2011 Lê Diễn Đức RFA Blog
by LTSA
Các tư liệu còn cho thấy chính quyền Việt Nam Cộng Hòa còn thể hiện một lập trường dứt khoát, cương quyết trong việc phản đối và bảo vệ Hoàng Sa khi Trung Quốc cộng sản của Mao Trạch Đông tấn công chiếm Hoàng Sa năm 1974


Phạm Hồng Sơn - Hồi còn học phổ thông và cả khi học đại học, khi học về giai đoạn lịch sử của Việt Nam từ 1956-1975, chúng tôi luôn được dạy rằng chính quyền Việt Nam Cộng Hòa là của những kẻ “ngụy quyền bán nước”, hoặc “quân tay sai, bán nước” cho “kẻ xâm lược Mỹ”.

Nhiều hình ảnh và phim ảnh minh họa cho các bài học đó bao giờ cũng có những cuộc biểu tình, tuần hành nườm nượp người đi ngay giữa các đường phố của thủ đô Hà Nội mến yêu, với những khẩu hiệu, băng-đơ-rôn rất to: “Đả đảo bè lũ tay sai bán nước”, “Đả đảo quân xâm lược”.

Nhưng sau này khi tự tìm hiểu thêm thì chúng tôi không thấy một tư liệu hay một nguồn tin nào cho thấy Việt Nam Cộng Hòa “quân tay sai bán nước” đã ký hiệp định hay đàm phán gì với Mỹ hay với bất kỳ quốc gia nào dẫn đến để mất lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc.

Ngược lại, các tư liệu còn cho thấy chính quyền Việt Nam Cộng Hòa còn thể hiện một lập trường dứt khoát, cương quyết trong việc phản đối và bảo vệ Hoàng Sa khi Trung Quốc cộng sản của Mao Trạch Đông tấn công chiếm Hoàng Sa năm 1974.

Thời còn sinh viên non nớt đó nhiều đứa chúng tôi, những người có bà con sống ở miền Nam trước 1975, cũng thấy một điều rất lạ là “ngụy quyền bán nước” không bao giờ để ảnh của tổng thống Mỹ được treo cạnh ảnh của tổng thống “ngụy quyền” trong các công sở. Đó là vài chuyện vụn vặt của khoảng vài chục và nhiều năm về trước.

Từ đầu tháng Sáu năm 2011 đến nay, ở giữa thủ đô Hà Nội cũng có các cuộc biểu tình với nhiều khẩu hiệu, băng-đơ-rôn rất to, với thiết kế, màu sắc rất bắt mắt, ấn tượng để phản đối, đả đảo quân xâm lược Trung Quốc, nhưng tuyệt không có một chữ nào nói đến từ “bán nước” hay “đả đảo bè lũ tay sai bán nước”.

Thậm chí còn có nhiều khẩu hiệu, biểu ngữ ca ngợi, trích dẫn lời nói, hình ảnh của các vị lãnh tụ, lãnh đạo của nhà nước, của chế độ hiện nay- một nhà nước, một chế độ đã có những công hàm đặc biệt như Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958, có những hiệp định đặc biệt với Trung Quốc như Hiệp ước Biên giới năm 1999 và Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ năm 2000, có những so sánh hình tượng bất hủ về mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là “Mối tình thắm thiết đơm hoa vừa là đồng chí, vừa là anh em” và biết bao những thỏa thuận đặc biệt khác với Trung Quốc mà nhiều lão thành cách mạng cũng đã phải lên tiếng đòi bạch hóa hay phản đối.

Chúng tôi thầm nghĩ phải chăng những người biểu tình chống quân xâm lược Trung Quốc vừa qua lại mắc sai lầm, ấu trĩ như thời trước, chỉ có khác là ngày trước nhiều người đã đả đảo lầm người yêu nước là kẻ bán nước, còn nay thì ngược lại, quên mất kẻ bán nước?

Đó là điều rất có thể vì con người là một thực thể có khả năng mắc sai lầm (fallible creature). Nhưng cũng rất có thể chính chúng tôi lại mới là kẻ sai lầm, cứ đinh ninh rằng những người cầm quyền rất yêu nước của chế độ này là kẻ bán nước hoặc là kẻ đồng lõa với quân Trung Quốc xâm lược. Nhưng liệu những người tham gia, trợ giúp biểu tình chống Trung Quốc xâm lược vào ngày hôm qua (21/08/2011) vẫn đang bị giam cầm ở Hỏa Lò (hay ở Mỹ Đình) và những gia đình của họ, những người ủng hộ, yêu mến, kính trọng họ có đồng ý rằng chúng tôi là kẻ sai lầm như vậy hay không? Chắc phải chờ đến lúc tất cả những người biểu tình yêu nước đó bước chân ra khỏi nhà tù thì mới biết được.
conganchongbieutinh2.jpgHai năm trước, vào những ngày này, cũng vậy. Nắng chói chang, mây trời xanh ngăn ngắt, mà tôi chỉ thấy mệt mỏi và trống rỗng tận cùng. Lúc ấy, tôi mới thực hiểu tâm trạng của người viết câu thơ: “Tôi bước đi không thấy phố, không thấy nhà. Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”.

Chưa bao giờ tôi cảm nhận điều ấy rõ như thế: Thành phố quê hương tôi, bây giờ không còn là của tôi nữa.
Nó giống như là cõi riêng của những kẻ vô học tay đeo băng đỏ, miệng chỉ chực phồng lên thổi còi “quen quét”; của những nhân viên an ninh, công an, đồng phục và thường phục, ngút ngàn tự tin; của những nhân vật mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, mặt trơ trán bóng, bụng tích dần lớp mỡ dày …

Trong cái cõi ấy, họ có toàn quyền làm điều gì họ thích. Họ có thể bỏ vài chục tấm biển “cấm tụ tập đông người” vào trong thùng xe, lượn phố, rồi thích thì thả biển xuống vườn hoa, công viên, hồ nước, chân tượng đài Lý Thái Tổ. Họ có thể thộp ngực, xốc nách, xách tay những thanh niên không tấc sắt lên xe buýt, “hốt về bóp”, mà miệng vẫn leo lẻo: “Đây là chúng tôi mời, không phải bắt”. Trời đất ạ, trong chúng ta, có ai mời người khác đi đâu bằng cách ấy bao giờ chưa?

Với chiếc mũ bảo hiểm to rộng mang tên “an ninh quốc gia”, họ có thể nghe điện thoại, bẫy email, bẫy chat… của bất kỳ cá nhân, tổ chức nào họ quan tâm. Những việc ấy, ở nước khác, để được làm còn cần phải có tòa án, viện kiểm sát v.v. cho phép, nhưng ở cõi riêng của họ, nhiều khi chỉ cần cái thẻ ngành là đủ.
Còn nhiều, họ có thể làm rất nhiều việc, nếu họ thích. Thời điểm này, dường như chỉ có mỗi việc chống lạm phát, nâng cao mức sống người dân, là họ không thèm làm hoặc không làm được thôi.
Đoàn người biểu tình đã dâng cao biểu ngữ chống Trung Quốc xâm lược, Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, “Xin đừng vô cảm, sơn hà nguy biến”.
“Đất nước lâm nguy thất phu hữu trách”, giặc Tầu xâm lấn biển đảo của ta lẽ ra chính quyền phải huy động nhân dân làm tròn trách nhiệm là bảo vệ sơn hà, tăng thêm khí thế và đề phòng mọi bất trắc mới đúng chứ! Thế mà nhà nước lại thờ ơ vô cảm, khi nhân dân đứng lên biểu tình phản đối TQ thì bị CA đánh đập, khủng bố và bắt bớ! Như vậy thì “chính quyền” này là của ai? Của VN hay của Tầu?

Tại các góc phố, từng đám công an, dân phòng, những người mặc đồng phục ngồi, đứng có vẻ mệt mỏi, thậm chí có người đang ngồi bố gối trên hè nhà ai đó ngủ gật.
conganchongbieutinh4.jpg Quen sống bằng thủ đoạn “lập lờ đánh lận con đen, hoặc ném đá dấu tay, đám “quan nha” Hà Nội, theo lệnh, còn thuê một đám lưu manh, bụi đời, tay mang băng đỏ, đứng chửi bới, hò hét và rêu rao “Như có bác Hồ”…để đánh đập. trấn át tiếng hô “Đả Đảo bọn cướp nước của nhửng người yêu nước xuống đường lên án kẻ bán nước, …
Một người mang sắc phục công an dừng lại nghe tiếng hô của đoàn biểu tình lẩm bẩm: “Bọn dở hơi”. Một thanh niên nghe tiếng, lại gần anh ta, nhìn thẳng vào mặt hỏi: “Anh bảo họ hô Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam là dở hơi à? Vậy theo anh, nên hô là của Trung Quốc thì không dở hơi, đúng không?” nhiều cặp mắt nhìn xoáy vào mặt anh ta, tên công an không dám nhìn thẳng, mặt tái mét, cúi đầu quay mặt lũi thủi vừa đi vừa chạy… (như chó cụp đuôi)
Tuy không có khả năng thấu thị, nhưng với nét mặt và điệu bộ anh công an lúc đó, mọi người thấy sự hèn mạt đáng kinh tởm biết chừng nào ở nhân cách đó, không biết gia đình nào lại bất hạnh sanh ra đám cẩu tử này…
Từ quán internet, anh Nguyễn Chí Đức gửi thông tin vào mục phản hồi của DanLamBao để tường trình lại sự việc biểu tình sáng nay như sau:

Tại hồ Hoàn Kiếm, đối diện với Bưu điện Hà Nội công an, thanh niên đeo băng đỏ trấn áp, lùa hết đoàn biểu tình lên xe bus. Cuộc biểu tình diễn ra chưa đầy 5-10 phút. Tôi tả xung hữu đột, rất nhiều thanh niên đeo băng đỏ vây quanh, cưỡng chế nhưng họ không thể khống chế được tôi. Sau đó tôi phóng xe máy đi lên DOI 3 - Công an huyện Từ Liêm. Đến đó, công an đã được huy động tối đa (rất đông), một số đang ở nhà cũng phải đến để trực. Nội bất xuất, ngoại bất nhập!
nguyentrongvinh.jpgTại đồn công an Mỹ Đình, chị Hồng Phi dẫn lời cán bộ (đã được học tập, nhuần nhuyễn …) hỏi cung chị nói: “Việc đó đã có nhà nước lo, các chị xuống đường có giết được thằng Tàu nào không?”….
Chính phủ nói rằng các cuộc biểu tình đã gây rối loạn công cộng và bế tắc giao thông và đã do các “thế lực thù địc” lưu vong chỉ đạo.
Tướng Vĩnh không loại trừ khả năng có một sức ép nào đó từ phía Trung Quốc đặt lên chính quyền Việt Nam, vốn có thể dẫn tới các hành động can thiệp cứng rắn với các cuộc biểu tình, như các sự kiện đã thấy trong ngày Chủ Nhật 21/8
"Tôi đã từng nói: con run xéo lắm phải quằn. Càng đàn áp thì phẫn nộ càng tăng và càng lan rộng. Có thể đến một lúc là không kiểm soát được."

Theo lời kể của Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, một trong các trí thức đã tham gia phong trào chính trị - xã hội vì Trường Sa và Hoàng Sa trong hai tháng rưỡi qua, ông Diện, trong vai trò người quan sát, nói những gì ông chứng kiến được cho thấy "cuộc cưỡng chế là thô bạo," "trái pháp luật và không có lý do gì" để biện minh, ông Diện ghi nhận "cuộc biểu tình được xem như là gay cấn."
Tripoli : người yêu nước ‘ hốt’ nhóm độc tài
Hà Nội : nhóm độc tài ‘ hốt’ người yêu nước

Ai hốt ai ? rồi cuối cùng ai hốt ai ? Những sự kiện đang diễn ra ở Tripoli và Hà Nội , tuy rất xa nhau, nhưng lại rất gần nhau về bản chất và nội dung sự việc, đáng làm cho bà con ta và giới nắm chính quyền độc đảng nghiền ngẫm. Về sức mạnh của tự do, của dân chủ, về thời đại.

Những người yêu nước đang bị mất tự do như Ls Hà Vũ, nhà báo Điếu Cày, cô Phạm Thanh Ngiên, em Đỗ thị Minh Hạnh, cô Bùi thị Minh Hằng, cô Phương Bích … hãy chung vui với nhân dân Libya đang dành lại được tự do, từ trong tay của nhóm độc đoán hét ra lửa một thời

Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama kêu gọi nhà lãnh đạo Libya Moammar Gadhafi hãy “dứt khoát từ bỏ quyền lực”, và nói rằng đà tiến của các lực lượng chống đối ông đã tiến đến điểm quyết định, không đảo ngược được nữa.
Chính phủ Libya đàn áp người biểu tình dẫn tới các biện pháp chế tài mới của quốc tế đối với Libya. Hậu quả là chế độ độc tài man rợ phải sụp đổ. Khi dân Libya nổi giận.
Việc dùng mọi biện pháp cấm biểu tình, là hành động trắng trợn thô bạo xé bỏ hiến pháp CHXHCN Việt Nam của tập đoàn Hà-Nội. Đây là một hành động hạ cấp của lảnh đạo nhà nước CSVN chỉ vì họ muốn giữ vững địa vị độc đảng và độc tài tại VN.

Họ đã đánh giá sai lầm về sự cộng tác của những quốc gia Á Châu nói riêng và đồng minh nói chung trong sự ngăn chận sự bành trướng của Trung Quốc tại Thái Bình Dương. Và như thế thì giờ cáo biệt của chế độ csvn đã đi vào đoạn cuối.
Nhìn máu đổ thịt rơi ở Tripoli (Libya) báo hiệu ngày tàn của Gaddafi đã gần kề! Gaddafi và đám bô hạ sẽ xa chạy cao bay (?), còn tại VN, những tướng lãnh, bộ đội và Công An “ngoan cố”, tay sai Tàu cộng sẽ phải đối mặt với nhân dân ra sao? Trên đây là câu hỏi mà các tướng lãnh, cán bộ, đảng viên, và Công An cũng nên suy nghĩ để tránh hậu quả sau này trước khi quá muộn!

CÒN ĐẢNG, CÒN MÌNH

" Trong tài liệu tối mật của Tổng cục Hoa Nam và Tổng cục II (TINH BAO QUAN DOI) Việt Nam đã tiết lộ âm mưu giữa hai cục Tình báo Trung Cộng và CSVN về các hình thức tiếp quản Việt Nam…
Theo lời phát biểu của Lương tư Lệnh trong cuộc liên hoan giữa hai Tổng cục, ta thấy được những vần đề mà tạm tóm lược như sau:

" 1.- Tổng Cục Hoa Nam Kêu gọi Việt Nam,- được cho là một quận huyện cũ của Trung quốc – trở về với Tổ quốc Trung Hoa để Trung Hoa xuất vốn cho mà khai thác tài nguyên, cho nước được giàu mạnh, khi có thêm Việt Nam thì Trung quốc sẽ thêm vĩ đại, hơn là đi với cọp giấy Mỹ, Lương Tư Lệnh đoan quyết trước sau gì cũng tới giai đoạn VN phải trở về !

2.- Những bài học của Trung Nam Hải chỉ dạy cho Cộng Sản Việt Nam các phương thức tiêu diệt tinh thần độc lâp, tinh thần Dân tộc , kể cả những đảng viên CSVN chống Trung Cộng, thành phần trí thức, thành phần biểu tình chống Bắc Kinh, chống Hà Nội và những thành phần đang vận động cho phong trào dân chủ, đa đảng, đa nguyên hay nhân quyền…

3.- Hồ Cẩm Đào lập lại những cam kết với Nông Đức Mạnh, nay là Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng sẽ giúp những phương tiện với vũ trang hiện đại để tiêu diệt các phe chống đối, khiếu kiện hay phản biện… như Trung Cộng đã thực hiện với Thiên An môn, Pháp luân công, kiểm soát các bloggers trên mạng,

4.- Vấn đề còn lại là mô hình quản trị Việt nam: Tự trị hay một Tỉnh của Trung quốc.”

by LTSA

KÍNH NHỚ HAI THÁNH MONICA VÀ AUGUSTINÔ

Ngày xưa ở xứ Phi Châu
Người Mẹ đau khổ khẩn cầu Chúa thương
Cầu nguyện liên lỉ canh trường
Mười mấy năm lẻ đau thương khổ sầu

Ngày đêm bền chi nguyện cầu
Bởi con đi lạc vào sâu đường tà
Xin Chúa cứu chữa con ra
Người mẹ là Mo-ni-ca hiền từ

Đau khổ vì đứa con hư
Yêu thương con quá đến nhừ người ra
Thế rồi ơn Chúa ban ra
Người con bà đã cải tà quy y

Chẳng còn bướng bình chai lỳ
Cuộc đời thấy lắm diệu kỳ đẩy xô
Anh chàng Au-gus ti nô
Tìm ra "Chân Lí" trầm trồ ngợi ca

Mẹ chàng xưa đã nói qua
Những lời Thiên Chúa ban ra cho đời
Nhưng anh nào có nghe lời
Đi theo tà giào tưởng nơi an bình

Bây giờ thức tỉnh tâm linh
Đến gặp Giám mục tâm tình ra vô
Đức Cha Thánh Ambrosiô
Rửa tội sau đó trầm trồ khen anh

Anh được Thiên Chúa chúc lành
Sau này sẽ được vang danh đất trời
Bao nhiêu giòng lệ đã rơi
Mẹ chàng cảm tạ Chúa Trời cho con

Bao nhiêu năm đã mỏi mòn
Chúa ban nay đã no tròn tâm linh
Đất trời sẽ trổ hoa xinh
Mẹ con thánh hiến đời mình lên Cha

Cùng nhau trở lại quê nhà
Trên đường luôn mãi ngợi ca Chúa Trời
Mẹ con đi đến mỗi nơi
Reo vang Lời Chúa để đời ngợi khen

Lời Ngài sáng tựa ngọn đèn
Sau lên Giám Mục, sang hèn kính yêu
Lời Ngài để lại rất nhiều
Giúp cho đời, đạo những điều thật hay

Giáo hội mừng kính hôm nay
Mẹ ngài mừng kính vào ngày hôm qua
Tình yêu Thiên Chúa bao la
Muôn đời con sẽ ngợi ca Danh Người


Hôm nay kính nhớ khắp nơi
Sáng nay nhìn ngắm bầu trời sáng choang
Mẹ con rực rỡ huy hoàng
Chúa ban "Hai Thánh" vinh quanh một nhà.

Thanh Sơn 28.08.2010

kính nhớ 2 Thánh Monica ngày 27.08 và Augustino.
ngày 28.08 hằng năm
(Thánh Monica là mẹ của Thánh Austinô)
by LTSA

Ngày 10 tháng 8, ngày lễ Thánh Lorenso Tử Đạo, tôi có dịp đến thành phố Quy Nhơn và được dẫn đến thăm di tích nơi các Thừa Sai đầu tiên đặt chân đến Việt Nam thuộc Đàng Trong. Đứng trước tấm bia tưởng niệm còn mới nguyên, do Đức Cha Phêrô Nguyễn Soạn, Giám Mục Giáo Phận Quy Nhơn vừa làm phép để ghi nhớ, tôi bồi hồi tưởng nhớ về các dấu chân đầy gian khổ của các Thừa Sai.





ĐỂ MUÔN ĐỜI GHI NHỚ

Tại nơi đây, Nước Mặn

- Ba Linh Mục Dòng Tên: Francesco Buzomi người Ý, Francisco de Pina người Bồ Đào Nha, Cristoforo Borri người Ý, và tu huynh António Dias người Bồ Đào Nha, đã đến lập cơ sở truyền giáo đầu tiên vào tháng 7 năm 1618, do lời mời của quan Trần Đức Hòa, Khám Lý phủ Quy Nhơn.

- Đức Giám Mục Phêrô Lambert de La Motte, Đại diện Tông Tòa tiên khởi Giáo Phận Đàng Trong, tiền thân của Giáo Phận Quy Nhơn, đã đến vào tháng 10 năm 1671. Đầu năm 1672, khi trở lại, ngài bổ nhiệm một Linh Mục Việt Nam đầu tiên như là quản xứ; đó là cha Giuse Trang, quê Quảng Ngãi, vị Linh Mục Việt Nam tiên khởi, do chính ngài truyền chức vào ngày 31.3.1668 tại Juthia, Thái Lan; cũng chính ngài lập Dòng Mến Thánh Giá ở Đàng Trong, tại An Chỉ, Quảng Ngãi, vào cuối năm 1671.

Quy Nhơn, ngày 15 tháng 7 năm 2011

X Phêrô NGUYỄN SOẠN

Giám Mục Giáo Phận Quy Nhơn


Ra đi, xa quê hương xứ sở, lênh đênh nhiều tháng trên biển cả, bão tố, bệnh tật, cướp biển, … bao nhiêu là hiểm nguy, các Thừa Sai vẫn đi, vẫn hiến thân cho Tin Mừng. Đến Việt Nam, lạ xa về văn hóa, phong tục, ngôn ngữ, tập quán, ẩm thực, khi hậu, …biết bao cái phải đương đầu. Cay nghiệt nhất là tình hình chính trị, với chính sách bế môn tỏa cảng và với những chỉ dụ cấm Đạo, cái chết luôn rình rập các Thừa Sai, các ngài vẫn đi. Thật sự ra đi là vĩnh viễn không bao giờ trở lại, cầm cày không ngoái cổ ngó lui, thật sự là bỏ mình, là hy sinh, là dấn thân vì Tin Mừng, vì các linh hồn… ( Xin đọc thêm 2 bài về Nước Mặn của Lm. Võ Đình Đệ và ông Nguyễn Thanh Quang đăng trên số báo kỳ này ).

Lịch sử Giáo Hội Việt Nam đã được gầy dựng bởi những con người như thế, những tâm hồn như thế. Không hế nhát đảm, không hề sợ hãi, không hề quản ngại, không hề lo thu vén cho mình, sống với ý riêng tư của mình, xây dựng những công trình lưu danh mình. Bao nhiêu năm qua, với những khó khăn rất cụ thể tại địa phương, Giáo Phận Quy Nhơn đã vượt qua để có một cử chỉ đáng trân trọng, ghi dấu cội nguồn của mình.

Bài học tại Nước Mặn nơi các Thừa Sai đầu tiên đặt chân đến, bài học không chỉ ở nơi bia tưởng niệm, nhưng trong cả một quá trình dài của cuộc sống, của lịch sử một Giáo Hội, phải là một lời nhắc nhở, một sứ điệp cho những người hôm nay.

Tôi được dẫn đến ngôi nhà của bà Maria Magdala Huỳnh Thị Lựu, nơi này, ngày 24 tháng 10 năm 1861, Đức Cha Cuenot Thể đã bị bắt, bà Lựu và gia đình bị tra tấn dã man vì tội che dấu đạo trưởng. Quá đau lòng, Đức Cha đã cùng với hai người giúp lễ rời khỏi chỗ ẩn núp để ra nộp mạng. Ngày nay, Đức Cha Phêrô Nguyễn Soạn đang cho xây một ngôi đền thờ trước sân nhà bà Lựu để kính Thánh Cuenot Thể.

Từ ngôi đền đang xây dở dang này, tôi được dẫn đi trên con đường mà ngày ấy Đức Cha Cuenot Thể bị dẫn đi, con đường dài khoảng 10 cây số, hằng năm, các Chủng Sinh của Giáo Phận đã đi hành hường trên con đường này, đi lại trên con đường của tiền nhân anh dũng đã đi qua, đi lại trên con đường đất đá là cơ hội nhắc nhở chúng ta đi lại trên con đường tâm linh, con đường dấn thân thật sự, con đường hết lòng vì Tin Mừng.

Chúng ta biết rằng, Đức Cha Cuenot Thể trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn như vậy, mà ngài lại hướng mắt nhìn lên Tây Nguyên, nhìn lên vùng núi rừng bạt ngàn với những bộ tộc anh em thiểu số, chính ngài đã sai các Thừa Sai đầu tiên tìm cách vượt núi rừng đem Tin Mừng lên Pleiku.

Liều mình vì Tin Mừng, trung thành với Tin Mừng, nhiệt thành với Tin Mừng, chấp nhận hy sinh vì Tin Mừng, tổ tiên chúng ta đã sống và dấn thân như vậy, một câu hỏi được đặt ra cho chúng ta hôm nay: Chúng ta đã sống Tin Mừng như thế nào ? Coi chừng chăn êm quá, nệm ấm quá, các phương tiện hiện đại quá, thế gian chiều chuộng làm chúng ta… tắt lửa dấn thân !

Tôi nghe người ta kháo nhau, các cha trẻ năm trước gặp nhau thì nói chuyện về xe cộ, xe hơi đời nào mới đời nào cũ, giá dollar giá vàng nhảy múa ra sao, các cha so kè nhau kiến thức về những “con xe” loại “khủng” ấy; năm nay xe cộ sắm đủ rồi, ngồi nói chuyện với nhau lại bàn chuyện Iphone, Ipad, Ipod, xem ra các phương tiện này vừa dễ sắm và cũng vừa dễ… giấu !

Có lần tôi dự một đám tang một bà cố, mẹ của một cha trong Giáo Phận ấy, sân Nhà Thờ, ngoài xe công cộng của một số người thân từ xa thuê để về dự lễ, còn lại là xe hơi của… các cha. Có một vị ngồi xe Jeep mui trần, có cần antenne, xe sơn như xe của lính nhảy dù năm cũ, “cụ” lái xe, ăn mặc như… nghệ sĩ sân khấu, chiếc nón rộng vành như các tài tử trong vai cao bồi miền Texas Hoa Kỳ ( !?! )

Cũng một lần đi Tuần Thánh ở vùng sâu vùng xa, xe chạy qua một Nhà Thờ rất đông người dự lễ, được biết hôm đó Giáo Phận tổ chức lễ truyền dầu, sân Nhà Thờ chật cứng người ngồi dự lễ dưới các cái rạp bằng vải, bãi xe đầy tràn xe máy và xe hợp đồng lớn chở khách về dự, nhưng bãi xe cũng đầy tràn các “xe con” của các cha… ( ?!? )

“Lạy Chúa, con đường nào Chúa đã đi qua, con đường nào Ngài ra pháp trường…”

Lm. VĨNH SANG, DCCT, Chúa Nhật 21.8.2011

by LTSA

Trọng Nghĩa - Vào hôm qua, 25/08/2011, WikiLeaks đã công bố gần 3000 bức điện mật của ngành ngoại giao Mỹ liên quan đến Việt Nam mà họ đã thu thập được. Nội dung các bức điện này có thể được xem là một biên niên sử thu nhỏ và rất cục bộ về quan hệ Mỹ - Việt, trong đó quan hệ tay ba Hoa Kỳ, Trung Quốc và Việt Nam khá được chú ý trong những năm gần đây.

Một cách cụ thể, WikiLeaks đã công bố toàn văn các bức điện chủ yếu đánh đi từ Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội và Lãnh sự quán Mỹ tại Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng cũng có thêm một số tài liệu từ nơi khác như Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Phnom Penh, ở Bắc Kinh hoặc lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô (Trung Quốc)...

Trong số các tài liệu được WikiLeaks công bố lần này, bức điện xưa nhất được viết vào ngày 25/04/2000, do Sứ quán My ở Hà Nội gởi đi nói về chuyến đi thăm Nam Định của đại sứ Mỹ thời ấy. Còn bức điện gần đây nhất được soạn thảo ngày 26/02/2010, đề cập đến 2 trường hợp người bị nhiễm virus cúm gia cầm.

Từ năm ngoái, khi WikiLeaks bắt đầu tiết lộ các bức điện mật của ngành ngoại giao Mỹ, mới chỉ có một vài bức có liên quan đến Việt Nam, chẳng hạn như công điện ngày 10/09/2009 - bàn về những người có thể được Đại hội Đảng Cộng sản đầu năm 2011 bầu lên lãnh đạo Việt Nam - hay tài liệu gởi về Bộ ngoại giao Mỹ ngày 20/01/2010 giải thích vì sao phái bộ Hoa Kỳ tại Việt Nam cho rằng không nên xếp Việt Nam trở lại danh sách đen của các nước vi phạm quyền tự do tôn giáo CPC.

Lần này là cả ngàn bức điện được công bố, liệt kê trong tổng cộng 55 trang, mỗi trang gồm 50 tài liệu. Nội dung rất đa dạng, đề cập đến mọi vấn đề, từ kinh tế, xã hội, cho đến ngoại giao, nhân quyền hay quan hệ Việt - Mỹ. Nhiều sự kiện nóng bỏng đã được tường trình và phân tích, như chiến dịch xua đuổi các tăng ni Làng Hồng thuộc Tu viện Bát Nhã ở Lâm Đồng năm 2009, hay việc ban hành nghị định 97, cũng vào năm 2009, tiến tới vụ Viện Nghiên cứu Phát triển IDS mà Tiến sĩ Nguyễn Quang A làm chủ tịch phải tự giải tán.

Quan hệ tay ba Việt Nam, Trung Quốc, và Hoa Kỳ lẽ dĩ nhiên đã được các nhà ngoại giao Mỹ tại hiện trường nêu bật trong các bức điện gởi về nước với mục tiêu góp ý cho chính sách mà Washington cần thúc đẩy với Hà Nội.

Trong bức điện gởi về Mỹ ngày 05/01/2010 chẳng hạn, nhằm cung cấp thông tin về quan điểm của Việt Nam đối với Hoa Kỳ, chuẩn bị cho chuyến đi thăm của một phái đoàn Quốc hội Mỹ do Thượng Nghị Sĩ Bond dẫn đầu, nguyên đại sứ Mỹ Michalak đã nhận định rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ là ưu tiên trong chính sách đối ngoại của Việt Nam.

Theo bức điện này, Trung Quốc vẫn là mối quan ngại chiến lược trọng yếu của Việt Nam. Hà Nội nhận thức rất rõ thế mất cân bằng quyền lực của mình so với Bắc Kinh và luôn cảnh giác tránh làm mích lòng nước láng giềng. Việt Nam, theo bức điện, cũng không hề ảo tưởng rằng bằng cách nào đó, có thể dùng Hoa Kỳ, Nga, hay Nhật Bản để "cân bằng" với Trung Quốc.

Ngoài ra, cũng theo bức điện, Đảng Cộng sản Việt Nam không thể để cho dư luận trong nước trực diện chống lại Trung Quốc vì sợ rằng nếu thả lỏng cho tinh thần dân tộc được thể hiện, sau khi chĩa mũi dùi vào Trung Quốc, xu hướng dân tộc này có thể dễ dàng quay trở lại công kích chính bản thân Đảng.

Chính vì thế mà Việt Nam tìm cách duy trì một mối quan hệ thân hữu và ổn định nhất có thể được với Trung Quốc, nhưng đồng thời thận trọng bồi dưỡng các quan hệ song phương đa dạng, lồng các quan hệ này vào trong một khuôn khổ đa phương. Trong bối cảnh đó, theo cựu đại sứ Mỹ tại Việt Nam, quan hệ song phương Việt Nam Hoa Kỳ có vị trí rất tốt, cho dù Việt Nam vẫn thận trọng không muốn thúc đẩy hợp tác với Mỹ đi quá xa, quá nhanh, sao cho khỏi đối kháng Trung Quốc.

Căng thẳng gần đây tại Biển Đông cũng được ông Michalak phân tích. Theo ông, tâm lý nghi kỵ Trung Quốc vẫn nằm sâu trong tâm khảm của người Việt Nam, được hận thù lịch sử và thái độ uất ức do tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông nuôi dưỡng.

Theo bức điện, Việt Nam đã rất chú ý tới sự kiện Trung Quốc quấy rối tàu Impeccable của Mỹ vào tháng 03/2009, và có thể là điều đó đã khiến cho Bộ Quốc phòng Việt Nam quyết định bay ra thăm tàu sân bay Stennis. Ngoài ra, buổi điều trần về Biển Đông do Thượng nghị sĩ Jim Webb tổ chức hồi mùa hè cũng được Việt Nam tiếp nhận tích cực.

Cựu đại sứ Mỹ đã nhắc lại chính sách xuyên suốt của Mỹ là giữ trung lập trong cuộc tranh chấp chủ quyền pháp lý giữa các nước ở Biển Đông, nhưng rất quan tâm đến việc duy trì quyền tự do hàng hải, cũng như khả năng tiến hành các hoạt động hợp pháp của tàu hải quân Hoa Kỳ trong vùng.

by LTSA



Thế Giới: Trọng Thành - Ba ngày sau khi chiếm được tổng hành dinh của ông Kadhafi, hôm nay 26/8/2011 chính quyền của quân nổi dậy Libya vừa tuyên bố chuyển trụ sở từ Bengazhi đến thủ đô Tripoli, trong khi đó chiến sự vẫn tiếp diễn tại nhiều khu vực.

Bên cạnh việc tuyên bố đưa trụ sở chính phủ tới Tripoli, một quyết định mang tính biểu tượng quan trọng, chính quyền chuyển tiếp đang xúc tiến việc tìm kiếm các nguồn tài chính cho bộ máy hành chính mới. Nhân vật số hai của quân nổi dậy, ông Mahmoud Jibril, đứng đầu « cơ quan hành pháp » của chính quyền chuyển tiếp, có mặt tại Istambul hôm nay, thứ Sáu 26/8, đã khẳng định : Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia cần rất nhiều tiền để các dịch vụ y tế có thể vận hành bình thường và để trả lương cho các viên chức.

Vào thứ Tư 24/8, trong cuộc họp với nhóm Tiếp xúc tại Doha, đại diện chính quyền nổi dậy đã yêu cầu trợ giúp khẩn cấp, với việc giải ngân 5 tỷ đôla, lấy từ các ngân khoản của chính quyền Libya bị phong tỏa. Ngày thứ Năm 25/8, Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã quyết định giải ngân 1,5 tỷ đôla.

Người đứng đầu cơ quan hành pháp Libya cũng nhấn mạnh đến việc thu hồi các vũ khí trong tay các chiến binh quân nổi dậy, thuộc đủ các phe nhóm, sau khi chiến thắng hoàn toàn, để chuyển giao cho quân đội quốc gia và lực lượng an ninh mới.

Trên thực địa, chiến sự vẫn tiếp diễn. Tại Tripoli, các giao tranh vẫn còn tiếp tục tại một số địa điểm. Ở khu vực phía Tây, quân nổi dậy chiếm thành phố Zouara. Về phía Đông của Tripoli, thành phố Syrte, quê hương của ông Kadhafi là mục tiêu tấn công sắp tới. Cựu lãnh đạo của chính quyền Tripoli vẫn bặt tăm tích. Ngày hôm qua, thông qua các kênh truyền hình trung thành với ông, ông Kadhafi đã kêu gọi các bộ lạc tại Libya chiến đấu « chống lại sự can thiệp của nước ngoài » và tiêu diệt các lực lượng nổi dậy. Xin nhắc lại là, sau khi chiếm được tổng hành dinh của ông Kadhafi, quân nổi dậy đã treo thưởng hơn một triệu euro cho người nào bắt được ông ta, còn sống hay đã chết.

Ngày hôm nay, theo AFP, ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton đã kêu gọi chính quyền mới tại Libya thực hiện cam kết xây dựng một Nhà nước khoan dung và dân chủ, bảo vệ các quyền của công dân. Ngoại trưởng Hoa Kỳ khuyến nghị chính quyền chuyển tiếp Libya « tiếp xúc nhanh chóng với các cộng đồng, đại diện của các nhóm xã hội tại Libya để bảo đảm trật tự trị an và cung cấp các dịch vụ tối thiểu cho dân cư, mở ra con đường chuyển tiếp dân chủ thực sự ». Bà Hillary Clinton cũng nhấn mạnh, « trong nước Libya mới, không có chỗ cho các hoạt động trả thù ». Hoa Kỳ và các đồng minh lo ngại Libya có thể rơi vào một cuộc tắm máu tương tự với Irak, sau khi chế độ Sadam Hussein sụp đổ.

Ngày hôm nay, tổ chức Ân xá quốc tế, Amnesty International, cũng kêu gọi chấm dứt các hành động tra tấn và các đối xử dã man khác tại Libya, đặc biệt rất phổ biến dưới chế độ Kadhafi, và đồng thời ngay trong hàng ngũ quân nổi dậy.

Trong cuộc gặp với phái bộ của Amnesty International tại một trường học, được sử dụng làm nhà tù của chế độ cũ, đại diện lực lượng nổi dậy đã cam kết rằng họ sẽ không lặp lại các hành động vi phạm quyền của chế độ Kadhafi.

by LTSA

Một vụ nổ lớn làm rung chuyển tòa nhà của Liên hiệp quốc ở thủ đô Abuja của Nigeria, gây tử vong cho ít nhất 7 người.

Nhân viên y tế và những người mục kích cho biết nhân viên cứu hộ đã vội vã đưa người sống sót và các thi hài ra khỏi đống đổ nát.

Liên hiệp quốc xác nhận là một quả bom gây ra vụ nổ sáng nay.

Vụ này xảy ra tại khu vực có nhiều tòa nhà của các cơ quan ngoại giao nước ngoài, kể cả Đại sứ quán Hoa Kỳ.

Hiện chưa ai lên tiếng nhận trách nhiệm.



Nguồn: VOA

by LTSA

Nato cho biết liên minh này hôm nay đã thực hiện những vụ không kích nhắm vào Sirte, thành phố quê nhà của lãnh tụ Moammar Gadhafi, trong lúc các lực lượng nổi dậy tập họp ở đây để chuẩn bị chiến đấu chống lại những chiến binh thân Gadhafi.

Chiến binh phe nổi dậy đã siết chặt gọng kềm lên các lực lượng thân chính phủ hôm nay, với các chiến binh tiếp tục tiến vào Tripoli trong lúc chính phủ lâm thời của phe nổi dậy dời căn cứ hoạt động của họ tới thủ đô.

Trong một diễn ra riêng rẽ, Tổ chức Di dân Quốc tế loan báo rằng họ đã đưa một chiếc tàu khác tới cứu người nước ngoài ra khỏi Tripoli và chở tới nơi khoảng 50 nhân viên cứu trợ.

Khuya thứ 5, một chiếc tàu do tổ chức này thuê bao đã rời Tripoli với 263 công nhân di trú.

Giao tranh dữ dội bùng ra ở Tripoli ngày hôm qua, trong lúc ông Gadhafi dùng một bài diễn văn ngắn để động viên tinh thần của những người ủng hộ và lên án sự can dự của nước ngoài trong vụ xung đột này.

Cũng tại Tripoli, các nhật báo nước ngoài đã xem xác của hơn 40 người dường như bị hành quyết. Hiện chưa rõ hung thủ là ai, nhưng một số nạn nhân có làn da sậm của những người Phi châu vốn chiếm phần đông trong quân đội của ông Gadhafi.



Nguồn: VOA

by LTSA

Trọng Nghĩa - Trong bản tin công bố vào hôm qua, 25/08/2011, Tân Hoa Xã Trung Quốc cho biết là Bí thư Đảng ủy Tây Tạng vừa bị thay thế. Năm nay 60 tuổi, ông Trương Khánh Lê đã phải nhường chức lãnh đạo vùng tự trị này cho ông Trần Toàn Quốc, 55 tuổi, cho đến nay là tỉnh trưởng tỉnh Hà Bắc.

Hãng tin Trung Quốc không cho biết lý do ông Trương Khánh Lê bị thay thế, chỉ nói rằng nhân vật này sẽ được bổ nhiệm vào một chức vụ khác. Tuy nhiên, giới phân tích đã lồng việc thay đổi lãnh đạo vùng Himalya trọng yếu này vào bối cảnh cuộc chạy đua tranh giành quyền lực trước Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc vào năm tới 2012, sẽ bầu ra ê kíp lãnh đạo mới tại Bắc Kinh.

Tên tuổi ông Trương Khánh Lê gắn liền với một chiến dịch đàn áp người Tây Tạng dữ dội nhất từ hàng chục năm nay. Ông là bí thư Tây Tạng vào năm 2008, khi bạo lực bùng lên tại thủ phủ Lhasa, với những vụ xung đột dữ dội giữa các tu sĩ Phật giáo Tây Tạng với lực lượng an ninh Trung Quốc. Bạo động sau đó đã lan ra khắp các vùng ở Trung Quốc nơi có người Tây Tạng sinh sống.

Chiến dịch đàn áp do ông Trương Khánh Lê giám sát nhắm vào cộng đồng sắc tộc Tây Tạng từ lúc đó cho đến nay được xem là rất khốc liệt. Phát biểu với hãng tin Pháp AFP, bà Kate Saunders, phát ngôn viên nhóm đấu tranh cho người Tây Tạng International Campaign for Tibet, tố cáo : « Trương Khánh Lê là người chủ trì việc áp đặt cuộc đàn áp nghiêm trọng nhất ở Tây Tạng trong hơn 40 năm qua, và vẫn tiếp tục duy trì một chính sách vốn đã thất bại trong việc mang lại ổn định cho Tây Tạng. »

Tây Tạng đã bị Trung Quốc chiếm đóng và sát nhập từ đầu thập niên 1950. Như tại các vùng thiểu số khác, Bắc Kinh đã áp dụng ở đây một chính sách « Hán hóa » có hệ thống. Nhiều người Tây Tạng vẫn phẫn nộ về điều mà họ cho là ách thống trị ngày càng tăng của người Hán của Trung Quốc, và tố cáo chính quyền tìm cách xóa nhòa văn hóa Tây Tạng.

Trung Quốc ngược lại khẳng định nhờ cố gắng của chính quyền, mức sống người Tây Tạng đã được cải thiện đáng kể trong những thập kỷ gần đây.

Đối với bà Kate Saunders, việc ông Trương Khánh Lê bị thay thế không dự báo bất kỳ thay đổi nào trong chính sách của Trung Quốc đối với Tây Tạng. Cả hai lãnh đạo cũ và mới của vùng tự trị này đều là người Hán.

by LTSA

Đức Tâm - Bộ Quốc phòng Trung Quốc, hôm nay, 26/08/2011, lên tiếng bác bỏ những nhận định « không có cơ sở » của Lầu năm góc trong bản báo cáo hàng năm về quốc phòng Trung Quốc. Trong bản thông cáo được gửi tới AFP, phát ngôn viên bộ Quốc phòng Trung Quốc cho rằng việc Trung Quốc phát triển quân đội và hiện đại hóa hệ thống vũ khí khí tài là bình thường, giống như mọi quốc gia khác.

Theo Bắc Kinh, bản báo cáo hàng năm của bộ Quốc phòng Mỹ gửi Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ, hôm thứ tư, 24/08/2011, đã « phóng đại cái gọi là » những đe dọa của Trung Quốc đối với Đài Loan, cho dù ngân sách quốc phòng của Trung Quốc tiếp tục tăng cao trong năm 2011.

Hôm qua, 25/08, Tân Hoa Xã đã tố cáo Hoa Kỳ can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc, « bóp méo các sự việc » và chuyển tải những « dự đoán không cơ sở ».

Trong bản báo cáo dày 94 trang, bộ Quốc phòng Mỹ nhận định rằng Bắc Kinh đã tăng cường các phương tiện tấn công nhắm vào Đài Loan và « hiện đại hóa mạng lưới vũ khí hạt nhân » qua việc trang bị những vũ khí mới.

Mặt khác, bản báo cáo cho rằng « sự biến đổi các lợi kinh tế và địa-chính trị đã làm thay đổi cơ bản nhãn quan của Trung Quốc về sức mạnh hải quân của mình ».

Lầu năm góc khẳng định là Trung Quốc đang tìm cách phát triển tên lửa đối hạm có khả năng tấn công hàng không mẫu hạm, cải tiến hệ thống radar, mở rộng hạm đội tàu ngầm tấn công và củng cố hạm đội tàu chiến.

Theo các chuyên gia quân sự, quân đội Trung Quốc luôn giữ bí mật các chương trình quân sự của mình, được đầu tư nhiều trong những năm qua, nhờ có sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, khoảng 10% mỗi năm. Qua việc tăng liên tục chi phí quốc phòng, Trung Quốc muốn hiện đại hóa bộ máy quân sự, rút ngắn khoảng cách chênh lệch với quân đội Mỹ và Nga.

Trong kế hoạch hiện đại hóa quân đội, Trung Quốc tiến hành chế tạo máy bay ném bom tiêm kích tàng hình J-20 mà Bắc Kinh hy vọng đối chọi với loại tiêm kích tàng hình F-22A Raptor của không quân Mỹ, chương trình đóng hàng không mẫu hạm. Ngày 10/08 vừa qua, Trung Quốc cho chạy thử chiếc tàu sân bay đầu tiên.

Đầu tháng Tám, Bắc Kinh đã tỏ thái độ « bất bình mạnh mẽ » trước việc chính quyền Nhật Bản quan ngại các tham vọng quân sự của Trung Quốc.

Việc Trung Quốc phát triển bộ máy quân sự diễn ra trong bối cảnh Bắc Kinh ngày càng có thái độ độc đoán khẳng định chủ quyền của mình trong các khu vực có tranh chấp ở Biển Đông, đã buộc một số nước liên quan như Việt Nam, Philippines cũng phải gia tăng đầu tư, hiện đại hóa hệ thống vũ khí, khí tài của mình.

by LTSA

Trong cuộc chiến tại miền Nam có một nghịch lý là trong khi hàng trăm ngàn thanh niên phải “xếp bút nghiên theo việc đao cung” để bảo vệ chế độ Miền Nam tự do, thì có một số thanh niên lại “được” nhởn nhơ giữa thành phố Sàigòn để làm chuyện mà họ gọi là “cách mạng” để “giải phóng miền Nam” theo chỉ thị của VC. Họ được công khai hoạt động với sự “trợ giúp” của những người lãnh đạo miền Nam vì mục đích tranh giành quyền lực mà không nghĩ gì đến đất nước như cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ, cố Tổng Thống Dương Văn Minhvà những dân biểu, giáo sư, nhà văn, nhà báo, nhà tu hành v.v… và dĩ nhiên là dưới sự chỉ đạo của cán bộ Việt Cộng.

Một sinh viên “chống Mỹ cứu nước” thứ thiệt, rất nổi tiếng thời đó là Huỳnh Tấn Mẫm (HTM). Bên cạnh là những Lê Hiếu Đằng, Hạ Đình Nguyên, Đào Hiếu v.v…

Dưới nhãn hiệu là một sinh viên Y khoa thuần túy, Mẫm nắm tới 3 chức vụ hàng đầu trong trong các tổ chức sinh viên. Chẳng những nổi tiếng trong nước mà còn được các sinh viên phản chiến Âu Mỹ đề cao.

Theo tác giả Ngành Mai, HTM khoảng tuổi cô đào cải lương nổi tiếng Thanh Nga. Và chính bà Bầu Thơ của đoàn cải lương Thanh Minh Thanh Nga đã từng mời Mẫm tham gia đoàn hát của bà vì Mẫm đóng tuồng “Cờ Lau Tập Trận” rất xuất sắc, nhưng bà mẹ của Mẫm không đồng ý. Ngành cải lương miền Nam mất một danh ca; và VC “được” một đảng viên “chống Mỹ cứu nước”… xuất sắc!

-1958 HTM được kết nạp Hội Liên Hiệp Thanh Niên Giải Phóng Sàigòn do Nguyễn Chí Vịnh (6 Chí cầm đầu).

-1965: Được kết nạp Đoàn Thanh Niên Nhân Dân Cách Mạng.

-3-2-1966: được kết nạp Đảng Nhân Dân Cách Mạng VN tức đảng CSVN.

Theo giới thiệu của dân biểu thân Cộng Hồ Ngọc Nhuận, HTM đã “tranh thủ” được Phó TT Nguyễn Cao Kỳ vì ông này muốn dùng Mẫm để “quậy phá” Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.

Ông NCK đã cho HTM mượn Dinh Quốc Khách để Tổng Hội Sinh viên Sàigon đặt trụ sở và cung cấp đầy đủ văn phòng phẩm, xe cộ, cả lựu đạn MK3. Mẫm và đồng bọn đã tổ chức một số cuộc biểu tình chống phá cuộc bầu cử. Việc làm tắc trách của ông Kỳ và bộ hạ đã khoét sâu thêm hố chia rẽ giữa các cấp lãnh đạo Quốc Gia và tiếp tay cho bọn sinh viên, học sinh VC phá rối trị an.

Sau đó,, khi bị Cảnh lực bao vây, HTM đã được NCK phái người giải thoát. Dương Văn Minh đã cho tùy viên là Thiếu Tá Trịnh Bá Lộc tới đón về ẩn náu 6 tháng trời tại tư dinh của ông ta, tức Dinh Hoa Lan.

Nhà văn Đào Hiếu, tác giả tự truyện “Lạc Đường”, kẻ mới đây vừa la làng lên vì bị VC không cho qua Mỹ thăm con. Ông “đặc công dỏm” này, theo phát hiện của nhà văn Hoàng Hải Thủy, viết về HTM bị VC vắt chanh bỏ vỏ, như sau:

“… Tội nghiệp anh Mẫm. Anh là người hiền lành, học giỏi, nhiệt tình… nhưng sau giải phóng vì đố kỵ, ganh ghét sự nổi tiếng của anh mà có người đã dìm anh không ngóc đầu lên nổi. Tiếp theo là những rủi ro tiền bạc do bà vợ gây ra khiến anh tuột dốc. Hồi thời sinh viên tôi và anh ở chung phòng 4/6 Đại học xá Minh Mạng. Lúc ấy anh học phụ khoa (gynécologie) năm thứ 4, vào Đảng năm 1968. (Chi tiết này sai. Ngày HTM được kết nạp Đảng CS là ngày 3-2-1966 theo tácgiả Bạch Diện Thư Sinh, có lẽ là bút danh của một cán bộ Tình báo của VNCH – ghi chú của LM).

Năm 1970 anh nổi tiếng khắp thế giới, nhờ vụ bắt bớ quy mô lớn mà tôi vừa thuật trên. Vai trò của anh lúc bấy giờ là vai trò công khai. Anh hoạt động cách mạng ở góc độ công khai có nghĩa là với bất cứ danh nghĩa nào: Phật giáo, Công giáo hay lực lượng thứ ba tùy theo sự chuyển biến của tình hình, tùy theo nhiệm vụ chính trị từng lúc. Nhưng không hiểu sao có tin đồn anh lừng khừng, không dứt khoát tư tưởng và người ta để anh ngồi chơi xơi nước. Cuối cùng anh bị đẩy đi Liên Xô học ba cái thứ vớ vẩn gì đó. Rồi anh về giữ chức Phó Chủ tịch Hội Chữ Thập Đỏ tp HCM. Còn bây giờ anh là bác sĩ thẩm mỹ hình như có phòng mạch đâu đó ở đường Cách Mạng tháng 8. Có lẽ anh nghèo và trong sạch”.

*

Tội nghiệp cho những kẻ theo voi hít bã mía. Tội nghiệp cho những trái chanh đã bị vắt hết nước. Nhưng đó không phải là mục đích của bài viết này.

Những kẻ như Đào Hiếu, như HTM, khi chúng tôi, những người cùng trang lứa với họ phải hy sinh mồ hôi, nước mắt và xương máu để bảo vệ những vườn khoai, nương sắn, những tiếng hát trên nương chiều, những ánh trăng dãi bạc trên những khóm mộc lan phơi mình dưới sương khuya… tức bảo vệ người dân miền Nam được sống trong tự do, no ấm thì, họ lại nhởn nhơ giữa lòng thành phố, thực hiện những chỉ thị của VC để biểu tình phá rối trị an, ám sát những sinh viên đối lập (trường hợp sinh viên Lê Khắc Sinh Nhựt).

Họ là những người thuộc cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, một công cụ của CSBV.

Cũng như những Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảng… là công cụ của VC miền Bắc.

Cùng với những Ngô Bá Thành, Nguyễn Long, linh mục Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Lý Chánh Trung v.v… là bọn “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”.

Khi con trăn miền Bắc đã nuốt trọn con nai miền Nam, cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và cái gọi là Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời đã bị loại bỏ không thương tiếc. Trương Như Tảng đã phải “vượt biên” và viết “Hồi Ký của 1 Việt Cộng”.Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa đã phải ngậm đắng nuốt cay từ bỏ cái chức Bộ Trưởng Bộ Y Tế và đã xin trả lại thẻ Đảng và được Đảng VC “chấp thuận” nhưng phải 10 năm sau mới được công bố.

Nghe nói trước khi đi theo “Bác” Hồ, Nguyện Hữu Thọ cũng đã dặn dò con cái của mình nên rời xa đảng VC (?).

*

Chuyện lạ là trong cuộc biểu tình biểu lộ lòng yêu nước vì bọn Trung Cộng lấn lướt, chèn ép Việt Nam torng vấn đề lãnh hải, về chuyện ngư dân VN lần thứ nhất xảy ra tại Sàigòn, người ta thấy những HuỳnhTấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Nguyễn Đình Đầu… xuất hiện. Và theo báo chí thì mấy ông VC này vào “tranh luận” với mấy vị đương nhiệm Thành đoàn tp Hồ Chí Minh (?). Báo chí rùm beng lên về chuyện này, nhưng bắt đầu cuộc biểu tình lần thứ 2 là coi như các vị này… biệt tích giang hồ! Dư luận cho biết là “máy cây đinh biểu tình ngày cũ” bị công an theo dõi và ngăn cấm không được ra khỏi nhà (?), chuyện chẳng biết thực hư.

*

Cuộc biểu tình lần thứ 11 tại Hà Nội đã bị dẹp ngay từ trong trứng nước. Đảng và Nhà Nước ta còn ra lệnh “truyền thông lề phải” kết tội những người biểu tình là… thế lực thù địch.

Không ai thấy mấy ông “Vua biểu tình chống Mỹ ngụy” trước tháng 4 năm 1975 lên tiếng lên tăm gì cả.

Chuyện chính quyền miền Nam có làm tay sai cho Mỹ hay không thì bây giờ mọi chuyện đều đã rõ. Và chắc bây giờ “mấy ông Vua biểu tình chống Mỹ cứu nước” trước tháng 4 năm 1975, hơn ai hết phải thấy rõ Đảng và Nhà Nước CSVN đang lộ rõ cái bản mặt tay sai bán nước cho Tàu qua việc đàn áp, đánh đập, bắt bớ những người biểu tình yêu nước.

Sao mà các ông lại im hơi, lặng tiếng làm vậy?

*

Bài hát “Giải Phóng Miền Nam” của cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, chúng tôi, những người lính bại trận Miền Nam, đã bị Miền Bắc những kẻ chiến thắng đối xử như một đoàn quân ngoại nhập – bắt phải hát trong những trại tù khổ sai mà họ đã dùng mỹ từ “cải tạo” để sơn phết bên ngoài.

Bài hát ấy có những lời rất là sắt máu như sau:

“Giải phóng miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước. Diệt đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước. Ôi xương tan, máu rơi, lòng hận thù ngất trời…!”

Đế quốc Mỹ thì những kẻ này đã “diệt” từ 36 năm trước! Cùng lúc, những kẻ này cũng đã phá tan bè lũ bán nước?!

Bài hát đó, “những người làm cách mạng để giải phóng miền Nam” như HTM, Đào Hiếu và đồng bọn cũng đã hát!

Ba mươi sáu năm qua, BÈ LŨ BÁN NƯỚC LÀ NHỮNG AI, chắc những kẻ DIỆT ĐẾ QUỐC MỸ (?) – như họ cũng đã thấy!

Đây chính là lúc mà họ phải ăn năn vì đã LẠC ĐƯỜNG – như họ đã tự nhận. Hãy có những việc làm SÁM HỐI trước khi quá muộn!

Hãy cùng toàn dân xuống đường DIỆT ĐẾ QUỐC HÁN, PHÁ TAN BÈ LŨ BÁN NƯỚC để tránh cái họa diệt vong do bọn “An Nam Quốc Vương tân thời” thông đồng với bọn Đế quốc đỏ Đại Hán!

LÃO MÓC

by LTSA

- Trước vụ cướp tiệm vàng giết 3 mạng người lấy đi hàng chục lượng tại tỉnh Bắc Giang, bọn cướp đã đột nhập 1 tiệm vàng khác tại tỉnh Hải Dương. Vụ trước cách vụ sau khoảng 24 tiếng đồng hồ.

Theo VNExpress, vụ cướp này diễn ra trong đêm 22 tháng 8 tại tiệm vàng Mạnh Cường ở thị trấn Lai Cách, tỉnh Hải Dương. Theo chủ tiệm là bà Phạm Thị Lành, kẻ trộm đã dọn sạch tất cả vòng vàng, nữ trang trong tủ kiếng lên tới 70 lượng, chưa kể một số tiền mặt và máy móc.

Chủ nhà còn cho biết kẻ trộm phá cửa sau đột nhập vào nhà, cột dây siết tay nắm cửa để chủ nhà đang ngủ ở phòng trong không thể đi ra được. Hệ thống camera và chuông báo động bị cắt điện nên chủ nhà không hề hay biết gì trong khi kẻ gian lục tung các tủ kiếng phía ngoài. Kẻ cướp rút đi êm thấm sau khi dọn sạch nữ trang, vòng vàng. Ðến sáng hôm sau, khổ chủ thức dậy mới biết vừa bị trộm.




Tại huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận khoảng 3 giờ rưỡi chiều 25 tháng 8 cũng xảy ra vụ cướp táo bạo liên quan đến vàng. Nạn nhân là một cô dâu mới tên Nguyễn Thị Kim Cúc. Hai tên cướp chờ cô dâu vừa rời nhà hàng sau đám cưới xông tới giật giỏ xách đựng hàng trăm triệu đồng tiền quà cưới của thực khách. Chiếc kiềng vàng khoảng 4 chỉ của cô dâu đang đeo trên cổ cũng bị giật phăng.

Theo báo Người Lao Ðộng, 2 tên cướp đã bị bắt tại xã Cà Ná, cách nhà hàng tiệc cưới khoảng 45 cây số.

Trong khi đó theo VNExpress, cô bé Trịnh Thị Bích 8 tuổi, nạn nhân duy nhất sống sót trong vụ cướp tiệm vàng Ngọc Bích ở huyện Bắc Giang đã qua cơn hiểm nghèo. Cô bé đã trải qua cuộc phẫu thuật kéo dài 12 tiếng đồng hồ để nối lại bàn tay phải bị chém đứt lìa.




Bé Bích đang được canh giữ ngày đêm tại bệnh viện. (PL)


by LTSA

SÀI GÒN (TH) -Cựu phó tổng thư ký tòa soạn báo Tiền Phong, ông Phan Hà Bình, bút danh Hà Phan, 42 tuổi, bị kết án 7 năm tù về tội “cưỡng đoạt tiền” của hai công ty thương mại.



Trước phiên tòa diễn ra tại Sài Gòn chiều 25 tháng 8, ông Hà Phan nhìn nhận tội trạng đã cưỡng đoạt của hai công ty tổng cộng 220 triệu đồng tương đương 11,000 đô la và 1,000 đô la tiền mặt.



Theo báo Thanh Niên, một số “tặng vật” của hai công ty này cho ông Hà Phan gồm một laptop hiệu Sony Vaio, một iPhone, một điện thoại di động Nokia và 1,000 đô tiền mặt bị tịch thu.



Theo báo Tuổi Trẻ, từ tháng 9 năm 2010, ông Hà Phan đã thu thập đầy đủ tài liệu về việc Tổng Công Ty Ðầu Tư Sài Gòn chậm thực hiện các dự án kinh tế mà ông gọi là “dự án đầu voi đuôi chuột.” Thay vì viết bài cho báo, ông này liên lạc với người đại diện của tổng công ty đòi “chung” tiền để không bị đưa lên báo, tránh ảnh hưởng xấu đến uy tín của đơn vị.



Vì không được đáp ứng, ông Hà Phan lần lượt tung lên báo tổng cộng 3 bài viết vạch trần một số hoạt động không thuận lợi của Tổng Công Ty Ðầu Tư Sài Gòn.



Chưa dừng lại ở đây, ông Hà Phan tiếp tục liên lạc với đại diện tổng công ty này đòi “chung” 200 triệu đồng để ông ngưng tung lên báo bài viết thứ tư. Ông cũng hứa hẹn sẽ viết một số bài khác “phục hồi” uy tín của tổng Công ty nếu người đại diện chịu đưa thêm 3,000 đô nữa.



Ðêm 13 tháng 10 năm 2010, ông Hà Phan bị bắt quả tang khi đang nhận tiền hối lộ của Tổng Công Ty Ðầu Tư Sài Gòn.

Sau khi vụ hối lộ này bị đổ bể, ông Hà Phan bị giám đốc công ty xây dựng Lương Tài tố cáo đã buộc ông này “chung” 1,000 đô để “ém” một bài viết bất lợi cho công ty. Tháng 3 năm 2009, tức trước đó hơn 1 năm, giám đốc công ty Lương Tài đã “chung” cho ông Hà Phan tại một quán cà phê 1,000 đô để không bị “lên báo.”

Vì vụ nhận tiền hối lộ lần đó trót lọt nên ký giả Hà Phan không ngại đi theo vết xe cũ, tiếp tục dùng quyền đăng hay không đăng bài viết của mình trên báo để buộc các công ty phải “chung” tiền.

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, tại phiên tòa, ông Hà Phan đã ngỏ lời xin lỗi hai công ty bị hại, các ký giả đồng nghiệp và đặc biệt là báo Tiền Phong, nơi ông sử dụng như một công cụ để làm tiền.

Phiên tòa xử ông Hà Phan có sự tham dự đông đảo của các ký giả trong nước. (PL)

by LTSA

NỘI (TH) - Lạm phát ở Việt Nam có thể đã lên tới đỉnh. Bây giờ, tới phiên những người làm chính sách kinh tế tài chính phải có các quyết định khó khăn, theo một bài phân tích của hãng thông tấn Reuters.

Thật là còn quá sớm để bắt đầu nới lỏng chính sách tiền tệ nhưng nếu áp lực để làm như vậy sẽ tăng lạm phát nhanh chóng nếu lạm phát bắt đầu giảm xuống trong một hai tháng tới như một số chuyên viên kinh tế dự đoán.

Sự ổn định của nền kinh tế (khoảng 100 tỉ USD) của Việt Nam và sự hấp dẫn giới đầu tư ngoại quốc phụ thuộc vào điều kiện các nhà làm chính sách có giữ vững chủ trương hay không, theo giới chuyên gia kinh tế.

“Sự nguy hiểm lớn nhất cho nền kinh tế ở lúc này là sự khủng hoảng niềm tin đối với các chính sách tác động đến hối suất đồng bạc và những dấu hiệu mất giá trị của tài sản của hệ thống ngân hàng,” theo lời nhận định của Johanna Dee Chua, kinh tế gia trưởng khu vực Á Châu Thái Bình Dương của tập đoàn ngân hàng Citi.

Phần lớn các nước Á Châu đối diện với tình trạng giá cả gia tăng, nhưng nền kinh tế Việt Nam đặc biệt dễ bị nạn này nhất. Ðây là lần thứ hai mà Việt Nam đối diện với các đợt lạm phát cao hơn 20% nội trong vòng 3 năm qua, biểu lộ sự nguy hiểm tạo ra từ chính sách kinh tế lấy tăng trưởng làm chỉ đạo, bất kể hậu quả.

Chỉ số lạm phát trong Tháng Tám 2011 là 23.20%, tháng thứ 12 có lạm phát gia tăng cứ tháng sau cao hơn tháng trước.

Tuy nhiên, tháng này có mức độ gia tăng chậm hẳn lại làm cho một số kinh tế gia thấy đôi chút hy vọng là áp lực tăng giá cả hàng hóa đã lên tới đỉnh.

Cho dù lạm phát có thể giảm, tình hình vẫn còn mong manh giữa lúc nền kinh tế thế giới vẫn chưa ổn định và ở Việt Nam thì giá nông phẩm, lương tối thiểu sẽ bắt đầu tăng từ Tháng Mười cũng như các hậu quả của lần phá giá đồng bạc 8.5% (Tháng Hai) và tăng giá điện giá xăng sau đó còn đang kéo dài.

“Lạm phát cao vẫn là thử thách lớn nhất của nền kinh tế Việt Nam trong 12 tháng tới.” Hải Phạm, một phân tích gia của ngân hàng ANZ nhật xét.

Nếu lạm phát không được kềm chế và đồng tiền vẫn bị áp lực phải hạ giá, nó sẽ xói mòn các nỗ lực ổn định nền kinh tế.

Cho đến giờ, người ta vẫn thấy nhà cầm quyền hô hò đặt ưu tiên chống lạm phát. Trần Hoàng Ngân, một trong những kinh tế gia có ảnh hưởng trong ủy ban cố vấn kinh tế của nhà nước nói rằng các biện pháp cần thiết của chính sách tiền tệ đều được sử dụng.

“Duy trì lãi suất cao và cắt hết tín dụng không còn là các lực chính để làm giảm lạm phát.” Ông Ngân nói như vậy trên tờ Người Lao Ðộng. “Vấn đề là điều hành và kềm chế giá cả hàng hóa.”

Các biện phát kiểm soát giá cả từng bị giới đầu tư ngoại quốc chống đối, nhưng nếu sự thay đổi chính sách diễn ra, có nghĩa là nới lỏng chính sách tín dụng cũng đồng thời đẻ ra rắc rối.

“Cái tốt nhất họ có thể làm giờ đây là phải nhất quán, rất nhất quán trong chính sách tiền tệ,” theo ý kiến của ông Phạm Thế Anh ở Ðại Học Kinh Tế Quốc Gia.

Ngân Hàng Nhà Nước thì có những quyết định nhiều khi không nhất quán. Họ gọi là chính sách “linh hoạt.”

Rất nhiều công ty cũng như giới ngân hàng kêu ca rằng họ khó có thể sống nổi khi mà lãi suất cho vay cao hơn 20%. Ông tân thống đốc bắn tiếng có thể sẽ hạ lãi suất một hay hai phần trăm vào Tháng Chín tới đây. Hiện cũng đang có những lời bàn tán về việc gia tăng cho vay ở khu vực sản xuất thực phẩm cũng như bớt chặt chẽ trong việc cung cấp tín dụng cho ngành địa ốc.

Một số người ở Việt Nam từng sống trong những tháng ngày chính sách tiền tệ bị thắt chặt nói rằng lãi suất quá cao phải hạ xuống thì mới chấm dứt được chu kỳ lạm phát. Nhưng một số người khác thì vẫn cho rằng hạ lãi suất cũng như “chơi với lửa.”

Theo ông Hải của ngân hàng ANZ, nếu Ngân Hàng Trung Ương Việt Nam giảm lãi suất vào Tháng Chín như thống đốc ngân hàng đề nghị mới đây, tín dụng gia tăng và tiền bạc lưu hành tăng sẽ dẫn đến lạm phát cao hơn. (TN)



by LTSA

Tin Hà Nội - Ngân hàng Nhà nước Cộng sản Việt Nam hôm qua quyết định tăng tỷ giá liên ngân hàng thêm 10 đồng mỗi đôla, kéo giá mua bán tại các ngân hàng thương mại đồng loạt tăng lên. Đôla chợ đen cũng vượt mốc 21,000 đồng. Tỷ giá liên ngân hàng do Ngân hàng Nhà nước công bố sáng nay được điều chỉnh lên 20,628 đồng một đôla thay vì mức 20,618 đồng duy trì nửa tháng qua. Đây là lần thứ hai từ đầu tháng, cơ quan này tăng tỷ giá. Vào đầu tháng, cùng ngày công bố quyết định cho nhập khẩu 5 tấn vàng, Ngân hàng Nhà nước cũng đã tăng tỷ giá liên ngân hàng thêm 10 đồng và lên 20,618 đồng một đôla.

Các ngân hàng thương mại không bỏ qua cơ hội tăng giá này, đẩy giá bán của mình lên kịch biên độ 1% cho phép. Vietcombank sáng nay báo giá mua 20,830 đồng, và bán ra 20,834 đồng một đôla. Biên độ giữa giá mua vào và bán ra vẫn để ở mức siêu hẹp là 4 đồng, cho thấy nhu cầu mua bán đang nóng. Tỷ giá liên ngân hàng tăng đúng một ngày sau khi tân Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình tuyên bố nguồn cung ngoại tệ dồi dào, cán cân tổng thể của nền kinh tế có thể thặng dư 2.5 đến 4.5 tỷ đô-la vào cuối năm.

Đương sự cũng tiết lộ từ tháng 4 tới nay cơ quan này đã hút được 6 tỷ đô-la từ thị trường để tăng dự trữ ngoại hối quốc gia và đủ để can thiệp thị trường khi cần thiết. Tuy nhiên nhân vật này cũng thừa nhận tỷ giá có thể chịu sức ép nhất thời bởi diễn biến giá vàng, nhất là khi giá trong nước cao hơn nhiều so với thế giới kích thích thu cầu nhập khẩu vàng. Thị trường ngoại tệ tự do đã chạm mức 21,000 đồng từ chiều qua và tới sáng nay, một số điểm thu đổi ở phố ngoại tệ Hà Trung đã chào bán với giá 21,020 đồng một đôla, trong khi mua vào 21,000 đồng.



Nguồn: SBTN

by LTSA

AN (TT) - Vì dư luận phản đối kết luận vụ ký giả Hoàng Hùng bị vợ thiêu sống tại nhà riêng đầu năm nay của công an, Viện Kiểm Sát tỉnh Long An đã quyết định tăng thời hạn điều tra thêm 30 ngày nữa.

Quyết định này được chính thức thông báo vào ngày 25 tháng 8 cho rằng “vụ án phức tạp, còn nhiều điều khuất tất cần phải làm sáng tỏ.”

Báo Tuổi Trẻ cho biết, đầu tháng 8 vừa qua, công an tỉnh Long An thông báo hoàn tất cuộc điều tra vụ ký giả Hoàng Hùng của báo Người Lao Ðộng bị vợ thiêu sống. Hồ sơ kết luận điều tra được chuyển sang Viện Kiểm Sát tỉnh Long An để nơi đây ra quyết định khởi tố thủ phạm đốt chết chồng là bà Trần Thúy Liễu 40 tuổi, ngụ tại thành phố Tân An về tội giết người.

Tuy nhiên, ngày 5 tháng 8, gia đình nạn nhân và luật sư riêng của họ kháng cáo kết luận của công an tỉnh Long An, cho rằng cuộc điều tra này “không tới nơi tới chốn” và “có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm.”

Luật Sư Nguyễn Văn Ðức, đại diện của mẹ của cố ký giả Hoàng Hùng đòi công an tỉnh Long An phải điều tra lại vì chưa làm sáng tỏ âm mưu giết người của kẻ thứ ba.

Theo Luật Sư Ðức, nhiều bằng chứng cho thấy có một người đàn ông đi mua sợi dây dù để dựng hiện trường giả trong vụ án. Mặt khác, vụ đốt cháy ký giả Hoàng Hùng có đến 2 mồi lửa chứ không phải một theo kết luận điều tra của công an. Ông Ðức cho rằng những chứng cứ này cho thấy có tòng phạm trong vụ án mạng mà bà Trần Thúy Liễu cố ý che giấu.

Hơn nữa, nguyên nhân dẫn đến vụ đốt chồng theo kết luận của công an tỉnh Long An là vì thủ phạm bị chồng là ký giả Hoàng Hùng ghen tuông, đánh đập. Gia đình nạn nhân phản đối điều kết luận này vì theo họ và theo lời xác nhận của 2 cô con gái của vợ chồng ông Hoàng Hùng thì bà Thúy Liễu chưa hề bị chồng đánh một bạt tai.

Ðược biết thêm, cuối tháng 3 năm nay cũng xảy ra vụ vợ thắt cổ chồng đến chết rồi tưới xăng đốt xác chồng tại tỉnh Nghệ An. Hung thủ cũng là “một bà Liễu,” - Cao Thị Liễu chỉ lãnh án 14 năm tù giam. (PL)




by LTSA

NỘI (TH) - Ba người cuối cùng trong số khoảng 50 người biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội bị công an bắt giữ hôm Chủ Nhật, 21 tháng 8 vừa được thả sau hơn 4 ngày giam giữ và thẩm vấn.

Bà Ðặng Bích Phượng, anh Nguyễn Văn Dũng, và bà Bùi Thị Bích Hàng được lần lượt thả ra lúc 6 giờ chiều ngày Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011 từ nhà giam Hỏa Lò.

Một nhóm bạn hữu cùng tham gia biểu tình chống Trung Quốc đã tới trước trụ sở nhà giam để đón.

Tin tức trên trang Dân Làm Báo cho hay: “Hiện tại, mọi người đang cùng động viên, chia sẻ niềm vui với những người yêu nước. Tinh thần của cả ba người là chị Bùi Hằng, chị Bích Phượng và anh Dũng Aduka vẫn rất mạnh mẽ và vững vàng.”

Theo nguồn tin này, “sức khỏe chị Bùi Thị Minh Hằng lúc này tạm ổn, mặc dù chị đã tuyệt thực, không ăn uống suốt nhiều ngày qua để phản đối việc làm thô bạo của cơ quan CA đối với người yêu nước!”

Trong số những người tới đón thấy có nhiều người như Blogger Người Buôn Gió, sinh viên Nguyễn Tiến Nam, Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, anh Nguyễn Chí Ðức...

Hãng thông tấn AFP tường thuật theo lời phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hà Nội nói rằng những người trên tuy được trả tự do nhưng sẽ bị tiếp tục điều tra.

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011 là Chủ Nhật thứ 11 diễn ra cuộc biểu tình chống Trung Quốc bá quyền bành trướng bất chấp các lời đe dọa đàn áp của nhà cầm quyền địa phương.

Chỉ vừa diễn ra được ít phút lúc 8 giờ 30 phút, một đoàn đông đảo công an thường phục đã bắt tất cả những người tham gia biểu tình. Phần lớn được thả ngay trong ngày và chỉ 11 người bị giữ lại. Tám người được thả hôm Thứ Hai và 3 người cuối cũng được thả hôm Thứ Năm.



Ngày 18 tháng 8, 2011, nhà cầm quyền thành phố Hà Nội ra văn bản cấm biểu tình nhưng không theo đúng luật lệ ban hành văn bản qui phạm pháp luật, 25 người gồm nhiều nhân vật nổi tiếng đã ký tên chung trong một bức thư phản đối, nói đó là một văn bản không có giá trị pháp lý.

Văn bản cấm biểu tình của nhà cầm quyền Hà Nội không có người ký tên chịu trách nhiệm, không gửi cho ai mà chỉ nói trống không.

Ngày 25 tháng 8, 2011, tờ An Ninh Thủ Ðô, báo tuyên truyền của Sở Công An thành phố Hà Nội viết một bài vừa đe dọa vừa vu cho các người biểu tình chống Trung Quốc là “mượn chiêu bài chống Trung Quốc âm mưu xâm lược các vùng biển Việt Nam nhưng mục đích chính là gây rối trật tự công cộng, thí điểm mô hình biểu tình chống Nhà nước.” (TN)



by LTSA

Các viên chức ngoại giao Việt Nam và Trung Quốc đang có những vòng đàm phán kín để giải quyết các tranh chấp trên biển Đông, tờ nhật báo tiếng Anh ‘Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng’ có trụ sở ở Hong Kong đưa tin hôm thứ 4 ngày 24/8.

Theo bài báo này, có tiêu đề là ‘Việt Nam không thành trong việc đưa Trung Quốc vào bàn đàm phán về Hoàng Sa’, tác giả cho biết Trung Quốc bác bỏ đề xuất của Việt Nam đưa Hoàng Sa thành một nội dung đàm phán về các bất đồng trên Biển Đông.

“Các cuộc đàm phán còn đang trong giai đoạn phôi thai, về mặt kỹ thuật là đang thiết lập một cơ chế với các nguyên tắc hướng dẫn đàm phán,” bài báo viết.

Bài báo cũng cho biết là ‘quần đảo Hoàng Sa là điểm khúc mắc chính vì Bắc Kinh thậm chí còn không chấp nhận là quần đảo này đang có tranh chấp'.

Việt Nam đã thừa nhận
“Không có gì để đàm phán cả,” bài báo dẫn lời TS Vương Hàn Lĩnh, một học giả nghiên cứu các vấn đề trên biển và luật pháp quốc tế tại Học viện khoa học xã hội Bắc Kinh, nói.

“Chủ quyền của Trung Quốc đối với Tây Sa [Hoàng Sa] chưa bao giờ phải bàn cãi,” ông nói thêm.

Lập luận mà TS Vương đưa ra là ‘Chính phủ Việt Nam trước đây cũng đã từng thừa nhận [chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa]’, với hàm ý nhắc đến công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký năm 1958 công nhận và tôn trọng quyết định về hải phận của Trung Quốc.

TS Vương nói rất dứt khoát là ‘đàm phán về các nỗ lực hợp tác – bảo vệ tài nguyên, tìm kiếm cứu nạn và những vấn đề khác – là một chuyện’, nhưng còn chủ quyền của Trung Quốc ‘lại là chuyện khác’.

Tác giả bài báo kết luận: ‘Việt Nam có vẻ như là đã thất bại trong nỗ lực mới nhất nhằm thuyết phục Trung Quốc mở các vòng đàm phán về những tranh chấp lãnh thổ đang âm ỉ bấy lâu nay ở quần đảo Hoàng Sa’.

Tuy nhiên, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga được dẫn lời nói: “Các cuộc đàm phán vẫn đang tiếp tục”

“Chúng tôi đã nhiều lần nói rõ lập trường của mình là quần đảo Hoàng Sa phải là một trong những nội dung đàm phán giữa Việt Nam và Trung Quốc về các vấn đề trên biển,” bà Nga nói.

Bài báo cũng nói là sau vòng đàm phán mới đây nhất, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có nhắc đến ‘những đồng thuận ban đầu về một số vấn đề’. Tuy nhiên dường như Hoàng Sa không nằm trong sự đồng thuận này.

Các quan chức Trung Quốc vẫn chưa có bình luận gì về chi tiết của các cuộc đàm phán mà hiện nay đã diễn ra đến vòng thứ tám. Tuy nhiên các nhà đàm phán và học giả của Trung Quốc đã nhắc đi nhắc lại rằng việc Trung Quốc chiếm giữ Hoàng Sa không phải là vấn đề để đàm phán với Hà Nội.

Bài báo cũng phân tích sự khác biệt trong cách tiếp cận đàm phán giữa Bắc Kinh và Hà Nội.

“Trong khi Bắc Kinh một mặt cam kết hợp tác với Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam về Biển Đông, mặt khác họ vẫn luôn yêu cầu giải quyết những bất đồng cụ thể theo từng vấn đề một chứ không theo kiểu một gói giải pháp cho cả khu vực như Asean yêu cầu,” bài báo viết.

Trong khi đó, lập trường của Hà Nội là “đàm phán trực tiếp với Bắc Kinh về các tranh chấp cụ thể giữa hai bên và sẽ mở rộng đàm phán nếu tranh chấp có dính đến nhiều quốc gia khác nữa”.

“Vấn đề là có vẻ như họ [Việt Nam và Trung Quốc] không đi được xa lắm bất chấp những tiến bộ đã đạt được trước đây,” một nhà phân tích được dẫn lời nhận xét.

Về các vòng đàm phán hiện đang diễn ra giữa ‘hai người anh em cộng sản nếu không muốn nói là những người láng giềng không tin nhau’, bài báo cho biết chúng ‘diễn ra rất bí mật nhưng vẫn được khu vực theo dõi sát sao’.

Bài báo cũng nhắc lại là kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ vào năm 1991, Bắc Kinh và Hà Nội đã giải quyết thành công những tranh chấp ở đường biên giới trên bộ dài 1.400 cây số đi qua những khu vực nhiều đồi núi cũng như những tranh chấp ở Vịnh Bắc Bộ sau những vòng đàm phán kéo dài và hết sức khó khăn.

Tuy nhiên, kết quả của các vòng đàm phán biên giới trên bộ và vịnh Bắc Bộ này bị dư luận một số người Việt trong và ngoài nước cho rằng đã làm Việt Nam 'mất nhiều đất đai vào tay Trung Quốc'.



Nguồn: BBC

by LTSA

Các viên chức ngoại giao Việt Nam và Trung Quốc đang có những vòng đàm phán kín để giải quyết các tranh chấp trên biển Đông, tờ nhật báo tiếng Anh ‘Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng’ có trụ sở ở Hong Kong đưa tin hôm thứ 4 ngày 24/8.

Theo bài báo này, có tiêu đề là ‘Việt Nam không thành trong việc đưa Trung Quốc vào bàn đàm phán về Hoàng Sa’, tác giả cho biết Trung Quốc bác bỏ đề xuất của Việt Nam đưa Hoàng Sa thành một nội dung đàm phán về các bất đồng trên Biển Đông.

“Các cuộc đàm phán còn đang trong giai đoạn phôi thai, về mặt kỹ thuật là đang thiết lập một cơ chế với các nguyên tắc hướng dẫn đàm phán,” bài báo viết.

Bài báo cũng cho biết là ‘quần đảo Hoàng Sa là điểm khúc mắc chính vì Bắc Kinh thậm chí còn không chấp nhận là quần đảo này đang có tranh chấp'.

Việt Nam đã thừa nhận
“Không có gì để đàm phán cả,” bài báo dẫn lời TS Vương Hàn Lĩnh, một học giả nghiên cứu các vấn đề trên biển và luật pháp quốc tế tại Học viện khoa học xã hội Bắc Kinh, nói.

“Chủ quyền của Trung Quốc đối với Tây Sa [Hoàng Sa] chưa bao giờ phải bàn cãi,” ông nói thêm.

Lập luận mà TS Vương đưa ra là ‘Chính phủ Việt Nam trước đây cũng đã từng thừa nhận [chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa]’, với hàm ý nhắc đến công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký năm 1958 công nhận và tôn trọng quyết định về hải phận của Trung Quốc.

TS Vương nói rất dứt khoát là ‘đàm phán về các nỗ lực hợp tác – bảo vệ tài nguyên, tìm kiếm cứu nạn và những vấn đề khác – là một chuyện’, nhưng còn chủ quyền của Trung Quốc ‘lại là chuyện khác’.

Tác giả bài báo kết luận: ‘Việt Nam có vẻ như là đã thất bại trong nỗ lực mới nhất nhằm thuyết phục Trung Quốc mở các vòng đàm phán về những tranh chấp lãnh thổ đang âm ỉ bấy lâu nay ở quần đảo Hoàng Sa’.

Tuy nhiên, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga được dẫn lời nói: “Các cuộc đàm phán vẫn đang tiếp tục”

“Chúng tôi đã nhiều lần nói rõ lập trường của mình là quần đảo Hoàng Sa phải là một trong những nội dung đàm phán giữa Việt Nam và Trung Quốc về các vấn đề trên biển,” bà Nga nói.

Bài báo cũng nói là sau vòng đàm phán mới đây nhất, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có nhắc đến ‘những đồng thuận ban đầu về một số vấn đề’. Tuy nhiên dường như Hoàng Sa không nằm trong sự đồng thuận này.

Các quan chức Trung Quốc vẫn chưa có bình luận gì về chi tiết của các cuộc đàm phán mà hiện nay đã diễn ra đến vòng thứ tám. Tuy nhiên các nhà đàm phán và học giả của Trung Quốc đã nhắc đi nhắc lại rằng việc Trung Quốc chiếm giữ Hoàng Sa không phải là vấn đề để đàm phán với Hà Nội.

Bài báo cũng phân tích sự khác biệt trong cách tiếp cận đàm phán giữa Bắc Kinh và Hà Nội.

“Trong khi Bắc Kinh một mặt cam kết hợp tác với Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam về Biển Đông, mặt khác họ vẫn luôn yêu cầu giải quyết những bất đồng cụ thể theo từng vấn đề một chứ không theo kiểu một gói giải pháp cho cả khu vực như Asean yêu cầu,” bài báo viết.

Trong khi đó, lập trường của Hà Nội là “đàm phán trực tiếp với Bắc Kinh về các tranh chấp cụ thể giữa hai bên và sẽ mở rộng đàm phán nếu tranh chấp có dính đến nhiều quốc gia khác nữa”.

“Vấn đề là có vẻ như họ [Việt Nam và Trung Quốc] không đi được xa lắm bất chấp những tiến bộ đã đạt được trước đây,” một nhà phân tích được dẫn lời nhận xét.

Về các vòng đàm phán hiện đang diễn ra giữa ‘hai người anh em cộng sản nếu không muốn nói là những người láng giềng không tin nhau’, bài báo cho biết chúng ‘diễn ra rất bí mật nhưng vẫn được khu vực theo dõi sát sao’.

Bài báo cũng nhắc lại là kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ vào năm 1991, Bắc Kinh và Hà Nội đã giải quyết thành công những tranh chấp ở đường biên giới trên bộ dài 1.400 cây số đi qua những khu vực nhiều đồi núi cũng như những tranh chấp ở Vịnh Bắc Bộ sau những vòng đàm phán kéo dài và hết sức khó khăn.

Tuy nhiên, kết quả của các vòng đàm phán biên giới trên bộ và vịnh Bắc Bộ này bị dư luận một số người Việt trong và ngoài nước cho rằng đã làm Việt Nam 'mất nhiều đất đai vào tay Trung Quốc'.



Nguồn: BBC

by LTSA

Iraq đã triệu tập Đại sứ Thổ Nhĩ Kỳ tới để yêu cầu chấm dứt các cuộc không kích của Thổ Nhĩ Kỳ nhắm vào các vị trí của phiến quân người Kurd ở miền bắc Iraq.

Hôm thứ Năm Bộ Ngoại Giao Iraq nói rằng họ đã đưa ra phản kháng chính thức về các cuộc không kích vừa kể làm 7 thường dân thiệt mạng.

Hôm thứ Ba, Thổ Nhĩ Kỳ nói rằng họ đã tiêu diệt khoảng từ 90 tới 100 phiến quân người Kurd ở miền bắc Iraq kể từ khi tung ra các cuộc không kích và pháo kích trong tuần lễ trước.

Các cuộc tấn công này theo sau vụ tăng vọt các cuộc tấn công của Đảng Công Nhân Người Kurd, PKK, nhắm vào quân đội Thổ Nhĩ Kỳ.

Hôm Thứ Năm, nhà chức trách Thổ Nhĩ Kỳ cho hay một vụ nổ bom bên đường đã làm nhiều binh sĩ bị thương khi đang di chuyển trên một xe buýt nhỏ. Chưa có ai nhận trách nhiệm về vụ tấn công xảy ra tại tỉnh Hakkari, gần biên giới với Iraq.

Từ tháng Bảy tới nay, phiến quân người Kurd tranh đấu cho quyền tự trị trong vùng đã hạ sát khoảng 40 binh sĩ Thổ Nhĩ Kỳ.



Nguồn: VOA

by LTSA
Trong thời gian qua tại Việt Nam xảy ra tình trạng một số trường hợp công dân bị bắt một cách đột ngột và thời gian tạm giữ vượt quá qui định của phát luật.


Gây hoang mang reo rắc sợ hãi
Gia Minh trình bày thông tin liên quan những trường hợp đáng chú ý đó.
Thông tin từ gia đình của hơn chục thanh niên, sinh viên Công giáo bị bắt trong đợt bắt đầu từ ngày 30 tháng 7 đến tuần đầu tháng 8 vừa qua cho biết năm người trong số họ vào ngày 18 tháng 8 vừa qua mới nhận được thông báo chính thức từ Bộ Công An cho biết họ là thành viên của Đảng Việt Tân và bị kết tội âm mưu lật đổ chính quyền Việt Nam theo điều 79 Bộ luật hình sự Việt Nam.
Đó là các anh Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Văn Duyệt, Hồ Đức Hòa và Đặng Xuân Diệu. Hiện họ đang bị giam giữ tại trại tạm giam B14 của Bộ Công An ở phường Thịnh Liệt, quận Thanh Trì, thành phố Hà Nội.
Thân nhân của những người được thông báo như thế vào ngày 23 tháng 8 đã đến tại nơi với mong muốn được thăm gặp nhưng đã không được tọai nguyện.

Nếu đến nhà bắt thì tôi còn biết chứ bắt ở ‘ngòai đường, ngòai chợ’,
mà tôi lên xã hỏi thì xã nói không biết, chỉ ra ngòai Bộ. Tại Bộ, khi
họ thấy tôi vào thì cất bảng, cất tên hết; tôi mang đơn ra mà họ không
tiếp đơn và đuổi tôi về.

Bà Đinh Thị Oanh
Đối với họ đến nay qui trình bắt giữ thân nhân của họ cũng như việc công an gửi văn bản đến cho gia đình họ

vẫn không thuyết phục vì theo những hiểu biết thông thường về phát luật của họ thì hành xử của phía công an từ địa phương đến trung ương vừa qua là không hiểu được.
Bà Đinh Thị Oanh, vợ của anh Nguyễn Xuân Anh trình bày về điều này:
Nếu đến nhà bắt thì tôi còn biết chứ bắt ở ‘ngòai đường, ngòai chợ’, mà tôi lên xã hỏi thì xã nói không biết, chỉ ra ngòai Bộ. Tại Bộ, khi họ thấy tôi vào thì cất bảng, cất tên hết; tôi mang đơn ra mà họ không tiếp đơn và đuổi tôi về.
Anh trai của anh Nguyễn Văn Duyệt là ông Nguyễn Văn Thu cũng có ý kiến:
Nếu muốn bắt một tội nhân nào đó phải có thông báo về xã, về phường; trước khi bắt phải đọc lệnh. Trong những trường hợp này giống ‘bắt cóc’. Bây giờ từ mới gọi là ‘khủng bố, bắt cóc con tin’… Chúng tôi không hiểu, nhưng làm như vậy là chưa đúng.
Đối với cáo buộc thân nhân của họ là thành viên của Đảng Việt Tân, một tổ chức chính trị họat động công khai tại Hoa Kỳ nhưng chính quyền Hà Nội từng lên án là tổ chức khủng bố, thì thân nhân của những người bị buộc như thế tỏ ra ngạc nhiên.

Bảo vệ chính quyền chứ không phải nhân dân
Vợ anh Nguyễn Xuân Anh, trình bày về điều đó:
Chồng tôi là người sống đạo đức, hiền lành, năng tay công việc. Trước đây chồng tôi cũng làm bên xã, cũng ‘yêu nước’, tìm hiểu thế này thế kia. Công việc chính của chồng tôi là làm đá, bán hàng. Rồi đi tập kèn thổi ở lễ, đi dạy võ. Kể cả làm mất lòng ai cũng không.Tôi chả thấy chồng đi đâu.
Một người thấp bé nhẹ cân như thế làm sao mà ‘lật đổ’ được những ông chức to quyền cao, với nhiều mưu mô.
Từ phản động lâu nay tôi nghe người ta nói công an phản động không lo cho dân, nay thì công an lại nói dân phản động. Hai bên nói thế tôi không biết ai đúng ai sai. Còn nói dân ‘lật đổ nhà nước CHXHCNVN’ thì tôi

Từ phản động lâu nay tôi nghe người ta nói công an phản động không
lo cho dân, nay thì công an lại nói dân phản động. Hai bên nói thế tôi
không biết ai đúng ai sai. Còn nói dân ‘lật đổ nhà nước CHXHCNVN’ thì
tôi thấy họ xem dân như rác như rơm…

Bà Đinh Thị Oanh

Và ông Nguyễn Văn Thu có lập luận:
Chế độ Nhà Nước lấy thế đè lực như thế. Nếu không làm gì nên tội thì việc bắt bớ như thế mấy anh đó không ngại gì. Đối với gia đình nếu các anh đó làm những gì vi phạm phát luật hay lương tâm con người mới sợ, chứ còn làm những việc lành, công đức bị Nhà nước hiểu lầm hay bắt bớ thì là ‘vinh dự’.
Có thể những anh đó thấy Nhà Nước làm những gì không đúng theo như Bác Hồ, Đảng nói, thậm chí còn làm ngựơc lại. Những anh ấy làm những việc như ‘bảo vệ sự sống’, đòi những sự tốt đẹp cho con người. Nhà nước nói làm thế là ngựợc lại, nên trong truờng hợp đó bị bắt thì gia đình rất mừng, không có gì đáng ngại…
Ngòai trường hợp của những thanh niên- sinh viên Công giáo thuộc giáo phận Vinh bị bắt đi một cách đột ngột không có thông báo như vừa nêu. Vào chủ nhật 21 tháng 8 vừa qua, có một số người tham gia biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, cũng bị bắt giam đưa về trại giam Hỏa Lò cho đến hôm nay 25 tháng 8 vẫn

chưa được thả ra; mặc dù thời hạn tạm giam ba ngày đã hết trước đó nhiều giờ. Đó là trường hợp của bà Bùi Minh Hằng, bà Đặng Bích Phương, và anh Lê Văn Dũng.
Luật sư Lê Quốc Quân nói về qui định của phát luật và chuyện cơ quan công hành xử không theo luật định:
Những người đó có thể đương sự tạm giữ đã có giấy tờ rồi như quyết định tạm giữ, bắt người…; nhưng buộc phải thông báo với gia đình. Gia đình phải đi đòi. Luật qui định như thế nhưng tại Việt Nam người ta có thể hành xử không có luật hay theo mục đích, chỉ thị đặc biệt của họ. Nhiều trường hợp nếu không biết sẽ không có thông tin gì cả.
Anh Nguyễn Tiến Nam, một người từng bị công an giam giữ, có ý kiến:
Họ nói rằng đó là qui định của họ; nếu muốn kiện thì khi ra khỏi khu vực của họ đi đâu kiện thì kiện, đó là luật của họ.
Tại Việt Nam có câu khẩu hiệu “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật’. Thế nhưng qua những trường hợp vừa nêu, cơ quan công lực đã không thực hiện đúng những qui định của luật pháp khiến những người trong cuộc không thể ‘tâm phục, khẩu phục’.

Nguồn tin mới nhất chúng tôi nhận được cho biết vào khoảng 6 giờ 30 chiều hôm nay 25 tháng 8, nhà chức trách đã trả tự do cho ba người xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hôm chủ nhật 21 tháng 8 vừa qua,

đó là bà Bùi Minh Hằng, bà Đặng Bích Phương, và anh Lê Văn Dũng.

Gia Minh, RFA



by LTSA

Ở đời ai cũng muốn được và sợ mất. Nhưng làm thế nào để được và không mất thì không phải ai cũng biết cách làm. Vì không phải cứ thu vào là được. Không phải cứ buông ra là mất. Trái lại rất nhiều khi phải chịu mất trước rồi mới được sau. Mất nhỏ để được lớn. Mất ít để được nhiều. Đó hầu như là qui luật trong đời sống hằng ngày. Ta dễ hiểu điều này trong bối cảnh nền kinh tế thị trường hiện nay. Nhà đầu tư muốn được lợi nhuận cao, sẽ không giữ kỹ tiền của trong nhà, buộc chặt lại rồi đem chôn giấu đi, trái lại phải huy động hết vốn liếng hiện có trong nhà đổ vào đầu tư. Vốn lớn thì lời mới lớn.

Muốn được phải chịu mất trước. Đời sống đạo đức không đi ra ngoài qui luật đó. Chúa Giêsu dạy ta: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình đi, vác thập giá mà theo”.

Đi theo Chúa là đi vào con đường của Chúa.

Con đường của Chúa là con đường từ bỏ. Cuộc đời Chúa Giêsu là một cuộc từ bỏ không ngừng. Từ bỏ trời để xuống đất. Từ bỏ địa vị Thiên Chúa để làm người. Từ bỏ cuộc sống an nhàn nơi thôn làng để đi vào cuộc phiêu lưu rao giảng Tin Mừng. Từ bỏ cứu thế bằng con đường dễ dãi do ma quỉ xúi giục, để đi vào con đường chật hẹp khó khăn theo ý Đức Chúa Cha. Cuộc từ bỏ cam go nhất chính là từ bỏ ý riêng mình. Đó là một cuộc chiến khốc liệt khiến Người phải toát mồ hôi máu. Nhưng Người đã đi đến cùng con đường từ bỏ. Hình ảnh Người chết trần trụi trên thánh giá là hình ảnh một người từ bỏ tất cả đến tận cùng. Không còn một chút hơi thở. Không còn một giọt máu. Không còn một chút danh dự. Không còn gì cả.

Con đường của Chúa là con đường thánh giá. Người đã ôm lấy thánh giá và vác. Không phải chỉ là thánh giá gỗ trên đường lên Núi Sọ, nhưng là thánh giá cuộc sống trải dài suốt đời người. Thánh giá kiếp người. Thánh giá kiếp nghèo. Thánh giá bị chống đối. Thánh giá bị hiểu lầm. Thánh giá bị bỏ rơi. Thánh giá bị phản bội. Thánh giá thách thức. Thánh giá thất bại. Thánh giá oan ức. Thánh giá tủi nhục. Thánh giá cô đơn. Thánh giá nặng lắm nên nhiều lần Người đã ngã xuống. Thánh giá ghê sợ lắm nên Người đã có lần muốn chối bỏ. Nhưng rồi Người lại đứng lên tiếp tục vác đi cho đến cùng, cho trọn con đường.

Nhưng nếu đường của Chúa Giêsu chỉ dừng tại đây thì đó là một con đường bế tắc. Nếu định mệnh của Chúa Giêsu kết thúc tại Núi Sọ thì đó là một định mệnh diệt vong. Không! con đường của Chúa còn là con đường phục sinh. Định mệnh của Chúa là một định mệnh vinh quang.

Con đường thánh giá là con đường dẫn đến phục sinh. Con đường từ bỏ là con đường dẫn tới vinh quang. Phải qua sự chết mới đến sự sống. Phải qua tủi nhục mới đến vinh quang. Phải qua gian khổ mới đến hạnh phúc. Thánh Phaolô đã hiểu biết tường tận con đường của Chúa nên đã nói: “Chúa Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chuá mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: “Chúa Giêsu Kitô là Chúa” (Pl 2, 6-11).

Cũng thế, khi mời gọi ta bước theo Người, Người không muốn ta đi vào tàn lụi diệt vong, nhưng muốn ta triển nở đến viên mãn. Nên Người nói tiếp: “Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy”.

Như thế từ bỏ không phải để mất mà để được, được lại một cách sung mãn, hoàn hảo và cao cả phong phú hơn gấp bội. Mất hiện tại để được tương lai. Mất đời này để được đời sau. Mất phàm tục để được thần thiêng. Mất tạm bợ để được vĩnh cửu.

Thánh Phanxicô Khó Nghèo đã cảm nghiệm sâu xa chân lý này nên đã thốt lên lời ca bất hủ: “Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.

Lạy Chúa, xin cho con biết từ bỏ mình để được chính Chúa, nguồn mạch hạnh phúc của con.

GỢI Ý CHIA SẺ

1) Mất trước được sau. Bạn áp dụng câu này trong đời sống đạo thế nào?

2) Chúa Giêsu mời gọi: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo”. Bạn nghĩ sao về đòi hỏi này của Chúa, có quá khắt khe không?

3) Hạnh phúc không có sẵn nhưng phải phấn đấu mới đạt được. Bạn có tâm đắc điều này không?

TGM. Ngô Quang Kiệt

Thứ năm, ngày 25 tháng tám năm 2011 by LTSA

Số liệu của Tổng cục Thống kê ở Hà Nội đưa ra được tờ Bloomberg News trích đăng ngày 25/8 cho thấy trong tháng 8 này, Việt Nam có thể xuất 600.000 tấn gạo ra nước ngoài, tức thấp hơn lượng gạo xuất cảng cùng thời gian năm ngoái là 2,44%.

Trong tháng rồi, cả nước xuất 652.000 tấn gạo, thấp hơn so với mức đánh giá ban đầu đưa ra là 700.000 tấn.

Tổng cộng trong 8 tháng đầu năm nay, lượng gạo xuất khẩu của Việt Nam ước đạt trên 5,3 triệu tấn, tăng 6,5% so với cùng kỳ năm ngoái.

Nguồn: Bloomberg News, DVT.vn

by LTSA

Đó là nhận định của thượng nghị sĩ Mỹ Jim Webb phát biểu với báo giới ngày 24/8 từ Hà Nội nhân dịp ghé thăm Việt Nam trong chuyến công du Châu Á từ ngày 12 đến ngày 25 tháng này.

Thượng nghị sĩ Jim Webb thuộc đảng Dân chủ, Chủ tịch tiểu ban Đông Nam Á-Thái Bình Dương thuộc Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Hoa Kỳ, khẳng định căng thẳng ở Biển Đông sẽ không bao giờ giải quyết được qua các cuộc đàm phán tay đôi giữa Bắc Kinh với các nước láng giềng trong khu vực và các sự cố ở vùng biển tranh chấp sẽ tiếp diễn trừ phi đạt được một giải pháp đa phương, tất cả các bên có thể cùng làm việc với nhau.

Lý do được ông đưa ra là sự bất cân xứng quyền lực giữa Trung Quốc với các quốc gia Đông Nam Á và tính chất phức tạp của vấn đề.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền trên toàn bộ Biển Đông và đề nghị giải quyết tranh chấp bằng các cuộc đàm phán song phương với từng quốc gia một, nhưng các nước khác e rằng phương pháp này sẽ khiến cho vị thế thương lượng của họ bị yếu thế.

Thượng nghị sĩ Jim Webb của Hoa Kỳ cho rằng thử thách chính là tìm ra một diễn đàn thích hợp để thảo luận vấn đề và đạt được sự nhất trí của Trung Quốc.

Hồi tháng 6, thượng viện Hoa Kỳ thông qua nghị quyết do thượng nghị sĩ Webb bảo trợ lên án Trung Quốc dùng võ lực trong tranh chấp Biển Đông và kêu gọi một giải pháp đa phương để giải quyết căng thẳng tại đây.



Nguồn: AFP, Mofa.gov