Thứ bảy, ngày 30 tháng tư năm 2011 by LTSA

SÀI GÒN (NV) - Blogger Thiên Sầu bị công an bắt giam, mặc dù blogger này chỉ viết bài về du lịch, thắng cảnh. Thiên Sầu, tên là Ngô Thanh Tú, bị giam từ hôm 25 tháng 4 tới nay vì bị nghi ngờ “chống đối,” “đòi đa nguyên đa đảng” và “tham gia câu lạc bộ Nhà Báo Tự DoBlogger Thiên Sầu, thường viết bài về thắng cảnh du lịch, trong một tấm hình chụp trên đảo Bình Ba. (Hình: Facebook)


Thiên Sầu trước đây bị đuổi học và không được chứng nhận tốt nghiệp đại học cũng vì những cớ như trên.

Việc bắt blogger Thiên Sầu diễn ra bất ngờ, nhưng cũng gần như là tình cờ vì blogger Thiên Sầu bất chợt có mặt tại Sài Gòn. Trước đó, Thiên Sầu sau khi bị đuổi học đã về quê ở miền Trung sinh sống.

Theo lời kể của Duy Ngọc, một người bạn Internet của Thiên Sầu, ngay sau khi bị giam mới có 3 ngày đã suy yếu hẳn đi. “Trước hắn que tăm, giờ còn như là cây kim... mặt hốc hác có vẻ mất ngủ nhiều,” Duy Ngọc viết trên Facebook.

Duy Ngọc cho biết, ngày 24 tháng 4, Thiên Sầu gọi từ Nha Trang nói sẽ vô Sài Gòn, muốn ngủ đêm tại nhà Duy Ngọc để sáng hôm sau bay đi du lịch Thái Lan. Duy Ngọc viết:

“Tối đó hắn có vẻ rất háo hức trước chuyến đi chơi mơ ước, nói qua đó sẽ ráng đi chỗ này chỗ kia cho biết xứ người ta sao. Hắn cầm cuốn cẩm nang du lịch đọc say sưa đến tận khuya lắc khuya lơ mới ngủ.”

Sáng 25 tháng 4, chở ra phi trường, về lại nhà thì lại nhận được điện thoại của Thiên Sầu nói không đi được, “người ta không cho lên máy bay.”

Thiên Sầu bị biệt tích từ đó tới chiều 28 tháng 4, khi gọi lại cho Duy Ngọc và nhờ chở về.

Theo lời kể của Duy Ngọc, Thiên Sầu hẹn ở đường Phan Ðăng Lưu chỗ chợ Bà Chiểu. Khi Duy Ngọc ra tới góc Phan Ðăng Lưu-Lê Quang Ðịnh, “ngoài Thiên Sầu, còn có 3 bác công an mặc thường phục (1 bác tầm 60, 2 bác kia trẻ).”

Ba người công an nói Thiên Sầu bị tạm giữ điều tra, Duy Ngọc “phải ghé trụ sở làm đơn bảo lãnh mới được đưa Thiên Sầu về.” Duy Ngọc theo nhóm công an này về trụ sở công an phường 2 quận Bình Thạnh, thì tới phiên Duy Ngọc bị hỏi cung. Duy Ngọc kể:

“Trước khi làm đơn bảo lãnh, các bác bảo phải điều tra để nắm sơ lược về nhân thân của mình đã... Và sau đó thì hỏi rất kỹ về lý lịch của mình, quê quán, cha mẹ, anh em, ai ‘cách mạng’ không, ai ‘ngụy’ không, quan hệ với Tú sao, quen lâu chưa, gặp nhiều không, hay nhậu ở quán nào, quen ai bạn của Tú không... Nói chung là cũng nói năng nhỏ nhẹ, vui vẻ.”

Sau cuộc hỏi cung, thì Duy Ngọc được khuyên đừng bảo lãnh: “Sau khi hỏi đủ chuyện, các bác xoay sang khuyên nhủ mình... không nên bảo lãnh cho Tú, làm vậy ảnh hưởng đến bản thân. Ðại loại nó còn phải phục vụ điều tra thêm mười ngày nửa tháng nữa, cho nó ở chừng đó nổi không, phiền lắm đó. Nó mà bỏ trốn là người bảo lãnh phải chịu tránh nhiệm. Biết gì về nó đâu mà cho nó ở nhờ, nó ‘đòi lật đổ chế độ, đòi đa nguyên đa đảng,’ cẩn thận nó lợi dụng để làm việc này việc kia, mình có gia đình, vợ con rồi, nên cẩn thận thì hơn...”

Khi Duy Ngọc nhất định muốn bảo lãnh, thì những viên công an này tuyên bố bác đơn bảo lãnh. Nhiều lý do được đưa ra, trong đó có những lý do Duy Ngọc còn nhớ được là “'cũng viết blog bleo, báo biếc này nọ như ông Tú này', chưa đọc viết cái gì trên đó, không tin tưởng được.”

Ðến tối, khi Duy Ngọc gọi lại vào điện thoại của Thiên Sầu để hỏi ra chưa, thì người nhấc điện thoại lại là người công an làm việc với Duy Ngọc lúc buổi chiều.

Theo trang mạng Dân Làm Báo, một người em trai của Thiên Sầu từ Bình Dương lên tìm xem anh mình bị giam ở đâu, cũng không được thông báo gì.
by LTSA

WASHINGTON (NV) - Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ (USCIRF) đề nghị Bộ Ngoại Giao đưa tên nước Việt Nam trở lại danh sách Các Nước Cần Quan Tâm Ðặc Biệt (Country of Particular Concern) vì nước này vẫn vi phạm quyền tự do tôn giáo của người dân rất nghiêm trọng.

Giáo dân cầu nguyện cho LS Lê Quốc Quân tại nhà thờ giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, ngày 8 tháng 4, 2011 sau khi ông bị công an bắt giam chỉ vì đứng trên đường phố trước tòa án để theo dõi phiên tòa xử Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ. (Hình: JB Nguyễn Hữu Vinh


Bản phúc trình thường niên về tình hình tự do tôn giáo trên thế giới của Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Hoa Kỳ công bố hôm Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011 nêu tên 14 nước đáng bị cho vào danh sách CPC là Miến Ðiện, Trung Quốc, Ai Cập, Eritria, Iran, Iraq, Nigeria, Bắc Hàn, Pakistan, Saudi Arabia, Sudan, Turkmenistan, Uzbekistan và Việt Nam.

Từ 10 năm qua, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Hoa Kỳ đều khuyến cáo Bộ Ngoại Giao đưa tên nước Việt Nam vào danh sách CPC trong khi năm nay nước Ai Cập mới bị đề nghị lần đầu.

Năm 2006, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã bỏ tên nước Việt Nam ra khỏi danh sách CPC trong bản phúc trình thường niên về nhân quyền và tự do tôn giáo trên thế giới để giúp nước này gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WHO).

Sau đó, Việt Nam mạnh tay hơn trong các vụ đàn áp tự do tôn giáo cũng như khủng bố và bỏ tù các người vận động dân chủ hóa đất nước.

Các vụ đàn áp Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, các nhà thờ Tin Lành của các sắc tộc thiểu số, hệ phái Tin Lành Mennonite vẫn diễn ra rất khốc liệt. Ngay cả giáo hội Công Giáo Việt Nam, ở những nơi hẻo lánh, cũng vẫn bị đàn áp.

Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (USCIRF) được thành lập theo một đạo luật từ năm 1998 đòi hỏi chính phủ hàng năm phải xếp vào danh sách “Các nước cần quan tâm đặc biệt” nếu tình trạng đàn áp quyền tự do tôn giáo của người dân diễn ra một cách có hệ thống.

Hồi đầu tháng 4, USCIRF đã khuyến cáo chính phủ Hoa Kỳ lên tiếng bênh vực công khai những người tham gia đấu tranh đòi quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam bị nhà cầm quyền khủng bố hay bắt bỏ tù. USCIRF đòi chính phủ Mỹ áp lực trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ.

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ bị lôi ra tòa án ở Hà Nội ngày 4 tháng 4, 2011 và bị kết án 7 năm tù trong một phiên tòa được dàn dựng bất chấp luật lệ hình sự tố tụng của chính chế độ Hà Nội. Trước khi bị bắt ít ngày hồi đầu tháng 11 năm ngoái, ông Vũ đã cho vợ là Luật Sư Nguyễn Thị Dương Hà và một luật sư cộng sự tới Ðà Nẵng để bảo vệ quyền lợi pháp lý cho một số giáo dân giáo xứ Cồn Dầu bị vu cho tội “chống người thi hành công vụ” và “gây rối trật tự công cộng.”


Giám Mục Hoàng Ðức Oanh, giám mục địa phận Kontum, bị “mời” về trụ sở xã Sơn Lang, huyện K'bang, tỉnh Gia Lai hạch hỏi về Thánh lễ Phục Sinh mà ngài dâng ở xã. (Hình: Giáo phận Kontum)


Vì hai luật sư của văn phòng luật Cù Huy Hà Vũ đã bị từ chối cho biện hộ, văn phòng ông đã gửi đơn tới Viện Kiểm Sát đòi truy tố bà thẩm phán vụ xử vì đã làm ngược qui định của luật pháp.

Tới phiên ông Vũ bị lôi ra tòa ngày 4 tháng 4, 2011 vì bị vu cho tội “tuyên truyền chống nhà nước,” 4 luật sư bênh vực cho ông trong phiên tòa hoặc bị đuổi ra ngoài hoặc tự ý bỏ ra ngoài phòng xử vì thẩm phán chủ tọa phiên xử đã không thi hành đúng thủ tục tố tục hình sự như qui định trong luật lệ.

Khi lên tiếng kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ nên đưa tên nước Việt Nam trở lại danh sách CPC, ông Leonard Leo phát biểu: “Việt Nam gọi Hoa Kỳ là người bạn mới và tốt nhất của Á Châu nhưng họ vẫn tiếp tục chà đạp quyền tự do cá nhân của con người và luật pháp mà không hề bị trừng phạt.”

Theo ông, đưa tên nước Việt Nam trở lại danh sách CPC không những chỉ là điều phải để làm, mà nó còn giúp cải thiện quyền tự do tôn giáo của người dân mà không sợ có hại cho các lợi ích song phương. (TN)
by LTSA

HÀ NỘI (SGTT) -Một nghiên cứu của Viện Dinh Dưỡng Quốc Gia ở thành phố Hà Nội cho thấy trong khẩu phần ăn của nhiều trẻ em ở thành phố này có ‘hàm lượng kim loại nặng vượt ngưỡng cho phép’.


Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, nghiên cứu này dựa trên kết quả xét nghiệm 12 nhóm thực phẩm có trong khẩu phần ăn của trẻ từ 24-36 tháng tuổi ở 4 quận nội thành Hà Nội.


Theo đó, nhóm thực phẩm ăn hàng ngày bị nhiễm chì cao nhất là ở gạo, thịt heo, rau muống, tôm, cam và quýt.


Nghiên cứu này được thực hiện trong vòng một năm (từ tháng 3 năm 2009 đến tháng 3 năm 2010) tại các phường của bốn quận: Ba Ðình, Hoàn Kiếm, Ðống Ða và Hai Bà Trưng.


Kết quả phân tích cho thấy, tình trạng ô nhiễm chì cao nhất ở rau muống và thịt heo (5/8 mẫu nhiễm chì), sau đó đến gạo (5/12 mẫu). Tôm, cam và quýt có 1/4 số mẫu vượt quá tiêu chuẩn cho phép về hàm lượng chì. Về chỉ tiêu kim loại nặng Cadmi, thực phẩm vượt quá quy định cho phép của Bộ Y Tế nhiều nhất là gạo (3/12 mẫu), thịt heo 2/8 mẫu, thịt bò 2/4 mẫu.


Thông tin trên đã làm nhiều gia đình lo lắng. TS Nguyễn Thị Lâm, viện phó Viện Dinh Dưỡng Quốc Gia cho biết, đây là kết quả nghiên cứu thăm dò bước đầu về khẩu phần ăn của trẻ trong độ tuổi 24-36 tháng. Hơn nữa, những mẫu thực phẩm lấy được rất nhỏ, lại ở các chợ, siêu thị, không có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng. Chưa kể hàng hóa bán tại chợ còn ô nhiễm khói bụi.


TS Nguyễn Thị Lâm cũng khuyên các bà mẹ nên mua thực phẩm an toàn đã được kiểm duyệt để tránh những tác hại không đáng có cho sức khỏe.
by LTSA

HÀ NỘI (TH) - Một người chết, một người bị thương nặng, trong vụ án mạng xảy ra như phim trên đường phố Hà Nội hôm 29 tháng 4.


Theo báo Ðất Việt, vụ án xảy ra trên phố Kim Liên, phường Nam Ðồng, quận Ðống Ða, thành phố Hà Nội.


Nạn nhân bị thiệt mạng là Nguyễn Thị Liên (20 tuổi, ở phường Tân Mai, quận Hoàng Mai), nam thanh niên bị thương nặng là tài xế hãng taxi Thành Công. Chị Liên thiệt mạng do bị bắn vào vùng mặt.


Báo Ðất Việt trích lời các nhân chứng cho biết, khoảng 1 giờ sáng 29 tháng 4, chiếc taxi trên đang chạy trên đường Kim Liên, bên trong chở chị Liên cùng hai người bạn. Sau khi một người bạn gái của Liên xuống xe, một tốp thanh niên đi xe gắn máy đuổi theo taxi, ép tài xế dừng lại.


“Tài xế không chịu dừng, bọn chúng tiếp tục ép taxi. Ngay sau đó, nhóm này bắn xuyên qua cửa kính khiến tài xế bị thương, chiếc xe loạng choạng, đâm vào lề đường. Cô gái cũng bị nhóm đi xe máy dùng dao truy sát, chúng đập vỡ cửa kính giơ súng nhằm thẳng mặt Liên bắn. Nạn nhân gục xuống tại chỗ.” Ðất Việt tường thuật.


Sau đó, người thanh niên đi cùng đẩy tài xế xuống ghế sau, rồi cầm lái, đưa thẳng Liên tới bệnh viện nhưng chị Liên đã tử vong với thương tích vùng mặt.


Người thanh niên sau khi đưa chị Liên tới bệnh viện rồi bỏ đi. Tài xế được đưa đi bệnh viện Việt Ðức cấp cứu.


Báo Ðất Việt dẫn lời của mẹ chị Liên kể cho biết, khoảng 11 giờ đêm ngày 28 tháng 4, Liên nhắn tin vào máy của chị gái mình dặn: “Nếu có ai đến tìm thì báo công an bắt.” Sau đó, có hai thanh niên đi bộ vào nhà, chúng nói với chị gái của Liên: “Liên nợ bọn anh 10 triệu đồng, chưa trả.”


“Trước khi bỏ đi, bọn họ còn nhắn nhủ bảo Liên trả tiền, nếu không sáng mai tới nhà sẽ không nhẹ nhàng như đêm nay.” Gần 2 tiếng sau, chị gái Liên nhận được tin em gái mình bị bắn chết. Vẫn theo báo Ðất Việt, kính chắn gió của xe bị rạn vỡ, nắp ca pô vênh lên, phần đầu xe bị bẹp dúm. Ngoài ra, các cửa kính hai bên thân xe đều bị nát vụn. Bên trong xe, từ vô lăng đến ghế ngồi của tài xế, và ghế đằng sau xe máu loang lổ.


Cơ quan chức năng thu đã thu được đầu đạn, dùi cui điện, tuýp sắt... bên trong chiếc xe.
by LTSA

HÀ NỘI (TH) - Chỉ vì không xác định được nguồn gốc đất, 9 năm nay chính quyền thành phố Hà Nội đã “ém” 42,300 đơn xin cấp sổ đỏ của dân.


Sổ đỏ là tên gọi tắt của giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hiện nay, trước năm 1975 được gọi là “bằng khoán.”


Theo báo Lao Ðộng, thiếu sổ đỏ, mọi việc mua bán nhà đều đình trệ. Vì vậy, hơn 15,000 hồ sơ xin mua nhà cũng đang nằm bất động trong các ngăn tủ của chính quyền các quận trực thuộc thành phố Hà Nội.


Sở Tài Nguyên và Môi Trường Hà Nội còn tiết lộ thêm, hiện có 27,300 hồ sơ xin cấp sổ hồng, tức giấy chứng nhận quyền sử dụng nhà bị “ách chờ đó” chỉ vì nhà được xây trên đất chiếm dụng bất hợp pháp hoặc xây dựng trái phép...


Theo báo Lao Ðộng, toàn cảnh bức tranh nhà đất tại Hà Nội hiện nay rối rắm, hỗn loạn “không biết đường nào mà lần” vì trải qua nhiều thời kỳ, nhiều quy định lộn xộn, áp dụng nhiều “luật rừng” đồng thời với nạn lấn chiếm, xây nhà trái phép, tranh chấp tràn lan...


Các viên chức lãnh đạo thành phố Hà Nội sáng 26 tháng 4 lên tiếng đổ trách nhiệm cho các viên chức thẩm quyền tại các phường. Phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, Vũ Hồng Khanh cho rằng: “Dân muốn làm nhưng cán bộ các phường đủng đỉnh; thấy hồ sơ khó thì không chịu làm, đùn trách nhiệm cho thành phố và giản tiện nhất là... úp hồ sơ lại cho xong.”


Ông Khanh đòi các phường phải “trả lời chính xác có bao nhiêu hồ sơ xin sổ đỏ đang nằm trong ngăn tủ của các phường cũng như đặt ra phương cách giải quyết cho dân.” Tuy nhiên, dư luận e rằng đòi hỏi của ông Khanh sẽ không được đáp ứng ít nhất vài năm nữa.


Trong khi đó, theo báo Tiền Phong, 3 trưởng-phó thôn và 6 ông bà trưởng xóm của thôn Lý Viên, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang đã đồng loạt từ chức tập thể để phản đối huyện “ngâm tôm” sổ đỏ cho 400 gia đình cư dân ở thôn.


Ông trưởng thôn Ngô Ðình Lợi tâm sự: “Xã đã bán 1,100 lô đất nông nghiệp cho dân xây nhà hàng chục năm trước đây. Cuối năm 2007, chúng tôi giúp nộp 700 hồ sơ xin cấp sổ đỏ của dân đến xã. Trong số này có gần 400 bộ hồ sơ hoàn chỉnh giấy tờ được xã chuyển đến huyện cứu xét. Thế nhưng suốt 3 năm qua, hồ sơ của người dân chuyển đi rồi lại chuyển về, cuối cùng huyện không chịu cấp sổ đỏ cho dân bởi lý do hồ sơ không đúng luật.”


Theo báo Tiền Phong, các viên chức thôn bị người dân chỉ trích nặng nề, đành nộp đơn từ chức.
by LTSA

Thụy My - Hàng năm, Cà Mau bị mất đến trên 900 hecta đất do hiện tượng sạt lở ở mũi Cà Mau và các tuyến bờ biển. Liệu có nguy cơ mũi Cà Mau, vùng đất địa đầu cực Nam của đất nước sẽ biến mất trong tương lai ?

Theo Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Cà Mau, thì hàng năm tỉnh này bị mất đến trên 900 hecta đất, do mũi Cà Mau cũng như các tuyến bờ biển bị sạt lở.

Trả lời RFI Việt ngữ, Tiến sĩ Tô Văn Trường, nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi Miền Nam, thành viên Ban chủ nhiệm chương trình nghiên cứu khoa học trọng điểm cấp nhà nước của Bộ Khoa học Công nghệ về phòng chống thiên tai, khai thác tài nguyên và bảo vệ môi trường đã nhận định về hiện trạng trên. Ông cũng góp ý về các phương cách để bảo vệ vùng đất địa đầu phía Nam của tổ quốc Việt Nam.


Thưa tiến sĩ, được biết mũi Cà Mau, miền đất cực nam của Việt Nam hiện đang bị sạt lở với tốc độ đáng lo ngại. Như thế liệu có nguy cơ mất mũi Cà Mau trong tương lai ?


Hiện nay thì chưa có con số thống kê tổng thể về nạn xói lở ở mũi Cà Mau. Năm năm trước đây, dọc theo đường cong của mũi đất thì có một con lộ đá rộng khoảng 4m, dài gần 1km, nằm trong một bờ kè đá hộc vững chắc. Ở phía trong con lộ bộ hành này là một rừng mắm bạt ngàn xen dầy vài chục mét và có những nhà chòi để cho khách du lịch đến nghỉ ngơi. Nhưng nay thì tất cả đều đã biến mất không còn một vết tích nào. Các con lộ, bờ kè này cũng đều bị biến mất. Ở đây có tình trạng sạt lở xảy ra đặc biệt là trong bốn năm gần đây, nhất là những tháng mùa mưa của năm 2007, khiến cho những con lộ, bờ kè bị chìm nghỉm xuống lòng sông. Còn bờ biển thì có một số đoạn bị sạt lở nghiêm trọng. Chỉ tính riêng đoạn từ Tiểu Dừa đến sông Ông Đốc 55km đã có tới 9 điểm bị sóng biển làm xói lở, với chiều dài sạt lở khoảng 1.515m. Và ở bốn cửa biển thí dụ Đá Bạc, Hương Mai, Lung Danh, Khánh Hội, Rạch Chèo vân vân. Thì tất cả những phần thuộc mũi Cà Mau này là cũng bị sạt lở.


Hiện nay tình hình sạt lở rất đáng lo ngại. Nếu sau này cộng thêm hiện tượng biến đổi khí hậu và nước biển dâng, thì điều gì cũng có thể xảy ra. Nếu nói là nguy cơ mũi Cà Mau biến mất ngay thì cũng còn hơi sớm, nhưng nếu chúng ta không phòng bị và không có biện pháp, thì điều gì cũng có thể xảy ra.


Theo tiến sĩ thì nguyên nhân là từ đâu ? Đây là hiện tượng thiên nhiên hay do bàn tay con người ?


Trong những năm qua, do thời tiết diễn biến phức tạp, sóng gió, lốc xoáy tác động của thủy triều, biến đổi của dòng chảy…đấy là những yếu tố tự nhiên làm xói lở mũi Cà Mau. Ngoài ra còn có nguyên nhân là do tác động của con người. Ví dụ như khi người ta mới thành lập khu du lịch ở mũi Cà Mau, thì đã có sai lầm là cho múc đất ven bờ biển để làm một con lộ bộ hành phục vụ khách du lịch. Chính cái hào sâu do xáng múc này đã nuốt sạch hai bên bờ kè và con lộ đá bộ hành.


Ngoài ra việc lấy cát để xây dựng cũng tác động đến môi trường sinh thái, và chưa coi trọng rừng ngập mặn, nhất là cây mắm, cây bần, cây dừa nước, coi như một lớp đệm để bảo vệ vùng ven bờ. Đây là vùng rất đa dạng về sinh học, và là tấm đệm rất chắc chắn cho vùng đất ở phía trong. Như vậy có thể nói là nguy cơ mất mũi Cà Mau là do cả thiên tai và « nhân tai ».


Tác động của các đập thượng nguồn sông Mêkông như thế nào trong việc mũi Cà Mau đang bị gặm mòn, vì các đập này giữ lại phù sa ? Đặc biệt là các đập đã có của Trung Quốc, và dự án xây đập Xayaburi của Lào sắp được tiến hành ?


Các công trình thủy điện, mà hiện nay là bốn hồ chứa thủy điện Trung Quốc đã xây dựng xong, và các nước ở phía hạ lưu, mười hai cái bậc thang trong đó công trình Xayaburi của Lào thì coi như là một công trình mới dự kiến xây dựng và còn nhiều tranh cãi, chưa có quyết định cuối cùng. Nhưng chỉ riêng bốn cái hồ chứa của Trung Quốc, thì nó có chứa, bởi vì nguyên tắc hoạt động của hồ chứa là, khi ngăn lại và giữ nước trong mùa lũ mà xả nước trong mùa khô thì nó ngăn phù sa lại, thì chắc chắn là nó có ảnh hưởng giảm lượng phù sa về các vùng hạ lưu, đặc biệt là ở dưới đồng bằng sông Cửu Long.


Thế nhưng theo quan điểm cá nhân của tôi, thì chúng ta nhìn xa hơn, không nên quan trọng hóa cái phù sa về đồng bằng sông Cửu Long. Bởi vì nếu mình cứ nghĩ là mong có nhiều phù sa về, thì có nghĩa là mình đang hưởng cái tài nguyên đất và chất dinh dưỡng nhờ xói mòn ở thượng lưu trôi về. Nếu bây giờ các nước ở thượng lưu người ta tiếp tục trồng rừng, bảo vệ nghiêm ngặt rừng đầu nguồn, duy trì thảm thực vật chống xói mòn, thì tất nhiên lượng phù sa về hạ lưu sẽ ít đi. Lúc đó chúng ta sẽ phải chấp nhận bởi vì cái gì cũng có hai mặt của nó. Nhờ trồng rừng có thảm thực vật, phù sa về hạ lưu ít đi, nhưng giòng chảy nước ngầm được bổ sung nhiều hơn, nó sẽ hữu ích trong mùa khô.


Nhưng còn cái công trình Xayaburi nó là đập dâng, không phải là hồ chứa, nên khi thiết kế là phải có cống xả cát để không bị bồi lấp dung tích lòng hồ làm ảnh hưởng đến công suất phát điện.


Còn phù sa có hai loại. Một loại mà lắng đọng ở dưới đáy là loại phù sa nặng, loại đó người ta thường dùng để lấy cát xây dựng. Còn đồng bằng sông Cửu Long của chúng ta lại cần loại phù sa lơ lửng, chứa nhiều chất dinh dưỡng, trọng lượng nhẹ thì nó dễ trôi theo dòng nước chảy về xuôi. Thế nhưng hiện nay lượng phù sa về hạ lưu thì rõ ràng là xu thế càng ngày càng giảm. Thì chúng ta cũng phải đưa ra các phương án để phòng ngừa, vì phù sa thì xưa nay cũng rất cần đối với đồng bằng sông Cửu Long, nhất là coi nó như là phân bón trong việc trồng lúa ở đồng bằng sông Cửu Long nên rất quan trọng. Thứ hai nữa là phù sa về ít thì đâu có ảnh hưởng đến diễn biến của dòng chảy để có thể gây ra hiện tượng xói lở cục bộ ở nơi này hay nơi khác.


Để ngăn chặn hiện tượng mũi Cà Mau bị xâm thực, theo tiến sĩ, Việt Nam phải có những biện pháp nào ?


Để chống nguy cơ mất mũi Cà Mau, phải có những biện pháp thích ứng. Loại biện pháp thứ nhất là « phi công trình », như các công tác dự báo, di dời, chuyển đổi cơ cấu sản xuất, trồng rừng ngập mặn. Loạt biện pháp « công trình » là việc làm đê, làm kè ở những nơi cần thiết. Nhưng công trình cứng thường rất tốn kém, nên chúng ta phải nghiên cứu rất kỹ.


Trước hết, muốn có được biện pháp phòng chống các nguy cơ một cách bài bản, phải xác định được đúng nguyên nhân thực chất bằng định lượng của các xói lở. Đầu tiên phải đánh giá hiểm họa, cần thu thập các số liệu cơ bản trên Biển Đông và vùng biển xung quanh khu vực Cà Mau, như trường gió, trường áp suất, các thành phần của thủy triều, cũng như tài liệu địa chất của vùng ven bờ Cà Mau. Cần tính toán mô hình thuỷ lực có hiệu chỉnh cho Biển Đông, để xác định các dòng chảy theo các mùa khác nhau như thế nào.


Kết quả của mô hình (được xác lập) này sẽ được dùng làm điều kiện « biên » cho mô hình vùng ven biển Cà Mau. Làm mô hình tính sóng biển, có hiệu chỉnh cho vùng ven biển Cà Mau. Xây dựng mô hình thủy lực kết nối với mô hình « sóng » cho vùng ven biển. Và các mô hình này được kết nối với mô hình « biến hình », có hiệu chỉnh cho vùng ven biển.


Tiếp đến là phải xây dựng bản đồ xói lở, và kể cả bản đồ bồi lắng, bởi vì dòng sông bao giờ cũng có bên lở, bên bồi. Đây là bản đồ cho vùng ven biển Cà Mau với các kịch bản khác nhau, để có các biện pháp chủ động. Đề xuất các quy hoạch thích hợp, trong đó có quy hoạch sử dụng đất theo nghĩa rộng, quy hoạch đô thị, kết hợp với phát triển du lịch, các công trình bảo vệ bờ, kết hợp với đường giao thông, công trình giảm thiểu năng lượng sóng.


Việc tiến hành đánh giá hiểm họa phải dựa trên quy hoạch đề nghị và tính toán hiệu quả kinh tế, xã hội – dân sinh của phương án quy hoạch. Bởi vì, bất cứ dự án nào, quy hoạch nào cũng phải có các tính toán kinh tế, xã hội và môi trường.


Các bước trên phải được lặp đi, lặp lại để có được một quy hoạch bền vững. Nếu ta không thực hiện theo các bước kể trên, mà vội vã xây dựng các công trình chống xói lở mũi Cà Mau, thì tiền mất, tật mang và rất nhiều công trình dễ làm mồi cho Hà Bá.


Chúng ta đã có kinh nghiệm thành công trong việc sống chung với lũ tại Đồng bằng sông Cửu Long, và hiện đang dồn sức để nghiên cứu tìm cách ứng phó với nguy cơ biến đổi khí hậu, nước biển dâng. Từ sự việc mũi Cà Mau bị xói lở, thì phải biết hành động, lo xa ngay từ bây giờ, đừng để nước đến chân mới nhảy.


Dạ thưa, nhưng trước mắt, việc mũi Cà Mau bị mất hàng năm khoảng 900 ha, thì phải làm như thế nào để miền đất cực Nam của tổ quốc không bị xói lở đi nhiều ?


Như tôi đã nói, đầu tiên phải xác định được đúng nguyên nhân đã, sau đó mới dùng biện pháp. Trong số các biện pháp có thể ứng dụng được ngay, có biện pháp trồng rừng ngập mặn. Trồng những bần, cây đước, cây mắm, là những loại cây thích ứng với vùng ven biển, chúng có tác dụng lấn biển. Những cây đó mình trồng theo mật độ và hướng dòng chảy thích hợp để chúng bảo vệ những vùng đó.


Điều thứ hai là bắt đầu nghiên cứu các bài học kinh nghiệm vừa qua, vấn đề nào do thiên tai, vấn đề nào do nhân tai gây ra xói lở, để rút ra kinh nghiệm để mình thực thi.


Còn phần ứng dụng xây dựng các công trình, có thể ứng dụng các công nghệ mới, như kè chữ T, hay là dùng các « mỏ hàn », để vừa giữ được cát không bị các dòng chảy xói lở lôi đi, và vừa hướng được dòng chảy đi theo hướng thích hợp do con người xác định. Như vậy, kết hợp các biện pháp « công trình » với các biện pháp « phi công trình », thì mình có thể chống đỡ hay bảo vệ được mũi Cà Mau một cách thích hợp hơn và hiệu quả hơn.
by LTSA

Nhà lãnh đạo một tu viện Tây Tạng tại Trung Quốc yêu cầu nhà chức trách phóng thích mấy trăm tăng sĩ mà ông nói là bị bắt từ tu viện này và cho phép thân nhân được thăm viếng.

Hôm thứ Sáu, tại New Delhi, giáo sĩ Losang Tenzin Jigme nói lực lượng an ninh Trung Quốc đã bao vây tu viện vừa kể tại tỉnh Tứ Xuyên từ hôm 16 tháng Ba, khi một tăng sĩ trẻ tự thiêu tại đó để phản đối những chính sách của Bắc Kinh đối với Tây Tạng.

Ông nói rằng khoảng 2.100 tu sĩ vẫn còn ở trong tu viện nhưng khoảng 400 người bị mất tích và bị nhà chức trách Trung Quốc đem đi.

Trung Quốc phủ nhận việc bao vây tu viện này và nói rằng tình hình ở đó bình thường. Các giới chức Trung Quốc cũng bác bỏ cáo buộc của những người hoạt động Tây Tạng nói rằng có 2 người bị sát hại mới đây khi một đám đông người Tây Tạng tìm cách ngăn không cho lực lượng an ninh vào trong tu viện. Họ cũng phủ nhận cáo buộc cho rằng Trung Quốc tìm cách nhồi sọ các tăng sĩ.

Nguồn: VOA
by LTSA

Anh Vũ - Sáng nay tại thánh đường Westminter Luân Đôn, hôn lễ của Hoàng tử Vương quốc Anh William và cô Kate Middleton, một phụ nữ 29 tuổi thuộc giới bình dân, đã diễn ra với đầy đủ nghi thức trang trọng trong khung cảnh lộng lẫy tráng lệ của Hoàng gia Anh.

Đúng 10 giờ giờ quốc tế, Nữ hoàng Elisabeth II và đầy đủ các thành viên trong Hoàng gia Anh cùng 1.900 khách mời, gồm các thành viên trong vương triều Anh, đại diện Hoàng gia trong khối Thịnh vượng chung, của nhiều quốc gia quân chủ trên thế giới cũng như nhiều nhân vật nổi tiếng như ca sĩ Elton John, vợ chồng cầu thủ David Beckham, đã chứng kiến buổi hôn lễ của cặp tân lang và tân giai nhân số một nước Anh.

Được báo giới nhất loạt gọi là « đám cưới thế kỷ », sự kiện này đã thu hút sự quan tâm chú ý của hàng triệu người dân Anh quốc, cũng như hàng tỷ người trên khắp thế giới. Theo đánh giá của chính phủ Anh, hơn hai tỷ khán giả truyền hình trên khắp hành tinh ngày hôm nay đã theo dõi trực tiếp sự kiện qua màn ảnh nhỏ, nhiều hơn 750 triệu người so với đám cưới cách đây 30 năm của bố mẹ William là Thái tử Charles và Công nương Diana.

Buổi hôn lễ diễn ra trong nghi thức tôn giáo tại nhà thờ, kéo dài trong vòng một tiếng đồng hồ. Sau đó là lễ rước dâu về cung điện Buckingham bằng xe ngựa, trước tiếng reo hò cuồng nhiệt của hàng vạn người dân hai bên đường. Vào lúc 12 giờ 30 giờ Luân Đôn, từ trên ban công của điện Buckingham, trước biển người công chúng, cặp uyên ương đã trao nhau nụ hôn chứng minh cho tình yêu và gắn kết cuộc đời của đôi uyên ương danh giá nhất nước Anh.

Quà cưới của Hoàng gia Anh cho cô dâu Kate và Hoàng tử kế vị William hôm nay là tước hiệu Công tước Cambridge, tước vị quý tộc danh gia nhất Vương quốc Anh.
by LTSA

Những người được chứng kiến và những nhà hoạt động xã hội nói ít nhất cũng có 62 người thiệt mạng dưới họng súng của lực lượng an ninh nổ súng trong các cuộc biểu tình trên khắp Syria.

Tin tức báo chí phương Tây cho biết các trường hợp tử vong này được ghi nhận tại thành phố Homs ở miền Trung, thị trấn Rastan kế cận, và thành phố miền Nam Daraa, trung tâm của cuộc nổi dậy chống Tổng thống Bashar al-Assad từ 6 tuần nay.

Những người được chứng kiến nói lực lượng an ninh đã bắn vào người biểu tình tụ họp tại Daraa sau buổi cầu nguyện ngày thứ Sáu.

Cũng có hơn 10.000 người hoạt động đối lập tụ họp tại thủ đô Damascus. Đây là cuộc biểu tình lớn nhất tại thủ đô kể từ khi xảy ra các cuộc biểu tình phản đối. Người biểu tình hô khẩu hiệu chống ông Assad cũng xuống đường tại các thành phố khác, trong đó có Banias và Latakia.

Sáng thứ Sáu, chính phủ nói có 4 binh sĩ thiệt mạng và 2 người khác bị bắt do bọn khủng bố gây ra tại Daraa. Truyền thông do nhà nước điều hành trích thuật lời một phát ngôn viên quân đội nói rằng, các phần tử võ trang tấn công một đồn binh vào lúc rạng đông ngày thứ Sáu.



Nguồn: VOA
by LTSA

một số nước EU tỏ ra bất mãn về lệnh này.

Theo dự trù thì lệnh trên sẽ chấm dứt vào ngày thứ Sáu.

Ông Siim Kallas, ủy viên giao thông vận tải của EU nói quyết định hoãn bỏ lệnh cấm “trong một thời gian giới hạn” đã được đưa ra để tránh cho hành khách khỏi bị lúng túng. Ông muốn tránh một tình huống theo đó một số nước bỏ luật cấm, trong lúc những nước khác lại vẫn duy trì.

Luật cấm mang hơn 100 mililít chất lỏng lên máy bay được áp dụng trên toàn thế giới vào năm 2006, sau khi chính phủ Anh phát giác âm mưu của bọn khủng bố cho nổ các chuyến bay băng Đại Tây Dương bằng những chất nổ dưới dạng chất lỏng.

Việc bãi bỏ lệnh cấm trên hôm thứ Sáu đã là bước đầu tiên của EU hướng tới việc hoàn toàn bỏ lệnh cấm vào năm 2013.

EU đang cố gắng triển khai một phương pháp an toàn để phát giác những loại chất lỏng nguy hiểm.



Nguồn: VOA
by LTSA

Bộ trưởng thương mại Hoa Kỳ nói rằng các nhà lập pháp ở Washington và Seoul nên nhanh chóng phê chuẩn một hiệp định thương mại tự do trong lúc Nam Triều Tiên chuẩn bị thực thi một thỏa thuận tương tự với Liên hiệp Âu châu.


Trong lúc sắp sửa kết thúc chuyến viếng thăm 3 ngày để thúc đẩy việc phê chuẩn hiệp định thương mại với Nam Triều Tiên, Bộ trưởng Thương mại Hoa Kỳ Gary Locke nói với báo chí rằng hiệp định này sẽ giúp gia tăng đáng kể hoạt động thương mại của cả hai nước.

Tuy nhiên các nhà lập pháp ở Washington và Seoul vẫn chưa phê chuẩn hiệp định này.

Ông Locke cho hay cả hai chính phủ đều muốn việc phê chuẩn được hoàn tất trước ngày 1 tháng 7, khi hiệp định thương mại tự do giữa Nam Triều Tiên với Liên hiệp Âu châu bắt đầu có hiệu lực:

Ông nói: "Điều đó tạo thêm sự khích lệ để chúng tôi hành động càng nhanh càng tốt, ngõ hầu chúng tôi không có một khoảng trống kéo dài giữa ngày 1 tháng 7 với lúc mà thuế suất đánh vào các sản phẩm và dịch vụ của Mỹ hoặc được hủy bỏ hoặc được hạ thấp, bởi vì chúng tôi không muốn có một thời gian dài trong đó các sản phẩm của Liên hiệp Âu châu có một ưu thế lớn đối với các loại hàng hóa của Mỹ."

Tháng 12 vừa qua, Seoul và Washington đã đồng ý với nhau về những sự thay đổi trong hiệp định, để sửa đổi thỏa thuận nguyên thủy đạt được vào năm 2007. Đây là hiệp định thương mại tự do lớn nhất đối với Hoa Kỳ kể từ khi ký kết Hiệp định Thương mại Tự do Bắc Mỹ với Mexico và Canada năm 1993.

Thỏa thuận đã được sửa đổi cho phép Hoa Kỳ có được 5 năm để giảm dần thuế suất 2,5% đánh vào xe hơi chế tạo ở Nam Triều Tiên.

Tuy nhiên, vấn đề về thịt bò không được mang ra thương lượng. Các nhà thương thuyết Nam Triều Tiên đã bác bỏ yêu cầu của Hoa Kỳ đòi giảm bớt sự hạn chế đối với thịt bò của Mỹ.

Ba năm trước, vì mối lo ngại về bệnh bò dại, hàng vạn Nam Triều Tiên đã biểu tình chống đối kế hoạch của chính phủ nhằm cho phép thịt bò Mỹ được nhập khẩu. Những vụ biểu tình đó khiến cho vấn đề này trở nên quá nhạy cảm về mặt chính trị nên không được bao gồm trong hiệp định thương mại.

Tuy Nam Triều Tiên sẽ tiếp tục cấm nhập khẩu thịt bò của những con bò nhiều tuổi hơn, vì mối quan tâm về bệnh bò dại, Bộ trưởng Gary Locke nêu lên sự kiện là hiệp định này qui định việc giảm dần thuế suất 40% mà Seoul đang áp dụng đối với thị bò Mỹ.

Thịt bò Mỹ xuất khẩu sang Nam Triều Tiên đã giảm mạnh sau khi một con bò ở Mỹ bị phát giác có chứng bệnh nguy hiểm này hồi năm 2003. Cho tới nay giới hữu trách không phát giác một ca bệnh nào khác.

Bộ trưởng Locke nói rằng tuy có hạn chế như vậy và có sự cạnh tranh ráo riết của thịt bò Úc, số thịt bò Mỹ bán sang Nam Triều Tiên đã tăng gấp đôi trong năm ngoái.

Những người ủng hộ ở Mỹ dự báo là thỏa thuận này sẽ giúp cho kim ngạch xuất khẩu sang Nam Triều Tiên gia tăng 11 tỉ đô la mỗi năm và hỗ trợ cho 70.000 công ăn việc làm.

Tuy nhiên, những người chống đối nói rằng hiệp định này sẽ đưa thêm công ăn việc làm ở Mỹ ra nước ngoài và làm gia tăng khoản thâm hụt mậu dịch.

Họ cho biết tuy hiệp định này sẽ loại bỏ hoặc giảm thiểu hầu hết các khoản thuế nhập khẩu, nhưng chính phủ ở Seoul vẫn có thể sử dụng những phương pháp khác, như áp dụng thuế giá trị gia tăng chẳng hạn, để làm cho hàng hóa của Mỹ bị thua thiệt trên thị trường Nam Triều Tiên.

Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu lớn hàng thứ nhì của Nam Triều Tiên và là nguồn nhập khẩu lớn hàng thứ ba.



Nguồn: VOA
by LTSA

Mai Vân - Bảy tiểu bang khu vực phía nam nước Mỹ, từ Alabama, Arkansas, Kentucky, Mississipi, cho đến Missouri, Tennessee, Oklahoma, đã được đặt trong tình trạng khẩn cấp. Cả trăm cơn lốc mạnh trong những ngày qua đã làm hơn 300 người thiệt mạng, nặng nề nhất là tại Alabama với hơn 200 người chết. Thiệt hại vật chất cũng vô cùng nghiêm trọng.

Tổng thống Obama dự kiến đến Alabama vào hôm nay để xem xét tình hình.

Từ Hoa Kỳ, thông tín viên Raphael Reynes cho biết thêm chi tiết về các cơn lốc hiện đang hoành hành :

Chỉ riêng ngày thứ tư, 27/4 vừa qua, theo Trung tâm Khí tượng Quốc gia Hoa Kỳ, đã có tổng cộng 137 cơn lốc đổ ập xuống mặt đất. Từ đầu vụ bão lốc mùa xuân năm nay, các chuyên gia đã ghi nhận được tất cả là hơn 300 cơn lốc.

Tại Tuscaloosa, tiểu bang Alabama, một cơn lốc với đường kính rộng gần 2 km đã quét qua một phần của thành phố. Suốt ngày hôm qua, nhân viên cứu cấp đã được huy động để tìm kiếm các nạn nhân còn bị kẹt dưới các đống đổ nát.

Trưa hôm qua, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã tìm lời an ủi các nạn nhân. Lãnh đạo Mỹ đã công nhận là đợt bão lốc lần này gây rất nhiều thiệt hại, cả về vật chất lẫn nhân mạng.Theo ông, tuy bất lực trước thiên tai, nhưng chính quyền hoàn toàn chủ động trong việc khắc phục hậu quả. Tổng thống Obama nhấn mạnh : « Chính quyền liên bang Hoa Kỳ sẽ làm tất cả để mỗi nạn nhân có thể vượt qua được những khó khăn ».

Hôm nay, ông Barack Obama đến tiểu bang Alabama để xem xét các thiệt hại, đồng thời tiếp xúc với thống đốc bang này và trực tiếp ủy lạo các nạn nhân.
by LTSA

SAIGON -- Một giBản tin từ trang blog Dân Làm Báo hôm 29/4/2011 có nhan đề “Ai đã tiếp tay “xóa sổ” Giáo Xứ Thanh Bình?” đã kể chuyện một giaó xứ tại quận 2 Sài Gòn đã bị xóa sổ sạch sẽ để tư bản đỏ sẽ xây khu giaỉ trí gọi là “Đảo Kim Cương.”
Nơi naà trước kia là một trại phong, và chính phủ đã dùng bạo lực giải tỏa, yêu cầu mọi người trong trại này phải dọn về trại phong Bến Sắn.
Bản tin ký tên Người Thanh Bình của trang tin này viết trích như sau.
“Nay toàn bộ bà con trong trại phong đã bị cưỡng chế, với thân phận bệnh hoạn, không được ai nâng đỡ kể cả tinh thần lẫn vật chất, công với sự thiếu hiểu biết, nên đã bị cường quyền đền bù với giá rẻ mạt ! ...
Tên thường gọi : Trại phong Thanh Bình, Phường Bình Khánh, quận 2 , Saigòn.
Đất trại phong Thanh Bình trước kia của Hội Thừa Sai Paris (MEP) bán lại cho Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn, diện tích thửa đất này 106 mẫu, nhằm mục đích phục vụ người phong. Giáo Xứ Thanh Bình do Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Bình thành lập do đó trại mang tên Ngài, Ngài giao cho Hội Bạn Người Cùi Việt Nam điều hành trại phong.
Trước năm 1975, người trong trại phong dùng đất cất nhà ở, canh tác làm ruộng kiếm kế sinh nhai. Thành viên trong trại đa số là người giáo dân công giáo. Có nhà nguyện, có giáo dân và có linh mục đến dâng lễ thường xuyên và trại phong Thanh Bình trở thành giáo xứ Thanh Bình.
Trong biến cố 1975, chủ tịch ban điều hành Hội Bạn Người Cùi Việt Nam vượt biên. Thành phố lấy lý do chủ hộ vượt biên nên quản lý trại phong Thanh Bình. Tuy vậy các hoạt động tôn giáo vẫn diễn ra bình thường. Giáo dân trong trại phong vẫn đi lễ, linh mục vẫn thường xuyên đến dâng lễ trong ngôi nhà thờ có từ thời mới thành lập trại.
Nhà Thờ Thanh Bình. Nay chỉ là một bãi gạch bị đập nát! San bằng!
Sau khi thành phố quản lý 106 mẫu đất của trại phong Thanh Bình, thành phố chỉ chừa lại cho dân trong trại phong 7,1 mẫu làm thổ cư và 5,7 mẫu để canh tác. Nằm trong một hòn đảo, bao vây bởi con rạch lớn và ghe thuyền có thể qua lại.
Nay có kế hoạch giải tỏa trại phong và dự trù đưa bệnh nhân về trại phong Bến Sắn. Để biến thành hòn đảo Kim Cương; vui chơi giải trí , với tiêu chuẩn 5 sao. Hiện nay giá 1m2 đất tại đây khoảng 70.000.000 VNĐ ( bảy mươi triệu ) Trong khi đền bù cho dân với giá ban ơn: 1.200.000 VNĐ!
Đài Đức Mẹ. Bị đập nát ! Chỉ còn lại chân đài ! Ai đem Đức Mẹ đi nhốt ở mô ?
Thực chất, đất này vẫn là sở hữu của Tòa Tổng Giám Mục Saigon. Hội Bạn Người Cùi Việt Nam chỉ là hội đại diệnTòa Giám Mục quản lý trại phong chứ không phải là sở hữu chủ. Nhân đây cũng xin nói thêm: Hội Bạn Người Cùi Việt Nam không phải là của chính quyền trước năm 1975, mà chỉ là một đòan thể công giáo tiến hành được ủy quyền điều hành trại phong nhân danh Tòa Tổng Giám Mục.
Vì lẽ sang nhượng cho Tòa Tổng Giám Mục với mục đích phục vụ người phong nên Hội Thừa Sai Paris bán lại 106 mẫu đất này cho Tòa Tổng Giám Mục Saigon với giá chỉ 1 đồng bạc.
Nay toàn bộ bà con trong trại phong đã bị cưỡng chế, với thân phận bệnh hoạn, không được ai nâng đỡ kể cả tinh thần lẫn vật chất, công với sự thiếu hiểu biết, nên đã bị cường quyền đền bù với giá rẻ mạt!
Bà Nguyễn Thị Quế, 83 tuổi, vào trại năm 1968: “Chúng tôi sẽ sống ra sao nếu không được bồi thường về nhà, đất khi bị thu hồi?”
Ngay cả ngôi nhà thờ, cũng bị ai đó phá dỡ, kể cả Đài Đức Mẹ cũng bị đập phá ! Nay chỉ còn trơ trọi một bãi đất trống, chân đài Đức Mẹ bị xô đổ, chỉ còn lại một khúc bê tông! Vào khoảng cuối tháng 3/2011.”(hết trích) Độc giả có thể đọc thêm chi tiết ở trang: danlambaovn.blogspot.com/

aó xứ đã bị xóa sổ sạch
by LTSA

Có lẽ một trong những mốc thời gian – đúng hơn là mốc lịch sử - mãi đậm nét trong tâm trí nhiều người dân Việt là Biến cố năm 1975

Trĩu nặng nỗi âu lo

Ngày 30-04-1975 khi Saigòn thất thủ về tay CS Hà Nội, khi các chiến xa và xe tăng của quân “Giải Phóng” húc đổ những cánh cổng sắt nặng nề của Dinh Độc Lập, khi người “thua trận” ở Miền Nam trĩu nặng nỗi âu lo, tủi hận, oán hờn, khi cảnh “bể dâu” ngập tràn Miền Nam Tự do gây nên cảnh xót xa niềm hưng phế.

Nhân còn vài ngày nữa là đến thời điểm lịch sử này, Blog Việt Thức phổ biến “Bài thơ cho Tháng Tư Đen” của nhà thơ Ngô Minh Hằng, mở đầu rằng:

Năm tháng theo nhau rụng xuống đời
Tháng Tư lại đến, biển sầu khơi !
Tháng Tư này nữa là bao nhỉ
Mà vẫn xa quê, vẫn phận hời ???

Tóc đã phai xanh, tuổi đã chiều
Vì sầu tổ quốc, vẫn đăm chiêu
Phần thương dân tộc trong hờn tủi
Phần xót quê hương đỏ giáo điều …

Rồi nỗi “Buồn Tháng Tư” của tác giả Trúc Xanh trên blog Dân chủ-Nhân quyền cho VN cũng chất chứa “niềm đau muôn thuở”:

Tháng Tư nào nắng trưa hè vụt tắt.
Tháng Tư nào dài dặc một đêm đen.
Tháng Tư nào nghe máu ứa trong tim.
Tháng Tư nào thành niềm đau muôn thuở.

Tháng Ba gãy súng


Sài Gòn ngày 30-04-1975. AFP PHOTO.


Qua bài tựa đề “Tháng Ba gãy súng. Tháng Tư tan hàng” đăng trên blog Việt Thức, tác giả Huy Phươngkhông rõ “liệu chúng ta còn nhớ gì không” khi Tháng Ba đã qua và tháng Tư đã đến?

Có còn nhớ “Những hàng dương trên bờ biển Thuận An và Tư Hiền đã xanh mướt qua mấy mùa mưa gió, rừng núi cao nguyên trên đường lộ 7B đã đâm lộc nẩy chồi bao bận”? và “Những ai đã trải qua thời gian tù đày khắc nghiệt còn nhớ gì những ngày lội suối băng rừng, thân còm, bụng lép.

Những ai đã đến được bến bờ qua những ngày lênh đênh trên biển cả, còn nhớ gì những nỗi hãi hùng, đau đớn tủi nhục mà tiếng kêu gào oan khiên không đến được trời xanh”? Và rồi ngày 30 Tháng Tư lại đến, tác giả e rằng “cuộc chiến cũng như người chết đã bị lãng quên”!

Nhưng tác giả vẫn tin rằng những hình ảnh “ Tháng Ba Gãy Súng”, “Tháng Tư tan hàng” trong hỗn loạn, chết chóc đau thương và tủi nhục ấy khó mà nhạt nhòa trong ký ức của những người thua cuộc. Tác giả Huy Phương hồi tưởng thảm cảnh đã xảy ra:

“Tháng Ba Gãy Súng” làm cho chúng ta có một chút gì nhớ đến Cao Xuân Huy, người lính Thủy Quân Lục Chiến đã vứt súng trên biển Thuận An, trong đoàn quân lui binh hỗn loạn, không được yểm trợ phi pháo, trước mặt là biển cả muôn trùng, sau lưng là giặc đuổi cận kề, mà không hề có tàu thuyền nào vào ghé bến.

Những người lính dũng cảm mới hôm qua đây, phút chốc đã trở thành những mục tiêu cho những du kích bắn sẻ và những tên tiền sát viên địch điều chỉnh pháo binh, điều mà một người lính TQLC khác là Tô Văn Cấp đã đau đớn đặt tên cho chốn lui quân, nơi tuyệt lộ này là “pháp trường cát”, nơi chiến trường phơi thây bao chiến sĩ của chúng ta.

Tháng Ba gãy súng làm cho chúng ta nhớ lại đoạn đường xương máu kinh hoàng từ Phú Bổn về duyên hải trong những ngày bỏ cao nguyên, làm tan rã một quân đoàn. Một cuộc rút quân không kế hoạch, không có cấp chỉ huy, không có quân bạn yểm trợ, đem con bỏ chợ, hỗn loạn và chết chóc khốn cùng.

Người lính lâu nay ở với xóm làng, rừng núi, khuya sớm đùm bọc nhau, ngày nay một người lính lên xe ra đi, năm người dân bồng bế dắt díu nhau chạy theo. Nỗi đau của người lính hôm nay là không bảo vệ được người dân, vì vận nước, ngay người lính có súng mà phải vứt súng, có đất mà phải bỏ đất.

Tháng Tư tan hàng, người lính bị trói tay, người lính bị phản bội, người lính ở lại sau cùng để cho những chuyến tàu chở người ra đi, để cho những chuyến phi cơ rời phi đạo đi về một chân trời hy vọng tự do, bỏ lại quê hương tù đày. Bao nhiêu thảm cảnh đã xảy ra cho miền Nam sau ngày “tan hàng” hay “mất nước”, danh từ sử dụng tùy theo sự suy nghĩ, nỗi mất mát và tâm trạng của mỗi người.”

Khúc ruột ngàn dặm


Thuyền nhân Việt Nam vừa đến được Malaysia

vào những năm cuối thập niên 70. AFP PHOTO


Qua bài “Hoài niệm 30-4: Tìm mãi yêu thương” được phổ biến trên nhiều trang mạng nhật ký, thầy Nguyễn Thượng Long từ Hà Đông “nghĩ rằng đã là người Việt Nam, dù là người chiến thắng hay là kẻ chiến bại, dù ở đâu trên mặt đất này thì ai ai vào ngày tháng đó cũng thở phào và không ít thì nhiều đều có chung cảm hứng yêu thương nhau như vậy.

Nhưng những gì đã diễn ra sau mốc lịch sử đó lại không hoàn toàn như vậy…”. Thầy Nguyễn Thượng Long cho biết:

“Thế hệ chúng tôi…sinh ra và lớn lên cùng với sự ra đời của nhà nước “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – Độc lập Tự do Hạnh phúc”.

Tuổi ấu thơ chúng tôi trôi đi cùng với những cuồng nộ của một thế thái nhân tình rất xa lạ với những phẩm chất truyền thống của một dân tộc bản chất là hiền hòa.

Kí ức đầu đời của thế hệ chúng tôi chưa thể nhạt nhòa về những gì đã đến sau những phát triển quái gở của chủ thuyết “Đấu tranh giai cấp”, về con đường chuyên chính vô sản, về bạo lực cách mạng mà những người cộng sản đã du nhập vào đất nước chúng tôi. Vẫn còn nguyên đó những câu hỏi đầy ám ảnh:

Tại sao lại phải “Đào tận gốc, trốc tận rễ” đám Trí – Phú – Địa – Hào… rồi bây giờ lại gọi đó mới chính là nguyên khí của đất nước!

Tại sao lại phải cải tạo thực ra là đánh sập công thương nghiệp tư bản tư doanh tới 2 lần (Miền Bắc sau năm 1954 – Miền Nam sau 30/4/1975). Sau 1986 đến nay lại phải làm lại gần như từ đầu.

Tại sao sau ngày 30/4/1975, ngày con Lạc ở miền Bắc chiến thắng cháu Hồng ở miền Nam, người chiến thắng không thực lòng hòa hợp, hòa giải mà lại tạo ra những thương tổn không đáng có trong lòng những kẻ bại trận.

Những ngày tháng tù đầy, cải tạo và phân biệt đối xử với quân nhân, viên chức chính quyền cũ và vợ con gia đình họ đến nay vẫn là những kí ức đầy hãi hùng. Vì những hãi hùng này mà ngày đó hàng triệu người con đất Việt phải liều thân bỏ xứ ra đi…”

Thưa quý vị, có lẽ 1 trong những vấn đề gây nhiều tranh cãi nhất sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975 là lời kêu gọi của giới cầm quyền VN dành cho “khúc ruột ngàn dặm” hãy cùng xoá bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải dân tộc.

Trước khi lâm nạn, Blogger Phan Kiến Quốc – tức GS Phạm Minh Hoàng – có nhận xét về những bài kêu gọi sự hòa hợp, xoá bỏ hận thù qua bài viết của ông tựa đề “Xoá bỏ hận thù: Tại sao không ?”. Blogger Phan Kiến Quốc nhận xét:

“Ngay trong lúc đi tìm sự hòa hợp, chúng ta vẫn chỉ đi tìm từ phía “kẻ thắng”, nên khó mà tìm ra sự đồng thuận.
Blogger Phan Kiến Quốc

 “Chủ đề này đã nhiều lần được đưa lên báo, đã có nhiều cuộc hội thảo, đã có nhiều phát biểu nhưng hình như nó vẫn còn nguyên vẹn, nếu không báo chí và truyền thông chẳng có hàng loạt bài “bức xúc” như vậy.

Nhưng sau khi đọc những bài viết này thì những trăn trở trong tôi chẳng những không bớt mà còn nổi sóng hơn. Cái thắc mắc trước tiên là các bài viết hầu như đều bắt đầu bằng điệp ngữ “Không có kẻ thắng người thua nhưng cả dân tộc Việt Nam thắng”, nhưng tất cả các bài viết đều xuất phát từ “kẻ thắng”, họa hoằn lắm thì cũng thấy ông Nguyễn Cao Kỳ, Tướng Nguyễn Hữu Có, nhưng những nhân vật này từ lâu cũng chẳng còn ở phía “kẻ thua”.

Điều đó có nghĩa rằng ngay trong lúc đi tìm sự hòa hợp, chúng ta vẫn chỉ đi tìm từ phía “kẻ thắng”, nên khó mà tìm ra sự đồng thuận.”

Qua bài tựa đề “36 năm đất nước thống nhất, một tội danh bị đánh tráo, nỗi buồn riêng và chung”, blogger Lê Diễn Đức lưu ý rằng:

“Dưới bàn tay cai trị của Đảng cộng sản Việt Nam, rõ ràng các khái niệm đã được đánh tráo trơ trẽn và nhanh chóng”, từ “phản động” thành “khúc ruột ngàn dặm”, rồi “phù phép biến hoá tội danh” cho tới hãy “quên quá khứ, hướng tới tương lai”.

Blogger Lê Diễn Đức nhận thấy:

“Giờ đây, lực lượng đông đảo những người “trốn ở lại nước ngoài” mỗi năm gửi về nước nhiều tỷ đôla, mang tiền về nước đầu tư, Nhà nước ra Nghị quyết 36 gọi họ là bộ phận không thể tách rời khỏi cộng đồng dân tộc, là “khúc ruột ngàn dặm”, có thể xênh xang “áo gấm về làng”:

Ngày đi, Đảng gọi Việt gian
Ngày về thì Đảng chuyển sang Việt kiều
Chưa đi: phản động trăm chiều
Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng!”

Thanh Quang cảm ơn quý vị vừa theo dõi Mục Điểm Blog hôm nay, và mong gặp lại tất cả quý vị cũng vào tuần tới.

Thanh Quang, phóng viên RFA
by LTSA

Cuộc đổi đời xảy ra không ngờ vào tháng tư năm bảy lăm đã làm tan tác bao gia đình.

Người ở lại phải đương đầu với hoàn cảnh đảo điên. Cuộc bể dâu đã làm thay đổi hoàn toàn đời sống của người dân Miền Nam. Điều quan trọng là chúng ta có chấp nhận cuộc đổi đời này hay không? Hay phải sống như loài tầm gửi cho qua tháng ngày đen tối?
Trí nhớ của tôi vẫn còn in hằn diễn biến vào buổi sáng ngày ba mươi tháng tư năm bảy lăm. Khi miền Nam được lệnh bỏ ngõ, bộ đội từ hướng Phú Lâm, Cầu Tre đã tuôn đổ trên con đường Trần Quốc Toản để hướng về Saigon. Người dân bàng hoàng uất nghẹn, đứng nhìn rướm lệ một khúc phim buồn … thật buồn!!!
Nhà tôi trên mặt lộ con đường Trần Quốc Toản. Tôi đã chứng kiến tận mắt cảnh đau lòng này. Vì chính tôi không thể nào tin vào tầm mắt của mình đến nỗi cơn lạnh đã quấn chặt thân người. Tôi tự hỏi:“ việt cộng là đây sao?”
Khoảnh khắc này tôi vẫn nhớ cho đến hôm nay mặc dù trong lòng tôi không muốn nhớ đến ngày đen tối nhất của miền Nam tàn lụi trong oan ức. Ngày tàn của cuộc chiến, của những người lính VNCH oai hùng, dũng cảm diệt cộng là đây sao?
Không!
Đối với tôi, người lính VNCH vẫn mãi là người lính có chí khí hào hùng với lòng kiên cường chiến đấu bảo vệ miền Nam Việt Nam được Tự Do. Các vị tướng anh dũng đã phải tự hủy mình vì đã trung thành với Tổ Quốc”. Biết bao người lính đã chiến đấu đến hơi thở sau cùng và âm thầm nằm xuống cho quê hương.
Theo tôi, ngày ba mươi tháng tư bảy lăm là ngày mở rộng cánh cửa khung trời Tự Do, giúp cho người dân miền Bắc hít thở được tia nắng ấm của miền Nam và tận mắt nhìn thấy được sự thật. Sự thật đó là đời sống trù phú, sung túc của người dân miền Nam.
Ngay vào thời điểm này, chúng ta đều thấy rõ “Người dân miền Bắc hầu như đã chiếm đóng hết thành phố Saigon”. Đây là câu trả lời xác thực nhất: “ Có phải chăng Saigon là vùng đất lành nên những đàn chim đói khổ từ miền Bắc bay vào tranh dành bến đậu để được an thân?“
Miền Nam Việt Nam và thành phố Sàigon đã là vùng trời an lành Tự Do thì đâu cần bất kỳ ai phải vào “giải phóng“.
Nếu hai chữ “giải phóng“ mang lại ấm no, hạnh phúc thì tại sao hàng vạn vạn người dân Miền Nam đã liều mình sống chết băng rừng vượt biên giới và lênh đênh trên những chiếc ghe mong manh vượt biển để đi tìm hai chữ Tự Do?
Bạch Liên
April 25 - 2011
==========
Hỡi các Thế Hệ Trẻ của VIỆT TỘC :" Hãy Xúm nhau lại thành một sức lực, góp nhau lại thành một trí tuệ,
khơi mở đường đi cho giống nòi."

--------------------------------------------------------------------------------
Tin mới hơn:
by LTSA

Từ thế kỷ 18, trong nhân loại người ta đã biết một điều này: Quyền hành tuyệt đối sinh nhũng lạm tuyệt đối. Cho nên phải phân tản quyền hành cho nhiều bộ phận. Thuyết “Phân Quyền” ra đời, được áp dụng thử, ở Mỹ châu và Âu châu. Thế kỷ 19, ở Á Đông người Nhật đã bắt đầu thử, đến ngày nay vẫn còn. Năm 1911 người Trung Hoa cũng định thử nhưng không thành.

Tại sao phải phân quyền? Vì không thể đặt lòng tin 100% vào những người nắm giữ 100% quyền hành!

Nhưng trong lịch sử từ xưa nhiều người vẫn nắm quyền tuyệt đối. Những ai chiếm được quyền rồi thì không muốn chia sẻ với người khác. Lý do vì khi loài người sống với nhau phải có người lo việc chung, gọi là cai trị, như Khổng Tử nói: Nếu không sống với loài người thì ta ở với ai? Khi chúng ta sống với nhau trong xã hội, thế nào cũng phải chia nhau sử dụng các tài nguyên chung. Những người cùng đánh cá bắt tôm trong một cái hồ, một vùng biển; những người cùng sử dụng một con sông để tưới ruộng; hay cùng chăn cừu trên một đồng cỏ. Lợi ích riêng sẽ xung khắc với công ích. Nếu để yên, ai cũng chỉ lo phần lợi cho mình thì tài nguyên chung có thể bị hao mòn, có khi cạn mất. Như khi ngư phủ bắt những cá sơ sinh không chờ chúng lớn lên; hay ai cũng chỉ lo tưới đẫm ruộng của mình; hay cho cừu ăn bừa không cần biết bao giờ cỏ mọc lại. Mọi người sống ích kỷ khi không ai tin người khác sẽ tôn trọng công ích, và biết là người khác cũng nghi ngờ mình y như vậy. Như trong chuyện ngụ ngôn hai người tù, ai cũng thấy “phản” vẫn hơn là cộng tác. Cách sống hợp lý nhất là theo Định lý Tào Tháo: Thà mình phụ người còn hơn để người phụ mình! Kết quả là tất cả mọi người cùng thiệt hại.

Vì vậy, như nhà triết học Hobbes nghĩ, loài người tự thấy xã hội cần phải có những đấng Minh Quân. Minh Quân sẽ đóng vai trọng tài buộc mọi người tôn trọng luật chơi chung, bảo đảm ai nấy theo luật lệ, đặt công ích trên lợi ích riêng.

Nhưng ông Minh Quân đó, chính ông ta cũng là một người tham dự trong cuộc chơi chung. Ông ấy cũng có thể “phản.” Lấy gì bảo đảm ông ấy thực sự lo cho công ích? Có thể đoán chắc là ông Minh Quân này sẽ theo Giải pháp Tào Tháo. Vì ông là người đặt ra luật, thi hành luật. Khi thấy có luật chơi nào bất lợi cho mình, cho gia đình mình (hay đảng viên của mình) ông sẽ thay đổi luật! Thà rằng mình phụ luật còn hơn để luật nó phụ mình! Cho nên, tính đến cùng thì nếu muốn xã hội an toàn phải đặt ra những điều luật ràng buộc cả ông vua lẫn người dân. Như các nhà quý tộc ở Anh quốc đã áp lực bắt Vua John ký kết bản Đại Hiến Chương (Magna Carta) năm 1215, trong đó ông vua hứa sẽ tôn trọng một số quyền tự do của người dân (trừ những người nô lệ). Nghĩa là, lần đầu tiên, một cách chính thức, quyền hành của ông vua bị giới hạn vì lợi ích của người dân.

Do tấm gương đó, người ta bắt đầu nhìn cả cuộc sống trong xã hội có thể coi như có một bản hợp đồng, dù không viết ra. Khái niệm Hợp đồng Xã hội trở thành phổ biến cùng thời gian với sự phát triển của thương mại. Xã hội nào cũng sống trong một bản hợp đồng, dù có được chính thức ký kết hay không.

Khái niệm Hợp đồng khiến người ta nhìn các “luật chơi” theo cách mới. Ký hợp đồng tức là mọi bên ký kết đều có trách nhiệm với nhau, không ai chỉ có nắm quyền mà không trách nhiệm. Tại sao có nhà nước? Vì xã hội đã ký hợp đồng “thuê mướn” họ làm một số dịch vụ, để bảo vệ công ích. Có cách nào bảo đảm Ông Nhà nước không theo Giải pháp Tào Tháo? Phải phân tản quyền hành, để định chế này kiểm soát và cân bằng với định chế kia. Phải phân biệt nhà nước với xã hội, gồm các công dân tự do. Nhà nước lo những việc được giao phó trong bản hợp đồng, không ra ngoài giới hạn đó. Xã hội Công dân có cuộc sống riêng mà nhà nước không cần, không nên can thiệp.

Chính nhờ những định chế dân chủ như thế mà xã hội loài người có thể tạo được niềm tin, gia tăng “tài nguyên tinh thần” chung. Xã hội ổn định. Kinh tế phát triển. Đều nhờ những quy tắc sống chung phân quyền và phân biệt xã hội công dân với nhà nước.

Trong thế kỷ 20, người Việt Nam chúng ta cũng bắt đầu cuộc tranh luận để lựa chọn một bản hợp đồng xã hội. Và ngày 30 tháng Tư năm 1975 đánh dấu một khúc quanh quan trọng. Sau năm 1975 toàn thể nước Việt Nam bắt đầu sống dưới cùng một thể chế chính trị, không còn chia ra hai miền, hai chế độ riêng nữa. Hồi đó trên thế giới có nhiều nước đã bị chia đôi để thí nghiệm hai thể chế khác nhau như vậy: Nước Đức, Hàn Quốc, cả Trung Quốc với Đài Loan cũng vậy. Cho tới năm 1975, tại các nước đó mỗi vùng cứ tiếp tục thí nghiệm sống trong thể chế của mình. Chỉ có Việt Nam, vào năm 1975, cả nước đã được thu vào một mối, áp dụng cùng một chế độ toàn trị: Mọi quyền hành thu vào tay một đảng, đảng đó “lãnh đạo nhà nước và xã hội.” Biên giới phân biệt xã hội và nhà nước bị xóa bỏ,. Mà bên trong guồng máy nhà nước thì ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp cũng nhập một,. Rồi cả đến “quyền thứ tư” là quyền phê phán của báo chí, dư luận, đáng lẽ thuộc xã hội công dân, cũng được đảng cầm quyền “lãnh đạo” nốt!

Đó là một cuộc thay đổi triệt để về hình thái tổ chức cuộc sống chung ở miền Nam nước ta. Đối với mỗi cá nhân, cuộc sống đảo lộn hoàn toàn. Nhưngtrên toàn cảnh, khi nhìn lại lịch sử thì chúng ta thấy, cuộc thay đổi đã được chuẩn bị từ lâu. Từ hồi 1930. Có thể nói từ thời 1917! Cuộc thay đổi này theo đúng lớp lang, trật tự, theo đúng bài bản đã được trù tính trước, chỉ các nạn nhân mới thấy là nó hỗn độn, kinh hoàng thôi.

Cuộc chiến tranh mà đảng Cộng sản Việt Nam gây ra từ năm 1959 chỉ nhắm thực hiện mục đích mà Hồ Chí Minh đã theo đuổi từ năm 1920, là đưa nước Việt Nam gia nhập phong trào quốc tế cộng sản. Ông coi là một vinh dự khi được dẫn đường cho dân tộc Việt Nam bước theo đúng chiều hướng lịch sử, con đường mà ông được “giác ngộ” từ các vị thầy như Marx, Lenin, Stalin, và Mao Trạch Đông. Ông Hồ nói rất rõ ràng: Đó là một lý tưởng, một niềm tự hào của cuộc đời ông cho đến khi nhắm mắt. Trong cuộc tranh chấp toàn thế giới giữa hai phe tư bản và cộng sản, Hồ Chí Minh đã chọn đứng hẳn về một phía, dù bắt người Việt phải tùy thuộc người Trung Hoa. Ông đã từng nói rằng chiến tranh có kéo dài bao nhiêu năm cũng được, miễn là hoàn tất được mục tiêu chính trị này. Trước khi chết, ông còn nhắc nhở mọi đảng viên phải tiếp tục công cuộc lâu dài đó. Tất nhiên, công tác lớn này hao tổn xương máu của người Việt Nam. Nhưng ai đã nhiệt thành tin tưởng vào một chủ nghĩa, giống như tín đồ một tôn giáo, nghĩ mình đang nắm được chân lý trong tay, mắt đã nhìn thấu lịch sử cả nhân loại, quá khứ và tương lai, thì mạng sống người khác không còn đáng kể nữa. Ông Osama bin Laden bây giờ cũng đang nghĩ như vậy. Chính ông Mao Trạch Đông cũng nói thế: Nếu có chiến tranh nguyên tử làm chết một nửa dân Tầu thì sau đó Trung Quốc vẫn đông dân nhất (250 triệu người), họ sẽ lãnh đạo thế giới hoàn tất cuộc cách mạng cộng sản chủ nghĩa!

Khi nhìn ngày 30 tháng Tư trong toàn cảnh, trong chiều dài lịch sử như trên, các thế hệ tương lai sẽ thấy, biến cố chính trị quan trọng nhất sau ngày 30 tháng Tư, là cuộc sống người dân Việt ở miền Nam đã được sắp xếp lại, toàn diện và triệt để. Mỗi người dân ở miền Nam đều thấy cuộc đời đảo lộn; nhưng nếu nhìn chung tất cả xã hội miền Nam, thì cuộc đảo lộn này là kết quả của những tính toán đã được vạch sẵn từ hơn nửa thế kỷ trước! Giống như một vở kịch đã được các ông Lenin, Stalin, Mao góp công biên soạn, đã được trình diễn rất nhiều lần bằng các ngôn ngữ khác nhau: Tiếng Nga, tiếng Ukraina, tiếng Tiệp, tiếng Quan thoại hoặc Quảng Đông, tiếng Cao Ly hay Mông Cổ, vân vân. Bản tiếng Việt đã được đem ra diễn ở miền Bắc từ năm 1951, đó là năm tái lập Đảng Cộng sản dưới tên Đảng Lao Động. Năm đó, bao nhiêu thanh niên Việt Nam đang đổ máu, hy sinh mạng sống để đánh đuổi quân Pháp, tất cả chỉ vì lòng yêu nước. Nhưng trong lễ khai mạc đại hội lập Đảng Lao Động, Hồ Chí Minh lại nói rằng các chiến sĩ đó sẵn sàng hy sinh vì họ đã giác ngộ chủ nghĩa cộng sản! Nói như thế mới đúng kịch bản do ông Stalin soạn!

Năm 1975 vở tuồng Chủ nghĩa Xã hội được đem vào miền Nam trình diễn. Ông Hồ không được chứng kiến cảnh đó vì đã đi theo các ông Marx, Lenin (chính là lời ông viết trong di chúc). Nhưng kịch bản của ông không thay đổi. Có thể nói, ông Hồ vẫn có mặt ngày 30 tháng Tư, vì trật tự xã hội mới được áp dụng sau đó hoàn toàn do ông đưa từ bên Nga, bên Tầu về. Mục đích của ông là xếp đặt lại cách sống chung của tập thể người Việt Nam đã được thực hiện.

Đối với người dân miền Nam, sau 30 tháng Tư là một thế giới đảo lộn. Đối với ông Hồ và các đệ tử của ông, đó là một thế giới “bắt đầu có trật tự.” Nước Việt Nam sẽ theo đúng nền nếp, sẽ vào trong khuôn khổ rõ ràng, giấc mơ của ông Hồ đã thành sự thật. Đó là biến cố chính trị quan trọng nhất. Những hiện tượng như Ngăn sông cấm chợ, Tịch thu sách, Tẩy não trẻ em, Đánh tư sản, Tù cải tạo, vân vân, chỉ là những xen nhỏ trong vở kịch lớn, trong ước vọng suốt đời của Hồ Chí Minh.

Bây giờ thì chúng ta đã biết kết quả. Kịch bản của Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông là một thảm họa của loài người trong thế kỷ 20. Sự thất bại của chế độ cộng sản không phải chỉ vì họ không biết sử dụng kinh tế thị trường. Thất bại chính là họ tổ chức một xã hội tập trung quyền hành quá độ, hơn cả vua chúa đời trước. Giống như thời quân chủ chuyên chế, họ chỉ thay thế ông vua bằng ông tổng bí thư, chủ tịch, hay một “ủy ban.” Kinh tế hoạch định, văn hóa chỉ huy, chế độ hộ khẩu, tem phiếu để kiểm soát dân; tất cả những thứ đó chỉ là hệ luận của việc tập trung quyền hành chính trị.

Nói cho cùng thì mọi thể chế chính trị chỉ là những lựa chọn tổ chức cuộc sống chung giữa mọi người, sao cho đạt được ích lợi chung cao nhất. Đặt một vị minh quân, một chủ tịch, hay một ủy ban lên nắm quyền, thì cũng không khác gì nhau. Tức là đánh cá rằng các ông vua, ông chủ tịch, tổng bí thư, sẽ là những vị minh quân. Họ sẽ lo cho chính họ nhưng cũng lo cho dân chúng. Nhưng nếu chẳng may họ chỉ là hôn quân thì cả nước bị kẹt cứng! Ngược lại, một xã hội chọn thể chế tự do dân chủ thì cũng như mua bảo hiểm: Quyền hành của người cai trị sẽ bị giới hạn. Người dân có quyền thay đổi những người nắm quyền, qua lá phiếu! Có ai muốn đánh cá để một ông Mao Trạch Đông làm chủ tịch nước mình trong một phần tư thế kỷ hay không? Cứ đánh cá, chỉ tốn mất 20, 30 triệu mạng người thôi!

Ngày 30 tháng Tư năm 1975 đã thay đổi cách tổ chức cuộc sống ở miền Nam Việt Nam, theo một bản mẫu đã thí nghiệm (và đã sinh nhiều biến chứng kinh khủng) ở miền Bắc. Sau năm đó người miền Nam cũng nhiễm những thói quen mà dân miền Bắc đã tập được dưới chế độ cộng sản: Cha mẹ dậy con ra đường phải biết nói dối để mà sống. Học trò không tin điều thầy dậy, mà thầy cũng biết học trò không tin mình; nhưng cả hai bên đều giả bộ, nói là mình tin ghê gớm. Công nhân giả bộ làm việc, và nhà nước giả bộ trả lương. Tài nguyên tinh thần hao mòn, biết bao giờ mới nuôi lại được?

Trong thế kỷ 20, dân tộc Việt Nam đứng trước một ngã ba. Hồ Chí Minh đã đưa mọi người đi theo một con đường thật tai hại. Trong thế kỷ 21 này, chắc chắn người Việt Nam sẽ chọn con đường khác, con đường tự do dân chủ của loài người văn minh. Chắc chắn như vậy.

Ngô Nhân Dụng
by LTSA

Thời sự: Trong “Câu chuyện Việt Nam” hàng tuần của đài phát thanh VOA, tiếng nói chánh thức của chánh quyền Mỹ, phát ngày 23/4/2011 gần ngày người Mỹ gốc Việt kỷ niệm ngày Quốc Hận thứ 36, gạt nước mắt bỏ nước ra đi tỵ nạn CS, có tin phân tích khá dài của Nguyễn Trung. Tin rằng Thứ trưởng Thương mại Mỹ trong nội các của TT Obama, là Ông Francisco Sanchez hướng dẫn một phái đoàn gồm đại diện của gần 60 trường đại học và cao đẳng của Hoa Kỳ đến nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam để thúc đẩy hợp tác trong lĩnh vực giáo dục giữa hai nước.
Thời sự này đáng chú ý cho người Việt trong lẫn ngoài nước. Cái nhìn có thể có khác nhau tùy quan điểm, lập trường chánh trị đối với tương quan giữa Washington và Hà nội. Nhưng đứng trên phương diện quyền lợi quốc gia dân tộc Việt Nam vốn là một thực thể trường tồn trong khi nhà cầm quyền chỉ là giai đoạn bởi quan nhứt thời dân vạn đại - việc người Việt đi du học Mỹ là một điều tốt và có lợi.
Một là lợi về kinh tế và chánh trị cho Mỹ. Từ thời TT Bush Cộng Hoà đến TT Obama Dân Chủ lúc nào Mỹ cũng muốn tăng cường việc du học Mỹ đối với người Việt trong nước. Chánh quyền Mỹ xem vấn đề VN du học Mỹ là vấn đề vừa kinh tế vừa chánh trị. Đại sứ Mỹ Michael Michalak mãn nhiệm mới ra đi lúc nào cũng tự hào trong nhiệm kỳ của Ông ở VN, Ông đã tăng số sinh viên VN lên gấp bốn. Và ông Thứ trưởng Thương mại hướng dẫn phái đoàn đại học Mỹ nói với VOA, rằng Mỹ muốn chứng kiến con số đó ‘tăng thêm’.
Về kinh tế lợi cho Mỹ là cái chắc, có thể kiểm chứng được. Nội cái việc Ô Thứ Trưởng Thương mại cầm đầu một phái đoàn gồm gần 60 đại diện đại học và cao đẳng Mỹ đi VN là một bằng chứng cụ thể. Ông khẳng định giáo dục và đào tạo được coi là một trong 10 dịch vụ xuất khẩu hàng đầu của Hoa Kỳ.Trong niên học 2009 - 2010, sinh viên quốc tế đóng tiền học và chi tiêu đã đem lại cho nền kinh tế Mỹ gần 20 tỷ đôla. Sinh viên Việt Nam có nhu cầu đi du học lớn, trong khi nhiều trường đại học, cao đẳng của Mỹ muốn tới Việt Nam.
Còn về chánh trị cái lợi cho Mỹ là một giả thuyết, một hy vọng, chưa kiểm chứng được. Ô. Thứ trưởng nói: “Tôi nghĩ rằng sinh viên từ bất kỳ nước nào, khi họ tới và chứng kiến quyền tự do ngôn luận đóng vai trò quan trọng trong quá trình đổi mới thì họ có thể giúp mang những đặc tính tích cực đó về nước nhằm giúp nước mình phát triển cả về kinh tế lẫn chính trị’”. “Các sinh viên sẽ có cơ hội thiết lập các mối quan hệ lâu dài, mà những ai quyết định trở về và bắt đầu kinh doanh, sẽ có các đầu mối liên hệ để giúp họ phát triển công việc kinh doanh trong tương lai.” “Tôi nghĩ rằng có rất nhiều cơ hội từ việc đi du học và đặc biệt là tại Mỹ” và “quá trình học tập tại Mỹ có thể giúp các sinh viên Việt Nam quan sát và học hỏi từ ‘cách thức chính phủ và xã hội hoạt động’.
Hai, lợi cho nhà cầm quyền CS Hà nội. Bang giao và giao thương và có thể hợp tác an ninh với Mỹ mà không cán bộ, đảng viên ăn học, hiểu biết Mỹ là như người mù đi đêm rồi. Việc đưa con cháu các cán bộ đảng viên CS đi học Mỹ để đào tạo đội ngũ kế thừa tiếp tục cai trị hay cho một số sinh viên con em thường dân giàu nhờ cuộc đổi mới kinh tế du học Mỹ rồi sau đó tạo điều kiện cho họ phấn đấu để kết nạp vào đảng – là điều đảng cầm quyền độc tài thường phải làm. Con của cán bộ gộc của Trung Cộng, Hàn Cộng đều được đưa đi du học để trở thành hoàng tử đỏ có học hơn cha là nhà có phước.
Trước mắt “Con cháu các cụ cả” của Đàng CSVN đi học có thể trở thành đường dây chuyển tiền, rửa tiền, cất dấu ở ngoại quốc, và đầu cầu của con đường thoát thân lỡ khi có biến động chánh trị lớn như phe cánh hay dân chúng đứng lên lật đổ chánh quyền chẳng hạn.
Cái lợi này đối với Đảng Nhà Nước CSVN lớn hơn cái hại do những người du học Mỹ về hoạt động và vận động diễn biến hay chuyển biến hoà bình chế độ độc tài đảng trị toàn diện của CS sang thể chế tự do, dân chủ. CS độc tài toàn trị rất dễ diệt sự chống đối của trí thức. CS chọn người theo lý lịch, cho thăng tiến theo biên chế của Đảng, tức thâm niên đảng tịch và thành tích phấn đấu, hồng luôn cao hơn chuyên thì người có học ngoài đảng chỉ làm chuyên viên thôi, chớ khó làm chánh trị, làm chính sách.
Theo Tiến sĩ Lê Sĩ Long, Giám đốc Sáng kiến Quốc tế về Chương trình nghiên cứu Toàn cầu của Đại học Houston, tứ hai năm trước đã thấy VNCS đang tìm cách ‘cải tạo’ các cá nhân từng đi du học và có tư tưởng ủng hộ thay đổi hệ thống chính trị, điển hình là hai người đang thụ án tù là luật sư Lê Công Định, hay blogger Nguyễn Tiến Trung. Ông nói “Hành động trấn áp của chính phủ Việt Nam dù ít dù nhiều sẽ phát đi một thông điệp tới thế hệ trẻ, các du sinh rằng, họ có thể đi học ở nước ngoài, nhưng chính quyền sẽ đảm bảo rằng họ không thể sử dụng kiến thức để chống lại nhà nước độc đảng." Vì thế theo Tiến sĩ Long, “nhiều sinh viên Việt Nam theo học ở Hoa Kỳ và lĩnh hội được một số các giá trị dân chủ không muốn quay trở về vì chưa hợp thời’.
Ba và cuối cùng, lợi cho quốc gia dân tộc trong trường kỳ. Được biết VN hiện có 13,000 sinh viên du học Mỹ, đứng hạng 9 trong số các quốc gia có số lượng du học sinh cao nhất tại Mỹ. Tự do, dân chủ không phải là giá trị của nền văn minh Tây Phương như CS thường hay ngụy biện. Nó là giá trị phổ quát, trình độ tiến hoá của Loài Người. Khoa học kỹ thuật Mỹ là tiền tiến nhứt thế giới. Sinh viên du học Mỹ dù là con em của CS về nước trở thành hoàng tử đỏ cũng không đỏ hoét, đặc sệt CS như cha anh họ. Sinh viên dân thường học Mỹ về dù chỉ là chuyên thua hồng trong guồng máy công quyền hay thành những người sống và làm việc trong xã hội VN do CS khống chế, ít nhứt tác phong hành động tự do, dân chủ mà họ hấp thụ trong thòi gian học Mỹ cũng ảnh hưởng một phần nào trong dân chúng và đối với những cán bộ đảng viên cùng du học với họ.Và ngay những sinh viên du học không về nước vì bất mãn con người và chề độ độc tài CS nhứt định cũng có dính líu với người trong nước, sẽ chuyển ánh sáng tự do, dân chủ về quê hương và trở về nước khi có thay đổi chế độ./. ( Vi Anh)
by LTSA

Một bé trai mới một tuổi rưỡi người Hà Lan đã trở nên nổi tiếng sau khi ký hợp đồng bóng đá có giá trị 10 năm.

Cậu bé Baerke van der Meij đã “nổi như cồn” trên trang Youtube sau khi ông bố Jorg đăng tải một đoạn video quay cảnh cậu bé sút 3 trái bóng trúng cả 3 vào một hòm đồ chơi hồi tuần trước. Video đã thu hút gần 1 triệu lượt truy cập trên trang Youtube.

Venlose Voetbal Vereniging (VVV), đội bóng tại thành phố Venlo nơi cha cậu bé từng chơi với tư cách là cầu thủ chuyên nghiệp, đã ngay lập tức chú ý tới Baerke.

Cậu bé đã được mời tham gia một buổi tập luyện của VVV tại sân vận động De Koel hôm thứ 3 cùng trung vệ Ken Leemans, ngôi sao của đội, trước khi được mời ký hợp đồng đào tạo kéo dài 10 năm dù hợp đồng chỉ mang tính “tượng trưng”.

“Sở thích của cậu bé chưa được xác định. Tuy nhiên, chúng tôi có thể mường tượng về một câu thủ thuận chân phải với khả năng sút phạt rất tốt, có tinh thần kiên nhẫn và quan trọng là gen chơi bóng đá giống cha mình”, một tuyên bố của VVV cho hay
by LTSA

BIỂN THÁNG TƯ (Trích Có Những Vùng Trời)


Bãi biển chiều nay thật vắng người
Nước xanh, mây trắng, cát vàng tươi
Ngồi trên ghềnh đá nhìn ra biển
Thương quá Việt Nam, nẻo cuối trời!


Chốn ấy, bên kia biển Thái Bình
Quê hương tôi đó, khát bình minh
Anh em tôi đó, cần hơi thở
Và mẹ tôi buồn, mắt lệ quanh



Trên màu nước bạc thấy quê tôi
Thấy những hồn oan vói mặt trời
Thấy những mảnh tàu tan nát vỡ
Nổi chìm theo nhịp sóng trùng khơi


Hình như tiếng thét vút lên cao
Thủy quái vung roi, máu lệ trào
Những chị em tôi quằn quại đó
Hỏi lòng nào chẳng cõi lòng đau ?!



Nhật nguyệt xoay vần. Lại tháng Tư
Tháng Tư đẫm máu mỗi ngôn từ
Tháng Tư sông núi vào tay giặc
Hồng thủy trào dâng đỏ cõi bờ!


Biển buồn từ đấy, tháng Tư ơi!
Bao lớp người chôn đáy biển rồi ?
Ơi, bậc trượng phu, ơi, tráng sĩ ...
Động lòng hay để nước mây trôi ???

Ngô Minh Hằng
by LTSA

QUỶ ĐỎ


Nước Việt chìm trong nỗi khổ đau ,
Côn đồ thống trị đảng ngu lâu .
Dân nghèo xác nhục lo từng bữa ,
Trí thức hồn kinh chịu cúi đầu .
Bán nước ngu dân thời cộng sản ,
Theo đuôi liếm đít bọn Nga ,Tàu .
Rồng Tiên đảng trị thành trâu ,ngữa,
Quỷ đỏ làm sao có mạnh giàu ./.




DIỄN HỀ

Sắp khoai vô ấm trước trong nồi ,
Đảng cử dân bầu đã biết ai ?
Mặt trận hiệp thương tay đảng cả ,
Nhân dân phiếu bỏ diễn hề thôi .
Thớt tanh nhặng bọ tranh nhau bậu ,
Nghị gật đầu tôm chỉ đến ngồi .
Bán nước theo Tàu quân đảng cướp ,
Cầu vinh chịu nhục phận làm tôi ./.





THĂNG LONG
by LTSA

GIỜ THIÊNG ĐÃ ĐIỂM




HÃY mau cứu lấy QUÊ HƯƠNG
MAU hô thật lớn ta thương Nước Nhà
CỨU mau kẻo mất Sơn Hà
LẤY lại nhân phẩm sống ra anh hùng
QUÊ Hương đất nước của chung
HƯƠNG thơm vang tiếng từ Hùng Vương xưa

GIỜ sao tà cộng làm bừa
THIÊNG hồn sông núi chúng đưa dâng Tầu.
ĐÃ đến giờ hô vang câu
ĐIỂM mặt những đứa đầu lâu đê hèn
XUỐNG đường dẹp hết đêm đen
ĐƯỜNG đi Dân Chủ HOA SEN ngợp trời
VÙNG lên hô lớn khắp nơi
LÊN đường đòi lại cuộc đời Tự Do

ĐẢ đảo tà cộng thật to
ĐẢO biển chúng bán hết cho Tầu rồi
CỘNG nô là một lũ tồi
SẢN sinh ra một bầy tôi mọi người
VANG danh tội ác đầy trời
RỀN rền giết hại khắp nơi tầy đình

TỰ mình cứu Tổ Quốc mình
DO dự sẽ mất quang vinh ngàn đời
DÂN Chủ đang đến sáng ngời
CHỦ quyền lãnh thổ từ thời Hùng Vương
LÀM nên đất Việt hùng cường
NỀN Dân hô lớn trên đường thất to!
QUÊ Hương Dân Chủ Tự Do
HƯƠNG SEN thơm ngát thơm tho thanh bình

29,04.2011 Thanh Sơn
by LTSA

'Tôi không thể tiếp tục thỏa hiệp với nỗi sợ hãi và sự hèn nhát của bản thân mình. Biết đến nhiều tấm gương dấn thân trong lịch sử và đọc nhiều về tư tưởng của họ, sẽ rất là hổ thẹn nếu tôi im lặng, bàng quan trước những bất công đang rõ ràng hiện hữu''.

NGUYỄN ANH TUẤN.

BBC

Một sinh viên Việt Nam, anh Nguyễn Anh Tuấn, vừa gửi đơn lên Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao tự thú việc "tàng trữ" một số bài viết của TS Cù Huy Hà Vũ.

Nói chuyện với BBC từ Hà Nội, anh Tuấn cho biết lá đơn đã được gửi theo đường chuyển phát nhanh tới Viện Kiểm sát vào hôm thứ Ba 26/04/2011.

Nguyễn Anh Tuấn, sinh năm 1990 tại Đà Nẵng, hiện là sinh viên năm thứ ba Học viện Hành chính Cơ sở Hà Nội.

Anh Tuấn cho biết: "Hiện chưa có phản hồi gì từ phía cơ quan kiểm sát, nhưng bạn bè và gia đình khi biết chuyện thì có gọi điện hỏi thăm và lo lắng".

Lá đơn dài hai trang được gửi kèm theo bức ảnh sinh viên này cầm trong tay một số tài liệu đã in ra trên giấy, cụ thể là bài viết 'Chiến tranh Việt Nam và ngày 30/4 dưới mắt TS Cù Huy Hà Vũ' và 'Kiến nghị trả tự do cho tất cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền VNCH', cũng của ông Hà Vũ.

Đơn của Nguyễn Anh Tuấn viết: "Xét hành vi của cá nhân tôi: tàng trữ một số tài liệu bị Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hà Nội cho là có nội dung chống Nhà nước XHCN Việt Nam theo cáo trạng truy tố ông Cù Huy Hà Vũ..."

"Xét bản án ngày 4/4/2011 của Tòa án Nhân dân TP Hà Nội tuyên ông Cù Huy Hà Vũ có tội theo Điều 88 BLHS với hành vi làm ra các tài liệu chống nhà nước thì đương nhiên cá nhân tôi cũng phải bị coi là có tội theo Điều 88 BLHS với hành vi tàng trữ các tài liệu đó."

Sinh viên này đề đạt Viện KSND khởi tố và truy tố "tôi, công dân Nguyễn Anh Tuấn, theo Điểm C, Khoản 1, Điều 88 ra trước tòa".

Trong trường hợp không khởi tố, theo anh Tuấn, thì có nghĩa hành vi tàng trữ tài liệu không phải là tội phạm và "tài liệu nêu trên không gây hại cho xã hội".

"Nếu thế, tôi kiến nghị Viện KSND Tối cáo tiến hành kháng nghị theo quy định đối với bản án tuyên cho ông Cù Huy Hà Vũ theo hướng: ông Cù Huy Hà Vũ vô tội".

Cân nhắc kỹ càng
Về các bài viết của TS luật Cù Huy Hà Vũ, người đang kháng cáo án tù giam 7 năm mà tòa án Hà Nội phán quyết cho ông, Nguyễn Anh Tuấn nói: "Tuy không đồng ý hoàn toàn, nhưng tôi cho rằng các ý kiến của ông Vũ ở mức độ nào đó là xác đáng."

"Tôi nghĩ đây là vấn đề tự do ngôn luận."

Tôi không thể tiếp tục thỏa hiệp với nỗi sợ hãi và sự hèn nhát của bản thân mình. Biết đến nhiều tấm gương dấn thân trong lịch sử và đọc nhiều về tư tưởng của họ, sẽ rất là hổ thẹn nếu tôi im lặng, bàng quan trước những bất công đang rõ ràng hiện hữu.

SV Nguyễn Anh Tuấn

Anh Tuấn cho rằng hành động của anh có thể giúp "bảo vệ pháp quyền ở một mức độ nào đó".

Trong lời tâm sự gửi tới những người theo dõi, Nguyễn Anh Tuấn thổ lộ rằng anh không thể " tiếp tục thỏa hiệp với nỗi sợ hãi và sự hèn nhát của bản thân mình".

"Biết đến nhiều tấm gương dấn thân trong lịch sử và đọc nhiều về tư tưởng của họ, sẽ rất là hổ thẹn nếu tôi im lặng, bàng quan trước những bất công đang rõ ràng hiện hữu."

Anh nói với BBC:"Dù anh có giàu hay nghèo, tốt hay xấu, quốc tịch gì đi nữa, sinh ra ở Việt Nam thì anh cũng chung giống nòi máu đỏ da vàng".

"Mỗi người nên làm việc gì đó tốt cho đất nước, và tôi thấy bảo vệ nền pháp quyền là một việc tốt."

"Một đất nước thiếu pháp quyền và hỗn loạn là điều không ai muốn."

Nguyễn Anh Tuấn cho biết trước khi gửi lá đơn, anh đã có quá trình suy nghĩ và cân nhắc, "chuẩn bị tinh thần cho những hậu quả có thể xảy đến với mình".
by LTSA

Tranh chấp Biển Đông sẽ tới đâu? Việt Nam và Trung Quốc sẽ đạt được thỏa thuận như đã cam kết tuần trước hay không? Và nếu đạt được cam kết, có phải VN sẽ nhường cho TQ khai thác tài nguyên Biển Đông, hay sẽ chia sẻ, hay sẽ khai thác chung nhau?

Và trong tận cùng, trong trường hợp Trung Quốc và Mỹ đạt thỏa thuận mật để chia ảnh hưởng, để TQ sẽ cho Mỹ thông thương toàn Biển Đông, và cho Mỹ giữ ảnh hưởng “đàn anh bảo kê” đối với Nhật Bản, Nam Hàn, Úc Châu, Phi Luật Tân… trong khi Mỹ lặng lẽ để mặc VN cho Trung Quốc dở trò vùi dập của “đàn anh khối xã hôäi chủ nghĩa”?

Thực sự, TQ muốn gì Biển Đông? Câu trả lời gần như hiển nhiên: nguồn dầu chưa khai thác tại Biển Đông.

Có vẻ như, chính phủ VN đã muốn nhượng bộ TQ, và như dường sẽ chấp nhập giaỉ pháp cùng khai thác Biển Đông. Nhưng cụ thể như thế nào, hai chính phủ vẫn chưa nói rõ.
Bản tin tuần trước của Đài RFI từ Paris cho biết:

“Ngày 18/04/2011, một phái đoàn cấp chính phủ Trung Quốc đến Hà Nội để đàm phán về các vấn đề biên giới lãnh thổ. Việt Nam và Trung Quốc đã đồng ý sẽ mau chóng ký kết một thỏa thuận, xác định các nguyên tắc cơ bản để giải quyết tranh chấp tại Biển Đông.

Theo báo chí Việt Nam, ngày 18/04/2011, một phái đoàn cấp chính phủ Trung Quốc đã có mặt tại Hà Nội để đàm phán về các vấn đề biên giới lãnh thổ giữa hai bên. Trưởng đoàn Trung Quốc là Thứ trưởng Ngoại giao Trương Chí Quân. Liên quan đến Biển Đông, hai bên đã đồng ý là sẽ mau chóng ký kết một thỏa thuận, xác định các nguyên tắc cơ bản để giải quyết tranh chấp…”(hết trích)

Điều chúng ta suy nghĩ, rằng thỏa thuận đó như thế nào? Có thiệt hại gì cho quyền lợïi VN không? Chưa có thông tin rõ, nhưng câu nói của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố ngày 19/04, khi tiếp ông Trương Chí Quân: “…các giải pháp liên quan đến Biển Đông, cần «mang tính cơ bản, lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được»…” (cùng trong tin trên)

Cơ bản và lâu dài là gì? Nếu thỏa thuận được, tại sao còn nêu các giaỉ pháp khả vấn, như trong bản tin nhan đề “Thúc đẩy đối thoại và hợp tác biển Đông” trên tờ Người Lao Động hôm Thứ Ba 26/4/2011, trích:

“Tại hội thảo quốc gia lần thứ hai “Tranh chấp chủ quyền tại biển Đông: Lịch sử, địa chính trị và luật pháp quốc tế” vào ngày 26-4, GS Đặng Đình Quý, quyền Giám đốc Học viện Ngoại giao, Chủ nhiệm Chương trình Nghiên cứu về biển Đông, nhận định: Sau Diễn đàn An ninh khu vực (ARF) 17 tại Hà Nội năm 2010, tình hình biển Đông đã chuyển sang một giai đoạn mới, do đó cần phải có tư duy và phương pháp tiếp cận mới đối với biển Đông…

Bốn kịch bản cho tình hình biển Đông

Tại hội thảo, GS Lê Văn Cương, Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược và Khoa học Công an – Bộ Công an, đưa ra 4 kịch bản cho tình hình biển Đông từ nay đến năm 2020.

Một là, tình hình khu vực sẽ tốt hơn hiện nay nếu như các bên, đặc biệt là Trung Quốc, hành xử đúng theo những gì mình đã nói, đó là “tạo dựng biển Đông thành một vùng biển hòa bình và hợp tác”.

Hai là, tình hình sẽ cơ bản như hiện nay, quá trình hợp tác và đấu tranh tiếp tục và đan xen lẫn nhau. Ba là, tình hình xấu hơn hiện nay, tức mặt xung đột, tranh chấp nhiều hơn hợp tác nhưng chưa có xung đột quy mô lớn. Bốn là, xảy ra xung đột lớn.

Theo GS Lê Văn Cương, kịch bản thứ ba có khả năng diễn ra nhiều hơn nếu các bên không có những nỗ lực kịp thời.”(hết trích)

Như thế, trong khi Nguyễn Tấn Dũng nói rằng chuyện Biển Đông sắp thỏa thuận xong rồi, ông Viện Trưởng Viện Nghiên Cứu Chiến Lược và Khoa Học Công An lại tuyên bố rằng nhiều phần là sẽ xảy ra trường hợp thứ ba, “Ba là, tình hình xấu hơn hiện nay, tức mặt xung đột, tranh chấp nhiều hơn hợp tác nhưng chưa có xung đột quy mô lớn.” Nghĩa là, nói thẳng ra, chính phủ Việt không tin chính phủ Tàu, và cái gọi là “thỏa thuận” chỉ là lời hứa của Trương Chí Quân thôi.
Báo Japan Times hôm 28/4/2011 đăng bài viết nhan đề “Beijing’s troubling South China Sea policy” (Chính sách Biển Đông rắc rối của Bắc Kinh), trong đó, tác giả Michael Richardson nói thẳng, rằng TQ cần Biển Đông chỉ vì muốn khai thác nguồn dầu.

Tác giả Richardson là nhàø nghiên cứu cao cấp tại Viện Nghiên Cứu Đông Nam Á tại Singapore. Trong bài viết, tác giả giaỉ thích rằng, “TQ hiện nay đã là một trong những quốc gia khai thác năng lượng ngoaì biển lớn nhất thế giới. Bây giờ, TQ lại muốn lớn hơn nữa, bằng cách tìm thêm nguồn dầu và khí đốt ở vùng biển nhà hay tại các vùng gần TQ, để tránh bị lệ thuộc nhiều vào nhập cảng từ nước khác.”

Đó là lý do, theo tác giả, “chiến lược an ninh năng lượng của TQ đã gây phức tạp quan hệ với các nước Đông Nam Á, và với các nước như Nhật Bản, Mỹ và Nam Hàn nguyên đã xem Biển Đông là tuyến hàng hải quốc tế cần tự do thông thương của chiến đấu cơ và tàu bè.”

Do vậy, “một tập trung lớn trong việc tìm nguồn năng lượng ngoaì biển của TQ là thúc đẩy sức tăng kinh tế nhanh chóng ở Biển Đông, nơi lãnh hải tự nhận của TQ nằm trùng lên lãnh hải tự nhận của VN, Phi, Mã Lai và Brunei.”

Tác giả đặc biệt ghi nhận về báo Global Times của TQ, số ngày 19-4-2011, có bản phúc trình đặc biệt về Biển Đông, mà TQ gọi là “vùng Vịnh Ba Tư thứ 2.” Báo này nói rằng, “Biển Đông chứa hơn 50 tỉ tấn dầu thô và hơn 20 ngàn tỉ mét khối khí đốt. Như thế là gấp 25 lần nguồn trữ đã dò được về dầu của TQ, và gấp 8 lần nguồn trữ về khí đốt.”

Chưa hết, ông Zhang Dawei, cán bộ cao cấp Bộ Tài Nguyên và Đất TQ, nói rằng tăng cường tìm ngoàì khơi là “chìa khóa” để giải quyết nan đề năng lượng của Trung Quốc.

Và Richardson cũng ghi nhận, rằng CNOOC, hãng khai thác dầu khí TQ ngoaì biển, nói rằng Biển Đông vẫn “chưa khai thác bao nhiêu” và có “tiềm năng khổng lồ.” Công ty đã đưa ra kế hoạch điều hành những dàn khoan nước sâu trong vài năm tới.

Nếu chúng ta dò lại lời ông Dũng, rằng đã có thỏa thuận, và lời GS Cương, rằng nhiều phần sẽ rắc rối, thì lời của ông Zhang Dawei cho thấy chuyện rất đơn giản: TQ cần khai thác dầu khí Biển Đông.

Đó là phía TQ nói thẳng, nói thật, nói hết gan ruột rồi. Không giấu gì nữa hết.

Vấn đề tranh chấp Biển Đông tới đâu, quả nhiên là hung nhiều hơn kiết vậy.

Trần Khải
by LTSA

trích thi phẩm : Có Những Vùng Trời )

ANH HÙNG VÔ DANH
( Một nén hương tưởng niệm vị anh hùng vô danh trong lịch
sử . Xin cảm ơn một người bạn đã kể lại câu chuyện thương
tâm nhưng hào hùng này của người đàn bà Việt nam, vợ một
vị Trung sĩ của quân lực VNCH. Bà đã sát cánh với chồng để
chiến đấu chống lại cuộc tấn công xâm lược khốc liệt
của CSVN tại một căn cứ ở Phước Tuỵ Và chính bà cũng là
người phủ lá cờ vàng lên thi thể của chồng sau khi vị anh
hùng tuẫn tiết vì lệnh đầu hàng ngày 30/4.1975. Trong giai
đoạn lịch sử này, có thể đây chỉ là một trường hợp trong
nhiều trường hợp tương tự mà chúng ta không biết vì không
có người kể lạị Mong rằng bài thơ nhỏ bé này là một bông
hồng, là những lời tôn vinh của tác giả gởi đến người
phụ nữ Việt Nam can đảm khả kính hiện ở vùng đất nào đó
trên quả điạ cầu.)

Hai tay nâng mảnh khăn tang
Trăm năm thôi vĩnh biệt Chàng từ đây!
Vì đâu đến nước non này
Lệnh kia sao lại trói tay anh hùng ?
Trước hờn bức tử non sông
Thiên thu đâu lẽ thẹn cùng cỏ cây !?
Mịt mù bốn phía trời mây
Tiếng gầm đại bác, tiếng cày xe tăng
Phút giây oan nghiệt bất bằng
Giận cơn hồng thủy cuốn phăng sơn hà
Âm thầm, Chàng bỏ lại ta...
Giữa trăm ngàn nỗi xót xa nghẹn ngào!
Kỳ đài, cờ rũ trên cao
Ngỡ ngàng nghe lệnh chiến hào bỏ không
Đau thương, nhìn lại xác chồng
Chàng đi theo nước, em không trách Chàng!
Xé manh áo, quấn khăn tang
Lên đầu con trẻ, hai hàng lệ rơi
Xa nhau! ... Vĩnh biệt nhau rồi ...
Mà không nói được một lời từ ly !
Mắt thần chẳng khép làn mi
Một dòng máu đỏ, tứ chi lạnh dần
Ôm chồng, thân ngã vào thân
Tứ bề pháo giặc xa gần ầm vang
Hai tay nâng lá cờ vàng
Phủ lên cho ấm lòng Chàng, lòng ta!
Tên Chàng dù chẳng sử hoa
Nhưng hồn Chàng đã nhập hòa núi sông


VÔ DANH VẠN THUỞ ANH HÙNG!!!




Ngô Minh Hằng
by LTSA

Vào lúc 11:30 tối ngày 27/04/2011 Thomas Việt có cuộc phỏng vấn với bốn dân oan xã Đắk Ngo, Tuy Đức, Đắk Nông, Việt Nam, sau khi đất rẫy và nhà của họ bị cưỡng chế, ủi và đốt đi

trong số đó có nhiều rẫy cao su và điều đã và đang lấy mủ và cho quả. Không chỉ rẩy bị chặt, cưa, ủi và đốt, mà nhà của 136 hộ nông dân cũng bị ủi và đốt như vậy.

Tuy họ ra tới các cơ quan chính phủ Việt Nam hơn 3 ngày rồi mà vẫn chưa có câu trả lời nào. Ông Điểu Bảy nói sẽ đi đến cùng, dù phải huy sinh, nhằm đòi lại 28 hecta rẫy của ông bị cướp.
Một điều mà 136 hộ nông dân tại xã Đắk Ngo, Tuy Đức, Đắk Nông, không hiểu là: Tại sao rẫy của họ đang trồng cây cao su, đã và đang thu hoạch lại bị cưa, ủi và đốt đi để bán đất cho các doanh nghiệp tư nhân cũng trồng cây cao su lại từ đầu?
Đây là đoạn ghi âm với bà Trương Thị Ngọc Bích, bà nói về việc cưỡng chế này.
by LTSA

Ngân hàng Trung ương của Việt Nam loan báo nâng cao 2 loại lãi suất chính sách sau khi chính phủ cho biết tỉ lệ lạm phát trong tháng Tư đã tăng tới mức cao nhất trong vòng gần 3 năm.

Hãng thông tấn Reuters trích dẫn thông cáo của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cho hay lãi suất tái cấp vốn áp dụng cho các ngân hàng thương mại sẽ được điều chỉnh từ 13% hiện nay lên 14% vào đầu tháng tới.

Ngoài ra, lãi suất tái chiết khấu cũng được nâng từ mức 12% hiện nay lên 13%.

Theo tin của báo chí Việt Nam, quyết định tăng lãi suất như vừa kể đã được loan báo vài ngày sau khi Tổng cục Thống kê công bố chỉ số giá tiêu dùng tăng 3,2% trong tháng Tư và tăng gần 10% so với đầu năm.

Trong thời gian gần đây nhiều người đã tỏ ý lo ngại về tốc độ tăng giá ở Việt Nam và các chuyên gia cho rằng tỉ lệ lạm phát trong năm nay có thể lên tới mức hai con số, mặc dù chính phủ đã đề ra chỉ tiêu giữ cho lạm phát ở mức 7%.

Nguồn: Reuters/sbv.gov.vn
by LTSA

Thủ tướng Đức Angela Merkel sẽ đến thăm Việt Nam vào tháng 10 năm nay.

Bản tin hôm thứ 6 của hãng thông tấn tài chánh Dow Jones trích thuật thông cáo của Bộ Ngoại giao Việt Nam cho hay trong cuộc điện đàm với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam hôm thứ 5, nhà lãnh đạo Đức nói rằng nước bà ủng hộ việc Liên hiệp Âu châu sớm thông qua Hiệp định Đối tác và Hợp tác đã ký tắt với Việt Nam và việc sớm khởi động đàm phán Hiệp định Thương mại Tự do giữa EU và Việt Nam.

Thông cáo cũng cho biết rằng Đức hiện này là đối tác thương mại trong EU lớn nhất của Việt Nam, với kim ngạch thương mại hai chiều tăng trưởng khoảng 15% mỗi năm, đạt trên 4,1 tỉ đô la trong năm 2010.

Nguồn: Dow Jones/Thanh Nien
by LTSA

Mai Vân - Sau nhiều tuần lễ đe dọa hủy bỏ độc quyền từng được dành cho tập đoàn Hàn Quốc Hyundai trên khu du lịch này, vào hôm nay, 29/4, Bình Nhưỡng đã loan báo quyết định kể trên. Một sắc luật do Quốc hội Bắc Triều Tiên ban hành đã quy định việc thành lập một đặc khu du lịch quốc tế chung quanh núi Kim Cương.

Quyết định ‘’quốc tế hóa’’ khu du lịch này đã đi ngược lại thỏa thuận ký kết trước đây, cho tập đoàn Hàn Quốc Huyndai độc quyền điều hành các tuyến du lịch đến núi Kim Cương. Đó là đề án đầu tiên được hai nước Nam và Bắc Triều Tiên phối hợp thiết lập, nhưng chủ yếu do Huyndai tài trợ. Đề án này được xem như là biểu tượng phát huy việc hòa giải giữa hai miền.

Những tuyến du lịch đầu tiên của người Hàn Quốc đến núi Kim Cương bắt đầu từ năm 1998, và đã trở thành một nguồn thu nhập đáng kể cho Bình Nhưỡng. Thế nhưng những tuyến du ngoạn này đã bị đình hoãn vào năm 2008, sau vụ một phụ nữ Hàn Quốc bị lính Bắc Triều Tiên bắn chết vì bất cẩn đi vào khu quân sự bị cấm.

Seoul thông báo tạm ngưng các tuyến du lịch cho đến khi nào Bình Nhuỡng chấp nhận một cuộc điều tra tại hiện trường và đưa ra các biện pháp bảo đảm an toàn. Bình Nhưỡng đã từ chối các yêu cầu này.

Cách đây ba tuần, Bắc Triều Tiên đã lên tiếng đe dọa bãi bỏ độc quyền của Huyndai trên những tuyến du lịch đến núi Kim Cương, cho dù một thỏa thuận ký năm 2002 đã cho tập đoàn Hàn Quốc quyền này trong thời hạn 50 năm. Đổi lại thì Hyundai đã chi ra hàng triệu đô la vào khu du lịch này.

Bình Nhưỡng cảnh cáo là có thể thỏa thuận với một "doanh nhân ở nước ngoài " để thay thế Huyndai.

Theo AFP, trong sắc luật ban hành hôm nay, Bình Nhưỡng nói rõ là sẽ khuyến khích đầu tư tự do vào khu du lịch mới, chủ đầu tư có thể là các tập đoàn hay cá nhân... Những biện pháp nhằm tăng cường các điểm thu hút du khách sẽ tùy thuộc sự phát triển của đặc khu mới này.

Cũng về quan hệ liên Triều, Seoul hôm nay đánh giá là Bình Nhưỡng phải chứng tỏ thái độ thành thật khi đề nghị đối thoại hòa bình. Hàn Quốc cũng cho là Bắc Triều Tiên có thể giải quyết nạn thiếu lương thực bằng cách bớt chi tiêu về vũ khí.

Ngoại trưởng Hàn Quốc Kim Sung Wan đã đưa ra những lời bình luận kể trên, để trả lời đề nghị của Kim Jong Il cho biết sẵn sàng họp thượng đỉnh với Tổng thống Hàn Quốc vào bất kỳ lúc nào.

Xin nhắc lại là đề nghị của lãnh đạo Bắc Triều Tiên nằm trong thông điệp đươc chuyển đến cựu Tổng thống Mỹ Jimmy Carter vào hôm qua, trước khi ông rời Bình Nhưỡng để qua Seoul.
by LTSA

Hoàng tử Anh William và cô dâu mới cưới Catherine Middleton, hiện là Công tước và Nữ Công tước của Cambridge, đã rời khỏi Nhà thờ Westminster, khiến cho đám đông người xem đám cưới reo hò không ngớt.

Họ đã đi trên một chiếc xe ngựa mui trần tới Cung điện Buckingham để dự tiệc trưa do Nữ hoàng Elizabeth thết đãi. Trái ngược với dự báo thời tiết trước đó, bầu trời rất trong xanh và trời nắng đẹp.

Hàng trăm ngàn người đang tràn ngập các đường phố và công viên ở London để được ngắm nhìn cặp đôi hoàng gia qua các màn hình video.

Hoàng tử Anh William và cô dâu Catherine Middleton đã đọc lời thề nguyện hôn ước trong một tiệc cưới chưa từng diễn ra ở Anh kể từ lễ cưới năm 1981 của cha, mẹ hoàng tử William, Thái tử Charles và cố Công nương Diana.

Cặp đôi trẻ tỏ ra trang nghiêm nhưng điềm tĩnh khi họ nói lời nguyện ước trước 1.900 quan khách và khoảng 2 tỷ người xem lễ cưới trên truyền hình, Internet và các phương tiện truyền thông khác.

Sự xuất hiện của cô Catherine đã làm thỏa mãn nhiều người sau nhiều tuần phỏng đoán về bộ váy mà cô sẽ mặc. Cô mặc một chiếc váy tay dài bằng đăng ten, cổ hình chữ V, và có đăng ten dọc theo váy và một đuôi váy dài của nhà thiết kế Sarah Burton.

Nữ hoàng Elizabeth, Thái tử Charles và phu nhân Camila là những người cuối cùng đến nhà thờ trước cô dâu. Nữ hoàng mặc một bộ váy áo màu vàng, bà Camilla mặc một bộ vét màu be.



Nguồn: VOA
by LTSA

Tú Anh - Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF báo động lượng tiền đầu tư « nóng » tràn vào Á châu đe dọa kinh tế các nước đang phát triển. Trong bối cảnh nhiều quốc gia đang phải đối phó với lạm phát và vật giá leo thang, làn sóng đầu cơ trở thành mối lo hàng đầu, nhất là tại Trung Quốc.

Từng đám mây đen xuất hiện trên bầu trời châu Á. Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Ngân hàng Thế giới, cho đến năm 2012, châu lục năng động này vẫn còn là đầu tàu của kinh tế thế giới. Tỷ lệ tăng trưởng trong vùng sẽ là 7%, còn của Trung Quốc và Ấn Độ, hai nước lớn nhất, vẫn xoay quanh con số 9% và hơn 8% trong năm nay và năm tới.

Tuy nhiên cả hai định chế tài chính quốc tế này đều thẩm định rằng có nhiều hiểm nguy đang đe dọa Á châu.

Trước hết, IMF lo ngại trước làn sóng vốn nước ngoài « cực kỳ lớn » đang đổ vào châu Á, nhất là vào ba nước Trung Quốc, Philippines và Indonesia.

Quỹ Tiền tệ Quốc tế báo động vì lượng tiền đầu tư này được đổ vào châu Á với mục tiêu « trục lợi nhanh chóng » và với mức lãi cao hơn ở châu Âu và Hoa Kỳ.

Việt Nam dường như là một ngoại lệ, vì trong ba tháng đầu năm nay, đầu tư quốc tế giảm gần 50%.

Ý thức hậu quả tai hại của các vốn « nóng » này, Ấn Độ, Hàn Quốc và Indonesia đã ban hành các biện pháp đối phó với nguồn tiền "trên trời rơi xuống" dồi dào một cách bất bình thường này: Họ tìm cách hạn chế việc tăng giá đồng tiền, trong trường hợp áp dụng tỷ giá thả nổi hoặc khống chế lạm phát, giảm bớt phát hành tiền tệ trong trường hợp áp dụng tỷ giá cố định.

Quỹ Tiền tệ Quốc tế cảnh báo là nạn lạm phát sẽ làm tăng thêm rủi ro kinh tế trong bối cảnh giá lương thực và nhiên liệu đã leo thang từ nhiều tháng nay.

Điển hình là Trung Quốc đang bị lạm phát ở mức cao nhất từ 2 năm rưỡi nay với tỷ lệ 5,4% vào tháng ba. Theo dự báo của IMF, lạm phát tại Trung Quốc chưa lên đến đỉnh điểm và ít ra là phải đến trước cuối năm thì mới rơi xuống 4% hoặc 4,5%.

Lạm phát sẽ đưa tới những hậu quả gì cho Trung Quốc ?

Ngân hàng Thế giới nhấn mạnh đến rủi ro xảy ra khủng hoảng địa ốc tại Trung Quốc. Đối với định chế tài chính này thì một khi lãnh vực điạ ốc của Trung Quốc, đang nở rộ như nấm, bị khủng hoảng thì ngành xây dựng sẽ khựng lại với hệ quả dây chuyền tác động đến sinh hoạt kinh tế và hoạt động ngân hàng.

Nhưng cũng theo Ngân hàng Thế giới, do cơ chế chính trị đặc thù của Trung Quốc, hậu quả sẽ không dừng lại ở này. Khủng hoảng lĩnh vực bất động sản sẽ gây thiệt hại cho nguồn chi thu của các chính quyền địa phương, trực tiếp hay gián tiếp đứng sau các chương trình đầu tư xây dựng và là khách hàng chính vay mượn ngân hàng.

Ngoài hai mối lo trên, Trung Quốc còn bị một nhược điểm nữa là lệ thuộc vào nguồn dầu khí của Trung Đông và Bắc Phi, nơi đang sôi động cách mạng chính trị và xã hội.

Đối với thường dân Á châu thì quan tâm trước mắt của họ là giá thực phẩm leo thang và nguy cơ khan hiếm nhu yếu phẩm. Tỷ lệ lạm phát trên 10% từ đầu năm nay làm cho giá cả từ lúa mì, dầu ăn đến sữa, thịt tăng vọt. Những yếu tố này, căn nguyên nguồn cội gây ra bạo loạn xã hội tại nhiều nước nghèo trong hai năm 2007 và 2008, vẫn tồn tại