Thứ bảy, ngày 21 tháng bảy năm 2012 by Lý Tưởng Người Việt

Cho tôi xin một ngày nắng gắt

Mộng mơ về những buổi trưa Hè

Đứa bé con đầu trần chân đất

Lén ngủ nhà bắt bướm nhặt me

 

Cho tôi xin một chiều mưa rát

Tưởng những lần rào rạt tắm sân

Bạn cùng lứa vừa vung vừa tạt

Ướt sũng thân nhưng mát vô ngần

 

Cho tôi xin thời gian quay ngược

Tìm lại về lứa tuổi ô mai

Thuở ngây thơ vui đùa quên học

Còn trách sao ngày ngắn đêm dài

 

Cho tôi xin một lần được gặp

Bao bạn xưa yêu mến thân quen

Thuở nhí nhảnh trâm chưa cài tóc

Và lược gương hờ hững chưa thèm

 

Cho tôi xin một ngày êm ả

Lựng dựa lưng dạo khúc ân tình

Chiều mát lên đồi cao hương tỏa

Tâm yên bình say giấc mộng hoa

 

Cho tôi xin mắt nhìn được thấy

Mộng yêu thương chắp cánh vào đời

Ánh bình minh chan hòa mở lối

Tương lai hồng rực sáng nơi nơi

 

Cho tôi xin lòng người rộng mở

Hiểu ác nhân oán quả hung triền

Bao tử sinh đáo đầu thống khổ

Thôi trùng trùng nghiệp báo oan khiên

 

Cho tôi xin sân si chợt tỉnh

Cùng dừng chân quay bước nẻo về

Mọi u tình tan theo sóng bể

Và sáng lòng tan giấc mộng mê

 

Cho tôi xin quê mình hết khổ

Cho niềm tin nhen lại tình người

Cho bão giông mây đen nhường chỗ

Cho nắng bừng hoa lại vàng tươi

 

Cho tôi xin nằm đêm thanh thản

Vang đâu đây vẳng tiếng kinh Hiền

Tâm người đã hòa trong tâm Bụt

Thấm lan vào tam cõi thiện duyên

 

Quang Dương

by Lý Tưởng Người Việt

biathom1Đọc bài " Người Việt Không Thể Hòa Hợp Hòa Giải mà cần Một Khẩu Hiệu khác" nghe cũng đốp chát, báng bổ như " Tổ Quốc Ăn (cũ) Năn" của Nguyễn Gia Kiểng, nhưng phủ nhận gần sạch bách HHHG Kiểng. Tôi nói gần sạch bách bởi vì tác giả Lê Diễn Đức rốt cuộc còn chừa lại chút đuôi "tạm thời liên kết", nghĩa là không thể HHHG được thì tạm thời bắt tay nhau để …" tạo ra sân chơi dân chủ, bình đẳng cho mọi người."

Nói cho thật, cái "Khẩu Hiệu khác" nói đây chẳng qua là cái đuôi của "Phong trào Liên Kết Trong, Ngoài" thời TS.Nguyễn Bá Long, Canada với cs Phản tỉnh Nguyễn Hộ, chuyển qua "HHHG Đổi mới đảng" bằng Kiến Nghị_Thơ Ngỏ, quẹo qua "Con Đường Việt Nam" bị lộ tẩy, nên lẹo lại cái "Khẩu Hiệu Khác" nầy đây!

Nói vắn tắt, các quí ông "làm chánh trị phe đảng" uốn éo, vặn vẹo, tránh né chỉ vì..." Sợ làm Cách Mạng Đổ Máu," vậy thôi. Cầm quyền thì muốn, tranh đấu đổ máu để giành lại chánh quyền từ tay cs lang sói thì không dám làm, bèn nói thác ra từ bi, hĩ xã không muốn ai đổ máu:

 

"Như vậy chìa khóa của toàn bộ vấn đề, cội rễ của mọi vấn đề dân tộc, nguyên nhân của mọi bế tắc có thể giải quyết, đó là phải thay đổi hệ thống chính trị độc quyền, đặc quyền và đặc lợi, một cơ cấu maphia gắn với chủ nghĩa tư bản thân hữu lạc hậu và vong bản hiện nay tại Việt Nam. 

 

Để đạt được mục tiêu này cần hai yếu tố mang tính quyết định.

 

Thứ nhất, nhân dân trong nước phải nâng khát vọng tự do và tinh thần tranh đấu lên cấp độ quyết liệt, chấp nhận thiệt thòi, hy sinh, tạo áp lực bão táp lên tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN.

 

"Thứ hai, tự thân các đảng viên ĐCSVN còn có lòng yêu nước, biết đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Những đảng viên này thức thời nắm bắt cơ hội, thúc đẩy và quyết định đứng chung vào con đường xây dựng Việt Nam theo trào lưu tiến bộ không thể đảo ngược và tránh được nguy cơ xảy ra sự hỗn loạn và đổ máu thêm cho dân tộc vốn đã bị quá nhiều tổn thất sinh mạng qua các cuộc chiến tranh. Từ đây tạo ra một cuộc chuyển hóa, nhưng phải lột xác thực sự để thay đổi ý thức hệ tư tưởng, đoạn tuyệt dứt khoát với y thức hệ cộng sản và trang bị cho lực lượng của mình một vũ khí tư tưởng dân chủ văn minh, cạnh tranh lành mạnh với lực lượng khác trong cộng đồng dân tộc." 

 

Cái yếu tố "quyết liệt", "bảo táp" thứ nhứt nầy nghe nỗ rôm rốp mà nghiệm lại phi lý: Làm thế quái nào mà tranh đấu quyết liệt, tạo áp lực bảo táp lên tập đoàn lãnh đạo đảng thổ phỉ mà còn nguyên lành, không sứt mẻ chút gì cho được, há? Chỉ e rằng chưa léng phéng được tới gần hang ổ Ba Đình của bọn Trùm Cá Tra 14 đứa thì đã sứt tay, gãy gọng rồi! Bằng cớ là trong 11 cuộc biểu tình năm ngoái, mới tụ họp vài trăm nhân mạng mãi đằng vườn hoa Lý Thái Tổ mà bọn "chỉ biết còn đảng, còn mình" lớp đạp vô mặt, lớp đánh lọi tay, bễ mặt, bắt bớ tùm lum đó thôi!

 

Cho nên cái yếu tố thứ hai lại càng không tưởng, phi lý hơn.

Làm sao mà khi không, khi khổng, khi khồng các quí ông cọng sản dù không quyền cao chức trọng đi nữa, cũng vẫn là nhà cao, cửa rộng, gia đình êm ấm, bỗng nỗi lòng yêu nước ầm ầm, giác ngộ bừng bừng, xáp dzô cùng các ông ngơ ngáo ngoài đảng làm áp lực quyết liệt, bằng tay không, buộc bọn cs đương quyền thoái vị, tạo sân chơi dân chủ, bình đẳng, bầu cử tự do ba bề, bốn bên cho dược?!

Thôi thì cứ giả thiết rằng: Các quí ông cs cấp trung, "tối rượu sâm banh, sáng sửa bò" lâu ngày sanh ra nhàm chán, bèn a tùng cùng quì vị lơ ngơ ngoài đảng bày trò đối lập cuội chơi. Các ông Trùm cá tra Ba Đình bị dân chúng chửi quá cũng buồn, để cho các quí ông " đối lập, đối kháng" múa lèo cho dzui.

Vậy thì chúng ta ba bề, bốn bên cùng ra sân " dân chủ, bình đẳng" có công an, bộ đội "do đảng chỉ huy" bảo vê để yên tâm cùng nhau múa lèo!

Rốt cuộc rồi cũng có thứ chánh quyền ba bê, bốn bên, tạp bí lù như kịch bản của tác giả Lê Đức diễn: 1/4 cà ngơ ngoài đảng, 1/4 cọng sản "giác ngộ" +1/2 cọng sản "hũ bại" mà có công an, bộ đội trong tay. Như vậy thì đảng cọng cũng phẻ vì khỏi bị làm rầy mà các ông muồn cầm quyền mà không ưa đổ máu cũng vui lòng vì được cầm quyền mà không trầy vi, tróc vãy gì. Kể ra ba bề, bốn bên đều có lợi. Chỉ có dân chúng dài cổ đợi: Cốt khỉ hoàn cốt khỉ.

Từ "cọng sản chuyên chính" đổi sang "độc tài nửa lừng", cuối cùng quay lại "cọng sản chính chuyên" như Cọng sản KGB Putin đang làm bên nước Nga: Từ Soviet URSS chuyển qua Russia dân chủ nửa lừng, nay thì đang quay về Neo- Soviet Russia, nghĩa là từ Cọng sản "cũ" đổi thành Cọng sản "mới" vậy thôi!

 

Nói người Việt không thể hòa hợp hòa giải là "nói bậy và báng bổ". Người dân Việt sống hòa thuận tự bốn ngàn năm, nên non sông gấm vốc của tổ tiên mới còn truyền lại đến ngày nay. Chỉ từ ngày hồ tặc cõng cái chủ thuyết Mác xít duy vật chó đẻ vào mới làm cho đất nước phân ly, dân tình ly tán. Nay thì chỉ cần trừ khử đám ôn thần, dịch vật, hậu duệ giặc hồ, rồi lần hồi xây dựng lại truyền thống trên thuận dưới hòa êm ấm như xưa, làm gì có chuyện bất hòa, phân ly mà hòa giải, hòa hợp.

Không thể hòa hơp, hòa giải chính là những kẻ "làm chánh trị phe phái!" Vì phe phái, phe đảng cố chấp giống như cọng sản nên không thể hòa hợp, hòa giải được!

 

Dân tộc Việt KHÔNG CẦN một khẩu hiệu nào khác ngoài danh tự: VIỆT NAM.

 

Ngày hôm qua, tên độc tài Ác Sát xứ Lybia đã mang đầu máu trốn chạy khỏi quê hương và đồng bào của y!

 

Nguyễn Nhơn

( Viết mừng thêm một Hoa Lài Syria )

20/7/2012

by Lý Tưởng Người Việt

Kể về bản thân là chuyện nên kỵ. Nói về cái dở thì không sao, nhưng nói cái hay, dễ bị coi là khoe mẽ. Vì thế, tôi thỉnh cầu trước một sự châm chước.

aocaTôi có ý định lấy chính mình làm điểm xuất phát để bàn về một chuyện khác. Về những cay đắng của một con người. Như một ví dụ. Chẳng phải để dạy dỗ ai (làm gì dám cho mình ghê thế!). Cũng chẳng khoác cái áo "dân chủ, nhân quyền" gì ráo trọi. Càng không nhân danh trí thức. Đơn giản chỉ là những nghĩ suy. Một kinh nghiệm. Khi mới ở tuổi lên mười, tôi đã đạt danh hiệu "Cháu ngoan Bác Hồ". Năm 1967, tôi được Hồ Chí Minh trao phần thưởng cho kết quả học tập xuất sắc với tất cả 14 môn học đạt điểm cao nhất. Đó là một cuốn sổ tay kích thước khoảng 20 x 15cm, giấy trắng tinh, bìa cứng láng bóng, màu xanh dương, có in hình Hồ Chí Minh chụp thẳng và dòng chữ phía dưới "Giải thưởng của Hồ Chủ Tịch". Với tôi, gia đình, trường học và chính quyền địa phương, giải thưởng này là một vinh dự, vì không phải tỉnh,thành phố nào cũng có thưởng, và nếu có thì chỉ có một hoặc hai người. Buổi trao giải thưởng được tổ chức hào hứng trên sân kho của hợp tác xã, dưới ánh trăng (vì lúc bấy giờ máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc dữ dội, học sinh đi sơ tán ở thôn quê, ban đêm không dám nổi lửa, thắp đèn). Bà con làng xóm tụ hội rất đông. Ba tôi cảm động đến phát khóc. Tôi nâng niu cuốn sổ tay đến mức không dám xài, lâu lâu lấy ra ngắm nghía! Tuy nhiên cũng chưa tức cười thảm hại bằng thằng bạn. Năm 1968, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn thăm trường, tặng cho mỗi đứa đượccử đi gặp một cục kẹo Hải Châu (thứ cao cấp, hiếm hoi, xa xỉ với lũhọc sinh nghèo trong những ngày chiến tranh). Thằng bạn thèm rỏ dãi, nhưng trân trọng quá, không dám ăn, để dành làm kỷ niệm. Trời nóng, chỉ vài hôm, cục kẹo chảy nhão nhoẹt, dính bê bết với giấy bọc, phải vứt đi. Hắn đi Đông Đức, về nước giảng dạy ở Bách khoa Hà Nội cho đến giờ. Tôi tin chắc hắn không quên chuyện này! Tôi sang Ba Lan năm 1969. Cả đoàn du học sinh chúng tôi phải vào nằm viện để bác sĩ khám, tẩy giun sán trước khi được sống chung với người ta tại Trung tâm học tiếng Ba Lan dành cho người nước ngoài. Trong bệnh viện, được báo tin Hồ Chí Minh từ trần, chúng tôi khóc thảm thiết! Mấy cô y tá Ba Lan ngơ ngác, lúng túng chẳng biết chuyện gì xảy ra! Chúng tôi đã yêu Đảng, yêu Bác Hồ đến thế! Đã một thời ngây thơ, ngây ngô như thế! Đến năm 1994, Kim Nhật Thành chết, xem TV thấy dân Bắc Triều Tiên đứng đông nghẹt hai bên đường, ôm nhau gào khóc. Lúc này thì tôi đã bật cười! Cười cả chính mình! Tôi cũng đã y chang vậy ngày nào, bị ngu hóa, bị lừa gạt mà không biết.

Phải thừa nhận các chế độ cộng sản đạt mức siêu đẳng về chuyện nuôi trồng con người theo ý đồ của mình. Thế hệ tôi và cả xã hội miền Bắc, mỗi một con người được nhào nặn, rèn luyện, nhồi nhét tư tưởng vào trí não, để không còn là mình nữa, chỉ biết suy nghĩ và hành động theo những lời dạy dỗ của Đảng và Bác, đi theo con đường mà Bác và Đảng vạch ra, như con rối, như cái máy. Cái bóng Đảng, Bác...bao trùm lên đời sống. Phản ứng của chúng tôi chẳng khác gì những con cá trong ao của ông Hồ ở Phủ Chủ Tịch.

Không hơn, không kém. Vào năm 1958, theo yêu cầu của ông Hồ, kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh đã thiết kế cho ông ngôi nhà sàn theo kiểu của người miền núi, cùng với vườn cây, ao cá. Ngôi nhà sàn có hai tầng, tầng trên ông Hồ dùng làm phòng ngủ và phòng làm việc trong mùa đông, tầng dưới là nơi ông làm việc vào mùa hè, họp Bộ Chính trị. Ngôi nhà sàn xây dựng xong vào ngày 1/5/1958, bằng gỗ loại bình thường, chiếu theo căn dặn của ông – báo chí viết như thế. Tuy nhiên, trong thực tế, mãi sau này tôi mới biết, gỗ được sử dụng để làm ngôi nhà sàn "giản dị" thuộc loại tốt. Ngoài ra, sự giản dị này cũng đáng bàn... Bởi vì, ngôi nhà tọa lạc giữa phong cảnh hữu tình, đầy cây cỏ, hoa lá xanh tươi, chim bay, cá lượn bốn mùa. Bác ngồi thư giãn, hút thuốc lá 555 hay xì-gà của Fidel Castro gửi tặng thì còn gì bằng! Đấy là chưa nói đến chuyện có các nàng tới hầu hạ (như cô NôngThị Xuân chẳng hạn)! Ngay giữa thủ đô chật hẹp, ồn ào, bụi bặm mà hưởng thụ một dinh cơ tao nhã, thanh bạch như vầy thì khác gì cuộc sống của Tiên ông dưới trần, quả là chưa có tiền lệ. Vào thời buổi kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, lắm đại gia tư bản đỏ "chơi độc" theo gương ông Hồ, cũng xây những dinh thự to rầm theo kiểu nhà sàn bằng toàn gỗ quý, vườn tược được trồng nhiều loại cây kiểng mà một chậu trị giá hàng chục ngàn đôla. Cũng ngay trong lòng Hà Nội. Hồi nhỏ, tôi được nghe nhiều huyền thoại về ông Hồ. Với chúng tôi, tên Hồ Chí Minh đồng nghĩa với đấng siêu nhân, thánh thiện và lòng tôn kính. Ở Nghệ An, có bài đồng giao xem ông Hồ, Tướng Giáp sinh ra như là tất yếu của Trời Đất: "Đụn Sơn phân dái / Hòn Đái thất thanh / Nam Đàn sinh Thánh / Đông Thành sinh Tướng. "Mỗi lần nghe ai kể về đời sống của Bác, nói đến đàn cá trong ao của Bác, lũ trẻ chúng tôi xuýt xoa, phục lăn. Số là đàn cá đông đúc được ông Hồ luyện công phu. Sau một thời gian nhử mồi cám dỗ, ông đã thành công. Khi cho cá ăn, ông chỉ cầm cái que gõ gõ vào cái hộp đựng mồi hay thành bờ ao gì đó… là cả đàn lúc nhúc bơi lại. Khi lên cấp 2, bắt đầu học vật lý, tôi không còn phục cao kiến luyện cá của ông Hồ nữa, mà chỉ phục ông ở tính kiên nhẫn. Tôi cúc cục mãi mới tập gọi được đàn gà. Còn dạy cá đâu phải giỡn! Té ra ông Hồ chỉ thực hành lý thuyết từ xửa xưa của nhà khoa học người Nga Ivan Pavlov, Giải thưởng Nobel Y học năm 1904. Ivan Pavlov nổi danh từ việc thí nghiệm phản ứng tiêu hóa trên cơ thể chó. Qua nghiên cứu sinh lý học của nước bọt, ông khẳng định rằng nước bọt không chỉ tiết ra lúc ăn, mà cả trong phản ứng trước bữa ăn.Thức ăn gây chảy nước bọt được gọi là "kích thích ban đầu", còn tiếng chuông gõ hoặc ánh sáng của cái đèn xuất hiện trước bữa ăn, gọi là loại "thức ăn phụ trợ". Kích thích chó liên tục một thời gian dài bằng "thức ăn phụ trợ", cùng lúc với "kích thích ban đầu" để tạo thói quen, ông đã làm chó tiết nước bọt chỉ còn qua sự kích thích thứ cấp. Hiện tượng này được gọi là phản xạ có điều kiện của Pavlov, trái ngược với sự chảy nước bọt bẩm sinh, là phản xạ vô điều kiện. Thì ra, những con cá của ông Hồ chỉ là một phiên bản nhỏ từ con chó của Pavlov. Phiên bản lớn mới thật hãi hùng. Người ta nói Việt Nam là một nhà tù lớn, hay cả quốc gia đang bị nhốt trong cái cũi. Trong cái cũi này, giống như đàn cá trong ao, ông Hồ và Đảng cộng sản Việt Nam đã áp dụng muôn vàn "thức ăn phụ trợ" để "trồng người" vì "hạnh phúc trăm năm" của… Đảng. Bằng quản lý trong tay sổ hộ khẩu, sổ gạo, sổ dầu, phiếu thực phẩm, phiếu vải, học đại học; nay thêm sổ đỏ, chứng minh nhân dân, hộ chiếu, giấy chủ quyền xe, v.v… – ông Hồ và Đảng từ lúc cầm quyền đến nay đã biến đất nước thành một phòng thực nghiệm vĩ đại của "phản xạ có điều kiện", biến dân tộc thành một bầy đàn ngoan ngoãn. Hàng chục triệu người Việt đã, đang và tiếp tục trở thành những con cá trong ao hay là những con chó của Pavlov. Ngoài ra, còn một "thức ăn phụ trợ" khác công hiệu. Đó là bộ máy tuyên truyền khổng lồ, chằng chịt từ trung ương xuống thôn xã, bản làng, liên tục đập vào não trạng con người ngay từ thưở thiếu thời. Bất kỳ nguồn thông tin nào bất lợi cho sự độc quyền cai trị của Đảng đều bị ngăn chặn. Những mầm mống phản kháng ngay lập tức bị đè bẹp, đời sống của gia đình, người thân bị phong toả đến bần cùng…Cho nên, lúc còn là học sinh, tay còn vương mực tím, khi ông Hồ chết, tôi và các bạn tôi cùng thời đã chảy dài nước mắt, cũng không có gì là lạ. Đúng ra, chúng tôi nên được chia sẻ, được thương hại, tội nghiệp. Nhưng nhờ Trời, ngay trong năm thứ nhất học đại học, tôi đã nhanh chóng nhận ra lẽ thường phải có ở đời, sự bất công và bất nhân của chế độ cộng sản. Nó tước đi của con người đời sống riêng tư, cá tính và những quyền tự do tối thiểu nhất. Chúng tôi bị Toà đại sứ Việt Nam tại Ba Lan cấm không được yêu đương, không được mặc quần jeans ra ngoài đường, không được khiêu vũ, không được đến thăm nhà người bản xứ, không được đi lao động kiếm thêm tiền trong dịp nghỉ Hè, v.v… Một ngàn lẻ một thứ cấm! Hàng tuần họp chi đoàn, viết bản tự kiểm. Lơ mơ là bị trục xuất về nước! Và tôi lơ mơ, xé rào nên bị trục xuất thật. Vừa đặt chân tới ga xe lửa Hàng Cỏ, Hà Nội, chưa kịp xuống tàu, hai công an đã xông lên chỗ ngồi và áp tải tôi vào trại giam, sau đó lãnh án tù hai năm về tội yêu và trốn ở lại nước ngoài. Ra tù, lận đận mãi, tôi mới xoay được việc làm và quay lại Ba Lan năm 1989, đúng lúc chế độ cộng sản Ba Lan sụp đổ. Làm nhân chứng của 20 năm xây dựng thể chế dân chủ ở Ba Lan với muôn vàn khó khăn nhưng thành quả phát triển giành được thấy rõ qua từng năm tháng, nhãn quan chính trị của tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi được tỉnh ngộ qua liệu pháp điện áp của thực tế một xã hội từ chế độ cộng sản chuyển sang dân chủ tự do, cho mình cơ hội nhìn nhận, phân biệt Ác và Thiện. Quy trình tiến hóa bình thường của tôi được tái hiện, từ "con cá của Bác Hồ", "con chó của Pavlov", lên làm người. Tôi lột xác cùng với những thăng trầm của tiến trình dân chủ hóa ở Ba Lan và Đông Âu. Ba Lan tự do đã đưa sự thật lịch sử ra ánh sáng và công lý. Quá khứ đã chứng minh không thể chối cãi rằng chế độ cộng sản tồn tại thực chất nhờ dối trá và bạo lực. Những người cộng sản không thèm nghe ai khi thấy phương hại đến độc quyền lãnh đạo của họ, cho dù những lời khuyên đó có mang lại lợi ích cho đất nước đến đâu. Chỉ khi bị áp lực tranh đấu mạnh mẽ của quần chúng, bị thất bại, bị dồn vào thế cùng, họ mới làm ra vẻ hướng thiện hoặc nhượng bộ. Nhưng khi có sức mạnh và nhất là lúc thành công, họ tự mãn, cao ngạo, và độc ác gấp bội. Bản chất lưu manh, cướp giật của họ, theo thời gian càng ngày càng lộ liễu. Họ biến thù thành bạn, biến bạn thành thù tuỳ theo tình huống có lợi cho sự bảo đảm quyền lực. Họ là bậc thầy của sự tráo trở, lật lọng và bội bạc. Quan điểm phải hợp tác với cộng sản để cải tạo cộng sản, có cách nói cho cộng sản nghe, đã chứng tỏ tính chất xuẩn ngốc của nó qua hậu quả việc làm của rất nhiều người từ hàng chục năm nay. Chưa có vị "quân sư" nào làm cộng sản thay đổi được bản chất, ngược lại, họ thường bị phản phé, ngược đãi và chịu chung một bi kịch giống nhau. Rốt cuộc, họ chỉ là những kẻ bị phấn khích hoặc có tâm thức bất bình thường, thích đi theo vết xe đổ. Thiếu tự do và thông tin với bên ngoài, con người không thể nào có đủ kiến thức để nhìn nhận, so sánh các mô hình sinh hoạt xã hội khác, cho nên đại bộ phận người Việt trong chế độ cộng sản, nhất là nông dân, cứ tưởng rằng cái ao, cái cũi mà trong đó mình đang được Đảng ban phát là "đỉnh cao chói lọi" rồi. Mẹ kiếp! Nhốt người ta lại, bưng tai, bịt mắt, chỉ mở cho nhìn, cho nghe những gì mình muốn áp đặt, cùng với sự đe doạ mạng sống thườngtrực – rồi bảo "dân trí thấp", "dân tộc chưa trưởng thành". Nói thế có khác gì trói chân, buộc tay thằng bé, cho ăn uống nhỏ giọt, cách ly với sông nước, rồi phán nó chậm lớn, không có khả năng biết bơi. Đểu giả, mất dạy cỡ này là cùng! Vậy mà, lạ lùng thay, có những người không sinh ra trong chế độ ấy, đầu đã hai thứ tóc, mà giờ đây bắt đầu muốn yêu Bác Hồ như thế hệ chúng tôi mấy chục năm trước đây! Lạ lùng nữa, vì những người ấy đã tháo thân chạy khỏi chế độ cộng sản và được lớn lên, ăn học, trở thành kỹ sư, giáo sư, tiến sĩ ở các quốc gia dân chủ, tự do. Lạ lùng hơn, vì những người ấy, được gọi là trí thức, không thể không biết đến tội ác mà chủ nghĩa cộng sản toàn trị đã gây ra cho nhân loại nói chung và đối với dân tộc Việt Nam nói riêng trong suốt gần một thế kỷ. Lạ lùng đến kinh ngạc, vì những bi kịch Cải cách Ruộng đất, Nhân Văn Giai Phẩm, vụ Xét lại Chống Đảng, Thảm sát Tết Mậu Thân Huế 1968, Cải tạo Tư bản, Tư thương miền Nam sau 1975, Chiến dịch bán bãi thu vàng, các vụ án Minh Phụng-Epco, Năm Cam, PMU 18, PCI, vân vân và vân vân… –chẳng mang đến cho họ một chút ý thức gì về dã tâm khủng khiếp và ghê tởm của lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam. Không biết bị ám bởi phản xạ có điều kiện nào qua "thức ăn phụ trợ"của thời "đổi mới", "tăng trưởng", "phát triển", "vươn ra biển lớn", mà giữa lòng Hà Nội xuất hiện một sự đảo ngược tiến trình tiến hóa của loài người. Cả ngàn con người đang no cơm ấm cật, xiêm áo chỉnh tề, bỗng dưng biến thành đàn cá Bác Hồ, bầy chó của Pavlov, "hân hoan","hồn nhiên" hát bài "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Và rồi, sau khi kết thúc thắng lợi ra về, cùng nhau đồng ca điệp khúc: "dân trí Việt Nam còn thấp", "dân tộc ta chưa trưởng thành" nên chưa thể vươn tới tiến trình dân chủ hoá. Bệnh này coi bộ hết phương cứu chữa!



LÊ DIẾN ĐỨC

Warsaw, Ba Lan

by Lý Tưởng Người Việt

THƠ: TIN MỪNG CN 17 TN(B) (Ga 6,1-15)

             (Đoạn 6 Ga có 71 câu)      

             BỔN PHN TÔNG ĐỒ

         (THÁNH LỄ ĐẦU TIÊN)

 

Bàn tay linh mục lạ thay!

Khiến cho bánh này trở thành Thần Lương

Nhớ "Lời" Thầy dạy luôn luôn

Bàn tay linh mục là đường thế nhân

Nhưng chính Giêsu đã truyền

Trở nên "Lời" Nguyền linh mục thực thi

"Các con cho họ ăn đi"

Phép lạ tiên khởi là gì nhớ không?

Ấy là " truyền phép" giữa đồng

Nuôi năm ngàn người đàn ông rõ ràng

Với năm chiếc bánh bé mang

Cùng hai con cá hàng ngàn người ăn

Ăn xong rồi lại còn dư

Mười hai thúng bánh vụn dư còn truyền

"Lời" Chúa là Bánh trường sinh

Vừa là nuôi sống tâm linh con người

Chính "Lời" là Bánh từ Trời

Nhờ "Lời" hóa bánh nuôi người thế nhân

"Lời"vừa nuôi dưỡng tinh thần

Vừa nuôi thân xác thế nhân đói lòng

"Lời"chính là Bánh nuôi hồn

"Lời" truyền ra Bánh để người đói ăn

Năm ngàn chỉ tính đàn ông

Chưa kể con nít, còn đông đàn bà

Môn đồ nghe Thầy phán ra:

Thật lòng sợ hãi như là kim châm

Làm sao cho họ được ăn?

Hai trăm đồng bạc cũng bằng như không

Đang khi sợ hãi "chất chồng"

Thầy liền thấu hiểu nỗi lòng các ông

Quả là khó với các ông

Nhưng đối với Chúa chỉ xong một "Lời"

Trước mắt chỉ Thầy đây thôi!

Nhưng Thầy là Chúa muôn đời chẳng sai

Thầy chính là Chúa Ngôi Hai

Quyền năng dũng lực có ai sánh bằng

Nhưng mặc Thân xác thế nhân

Tỏ bày khiêm tốn ân cần treo gương

Thầy muốn rao giảng muôn phương

"Lời" Thầy rao giảng là nguồn thi ân

"Lời" là lương thực hằng sống

Cho cả hai thân xác và linh hồn

Là lương thực để bảo tồn

Là nguồn lực sống nuôi hồn kẻ tin

Ai ăn bánh sẽ còn đói

Ai ăn "Lời" thì chẳng đói bao giờ

"Lời" Thầy sự sống tôn thờ

"Lời" Thầy hóa bánh ban cho muôn người

Ai tin đón nhận tức thời

Xác hồn no thỏa muôn đời chẳng sai

Lạy Chúa Cực thánh Ngôi Hai

Con xin tin Ngài là Chúa quyền năng ./. Amen

29/07/2012

P.Trần Đình Phan Tiến

by Lý Tưởng Người Việt

Cáo thỉnh viên cho biết diễn tiến

ancp

RÔMA - Mười năm sau khi Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận qua đời, Tiến sĩ Waldery Hilgeman, cáo thỉnh viên của án phong Chân phước, cho hãng tin Zenit biết về giai đoạn giáo phận của án phong, được thúc đẩy bởi Hội đồng Tòa thánh "Công lý và Hòa bình", và mở án từ ngày 22-10-2010.

Đức Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận, qua đời tại Rôma năm 2002 thọ 74 tuổi, đã là Phó Chủ tịch của Hội đồng Tòa thánh "Công lý và Hòa bình" từ năm 1994 đến năm 1998, và Chủ tịch Hội đồng này từ năm 1998 đến năm 2002.

Trước khi được ĐTC Giaon Phaolô II đưa về Roma làm việc vào năm 1991, Đức Hồng Y là Tổng Giám mục phó của Tổng Giáo phận Sài Gòn, nơi ngài đã bị chính quyền bắt giữ, và ở tù trong 13 năm, từ năm 1975 đến năm 1988, mà không bị tuyên án tù nào.

Tiến trình phong Chân phước đã được mở ra tại giáo phận Rôma, và diễn ra tại tòa án của hạt Rôma. Do Đức Hồng Y "đã di chuyển nhiều" trên mọi châu lục, công việc của tiến trình là "bao la" theo lời khẳng định của Hilgeman Waldery, khi cáo thỉnh viên này nhắc đến nhiểu địa điểm điều tra cho hồ sơ: Úc, Mỹ, Đức, Pháp.

Khoảng 130 nhân chứng đã được phỏng vấn, - cáo thỉnh viên nói, và tiến trình "đang trong một giai đoạn tiến triển mạnh".

Nhiều phép lạ đang được nghiên cứu với sự giúp đỡ của các chuyên viên y tế. Sau khi Đức Hồng Y được tuyên bố "Đấng Đáng Kính", việc công nhận một phép lạ có thể mở đường cho việc phong Chân phước.

Đối với Waldery Hilgeman, Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận có thể trở thành "vị thánh của hy vọng": trong các bài viết và cuốn sách của ngài, từ ngữ "hy vọng" được lặp đi lặp lại, và lời mời gọi "đừng mất hy vọng vào Thiên Chúa".

Cáo thỉnh viên cho biết đã tìm thấy trong các nghiên cứu của mình một "nhân vật cực kỳ phức tạp". Cáo thỉnh viên khẳng định, toàn cuộc đời của Hồng Y là "các giọt liên tục của Tin mừng, một cơn mưa không ngừng của sự thánh thiện."

Cáo thỉnh viên nói thêm, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên ở nhà tù, Hồng Y đã cảm nhận lời gọi của Thiên Chúa là "hãy cho tất cả mọi thứ, để lại tất cả mọi thứ và chỉ sống cho Thiên Chúa". Khi ngài còn là Tổng Giám mục phó, "Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã sống cho công việc của Thiên Chúa ", nhưng khi vào tù, ngài cảm thấy rằng Thiên Chúa đòi hỏi ngài rời bỏ công việc của mình, và chỉ sống cho Chúa mà thôi", - cáo thỉnh viên giải thích.

Đối với Waldery Hilgeman, khía cạnh nổi bật nhất của Đức Hồng Y là "tình thương kiên định đối với tha nhân". Ngay cả trong nhà tù, - cáo thỉnh viên nhấn mạnh "ngài không bao giờ ngừng yêu thương những kẻ bách hại ngài, từ các quan chức cao cấp nhất đến người lính canh tù".

Qua "tình thương trọn vẹn" của ngài đối với họ, Đức Hồng y cho thấy "tình yêu Chúa Kitô là gì, kể cả tình yêu đối kẻ thù", và ngài làm việc này "khi không thể rao giảng, không thể nói trực tiếp về Chúa", - cáo thỉnh viên nhận định. Nhiều lính canh phụ trách việc giám sát ngài đã được hoán cải bởi "mẫu gương của ngài về Chúa Kitô nhập thể".

Nếu "bối cảnh chính trị tạo khó khăn cho việc tiếp xúc với các người lính bảo vệ đã hoán cải", tuy nhiên "một cách đặc biệt", một số chứng tá sẽ được ghi trong các văn bản pháp lý của án phong, để "dựng lại cuộc đời vá các nhân đức anh hùng" của Đức Hồng y, - cáo thỉnh viên nói thêm.

Ngay từ đầu sứ vụ của mình, Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã được chuẩn bị sẵn sàng cho công tác ngài sẽ làm sau này trong Giáo Triều Rôma, nhất là cho Hội đồng Tòa thánh về Giáo Dân, nơi ngài làm cố vấn, - Waldery Hilgeman nhận định. Quả thế, là một Giám mục trẻ, ngài chú ý nhiều đến vai trò của giáo dân trong giáo phận của mình và trong xã hội, xem giáo dân là "các nhân chứng trực tiếp của Chúa Kitô trong chính trị, trong đời sống xã hội, trong lao động".

Bên cạnh đó, "chỉ trong vài năm, ngài đã thành công trong việc tăng gấp đôi số lượng ơn gọi ", - cáo thỉnh viên nói rõ, không phải bởi việc mục vụ đặc biệt cho các linh mục, nhưng là việc chăm sóc giáo dân, "những người có thể được Chúa Kitô kêu gọi".

Cáo thỉnh viên nhấn mạnh, không phải ngẫu nhiên mà Đức Hồng Y là "một trong những người đầu tiên được mời vào Hội Đồng Tòa thánh về Giáo Dân, trong khi Hội đồng này đang giai đoạn thành lập": từ đầu kia của thế giới, "Tòa Thánh đã nhìn thấy các tiềm năng của con người này", - cáo thỉnh viên nhận xét.

Hơn nữa, chính nhờ ngài, Hội đồng Tòa thánh "Công Lý và Hòa Bình" đã phát triển, - Waldery Hilgeman giải thích: quả vậy, một vị Chủ tịch Hội đồng, người "đã sống trong thân xác mình nỗi bất công trên thế giới chỉ vì là người Kitô giáo", đã tạo một chiều kích đặc biệt cho Hội đồng này "về sự nhạy cảm tột cùng", vốn "tích hợp tất cả học thuyết xã hội của Giáo Hội". (ZENIT.org 19-7-2012)

Nguyễn Trọng Đa

by Lý Tưởng Người Việt
Cảnh sát Nhật Bản cam hết "sẽ tôn trọng quyền tự do tôn giáo"

alt

Cảnh sát Nhật Bản bị chỉ trích dữ dội sau khi

bắt giữ một người tại nhà

Đặc phái viên UCA News từ Tokyo, Nhật Bản

Cảnh sát Nhật Bản cam kết bảo vệ nhân quyền sau khi đột nhập nhà thờ Công giáo

Hôm 27-5, lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, cảnh sát Nhật đã đột nhập vào nhà thờ Công giáo Kaizuka ở thành phố Kawasaki, hạt phủ doãn Kanazawa, điều tra và bắt giam một người đi lễ ở đó vì những tội liên quan đến nhập cư nhưng không có lệnh của toà. Vụ việc khơi lên các cuộc phản đối trong Giáo phận Yokohama và trên cả nước.

Phản ứng trước vụ việc, Cục Cảnh sát Quốc gia (NPA) đã ra thông báo chính thức yêu cầu các đồn cảnh sát trên cả nước tôn trọng tôn giáo và tất cả các quyền khác của con người. Cục này còn yêu cầu đừng bao giờ để một việc như thế tái diễn.

Thông báo được đưa ra sau khi Đức Tổng Giám mục Jun Ikenaga của Osaka, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công giáo Nhật Bản, gửi thư cho Chủ tịch Uỷ ban An toàn Công cộng Quốc gia (NPSC) và Tổng Uỷ viên NPA hôm 2-7 yêu cầu có biện pháp ngăn chặn các vụ lạm dụng tương tự như thế trong tương lai.

Trong thư trả lời Đức cha Ikenaga đề ngày 12-7, Cảnh sát trưởng NPA Yasuhiro Shirakawa báo cho ngài biết ông đã thảo luận vấn đề này với NPSC và sau khi cân nhắc kỹ đã phát hành thông báo chính thức này cho lực lượng cảnh sát trên cả nước.

Thư của ông Shirakawa, có tựa đề "Về việc đẩy mạnh hoạt động của cảnh sát tôn trọng các quyền cơ bản của con người cách thích đáng", có các điểm chính được tóm tắt như sau:

Trước hết, thông báo gọi việc đột nhập Nhà thờ Kaizuka là một "vụ xâm phạm vô cớ" và chuyển lời xin lỗi của cảnh sát hạt Kanagawa đến Giáo phận Yokohama.

Thông báo tuyên bố tiếp: "(Cảnh sát) vào làm nhiệm vụ ở bất kỳ nơi nào đều phải tuân thủ pháp luật. Ngoài ra, ngay sau khi đến thi hành nhiệm vụ, mỗi và mọi hành động của cảnh sát phải đặc biệt thể hiện sự tôn trọng quyền tự do tôn giáo và tất cả các quyền cơ bản của con người".

Cuối cùng, thông báo kêu gọi phải có sự lãnh đạo và đào tạo nhân viên hành pháp tốt hơn trong các khu vực để bảo đảm các vụ việc như thế không tái diễn trong tương lai. Đặc biệt là những người chỉ huy các hoạt động trong lĩnh vực này cần phải được nâng cao nhận thức về những chỉ thị này và bảo đảm mệnh lệnh họ đưa ra đúng với các chỉ thị này.

Nguồn: UCA News

by Lý Tưởng Người Việt

Nguyễn Việt Nữ

  Sống dưới thời mà thi sĩ Nguyễn Chí Thiện kết án "Bác Hồ già hóa dạng bác Hồ Ly", nhà văn Nguyễn Tuân đã thú thật tâm tư của ông mà cũng chính là của dân Việt Nam: "Tôi còn sống đến hôm nay được là nhờ biết sợ."

 Cho nên, từ năm 2011, khi Nguyễn Phú Trọng lên ngôi Tổng Bí Thư thay con của Hồ Chí Minh là Nông Đức Mạnh, vẫn không chịu bỏ điều 4 Hiến Pháp 1992, tức như cái thung lũng tử thần cho thường dân mà chính cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cũng cảnh cáo đảng rằng bỏ nó là "tự sát".

Vậy mà, cũng từ năm 2011, có những đóa hoa hồng đã dũng cảm vượt thung lũng sợ hãi của Nguyễn Tuân.

 

 Đây là hành động can đảm phi thường của những đóa hoa hồng trong vườn hồng Việt Nam.


stoppolicekilling3

Hai chị em cô Trịnh Kim Tiến, con gái ông Trịnh Xuân Tùng,  ngày 17/7/12

Ngày 17/7, tại tòa án nhân dân Hà Nội, gia đình và bạn bè nạn nhân Trịnh Xuân Tùng dự phiên tòa phúc thẩm xử tên Trung tá Công An Nguyễn Văn Ninh đánh gãy cổ chết chỉ vì không đội mũ bảo hiểm khi xử dụng giao thông.

Họ đã đồng loạt mặc đồng phục đen có in khẩu hiệu bằng tiếng Anh "Stop Police killing civilians" (Hãy chấm dứt tình trạng công an giết dân) phía trước và sau lưng áo có hàng chữ "Justice for all!" (Công lý cho mọi người!) 

Phiên tòa được báo chí là công khai nên có đoàn người đồng hành tìm công lý, cũng đồng phục như nhau. Thật là một hiện tượng lịch sử Vượt thung lũng Sợ hãi bạo quyền Cộng Sản.

Vượt thung lũng sợ hãi cách nào?

Hồi đầu năm 2011, ông Trịnh Xuân Tùng bị Công an Ninh bắt giữ vì không đội mũ bảo hiểm khi giao thông và bị đưa về đồn Công an. Tại đây, ông Tùng đã chết với các thương tích do bạo hành.

Lúc ấy, người dân Hà Nội biết rành nội vụ, rất phẩn uất việc Công an lộng hành đánh chết người nhiều lần từ lâu, chứ không phải mới lần nầy, nên họ đã biểu tình treo biểu ngữ như sau đây để ủng hộ gia đình Trịnh Kim Tiến đòi công lý cho cha trong phiên xử  tên sát nhân Công an Nguyễn Văn Ninh bị Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội xét xử về tội danh làm chết người khi thi hành công vụ.

alt

Chỉ nhìn người dân dám trương biểu ngữ như trên đây ta biết cái  "thung lũng" sợ hãi không còn sâu như trước nữa.

Tòa sơ thẩm chỉ xét xử qua loa, rồi tuyên án bị can 4 năm tù. Gia đình người Chết thượng tố vì bản án không tương xứng với một mạng người đã ra đi, nên gia đình ông Trịnh Xuân Tùng chống án.

Mạng người rẽ như bèo

Cũng mạng lưới Danlambao tường trình đầy đủ phiên tòa, đài BBC Luân Đôn phỏng vấn Trịnh Kim Tiến cũng loan tin y như vậy,  là:

Y án 4 năm tù cho công an 'đánh chết dân'

"Phiên tòa công khai mà chỉ có bốn người trong gia đình được tham dự, còn người thân và bạn bè của gia đình không được vào", cô Trịnh Kim Tiến nói.


alt

Phiên tòa phúc thẩm xét xử ông Nguyễn Văn Ninh, Trung tá Công an đã gây ra cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng, vào sáng thứ Ba ngày 17/7 đã y án sơ  thẩm đối với ông này.

alt

 

alt

Gia đình Trịnh Xuân Tùng không hài lòng với bản án phúc thẩm dành cho Nguyễn Văn Ninh 

Trên đây là 4 đóa hoa hồng gồm 2 con gái, mẹ và bà nội được vào phòng tòa án Nhân Dân Hà Nội để phản bác bản án sơ thẩm cho cha, chồng và con mình là ông Nguyễn Xuân Tùng.

Riêng chúng tôi, theo dõi 11 cuộc biểu tình đòi Hoàng Sa&Trường Xa từ Hà Nội vào tới Sàigon vào năm 2011, đã thấy hình ảnh 2 người phụ nữ, một mặc áo dài đỏ, một mặc  áo dài trắng. Trịnh Kim Tiến cho đến khi cha bị đánh gãy cổ chết là đã xuống đường 5 lần rồi;  còn Bùi Thị Minh Hằng thì đầu tiên có lẽ riêng chúng tôi không biết vì cánh tay cô vươn cao hô khẩu hiệu nên che mặt, cũng chưa biết tên, sau đó mới biết.

 Sang năm 2012, nhân vụ Thỉnh Nguyện Thư "Free Việt Khang, Free Vietnam", Quốc Hội Hoa Kỳ nhân Ngày Phụ Nữ Quốc Tế 8 tháng 3, có ba người Phụ Nữ Việt Nam trong đó có Bùi Thị Minh Hằng, vì  các vị nầy đang bị nằm tù. Nhưng không có Trịnh Kim Tiến, vì cô đang sống tự do, dù đang đau khổ vì mất cha một cách oan ức, đang tranh đấu vạch mặt cường quyền cho gia đình mình và cho cả  những người cùng cảnh ngộ ở Việt Nam.

Nên với chủ đề "Việt Khang và những Hoa Hồng Việt Nam nhân ngày Phụ Nữ Quốc Tế" (VNTP số 872, tr. 09) chúng tôi đã giới thiệu Hoa Hồng Trịnh Kim Tiến trong cuộc biểu tình yêu nước (trích)

Kim Tiến ơi, em biết tạm quên thù nhà

Mặc áo trắng để tang cha

Cùng các bạn trẻ khác mà "Đáp lời sông núi"

Cho xứng đáng thế hệ Trưng,Triệu, hai Bà

 

Nhưng "tạm" quên có nghĩa là

Một góc trí não cần phải nhớ

Xuống Hố Chủ Nghĩa (XHCN)Việt Nam

Có ít nhất cũ, mới hai hung thần

 Khủng bố tên Minh

Cũ là Hồ Chí Minh mà Đảng gọi Cha già

Sinh ra một bầy khủng bố trẻ tên Minh

Bắt người biểu tình

Khiêng lên xe buýt

Tên Minh mới nầy tàn bạo thiệt

Đứng trên xe đạp xuống nhiều lần

Trước mắt bàng quang chẳng chút ngại ngần

Youtube chiếu lên cho thế giới

Thấy đó là cháu ngoan Hồ Chí Minh!

Kim Tiến ơi! Cha em chết vì Công An

Người biểu tình yêu nước bị đánh bị đạp vì Công An…

(Ngưng trích)

http://dc344.4shared.com/img/hR14o2dz/s3/0.8557044590261025/TrinhKimTien.jpgsrc="http://dc344.4shared.com/img/hR14o2dz/s3/0.8557044590261025/TrinhKimTien.jpg">

 

 

Sau nầy, cô Trịnh Kim Tiến cũng liên tục đi biểu tình đòi HS&TS là của Việt Nam như cô Bùi Thị Minh Hằng, nên các nhà tranh đấu trong nước tặng cô Kim Tiến là Hoa Hậu, còn Minh Hằng là Á Hậu biểu tình yêu nước.

 

Số VNTP 872 có đăng nhiều hình ảnh cuộc biểu tình đầy đủ, nhất là  tên Đại Úy Công An tên Minh lập thế nhiều bước để đạp mặt người biểu tình. Có cả hình cô Minh Hằng nữa, có thể vì vậy không còn chỗ để tòa soạn đưa hình cô Kim Tiến vào,  nên kỳ nầy chúng tôi xin bổ túc để quí vị thấy "Hoa Hậu biểu tình yêu nước".

Hiện tượng lịch sử Vượt thung lũng Sợ hãi

Chính các Hoa Hồng của Mẹ Việt Nam đã cuốn hút các tấm lòng yêu nước cùng đồng hành Vượt thung lũng Sợ hãi lịch sử. 


alt

Bạn bè gia đình Trịnh Xuân Tùng muốn kêu gọi công lý cho tất cả những nạn nhân của công an 

Sau 6 tháng chờ đợi, ba lần bị đình hoản, có khi vì chánh án…mệt, quên, cuối cùng ta nghe được những luận điệu sắc bén của "Hoa Hậu biểu tình" Trịnh Kim Tiến về một số điểm mà cô cho là khuất tất trong phiên tòa phúc thẩm hôm thứ Ba 17/7/12 để thấy rõ Hiện tượng lịch sử.

Dàn dựng sẵn để bảo vệ bị cáo 

Cô Trịnh Kim Tiến đã nói với BBC sau khi kết thúc phiên tòa rằng bản án này không khác gì bản án sơ thẩm và cáo buộc rằng đây là bản án được "Dàn dựng sẵn", gia đình cô phản đối bản án 4 năm dành cho bị cáo và rằng đây là 'một kết quả bất công.''

"Viện kiểm sát cứ lặp đi lặp lại rằng quy trình xử sự của những người công an trực ban hôm đó là đúng, rất đúng và rằng họ không có lỗi gì ngoài việc không báo cáo lên và không đưa nạn nhân đi cấp cứu kịp thời."

Theo như cô nói thì ở phiên tòa sơ thẩm này thì cả Viện Kiểm sát và hội đồng xét xử đều có thái độ bảo vệ bị cáo Nguyễn Văn Ninh.

"Viện kiểm sát cứ lặp đi lặp lại rằng quy trình xử sự của những người công an trực ban hôm đó là đúng, rất đúng.", cô nói.

"Họ không có lỗi gì ngoài việc không báo cáo lên và không đưa nạn nhân đi cấp cứu kịp thời", cô thuật lại lời của Viện Kiểm sát tại phiên tòa.

Tuy nhiên cô Tiến phản bác các lập luận này của Viện Kiểm sát với bằng chứng là công an đã giam giữ bố cô 'trái pháp luật'.

"Họ không thông báo cho gia đình em biết, không có giấy tờ rõ ràng, hồ sơ thì tạo dựng", cô giải thích.

Cô cho biết chủ tọa phiên tòa phát biểu rằng ông Ninh có nhiều đóng góp cho ngành công an và hỏi ông này 'có bao nhiêu các bằng khen và huân chương'.

"Ông Ninh trả lời có hai huân chương còn bằng khen thì không nhớ, vậy mà họ vẫn dùng như là yếu tố giảm nhẹ tội cho ông ta", cô bức xúc.

"Họ nói việc này cũng có lỗi của bố em và việc xảy ra như thế là không mong muốn", cô nói thêm.

'Dẫn dắt lời khai' 

 

 "Phiên tòa công khai mà chỉ có bốn người trong gia đình được tham dự còn người thân và bạn bè của gia đình không được vào", cô nói.

Một điều bất thường nữa, theo cô Tiến, là phiên tòa vẫn diễn ra bất chấp sự vắng mặt của một số nhân chứng quan trọng dù gia đình cô đã đề nghị phải triệu tập các nhân chứng này trong phiên tòa trước đó.

Cô Tiến không được phép công khai đối chất và phải thông qua hội đồng xét xử để hỏi những người liên quan đến vụ án, cô cho biết.

Tuy nhiên, "câu trả lời không hề rõ ràng", cô kể lại, "Họ nói là không nhớ, quá lâu rồi hoặc chối cãi những gì đã khai trong hồ sơ vụ án".

"Những điểm bất công phi lý trong hồ sơ vụ án họ không hề giải thích được mà Tòa không hề để ý đến trong khi Viện Kiểm sát phản bác những quan điểm của gia đình em", cô cho biết.

"Em có cảm giác như là có sự dẫn dắt để những người này khai. Câu hỏi gợi ra những câu trả lời có lợi (cho bị cáo Ninh)".

Cô nghi ngờ những nhân chứng được triệu tập đến tòa 'bị ép cung, mớm cung' vì 'lời khai mâu thuẫn vô lý'.

"Em có cảm giác như là có sự dẫn dắt để những người này khai. Câu hỏi gợi ra những câu trả lời có lợi (cho bị cáo Ninh)", cô nói.

Cô lấy dẫn chứng khi tòa chất vấn việc ông Ninh đã hết thời gian làm nhiệm vụ lại dẫn dắt ông vào ý là ông có quyền xử lý tình huống ngay tại chỗ để ông Ninh trả lời.

Dẫn chứng nữa về lời khai 'không đúng sự thật' là nhân chứng Trần Đức Lợi nói 'chắc chắn rằng bố em đi giày màu đen nhưng hôm đó bố em đi dép có quai hậu'.

"Nhân chứng Lê Văn Hiếu khai rằng ông Tùng bị say rượu dù ông đứng xa đến cách 17 mét", cô kể, "Ông Hiếu có giải thích rằng vì ông thấy bố em to tiếng với ông Ninh khi bị bắt nón bảo hiểm".

"Tôi nghe thì tôi biết là có uống rượu", cô thuật lại lời của nhân chứng này và nói rằng tòa đã dựa vào 'lời khai giả định' này mà kết luận là ông Tùng có uống rượu trong ngày xảy ra vụ việc.

"Phiên tòa này không chỉ thể hiện công lý cho gia đình em mà là công lý chung vì tình trạng công an đánh chết dân ngày càng nhiều và không có sự chế tài của pháp luật thật nghiêm khắc".

Cô cũng than phiền việc tòa bác bỏ yêu cầu của gia đình xét xử ông Ninh về tội 'cố ý gây thương tích làm chết người'.

Cô lập luận rằng ông Ninh chủ ý bạo hành với bố cô khi 'túm tóc giật mình về phía sau một người đang trong tư thế đứng và đè sấp xuống đất' vì 'ông Ninh biết rõ rằng hành vi này có thể gây tổn thương tính mạng con người'.

Bên cạnh đó, ông Ninh còn ngăn chặn việc cứu chữa kịp thời nạn nhân dù 'gia đình đến van xin cho được đưa đi cấp cứu'.

Khi được hỏi có tiếp tục kháng cáo không, cô Tiến trả lời rằng 'phiên tòa này không chỉ thể hiện công lý cho gia đình em mà là công lý chung vì tình trạng công an đánh chết dân ngày càng nhiều và không có sự chế tài của pháp luật thật nghiêm khắc'.

"Sau phiên tòa này em chưa thể trả lời sẽ làm gì tiếp theo", cô nói, "Nhưng công lý thì phải luôn đấu tranh để giành lấy".

Nguồn: bbc.co.uk và BoxitVN

Phiên tòa khuôn mẫu của xứ sở ông nội Bí thư Nông Đức Tuấn

Chúng tôi xin đăng chi tiết lối lập luận của hệ thống luật rừng xứ Hồ Chí Minh, y hệt như tỉnh Bắc Giang của Bí thư Tỉnh ủy Nông Đức Tuấn về luật pháp (vụ một thanh niên cũng bị công an giao thông đánh chết, gia đình mang quan tài lên UBND tỉnh đòi giải thích, kéo theo đám đông hàng chục nghìn người làm tắc nghẽn giao thông từ năm 2010 đến nay rồi cũng chìm xuồng). Cũng như giáo dục phao thi công khai nhưng Sở GD&ĐT vẫn cứ cho là hội đồng trường thi "làm đúng, rất đúng", rốt cuộc chỉ có người dám tố cáo sự công khai làm gương ăn gian ăn cắp của đảng là bị xử tội!)

Y như kiểu Viện Kiểm Sát phiên tòa phúc thẩm vụ ông Trịnh Xuân Tùng cũng cho là băng đảng thủ phạm là "đúng, rất đúng" và có huy chương, tuổi đảng là "Họ không có lỗi gì ngoài việc không báo cáo lên và không đưa nạn nhân đi cấp cứu kịp thời". Việc cản trở không lo chở đi bệnh viện nên nạn nhân chết thì cũng chẳng hề gì!

Tài sản và sinh mạng anh em Đoàn Văn Vươn vụ Tiên Lãng, Hải Phòng và tất cả các vụ khác gần đây sẽ cùng khuôn mẫu nầy thôi.

Ôi, hèn chi nhà văn Xuân Vũ xưa kia sau hiệp định Geneve, di cư ra Bắc sống bên cạnh trung ương đảng, Bắc bộ phủ của HCM, phải vượt Trường Sơn về Nam Hồi chánh, ông có viết cả 74 quyển sách, trong đó có tác phẩm dày rằng CS coi con người như lá cây để làm rác: "Mạng người lá rụng"!

Tháng 7 năm 2012 còn nhiều sự kiện lịch sử khác đáng ghi nhớ

--Nếu lùi về trước ngày 17/7 vụ phiên tòa phúc thẩm ông Trịnh Xuân Tùng ở Hà Nội, ta còn có ngày 10/7 bà Ngoại trưởng Hillary Clinton cũng đến Hà Nội, bà  nhắc đối tác Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và gặp cả Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nữa để nói thẳng họ phải chú ý đến Nhân Quyền trước kinh tế, trước khi Mỹ nói đến giải tỏa cấm vận vũ khí sát thương.

---Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc Phòng VNCS, hiện đang công tác tại Hoa Kỳ từ 14 đến 24/7, tức 10 ngày. Có lẽ Cộng Đồng VN sẽ biểu tình?

--Ngày 11/7 Hillary Clinton sang Miên tham dự thượng đỉnh ASEAN, hoàn toàn thất bại vì Chủ tịch là Thủ tướng Hun Sen không chịu đưa vấn đề tranh chấp Biển Đông vào nghị trình. Bởi  Hun Sen xuất thân là Pol Pot do Mao Trạch Đông yểm trợ tối đa từ thời chiến lẫn thời bình hiện nay mà, làm sao Hun Sen dám cải lệnh Hồ Cẩm Đào?

---Nhắc đến Hồ Cẩm Đào mà Việt Nam lẫn Hun Sen đều sợ, thì nhìn qua Hồng Kông, ngày 1 tháng 7 năm nào họ cũng biểu tình chống chánh sách của Bắc Kinh mà họ cho là đang tiến hành tới trấn áp tự do ngôn luận.  Nhưng tới ngày đầu tháng 7 năm 2012 là đúng 15 năm H. K bị trả về cho Trung Cộng, họ biểu tình hàng chục ngàn người, không them cầm cờ sao đỏ của CS vì họ cho là TC "phá hoại Hồng Kông và quyền dân chủ của người dân". Dù có mặt Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, dân Hồng Kông vẫn hô to "Chấm dứt chế độ độc đảng", "Bài trừ đảng Cộng sản" v.v…

---Còn tại Việt Nam, sau khi Quốc Hội CS ban hành Luật Biển, và trước nguy cơ Hán hóa, Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ, lãnh đạo GHPGVNTN, tuy đang nằm trong tay CS,  cũng can đảm kêu gọi toàn dân trong, ngoài  nước,  ngày 1/7  xuống đường biểu tình chống ngoại xâm, cứu nguy đất nước…. Quả thật, ngày 1/7 cả Hà Nội, Huế, Saigon đều có đoàn người đi biểu tình, dĩ nhiên không thể nhiều như Hồng Kông, (vì thành phố nầy thuộc "đế quốc Anh" từ trên 100 năm trước nên văn minh hơn) nhưng Hoa Hậu biểu tình yêu nước Kim Tiến và Á Hậu Bùi Thị Minh Hằng đều tham gia, có thêm hoa hồng Huỳnh Thục Vy cũng xuống đường.

Minh Hằng và Huỳnh T hục Vy bị công an áp tải Minh Hằng về  trú quán Vũng Tàu, Huỳnh Thục Vy về Quảng Nam. Còn các Sư Phật giáo ở Huế, Saigon, cả Thầy Thích Quảng Độ không thể ra đường vì bị Công an phong tỏa các Chùa từ ngày trước. Ngài định đi biểu tình y như đã kêu gọi  công dân và nhân tiện gửi thư cho Đại sứ Trung Cộng tại Sài gòn nhưng không thể ra đường, nên các Sư thuộc GHPHVNTN Huế và Saigon, phải "biểu tình tại Chùa" với bản "HS&TS là của VN" cũng như Kim Tiến, như hình dưới đây "Không cho biểu tình ngoài đường Thì Tôi biểu tình TẠI NHÀ!"


alt

alt                          

alt
alt

 alt

 

Trịnh Kim Tiến    Ngày 1/7/2012    

bieutinhbieutinh

Một tăng sĩ biểu tình yêu nước tại chùa

Cộng Sản VN không từ bỏ  mộng tiêu diệt hết các tôn giáo, cả Công giáo cũng ngày 1/7 thêm giáo điểm Con Cuông—Thành phố Vinh cũng bị đập phá. Tất cả những sự vụ trong tháng 7/12 nêu trên,  khi khác sẽ khai thác kỷ, nhưng ta cần vui mừng là quả thật, người dân trong nước, nhất là tuổi trẻ Việt Nam đã "Vượt qua thung lũng Sợ hãi" của một chế độ độc tài toàn trị "Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ" một cách hiên ngang để đáp lời sông núi.  

Nguyễn Việt Nữ 

             (18/7/2012)

by Lý Tưởng Người Việt
(Chúa nhật XVII TN, năm B)
CHUYENTHUCTETrong kinh "Thương Người Có 14 Mối", mối thứ nhất của phần "Thương Xác 7 Mối" là "cho kẻ đói ăn". Giáo hội rất thực tế vì không thể nói suông, và vì Giáo hội theo đúng cách của Đức Kitô. Tuy nhiên, có lẽ người Công giáo chúng ta vẫn chỉ yêu người bằng lý thuyết, qua sách báo, qua những bài "thuyết pháp" hùng hồn, thậm chí là yêu người "online" mà thôi. Chúa Giêsu chưa một lần nói suông. Nghiêm túc xét mình, liệu chúng ta đã theo Chúa đúng Ý Ngài? Chắc hẳn chúng ta phải đấm ngực nhiều lần lắm! Vì thế, danh nhân Mahātmā Gāndhī (1869-1948, được dân Ấn Độ coi là Quốc phụ) nói thẳng: "Tôi sẵn sàng làm người Kitô hữu nếu tôi tìm được những Kitô hữu thực thi Bài Giảng Trên Núi" – tức là Bát Phúc, là Tám Mối Phúc Thật. Chắc chắn chúng ta phải "giật mình" mà xét lại cách sống của chính mình vậy!
Chúa Giêsu thực tế bằng cách hóa bánh ra nhiều hai lần: Lần một với 5 cái bánh và 2 con cá mà đủ cho khoảng 5.000 người ăn, chưa kể phụ nữ và trẻ em, lại còn dư 12 giỏ đầy (Mt 14:17-21; Mc 6:30-44; Lc 9:10-17; Ga 6:1-14), lần hai với 7 cái bánh và một ít cá nhỏ mà đủ cho khoảng 4.000 người ăn, chưa kể phụ nữ và trẻ em (Mt 15:34-38; Mc 8:1-10). Quả thật, Chúa Giêsu vô cùng thực tế. Và Ngài muốn chúng ta làm như vậy, nghĩa là phải biến lời nói thành hành động cụ thể.
Ăn là điều cần thiết nhất để duy trì sự sống. Ăn còn là cái thú đầu tiên trong tứ khoái của con người, và ăn cũng là điều người ta phải học đầu tiên: Học ăn, học nói, học gói, học mở.
Một người trong nhóm các ngôn sứ ra đồng hái rau, tìm thấy một thứ cây giống như nho dại, họ hái trái dưa đắng ấy, đầy một vạt áo, rồi về nhà, thái nhỏ ra, bỏ vào nồi nấu cháo, vì họ không biết đó là thứ gì. Sau đó, họ múc ra cho mọi người ăn. Vừa ăn chút cháo, họ kêu lên: "Người của Thiên Chúa ơi, thần chết ở trong nồi!" (2 V 4:40), nghĩa là nồi cháo đó có độc tố vì được nấu bằng những loại trái độc. Và họ không thể ăn được. Nhưng ông Ê-li-sa bảo: "Đem bột đến đây!". Ông bỏ bột vào và bảo: "Múc ra cho người ta ăn". Lạ thay, trong nồi liền hết chất độc. Không biết ông Ê-li-sa có nghiên cứu y dược hay không mà kết hợp thực phẩm tài tình quá!
Rồi có một người từ Ba-an Sa-li-sa đến, đem bánh đầu mùa biếu người của Chúa, đó là 20 chiếc bánh lúa mạch và cốm đựng trong bị. Ông Ê-li-sa không giữ riêng cho mình và những người trong nhóm, mà ông nói: "Phát cho người ta ăn" (2 V 4:42). Nhưng tiểu đồng hỏi ông: "Có bằng này, sao con có thể phát cho cả trăm người ăn được?" (2 V 4:43a). Ông cương quyết: "Cứ phát cho người ta ăn! Vì Đức Chúa phán thế này: Họ sẽ ăn, mà vẫn còn dư" (2 V 4:43b). Quả đúng như vậy, phép lạ đã xảy ra nhãn tiền. Sau khi tiểu đồng phát cho người ta ăn xong, vẫn còn dư như lời Chúa phán.
Thiên Chúa là Đấng toàn năng, biến không thành có, điều gì với loài người là "không thể" thì với Ngài là "có thể". Vì vậy, "muôn loài Chúa dựng nên phải dâng lời tán tạ, kẻ hiếu trung phải chúc tụng Ngài, nói lên rằng: triều đại Ngài vinh hiển, xưng tụng Ngài là Đấng quyền năng" (Tv 145:10-11a). Ai tin tưởng và ngước mắt trông lên Chúa, Ngài đều chạnh lòng thương và "chính Ngài đúng bữa cho ăn" (Tv 145:11b). Thật vậy, "khi Ngài rộng mở tay ban, là bao sinh vật muôn vàn thoả thuê" (Tv 145:16). Không chỉ vậy, Ngài còn "công minh trong mọi đường lối, đầy yêu thương trong mọi việc Ngài làm, gần gũi tất cả những ai thành tâm cầu khẩn Ngài" (Tv 145:17-18).
Ôi, tình yêu Thiên Chúa quá bao la, lòng thương xót của Ngài quá hải hà, vì Ngài luôn "chạnh lòng thương" những con người sầu khổ, thiếu thốn về vật chất hoặc tinh thần!
Dù đang bị tù vì Chúa, Thánh Phaolô vẫn phải bày tỏ: "Tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em" (Ep 4:1). Theo Thánh Phaolô, cách "sống xứng đáng" đó là: Ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau; thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hoà gắn bó với nhau (Ep 4:2-3). Tại sao? Thánh Phaolô giải thích: "Chỉ có một thân thể, một Thần Khí, cũng như anh em đã được kêu gọi để chia sẻ cùng một niềm hy vọng. Chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người" (Ep 4:4-6). Tất cả đều là MỘT trong Thiên Chúa thì không có lý do gì mà tách rời. Có ai lại tự cắt lìa một phần thân thể của mình chứ? Mà đã là MỘT thì phải yêu thương, quan tâm, nâng niu và chia sẻ mọi thứ với nhau.
Thánh sử Gioan kể tỉ mỉ: Hôm đó, Đức Giêsu sang bên kia Biển Hồ Galilê, cũng gọi là Biển Hồ Tibêria, có đông đảo dân chúng đi theo Ngài, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Ngài đã làm cho các bệnh nhân. Ngài lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do Thái. Ngước mắt lên, Đức Giêsu nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Ngài hỏi ông Philípphê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?" (Ga 6:5). Thực ra Ngài nói thế là để thử ông, chứ Ngài biết mình sắp làm gì.
Ông Philípphê vừa gãi đầu vừa đáp: "Thầy ơi là Thầy, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút" (Ga 6:7). Ông Anrê, anh ông Simôn Phêrô, thưa với Ngài: "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!" (Ga 6:9). Đức Giêsu ôn tồn: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi" (Ga 6:10). Người ta ngồi xuống trên cỏ, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. Có lẽ lúc đó các tông đồ lắc đầu ngán ngẩm vì đông quá, có sẵn đủ thực phẩm mà phục vụ họ cũng mệt đừ người. Mỗi ông phải phục vụ khoảng 500 thực khách cơ mà!
Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Ngài cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý chứ không "chia khẩu phần". Khi họ đã no nê rồi, Ngài bảo các môn đệ: "Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi" (Ga 6:12). Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. Hơn cả tuyệt vời!
Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giêsu làm thì nói: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!" (Ga 6:14). Nhưng Đức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Ngài lại lánh mặt, đi lên núi một mình. Ngài "thực tế" với người khác nhưng lại không "thực tế" với chính mình. Ngài không muốn được "tôn làm vua" mà lại "lánh mặt" và "đi lên núi", đáng lưu ý là Ngài đi lên núi một mình mà thôi!
Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn biết sống "thực tế" như Đức Giêsu Kitô là biết "chạnh lòng thương" tha nhân, dù họ là ai, đồng thời cũng biết cầm lấy "chiếc bánh cuộc đời" của chúng con, dâng lời tạ ơn, rồi bẻ ra và chia sẻ với mọi người. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU
by Lý Tưởng Người Việt

Nói với tuổi hai mươi

VoDuc- Chuyện không mới – Nhưng nhắc lại cho công dân trẻ mới lớn Việt Nam mình so sánh để thấy rõ hơn như thế nào là dân tộc Việt Nam mình bị "Lừa".


Không một công dân nào yêu nước, có trách nhiệm, biết tự ái dân tộc lại đi nói xấu chính phủ, nhà nước quốc gia mình. 

Bởi vì, bộ phận điều hành nhà nước ấy là của mình do yêu cầu và mình bỏ mồ hôi nước mắt trực tiếp đóng thuế như thuê mướn để làm những công việc phục vụ mình – Vô hình chung, đất nước như một nhà máy, toàn dân là chủ thuê "chính phủ" và "bộ sậu" làm ban quan lý lập nên một cái "nhà nước" điều hành sản xuất theo yêu cầu từ kế hoạch của ông chủ. 

Tuy nhiên, lợi dụng lòng tốt của chủ nhân, ban quản lý "chính phủ, nhà nước" câu kết tước đoạt quyền làm chủ áp đặt đủ thứ "luật pháp giang hồ" sản xuất không theo yêu cầu, thậm chí muốn cầm cố bán mắt bán rẻ "nhà máy" và luôn cả chủ nhân của mình thì không lẽ ngợi ca hay hoan hô?

Gần 200 quốc gia trên thế giới hiện nay, trừ 4 nước còn sót lại "bạn bè" Cộng Sản với Việt Nam thì không có một đảng phái chính trị của quốc gia dân chủ nào trơ tráo và bịp bợm để hành xử : Không cần đưa ra cho nhân dân phúc quyết có đồng ý hay không mà vẫn ghi vào Hiến Pháp ấn định cho mình độc quyền "lãnh đạo" toàn dân tộc, không cho bất cứ một đảng phái nào khác hiện diện song hành cạnh tranh quyền lực với mình, rồi tự lập ra "một chính phủ" riêng, từ thượng đến hạ tầng cơ sở y hệt như một chính phủ của nhà nước nhân dân, bắt ngân sách quốc gia đài thọ toàn bộ mọi chi phí hoạt động của đảng mình, trong khi đồng bào nhân dân Việt Nam thì như bà mẹ già nghèo khó còm cõi nhưng cứ phải vạch vú cho bú một lúc 2 đứa con, một "nhà nước đảng" và một "nhà nước quốc gia". 

Con nít nuôi 1 năm là "cai bú" mà thằng con "đảng" thì hơn 2/3 thế kỷ rồi nó không chịu nhả vú mẹ để dứt sữa, "bởi nó biết, dứt sữa là mặt mày tứ chi tai mắt mũi họng tê liệt hết ráo, nó chết liền, bất đắc kỳ tử". Trên thế giới hiện nay, trừ đảng CS, không có một đảng phái yêu nước "văn minh" nào ăn bám mồ hôi nước mắt nhân dân qui mô có tổ chức lớn lao lâu dài đến như vậy. 

Cũng không thấy bất cứ quốc gia văn minh dân chủ nào trên thế giới người dân bầu cử Quốc Hội, mà ứng cử viên đại biểu phải là người của một đảng phái độc tôn duy nhất đang cầm quyền đưa ra và nhân dân thì chỉ được phép chọn lựa bầu lấy đại biểu duy nhất bắt buột từ trong nhóm ứng cử viên cộng sản đó thôi. Vì vậy nhân dân có chọn lựa kiểu nào thì cũng hơn 90% thành viên QH là người cộng sản của cái đảng ấy, chỉ có vài % là từ người dân, nhưng cũng phải hứa trung thành với cái đảng ấy mới được – Vậy mà danh xưng QH lại là Quốc Hội nhân dân? Trong khi hai quốc gia Myanmar và Campuchia liền kề với Việt Nam mời cả phái viên LHQ và Quốc tế đến giám sát bầu cử ở nước họ, như vừa qua, thì CHXH/CN Việt Nam tự hào là "vạn lần dân chủ" nhưng từ trước tới nay hơn 2/3 thế kỷ thì chưa bao giờ dám mời ai "chứng kiến bầu cử" cho dù là một lần.

Trên toàn thế giới, thông lệ, tập quán và đó cũng là điều kiện tiên quyết của dân chủ, thì Tổng Thống (Chủ tịch Nước) hay Thủ Tướng người điều hành quốc gia, thường thì phải do người dân trực tiếp chọn lựa bầu lên, còn nếu là từ đảng phái thì tối thiểu phải có từ 2 chính đảng trở lên để người dân lựa chọn thì CS/XHCN/Việt Nam mình "dân chủ siêu hạng" chỉ cần hơn chục ông trong nhóm "đảng trưởng" của cái gọi là "Bộ Cai Trị" có chân trong cái "Quốc Hội đảng" toa rập chỉ định người rồi đưa ra "Quốc Hội Đảng ta" (90% là đảng viên dưới quyền) cùng gật đầu cái rụp là thành Tổng Thống, Thủ Tướng liền, Đảng chọn và đảng cũng bầu luôn thay cho dân, khoẻ re – "dân chủ ngon lành". 

Vậy mà mấy ông VIP/cộng sản "nhà nước đảng ta" công du ngoại giao xứ người thì tỉnh queo, như người ngoài hành tinh, phớt tỉnh ăng lê, làm như "ngu ngu" không biết gì hết ráo, nghênh nghía cái mặt kiêu hảnh dỏm, rất chi là hài hước lạ đời, không giống ai. Khi Liên Xô dọn dẹp cái chủ nghĩa cộng sản, sắp xếp lại cho ngăn nắp đa nguyên dân chủ, Tổng Thống nước Nga mới, do nhân dân trực tiếp bầu chọn trong nhiều ứng cử viên từ đa đảng, và có tới 3 đời nguyên thủ Nga cùng lên tiếng : Cựu Tổng thống Nga Boris Yeltsin nói : "Cộng Sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó" – Cựu Tổng bí thư đảng CS Liên xô Mr. Gorbachev nói : "Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá" – Cựu Tổng thống Nga Putin nói : "Kẻ nào tin những gì CS nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của CS, là không có trái tim"… 

Thì hết tổng bí thư đến CT Nước "đảng ta" qua thăm nước Nga vẫn cứ tự hào vinh hạnh là  "CS/XHCN là khát vọng của nhân dân tui", mà đồng bào Việt Nam trong nước mình thì mấy ổng có tham khảo để xác nhận điều đó hồi nào đâu. Cứ như mấy ổng là chủ nhân, còn hơn 80 triệu người dân VN là đầy tớ, chứ không phải là người theo Hiến Pháp qui định được làm chủ số phận và đất nước mình - 30 Tháng 4 năm nào cũng vậy – Điệp khúc muôn thuở là "đảng ta lảnh đạo toàn dân chống đế quốc Mỹ xâm lược cứu nước"… Nhưng nhìn qua Hàn Quốc và Nhật Bản nơi cả đống quân Mỹ ăn ngủ tại đó gần thế kỷ nhưng kinh tế tài chính hai nước này mỗi ngày mỗi lớn mạnh, hơn Việt Nam cả ngàn lần mà "nhà nước, đảng ta" thì khuyến khích thanh niên nam nữ VN sang đó làm thuê – Đế quốc Mỹ chẳng "sờ mó" đất đai hay rút rỉa chút gì của Hàn-Nhật trong khi chính "bạn vàng 4 tốt" Tàu Cộng Trung Quốc lại là tên xâm lược "gặm nhắm" hàng chục ngàn km2 dọc Bắc Biên Giới VN kèm theo là cướp đoạt biển đảo, đang cho tàu thuyền tràn ngập khai thác hải sản trên ngư trường, xua đuổi hành hạ ngư dân chúng ta ngoài biển Đông nhưng trong đất liền "Nhà nước và đảng này" lại tổ chức "đại hội toàn quốc - Việt Nam tri ân Trung Quốc" ở Thủ Đô Hà Nội ngày 10/7 vừa qua, cực kỳ phi lý và ngược ngạo như phỉ nhổ vào mặt hơn tám mươi triệu đồng bào mình. Lại còn bắt bớ ngăn chặn đánh đập tìm cách bỏ tù nhân dân mình đi biểu tình trong ôn hòa phản đối kẻ thù xâm lược Trung Quốc ấy? 

Đồng bào chúng ta ơi! Đừng cho những giòng viết như thế này là tiêu cực là cực đoan hay vu khống mà chính là "cái quằn" của bầy giun Việt Nam bị xéo mãi dưới gót chân của bọn người mà bầy giun cứ phải đổ mồ hôi sôi nước mắt nuôi nấng họ. 

Liệu dân tộc chúng ta phải ngụp lặn trong cõi "trầm luân bất hạnh" do một số người đặt quyền lực, quyền lợi đảng phái bầy đàn lên trên tương lai và sự tồn vong của dân tộc này đến bao giờ? – Và chẳng lẽ chúng ta lại cam chịu như thế này mãi sao?

Hoàng Thanh Trúc 
by Lý Tưởng Người Việt

Dong-chi-khau-chien.-Ai-chetKhi Quốc Hội biểu quyết Luật Biển, xác lập chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với tuyệt đại đa số phiếu thuận (chỉ có một phiếu chống) thì nhân dân trong và ngòai nước bừng lên khí thế Diên Hồng. Ai cũng tưởng rằng lãnh đạo Đảng đã có quyết tâm giữ nước thông qua Quốc Hội vì Quốc Hội cũng cánh tay nối dài của Đảng. 

Ngay khi Luật Biển vừa ráo mực ngày 26/3 thì những người yêu nước hẹn nhau xuống phố ngày 1/7 để ủng hộ ý chí chống giặc ngọai xâm đã vắng bóng trong hàng ngũ lãnh đạo Đảng từ mấy thập niên qua. Báo chí trong nước nhất lọat giương cao ngọn cờ chủ quyền của ta trên Hoàng-Trường Sa. Đã lâu lắm mới thấy người cầm bút ăn lương Đảng được phép chống giặc Tàu xâm lược.  Người dân hỉ xả với các lỗi lầm và tội ác của Đảng trong quá khứ để đoàn kết bảo vệ đất nước.
Tưởng rằng Đảng sẽ không để mất cơ hội ngàn vàng này.

Nhưng, đáng giận thay Đảng lại xua công an, cảnh sát, mật vụ chìm nổi và bọn xã hội đen ngăn chặn, xua đuổi và đàn áp những người yêu nước biểu tình ủng hộ Đảng giữ nước.

Mọi hy vọng tiêu tan.

Mọi kỳ vọng bị xóa sạch.

Ước mơ độc lập trở thành ảo tưởng.

Khát vọng tự do-dân chủ trở thành hoang tưởng

Dân tộc lại bị Đảng lừa.

Thế giới ngỡ ngàng, chán nản.

Hình ảnh những thiếu nữ trong đoàn biểu tình bị lũ công an, xã hội đen bẻ tay,  kéo lê  trên đường phố, tung vất lên xe như bị đòn thù khiến ai thấy cũng xót xa , uất hận và căm hờn.

Không thấy dù chỉ một đại biểu Quốc Hội đi biểu tình với dân. Những người đại biểu mới mấy ngày trước từng hùng hồn yêu nước trước diễn đàn Quốc Hội nay đâu rồi? Không một đại biểu quốc hội nào dù chỉ một, lên tiếng về việc người biểu tình bị đàn áp một cách thô bạo.

Quốc Hội đã tự chối bỏ lòng ái quốc của mình trong Luật Biển. Quốc Hội đã tự nhổ bọt vào văn kiện yêu nước của mình.
Giặc Tàu mừng lắm. Nó bắt được thóp Quốc Hội: Các anh chỉ làm trò hề cho vui. Nên nó càng diễu võ giương oai. Đem lãnh hải của ta ra cho thế giới đấu thầu khai thác. Nó liếm lưỡi bò vào sát bờ biển ta. Nó đem cả đoàn tầu hải giám ra đuổi cả tàu đánh cá lẫn tầu tuần tra trên biển của ta.

Nó biết thóp lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam: Sợ mất đảng hơn sợ mất nước. Nó đi guốc vào tim óc lãnh đạo đảng CSVN: thà làm nô lệ Tàu còn hơn mất ngôi báu.

Nhưng không vì sự ươn hèn của tập đoàn lãnh đạo mà chúng ta nhụt chí.

Nước chảy đá mòn. Rồi sẽ có một ngày, một lúc toàn bộ dân tộc sẽ đứng dậy sánh vai cùng Hùynh Thục Vy, cùng Nguyễn Hoàng Vi, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Chí Đức…và hàng ngàn người trẻ yêu nước khác trên con đường chống giặc giữ nước. Nếu ta không biểu tình để gây sức ép với Trung Quốc, để kêu gọi quốc tế ủng hộ chủ quyền của ta thì cái lưỡi bò bành trướng Tàu sẽ an nhiên tọa hưởng kỳ thành. Ngăn cấm dân biểu tình chống Trung Quốc đã bộc lộ dã tâm của lãnh đạo Đảng: đặt Đảng trên Tổ Quốc, coi sự sống còn của Đảng trên sự sống còn của đất nước.
 
Những người cho rằng: "Việc cứu nước là việc riêng của Đảng" bao giờ mới tỉnh ngộ?

Không có nhân dân thì Đảng lấy ai ra đánh thực dân Pháp, lấy ai đi xâm chiếm miền Nam, lấy ai ra chống giặc Tàu trong chiến tranh biên giới 1979?

Những ngưới lính bảo vệ Hoàng-Trường Sa, bảo vệ lãnh hải của ta sẽ nghĩ gì khi Đảng đàn áp các cuộc biểu tình ủng hộ chủ chủ quyền của ta tại những nơi họ chấp nhận mọi hy sinh để  ngăn chặn quân xâm lược

Lê Duy Nhân

by Lý Tưởng Người Việt
Một bài phân tích trên báo Doanh Nhân Sài Gòn cho thấy tiền kiều hối gửi về Sài Gòn sẽ ngày càng giảm.

Nhiều lý do nêu lên để giải thích:

-- Nhiều người Việt sang nước ngoaì định cư hơn, do vậy dân Việt hải ngoaạ đã tăng tới 4 triệu người, và cũng vì vậy tiền từ ngoaị quốc gửi về suy giảm.

-- Đầu tư bất động sản không còn hấp dẫn nữa, và Việt Kiều cũng không "mặn mà" mua nhà tại VN.

Do vậy, báo Doanh Nhân Sài Gòn đề nghị rằng, trong khi mất máu kiều hối, chính phủ VN cần ngoaị tệ chỉ có cách đẩy mạnh kỹ nghệ du lịch.

Bài báo tựa đề "Ngoại hối không đợi kiều hối" đăng trên Doanh Nhân Sài Gòn hôm Thứ Năm 19/07/2012 đã nêu câu hỏi "Sự sụt giảm lượng kiều hối những tháng đầu năm 2012 đã đặt ra câu hỏi: liệu kiều hối có còn giữ vai trò quan trọng cho dự trữ ngoại hối Việt Nam?"

Bản tin ghi nhận, vào năm 2010, với 8,26 tỷ USD, Việt Nam xếp hạng 9 trong số các quốc gia đang phát triển về nhận kiều hối. Năm 2011, kiều hối Việt Nam đạt mức kỷ lục 9 tỷ USD, bù đắp được 92% cán cân thương mại.

Vai trò của kiều hối càng thể hiện rõ khi góp phần khuấy động thị trường bất động sản với 4,7 tỷ USD.

Nhưng báo này ghi thêm, số liệu thống kê lượng kiều hối vào TP.SG trong "6 tháng đầu năm 2012 đã thể hiện một dự báo một năm "mất mùa" kiều hối với 23% sụt giảm so với cùng kỳ năm ngoái."

Báo này giảỉ thích:

"...Thống kê cho thấy có đến 52% kiều hối (trong tổng sốâ 9 tỷ USD năm 2011) đã "chảy" vào thị trường bất động sản. Nhìn ở chiều ngược lại, ngoài sự lo sợ rủi ro đối với biến động kinh tế Việt Nam, nguyên nhân sụt giảm còn đến từ xu hướng định cư nước ngoài ngày càng tăng.
 
Hiện tại, theo thống kê của Trang Di cư (Bộ Ngoại giao Việt Nam), cộng đồng Việt ở nước ngoài đã tăng hơn 4 triệu người học tập, sinh sống và làm việc trên 103 quốc gia và vùng lãnh thổ vừa đồng nghĩa với một tiềm lực kiều hối vừa thể hiện nguy cơ "mất" Việt kiều."

Do vậy, báo này kêu gọi muốn có ngoaị hối trong khi Việt Kiều gửi tiền ít hơn, chỉ có cách tăng kỹ nghệ du lịch.

Bản tin ghi nhận rằng có sáu kênh hút ngoại hối chính là: kiều hối, khách du lịch quốc tế, vốn đầu tư nước ngoài, vay nợ nước ngoài, xuất khẩu và các kênh không chính thức khác. Trong khi ODA, FDI, xuất khẩu của Việt Nam vẫn đan gặp không ít khó khăn do niềm tin đầu tư vào Việt Nam gần đây bị suy giảm bởi các vấn đề nợ xấu, môi trường kinh doanh... thì du lịch được xem là lựa chọn tối ưu nhất.
 
Báo DNSG viết:

"Nếu kiều hối đóng góp 9 tỷ USD ngoại tệ thì du lịch đã đem về 110 tỷ đồng trong năm 2011 (tương đương 5,1 tỷ USD). So sánh tương quan giữa kiều hối và du lịch thì kiều hối có phần "thắng thế" khi du lịch cần nguồn vốn cao hơn.

Tuy nhiên, trong dài hạn, du lịch có tiềm năng thu hút ngoại hối hiệu quả hơn kênh kiều hối đã bắt đầu "bão hòa"..."

Lý do phân tích rằng, kiều hối là dựa vào người Việt ngoaì nước, nhưng du lịch là dựa vào toàn cầu,  thì ngoaị tệ gấp nhiều lần hơn.
by Lý Tưởng Người Việt
HANOI -- Ngành đường vận tải thủy Việt Nam lại gặp nạn lớn, theo bản tin từ báo Giao Thông Vận Tải.

Bản tin tựa đề "Vinashinlines: Thêm một tàu bị bắt giữ tại cảng nước ngoài" hôm Thứ Năm ghi rằng, Theo nguồn tin riêng của Báo GTVT, "tàu Diamond Way (đóng năm 1988 tại Nhật Bản) thuộc sở hữu của Công ty TNHH MTV vận tải viễn dương Vinashin (Vinashinlines) vừa bị một nhà cung cấp dầu bắt giữ tại cảng Ấn Độ."

Bản tin cho biết, tàu Diamond Way là một trong 16 tàu mà Vinashinlines đang quản lý đồng thời cũng nằm trong danh sách tàu được công ty này đề xuất tái cơ cấu (cùng với các tàu Hoa Sen, hệ thống tàu Lash, tàu Vinashin Atlantic, Hoàng Sơn 28, Sea Eagle, Green Sea, New Phoenix...). Trên thực tế, ngoài Diamond Way, có khá nhiều tàu của Vinashinlines đang đối mặt với nguy cơ bị bắt giữ do công ty này đang đối mặt với áp lực đòi nợ từ các khách hàng, đối tác cũng như các vụ kiện cáo trong và ngoài nước.

Báo GTVT ghi thêm:

"Chiều 18/7, trao đổi với phóng viên GTVT, Quyền Tổng Giám đốc Vinashinlines, ông Mai Văn Khang đã phủ nhận thông tin này. Ông Khang cho biết, tàu Diamond Way hiện chỉ bị lưu giữ qua kiểm tra PSC và công ty đang khắc phục các lỗi khiếm khuyết để có thể tiếp tục cho tàu chạy. Tuy nhiên, phía Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) đã xác nhận thông tin tàu Diamond Way bị bắt giữ tại cảng Ấn Độ do nợ tiền dầu và TCT đang tìm cách hỗ trợ doanh nghiệp giải quyết.

Được biết, tàu Diamond Way đang được cho thuê định hạn, nếu chậm giải quyết chắc chắn sẽ gây thiệt hại nghiêm trọng hơn cho chủ tàu trong bối cảnh vô cùng khó khăn hiện nay."
by Lý Tưởng Người Việt

PHÂN ƯU

Gia Đình An Ninh Quân Đội Úc Châu vô cùng xúc động nhận được tin:

Ông TRẦN HỮU ĐỘ
nguyên Đại Tá, Cục Phó Cục An Ninh Quân Đội QL.VNCH
đã từ trần ngày 15-7-2012 vào lúc 5:09 sáng
nhằm ngày 27/5 Nhâm Thìn  tại San José California.

Hưởng thượng thọ 86 tuổi .
 
Chúng tôi thành kính chia buồn với Bà Trần Hữu Độ và Tang Quyến.
Đồng nguyện cầu Hương Linh của NGƯỜI QUÁ CỐ SIÊU THĂNG NƠI MIỀN CỰC LẠC.
 
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Gia Đình AN NINH QUÂN ĐỘI ÚC CHÂU

---

by Lý Tưởng Người Việt

- Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Mấy năm gần đây có nhiều nguồn dư luận cho rằng chất phytroestrogen trong đậu nành có thể gây hại cho sức khỏe.

* * *

Ăn chay không thể thiếu đậu nành

soybeansĐậu nành là thực phẩm nòng cốt trong một chế độ ăn chay.

Từ đậu nành người ta làm ra vô số món ăn chay, như các loại tàu hũ (tofu), tàu hũ ky (dried bean curd), tương miso, các loại tương ngọt, tương mặn, chao, nước tương và xì dầu.

Đậu nành chứa một tỷ lệ chất đạm cao nhất (trên 30%) trong nhóm đậu và cũng cao hơn các loại ngũ cốc (8%-15% đạm).

Đậu nành chứa ít chất béo bão hòa, là loại chất béo xấu. Ngược lại, tỷ lệ chất béo không bão hòa (chất béo tốt) của nó lại rất cao, đặc biệt là loại không bão hòa đa thể (polyunsaturated). Chất này có thể giúp làm giảm cholesterol trong máu.

Đậu nành rất bổ


Đậu nành có chứa alpha linolenic còn được gọi là oméga-3. Các nhà dinh dưỡng đều nói omega-3 rất tốt để ngừa các bệnh về tim mạch, để làm giảm áp huyết và để củng cố hệ miễn dịch! Oméga-3 cũng có nhiều trong các loại cá biển vùng nước lạnh như cá salmon và cá mackerel, v.v...

Đậu nành không có cholesterol, vì chất này chỉ thấy hiện diện trong các thực phẩm gốc động vật mà thôi. Đậu nành cũng không có đường lactose (lactose free), vì vậy sữa đậu nành rất thích hợp cho những người nào bị bất dung nạp với lactose (lactose intolerance) mỗi khi uống sữa bò.

Đậu nành có chứa hầu hết các amino acid thiết yếu, có nhiều chất khoáng, chất xơ và vitamin (nhưng không có B12). Nhờ những tính chất này nên người ta thường dùng tàu hũ để thay thế thịt trong chế độ ăn chay...

Cứ 100gr đậu nành rang cho 36.5gr protein, đậu nành nấu chín cho 16.6gr protein, miso (11.8gr protein), tàu hũ cứng (15.8gr protein) và sữa đậu nành (2.8gr protein).

Ngoài các chất dinh dưỡng và chất đạm ra, đậu nành còn chứa những chất isoflavone thuộc nhóm phytoestrogens. Đây là những kích thích tố (hormone) thiên nhiên tương tự như oestradiol, là hormone sinh dục của phụ nữ.

Ăn tàu hũ và uống sữa đậu nành thường xuyên rất tốt cho các bà trong thời kỳ mãn kinh (menopause). Chất phytoestrogens sẽ bù đắp lại phần nào sự suy giảm oestradiol trong thời gian này, đồng thời nó làm nhẹ đi các triệu chứng bất lợi như các cơn bốc hỏa (flushing), hồi hộp khó chịu, niêm mạc âm hộ bị khô, tâm tính thay đổi bất thường hay xì nẹt quạu quọ bất tử, đổ mồ hôi ban đêm, và ngăn ngừa chứng loãng xương!

Có tài liệu còn nói ăn đậu nành có thể giúp giảm nguy cơ xuất hiện ung thư vú. Đậu nành cũng có chứa chất sterol có khả năng kéo cholesterol xấu (LDL) trong máu xuống và giúp ngừa được các bệnh về tim mạch.

Tháng 3 vừa qua một khảo cứu của Đại học Columbia ở Hoa Kỳ cho biết chất isoflavone trong đậu nành có khuynh hướng giãn mạch, nhờ vậy làm giảm huyết áp tâm thu xuống (systolic pressure là số đầu tiên trong 2 số đo huyết áp). Đây là một tin khích lệ cho các vị nào đang bị cao máu.



Tàu hũ, món ăn căn bản của người ăn chay


Đối với người Việt Nam, tàu hũ có thể được chế biến thành nhiều món ăn ngon. Nào là kho, chiên, xào, hấp hoặc nấu canh. Còn món tàu hũ trắng mềm ăn với nước đường thắng với tí gừng, dùng để ăn chơi cũng hấp dẫn lắm.

Đây là chưa kể đến tài nấu nướng của các bà chị khéo tay, có thể biến tàu hũ và mì căn ra thành vô số "món mặn" ăn cũng bắt cơm.

Dân Âu Mỹ thì họ xem tàu hũ như một loại thức ăn lành (healthy food), tốt cho sức khỏe, tuy biết vậy nhưng tàu hũ cũng chưa phải là một món ăn hấp dẫn đối với họ. Theo người gõ, thì tàu hũ bán ở các siêu thị Tây ăn không mấy ngon và cũng không mấy thích hợp với "gu" của người mình.

Tàu hũ mua ở chợ Á Đông ăn vẫn thích hơn.

Sữa đậu nành

Nói đến tàu hũ thì cũng phải kể luôn món sữa đậu nành (soymilk). Đây là một loại thức uống rất bổ dưỡng. Tại các chợ Tây cũng như chợ Tàu đều có bán rất nhiều loại sữa đậu nành. Phần lớn sữa này đều được tăng cường thêm vitamin A, D, B12, riboflavin (B2), kẽm Zn, phosphorus và calcium, v.v...

Cũng có nhiều loại sữa được pha thêm nước trái cây, vanilla hoặc lá dứa. Theo nhận xét riêng của người gõ, các loại sữa đậu nành bán ngoài chợ đều quá ngọt, vì vậy không thích hợp cho những ai phải kiêng cữ đường.

Tốt nhất, chúng ta nên ra chợ mua một cái máy automatic soymilk maker, mỗi ngày tự làm sữa đậu nành tại gia. Uống vừa bổ, vừa hạp vệ sinh, duy chỉ hơi mất công một chút thôi...



Miso, tương, chao, nước tương, xì dầu

Các loại nước chấm dùng để ăn chay thường được làm từ đậu nành...

Tương, chao, nước tương, xì dầu là những món rất phổ thông đối với người Việt Nam.

* Miso: gốc Nhật Bản, cũng thấy có bán tại các chợ Á đông. Có nhiều loại miso, như miso làm từ gạo (rice miso), từ đậu nành ủ cho lên men (soymiso) hoặc từ lúa mạch barley. Miso có thứ thì lỏng sền sệt, có thứ đặt hơn. Miso có nhiều màu như trắng, vàng và nâu đỏ. Miso trắng là loại ngọt, các thứ khác là loại miso mặn.

Theo phương thức cổ truyền, đậu nành được ủ cho lên men trong những thùng cây tuyết tùng (cedar) trong vòng cả 1-2 năm.

Miso sản xuất theo lối công nghiệp, thời gian ủ rất ngắn nên được gọi là quick miso. Lẽ dĩ nhiên miso công nghiệp phẩm chất không thể sánh bằng loại miso sản xuất theo lối cổ truyền. Miso thường được dùng để nêm vào xúp gồm có tàu hũ, rong biển và nấm shiitake, v.v... theo kiểu Nhật Bản.

* Tương: thì Trung Hoa dẫn đầu về món này. Có rất nhiều loại tương được chế biến từ đậu nành. Tại Bắc Mỹ, không ai không biết hiệu tương ngọt Hoisin sauce bán ở các chợ Á đông. Người mình cũng không kém họ. Chúng ta cũng có rất nhiều loại tương quốc hồn quốc túy, chẳng hạn như tương bần và tương Cự Đà.

* Chao: Bên cạnh tương, thì cũng phải nói đến chao, cũng từ đậu nành mà ra.

Ngày nay, tương, chao, nước tương và xì dầu đã trở thành những món chấm rất thông dụng cho cả ăn chay cũng như cho cả ăn mặn.

Ngày xưa, lúc quê hương còn khó khăn, tương chao là những món chấm rất phổ thông và rất bình dân trong những bữa cơm hằng ngày của nhiều gia đình.

Thời đó, vào những ngày mùng một và ngày rằm mỗi tháng, người gõ thỉnh thoảng thấy ở chợ Vườn Chuối (Saigon) có bán một loại chao đặc biệt gọi là chao chùa. Chao này có màu trắng, hơi sền sệt, và có mùi thum thủm không khác gì mùi hột gà ung hay blue cheese, nhưng ăn vào thì lại rất bùi và rất béo. Mua vài trái dưa leo và một bó rau lang về luộc chấm với chao cũng xong được một bữa cơm... thanh đạm và tốt cho sức khỏe.

* Nước tương (soy sauce) được sản xuất qua phương pháp thủy phân (hydrolysis) đạm đậu nành. Năm 1999, cơ quan Joint Food Safety and Standards Group ở Anh quốc đã cảnh giác mọi người về sự hiện diện của một chất độc trong các loại nước tương và dầu hào (oyster sauce) nhập cảng từ Á châu. Đó là chất 3-monochloropropane-1-2 (3-MCPD). Đây là một nhiễm hóa chất trong nhóm Chloropropanolols thấy trong các loại đạm thực vật được thủy phân bằng acid (acid hydrolysed vegetal protein).

Chất 3-MCPD có thể gây ung thư nếu ăn thật nhiều và ăn thường xuyên.

Tại Canada, Cơ quan Kiểm tra Thực phẩm (CFIA) vẫn thường xuyên theo dõi và kiểm tra nồng độ chất 3-MCPD của tất cả mặt hàng loại này nhập cảng từ Á châu.



Có một điểm cần nhớ là miso, tương, chao, nước tương và xì dầu đều rất mặn vì có chứa rất nhiều muối sodium, ăn nhiều, ăn thường xuyên sẽ có hại cho tim, thận, và có thể làm tăng áp suất động mạch. Vậy hãy cẩn thận!

Tin ngược dòng về đậu nành


Tuy từ lâu đậu nành đã được hầu như tất cả các nhà dinh dưỡng trên khắp thế giới ca ngợi hết lời nhưng gần đây internet có đăng bài Tragedy and Hype của hai tác giả Sally Fallon và Mary G Inig viết trong báo Nexus, Úc châu.

Trong bài báo này đậu nành bị kết án là nguyên nhân của nhiều bệnh tật.

Không biết họ làm chuyện này với dụng ý gì?

Họ đã cảnh giác người tiêu thụ đừng nên đừng dùng đậu nành vì chất isoflavone của đậu nành thuộc nhóm hormone nữ nên có thể gây hại tuyến giáp trạng, giảm số lượng tinh trùng gây nên tình trạng vô sinh ở nam giới. Isoflavone còn ngăn trở tác dụng của hormone testosterone khiến các cháu trai trở thành homo hết, "Soy is making kids gays".

Sữa đậu nành Soy Formula dùng cho trẻ em Hoa Kỳ được ví như những viên thuốc ngừa thai đối với các cháu bé (birth control pills for babies) vì có chứa hormone nhóm estrogen, đậu nành làm teo não, gây bệnh Alzheimer's, và làm tăng nguy cơ ung thư vú ở phụ nữ nữa.

Ghê quá! Nguồn tin quái ác này rất khó kiểm chứng và cũng không có kèm theo một dẫn chứng khoa học nào đáng tin cậy cả.

Cũng không có một nhà khoa học quốc tế hay một tạp chí khoa học đứng đắng nào đề cập đến vấn đề trên. Tuy vậy, mặc dầu là tin dỏm từ đầu tới cuối nhưng nó cũng đã gây hoang mang trong dư luận không ít!

Vài năm trước đây người gõ có hỏi thẳng vấn đề trên với các nhà chuyên môn phụ trách trang mạng Y Dược Ngày Nay tại Hoa Kỳ. Dưới đây là tóm lược các câu trả lời của các vị bác sĩ.

Theo trang mạng Y Dược Ngày Nay (Hoa Kỳ)

(đã đóng cửa 2012)

Đậu Nành, Tofu, Phytoestrogen

Bs Nguyễn Thượng Chánh, Bs Nguyễn Ý Đức và Ts Nguyễn Văn Tuấn



Bs Nguyễn Thượng Chánh viết:

"Tôi thấy gần đây trong Internet có post nhiều tin negative về Soybean. Họ nói chất Isoflavone (Estrogen) của Soybean có thể gây hại cho Thyroid Gland và nó cũng có thể làm giảm số Spermatozoa ở Thanh niên. Xin hỏi các tin trên có credible không? Các khảo cứu trên đã được ai thực hiện, và ở đâu? đã được đăng tải trong những revues nào? Hay đây cũng chỉ là 1 khảo cứu trong 1 điều kiện nhất định nào đó? Cũng có giả thuyết nói rằng đây là trận giặc giữa 2 phe: Soybean Industry và Pharmaceutical Industry".



Bác sĩ Nguyễn Văn Đức viết:

Đậu nành tốt cho sức khỏe

"Theo Chương trình Hướng dẫn Vấn đề Cholesterol quốc gia (National Cholesterol Education Program), khoảng 52 triệu người Mỹ có mỡ cao trong máu, và cần ăn một thực phẩm giúp hạ thấp lượng mỡ trong máu. Tính ra, cứ mỗi 1% chất cholesterol giảm đi trong máu, ta sẽ giảm triển vọng bị chết cơ tim cấp tính (myocardial infarction, nôm na là "heart attack") được đến 2%...

"...Người Nhật, hằng ngày mỗi người dùng đến 10-50gr đậu nành (so ra, trung bình, một người Mỹ chỉ dùng 1-3gr mỗi ngày). Từ lâu, nó được pha làm sữa cho trẻ em, và dùng phụ thêm cho những người lớn, vì bệnh tật không thể ăn một thực phẩm bình thường. Các vị chay trường, không ăn thịt (vegetarians), nhiều lực sĩ mỗi ngày cũng tiêu thụ rất nhiều đậu nành.

Y học Tây phương gần đây quan ngại đậu nành chứa hoạt chất isoflavones, mang đặc tính giống chất kích thích tố nữ estrogen, nên nếu dùng về lâu về dài ở những người phụ nữ đã mãn kinh, có thể làm tăng triển vọng bị ung thư vú.

Quan ngại vậy thôi, điều này cũng chưa chứng minh được. Song cẩn thận vẫn hơn, nên người ta khuyên các phụ nữ dễ có nguy cơ bị ung thư vú, chẳng hạn như người có mẹ hoặc chị đã bị ung thư vú, không nên dùng quá nhiều đậu nành; dùng vừa phải thì được..."(Ngưng trích)



Bác sĩ Nguyễn Ý Đức viết:

Đậu Nành: Giá Trị Dinh Dưỡng, Trị Liệu

"...Với sự tăng gia dân số trên thế giới, con người đang lo ngại thiếu thực phẩm nhất là protein động vật và đang tìm cách chế biến thực phẩm từ hóa chất. Chắc họ cũng không quên "vua trong các loại đậu" là đậu tương, đậu nành một thực vật dễ trồng lại có giá trị cao về chất đạm và nhiều phần tử dinh dưỡng khác".



Tiến sĩ Nguyễn Văn Tuấn viết:

Phytoestrogen và sức khỏe con người

"...Mối liên hệ giữa phytoestrogen và ung thư vú, và giữa chu kỳ kinh nguyệt và ung thư vú là hai vấn đề thu hút một số nghiên cứu trong thời gian gần đây.

Ở phụ nữ người da trắng, chu kỳ kinh nguyệt trong những người bị ung thư vú ngắn hơn khoảng 2 đến 3 ngày so với chu kỳ của những người không bị ung thư vú.

Chu kỳ kinh nguyệt ở phụ nữ da trắng tính trung bình ngắn hơn chu kỳ ở phụ nữ Á châu khoảng 2 đến 3 ngày, và sự khác biệt này được đề nghị là có liên hệ đến mức độ tiêu thụ đậu nành trong người Á châu cao hơn trong người Tây phương nói chung.

Bằng chứng y học thu thập trong khoảng 30 năm qua cho thấy phytoestrogen có ảnh hưởng tích cực chống lại các bệnh tim mạch. Đã từ lâu, giới nghiên cứu ghi nhận tỉ lệ người Á châu, những người có mức tiêu thụ rau cải nhiều, bị bệnh tim mạch ít hơn người da trắng Tây phương [29-30]. Ở phụ nữ người da trắng, estrogen là một kích thích tố được xem là có tác dụng phòng chống nguy cơ bị bệnh tim mạch. Phụ nữ sau thời kỳ mãn kinh dùng estrogen (hay HRT) có nguy cơ bị bệnh tim mạch thấp hơn phụ nữ không dùng estrogen...

Ở phụ nữ Á châu, những người dùng đậu nành trong một thời gian rất dài (qua nhiều thế hệ) và với liều lượng trung bình, thì khả năng sinh sản của họ không có gì để gọi là có vấn đề.

Phát triển - Cho đến nay, tất cả các nghiên cứu về phytoestrogen và phát triển chỉ giới hạn trong các động vật cấp thấp như chuột nhưng kết quả cũng không có gì mang tính khẳng định. Dù thế, có người đặt giả thuyết rằng (còn gọi là Sharpe- Skakebaek hypothesis) nếu trẻ sơ sinh được tiếp thu estrogen sớm có thể dẫn đến một vài biến chứng trong thời gian trưởng thành, như chất lượng tinh trùng thấp, hay nguy cơ bị ung thư tuyến tiền liệt...

Nhưng trong thực tế, cho đến nay, những tác hại trên chưa được ghi nhận trong bất cứ một nghiên cứu nào. Thực ra, có bằng chứng cho thấy ngược lại, nếu trẻ sơ sinh dùng phyto-estrogen thì trong thời gian trưởng thành họ thường ít bị các chứng bệnh mãn tính.

Ở Mỹ, sữa đậu nành đã được dùng cho trẻ sơ sinh hơn 50 năm và chưa có bằng chứng gì cho thấy nó có tác hại.

Nhưng phytoestrogen cũng có một vài biến chứng phụ nếu dùng với liều lượng cao, dù những biến chứng này nói chung là không nghiêm trọng. Thế nào là một liều lượng trung bình? Cho đến nay chưa có nghiên cứu nào trả lời dứt khoát câu hỏi này. Nhưng các dữ kiện khoa học công bố trong thời gian gần đây cho thấy có lẽ dùng khoảng 30-40mg/ngày (tức khoảng 1 ly sữa đậu nành mỗi ngày) là một liều lượng an toàn. Về thời gian dùng "an toàn" cũng chưa có câu trả lời rõ ràng, vì hầu hết các nghiên cứu về tác dụng của phytoestrogen thường rất ngắn hạn, và chúng ta vẫn chưa biết được những biến chứng lâu dài. Tuy nhiên, cho đến nay, trong các sắc dân Á châu dùng phytoestrogen (đậu nành) từ thế hệ này sang thế hệ khác, chưa thấy có biến chứng nguy hiểm nào được báo cáo.

Tăng cường tiêu thụ các sản phẩm như đậu khuôn hay rau cải cũng nằm trong một chiến lược y tế công cộng của chính phủ nhiều nước Tây phương nhằm giảm tỉ lệ dân số bị bệnh tim mạch, ung thư và loãng xương. Đối với người Việt Nam, các sản phẩm của đậu nành, như đậu khuôn, sữa đậu nành, đậu hủ là những món ăn quen thuộc, và không có lý do gì chúng ta phải từ bỏ nguồn thực phẩm lành mạnh và quan trọng này." (Ngưng trích)



Ý kiến của Cư sĩ Tâm Diệu, Thuvienhoasen

Cư sĩ hiện là chủ biên website Thư Viện Hoa Sen và là soạn giả các sách về dinh dưỡng đã được xuất bản chính thức tại Việt Nam và Hoa Kỳ:

Ngoài các sách đã xuất bản, Cư sĩ còn trước tác và dịch thuật hơn 40 tiểu luận về Phật học và Dinh dưỡng đã được đăng ở các tạp chí và các website Phật giáo trong và ngoài nước.

Ý kiến dưới đây của Cư sĩ Tâm Diệu được thấy tiếp nối bài Ăn Chay và Sức khỏe của Bs Nguyễn Thượng Chánh, DVM, đăng trong trang mạng Thuvienhoasen (06/09/2011)

Đậu Nành Nguồn Dinh Dưỡng Tuyệt Hảo

Chương 5: Hỏi đáp về đậu nành

Hỏi: Chúng tôi được đọc tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu số 3, trong đó có một bài viết về đậu nành do một vị nữ y sĩ chỉnh xương biên soạn. Mặc dầu tác giả, trong phần kết luận, nói là "đưa ra hai quan điểm đối chọi để người đọc lựa chọn duyệt xét" về sự nguy hại hay không nguy hại của thực phẩm đậu nành, nhưng trong nội dung, tác giả đã không giữ được sự vô tư mà khẳng định là thực phẩm đậu nành "không có lợi cho sức khỏe" (trang 48, cột thứ hai, dòng 31). Vậy xin ông cho biết quan điểm về lời nói này?

Đáp: Trước tiên, chúng tôi xin lỗi là đã không trả lời bà trong hai quyển sách mà chúng tôi đã xuất bản, vì chúng tôi đang biên soạn quyển sách riêng về đậu nành, và muốn dành cho câu hỏi của bà cũng như câu trả lời của chúng tôi có một vị trí đặc biệt trong một quyển sách có tính cách nghiên cứu khoa học.

Thật ra, khi viết quyển sách này, một phần cũng là trả lời câu hỏi của bà. Tuy nhiên, còn một vài điều đặc biệt, nên cũng dịp này trình bày thêm để bà và quý độc giả hiểu rõ.

Trước hết, phải nói ngay rằng bài viết của nữ y sĩ chỉnh xương như bà nói, là người phụ trách trông nom và cũng là biên tập viên tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu, có trụ sở chánh tại San Jose, không phải là một bài biên soạn có tính cách nghiên cứu khoa học mà là một bài dịch, nhưng lại không được dịch đúng và có thêm ý kiến của người dịch vào, cũng lại không nói rõ xuất xứ nguồn tài liệu và tên tác giả để người đọc có thể tìm hiểu thêm.

Nguồn gốc của bài viết có tựa là "Are Soy Products Dangerous?" thực ra là của Charlotte Gerson đăng tải trên mạng lưới http://www.gerson.org/soy.html, viết theo một tài liệu cũ cách nay 32 năm, in trên tờ nguyệt san Newlife ở New York, số tháng Năm năm 1966 bởi hai nữ tác giả Sally W. Fallon, và Mary G. Enig. (có lưu trữ tại thư viện California State University, Fullerton)

Nội dung bài viết của Fallon và Enig đều chứa đựng những tin tức cũ và sai lạc so với những khám phá khoa học bây giờ.

Điều Thứ Nhất, tác giả cho rằng: "Người Trung Hoa đã không ăn đậu nành như họ đã ăn các thứ đậu khác, như đậu lentil chẳng hạn vì đậu nành chứa một số lượng lớn những chất độc hại," mà một trong những chất ấy tác giả gọi là "một loại điều tố cực mạnh có khả năng ngăn điều tố trypsin và các điều tố khác cần thiết cho sự tiêu hóa chất đạm đậu nành. Nấu chín cũng không triệt tiêu được loại điều tố này và làm cho sự tiêu hóa bị trở ngại.

Điều này hoàn toàn sai lầm, vì (thứ nhất) cổ thư Trung Hoa còn ghi lại là đậu nành xuất hiện từ trước thời đại nhà Chu (Chou Dynasty, khoảng thế kỷ thứ 11 trước Tây lịch) là một loại nông phẩm cổ nhất được dùng làm thực phẩm chánh, qua cả hai dạng lên men như chao, nước tương, miso, và dạng không lên men như đậu tươi luộc, đậu rang, bột đậu nành, giá sống, tầu hũ ky, sữa và đậu hũ; và (thứ hai), người Trung Hoa biết trong đậu nành có một chất làm khó tiêu hóa, (mà về sau khoa học mới gọi là SBTI "soybean trypsin inhibitors" có tác dụng ngăn cản nhiệm vụ của một chất xúc tác giúp cho sự tiêu hóa protein) nên họ đã hóa giải bằng cách ngâm đậu nành qua đêm xong xay nhuyễn bằng cối xay đá, vắt bỏ bã rồi nấu sôi thành chất sữa và từ đây biến ra các thực phẩm khác như đậu hũ, tầu hũ ky,... do đó qua tiến trình biến chế này chất SBTI đã bị khử trừ và các thực phẩm trở nên rất dễ tiêu hóa.

Điều Thứ Hai, tác giả cho rằng các thực phẩm đậu nành đã không được dùng cho đến khi kỹ thuật lên men được phát triển. Nói như vậy là sai vì ngay từ khi khám phá ra đậu nành người dân Trung Hoa đã ăn đậu nành qua dạng không lên men như đậu tươi luộc, đậu rang, bột đậu nành làm bánh, giá sống, tầu hũ ky, sữa và đậu hũ. Đậu hũ bắt đầu có từ thời đại nhà Hán vào khoảng thế kỷ thứ hai trước Tây lịch. (Han Dynasty 206 B.C.- 220 A.D.)

Điều Thứ Ba, tác giả cho hay là thực phẩm đậu nành chứa nhiều chất hóa học không tốt, ví dụ như hóa chất Phytate, hóa chất Protease Inhibitors, v.v... Điều này cũng hoàn toàn sai vì, như chúng tôi đã trình bầy rất rõ ràng trong sách. Xin bà xem lại chương nói về các hóa chất chống lại bệnh ung thư.

Điều Thứ Tư, tác giả cũng cho rằng trẻ sơ sinh uống sữa đậu nành bị thiếu chất kẽm (zinc), nhiều chất phytate, và bị dị ứng v.v... Điều này lại sai hơn nữa vì sữa đậu nành cho trẻ sơ sinh mới là loại sữa tốt, cân bằng đủ thứ vitamin và chất khoáng, nhất là lại càng không bị dị ứng. Xin bà coi lại chương nói về sữa đậu nành và sữa đậu nành công thức trẻ sơ sinh trong sách.

Cũng xin kể thêm là cháu ngoại của người viết, vì uống sữa bò bị dị ứng đầy mặt, đầy người, nên bác sĩ Hạnh đã cho thay thế bằng sữa đậu nành hiệu Isomilk mà kết quả là chứng dị ứng biến mất và rất là khỏe mạnh mập mạp.

Điều Thứ Năm, tác giả viết "trong lúc làm sữa đậu nành, các nhà sản xuất cố gắng loại bỏ tối đa chất trypsin inhibitors bằng cách cho đậu nành ngâm trong một dung dịch kiềm (alkaline), sau đó đun nóng bằng sức ép ở nhiệt độ 115 độ, nhưng hại thay là chất đạm bị làm tan dạng thức và số chất đạm còn lại khó có thể tiêu hóa được và chất phytate trong sữa đậu nành ngăn không cho các khoáng chất hấp thụ vào máu. Tệ hại hơn nữa chất kiềm dùng để ngâm tạo ra mầm ung thư lysinealine và giảm chất cystine, một chất rất quan trọng cho sự biến năng chất đạm. Thiếu chất cystine này các chất đạm trở thành vô dụng ngoại trừ ăn thêm các các thực phẩm có chất thịt, cá và các sản phẩm bằng sữa động vật như cheese bơ. Rất tiếc người ăn chay không có các chất này".

Xin trả lời là việc ngâm đậu nành trong một dung dịch kiềm là phương pháp cổ điển, mà ngày nay, hầu hết các nhà sản xuất thực phẩm đậu nành không còn áp dụng, mà họ theo kỹ thuật boiling water- grind do viện đại học Cornell University phát triển, vừa có tác dụng không cho chất xúc tác hành hoạt (inactivate the soy enzyme) mà lại còn làm chất sữa có mùi thơm tự nhiên hơn. Lẽ dĩ nhiên, theo kỹ thuật này, đậu nành vẫn phải ngâm khoảng 10 tiếng đồng hồ, nhưng chỉ với nước thường, không pha thêm bất kỳ một hóa chất nào.

Đó là nói về tác giả Fallon, Enig và Charlotte Gerson, bây giờ chúng tôi xin nói thêm về những điều mà tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu Số 3 đã cho thêm vào hoặc dịch không đúng khi chuyển ngữ:

Thứ Nhất, người biên tập viết rằng: "Những lợi ích của sữa đậu nành đã bị trầy vết khi các nhà khảo cứu cho rằng đậu nành không những có lợi ích làm giảm cholesterol mà còn có lợi chống ung thư và các triệu chứng của thời kỳ sau tắt kinh" mà nguyên văn tiếng Anh như sau: "The health benefits of soy foods keep piling up as research unveils new information about the benefits of the components of soy, not only that is low cholesterol, but that it is also linked to cancer benefits and may help menopause symptoms".

Chữ soy foods không thể dịch là sữa đậu nành, chữ piling up cũng không thễ dịch là trầy vết mà nó có nghĩa là chất đống, chất chồng. Ý nghĩa toàn câu này là "Những lợi ích sức khỏe của thực phẩm đậu nành được tích lũy thêm bởi các nghiên cứu khám phá những tin tức mới về lợi ích của các thành phần cấu tạo đậu nành, không những chỉ làm giảm cholesterol, mà còn có lợi chống lại bệnh ung thư và các triệu chứng sau khi mãn kinh của phụ nữ".

Thứ Hai, trong khi nói rằng: "Đậu nành có tác dụng hạ cholesterol ra sao thì chưa được rõ.." (trang 46 cột thứ nhất) thì ở một đoạn khác cô nói là: "Đậu nành có khả năng làm giảm cholesterol trong máu, đồng thời còn ngăn ngừa chất LDL cholesterol xấu bị oxýt hóa (trang 46 cột nhì). Quả là mâu thuẫn, đủ chứng tỏ người viết, đã không nắm vững vấn đề, cho nên mới không được nhất quán như vậy.

Thứ Ba, trong bản văn tiếng Anh, tác giả Charlotte Gerson viết: "New soy products are being marketed to the growing "health product" consumers: soy milk, soy baby formula, soy yogurt, soy ice cream, soy cheese, soy flour for baking, and soy protein as a meat substitute for the vegetarians". Thế mà cô lại dịch, có thêm vào (những chữ gạch dưới hàng) như sau: "Chúng ta nên nhớ, những người ăn chay, ăn đậu hũ thường bị thiếu khoáng chất rất trầm trọng. Nhiều những sản phẩm mới làm bằng đậu nành như sữa đậu nành, công thức sữa đậu nành cho trẻ em, yogurt đậu nành, kem đậu nành, bột đậu nành được tuyên bố là " lợi ích cho sức khỏe" nhưng thật ra không có lợi cho sức khỏe". (trang 48)

Chúng tôi rất tiếc cho người viết, một Doctor of Chiropractic, có trách vụ nghề nghiệp là chăm sóc sức khỏe cho đồng bào, lại viết một bài về dinh dưỡng không phù hợp với các khám phá khoa học mới, vì cô chỉ y cứ vào một bài viết, mà bài viết đó lại căn cứ vào một bài viết khác quá cũ, đã xuất bản cách nay 32 năm, nhằm gây hoang mang cho những người ăn chay, một chế độ dinh dưỡng mới, đang đi vào dòng sinh hoạt chính của người dân Hoa Kỳ và các quốc gia Tây Phương".

Montreal, 2012



* Đọc thêm

- Akira Currier. The controversy surrounding soy

http://vitalitymagazine.com/article/the- controversy- surrounding- soy/

- BBC. Soy "link" to male infertility

http://news.bbc.co.uk/2/hi/uk_news/northern_ireland/3513607.stm

- Health Canada. (2006, November 3). Soy " one of the nine most common food allergens.

http://www.hc- sc.gc.ca/fn- an/securit/allerg/fa- aa/allergen_soy- soja- eng.php

- Tatiana Mihaela. Is soy healthy or dangerous

http://tatjana- mihaela.hubpages.com/hub/soy