Thứ bảy, ngày 26 tháng năm năm 2012 by Lý Tưởng Người Việt
Các phóng viên báo Tầm Nhìn bị gọi điện thoại hăm dọa, không chỉ đe dọa tính mạng mà còn đe dọa bắt cóc các con  của các phóng viên điều tra về các mờ ám, nghi án tham nhũng và lạm quyền ở tỉnh Vĩnh Phúc.
show image_trnsHover
Trong "Thư tòa soạn Tamnhin.net gửi nhân dân Vĩnh Phúc và bạn đọc" hôm Thứ Sáu 25-5-2012, tòa soạn báo này cho biết rằng một số công an Vĩnh Phúc tới tòa soạn với lý do không rõ ràng và có dấu hiệu bưng bít thông tin.

Thư tòa soạn Tầm Nhìn trích như sau:

"...sau bài: Giám đốc công ty TNHH Kim long nói gì? Lãnh đạo Tamnhin.net là nhà báo Nguyễn Mai Thu và người trực tiếp tác nghiệp là nhà báo Hà Tuấn Ngọc đã liên tục bị khủng bố bằng tin nhắn có nội dung đe dọa tính mạng, thậm chí đe dọa sẽ bắt cóc con cái...từ các số máy...

Vì các số ĐT này không liên lạc lại được, rất có thể đây là loại sim rác nhưng lại chứa đựng những thông tin có trong biên bản làm việc của BBT Tamnhin.net với cơ quan ANĐT Vĩnh Phúc về hành vi "lấy oán trả ơn"của giám đốc công ty TNHH Kim Long, Đường Ngọc Sơn – một người đã từng có tiền án, tiền sự.

Sáng ngày 25-5-2012 nhân dân và bạn đọc lại có mặt tại trụ sở Tamnhin tại 76/106 Hoàng Quốc Việt Hà Nội để chuyển đơn thư phản ánh và trình bày nội dung về các vụ việc khác đã và đang diễn ra ở Vĩnh Phúc, nhưng theo sau nhân dân và bạn đọc là một số cán bộ chiến sỹ an ninh và cảnh sát công an Vĩnh Phúc (Hai đồng chí có tên theo lời giới thiệu và biển số hiệu đeo trên ngực là Đ/C Nguyễn Công Hoan cán bộ CA an ninh và Đ/C Nghiêm Xuân Thành CB CS CA VP (số hiệu 357-554).

Sự xuất hiện của số CBCS công an Vĩnh Phúc tại tòa soạn với lý do không rõ ràng. Điều này phần nào cho thấy có dấu hiệu của sự mất dân chủ trong đời sống xã hội ở Vĩnh Phúc và dấu hiệu muốn bưng bít thông tin, không muốn cho báo chí là cầu nối giữa bạn đọc (nhân dân) với Đảng và nhà nước của công an Vĩnh Phúc..."

Báo Tầm Nhìn cũng đăng hình ảnh các công an xuất hiện ở tòa soạn với dấu hiệu bất tường.

Tuy nhiên, chưa rõ có liên hệ nào giữa nhóm khủng bố đe dọa và các quan chức Vĩnh Phúc hay không.
by Lý Tưởng Người Việt
damvinh
lytong
(Ðể hoan hô và cảm ơn người  anh  hùng Lý Tống đã chống  tên văn công VC Ðàm vĩnh Hưng tại San Jose, Bắc CA)
 
 
Tôi muốn đợi cho nỗi mừng chín mọng
Cho niềm vui làm ngôn ngữ thăng hoa
Để viết cho anh Bài Thơ Lý Tống
Và tặng anh, chiến thắng, bản hùng ca
 
Bởi đập văn công, anh vang tiếng súng
Cảnh cáo bọn người theo qủi thờ ma
Bởi việc anh làm, kinh hoàng lũ Cộng
Vì chúng thấy rằng vẫn đó, Kinh Kha !
 
Theo dõi bản tin trả lời phỏng vấn
Lý luận của anh tinh tế, quật cường
Như thuở Diên Hồng, máu đào rửa hận
Cho một huy hoàng quang phục quê hương
 
Thú thật với anh, đôi khi tôi nản
Bởi thấy người đen trắng đã lòng thay
Lắm kẻ quên mình là thân tị nạn
Trốn cộng nô tàn ác, đến nơi này !
 
Vì tư lợi, họ tiếp tay giặc cộng
Phản bội quê hương, bán đứng đồng bào
Ý chí, trung kiên, Ó Đen Lý Tống
Thức tỉnh người chìm đắm giữa chiêm bao
 
Mặc ai bảo anh làm hề, diễu dở
Hoặc cộng điên cuồng, mai mỉa, gian ngoa
Riêng với người yêu quê cha đất tổ
Anh, người hùng, tài sản của Quốc Gia !
 
Xưa, tôi viết những bài thơ Lý Tống
Cảm phục người không ngại bước gian nan
Nay tôi lại viết Bài Thơ Lý Tống
Cảm ơn anh gìn giữ nghĩa Cờ Vàng !
 
 
Ngô Minh Hằng
by Lý Tưởng Người Việt

"Bác anh minh" và "Mẹ anh hùng", những trở lực cho sự đoàn kết dân tộc.

Caubay
alt

Dân tộc Việt Nam qua mấy ngàn năm lịch sử đã trải qua bao thăng trầm – vinh quang, hiển hách và nô lệ tủi nhục – đủ cả. Ở sát nách một nước lớn tham lam vô độ như nước Tàu, dân Việt chúng ta sỡ dĩ tồn tại được là nhờ vào lòng yêu nước và tình đoàn kết. Nước Việt dân không đông, đất không rộng, kỹ thuật không vượt trội, thử xem chúng ta có gì ngoài hai thứ "tình" đó để giữ nước?

Về tình yêu nước, đó là thứ tình cảm thiêng liêng tuần hoàn sẵn trong máu mỗi người dân Việt, là di sản tự nhiên mà chúng ta rất may mắn và hãnh diện thừa hưởng của tổ tiên. Các dân tộc khác hẳn nhiên cũng yêu đất nước của họ, không biết đến độ nào, nhưng vì là người Việt, tôi cảm nhận được chúng ta rất yêu quê hương, nhiều vô cùng. Tình yêu nước là "mỏ vàng" vô tận mà tạo hóa đã ban cho giòng giống Lạc Hồng; công việc của chúng ta là khai thác nó. Khai thác như thế nào để có hiệu quả nhất là nhiệm vụ của những người lãnh đạo đất nước, từ vua chúa cho tới mỗi chính quyền của từng thời đại.

Nhưng tinh thần đoàn kết lại không được như thế. Người Việt Nam, tuy không phải là dân tộc duy nhất có nội chiến, nhưng là một dân tộc bị phân hóa khá nhiều. Điều đó khá rõ và cũng dễ hiểu vì chúng ta luôn luôn là nạn nhân của giặc ngoại xâm. Chia để trị là thủ đoạn chẳng mới mẻ gì của bọn xâm lược, từ đông sang tây, từ cổ chí kim. Vậy thì trong khi tình yêu nước có sẵn, tình đoàn kết chúng ta phải tạo ra, phải vun xới mới vững bền.

Lịch sử cho thấy thời nào dân ta có chính quyền sáng suốt, biết phát huy tình đoàn kết của toàn dân, thời đó chúng ta có những trang sử oanh liệt. Hội nghị Diên Hồng đời nhà Trần là một bằng chứng. Qua các giai đoạn dài bị nô lệ đầy tủi nhục, khi nỗi căm hờn đối với kẻ thù dâng cao là lúc tình đoàn kết được phát huy mạnh mẽ. Kết quả là những thắng lợi oanh liệt trong công cuộc chống ngoại xâm, như ba lần đại phá quân Nguyên, đánh đuổi giặc Minh và gần đây trong lịch sử là cuộc Cách mạng Tháng Tám tống cổ thực dân Pháp.

Về cuộc cách mạng Tháng Tám năm 1945, trừ người cộng sản, không ai phủ nhận sự thành công đó xuất phát từ những đóng góp to lớn của toàn dân gồm đủ các thành phần giai cấp, tôn giáo, đảng phái. Tiếc thay, từ sau ngày ấy, tinh thần của Cách mạng Mùa Thu đã không được phát huy mà ngược lại, sự phân hóa trong lòng dân tộc đã lên đến tột đỉnh. Điều cần nhấn mạnh là nguyên nhân của sự chia rẽ đó là do sự du nhập Chủ nghĩa Cộng sản vào nước ta. Đó không phải là kết luận võ đoán, hàm hồ mà ngày nay ai cũng dễ dàng kiểm chứng được qua những gì người cộng sản đã gieo rắc trên quê hương.

Thực vậy, người cộng sản Việt Nam đã gây ra vô vàn tội ác, nhưng tội ác lớn nhất và di hại lâu dài nhất là liên tục tạo ra sự chia rẽ trong dân chúng.

Cuộc chiến tranh khốc liệt vừa qua, tuy không phải là nội chiến, vì tự thân người Việt chúng ta không khởi động cuộc chiến tranh đó, nhưng chính người Việt lại chém giết nhau. Sau 37 năm, ngày nay nhiều vết thương của cuộc chiến đó đã lên da non. Những làng mạc bị cháy rụi cây xanh đã mọc lại, nhiều nạn nhân trực tiếp bị đày đọa, bị thương tích nay đã qua đời, và thế hệ mới đã trưởng thành, nhưng sự phân hóa trong lòng dân tộc vẫn còn đó, không nguôi ngoai mà vẫn âm ỉ, lại lan rộng hơn. Âm ỉ vì những người ở hai bờ chiến tuyến trong cuộc chiến năm xưa vẫn không thể hòa hợp. Rộng hơn vì ngày nay sự xung đột về nhiều vấn đề, từ tinh thần đến vật chất, đã lan rộng ra khắp mọi miền đất nước, mọi thành phần dân tộc. Đó là sự xung đột giữa lớp người có đặc quyền đặc lợi dưới sự bảo kê của Đảng Cộng sản và các phần còn lại của dân tộc.

Ngày nay trước họa xâm lăng của giặc Tàu, điều quan trọng để tránh bị diệt vong là phải qui tụ nhân tâm nhằm phát huy tình đoàn kết của toàn dân. Làm thế nào để đạt được điều ấy? Không cần là một chính trị gia lỗi lạc, ai cũng dễ dàng nhận ra chỉ có một con đường là xóa bỏ đi mọi thù hận, xoa dịu các vết thương của nhau để cùng nhìn về một hướng là bảo vệ tổ quốc. Muốn làm được như vậy điều bắt buộc là phải hy sinh quyền lợi cá nhân và phe nhóm, ý thức rằng "tổ quốc trên hết".

Nói cách khác thông thường hơn, đó hòa hợp và hòa giải dân tộc.

Có một thực tế là ngày nay nhóm chữ "hòa hợp và hòa giải dân tộc" thường bị lên án. Sỡ dĩ như vậy vì nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã lạm dụng nó như một chiêu bài nhằm tiếp tục lừa bịp nhân dân, nhất là lừa bịp đồng bào tỵ nạn ở hải ngoại. Họ không có thực tâm hòa giải mà chỉ muốn bòn rút hầu bao của cộng đồng người Việt tha phương, những "con bò sữa" mà họ không tốn một đồng nuôi dưỡng. Điều đó cũng được chứng tỏ qua cách họ đối xử thô bạo với đồng bào trong nước, trong đó có rất nhiều thành phần cũng cần được hòa giải.

Để có hòa hợp hòa giải thực sự hầu "phát huy sức mạnh đoàn kết của toàn dân", theo kiểu nói của người cộng sản, điều thiết yếu là người Việt chúng ta cần nhìn ra những trở lực gì đang tồn tại và làm thế nào dẹp bỏ nó.

Nói về trở lực, lớn nhất chính là hình tượng Hồ Chí Minh.

Về mặt tinh thần, nhân vật Hồ Chí Minh là nguyên nhân của sự chia rẽ trầm trọng, bởi vì có một thực tế không thể chối cãi là trong lòng người Việt, ông ta hoặc là cha già dân tộc, hoặc là tội đồ. Dù sự thật chỉ có một, hoàn cảnh lịch sử của đất nước đã làm cho hai nhận định đối nghịch này vẫn đang tồn tại. Do vậy, mọi hành động nhằm đánh bóng hình tượng Hồ Chí Minh như học tập tư tưởng…, chỉ gây thêm hiềm khích, chia rẽ mà thôi.

Về mặt vật chất, lăng ông Hồ ở Ba Đình là một công trình không chỉ phí phạm tài sản của nhân dân, mà nó còn là một vật cản cho sự hàn gắn các vết thương lòng của người dân. Ngày nay nó như một cục bứu, phá bỏ đi chắc chắn cũng làm đau đớn cho nhiều người, nhưng giữ lại nó lại là một vết hằn trên bộ mặt của quốc gia, gây khó chịu cho nhiều người khác.

Dựng Lăng ông Hồ dù sao cũng là việc đã rồi, phá hủy đi là điều nên làm, tất nhiên sẽ tới nhưng hẳn cũng cần thời gian. Vấn đề là không nên tạo nên các "lăng ông Hồ" khác. Thế mà nhà cầm quyền trong nước lại đang rắp tâm xây dựng một công trình tương tự. Đó là tượng đài "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng".

alt
Trở ngại trước mắt cho sự đoàn kết toàn dân. Nguồn hình: Onthenet

Theo thông tin chính thức của báo chí trong nước, như Thông tấn xã Việt Nam, tượng đài "bà mẹ anh hùng" được xây dựng từ nhân vật Nguyễn Thị Thứ, một người mẹ của 9 "liệt sĩ", người đã nuôi dấu nhiều du kích cộng sản tại làng Thanh Quít, tỉnh Quảng Nam, trong thời kỳ chiến tranh vừa qua. Người đàn bà này quả thật có công góp phần đem lại chiến thắng cho chế độ hiện tại nhưng đồng thời cũng là người tiếp tay gây ra tội ác với rất nhiều người dân, cụ thể nhất là người dân xứ Quảng. Những ai ở miền Nam trong thời kỳ chiến tranh đều biết các hoạt động phá hoại gây biết bao nhiêu tang thương cho người dân vô tội do du kích và nằm vùng cộng sản gây ra. Đặc biệt đồng bào tỉnh Quảng Nam có dịp đi lại trên Quốc lộ 1 giữa Đà Nẵng và Tam Kỳ hẳn không thể nào quên những chuyến xe đò bị gài mìn trên quãng đường ngang qua vùng Thanh Quít. Không đếm hết thường dân gồm cả người già, trẻ em vô tội đã bị chết do mìn, do bị bắn sẻ, bị bắt cóc dọc hai bên quốc lộ. Những "anh hùng" do bà Nguyễn Thị Thứ nuôi dấu trong hầm bí mật bên dưới chuồng bò của bà chắc chắn không ít lần nhúng tay vào máu lương dân này.

Bà Nguyễn Thị Thứ chỉ là người của một phía, công cao với bên này mà cũng nhiều tội ác với bên kia. Vậy thì hôm nay xây dựng tượng đài để vinh danh mẫu người như thế chỉ làm tăng thêm sự rạn nứt, đào sâu mà không hàn gắn những vết thương quá khứ. Cũng như ông Hồ Chí Minh, chỉ là cha già của đảng viên cộng sản Việt Nam chứ không hề là cha già của dân tộc; bà Nguyễn Thị Thứ chỉ là mẹ của du kích cộng sản chứ không thể là mẹ của ai khác, nói gì đến "mẹ Việt Nam anh hùng"! Dùng hình tượng của họ để tiêu biểu cho cả dân tộc không chỉ lố bịch mà còn xúc phạm đến tiền nhân.

Tượng đài "Mẹ anh hùng" với kinh phí khổng lồ là một điều cực kỳ sai trái trong lúc nhiều nơi trên cả nước còn quá nhiều thiếu thốn các cơ sở vật chất thiết thực như trường học, đường sá, cầu cống, bệnh viện… Khi dự định xây dựng những công trình như vậy, rõ ràng nhà cầm quyền cộng sản đã không nghĩ đến tâm tư, lợi ích chung của toàn dân mà chỉ nhằm đề cao thành tích của phe nhóm là Đảng Cộng sản mà thôi. Ngoài phí tổn, xây dựng công trình đồ sộ này sẽ gây tác hại như là cái gai trước tròng con mắt, nó ám ảnh và khơi lại niềm đau thương, thù hận của quá khứ. Phá bỏ một vật cản cho sự nghiệp đoàn kết dân tộc là lăng ông Hồ đã nhiêu khê, hôm nay lẽ nào lại ngu xuẩn xây dựng lên một vật cản khổng lồ khác?

Mặt khác, trong khi xây dựng lăng ông Hồ và tượng đài "Mẹ Việt Nam anh hùng", người cộng sản lại cố tình phá hủy những công trình khác như Tượng đài Thuyền nhân lại Malaysia hay Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa, đều những hành động xúc phạm đến niềm đau của một phần lớn trong dân tộc và tất nhiên gây thêm chia rẽ.

Cho đến nay, tháng 5 năm 2012, dự án xây dựng tượng đài "Mẹ anh hùng" đã được "tạm hoãn" do dư luận phản đối từ nhiều phía ở trong nước; tuy vậy, dự án này vẫn chưa chết hẳn, nó chỉ được đình lại bởi nó không chỉ là công trình nhằm đánh bóng chế độ mà còn là cơ hội kiếm ăn béo bở của những kẻ cầm quyền.

 

babui 092011_8
"Lòng mẹ" -Tranh họa sĩ Babui.  Nguồn hình: DCVOnline.net

Một "thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng" ở miền Nam với một bến Nhà Rồng vô tội xui xẻo bị mang vạ, một lăng Ba Đình hoành tráng đã che lấp ngôi Chùa Một cột lịch sử ở miền Bắc, và nay mai một tượng đài "Mẹ anh hùng" đồ sộ miền Trung – những "của nợ" ấy như những ung nhọt mọc lên thân thể đất nước đã tạo ra niềm đau khôn nguôi.

Ngày nay trươc hiểm họa xâm lăng của giặc Tàu, để tạo sức mạnh bảo vệ đất nước, chúng ta cần phải xóa bỏ mọi vật cản gây chia rẽ dân tộc. Đảng Cộng sản Việt Nam, vì quyền lợi ích kỷ của họ, chắc chắn sẽ không làm những điều ấy, và do vậy chính họ trở thành "tảng đá" cản đường lớn nhất. Vậy thì việc cần thiết là người Việt Nam chúng ta, dù ở đâu, quá khứ thế nào, phải can đảm đặt lợi ích tổ quốc lên trên mọi lợi ích hay tình cảm cá nhân, triệu người như một hãy hè nhau mà xô tảng đá ấy vào hố thẳm đen tối của lịch sử.

Sau đó sẽ nói phải quấy với bọn giặc Tàu. Chín mươi triệu người Việt Nam với tình yêu nước nồng nàn mà đồng lòng thì ta sợ gì chúng!


by Lý Tưởng Người Việt

Thưa quý vị
taoxetxuSau mấy tháng bắt bớ giam cầm theo hình thức khủng bố của nhà cầm quyền CSVN tại Nghệ An, hôm nay 24/5/2012, nhà cầm quyền Nghệ An đưa 4 thanh niên sinh viên công giáo ra cái gọi là phiên tòa xét xử.

Nữ Vương Công Lý sẽ tường thuật trực tiếp phiên tòa từ Thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An.

Ngay từ sáng sớm, trước công Tòa án nhân dân Tỉnh Nghệ An đã có hàng trăm giáo dân đổ về dự phiên tòa. Tuy nhiên, xung quanh cổng Tòa án Nhân dân Tỉnh Nghệ An dày đặc các lực lượng công an, cảnh sát. Trước nỗi oan khuất của các thanh niên, sinh viên công giáo, bà con giáo dân và những người quan tâm đến công lý, sự thật đã bất chấp sự ngăn cản đã đến phiên tòa.


7h50: Hiện có khoảng 500 giáo dân tập trung trước Cổng tòa án Nhân dân Tỉnh Nghệ An và khoảng hơn 100 cảnh sát.

Phiên tòa đã bắt đầu, khi người nhà chưa được ai vào trong. Khi người nhà được vào thì Tòa đã bắt đầu từ lâu. Video: Cảnh bên ngoài tòa (Nguồn video CĐVHN)


8h00: Một xe tải chở Cảnh sát cơ động được điều đến đánh đuổi các người nhà.

Chó nghiệp vụ được huy động đến để đối phó với người dân dự tòa "Công khai".

Giáo dân ngày càng đến đông hơn trước Tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An.

Công an đã huy động với số lượng đông đảo đến trấn áp bà con giáo dân, cướp băng rôn và các khẩu hiệu, cướp máy ảnh.

Phiên tòa đang diễn ra.

8h 35: Linh mục Anton Hoàng Sĩ Hướng, quản Hạt Cầu Rầm và Ban mục vụ Giáo xứ đã đến Cổng tòa án. Các bạn sinh viên, thanh niên đã tập trung đến trước cổng tòa đọc kinh cầu nguyện.

Những giáo dân không được vào tòa, đã quỳ xuống trên hè phố đọc kinh cầu nguyện, tiếng kinh vang cả đoạn phố dài, những người qua đường thực sự ngạc nhiên trước khung cảnh phiên tòa này.

Giáo dân Giáo xứ Thái Hà đến hiệp thông với các nạn nhân với khẩu hiệu: "Việc của Vinh cũng là việc của Thái Hà":


Các nạn nhân bị bắt bớ theo hình thức khủng bố, cưỡng bức nhận tội và không hề được có thông tin từ bên ngoài. Ông Chu Văn Nghiêm, trước tòa đã hô to: Các con vô tội, các con hãy cam đảm lên" liền bị công an công an dẫn giải ra ngoài trước con mắt ngơ ngác của các em nạn nhân.

9h: Trước sự tập trung quyết liệt của giáo dân, nhà cầm quyền đã buộc phải để bà con vào trong sân Tòa án để giảm bớt sự chú ý của những người qua đường. Trong sân tòa, các giáo dân đã liên tục cầu nguyện và đọc kinh vang dội vào tận phòng xử án.

Trong tòa, các luật sư tranh tụng quyết liệt nêu rõ sự vô tội của các em. Các luật sư đã chỉ rõ những sai phạm trong quá trình tố tụng và yêu cầu Tòa trả lại hồ sơ vì không đủ chứng cứ buộc tội các em.

9h30: Phiên tòa bỏ túi đã đề nghị mức án cho các nạn nhân như sau: Chu Mạnh Sơn,  Đậu Văn Dương đã bị đề nghị mức án: 42-45 tháng; Trần Hữu Đức 36 đến 39 tháng; Hoàng Phong từ 26 đến 29 tháng tù giam.

Đây là sự trắng trợn chà đạp lên pháp luật và đạo đức của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đối với các thanh niên có tấm lòng vì Sự thật, Công lý, vì đất nước.

10h: Phiên tòa đang tiếp tục tranh tụng sau sự tranh tụng của các Luật sư, hiện nay Viện Kiểm sát đang cố tình buộc tội các em trong phần tranh tụng của mình. Vở kịch này làm người ta nhớ đến phiên tòa Cù Huy Hà Vũ cách đây 9 tháng.

10h05: Linh mục Anton Nguyễn Văn Niên có mặt tại sân Tòa án, sự có mặt của các linh mục đã được các giáo dân nồng nhiệt ủng hộ. Tinh thần giáo dân vẫn kiên vững và trong trao đổi họ cho biết: Dù nhà cầm quyền có dùng đủ mọi mưu ma chước quỷ để buộc các em khiếp hãi mà nhận tội, thì họ vẫn tin các em hoàn toàn vô tội.

10h30: Tòa tạm nghỉ giải lao để nghị án.

Trong quá trình tranh tụng, mỗi khi Luật sư tranh tụng, loa phát ra sân bị ngắt hoặc rất nhỏ không thể nghe được, ngược lại khi Tòa hoặc Viện Kiểm sát nhân dân nói thì loa bật to. Đông đảo bà con giáo dân đã hô to yêu cầu bật loa để bà con nghe, nhưng tòa vẫn… điếc.

Một xe chở tù đã đến chắn ngang cửa phòng xử án, ngăn chặn bà con nhìn vào trong tòa.
11h43: Bất chấp các sai trái vi phạm Luật tố tụng và các bào chữa trên cơ sở pháp luật của Luật sư và thực tế Pháp luật, cái gọi là Tòa án Nhân dân Tỉnh Nghệ An vẫn tuyên án như sau:

Chu Mạnh Sơn 36 tháng tù giam, quản chế 1 năm sau khi mãn hạn tù,  Đậu Văn Dương 42 tháng tù giam, 18 tháng quản chế; Trần Hữu Đức 39 tháng tù giam, quản chế 12 tháng; Hoàng Phong 18 tháng tù treo.

Phiên tòa này đã bôi thêm một vết nhơ ô nhục lên nền pháp lý Việt Nam, ông Chu Văn Nghiêm, bố của em Chu Mạnh Sơn phát biểu: "đây là một phiên tòa ô nhục, dù các bị cáo có nhận tội thì đó cũng là nhận tội trong hoàn cảnh bị ép buộc, ép cung".

Một lần nữa, phiên tòa cho thấy bộ mặt nhơ nhớp nham nhở của chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam trong khi hành xử với người dân yêu Sự thật, Công lý và mong muốn cho đất nước luôn tiến bộ. Ngược lại với thái độ hèn hạ, bạc nhược quỵ lụy trước kẻ thù dân tộc, trước bọn bành trướng Bá quyền Bắc Kinh đang xâm lược nước ta và âm mưu thôn tính lâu dài đất nước này, đẩy dân ta vào vòng nô lệ.

Video: Giáo dân quỳ trên đường phố đọc kinh cầu nguyện cho các nạn nhân:

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&;v=z6fXnh3_6NY

{youtube}z6fXnh3_6NY{/youtube}

Bên ngoài phiên toà xét sử 4 thanh niên công giáo 1

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&;v=uFCxJDeiUN0

{youtube}uFCxJDeiUN0{/youtube}

Nữ Vương Công Lý

by Lý Tưởng Người Việt
Giám đốc đi  làm về, ngồi salon đọc báo, chờ ăn cơm chiều. Điện thoại reo....
Bà vợ giám đốc lắng tai nghe.
G/đốc: Alô!
Bồ nhí: Em nhớ anh quá!
G/đốc: Biết rồi!
Bồ nhí: Anh hôm nay sao vậy? Anh còn nhớ em không?
G/đốc: Nguyễn văn Còn, Nguyễn văn Nhiều.
Bồ nhí: Bà xã anh đang ở nhà hả?
G/đốc : Đúng rồi.  
Bồ nhí: Hôm nay mình gặp nhau nha?
G/đốc:  Lê văn Bận
Bồ nhí: Vậy khi  nào gặp?
G/đốc: Trần văn Mai
Bồ nhí: Sáng hay chiều hả anh yêu?
G/đốc: Hoàng văn Chiều
Bồ nhí: Mấy giờ anh yêu?
G/đốc: Đinh văn Bảy
Bồ nhí: Vẫn ở khách sạn cũ hả?
G/đốc: Nguyễn y Vân (vẫn y nguyên)
Bồ nhí: Cho em tiền như mọi lần nha?
G/đốc: Vũ như Cẩn (vẫn như cũ)
Bồ nhí: À quên, cho em thêm tiền mua cái áo đầm mới nha?
G/đốc: Hồ văn Được
Bồ nhí: anh hứa nha !!!
G/đốc: Ngô văn Hứa
Bồ nhí: Ok! Ngày mai, buổi chiều, 7 giờ, ở khách sạn cũ, em sẽ chìu anh hết mình. Hôn anh chụt chụt chụt...
G/đốc cúp máy cái rụp, rồi nói to cho sư tử nhà nghe: Bực mình! Cái danh sách khen thưởng chừng ấy người mà không nhớ!!!
by Lý Tưởng Người Việt
THÔNG CÁO BÁO CHÍ
(ngày 25 tháng 5 năm 2012)
 
"YÊU CẦU NHÀ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM NGƯNG KHỦNG BỐ, ĐE DỌA GIA ĐÌNH VÀ NHÂN VIÊN CỦA TÔI TẠI VIỆT NAM"
 
Tôi tên là Trương Quốc Việt, một công dân Việt Nam, người đã bị cướp đất, mất nhà và bị đánh đập, cầm tù tại Bình Thuận, Việt Nam hiện đang ở Úc để lên tiếng phản đối và yêu cầu nhà cầm quyền CSVN phải trả nhà đất lại cho gia đình tôi và tôn trọng quyền làm người của người dân Việt Nam.
 
Tôi đã tọa kháng trước toà Đại Sứ CSVN  từ ngày 23-4 đến ngày 30-4-2012 và trước tiền đình Quốc Hội Úc Châu từ ngày 1-5 đến ngày 11-5-2012 để yêu cầu Chính phủ Úc Đại Lợi ngưng viện trợ phát triển cho nhà cầm quyền CSVN vì người dân VN không nhận được gì cả ngoại trừ khủng bố, áp bức, bất công và nhân quyền bị chà đạp.
   
Ngày 11/5/2012 gia đình tôi tại VN đã bị Công An đến "viếng thăm" và ngày 23/5/2012 một số nhân viên của Công ty của tôi đã nhận được giấy mời đi gặp Công an.
 
Tôi cho đây là một hình thức khủng bố tinh thần, đe doạ và áp đảo người thân trong gia đình tôi và những người cộng sự làm việc của tôi của nhà nước và công an CSVN để buộc tôi phải im tiếng.
 
Tất cả những gì tôi làm đều do chính tôi quyết định, tuyệt đối không có sự can dự hay tham khảo gì cả đối với những người thân trong gia đình hay những nhân viên làm việc của Công Ty do tôi làm Tổng Giám Đốc. Tất cả những hành động, việc làm của Nhà nước Việt Nam làm ảnh hưởng đến tinh thần, sức khỏe của những cá nhân liên quan đến tôi là vu khống, đe dọa và Nhà nước Việt Nam phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.
 
Tôi yêu cầu Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hãy ngưng mọi hành vi trấn áp và đe dọa tinh thần đối với thân nhân và nhân viên của tôi tại Việt Nam.
 
Tôi xin Chính phủ Úc, Hoa Kỳ, Chính phủ các nước Tự do  những ai quan tâm lên tiếng yêu cầu nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngừng việc đe dọa và khủng bố này trên thân nhân của gia đình tôi. Đây là những bằng chứng rõ ràng và trung thực nhất để Quý vị có thể thấy được sự dã man, tàn bạo bất chấp mọi thủ đoạn để trả thù một cách hèn hạ nhất của Nhà nước Việt Nam Xã hội chủ nghĩa đối với công dân của mình khi họ muốn lên tiếng để dành lại quyền làm người.
 
Tôi sẽ tiếp tục nói lên sự thật và làm chứng cho sự thật vì đó là quyền làm người của tôi, không ai có thể cướp đi được.
 
Tôi xin chân thành tạc dạ tri ân những lời lên tiếng và sự can thiệp của toàn thể quý vị cho sự an nguy của gia đình và nhân viên của tôi tại Việt Nam.
 
Mọi liên lạc, kính xin quý vị vui lòng gởi tới email: michaelviet@yahoo.com hoặc gọi điện thoại số: 0404694777
MEDIA RELEASE
On 25th May 2012
(For immediate publication)
 
"The Government of the Socialist Republic of Viet-Nam must stop terrorising and threatening my family and my staff in Viet-Nam"
 
My name is Viet Quoc Truong, a citizen of Viet-Nam. I was beaten, imprisoned when my family's house and land in Binh Thuan, Viet-Nam were illegally and violently confiscated by the Vietnamese Communist Government in 2009. I am currently staying in Australia to voice my protest, to demand the Vietnamese Communist government to return the house and land back to my family and to demand  it to respect the human rights of the Vietnamese people.
 
I carried out a lone sit-in protest in front of the Vietnamese Embassy from 23rd to 30th April 2012 and in front of the Australian Parliament House in Canberra from 1st to 11th May 2012 to call for the cessation of Australia's Annual Development Aid to Vietnam because ordinary and poor Vietnamese people did not receive ANYTHING from the Vietnamese Communist regime except more terrors, more oppressions, more injustices and more human rights violations.
 
On 11th May 2012 my family in VN was "visited" by the Public Security Police and on 23th May 2012 my Company's entire staff members were requested to report to the police for questioning.
 
I regard these actions as a means that the Socialist Republic of Vietnam government and its police are using to terrorise, threaten and force my family members and my staff to silence and to stop my protest in Australia.
 
Everything that I did and do is absolutely from my own decision, without any involvement or consultation whatsoever with anyone in my family or my staff at the Company which I am the Managing Director. The Vietnamese Government will be held totally responsible for any emotional or physical injuries that happen to me from these slandering actions.
   
I demand that the Government of the Socialist Republic of Vietnam must stop terrorising and threatening my family and my staff in Viet-Nam.
 
I humbly request the Australian, American and other free world governments and all those who are concerned to request the Government of the Socialist Republic of Vietnam to cease threatening and terrorising my family members in VN. You have now witnessed before your very eyes the strongest and clearest evidence of one of the most coward, cruel and oppressive methods that the Socialist Republic of Vietnam government are using to deal with its citizens when they want to speak up to seek the restoration of their human rights.
 
I will continue to speak up for the truth and to bear witness for the truth because that is my human right, no one can take it away from me.
 
I sincerely thank you in anticipation for your actions and concerns for the safety and welfare of my family and staff in Vietnam.
 
 
 
For further inquiries regarding this Media Release please contact me via email: michaelviet@yahoo.com  or by phoning 0404 694 777
 
Truong Quoc Viet
by Lý Tưởng Người Việt

Kính gởi

- Quý Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

- Quý Anh Chị Em thành tâm thiện chí.

- Quý Thân nhân Gia đình 4 thanh niên sắp bị xét xử

nguyenkimdienTheo tin tức của Truyền thông quốc tế và quốc nội, ngày 24-05-2012 tới đây, các em sinh viên Công giáo, thành viên Giáo phận Vinh và thành viên Nhóm Truyền thông (Dòng) Chúa Cứu Thế là Antôn Ðậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Ðức, Antôn Chu Mạnh Sơn (bị bắt từ tháng 8-2011) và Gioan Baotixita Hoàng Phong (bị bắt từ tháng 12-2011) sẽ bị lôi ra tòa án Cộng sản tỉnh Nghệ An, với tội danh cáo buộc "tuyên truyền chống nhà nước" theo điều 88 của Bộ Luật hình sự Cộng sản, và phải đối diện với mức án từ 3 đến 15 năm.

Trước sự việc này, hợp với vô số cá nhân đoàn thể Công giáo hoặc không Công giáo, trong nước lẫn hải ngoại, đã và đang hiệp thông với các bị can bằng việc cầu nguyện, lên tiếng, vận động, hỗ trợ… Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền chúng tôi:

1- Cực lực lên án việc công an đã bắt các bị can một cách mờ ám, kiểu bắt cóc, lại còn tước đoạt tài sản và không thông báo ngay cho thân nhân gia đình, hoàn toàn sai với các quy định của Luật Tố tụng hình sự (điều 80, 84, 85), của Hiến pháp (điều 71) và của các Tuyên ngôn Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (điều 9).

2- Cực lực lên án việc công an và viện kiểm sát, trong tiến trình giam giữ, đã không cho các bị can được liên hệ với luật sư (điều 59 Luật TTHS) và với gia đình (đ. 89 Luật TTHS). Thậm chí cho đến gần ngày xét xử, vẫn không trao bản cáo trạng cho gia đình và luật sư (chỉ cho đọc tại Viện kiểm sát), cũng như chẳng gởi giấy thông báo và mời thân nhân tham dự phiên tòa. (Bản tin VRNs ngày 18-05-2012).

3- Cực lực lên án việc công an quy kết các em vi phạm điều 88 Bộ Luật Hình sự không qua bằng chứng thu thập được mà chỉ qua lời khai được ghi trong trại tạm giam. (Bản tin VRNs ngày 18-05-2012). Đây không thể là chứng cứ buộc tội tại tòa. Ngoài ra, cho dù các thanh niên này có nhận là đã "rải truyền đơn đòi đa nguyên đa đảng, chống lại các đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam và phủ nhận cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIII" (theo lời luật sư Lê Đặng Tùng nói với đài BBC ngày 18-05-2012), thì đó cũng không thể là tội xét theo điều 19 Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và chính trị mà Việt Nam đã xin tham gia ngày 24-9-1982. Bởi lẽ đa nguyên đa đảng là thể chế chính trị văn minh tiến bộ; các đường lối của đảng Cộng sản là nguồn gốc của bao đau thương, khủng hoảng, tai hại cho đất nước và dân tộc; các cuộc bầu cử Quốc hội chỉ là trò gian trá "đảng cử dân bầu".

4- Mạnh mẽ tuyên bố rằng các em sinh viên sắp ra tòa (cùng với 13 thanh niên còn lại đang bị giam giữ) là những công dân tốt lành, từng tham gia các hoạt động xã hội (bảo vệ sự sống, chăm sóc kẻ mồ côi), từng tham gia các hoạt động yêu nước (biểu tình chống Trung Quốc tháng 6-8/2011, viết blog bày tỏ các quan điểm dân chủ). Họ đồng thời là những giáo dân Công giáo nhiệt thành, biết sống đức tin một cách can đảm và chân thực.

5- Mạnh mẽ tuyên bố rằng vụ án và phiên tòa này là hành động trấn áp của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đối với Giáo phận Vinh là cộng đoàn Công giáo có truyền thống bất khuất, từng can đảm đòi hỏi tự do tôn giáo, cũng như đối với Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam là cộng đoàn tu trì có đường lối thẳng thắn cổ vũ cho các giá trị nhân quyền và dân chủ.

6- Tha thiết kêu gọi toàn thể Đồng bào Việt Nam, toàn thể Ki-tô hữu Việt Nam, toàn thể các chính phủ và các cơ quan nhân quyền quốc tế tiếp tục đòi lại tự do và công lý cho các sinh viên sắp bị đưa ra tòa và cho 13 thanh niên sinh viên còn lại (trong đó một giáo dân Thanh Hóa và một tín đồ Tin Lành). Chúng ta không thể để cho đảng và nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam tiếp tục khinh bỉ nhân quyền, chà đạp công lý, trấn áp nhân dân, coi thường công luận.

Nguyện xin Thiên Chúa là Chủ tể lịch sử và Thẩm phán tối cao ban ơn hoán cải cho những ai đang vi phạm nhân quyền và ban ơn trợ giúp cho những ai đang cổ vũ nhân quyền tại Việt Nam.

Làm tại Việt Nam ngày 21 tháng 05 năm 2012

Đại diện Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền

- Linh mục Têphanô Chân Tín, Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn

- Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế.

- Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh

với sự hiệp thông của Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, đang bị cầm tù tại Nam Hà.

 

by Lý Tưởng Người Việt
Tú Anh / Đỗ Thông Minh

Theo hãng thông tấn Jiji, đại sứ quán Nhật Bản tại Hà Nội đã nhận được bức thư do các nhiều nhân sĩ Việt Nam trong và ngoài nước đồng ký tên phản đối dự án hạt nhân tại Ninh Thuận. Sáng kiến này đã được gần 500 người ủng hộ.

Ninhthuan

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, một trong những nhân vật đi tiên phong báo động Nhật Bản về lý do không nên cung cấp cho Việt Nam nhà máy điện hạt nhân, bị một nhóm người tự xưng là « thương phế binh » hăm dọa. Nhưng hành động này không ngăn chận được những người quan tâm đến an nguy của dân tộc Việt Nam tham gia ký tên, nguyện vọng của họ đã được công bố rộng rãi và được chia sẻ.

 Từ Tokyo, thông tín viên Đỗ Thông Minh tường thuật :

{zaudioplayer http://telechargement.rfi.fr.edgesuite.net/rfi/vietnamien/audio/modules/actu/201205/Do_Thong_Minh_25_05_2012.mp3}

by Lý Tưởng Người Việt
Trọng Nghĩa

Theo báo chi Trung Quốc vào hôm nay, 25/05/2012, chiến dịch đã được tung ra tại vùng Diên Biên, khu tự trị người Triều Tiên sát biên giới hai nước, thuộc phạm vi tỉnh Cát Lâm. Phát động từ ngày 15/05, chiến dịch sẽ kéo dài trong 5 tháng, cho đến ngày 15/10. Đối tượng của chiến dịch bao gồm cả người Bắc Triều Tiên lẫn Hàn Quốc. 
linhbactrieutien 

Lính Bắc Triều Tiên tại đảo Hwanggumpyong nằm giữa sông Áp Lục, ranh giới giữa thành phố Sinuiju của Bắc Triều Tiên và Đan Đông của Trung Quốc. Ảnh chụp ngày 30/04/2012.
REUTERS/Jacky Chen

Trích lời lãnh đạo công an địa phương, tờ China Daily cho biết : « Những người nước ngoài đã nhập cảnh Trung Quốc trái phép, làm việc và ở lại quá hạn là những mối bất ổn tiềm tàng và đe dọa sự ổn định của xã hội. »

Theo AFP, trong thời gian qua, hàng chục ngàn người Bắc Triều Tiên đã chạy sang Trung Quốc lánh nạn và tìm kế sinh nhai. Họ thường bị trả trở về nước một khi bị bắt. Bên cạnh đó, các tổ chức phi chính phủ Hàn Quốc cũng đã vào Trung Quốc một cách bất hợp pháp để giúp đỡ số người này.

Chiến dịch truy bắt do chính quyền Trung Quốc tung ra sẽ làm cho công việc trợ giúp người Bắc Triều Tiên chạy lánh nạn thêm khó khăn.

Trả lời AFP, Mục sư Chun Ki Won, Hiệp hội Tin lành Duhirana Mission, giải thích là tuần qua họ đã « rất may mắn khi đưa được một số người Bắc Triều Tiên đến Việt Nam, nhưng giờ đây với chiến dịch bố ráp, công việc sẽ rất khó khăn ».

Trích dẫn truyền thông Hàn Quốc, AFP nêu lên con số khoảng 15.000 người Bắc Triều Tiên vượt biên qua lánh nạn tại Diên Biên, và cũng có khoảng 10.000 người Hàn Quốc cư ngụ ở đây. Còn báo Trung Quốc thì nói đến số lượng 200.000 người nước ngoài đến viếng Diên Biên hàng năm, nhưng chỉ có 5.600 người là có giấy phép định cư.

Chiến dịch truy bắt người cư trú trái phép dĩ nhiên đã gây ra lo ngại. Hàn Quốc và các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đã lên tiếng kêu gọi Bắc Kinh không trục xuất người Bắc Triều Tiên lánh nạn, vì họ sẽ bị tù đày một khi về nước.

by Lý Tưởng Người Việt

Ở Việt Nam thời Cộng sản, tham nhũng nhiều hơn cơm áo và kẻ sẵn sàng phạm pháp để tham nhũng nhiều hơn người tình nguyện xuống đường chống Trung Cộng âm mưu chiếm lãnh thổ và biển đảo.

Đó là thực tế  đau buồn và phũ phàng, nhưng đang diễn ra từng phút ở mọi nơi, kể cả ở những vùng dân phải liều chết để giữ đất không rơi vào tay bọn quan tham và tay sai của tài phiệt.
 
Nhưng tại sao ở một đất nước có nhiều anh hùng vang danh giữ nước và dựng nước và có một dân tộc kiên cường bất khuất trước giặc ngọai xâm mà lại đang thua trước giặc nội thù?
 
Đơn giản vì Nhà nước bất lực. Những đảng viên Cộng sản may mắn được ngồi vào ghế lãnh đạo, nếu không tham nhũng thì cũng dung dưỡng kẻ tham nhũng để được ngồi yên hưởng thụ.
 
Luật lệ, Nghị quyết, Quyết định, Nghị định phòng, chống tham nhũng, lãng phí, kê khai tài sản và cấm đảng viên không được làm chất cao hơn núi nhưng chỉ thấy nói mà không làm. Và nếu có làm thì cũng chỉ  làm cho có lệ, phải phép nay người mai ta, đồng chí, đồng đội với nhau ai nỡ làm khó nhau làm gì để còn nhìn nhau nữa chứ?
 
Vì vậy tham nhũng chỉ ở đâu đâu chứ đơn vị mình thì tuyệt nhiên không có ai tham nhũng cả. Mọi đồng chí đều sạch trơn từ thân thể đến quần áo, không hề tơ hào một xu tiền của dân.Quỹ của nhà nước sổ sách phân minh, biên lai biên nhận chi, thu không mất đi đâu một xu nên năm nào đảng bộ cũng đạt "cờ chiến thắng"  hay "đơn vị tiên tiến gương mẫu".

Tuy nhiên những người đứng đầu lại không sao giải thích được tại sao lương cán bộ mà nhiều đồng chí của đơn vị mình lại có nhà lầu máy lạnh, xe hơi láng coóng, tiệc tùng đãi nhau linh đình, có tiền gửi con du học nước ngoài mỗi năm tốt vài chục ngàn đô là ít?

Đó là lý do tại sao Đơn vị, Đảng ủy nào cũng "thành tích" nhiều hơn "thành công", ấy là chưa kể những chuyện liên hệ giây mơ, rễ má như "người cùng Huyện", "học cùng trường", "có bố, có ông cố, ông kỵ biết nhau từ thời đi kháng chiến chống Tây, chống Mỹ" v.v... nên mọi cách, mọi kiểu tham nhũng dù rắc rối, nhiêu khê đến đâu cũng thành chuyện "hòa cả làng, dĩ hòa vi quý làm cho mọi người đều vui vẻ cả".

Vì vậy, bất kỳ Hội nghị hay Đại hội nào có dính đến đảng là tình trạng tham nhũng lại được nhắc lại "vẫn còn nghiêm trọng"!
 
Đó cũng là điều mà Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ tướng đã báo cáo tại kỳ họp Quốc hội khai mạc hôm 21/05/2012 tại Hà Nội rằng: "Tham nhũng vẫn còn nghiêm trọng với những biểu hiện tinh vi, phức tạp xảy ra trên nhiều lĩnh vực, tình trạng lãng phí còn rất lớn", mặc dù ông Phúc cũng không quên khoe "công tác cải cách hành chính, phòng, chống tham nhũng, giải quyết khiếu nại tố cáo được quan tâm chỉ đạo từ Trung ương đến cơ sở và tiếp tục có những chuyển biến tích cực".

Lạ chưa? Đã "có những chuyển biến tích cực" mà "vẫn còn nghiêm trọng" trong công tác phòng, chống tham nhũng thì chắc là tiếng Việt đã "hết nghĩa" rồi chăng?
Hay nên hiểu khi đảng nói có "chuyển biến" là "đã thụt lùi tệ hại hơn" ?

Tham nhũng qua từng gia đoạn

Đúng là như thế. Bởi vì từ ngày 02/02/1999, Hội nghị Trug ương 6 (lần 2) của Khóa đảng VIII thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã đưa ra Nghị quyết "Về một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay".
 
Khi nói về tham nhũng trong đảng, Nghị quyết này đã viết: "Trước yêu cầu mới ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng, trong Đảng đang bộc lộ một số yếu kém: sự suy thoái về tư tưởng chính trị; tình trạng tham nhũng, quan liêu, lãng phí của một bộ phận cán bộ, đảng viên có chiều hướng phát triển nghiêm trọng hơn. Việc thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ không nghiêm, bộ máy tổ chức của Đảng và Nhà nước chậm được củng cố và đổi mới. Để đáp ứng yêu cầu của thời kỳ đẩy mạnh CNH, Hiện  Đài Hóa đất nước, Đảng phải có biện pháp phát huy ưu điểm, kiên quyết sửa chữa các khuyết điểm, tiếp tục củng cố, chỉnh đốn, để ngày càng vững mạnh về mọi mặt, đặc biệt là về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, tổ chức và cán bộ". 

Đến ngày 19 tháng 11 năm 2005 Luật Phòng, Chống Tham Nhũng ra đời xác định:
 
 "Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi.
 
Người có chức vụ, quyền hạn bao gồm:
 
a) Cán bộ, công chức, viên chức;
 
b) Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân quốc phòng trong cơ quan, đơn vị thuộc Quân đội nhân dân; sĩ quan, hạ sĩ quan nghiệp vụ, sĩ quan, hạ sĩ quan chuyên môn - kỹ thuật trong cơ quan, đơn vị thuộc Công an nhân dân;
 
c) Cán bộ lãnh đạo, quản lý trong doanh nghiệp của Nhà nước; cán bộ lãnh đạo, quản lý là người đại diện phần vốn góp của Nhà nước tại doanh nghiệp;
 
d) Người được giao thực hiện nhiệm vụ, công vụ có quyền hạn trong khi thực hiện nhiệm vụ, công vụ đó".
 
Nói cách khác, tất cả những ai "có chức, có quyền" đều có cơ hội tham nhũng.

Nhưng thế nào là tham nhũng thì được quy định tại Điều 3. Nói về "Các hành vi tham nhũng"  bao gồm:
 
1. Tham ô tài sản.
 
2. Nhận hối lộ.
 
3. Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.
 
4. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành nhiệm vụ, công vụ vì vụ lợi.
 
5. Lạm quyền trong khi thi hành nhiệm vụ, công vụ vì vụ lợi.
 
6. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng với người khác để trục lợi.
 
7. Giả mạo trong công tác vì vụ lợi.
 
8. Đưa hối lộ, môi giới hối lộ được thực hiện bởi người có chức vụ, quyền hạn để giải quyết công việc của cơ quan, tổ chức, đơn vị hoặc địa phương vì vụ lợi.
 
9. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn sử dụng trái phép tài sản của Nhà nước vì vụ lợi.
 
10. Nhũng nhiễu vì vụ lợi.
 
11. Không thực hiện nhiệm vụ, công vụ vì vụ lợi.
 
12. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn để bao che cho người có hành vi vi phạm pháp luật vì vụ lợi; cản trở, can thiệp trái pháp luật vào việc kiểm tra, thanh tra, kiểm toán, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án vì vụ lợi."

Sau khi Nông Đức Mạnh lên thay Lê Khả Phiêu giữ chức Tổng Bí thư đảng từ Khoá đảng IX năm 2001, tệ nạn tham nhũng, lãng phí trong đảng vẫn "ngang nhiên tự tại" cho nên tại Hội nghị Trung ương 3 của Khoá đảng X, "Nghị quyết về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí" ra đời tái xác nhận rằng: "Cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí còn nhiều hạn chế, khuyết điểm, hiệu quả thấp. Tham nhũng, lãng phí vẫn diễn ra nghiêm trọng ở nhiều ngành, nhiều cấp, nhiều lĩnh vực với phạm vi rộng, tính chất phức tạp, gây hậu quả xấu về nhiều mặt, làm giảm sút lòng tin của nhân dân, là một trong những nguy cơ lớn đe dọa sự tồn vong của Đảng và chế độ ta".

Thủ phạm của nguy cơ này lại do chính cán bộ, đảng viên của đảng gây ra vì, theo lời Nghị quyết: "Công tác cán bộ nói chung và việc quản lý, giáo dục cán bộ, đảng viên, công chức nói riêng còn yếu kém. Một bộ phận không nhỏ đảng viên, cán bộ, công chức suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất đạo đức, lối sống. Không ít cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp, các ngành, kể cả cán bộ lãnh đạo cao cấp, còn thiếu gương mẫu trong việc giữ gìn phẩm chất đạo đức; chưa đi đầu trong cuộc sống đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí và thực hành tiết kiệm. Phòng, chống tham nhũng, lãng phí là nhiệm vụ cực kỳ quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta. Trong những năm tới, phải đẩy mạnh toàn diện và kiên quyết cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí".

Và để tiếp tay cho đảng chống "con tham nhũng 3 đầu 6 tay" này, ngày 24/01/2007 nhà nước lại bày ra Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, chống Tham nhũng (PCTN)  để cho Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ làm Trưởng ban.

Nhưng sau 5 năm được mô tả đã dùng nhiều ngón nghề, đòn phép làm sạch đảng và bộ máy nhà nước theo Nghị quyết Trung ương 3 (Khóa đảng X), Nguyễn Xuân Phúc - Phó Thủ tướng, Phó trưởng Ban Chỉ đạo tiếp tục ca bài tiêu cực trong báo cáo tại Hội nghị toàn quốc ngày 07 tháng 03 năm 2012.

Ông Phúc nói: "Các đơn vị chuyên trách PCTN thuộc Thanh tra Chính Phủ, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an được thành lập và đi vào hoạt động từ đầu năm 2007, đã và đang từng bước phát huy hiệu quả, nâng cao chất lượng công tác phát hiện và xử lý vụ việc, vụ án tham nhũng. Tuy nhiên, công tác PCTN chưa đạt được mục tiêu "ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng…" như Nghị quyết Trung ương 3 (khóa X) đề ra, còn bộc lộ nhiều hạn chế, yếu kém: Một là, nội dung và hình thức tuyên truyền, giáo dục về PCTN chưa phong phú, hấp dẫn, biểu hiện tính hình thức. Hai là, một số cấp ủy, tổ chức đảng chưa kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí; tính chiến đấu, dân chủ, công khai trong tự phê bình và phê bình còn hạn chế; nhiều chi bộ đảng không nắm vững quan hệ xã hội của đảng viên; chưa kịp thời kiểm tra, phát hiện, xử lý những trường hợp có dấu hiệu vi phạm. Ba là, công tác hoàn thiện thể chế về PCTN chưa đáp ứng yêu cầu. Bốn là, việc triển khai thực hiện một số chủ trương, giải pháp phòng ngừa tham nhũng chưa nghiêm túc, hiệu quả thấp.Năm là, công tác phát hiện và xử lý các vụ việc, vụ án tham nhũng còn nhiều hạn chế. Sáu là, hiệu quả hoạt động của các cơ quan, đơn vị chuyên trách về PCTN chưa cao. Bảy là, công tác giám sát về PCTN của Quốc hội và HĐND các cấp chưa thường xuyên, hiệu quả thấp. Tám là, chưa huy động được sức mạnh của cả hệ thống chính trị và của toàn xã hội, nhất là sự tham gia của nhân dân vào công tác PCTN. Chín là, một số nội dung của Nghị quyết Trung ương 3 chưa được tập trung thực hiện…".

Như thế thì cái Ban chỉ đạo Trung ương này đã làm gì, sau khi đã ăn không biết bao nhiều tiền của mồ hôi, nước mắt và hoang phí sức lao động của người dân trong 5 năm qua?

Mười ba năm sau
 
Hay là từ Nghị quyết 6 (lần 2) thời Lê Khả Phiêu năm 1999 cho đến khi có Hội nghị toàn quốc do ông Dũng chủ trì tháng 3/2012, tổng cộng là 13 năm mà công tác  phòng, chống tham nhũng  vẫn dậm chân một chỗ khiến  Hội nghị lần thứ 4  của Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI) do Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư đã phải ra Nghị quyết vào ngày 31/12/2011 về "Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay", không khác gì nội dung của Nghị quyết 6 (lần 2).
 
Sự ra đời của văn kiện quan trọng này cho thấy đảng CSVN đang lâm nguy rã đám như Nghị quyết đã nhìn nhận: "Bên cạnh kết quả đạt được, công tác xây dựng Đảng vẫn còn không ít hạn chế, yếu kém, thậm chí có những yếu kém khuyết điểm kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ chậm được khắc phục, làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ".

Khi nói đến Tham nhũng, Nghị quyết viết: " Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc...".

Năm tháng sau, trong khi tất cả các tổ chức của đảng từ trung ướng xuống địa phương, quân đội, công an, báo chí, văn nghệ sỹ chưa nuốt hết chữ của các buổi  học tập làm sao phải  thi hành cho bằng được chỉ thị của Nghị quyết Trung ương  4 thì ngày 15/05/2012. Hội nghị Trung ương 5 lại ập đến Nghị quyết mới tiếp tục nói về chuyện chống tham nhũng.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhìn nhận thêm rằng: " Công tác phòng, chống tham nhũng chưa đạt được yêu cầu "ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng". Tình trạng tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng với những biểu hiện ngày càng tinh vi, phức tạp hơn, gây bức xúc trong xã hội và là thách thức lớn đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Tham nhũng, lãng phí vẫn xảy ra trên nhiều lĩnh vực, ở nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều cơ quan, đơn vị, đặc biệt là trong các lĩnh vực và hoạt động liên quan đến đất đai, khoáng sản; đầu tư công; xây dựng cơ bản; quản lý vốn và tài sản của doanh nghiệp nhà nước; tín dụng, ngân hàng; thu chi ngân sách, mua sắm tài sản công; công tác cán bộ; quan hệ giữa cơ quan, cán bộ nhà nước với người dân, doanh nghiệp...".

Vây ai có lỗi  không phòng, chống nổi tham nhũng? Tổng Bí thư đảng hay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương ?

Câu trả lời là cả 2 người nói riêng và cả đảng nói chung. Không ai có quyền đổ lỗi cho nhau trước sức chịu đựng đã đến đường cùng của người dân.
 
Tệ nạn tham nhũng đã biến thành lối sống hàng ngày của cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền.

Nhưng trong trận thư hùng này, ông Dũng đã bị mất chức Trưởng Ban vì, theo Thông báo của Trung ương đảng thì: " Ban Chấp hành Trung ương quyết định chủ trương thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị do đồng chí Tổng Bí thư làm Trưởng ban. Không thành lập ban chỉ đạo tỉnh, thành phố về phòng, chống tham nhũng; tỉnh uỷ, thành uỷ trực tiếp lãnh đạo công tác phòng, chống tham nhũng. Lập lại Ban Nội chính Trung ương, thực hiện chức năng một ban đảng và là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng; lập ban nội chính ở các tỉnh uỷ, thành uỷ, giao Bộ Chính trị quyết định cụ thể".

Phạm Thế Duyệt - giám sát

Nhưng liệu sự thay đổi này có hy vọng gì không?
 
Hãy nghe câu trả lời của Phạm Thế Duyệt, Nguyên Chủ tịch Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam: "Nếu ngay bây giờ mà nói rằng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị sẽ làm cho việc này tốt lên là còn chủ quan. Chúng ta đã từng có Ban Chỉ đạo Trung ương 6 (lần 2) khóa VIII – cũng là cơ quan thường trực của Đảng về phòng chống tham nhũng tiêu cực đấy chứ. Vậy nên điều quan trọng và cần thiết bây giờ là sự quyết tâm, thể hiện ở sự kiên quyết, đấu tranh trong nội bộ Đảng và cấp ủy các cấp. Trong sinh hoạt Đảng phải luôn luôn coi việc phòng chống tham nhũng là một vấn đề quan trọng, đảng viên đi trước, làng nước theo sau. Vấn đề đặt ra ở đây là làm sao trên nghiêm, dưới theo, nhà mà nóc không dột, dưới sẽ ổn định..." (Báo Đại Đòan Kết, ngày 20-05-2012)

Đúng vậy. Nhưng căn nhà tham nhũng của đảng CSVN bây giờ có còn chỗ nào không rách nát tả tơi ?
 
Chính ông Duyệt cũng đã thừa nhận như thế: " Nói gì thì nói, việc chưa hạn chế được, chưa ngăn chặn được, để tham nhũng phát triển ngày càng tinh vi, ở đây cá nhân tôi muốn nhấn mạnh là theo chiều hướng ngày càng xấu, đã ảnh hưởng đến lòng tin của nhân dân với Đảng, là điều phải trăn trở suy nghĩ nhiều về đội ngũ cán bộ của chúng ta. Ngày càng có nhiều biểu hiện tham nhũng, tiêu cực. Cho nên chính vì điều này mà lòng tin của người dân cũng suy giảm lắm. Rõ ràng đây là một điều không hay với một đảng cầm quyền, đảng lãnh đạo và một chế độ theo định hướng XHCN. Như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói, nó như một thách thức với Đảng, với chế độ".

Và theo lời ông Duyệt thì: "Bây giờ phải xác định nhiệm vụ của cơ quan thường trực Ban Chỉ đạo làm gì? Tổng Bí thư cần làm gì? Phải có một tầm bao quát, phát huy cao vai trò của nhân dân, của Mặt trận, của các tổ chức đoàn thể, của các cơ quan chuyên trách về công tác giám sát, như Ủy ban Kiểm tra của Đảng, vai trò giám sát của Quốc hội, của các cơ quan đoàn thể đại diện cho các tầng lớp của nhân dân".

Nhưng thực tế ông Duyệt và Mặt trận Tổ quốc đã làm được gì với những kẻ tham nhũng, hay cũng chỉ biết khoanh tay ngồi nhìn chúng nhởn nhơ cười hắt vào mặt ?

Hãy nghe ông Duyệt than: " Từng hoạt động nhiều năm ở Mặt trận, từng tham gia họp hành với Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng, tôi cho rằng lúc này chỉ có dựa vào dân là sẽ làm được. Làm thế nào để cái "ghế" của Mặt trận, của các tổ chức nhân dân được phát huy, nếu không cẩn thận sẽ vẫn là hình thức, vì tham gia mà có hiệu quả gì đâu.
 
Vấn đề đặt ra ở đây là làm thế nào để phát huy được vai trò giám­ sát của nhân dân, của Mặt trận, các tổ chức đoàn thể nhân dân thì Đảng mới có chỗ dựa. Chứ nếu Đảng chỉ dựa vào Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng thì chưa đủ".

Nhưng quyền giám sát của Mặt trận cũng đã được quy định trong Điều 12 trong Luật Mặt trận tổ quốc Việt Nam ban hành ngày 12 tháng 6 năm 1999, theo đó:
 
1- Hoạt động giám sát của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là giám sát mang tính nhân dân, hỗ trợ cho công tác giám sát, kiểm tra, thanh tra của Nhà nước, nhằm góp phần xây dựng và bảo vệ Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam trong sạch, vững mạnh, hoạt động có hiệu lực, hiệu quả, bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của nhân dân.
 
Mặt trận Tổ quốc Việt Nam giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, đại biểu dân cử, cán bộ, công chức theo quy định của pháp luật.
 
2- Hoạt động giám sát của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam được thực hiện bằng các hình thức sau đây:
 
a) Động viên nhân dân thực hiện quyền giám sát;
 
b) Tham gia hoạt động giám sát với cơ quan quyền lực nhà nước;
 
c) Thông qua hoạt động của mình, tổng hợp ý kiến của nhân dân và các thành viên của Mặt trận kiến nghị với cơ quan nhà nước có thẩm quyền biểu dương, khen thưởng người tốt, việc tốt, xem xét, giải quyết, xử lý những trường hợp vi phạm pháp luật.
 
Người đứng đầu cơ quan, tổ chức có trách nhiệm tạo điều kiện để Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thực hiện nhiệm vụ giám sát. Khi nhận được kiến nghị của Mặt trận thì người đứng đầu cơ quan, tổ chức có trách nhiệm xem xét, trả lời trong thời hạn theo quy định của pháp luật".
 
Ngòai ra, Nghị quyết Trung ương 3 (khoá đảng X) ngày 29 tháng 07 năm 2006  cũng xác quyết nguyên văn rằng:
 "Tổ chức đảng phải lãnh đạo các tổ chức chính trị - xã hội, xã hội - nghề nghiệp làm tốt vai trò giám sát. Hàng năm, cán bộ chủ chốt cấp xã phải trực tiếp tự phê bình và phê bình tại hội nghị đại diện nhân dân do Mặt trận Tổ quốc tổ chức. Xây dựng và thực hiện cơ chế chất vấn trong sinh hoạt đảng".

Tiếc rằng những việc này vẫn còn nguyên trên giấy, không có ma nào chịu làm theo, nhất là những cán bộ, đảng viên cấp lãnh đạo đứng đầu các tổ chức và cơ quan đảng.

Đã từng có nhiều đoàn cán bộ thanh tra tham nhũng, khiếu kiện về địa phương không được ai tiếp, phải khăn gói đi về mà không dám phản đối!

Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất, hầu hết do người của đảng kiểm soát nên nếu đảng không "bật đèn xanh" thì không một Đại biểu nào dám ho he. Vì vậy từ trước đến nay chưa thấy có vụ tham nhũng nào được Quốc hội phanh phui ra.

Nhiều vụ tham nhũng tai tiếng khác cũng đã bị giấu nhẹm hoặc điều tra kéo dài đến "huề vốn". Nhiều kẻ có trách nhiệm được nhà nước cho "hạ cánh an tòan", hoặc thăng quan tiến chức trước con mắt mở toang và cái miệng há hốc kinh ngạc của người dân!

Vì vậy, ông Trọng mới kết luận trong diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương 5, ngày 15/05/2012: "Một số cấp uỷ đảng, chính quyền và người đứng đầu chưa quyết tâm lãnh đạo và gương mẫu trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí; những bất cập về thể chế, nhất là trong việc ban hành, thực thi luật pháp, cơ chế, chính sách về quản lý kinh tế - xã hội; trên nhiều lĩnh vực vẫn còn sơ hở, bất cập, thiếu công khai, minh bạch và nhất quán; vẫn còn tình trạng "xin - cho". Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, không làm tròn trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân; kỷ cương, kỷ luật không nghiêm".

Như thế thì đã "hết thuốc chữa" chưa hay cần phải có thêm nhiều thuốc "diệt trừ sâu bọ" nữa để đảng tan luôn rồi lập ra một đảng mới và một nhà nước có dân chủ pháp trị thì may ra mới diệt được tham nhũng?

Nếu không thì chỉ có người dân phải chịu khổ thêm vì có ai biết đã có bao nhiêu cấp lãnh đạo đã kê khai tài sản theo Nghị định 37 ngày 09 tháng 03 năm 2007 về "Minh bạch Tài sản, Thu nhập", hay nghiêm chỉnh thi hành 19 Điều cấm đảng viên "không được làm" do Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng ban hành ngày 01/11/2011, thay thế cho Quyết định 115 ngày 07/12/2007 của Bộ Chính trị?

Những chuyện "nhậy cảm" này mà đảng không minh bạch, không thành thật với dân theo tinh thần "nhà nước ta là nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân" thì làm sao dân tin đảng không còn cho họ "ăn bánh vẽ" nữa?

thamnhung1

Phạm Trần
(05/2012)

by Lý Tưởng Người Việt

giethaithurung

Việt Nam được coi là vùng đất thiên đường của những ai muốn ăn thịt thú rừng. Việc bắt, giết, tàng trữ vô tội vạ các loài động vật thiên nhiên lâu nay đã trở thành chuyện bình thường, ít người quan tâm hay phản đối. Nhân ngày Đa dạng Sinh học Quốc tế vào 22 tháng 5 vừa rồi, câu chuyện tàn phá thiên nhiên và giết hại thú rừng để làm thực phẩm giải trí đang là đề tài nhức nhối của xã hội Việt Nam. Thậm chí để làm đậm cho sự kiện này, tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội cho biết cơ quan ngoại giao này đã kỷ niệm Ngày Đa dạng Sinh học Quốc tế với việc liên kết cùng Tổ chức Giáo dục Thiên nhiên Việt Nam để trở thành một vùng an toàn cho động thực vật hoang dã. Đại sứ Hoa Kỳ David Shear cũng đã kêu gọi nhân viên sứ quán cam kết không tiêu thụ các loài động thực vật hoang dã và báo cáo về các loại tội phạm liên quan tới động thực vật hoang dã. Theo các chuyên gia môi trường, thị hiếu tiêu thụ thịt rừng và dùng các loại động vật có nguy cơ bị diệt chủng như cọp, gấu, tê giác, để làm thuốc ở Việt Nam là một trong những mối đe dọa lớn đối với đa dạng sinh học. Trao đổi với báo chí, ông Nguyễn Đình Cương là Trưởng Chi cục kiểm lâm Saigon là cơ quan giám sát mặt hàng trên, cho biết tất cả cửa hàng, quán ăn, quán nhậu, kinh doanh thịt rừng trên địa bàn đều là trái phép.

Đương sự nói Saigon chưa cấp bất kỳ giấy phép nào để các doanh nghiệp kinh doanh thịt rừng, thú rừng và động vật hoang dã ngoài môi trường tự nhiên. Nếu có, giấy phép chỉ được cấp cho các hộ chăn nuôi heo rừng, thỏ, rắn, trăn theo quy mô chuồng trại. Theo nhân vật này, từ nhiều năm nay, chi cục cũng đã truy quét quyết liệt, bắt giữ và xử phạt hàng ngàn ký thịt hàng trăm vụ giao dịch, nhưng tình trạng kinh doanh vẫn còn và hành vi kinh doanh ngày càng tinh vi hơn. Điển hình như các điểm bán trên đường Phạm Viết Chánh, quận 3, Saigon, biết chắc nơi đây bán thịt rừng, đoàn kiểm tra cũng nhiều lần xử phạt, nhưng mới đây khi đoàn kiểm tra ập đến thì thịt rừng thường biến mất chỉ còn lại thịt bê đúng như trong giấy phép kinh doanh. Riêng các nhà hàng thì luôn thủ sẵn hai thực đơn, khi có đoàn đến, thực đơn có thịt rừng lập tức được mang giấu. Cũng theo đương sự, để dẹp nạn kinh doanh thịt rừng trái phép thì ý thức của người tiêu dùng giữ vai trò quan trọng. Nếu người dân luôn có ý thức bảo vệ tài nguyên rừng và không ăn thịt thú rừng thì người bán sớm muộn cũng giải nghệ. Nhiều năm nay ở trong nước, việc ăn thịt thú rừng được xem như là một trong những cách thể hiện sự giàu có và sành điệu của mình tại Việt Nam, được giới nhà giàu tư bản đỏ hưởng ứng mạnh mẽ.

SBTN

by Lý Tưởng Người Việt

CongLyKieuVNHôm nay Công an Cộng sản Việt Nam đã mang 4 thanh niên Công giáo ở giáo phận Vinh ra xét xử, nhằm mục đích thăm dò sự phản ứng của giới Công giáo cũng như chuẩn bị cho một loạt các toà án phi pháp khác nhằm kết tội các thanh niên yêu nước hiện đang bị bắt giam trong nước. Bốn thanh niên này là Chu Mạnh Sơn, Trần Hữu Đức, Đậu Văn Dương và Hoàng Phong. Họ bị cáo buộc tội Tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự, sau khi bị nhà cầm quyền bắt giữ vì rải truyền đơn kêu gọi ôđa nguyên đa đảng, dân chủ nhân quyền và phủ nhận cuộc bầu cử Quốc Hội hồi cuối năm 2011. Phiên xử đã diễn ra tại toà án tỉnh Nghệ An, và bất ngờ rằng dù bị hăm doạ và đàn áp, một lượng lớn thanh niên đã xuất hiện để ủng hộ những người bị xử. Hình ảnh bên ngoài phiên tòa vào sáng nay được cập nhật trực tiếp trên các trang mạng cho thấy nhiều đoàn học sinh, giáo dân các giáo xứ đến tham dự phiên tòa.

Tay cầm băng rôn khẩu hiệu khẳng định 4 sinh viên nói riêng và 17 thanh niên Công Giáo nói chung vô tội. Tin cho hay, nhiều đoàn thể khắp nơi kéo về dự phiên tòa, nhà cầm quyền Nghệ An đã huy động rất đông lực lượng công an chìm nổi đến trấn áp bà con. Trước buổi xử, nhiều linh mục và giáo dân đã bị mời lên làm việc, yêu cầu không được có thái độ kích động. Và để phù hợp với tình hình, các linh mục cũng đã thay trang phục đời thường cùng đi dự phiên toà. Tin tức hành lang cho hay rất nhiều giáo dân từ những giáo xứ khác nhau của Địa Phận Vinh hết sức nóng lòng đi đến tận nơi để chờ biết tin tức phiên tòa. Lý do là vì họ đã quen biết và chứng kiến những việc làm của các Thanh Niên Công giáo này từ lâu, hiểu biết rằng các em đều là những người tốt, sống chan hòa với mọi người và quyết liệt trong đấu tranh chống lại cái xấu.

Phiên tòa này chỉ xét xử 4 thanh niên công giáo trong số 17 người bị bắt gần đây mà hầu hết là thanh niên địa phận Vinh nhưng gia đình các thanh niên khác dù không bị xét xử vào ngày mai cũng tham gia có mặt rất đông. Khác với dự đoán của công an Vinh, bạo lực và các hình thức đe doạ khác vẫn không làm những người dân ở Vinh chùn bước. Việc bày tỏ thái độ ủng hộ những người mang cáo trạng là tội trọng với Đảng và Nhà nước vẫn hết sức công khai trên đường phố trước các phiên toà. Trả lời điện thoại của thông tín viên SBTN tại Việt Nam, một thanh niên Công giáo ở trước toà cho biết rằng họ nhìn thấy rất nhiều khẩu hiệu như Bạn tôi vô tội, Phản đối bách hại người dân vô tội, Chúng tôi cần Công lý. Được biết các mức án đã được lập trước và các thanh niên này đã bị tuyên án tù từ 2 năm đến 4 năm.

SBTN

by Lý Tưởng Người Việt

WASHINGTON DC (NV) - Vấn đề nhân quyền nghiêm trọng nhất tại Việt Nam là nhà cầm quyền giới hạn thật chặt chẽ các quyền chính trị của công dân, đặc biệt là quyền thay đổi chính phủ, lại còn gia tăng giới hạn các quyền tự do của công dân. Trong khi đó hệ thống tư pháp và công an lại tham nhũng.

XuAn BangRon_VRNs_052412_400

Giáo dân biểu tình trên đường phố Vinh phản đối phiên tòa xử 4 sinh viên Công Giáo. (Hình: chuacuuthe.com.jpg)

Ðây là những nét tổng quát trước khi nêu ra các dẫn chứng cụ thể về tình hình nhân quyền tại Việt Nam năm 2011 mới được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố hôm Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012.

Bản phúc trình nói rằng nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục siết chặt hơn nữa quyền tự do thông tin, tự do phát biểu, hội họp, lập hội. Những vụ gia tăng đàn áp các người bất đồng chính kiến giới hạn sử dụng Internet qua những vụ tấn công các diễn đàn, trang mạng điện tử cũng như canh chừng các người viết blogs.

Guồng máy công an thì tham nhũng ở đủ mọi cấp. Nhà cầm quyền cấm các tổ chức nhân quyền độc lập hoạt động. Trong khi đó, các vụ bạo hành và kỳ thị đối với phụ nữ cũng như các vụ buôn người kể cả lạm dụng tình dục trẻ em vẫn tiếp tục là những vấn nạn lớn trong xã hội Việt Nam.

Trong phần tổng quan của 31 trang phúc trình về tình hình nhân quyền tại Việt Nam năm 2011, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nói rằng nhà cầm quyền không luôn luôn truy tố và kết án các viên chức lạm dụng quyền hành, vì vậy mà nhiều tên công an đã hành động mà không bị trừng phạt.

Ði vào chi tiết, bản phúc trình nói năm 2011 đã có tới 19 người dân đã chết vì bị công an tra tấn đánh đập. Các vụ bắt giữ cũng như xử án đều không được thi hành theo đúng thủ tục tố tụng hình sự cũng như áp dụng đúng luật hình sự để người dân được xét xử một cách công bằng.

Quyền tự do thông tin, báo chí, hội họp, lập hội mà Hiến Pháp của chế độ công nhận đã không được tôn trọng. Nhà cầm quyền dùng điều luật mơ hồ "tuyên truyền chống nhà nước," hoặc "gây chia rẽ tôn giáo" hay "hoạt động lật đổ" hay "lợi dụng các quyền tự do dân chủ"... để bỏ tù người dân.

Chế độ Hà Nội đã bỏ tù nhiều người vì dùng Internet để phổ biến ý kiến chính trị cá nhân. Nổi tiếng nhất năm ngoái là bỏ tù Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, tiếp tục bỏ tù blogger Ðiếu Cày cũng như bắt 18 thanh niên Công Giáo phần lớn thuộc giáo phận Công Giáo Vinh.

Bản phúc trình nhân quyền tại Việt Nam năm 2011 mới công bố cũng đều nêu ra các chứng cứ cụ thể chứng minh chế độ Hà Nội vẫn vi phạm nhân quyền và có vẻ ngày càng tệ hại hơn. Năm nào cũng bị Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (USCIRF) hối thúc chính phủ đưa tên nước Việt Nam trở lại "danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt" (CPC) vì nhà cầm quyền Việt Nam vẫn đàn áp tự do tôn giáo nghiêm trọng.

Ðầu tháng 3 vừa qua, Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện Hoa Kỳ đã thông qua Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam, nhưng đến nay vẫn chưa thấy được biểu quyết trong một phiên họp khoáng đại để chuyển sang Thượng Viện.

Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam đã nhiều lần được thông qua ở Hạ Viện nhưng chưa bao giờ được thông qua ở Thượng Viện.

Hiện nay, Hoa Kỳ đang chuyển hướng chiến lược toàn cầu về phía Á Châu. Tổng Thống Barrack Obama và Ngoại Trưởng Hillary Clinton cũng từng đề cập trực tiếp tới vấn đề nhân quyền tại Việt Nam. Nhưng tình hình nhân quyền tại Việt Nam vẫn chẳng có gì thay đổi. Chế độ Hà Nội vẫn tiếp tục sử dụng bàn tay sắt để đàn áp nhân quyền. (TN)

by Lý Tưởng Người Việt

LÂM ÐỒNG (NV) - Bắt chước "mô hình" địa đạo Củ Chi và đường hầm vận chuyển ma túy ở biên giới Mexico và Hoa Kỳ, tại thành phố Ðà Lạt, người ta lén khai thác mỏ thiếc bằng cách mở một đường hầm nằm ngay phía dưới Thung Lũng Tình Yêu.

diadao1 052512_TN_400

Ðường hầm khai thác thiếc lậu dưới Thung Lũng Tình Yêu. (Hình: Báo Thanh Niên)

Theo báo Thanh Niên, ban quản lý rừng Lâm Viên thuộc thành phố Ðà Lạt sáng ngày 25 tháng 5 đã khám phá một cửa hầm khai thác thiếc lậu ngay phía dưới khu du lịch Thung Lũng Tình Yêu.

Miệng hầm có đường kính rộng 8 tấc và chỉ cách chòi canh gác của ban quản lý khu du lịch Thung Lũng Tình Yêu khoảng 30 thước. Dân khai thác thiếc lậu trổ 3 lỗ thông hơi xuyên vào "địa đạo".

Ðường hầm sâu hơn 10 thước từ đó dẫn vào địa đạo bằng nhiều ngã rẽ. Bên trong đường hầm, người ta tìm thấy một số máy nổ, máy thổi khí, 8 chiếc xe rùa để vận chuyển quặng thiếc cùng với nhiều dụng cụ khác. Ðó là chưa kể nhiều thực phẩm còn để lại lăn lóc khắp nơi như bánh mì, bia, nước giải khát... cho thấy việc khai thác quặng thiếc đang diễn ra đều đặn trước khi bị phát giác.

Theo báo Thanh Niên, việc khai thác quặng thiếc vô tội vạ đã diễn ra ở khu vực Thung Lũng Tình Yêu cách nay 3 năm. Chính quyền hay biết việc này nên tìm cách ngăn chận.

diadao 052512_TN_400

Miệng hầm có đường kính 8 tấc. (Hình: Báo Thanh Niên)

Sau ba đợt giải tỏa, xử phạt, chính quyền thành phố Ðà Lạt không chú ý đến tình hình khai thác quặng vì cho rằng mọi việc đã chấm dứt. Tuy nhiên, sau khi chính quyền rút đi thì nhóm "thiết tặc" tiếp tục hoạt động bằng cách mở một đường hầm dài 700m và âm thầm khai thác quặng "lậu" dưới mặt đất. Ở phía trên, người qua lại không hề hay biết về hoạt động rầm rộ bên dưới.

Cũng theo báo Thanh Niên, chính quyền thành phố Ðà Lạt cho biết sẽ cho nổ mìn để phá hủy đường hầm bí mật này. (P.L.)

by Lý Tưởng Người Việt

ÐÀ NẴNG (NV) - Trú ngụ và tắm biển ở thành phố Ðà Nẵng, một du khách Mỹ bị chết đuối sáng ngày 24 tháng 5. Thi thể của nạn nhân được tìm thấy khoảng 3 tiếng đồng hồ sau.

BienDaNang 400

Bãi biển Ðà Nẵng. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, nạn nhân là ông Mollo Francois 41 tuổi, quốc tịch Mỹ đã cùng năm người khác đến thành phố Ðà Nẵng nghỉ mát, trú ngụ tại khách sạn Life Style.

Cuộc điều tra nói rằng ông Mollo Francois cùng năm người kia bị ngăn cản khi tiến ra bãi biển ở khu resort Life Style để tắm. Tuy nhiên, cả sáu người vẫn phớt lờ lời cảnh cáo của nhân viên khách sạn. Sau đó thì không may, ông Mollo Francois bị sóng biển cuốn trôi mất tích.

Mất 3 tiếng đồng hồ sau khi được phát giác mất tích, thi thể của ông Mollo Francois mới được tìm thấy.

Mặt khác, cũng theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, trung bình mỗi năm khoảng 6,000 trẻ em bị chết đuối tại Việt Nam. Riêng tại các tỉnh miền trung và miền bắc, số trẻ chết đuối chiếm đến 93%. Số còn lại là trẻ em ở các tỉnh miền Tây.

Theo tổ chức quốc tế International Life Saving Federation, tỉ lệ trẻ em Việt Nam chết đuối cao gấp ba lần các quốc gia khác toàn cầu. (P.L.)



by Lý Tưởng Người Việt

VIỆT NAM (NV) - Gà bán nguyên con với giá "siêu rẻ" tràn lan tại Hà Nội mà người ta nghi xuất xứ từ Trung Quốc có thể gây ngộ độc.

GaTQ 052512_LD_400

Gà Trung Quốc 1.5 đô một con, từng làm 21 người nhập viện. (Hình: Báo Lao Ðộng)

Ðợt kiểm soát của Chi Cục Thú Y Hà Nội hôm 25 tháng 5 cho biết, gà nguyên con siêu rẻ được bày bán tại một số chợ thuộc quận Hoàng Mai và quận Thanh Xuân, Hà Nội với giá 30 ngàn đồng..

Theo ông Chi cục trưởng Cấn Xuân Bình, 31 sạp chợ bày bán gà "siêu rẻ" mà người ta nghi là gà "bẩn" từ Trung Quốc tràn sang.

Tin này được một số người bán xác nhận và cho biết đã mua gà nguyên con từ Trung Quốc đưa về, làm thịt sạch sẽ rồi tung ra chợ bán. Vì giá mua thấp nên dù họ bán mỗi con gà thịt giá 30 ngàn đồng vẫn còn "lời chán." Một vài người bán cũng cho biết các quán phở ở Hà Nội rất chuộng loại gà "bẩn" này nhờ thịt dai, xương cứng...

Trước đó, hôm 10 tháng 5, người ta bắt được quả tang một chiếc xe chở 2 tấn gà Trung Quốc nhập lậu không kê khai nguồn gốc cũng không có giấy chứng nhận đã kiểm dịch khi băng qua biên giới.

Còn theo báo Lao Ðộng, đó là loại gà "ba không" vì không có dấu kiểm dịch, không có nguồn gốc và không ai bảo đảm vệ sinh thực phẩm.

Báo Lao Ðộng trích lời một chủ sạp thịt gà nói rằng gà "ba không" bán rất chạy nhờ giá rẻ. Báo Lao Ðộng còn cho rằng loại gà "ba không" này được ngâm trong các thùng chứa thuốc bảo quản, nhuộm màu, đặc biệt là gà đang "trong quá trình phân hủy, thiu ôi."

Tại thành phố Ðà Nẵng hai năm trước đây xảy ra vụ ngộ độc thịt gà khiến 21 người nhập viện.

Tin VTC News cho biết người dân ăn phải thịt gà bị nhiễm độc trong món xôi gà tại thành phố Ðà Nẵng bị ngộ độc phải vào bệnh viện cứu cấp. (PL)

by Lý Tưởng Người Việt

VIỆT NAM (NV) - Ðường dây mãi dâm quy tụ hàng chục cô gái núp bóng người mẫu, tài tử điện ảnh vừa bị công an cộng sản Việt Nam phá vỡ tại Hà Nội và Sài Gòn.

149302-VN HongHa

Người mẫu Hồng Hà. (Hình: Báo Dân Việt)

Tại Hà Nội chiều ngày 24 tháng 5, hai thành viên của đường dây này bị bắt tại trận đang "đi khách" ở hai khách sạn của thị xã Sơn Tây và thành phố Hà Nội.

Theo báo Thanh Niên, một trong hai cô gái bán dâm này là người mẫu Hồng Hà kiêm tài tử điện ảnh 23 tuổi, cư dân Thái Bình, từng xuất hiện trong một số phim truyện Việt Nam như "Ai," "Giấc mơ biển," "Một thời ta đuổi bóng," "Pha lê không dễ vỡ," "Mùa Thu đi một nửa"...

Khi bị bắt, cô Hồng Hà khai là người mẫu của công ty thời trang Elite. Tuy nhiên, giám đốc của Elite đã phủ nhận điều này.

Cuộc điều tra ban đầu của công an nói rằng giá một lần "đi khách" của cô Hồng Hà lên tới 1,000 đô la.

Ngoài ra, khi các đại gia có nhu cầu đưa gái gọi đi nghỉ hay du lịch nước ngoài, cứ 4 ngày, phải trả, các đại gia phải chi từ 50 đến 60 triệu đồng, không kể chi phí ăn ở, đi lại cho các gái gọi cao cấp này.

Báo Thanh Niên cho biết, cũng vào ngày giờ nói trên, một thành viên của đường dây này bị bắt trong khi đang rước khách tại khách sạn M&M ở quận 1, Sài Gòn. Ðến 9 giờ đêm ngày 24 tháng 5, người cầm đầu đường dây này là chủ nhiệm một câu lạc bộ người mẫu, ông Ðỗ Trung Kiên 25 tuổi, cư dân Hà Nội bị bắt.

Hầu hết "thành viên" gái gọi của đường dây mãi dâm cao cấp cao cấp nhất từ trước tới nay tại Việt Nam đều là người mẫu, diễn viên nổi tiếng với giá rước khách cao kỷ lục tại hai thành phố Sài Gòn và Hà Nội.

"Tú ông" Kiên thuộc giới đồng tính nam cho biết "địa bàn" hoạt động của ông hiện nay là các vũ trường và quán cà phê sang trọng ở Hà Nội, Sài Gòn như Elite, Venus... Ông thường xuyên có mặt tại đây, gặp gỡ các đại gia giàu "nứt đố đổ vách" để giới thiệu "hàng sang" của mình. Ông Kiên khai, giá chót mỗi lần rước khách của các "người đẹp" đường dây của ông là 500 đôla. Giá "tua" rước khách cho mỗi chuyến đi du lịch trung bình là 1,200 đôla. Các cô gái đi khách xong phải nộp huê hồng cho ông Kiên khoảng 20-30% mỗi lần rước khách.

149302-VN nguoimau

Người mẫu Hồng Hà tại đồn công an. (Hình: Báo Lao Ðộng)

Trong khi đó, theo báo Người Lao Ðộng, "tú ông" Kiên khai đã làm "nghề" môi giới mãi dâm từ 3 năm nay và hoạt động "xuôi chèo mát mái." Ông này cũng khoe dưới "trướng" của mình có ít nhất 20 người đẹp là nữ sinh viên, người mẫu, tài tử điện ảnh "xinh như mộng," có người từng lọt vào vòng trong các cuộc thi hoa hậu tại Hà Nội và Sài Gòn.

Cũng theo báo Người Lao Ðộng, đây là đường dây mãi dâm quy mô nhất tại Việt Nam từ trước đến nay, hoạt động rộng khắp suốt một thời gian dài mà không bị "lọt lưới."

Báo Người Lao Ðộng cũng cho biết trước đó, người ta cũng khám phá một đường dây gái gọi quy tụ toàn nữ sinh viên trường đại học tại Hà Nội rước khách với giá 100 đô la mỗi lượt. (PL)

by Lý Tưởng Người Việt

HƯNG YÊN (NV) - Chỉ vì thiếu chiếc nón an toàn, một phụ nữ bị quất nguyên cùi dui vào mặt đến ngất xỉu. Ba cán bộ công an giao thông dính líu vào vụ đánh người đi đường chỉ mới tạm thời bị "đình chỉ công việc."

149301-VN nannhan

Bà Thủy tại bệnh viện sau cú đập choáng váng. (Hình: VTC News)

Theo báo mạng VTC News, sự việc xảy ra khoảng 8 giờ sáng ngày 24 tháng 5 tại huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên.

Trước đó, nạn nhân là bà Lê Thị Thủy 28 tuổi được em trai tên Lê Cảnh Lâm chở đến sở làm mà không đội nón an toàn.

Thấy công an giao thông đứng phía trước, ông Lâm vọt chạy luôn bằng cách lách qua một bên và đạp ga phóng lẹ. Tuy nhiên, một cán bộ công an giao thông cũng nhanh như chớp nhào ra cầm dùi cui đập vào lưng của ông Lâm, và quật trúng vào mặt bà Thủy ngồi phía sau.

Khi ông Lâm vừa dừng xe lại thì bà Thủy té xỉu tại chỗ. Nạn nhân được người đi đường chở vào bệnh viện cứu cấp. Bấy giờ thì ba cán bộ công an giao thông lại bỏ chạy. Tuy nhiên, cả ba bị người đi đường rượt theo buộc phải dừng lại để trả lời về tội đánh dân.

Theo VTC News, người đập dùi cui vào mặt bà Thủy là ông Thiếu úy Nguyễn Quốc Sáng thuộc đội tuần tiễu kiểm soát công an của huyện Văn Giang. Ông này thản nhiên nhìn nhận "có dùng gậy quất vào người vi phạm luật giao thông."

Theo báo Tiền Phong, sáng ngày 26 tháng 5, ông Sáng cùng với hai cán bộ công an giao thông khác bị tạm thời đình chỉ công việc.

Báo Tiền Phong cũng cho biết, mắt trái của bà Thủy sưng húp và không mở được suốt nhiều tiếng đồng hồ sau.

Bà này còn tố công an giao thông không thổi còi cũng không ra lệnh cho em của bà dừng xe lại mà tiến ra giữa đường đập dùi cui vào người họ. (PL)

by Lý Tưởng Người Việt
Chuẩn bị điều tra tại địa điểm máy bay Sukhoi Superjet bị rơi ở Cijeruk, Tây Java ngày 13/05/2012.
Chuẩn bị điều tra tại địa điểm máy bay Sukhoi Superjet bị rơi ở Cijeruk, Tây Java ngày 13/05/2012.
REUTERS/Ipong Dadiyanti
Tú Anh

Hai tuần sau vụ máy bay Sukhoi Superjet của Nga lâm nạn trong khi bay biểu diễn tại Indonesia, tình báo Nga nghi ngờ có bàn tay của Mỹ phá hoại. Thông tin này được một tờ báo Nga loan tải dựa theo một giả thuyết của Sở tình báo quân đội GRU.

« Phải chăng Hoa Kỳ đứng đàng sau vụ lâm nạn của chiếc Superjet ? » Qua tựa này, nhật báo bình dân Komsomolskaia Pravda dựa theo một nguồn tin tình báo Nga, thì không phải vô cớ mà chiếc Sukhoi dân dụng của Nga bị rơi tại Indonesia trong khi bay biểu diễn chào hàng, làm 45 người chết.

Sở mật vụ GRU cho biết họ đang điều tra xem đối thủ nào trong nỗ lực cạnh tranh về hàng không đã có lợi khi làm cho công nghiệp của Nga thất bại. Một viên chức an ninh quân đội Nga tiết lộ là từ lâu nay, họ đã theo dõi hoạt động của US Air Force, không lực Mỹ, tại phi trường Jakarta. Viên chức này giải thích rằng Nga biết quân đội Mỹ có kỹ thuật tinh vi - kỹ thuật mà Nga cũng có- từ mặt đất ngăn chận « tín hiệu » và làm rối loạn các thông số phi hành trên máy bay. Có lẽ đây cũng là nguyên do gây tai nạn cho Superjet tại Indonesia.

Được AFP đặt câu hỏi, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Mỹ George Little đã bác bỏ lời cáo buộc mà ông gọi là « phi lý » này.

AFP cho biết là một trong hai « hộp đen » ghi lại thông số toàn bộ chuyến bay đã được tìm thấy, nhưng các nhà điều tra Indonesia và Nga, cho đến hôm nay, đều không thể giải thích nguyên nhân gây tai nạn. Giới chức Nga thường ám chỉ Tây phương, đặc biệt là Mỹ phá hoại mỗi khi có tai nạn.

Tháng 11 năm ngoái, khi một phi thuyền thám hiểm sao Hỏa của Nga bị rơi, giám đốc tập đoàn không gian Roskosmos và Phó thủ tướng Dmitri Rogozin đã vội vã nêu giả thuyết một dàn ra-đa của Mỹ là thủ phạm.

Sau vụ tai nạn tàu ngầm nguyên tử Koursk vào tháng 8 năm 2000 làm 118 thủy quân Nga tử vong, một số viên chức Nga cũng nghi là do Mỹ phá hoại.

Bọn Nga  chuyên xài hàng ăn cắp đánh trộm thiếu xót nổ máy chết là đúng rồi .  Đúng là lũ cộng sản dù muốn dù không lột xác rồi vẫn tính nào tật đó .    70 năm theo chế độ ác ôn thối nát cộng sản thì phải tụt hậu 70 năm cọt kẹt  sau Hoa Kỳ , cs đúng là dòng họ đổ . 

Mất mùa thì tại thiên tai

Được mùa thì tại nhờ tài đảng cộng sản ruồi bu

 

 

by Lý Tưởng Người Việt

congsanvntauNếu có ai bỗng dưng xuất hiện ở đất nước Việt Nam ta theo kiểu "ở trên trời rơi xuống", hẳn phải đánh giá cao chế độ xã hội Nước ta hiện nay. Bởi được nghe chế độ đó suốt ngày rao giảng sự quyết tâm xây dựng một nhà nước của dân, do dân và vì dân. Lại thêm, đi bất cứ đâu cũng thấy 'nhân dân' xuất hiện: ủy ban nhân dân, hội đồng nhân dân, công an nhân dân, quân đội nhân dân, tòa án nhân dân, thày thuốc nhân dân, nhà giáo nhân dân, rạp hát nhân dân, báo nhân dân, nghệ sĩ nhân dân…vv… – mấy đứa bạn cứ nói đùa "chỉ có ngân hàng và kho bạc nhà nước". Thế nhưng, nếu sống trên đất nước này dăm ba năm thôi, người ta sẽ thấy không phải vậy.

Bất cứ ai sống quan tâm đến người khác và để ý theo dõi thời sự xã hội, đều có thể thấy rõ người dân ở Việt Nam hiện nay sống như thế nào. Có thể nói, nếu là người dân thuần túy, không có dính líu, móc ngoặc gì với công quyền, không nằm trong các nhóm lợi ích, thì đại bộ phận là người nghèo, mà nghèo nhất là nông dân. Nghèo thì hèn, như các cụ bảo "đói ăn vụng, túng làm liều", dân ta đúng là không còn thiếu chước nào không sử dụng để mưu sinh, kiếm miếng ăn bỏ miệng. Người nông dân đã nghèo mà còn bị o ép đủ điều: bị nhũng nhiễu, hạch sách, bị lấy hết đất, nhà cửa, rộng vườn…, nhưng phần đông chỉ biết ngậm miệng kêu trời, gần đây mới có một vài "con giun xéo lắm cũng quằn".

Chính quyên nhân dân? Công an nhân dân? Quân đội nhân dân?

Ai đã o ép nhân dân? Thưa rằng chính quyền. Đích thị chính quyền, nhiều người là nạn nhân, nhiều người nhìn thấy, nhiều người làm chứng, thế giới cũng thấy. Chính quyền của nhân dân đã dùng công an nhân dân và quân đội nhân dân đi đàn áp nhân dân. Lạ thay ở xứ Việt Nam ta bây giờ, chính quyền tự xưng là đầy tớ nhân dân, đáng ra phải bảo vệ nhân dân – ông chủ của mình, thì lại  đàn áp, đánh đập ông chủ như kẻ thù. Mà ông chủ ở đây chỉ muốn được sống yên ổn làm ăn trên mảnh đất và cái nhà của cha ông để lại "Cái nhà là nhà của ta/ Công khó ông cha lập ra/ Cháu con phải gìn giữ lấy/ Muôn năm giữ nước non nhà" mà, chứ có dám ho he hay to tiếng sai bảo đầy tớ bao giờ.

Hỏi rằng những người dân Tiên Lãng – Hải Phòng, Văn Giang – Hưng Yên, Vụ Bản – Nam Định (quê tôi) có giống người nông dân mà cụ đồ Chiểu đã ghi nhận: " Nhớ linh xưa côi cút làm ăn, Toan lo nghèo khó" trong "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc" không?  Tại sao chính quyền lại đẩy họ vào hoàn cảnh như Cụ Phan Bội Châu miêu tả dưới thời Pháp thuộc "Cha con khóc lóc, vợ chồng thở than. Cũng có lúc bầm gan tím ruột, Vạch trời kêu mà tuốt gươm ra" (Á tế á cá). Chính quyền hiện nay đang làm khổ nhân dân (hành dân là chính…), họ không phải của dân, có thể nói họ đã mạo nhận danh 'nhân dân' để làm tay sai cho những đại gia, những chủ đầu tư kếch xù và nhóm lợi ích, để tàn phá ruộng vườn, vật nuôi của nhân dân chẳng khác chi lời than "Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ, Nheo nhóc thay kẻ góa bụa bần cùng" (Nguyễn Trãi – Bình Ngô Đại Cáo). Đến như TS Chu Hảo, một đảng viên uy tín, đã phải nhận định"dân nghèo ở nhiều nơi trên đất nước này đang bị dồn ép vào cảnh khốn cùng bằng các luật lệ phi lý và các biện pháp trấn áp tàn bạo [] Chính quyền này hình như không biết sợ dân nữa rồi!"  

Cho nên, đã đến lúc phải trả lại chính quyên đúng tên của họ "chính quyền đại gia", "chính quyền nhóm lợi ích"…, cho nó chính danh, các cụ vẫn dạy rằng "danh không chính, thì ngôn chẳng thuận" mà. Tương tự như thế nếu công an và quân đội không biết kính trọng và bảo vệ nhân dân như lời Bác Hồ dạy, mà đi làm công cụ để bảo vệ Đảng và chính quyền một cách phi lý theo kiểu "công an nhân dân chỉ biết còn Đảng còn mình" thì cũng phải trả lại tên cho họ "công an đảng", "quân đội đảng"… Chứ cứ để mãi theo kiểu gọi hiện nay, riết rồi đâm quen chứ xem ra nó khiên cưỡng, giả hình và nực cười lắm lắm…!  Bởi vì khi nhân danh ai làm việc gì, thì anh phải làm theo ý người đó. Ở đây việc làm của chính quyền, công an và quân đội chẳng những hoàn toàn không theo ý nhân dân mà còn đi ngược lại nguyện vọng chính đáng của người dân. Thế mà cứ để họ mang danh 'nhân dân', rồi nếu họ có làm những điều sai trái như cụ Lê Hiền Đức tường thuật về hành vi của họ tại Văn Giang "Chúng túm vào đánh hội đồng người mặc áo trắng hung hãn như một lũ khát máu, lâu lâu mới được đánh đồng loại", hay như cụ thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh phải thốt lên "Sao mà chính quyền bất nhân, vô đạo đức đến thế? Sao công an tàn ác dã man thế, đánh dân như kẻ thù?", họ sẽ có cớ đổ vấy tội cho 'nhân dân', như thế lại tạo dịp cho họ thêm thói "gắp lửa bỏ tay người", như ông Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên thì thật đáng sợ…! 

Hội đồng nhân dân? Tòa án nhân dân? Báo nhân dân?

Ngoài ra, còn nhiều danh xưng 'nhân dân' khác cũng cần phải nghiêm túc xét lại xem có chính danh không. Hội đồng nhân dân các cấp là cơ quan quyền lực nhà nước ở địa phương, đại diện cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân địa phương… Thế nhưng cơ quan này có thực sự thi hành vai trò và trách nhiệm của mình? Điều 11 khoản 1 trong Quy định luật tổ chức hội đồng nhân cấp tỉnh đã xác định rõ "Trong lĩnh vực kinh tế, Hội đồng nhân dân tỉnh thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây: Quyết định quy hoạch, kế hoạch dài hạn và hàng năm về phát triển kinh tế – xã hội, sử dụng đất đai, phát triển ngành và quy hoạch xây dựng, phát triển đô thị, nông thôn trong phạm vi quản lý". Thế nhưng, tại Hải Phòng, Hưng Yên, Nam Định, hội đồng này đã là gì trong việc quy hoạh và xử dụng đất, tại sao nhân dân phải chịu uất ức nổi loạn lên như vậy?

Tòa án nhân dân có tiến hành xét xử các vụ án đúng pháp luật, đúng người, đúng tội để mang lại sự công bằng và yên ổn trong nhân dân hay không?  Nếu xử án túi, án tiền, án quyền… thì cũng đáng bị tước đi danh hiệu 'nhân dân'. Những năm gần đây, đã xảy ra biết bao vụ án gây ra nhiều làn sóng bức xúc, bất bình ghê gớm trong nhân dân và bạn bè quốc tế: vụ án bà Ba Sương – giám đốc nông trường Sông Hậu, luật sư Lê Công Định, Giáo dân Cồn Dầu, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ…

Nhà nước ưu ái có một tờ báo dành riêng cho nhân dân, mà chẳng thấy trong đó có tiếng nói thực lòng của nhân dân, báo cũng chẳng nói về nhân dân theo nghĩa đầy đủ như thực tế hiện nay: nhân dân sống ra sao, ăn uống thế nào? Nhân suy nghĩ và nói năng gì, nguyện vọng của họ ra sao? Nhất là nhân dân bị bắt bớ, đàn áp, đánh đập, hàm oan, uất ức khắp nơi mà chớ hề nói đến, chẳng lời bênh vực… Như thế, báo này cũng lại mạo danh 'nhân dân' nốt.  

Xét cho cùng, nói đã nhiều nhưng vẫn phải nói, không thể coi thường hai tiếng 'nhân dân', càng không thể lợi dụng nhân dân, mạo danh nhân dân để làm điều bất chính. Ngay cả thời quân chủ, Mạnh Tử đã dạy "Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh", huống chi thời dân chủ hiện nay.

Phải chân thành học hỏi tư tưởng "duy dân" của cụ Phan Bội Châu, hay của Đức Khổng Tử "Thân dân – gần gũi với dân; Chỉ ư chí thiện – dừng nơi chí  thiện" để đối xử với nhân dân, xây dựng và điều hành đất nước, thì một nhà nước của dân, do dân và vì dân mới ra đời.

Fx. Long Thành

Bình Dương, 24/05/2012

by Lý Tưởng Người Việt
Cánh tay robot trên Trạm Không gian Quốc tế nắm phi thuyền Dragon trong khi phi thuyền chuẩn bị cập vào trạm
Hình: NASA
Cánh tay robot trên Trạm Không gian Quốc tế nắm phi thuyền Dragon trong khi phi thuyền chuẩn bị cập vào trạm

Phi thuyền không gian Dragon do tư nhân chế tạo đang lập một thành tích lịch sử, cập vào Trạm Không Gian Quốc Tế, sau khi người trên trạm dùng cánh tay robot để nắm lấy nó.

Các nhà phi hành trên trạm đang neo phi thuyền Dragon vào một bến cập của trạm.

Đây là lần đầu tiên một công ty tư nhân phóng một phi thuyền không người lại để chở hàng lên Trạm Không Gian Quốc Tế, mở đầu một giai đoạn mới cho ngành không gian Hoa Kỳ, sau khi  các phi thuyền con thoi ngưng hoạt động vào năm ngoái.

Phi thuyền Dragon sẽ ở yên trên Trạm Không Gian Quốc Tế trong một tuần để chờ các phi hành gia bốc dỡ 500 kilogram hàng tiếp tế cho trạm, và chất lên đó những thiết bị đã qua sử dụng để mang về trái đất.

Cơ quan không gian NASA của Hoa Kỳ phải nhờ đến công ty Space X và các công ty tư nhân khác để chở hàng, và kế tiếp là chở người lên Trạm Không Gian Quốc Tế; thay thế nhiệm vụ của các phi thuyền con thoi.

by Lý Tưởng Người Việt

Tác giả: Nguyễn Hưng VOA

 Ý kiến của một độc giả:
Nói chung, ở đâu, vào thời nào, cũng có người tốt, kẻ xấu. Tuy nhiên, bây giờ, sống dưới chế độ xã hội do đảng cộng sản độc tài, đủ thứ vô, mà tệ nhất là vô Tôn Giáo, vô Việt Đạo, vô Tổ Quốc vì cáo già Hồ và đảng bán Nước cho thằng Tàu thì họ ''đẻ'' ra không thiếu gì những thành phần bất lương. Ông Cha mình ngày xưa đã dạy: ''Ở bầu thì tròn; ở ống thì dài.'' Sống theo cái đảng tàn ác với bậc tu hành chân chính, với người trí thức yêu Nước, với nông dân vô tội, chất phát, thật thà... thì không ít người dân ''thành thị'' tha hồ mà học đòi gương thất đức của đảng.
Một người làm xấu, cả bậu mang nhơ! Huống chi bây giờ các thành phần ''con cha, cháu ông cộng sản'' và bọn hối lộ từ nơi khác ''nhập hộ'' tại Hà Nội, đã biến Hà Nội không còn Hà Nội của BA MƯƠI SÁU PHỐ PHƯỜNG, của NGÀN NĂM ''VĂN VẬT'', không còn lịch thiệp như xưa, như người khác đã nhận xét: ''Ăn Bắc, mặc Trung!''
Thương cho những người Hà Nội chân chính trong và ngoài Nước phải đau lòng vì đảng là nguyên nhân của tội ác hôm nay trên khắp cả Nước!!!
Trần Lương Tri

chua-mot-cot

Hình: Wikipedia Commons - Chùa Một cột

Ở Việt Nam, có hai nơi người ta thường tự hào về địa phương mình nhất, đó Hà Nội và Huế. Rất dễ hiểu: đó là hai kinh đô của Việt Nam. Giữa hai nơi, Hà Nội có lịch sử lâu đời hơn, do đó, cũng tự hào hơn. Hai niềm tự hào lớn nhất của Hà Nội là: văn vật và thanh lịch. Nói đến văn vật là nói đến truyền thống, thể hiện chủ yếu qua các di tích lịch sử, nghĩa là nói về bề dày quá khứ. Nói đến thanh lịch là nói đến cách ăn mặc, ứng xử và nói năng. Ca dao ngày xưa có câu: "Nhất cao là núi Ba Vì / Nhất lịch, nhất sắc kinh kỳ Thăng Long." Ngay cả những người không đẹp và không thanh lịch lắm ở Hà Nội cũng hơn hẳn người dân ở các địa phương khác: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài / Dẫu chưa thanh lịch cũng người Tràng An."

Hình như không ai phản đối những điều ấy. Ở đâu cũng thế, kinh đô bao giờ cũng là nơi tập trung của quyền lực, sự giàu có và của cái đẹp, từ cái đẹp của con người đến cái đẹp của cảnh vật. Một kinh đô có lịch sử cả hàng ngàn năm như Hà Nội càng dễ trở thành một tinh hoa của đất nước. Không phải ngẫu nhiên mà từ trước đến nay, bao nhiêu người, trong văn học dân gian cũng như văn học viết, hết lời ca ngợi Hà Nội và con người Hà Nội. Người ở các địa phương khác, theo chỗ tôi biết, cũng chấp nhận điều đó không một chút ghen tị gì cả. Họ an phận là "nhà quê" khi đối diện với những con người sinh ra và lớn lên ở mảnh đất "ngàn năm văn vật" ấy. Một số người trong họ không ngần ngại góp phần tích cực vào bản đồng ca ca tụng Hà Nội. Bằng thơ. Bằng văn. Bằng nhạc. Và bằng cả sự ngưỡng mộ âm thầm trong cách nhìn hay trong giọng nói.

Sau này, dưới thời xã hội chủ nghĩa, trên các phương tiện truyền thông, hình ảnh người Hà Nội, ngoài sự thanh lịch, còn có thêm một tính cách khác nữa: anh hùng. Trong cuốn Địa chí văn hóa dân gian Thăng Long, Đông Đô, Hà Nội do Đinh Gia Khánh làm chủ biên và được Sở Văn hóa và Thông tin Hà Nội xuất bản năm 1991, nhóm tác giả viết: "… con người Thăng Long - Đông Đô - Hà Nội […] trở thành con người tiêu biểu cho cả nước về nhiều mặt mà trong đó tính cách ANH HÙNG và THANH LỊCH nổi bật lên như hai phẩm chất tiêu biểu nhất." (tr. 78)

Tuy nhiên, trên thực tế, con người Hà Nội hiện nay ra sao?

Xin thưa ngay: tôi không dám trả lời câu hỏi ấy. Lâu rồi, tôi không được về Hà Nội. Trước đó, tôi chỉ đến Hà Nội vài lần; lần nào cũng thoáng qua; và lần nào cũng chỉ giới hạn trong việc gặp gỡ giới đại học và giới viết lách. Tôi không biết nhiều về người dân Hà Nội. Nói một cách tóm tắt, tôi không hề có thẩm quyền. Bởi vậy, tôi chỉ xin trích lại một bài báo mới được đăng trên VietnamNet, một tờ báo mạng chính thống trong nước. Việc đánh giá, xin nhường cho quý bạn đọc. Tôi chỉ có một thắc mắc: Nếu những gì tác giả viết là đúng thì, so với ngày trước, những sự thay đổi trong tính cách người Hà Nội quả là khủng khiếp. Tại sao như vậy? Ai hoặc cái gì làm cho người Hà Nội từ một điển hình của sự thanh lịch trở thành những kẻ hung hãn, thô bạo và thô bỉ đến như vậy?

Một lần nữa, tôi không dám trả lời. Lại xin nhường cho quý bạn đọc.

                                                    ***

Dưới đây là nguyên văn bài báo tôi mới nhắc. Tôi chỉ chụp nguyên văn. Có một số chữ viết sai chính tả, tôi cũng để nguyên:

Từ bún cháo "chửi" nghĩ đến văn hóa lạ lùng của Hà Nội

Người Hà Nội bây giờ "dễ tính" và "cam chịu" quá nên mới đến mức đi ăn phải chịu nhục vì chửi, sáng ra đi chợ bị chửi, vào cơ quan không được việc bị chửi, đến cơ quan y tế, công quyền cũng bị chửi, đi trên đường bị chửi té tát thậm chí có thể gây chiến tại chỗ…

Muôn kiểu chửi

Anh Nguyễn Văn An (lập trình viên máy tính của công ty phần mềm CNC, Hà Nội) có kể lại việc làm gây bất bình của chủ quán họ "vô học". Anh bức xúc "chúng hành xử với thượng đế như là bọn du côn, bất cần đời ấy". Sự việc bắt đầu từ cô gái người Sài Gòn ra Hà Nội công tác khi rẽ vào một quán bún chả ven hồ Trúc Bạch ăn khi tính tiền thì cô này bị "lấy đắt gấp đôi" vì trót để lộ mình là người Sài Gòn.

Khi cô gái thắc mắc về giá cả đắt thì được chủ hàng phán "ngồi ăn chỉ biết ăn đứng lên là phải tính tiền có gì phải thắc mắc nhiều". Bất bình quá, anh An lao ra vạch mặt việc bắt chẹt khách Sài Gòn thì bị chủ quán quát đến hãi "thằng nhãi này, mày muốn gì hả định làm anh hùng rơm chắc", "còn không mau cuốn xéo đi".

Vì cũng nóng tính nên máu liều của anh nổi lên, hai bên đôi co dữ dội với nhau. Đến khi hỗn loạn, ông chủ quán này đã cầm dao ra dọa "mày còn muốn sống không?". Bó tay với kiểu làm ăn này, anh An "sợ chừa đến già" với kiểu chủ quán bún chửi du côn này.

Quán bún "chửi

Anh Đình Việt (sinh viên ĐH Kinh tế quốc dân) ở trọ khu Cầu Giấy còn bức xúc "thích thì chửi bới đủ trò, thích thì đánh nhau vì mấy số điện, vài đồng tiền nước bọn chủ nhà trọ là một lũ khát tiền cả". Anh Việt vừa nói, vừa nghĩ đến vụ hôm trước bị chủ nhà trọ đuổi giữa đêm. Việt kể, ông chủ trọ này là một con nghiện bài bạc, rượu chè, gái gú …mỗi khi thua bạc có khi cả xóm sẽ bị đuổi ngay giữa đêm.

Cách hành xử vô đạo đức của tên chủ trọ đã khiến Việt phải lang thang suốt đêm tìm phòng trọ mới trong thời tiết vô cùng lạnh giá của mùa đông. Đối với chủ trọ quái ác này, việc đuổi sinh viên ra đường giữa đêm là một thú vui để giải stress mỗi khi thua bạc, nhìn thấy sinh viên lầm lũi dọn đồ trong đêm là "hắn cười khoái trá rất vô nhân tính"- Anh Việt tố cáo.

 

Anh Việt còn cho biết, rất nhiều sinh viên còn lâm vào hoàn cảnh trớ trêu hơn đó là bị chủ nhà đánh và đuổi đi. Với uy thế nhà cao cửa rộng, các chủ trọ thường xuyên quát mắng, chửi bới, thậm chí có chủ trọ còn có nguyên tắc bất di bất dịch "nói không nghe thì phải đánh". Nếu không tin, thì các bạn có thể đến khu trọ HITC, Xuân Thủy, HN để nghe những câu chửi mắng, quát tháo tục tĩu như cơm bữa từ những chủ trọ giữa thủ đô.

 

Chị Thu (công nhân ở trọ nhà ngõ 233, Xuân Thủy) có cho biết "toàn lũ vô học khát tiền, suốt ngày chửi bới nọ kia kiếm cớ để thu thêm tiền". Chả là chị Thu ôm trước đã phải đóng nguyên văn tiền nhà một tháng mà không được ở nên chị rất bức xúc. Nếu như không đóng chị sẽ bị cả nhà chủ gần hơn 10 người chửi té tát và dùng vũ lực uy hiếp. Nghĩ đến cảnh ở trọ đất Hà Nội, nhiều lần chị vẫn còn ngao ngán đến tận cổ với cách hành xử vô văn hóa này.

 

Hầu hết người Việt đều có tâm lí của những người dân "làng Vũ Đại ngày ấy" lầm lũi ăn bát phở mà bà chủ quán không ngừng văng tục, chửi thề và cổ súy rằng "chắc không chửi mình" và "cứ ăn thôi miễn là no làm việc gì cũng được".

Nhiều khi tôi nghĩ sao một số người Hà Nội bây giờ giỏi thế có thể chịu được "miếng ăn là miếng nhục" đặc biệt thói quen dễ dãi trong ăn uống đã khiến các quán ăn bẩn tung hoành trên đường phố một cách ngang nhiên.

Thậm chí, dù người chủ nhà có ghê ghớm chửi đánh một ai trong xóm trọ thì những người ở cùng chỉ biết thở dài mà không lên tiếng bênh vực dù người đó có đúng đi chăng nữa.

Hầu hết đều có tâm lí rằng "không động đến quyền lợi của mình thì thôi" vì vậy những nhà trọ kiểu này vẫn tác quái khắp thủ đô. Văn hóa nhẫn nhục của một số người Hà Nội giỏi đến thế là cùng?!

 

Khách "được" ăn giày vào mặt

 

Có lần được chứng kiến, một vị khách bị tên chủ quán bún ốc đuổi đánh giữa đường và ngay sau đó được ăn ngay cả một cái giày vào mặt. Anh Thắng (Nguyễn Khánh Toàn, Cầu Giấy) cho biết "vị khách Sài Gòn đó chắc hoảng đến già, không dám bước chân ra Hà Nội vì đi ăn bún mà được ăn ngay cả một cái giày".

Anh Thắng kể, hôm đó một vị khách bước vào quán bún ốc ở Nghĩa Tân, vị khách này liên miệng kể về quán ăn Sài Gòn lịch sự và đồ ăn ngon hơn ở Hà Nội nhiều.

Bỗng chủ quán đang thái thịt quay lại mắng "Thế thì cút vào Sài Gòn mà ăn ra đây vào quán tao làm gì". Vị khách này choáng váng, tức giận và lên tiếng đáp lại ông chủ quán. Kết quả là vị khách bị người chủ quán cho ngay cái giày vào mặt. Có lẽ người chủ quán muốn để một kỉ niệm nhớ đời ở Hà Nội cho anh chàng người Sài Gòn tự hào về quê hương mình.

 

Chuyện người Hà Nội quá quen với đủ kiểu chửi, quát mắng của các chủ hàng quán xá và "lầm lũi" ăn vì "nghĩ có động đến mình đâu" đã tạo ra một thứ văn hóa mới là văn hóa chửi bới. Nhiều người Sài Gòn rất sợ ra Hà Nội, vì không quen với cách ăn uống và hành xử của các chủ quán xá. Thậm chí khi nhận được lệnh công tác ra Hà Nội một tháng có người Sài Gòn còn giả vờ ốm để không phải ra đây thưởng thức trọn văn hóa chửi.

 

Anh Văn, một người Sài Gòn ra công tác ở Hà Nội hơn một tháng chia sẻ "tôi đã được thưởng thức trọn thứ được gọi là văn hóa chửi bới, văng tục ở quán ăn hàng ngày". Hơn một tuần nay la cà quán xá, anh Văn cho rằng "người Bắc ăn bẩn quá! Muốn có vịt quay phải đợi bà chủ vào nhà vệ sinh lấy vịt ra mới có". Vì chật chội nên nhiều hàng quán để vịt ngổn ngang trong nhà vệ sinh là có thật.

Anh Văn kể "những bạn bè của tôi sợ ra Hà Nội lắm, mỗi lần ra là mỗi lần kinh sợ có người cạch đến già không dám ra thủ đô chỉ vì người Hà Nội mới bây giờ ghê ghớm, chua ngoa và thiếu văn hóa với thượng đế quá". Đặc biệt, nhiều người Sài Gòn đi ăn hàng quán ở Hà Nội có thể bị bắt chẹt trả gấp đôi, gấp ba gây bức xúc.

 

Trên thực tế, nhiều người ở các tỉnh miền Nam ra Hà Nội đã "một đi không trở lại" với thủ đô chứ đừng nói gì đến khách du lịch nước ngoài. (H.B)