Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012 by Lý Tưởng Người Việt
ChongThamNhung"Sáng 26 tháng 10, Tổng thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh đã trình dự án Luật Phòng, chống tham nhũng  sửa đổi trước Quốc hội theo đó quy định Thủ Tướng là Trưởng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương đã được bỏ, có nghĩa là, từ nay đồng chí "X" không còn là người đứng đầu trong Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Tham Nhũng Trung Ương nữa, mà giao chức vụ này cho Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trong. Trước đó, tại hội nghị trung ương 5  vào tháng 5 năm 2012 bộ chính trị  đã thống nhất chủ trương thành lập Ban chỉ đạo phòng, chống tham nhũng trung ương trực thuộc Bộ Chính trị do Tổng bí thư làm Trưởng ban là để bảo đảm sự thống nhất lãnh đạo, chỉ đạo của Trung ương đối với toàn bộ hệ thống chính trị trong công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng". Đây là một nổ lực nữa của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam nhằm chống lại nạn tham nhũng vốn đã hình thành từ lâu trong giới lãnh đạo đảng và chính quyền công sản từ trung ương đến địa phương và hiện đã trở thành một loại dịch bệnh nan y nhất trong các bệnh nan y hiện nay. 

 

Đại Biểu Quốc Hội Đang Họp, Phòng Chống Tham Nhũng
Để ngăn chặn dịch bệnh nan y đó, "ngày 28 tháng 8 năm 2006, Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành Nghị quyết 1039/2006/NQ-UBTVQH11 quy định về tổ chức, nhiệm vụ, quyền hạn và quy chế hoạt động của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, do Thủ tướng Chính phủ đứng đầu có trách nhiệm chỉ đạo, phối hợp, kiểm tra, đôn đốc hoạt động phòng, chống tham nhũng trong phạm vi cả nước". Theo đó đồng chí "X" là trưởng ban phòng chống tham nhũng trung ướng. Sau 6 năm diều hành ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng, thủ tướng Dũng chẳng những đã không được hạn chế được nạn tham nhũng mà còn giúp nạn tham nhũng phát triển cả chiều rộng lẫn chiều sâu, dẫn đến việc phá sản của hai tập đoàn kinh tế nhà nước Vinashin và Vianlines để lại một tổng số nợ nước ngoài lên đến trên 120,000 tỷ đồng, tức là người dân Việt Nam cần phải sinh đẻ ra thật nhiều con cháu, nuôi lớn thật nhanh để cho xuất khẩu đi lao nô, đi làm Osin, hoặc đi bán cái tự có ở nước ngoài đến đời cháu đời chắc, đời chúc chích, mới mong nhà nước trả được số nợ này. Đó là lý do mà quốc hội hôm nay, quyết định chuyển chức vụ trưởng ban phòng chống tham nhũng đến cho tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng với niềm tin rằng ông Trọng sẽ "phòng và chống được tham nhũng" để có thể giúp đồng bào Việt Nam chỉ còng lưng làm lụng mà trả các khoản nợ đó thay cho chính phủ trong vòng ba hoặc bốn thế hệ cháu con thôi…
Tôi xin thưa rằng, dù quốc hội có quyết định chuyển lãnh đạo ban phòng chống tham nhũng cho mười ông Trọng hay môt trăm ông Khinh cũng sẽ không bao giờ ngăn chặn được nạn tham nhũng ở đất nước Việt Nam theo thể chế cộng sản này: Tại sao? Bởi vì các lãnh đạo cộng sản không thể tự dùng súng bắn vào đầu mình. Nghĩa là các lãnh đạo cộng sản không thể tự mình chống lại mình. Bởi ai là bọn tham nhũng? Một người nông dân có thể tham nhũng được không? Một anh ngư dân có tham nhũng được không? Một bà buôn đồng nát, bán ve chai có tham nhũng được không? Những cụ già, những thiếu phụ và các trẻ ăn xin có tham nhũng được không? Những trẻ em đánh giày hay bán báo dạo trên đường phố có tham nhũng được không? Tất nhiên không một phó thường dân nào có thể tham nhũng được, mà người tham nhũng phải là kẻ có quyền cao chức trọng, quyền càng cao thì càng tham nhũng được nhiều, quyền thấp hơn thì tham nhũng ít hơn, nhưng muốn được tham nhũng thì trước tiền là phải có quyền. Vậy chống tham nhũng tức là chống lại kẻ có quyền. Tức là quan chức cộng sản tự quay lại chống chính mình! Nguyễn Phú Trọng tự bắn vào đầu Nguyễn Phú Trọng, Dũng tự bắn vào đầu Dũng, Sang tự bắn vào đầu Sang… Nếu điều này xãy ra thì phúc vạn đời cho dân tộc Việt. Nhưng thật là hoang tưởng khi mơ đến việc này. Vậy thì muôn đời không bao giờ chống được tham nhũng trong đất nước cộng sản này… Bởi chống tham nhũng tức là chống đảng, chống nhà nước, là vi phạm điều 88 và điều 79 của bộ luật hình sự của nước CHXHCN Việt Nam là tù mọt gông như đại úy Nguyễn Hữu Cầu, như nhà báo Trương Minh Đức, như sinh viên Nguyễn Phương Uyên… và cũng có thể bị mưu sát bằng tai nạn giao thông nhiều lần như cụ Lê Hiền Đức… Chống tham nhũng chính là chống đảng, chống nhà nước thì làm sao mà chống cho được quốc hội ơi! Vì vậy mà từ những con người mà gia tài chỉ có vỏn vẹn một chiếc mủ tai bèo, một chiếc quần nylon dầu và một cây súng AK vậy mà với 37 năm cầm quyền, của chìm của nổi đã của những người vô sản này đã lên đến hàng tỷ Đô la
Một thành viên cao cấp của Hội đồng mậu dịch Việt - Mỹ tiết lộ đảng cộng sản Việt Nam được xem là một tỉ phú hàng đầu của thế giới vào năm 1995 với tài sản ước lượng lên đến 20 tỉ đôla…Việt Nam hiện nay có khoảng từ 80 đến 100 người có tài sản trên 300 triệu đô la, tất cả các tỉ phú này đều là cán bộ cao cấp của đảng.
"Ông John Shapiro, một cựu chiến binh Hoa kỳ sau 3 tuần lễ thăm Việt Nam để tính chuyện làm ăn buôn bán, phát biểu rằng các ông lớn trong đảng gồm các thành viên bộ chính trị, các bộ trưởng và thứ trưởng, ít nhất mỗi người có vợ hay con làm chủ một công ty. Theo ông J Shapiro, do việc chính phủ cho phép các công ty được chuyển ngân ra nước ngoài lên đến 500.000 đô la, số ngoại tệ trong nước bắt đầu vơi đi.
"Vẫn theo ông Shapiro, có trên 3.000 đảng viên cộng sản Việt Nam có tài sản từ 100 đến 300 triệu đô la. Đây là con số do một nhân vật cao cấp của ngân hàng trung ương cung cấp cho ông. Những đảng viên có tài sản từ 50 đến 100 triệu đô la khoảng 2000 người…Tất cả những con số về tài sản của đảng cộng sản Việt Nam là do những chuyên viên thống kê của cơ quan mậu dịch quốc tế. Số tài sản lớn lao trên do thân nhân của đảng viên cao cấp ở nước ngoài làm sở hữu chủ. Ông Shapiro cũng nêu lên nhiều thí dụ điển hình như vợ bé của tổng cục phản gián làm ăn rất lớn ở Âu châu, em ruột của trung tướng cộng sản, tổng cục phó tổng cục phản gián đang kinh doanh rất lớn ở Nam Cali, vợ con của Giám đốc tổng cục kinh tế và thân nhân của Đỗ Mười thủ đắc những tài sản nhiều triệu đô la ở Vancouver, Canada và cả ở New York, Houston. Trong niên khóa 1994-1995, hàng trăm du học sinh là con cái đảng viên đã tự túc đi du học ở Hoa Kỳ và nhiều quốc gia ở phương Tây đến niên khóa 1995-1996, con số này đã tăng lên gấp 3 lần…"
"Theo tài liệu FYI (Poliburos network) ngày 19 tháng 12 năm 2000 thì các cán bộ và nhân viên cao cấp của nhà nước CS Hà nội hiện làm chủ những số tiền to lớn gửi tại các ngân hàng ngoại quốc cộng với những bất động sản tọa lạc trong nước.
- Lê Khả Phiêu: cựu tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam và gia đình có 5 khách sạn (2 ở Hànội và 3 ở Saigon), tài sản và tiền mặt trị giá 1 tỉ 170 triệu Mỹ kim (US$ 1.170.000.000)
- Trần Đức Lương: Cựu Chủ tịch nước CHXHCNVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 137 triệu USD
- Phan Văn Khải: Cựu Thủ tướng chính phủ, gia đình có 6 khách sạn ở Saigon, tài sản 1 tỉ 200 triệu USD
- Nguyễn Tấn Dũng:  Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 480 triệu USD
- Nguyễn Mạnh Cầm: Cựu Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 150 triệu USD
- Phạm Thế Duyệt: Cựu Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc, tài sản 1 tỉ 173 triệu USD
- Tướng Phạm Văn Trà: Cựu Bộ trưởng Quốc Phòng, tài sản gồm có 10 tấn vàng và tiền mặt 1 tỉ 360 triệu USD.
- Trương tấn Sang: Chủ tịch nước, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 124 triệu USD
Ngoài ra, còn một số cán bộ và công chức có 1 tỉ và trên 100 triệu USD trong danh sách liệt kê của bảng FYI này là hơn 20 người nữa.
"Một nguồn tin tuyệt mật đã được tiết lộ mới đây từ một quan chức cao cấp Bộ Công an cho biết số tiền khổng lồ mà các quan chức cao cấp Việt Nam gửi tại ngân hàng Thụy sĩ. Đáng chú ý là:
Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh hơn 2 tỉ USD cộng 7 tấn vàng;
Cựu Tổng Bí thư Đỗ Mười 2 tỉ USD;
Cựu Bộ trưởng Quốc Phòng Phạm văn Trà 2 tỉ USD cộng 3 tấn vàng;
Cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu 500 triệu USD;
Cựu Chủ tịch nước Trần Đức Lương 2 tỉ USD;
Cựu Thủ tướng Phan Văn Khải hơn 2 tỉ USD;
Đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hơn 1 tỉ USD;
Cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh 1,3 tỉ USD;
Cựu chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An hơn 1 tỉ USD;
Cựu phó ủy ban thể dục thể thao Quốc gia Lương Quốc Đống 500 triệu USD;
Cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm hơn 1 tỉ USD;
Cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Thương mại Mai văn Dâu hơn 1 tỉ USD.
Ngoài ra, nguồn tin cũng cho biết một danh sách dài các quan chức có số tiền gửi hàng trăm triệu USD tại các ngân hàng quốc tế…."
Nếu ông Nguyễn Phú Trọng cùng các lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam thật sự muốn chống tham nhũng, thì cách chống hữu hiệu nhất là hủy bỏ điều 4 hiến pháp và tốt hơn nữa là giải thể ngay đảng cộng sản, thành lập một chính phủ đa đảng, đa nguyên, phát huy đầy đủ các quyền tự do căn bản của công dân theo tuyên ngôn quốc tế nhân quyền thì s chống được tham nhũng, sẽ giảm thiểu đến mức thấp nhất nạn sâu mọt đục khoét máu mủ của nhân dân.
Ngày Quốc Khánh Nền Đệ Nhất Cộng Hòa 26 tháng 10, năm 2012
Nguyễn Thu Trâm, 8406



Nguồn: http://quynhtramvietnam.blogspot.com

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012 by Lý Tưởng Người Việt

Quanlambao - Tại sao sau cả năm Trời nằm im đến nay vụ Tiên Lãng lại được 'xới' lên và 1 ông phó Chủ tịch huyện bị 'thí mạng'?

Có lẽ chúng ta vẫn còn nhớ, sau vụ Vinashin đổ bể, nhiều đại biểu ở Quốc Hội khoá 12 giõng dạc yêu cầu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng phải từ chức, cả nước phẫn nộ vì sự thất thoát, tham nhũng của Tập đoàn con cưng Thủ Tướng - mà đi đâu Phạm Thanh Bình cũng khoe 'đồng hương' Cà Mau vơi Thủ Tướng - lên tới 4-5 tỷ USD trong khi đó còn nợ nần khắp nơi và nợ cả lương hàng ngàn CBCNV cả năm ... Thế là 'Tiên Lãng' được Thủ Tướng để mắt 'chỉ đạo', đẩy lên thành 'cao trào'... khiến cho người dân thật hỉ hả, 'đã nư' và 'tung hô' ông Thủ Tướng 'của mình' mà quên đi bao thiệt hại tiền thuế của nhân dân do chính ông ta đã dung túng gây ra cho đất nước.... Kể ra người dân Việt Nam cũng quá 'nhẹ dạ' và dễ dàng tha thứ.... để rồi cứ ngóng trông và ngóng trông.. cho đến khi cái cổ dài ngoẵng thành cổ vịt! Bởi vì:

Sau cuộc bỏ phiếu tại Kỳ họp thứ 1 Quốc hội khoá 13 vào tháng 7/2011, 'ông Thủ Tướng' nhờ Tiên Lãng đã được yên vị và cái ghế xem ra có phần vững trãi thì rồi vụ án Tiên Lãng cũng chìm vào quên lãng.... không những thế Văn Giang còn trái ngược 100%, họ đã mang cả 3000 cảnh sát xuống đàn áp dân, nhưng ông Thủ Tướng ngó lơ, quay ngoắt, không hề có một động thái gì ... Chỉ vì ông cố vấn Hưởng và cô con gái đồng sở hữu chủ mà chính ông vào ngày cuối tuần đã 'bò' về thăm...

Đến nay ...

Sau Hội nghị Trung Ương 6, nhân dân cả nước đang phỉ nhổ vào mặt ông Thủ Tướng đã bị bôi đen bởi những hành động đê hèn, ty tiện của đám đệ tử côn đồ Nguyễn Văn Hưởng, Tô Lâm và bị chính những hành động tham nhũng của cô con gái cùng Thống đốc Bình và nhóm các bố già Kiên - Quang - Anh - Trầm Bê lũng đoạn cả nền tài chính, tiền tệ Việt Nam ... Từ bất cứ hang cùng, ngõ hẻm nào cũng nghe thấy tiếng rên xiết của người dân đang oằn mình dưới cường quyền tàn bạo, bắt bớ người vô tội; đang bị bần cùng hoá bởi nạn thất nghiệp, bởi sự cướp bóc trắng trợn của bè lũ tham nhũng - lũng đoạn, của hàng trăm ngàn doanh nghiệp chết oan khuất....

Cả nước đang sôi sục vì cái Kết luận của HN TƯ 6, ngoài 129 'con tinh tinh' đã ngậm đầy đô la và bị khống chế như chính ngài đại biểu Dương trung Quốc thì đối với toàn thể dân tộc, sự phẫn uất đã lên đến đỉnh điểm! Không một giới chức nào từ nhà giáo, tri thức, học sinh, sinh viên, nhà khoa học, báo giới, công nông, đảng viên, toàn quân, toàn dân.... câu cửa miệng khi gặp nhau bên ly trà tửu là chửi đổng 'cái thằng mặt rỗ' bán nước, hại dân, phá hoại đất nước, tham nhũng hoang tàng, giết chết dân chủ cỏn con vừa có được, đàn áp người vô tội bởi chụp mũ "Chống phá nhà nước", bởi "Thế lực phản động", "bởi 02 cái bao cao su"....

Nhiều người hiểu biết thậm chí còn thấy không chịu nổi thay cho Người mang tiếng là Thủ Tướng của đất nước đã phải kêu lên "Cái chết còn đỡ nhục nhã hơn....".... Trước một thực trạng của đất nước lòng dân như vậy, thì bỗng nhiên lại thấy 01 Phó chủ tịch huyện Tiên Lãng bị bắt!

Thật nực cười lại chính là người bị bắt xem ra chẳng liên quan gì đến 'Chủ mưu cưỡng chế!'????

Có khác gì đây lại là sự bịp bợm của chính ngài Thủ Tướng để 'mua chuộc' sự nông nổi của người dân????

Nhưng có lẽ chẳng ai có thể cứ bị lừa mãi được!!! Nhân dân cả nước đều thấy rõ cội nguồn của 70% khiếu kiện cả nước là đất đai chính là cái Luật đất đai đã tước mất quyền sở hữu của nhân dân. Cái ngôn từ hoa mỹ 'Sở hữu toàn dân' thực chất chỉ là tấm áo giáp của tham nhũng, của bất công trong các chính sách đất đai, nhưng trên hết chính 'cái sở hữu toàn dân' là nguyên nhân sâu sa của sự mất dân chủ và làm cho người dân không có đến cái quyền riêng tư ngay trong chính ngôi nhà của mình! Bất cứ lúc nào đám công an, an ninh, cường hào ác bá đều có thể xộc vào tận nhà 'vì Sở hữu toàn dân' mà! Chính vì vậy mà Chính quyền Việt Nam phải bám víu bằng được, làm sao họ có thể từ bỏ được ' kho tiền' của họ? Làm sao họ có thể từ bỏ được cái quyên 'tự được phép' nhảy xổ vào nhà người ta khi cái Sở hữu toàn dân bị tước bỏ?


Ngài Thủ Tướng chỉ là kẻ bịp bợm tài ba từ cái Luật đất đai 'sở hữu toàn dân' mà thôi!

Trần Nguyên Hồng - Quan làm báo

KHÔNG! CHÚNG TÔI KHÔNG TRÁCH ÔNG ẤY!

Vụ Tiên Lãng: Gia đình ông Vươn không trách ông Khanh

Dù ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó Chủ tịch huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) đã bị bắt giam để điều tra trong vụ phá nhà ông Đoàn Văn Quý - em trai ông Vươn - song các thành viên trong gia đình ông Vươn không trách ông Khanh vì cho rằng ông chỉ là "nạn nhân".
Trao đổi với Báo Người Lao động, bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn, và bà Phạm Thị Báu, tức Hiền là vợ ông Đoàn Văn Quý, cho biết gia đình anh em ông Vươn không trách ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng.

Ông Nguyễn Văn Khanh đã bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hải Phòng khởi tố bị can và bắt tạm giam để điều tra về hành vi "Hủy hoại tài sản" trong vụ phá nhà ông Đoàn Văn Quý khi tiến hành cưỡng chế thu hồi đất trái luật đối với gia đình ông Đoàn Văn Vươn tại xã Vinh Quang (huyện Tiên Lãng) ngày 5-1-2012.

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hải Phòng đã khởi tố, bắt tạm giam ông Nguyễn Văn Khanh - nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng - về tội "Hủy hoại tài sản". 2 "quan xã" xã Vinh Quang và Trưởng phòng Tài nguyên Môi trường huyện Tiên Lãng cũng bị khởi tố với tội danh này nhưng cho tại ngoại. Theo Thượng tá Phạm Duy Diên -Chánh Văn phòng Công an TP Hải Phòng, vụ án hủy hoại tài sản tại khu vực đầm gia đình ông Vươn vẫn chưa dừng lại ở đây.

Theo đánh giá của gia đình ông Vươn, ông Khanh trước đó là người đã ủng hộ chủ trương có lợi cho các hộ nuôi trồng thủy sản ở địa phương. Gia đình cho rằng, ông Khanh là "nạn nhân" trong vụ cưỡng chế ngày 5-1 nên ông không thể không có mặt trong vụ cưỡng chế này. Bà Thương và bà Hiền cho biết, gia đình đã có văn bản xem xét trách nhiệm của ông Khanh và luôn giữ nguyên quan điểm ấy.


Chiều 23-10, trao đổi với báo chí, ông Lương Văn Trong - Phó Chủ tịch Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng - khẳng định, ông Nguyễn Văn Khanh là người từng phản đối việc thu hồi đầm của các chủ đầm ở huyện Tiên Lãng. Giờ đây, ông Khanh phải chịu trách hình sự thì cần xem xét nhưng người đứng đầu huyện Tiên Lãng, cụ thể là 2 ông Bùi Thế Nghĩa – Bí thư Huyện ủy Tiên Lãng và ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng.

"Việc cưỡng chế trái luật là xuất phát từ chủ trương và quyết định của ông Hiền" – ông Trong nêu rõ.

Ông Vũ Văn Luân – Thư ký Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng - cho rằng, ông Nguyễn Văn Khanh không phải không có lỗi, nhưng cái lỗi này do cơ chế "đẻ" ra.

Bà Thương và bà Hiện sống trong căn nhà dựng tạm sau khi ngôi nhà gạch
bị phá trong vụ cưỡng chế
Trong buổi lắng nghe ý kiến người dân và Liên chi hội vào ngày 8-10-2010, ông Khanh đã phát hiện bất cập trong việc thu hồi và lên tiếng phản đối việc cưỡng chế đầm. Ngày 5-1, khi huyện Tiên Lãng tiến hành cưỡng chế, dù không phải là Phó chủ tịch phụ trách nông nghiệp, nhưng ông Khanh vẫn phải là Trưởng đoàn cưỡng chế.

Theo ông Luân, ông Khanh đã bị "đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan từ chủ trương của Thường vụ và UBND huyện Tiên Lãng.

Ông Luân cho rằng, ông Khanh có cái sai do không bảo vệ được quan điểm của mình tới cùng để xảy ra hậu quả, tuy nhiên với những gì ông Khanh đã làm cho thấy nguyên Phó Chủ tịch huyện không đáng chịu kết cục như vậy.

Trong một lần trả lời báo chí trước khi bị khởi tố và bắt tạm giam, ông Nguyễn Văn Khanh thừa nhận, "cũng có những sai sót nhất định" trong quá trình thực hiện công vụ. "Lúc đầu cũng chỉ nghĩ xử lý nhẹ nhàng thôi nhưng không ngờ nặng nề quá. Mình bị quy trách nhiệm không thành khẩn nhận khuyết điểm, nên áp dụng tình tiết tăng nặng" - ông Khanh bộc bạch.

Theo nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng: "Trong quá trình cưỡng chế nhà, tác nghiệp có liên quan đến mình một chút cũng muốn im lặng vì cái chung, cũng nghĩ chỉ bị cảnh cáo không ngờ đến mức này. Khi bàn về cưỡng chế, tôi không được tham dự buổi nào. Thậm chí, khi họp Thường vụ về việc cưỡng chế, có giấy mời nhưng lại cử tôi đi việc khác".

Trọng Đức

by Lý Tưởng Người Việt

HSTSLacuaVN

(trả lơì emails của người bên kia giới tuyến và cũng xin là lời tâm sự chân tình gởi đến tất cả những người anh em bộ đội, công an Cộng Sản có tinh thần tiến bộ và có lòng yêu thương đất nước.)

Tôi và anh dẫu không cùng chiến tuyến
Nhưng đôi lòng đều nghĩ đến quê hương
Tôi nghĩ đến quê, mong người nước Việt
Được sống như dân các nước siêu cường !

Bởi lẽ tự do, công bình, dân chủ
Là ước mơ chính đáng của nhân loài
Bởi đạo đức, tài năng là yếu tố
Để dân tộc mình tiến bộ cùng ai

Dân ta có nhiệt tình, bao tuổi trẻ
Đã dấn thân vì đất nước, quên mình
Có tài năng như nụ hoa vừa hé
Đang kêu gào, tha thiết một bình minh !!

Anh nghĩ đến quê ??? thấy không, nước Việt
Đời nhục nhằn như kiếp sống ngựa, trâu
Để phục vụ đảng độc tài qủy quyệt
Bán nước, buôn dân, luồn cúi Nga, Tàu !

Anh nghĩ đến quê ??? Nhìn xem, dân tộc:
Bới rác, ăn xin, câm điếc, đui mù !
Niên thiếu quăng đời vào cơn bão lốc
Người yêu giống nòi tù ngục âm u ...

Anh nghĩ đến quê: Bề ngoài hào nhoáng
Đảng ở vi la, dân sống gầm cầu
Đảng vui chơi, dân mệt nhoài kiếm sống
Đảng tiệc linh đình, dân đói khoai, rau

Gần thế kỷ trên ngôi cao, chức trọng
Vài triệu dân, đảng giết đã thuần tay!
Đảng, kẻ không tim, vội vàng nhuộm óc
Vì miếng mồi danh lợi để lòng thay !!!

Này anh ạ, đảng dù gian khéo thật
Bánh vẽ kia, lừa mị đám dân hiền
Chính vì thế, đảng phơi bày bản chất
Gian dối, độc tài, vô đạo, đảo điên !

Tôi với anh, hai lòng, hai chiến tuyến
Nên nghịch chiều khi nghĩ đến quê hương
Tám chục triệu dân, ai người hiểu biết
Đều oán anh và hận đảng lật lường !

Nhưng thưa anh, vở tuồng đang đoạn kết
Giờ hạ màn chắc chắn chẳng xa đâu !
Luật vay trả, gian hùng là tự diệt
Can đảm lên anh, đến với hoàn cầu !

Hãy về đây, anh ơi, đường dân tộc
Với chúng tôi, vì chính nghĩa, cùng đi !
Hãy bỏ đảng kẻo uổng người tim óc
Miệng ngàn năm, bia ấy có hay gì !?

Về để được ngẩng cao đầu mà sống
Sống kiên cường, bất khuất: một người trai !
Mau anh nhé, kìa quê hương, dân tộc
Cần bàn tay, cần tim, óc nhân tài !!!

Ngô Minh Hằng

by Lý Tưởng Người Việt
Lý thuyết trò chơi là một ngành khoa học nghiên cứu các phản ứng chiến thuật giữa các người chơi khi họ chọn những hành động khác nhau để đạt được kết quả tối đa. Khởi đầu lý thuyết được dùng phân tích và dự đóan chiến thuật quân sự và ngọai giao góp phần đánh đổ thể chế cộng sản Âu Châu. Đến nay nó được ứng dụng vào mọi ngành khoa học thực dụng, như việc thiết kế người máy hay vận động tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ. Sự hữu dụng của lý thuyết đã được chính thức công nhận với 8 học giả đọat giải Nobel kinh tế và năm nay giải lại vừa được trao cho hai học giả Alvin Roth và Lloyd Shapley.
Lý thuyết trò chơi thường dựa trên năm yếu tố cơ bản: người chơi (players); giá trị gia tăng (added values); quy tắc hay luật chơi (rules); chiến thuật (tacties) và phạm vi trò chơi (scope). Bài viết xin bám sát 5 yếu tố cơ bản nói trên giúp bạn dễ dàng tham gia cuộc chơi đánh tham nhũng để thấy "Chơi Mà Thực – Thực Mà Chơi".
 
Người Chơi (Players)
Hai nhân vật khởi đầu cuộc chơi là Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Cả hai cùng đều là người miền Nam, đều là đàn em của Võ văn Kiệt, đều rất thực tế và trước đây cả hai đều nhắm đến cái ghế Thủ Tướng.
Nguyễn Tấn Dũng được đồn là xuất thân từ một gia đình cộng sản chính gốc, có tầm nhìn và tài lãnh đạo hơn hẳn các lãnh đạo cộng sản khác. Trương Tấn Sang được tiếng là lì đòn, chịu đấm ăn xôi, thường nói xuôi nói ngược chiều lòng người, nhưng lại vướng vào tham nhũng Nam Cam và đông thê nhiều thiếp. Vì thế Nguyễn Tấn Dũng được Võ văn Kiệt thu xếp để hai lần làm Phó Thủ Tướng rồi đưa lên Thủ Tướng.
Đến Đại Hội Đảng lần thứ 11, Trương Tấn Sang muốn giành chức Tổng Bí Thư, nhưng Nguyễn Tấn Dũng tìm mọi cách ngăn cản. Ông Sang ngấm ngầm đưa ra một hình ảnh Nguyễn Tấn Dũng vừa tham nhũng vừa yếu kém trong việc điều hành quốc gia. Nhờ vậy có lúc dư luận tin rằng Trương Tấn Sang sẽ nắm chức Tổng Bí thư để cân bằng quyền lực ngày càng gia tăng của Nguyễn Tấn Dũng.
Cuối cùng các phe cánh trong đảng Cộng sản trao chức Tổng Bí Thư cho Nguyễn Phú Trọng. Ông Trọng một nhà khoa bản nắm lý thuyết cộng sản nhưng xa rời hiện thực. Ông nói như thuộc và trả bài, nói và làm như không hiểu thực tế đảng mà ông đang sinh họat, thực tế xã hội và thực tế thế giới mà ông đang sống. Ông xa cách thực tế đến độ không ai hiểu ông ta muốn nói điều gì vì thế bà con Hà Nội đặt ông là Trọng Lú.
Ông Trọng lại bị bệnh tim và ngay sau Đại Hội 11 có tin đồn ông sẽ chỉ làm nửa Nhiệm kỳ 5 năm, nghĩa là giữa năm 2013 sẽ có người thay thế chức Tổng Bí Thư. Việc đảng Cộng sản thu xếp đưa ông Trọng lên cho thấy cuộc khủng hỏang lãnh đạo bắt đầu. Dấu hiệu Đại Hội 11 là Đại Hội cuối cùng của đảng Cộng sản Việt Nam.
Trương Tấn Sang thì được thu xếp làm Chủ tịnh nhà nước một chức vụ lễ nghi hình thức. Vì không trực tiếp cầm quyền, không được nắm tài sản của quốc gia nên dễ cho ông Sang tuyên bố tham nhũng như sâu và "một con sâu đã nguy hiểm huống gì một bầy". Câu tuyên bố nhằm ám chỉ ông Dũng và phe cánh. Nhưng khi tuyên bố như trên ông Sang quên rằng đàn sâu tham nhũng đã được sinh ra và được thể chế chính trị mà ông đang đại diện nuôi dưỡng.
Tham nhũng theo định nghĩa được nhiều người chấp nhận là những hành vi cố tình không tuân thủ các nguyên tắc công minh nhằm trục lợi cho cá nhân hoặc cho những kẻ có liên quan tới hành vi đó. Bản chất của thể chế tòan trị cộng sản chính là mầm mống phát sinh và nuôi dưỡng tham nhũng.
Trong thể chế cộng sản Chính Phủ, Quốc Hội, Tư Pháp và tất cả đòan thể chính trị, các cơ sở kinh tế đều dưới sự kiểm soát và quản lý của đảng Cộng sản. Để xây dựng và củng cố thể chế, đảng Cộng sản cần một tầng lớp cai trị lấy sự trung thành với đảng làm căn bản cho việc phân phối phúc lợi tập thể, quyền lực và tài sản quốc gia. Khi đảng Cộng sản phải chấp nhận kinh tế thị trường thì sự yếu kém về mặt chính trị bộc lộ. Các hoạt động bao che, bè phái, ràng buộc gia đình, dòng họ, bạn bè, ... dẫn đến tình trạng tham nhũng xâu xé đất nước như hiện nay.
Tháng 11-2009, Đại biểu Quốc Hội Trần Thị Quốc Khánh (Hà Nội) chất vấn Nguyễn Tấn Dũng vì sao "các báo cáo của Chính phủ năm 2008 và năm 2009 cho thấy còn trên 250 vụ việc tham nhũng kéo dài đã có ý kiến của Thủ tướng và 380 vụ việc đã có kết luận của các bộ, ngành nhưng chưa được các cơ quan và ủy ban nhân dân các cấp thực hiện". Ông Dũng bó tay thú nhận họ là người của đảng Cộng sản của hệ thống chính trị và "hơn 3 năm nay làm Thủ tướng tôi cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, tôi cũng muốn học theo đồng chí Phạm Văn Đồng". Ông Dũng gián tiếp thú nhận cá nhân và nhà nước do ông đại diện thiếu thực quyền để xử lý cán bộ đảng.
Nói rõ ra phương cách để giới hạn và kiểm sóat tham nhũng phải là tam quyền phân lập, là công khai, minh bạch, là nêu rõ trách nhiệm, là tự do báo chí, là tự do chính trị, là đa nguyên đa đảng. Những điều trên khi khai mạc Hội Nghị lần thứ 5 Nguyễn Phú Trọng đã công khai bác bỏ. Nhưng điều ông Trọng bác bỏ lại chứng tỏ ngay trong guồng máy cầm quyền đã có những người nhận ra bản chất tham nhũng và phương cách kiểm sóat tham nhũng.
Ngược lại Nguyễn Phú Trọng lại tin vào phương cách "phê và tự phê" và muốn lấy Nguyễn Tấn Dũng làm con dê tế thần. Thế cờ đưa ra Hội Nghị 6 với kết quả thê thảm đến độ Nguyễn Phú Trọng tủi thân nức nở xin các đồng chí thứ lỗi. Ông Sang thiếu tâm lý vì nếu ông Dũng bị xử lý thì nhiều người rồi cũng sẽ bị mang ra xét xử. Ông buộc các Ủy viên Trung Ương phải làm một cuộc "đảo chánh cung đình" phủ nhận quyết định của Bộ Chính Trị.
Trương Tấn Sang thua nhưng không chị bỏ cuộc, ngay sau đó lại xúi cử tri (đảng viên thuộc phe cánh ?) đánh "đồng chí X". Ông Sang tuyên bố nếu không dẹp được "đồng chí X" thì về quê đuổi gà coi vịt. Dấu hiệu cho thấy trò chơi sẽ còn nhiều sôi nổi.
Việc ông Trọng và ông Sang không dám nêu đích danh ông Dũng trước công chúng cho thấy họ vẫn xem tham nhũng chính là lỗi của ông Dũng và là chuyện nội bộ đảng Cộng sản. Có đảng viên đã lên tiếng kêu gọi triệu tập Đại Hội giữa kỳ gồm các đại biểu tham dự Đại Hội 11. Biết đâu Đại Hội này là để biểu quyết chọn lựa giữa đồng chí X, hai đồng chí Sang Trọng.
Nguyễn Tấn Dũng quyền biến hơn, trong đảng ông âm thầm thuyết phục trách nhiệm không phải tại riêng ông mà của tòan Bộ Chính Trị và của những người đi trước ông để lại. Ông chỉ là người thừa hành trách nhiệm đảng giao, bản thân ông không muốn xử lý bất cứ ai. Ra ngòai ông còn vượt xa hơn một bước là nghiêm túc nhận trách nhiệm và "… xin nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân" và hứa sẽ khắc phụ. Nếu nhìn từ phía những kẻ cầm quyền ông Dũng xứng đáng là người lãnh đạo.
Về phía người dân ai dám tin khi cũng chính ông Dũng trong lễ nhậm chức Thủ Tướng đã ngẩng cao đầu tuyên bố "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay." Khủng hỏang lãnh đạo và khủng hỏang niềm tin chính là hiện trạng Việt Nam.
Tham nhũng không phải chỉ là lỗi mà là tội trước pháp luật và khi tham nhũng cấu kết với ngọai bang là tội phản quốc. Tham nhũng trực tiếp ảnh hưởng đến mọi tầng lớp vì thế nhiều người đã nhập cuộc đấu tranh. Thí dụ như câu chuyện về đồng chí X qua tin đồn đã loan truyền khắp nơi. Người đưa tin người truyền tin chính là những người trực tiếp tham gia cuộc chơi. Việc dư luận đòi ông Dũng từ chức đã thành một sức ép bắt ông Dũng và đảng Cộng sản phải nhận lãnh trách nhiệm.
Trò chơi đã chuyển từ thế tiêu cực chống tham nhũng sang một thế tích cực đánh tham nhũng. Ý thức của người dân không chỉ giới hạn trong việc đánh đồng chí X, mà là đánh đổ tham nhũng, đánh đổ cái thể chế tạo ra và nuôi dưỡng tham nhũng. Như thế trò chơi đánh đồng chí X sẽ là trò chơi cho tất cả mọi người quan tâm đến sự sống còn của dân tộc.
Có tin cho rằng bạn Nguyễn Phương Uyên vừa bị an ninh bắt vì phân phát truyền đơn "Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng". Việc đánh tham nhũng của bạn Nguyễn Phương Uyên là tấm gương cho mỗi người chúng ta noi theo học hỏi.
121018104330 nguyen_phuong_uyen 
Nguyễn Phương Uyên sinh viên 20 tuổi lên tiếng kêu gọi tham gia đánh tham nhũng.
 
Giá trị gia tăng (Added values):
Khai mạc Hội nghị lần thứ 4, Nguyễn Phú Trọng đã long trọng tuyên bố chỉnh đốn Đảng vì sự sống còn của đảng, của chế độ. Nghĩa là chống tham nhũng là trận chiến sống chết của đảng Cộng sản Việt Nam.
Việc đập thủy điện Đakrông, Quảng Trị vỡ để lộ ra bê tông xen lẫn đất và gỗ mục. Đập Sông Tranh 2 thì bị rỉ khi chưa họat động. Rồi các vụ động đất liên tục xảy ra xung quanh khu vực Trà My - Quảng Nam. Nếu các đập thủy điện bị bể sẽ nhấn chìm hàng triệu sinh mạng trong vùng hạ lưu ba tỉnh Quảng Trị, Quảng Nam, Quảng Ngãi. Tình trạng cho thấy tham nhũng đã đến mức xem thường mạng sống của hàng triệu con người. Tình trạng này cần dứt khóat không thể tiếp diễn xảy ra.
Đánh tham nhũng về phía người dân không còn gì để mất. Càng đánh tham nhũng người dân càng ý thức được những gì họ đã bị đảng Cộng sản cướp đi và càng thấy đảng Cộng sản cuống cuồng vừa phải xin lỗi vừa phải lo sợ về sự sống còn.
Giá trị của cuộc đánh tham nhũng vô cùng to lớn càng tham dự thì càng nhận rõ giá trị trận đánh. "Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng" khẩu hiệu ngắn gọn nhưng nêu rõ giá trị của cuộc đấu tranh sống còn giữa đảng Cộng sản và dân tộc Việt Nam.
 
Quy tắc hay luật chơi (Rules)
Trò chơi nào cũng có luật của nó. Đảng Cộng sản đang độc quyền cai trị vì thế luật đảng được ứng dụng vào cuộc chơi. Khởi đầu Nguyễn Tấn Dũng được mang ra Bộ Chính Trị, rồi mang ra Trung Ương và có thể là Đại Hội giữa kỳ.
Như đã trình bày bên trên luật chơi của đảng Cộng sản đã có từ lâu nhưng cách hai ông Sang Trọng chơi lại không đúng luật. Như ông Trọng lạm dụng quyền hành gấp rút triệu tập Hội Nghị 6. Hay như ông Sang ngay sau Hội Nghị lại tiếp tục công kích "đồng chí X" và tuyên bố chơi tới cùng. Điểm mạnh của đảng Cộng sản là bí mật nội bộ và kỷ luật sắt. Các điểm mạnh này nay không còn nữa. Chơi không đúng luật chơi là dấu hiệu đổ vỡ từ bên trên đảng Cộng sản Việt Nam.
  Khai Mạc Quốc hội 20-10-2012 Kẻ Thắng "Hồ Hởi" Người Thua "Âu Sầu".
Nguyễn Tấn Dũng biết nắm quyền lực, nắm tâm lý tầng lớp cầm quyền và biết trong đảng không có người thay thế nên dầu biết bị chơi xấu nhưng vẫn chưa thực sự phản đòn. Trên thực chất đây là một cuộc tranh chấp quyền lực giữa đảng và nhà nước nên chiến thuật của ông Dũng là nhắm đến sự tồn tại của thể chế. Chiến thuật của ông có phạm vi rộng hơn sẽ nêu ra ở phần tới.
Ngòai luật của đảng còn có luật pháp quốc gia. Nhưng luật pháp quốc gia lại chỉ áp dụng cho người dân hay cho cán bộ cấp thấp. Ngay cả khi người dân lên tiếng chống tham nhũng họ phải lãnh một hậu quả khó lường. Nhà báo Hòang Khương vì dàn cảnh hối lộ mà lãnh 4 năm tù. Hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải cũng bị 4 năm tù vì đưa tin vụ án PMU 18. Khoản 4 điều 101 của dự luật Phòng Chống Tham Nhũng còn quy định: "Cơ quan báo chí, phóng viên đưa tin về hành vi tham nhũng có trách nhiệm cung cấp thông tin, tài liệu theo yêu cầu của cơ quan có thẩm quyền để phục vụ cho việc xác minh, làm rõ hành vi tham nhũng". Trong việc chống tham nhũng báo chí vốn đã câm không được nói, nay khỏan dự luật sẽ được áp dụng xem như bịt miệng không cho báo chí ú ớ.
Giới báo chí mà còn bị tù tội nói gì đến người thường. Lấy trường hợp bạn Nguyễn Phương Uyên vừa bị an ninh bắt vì phân phát truyền đơn "Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng" làm một thí dụ điển hình.
Trên thực tế, ngòai luật đảng và luật pháp, còn có luật tự nhiên. Theo luật tự nhiên điều gì càng bị che dấu thì lại càng được nhiều người muốn biết muốn nghe qua dạng tin đồn. Một đồn thành Mười. Mười đồn thành Trăm… Đồn xong đến Đóan. Đồn Đóan trở thành tin chính thức. Tin chính thức trở thành kỳ vọng.
Như trong thời gian họp Hội Nghị 6 cả nước đồn rùm Nguyễn Tấn Dũng ít nhất phải từ chức hay phải vào tù … đến lúc Nguyễn Phú Trọng mếu máo loan tin thì kỳ vọng trở thành thất vọng mọi người xoay sang bình luận về tài nghệ của hai ông Trọng Sang … Trong lý thuyết trò chơi tin đồn là luật của tự nhiên. Muốn kiểm sóat tin đồn phải xây dựng niềm tin bằng công khai và minh bạch.
Luật của tin đồn mạnh vô cùng. Việt Nam Cộng Hòa nhanh chóng sụp đổ do tin đồn. Cộng sản tung tin mất tỉnh này tỉnh kia. BBC chụp tin và loan  tin mất tỉnh này tỉnh nọ. Thế rồi quân đội phải rút, dân bỏ chạy, cộng sản cứ thế mà tiếp thu. Đến 30 tháng 4 Tổng Thống Dương Văn Minh phải tuyên bố tan hàng.
Xưa cộng sản chủ động tung tin thì nay trong trận đánh tham nhũng họ hòan tòan bị động. Nguyễn Tấn Dũng và cả một guồng máy cộng sản phải điên đầu vì không kiểm sóat được tin đồn.
Cuối cùng muốn chơi thì phải biết người và muốn thắng thì phải biết ta. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng là quy tắc bất biến. Có biết luật chơi này thì mới có thể phân biệt đối phương và đồng minh cũng như mới nhận ra chiến thuật của những người tham dự.
 
Chiến Thuật (Tactics)
Chiến thuật là phương cách đánh.
Đến đây bạn có thể thấy Nguyễn Phú Trọng liên tiếp giữ thế công, không để đối phương ngừng nghỉ, và chỉ muốn cuộc chiến thu gọn trong nội bộ đảng Cộng sản. Cả một guồng máy đảng và nhà nước cộng sản đã phải ngừng nghỉ 15 ngày mà không được kết quả gì. Ngược lại nó làm chính ông mệt mỏi và không ít người trong Trung Ương Đảng bất mãn xem thường khả năng lãnh đạo của ông.
Trong bài "Trương Tấn Sang Qua Vụ Bầu Kiên", người viết nhận xét ông Sang sử dụng chiến thuật "con lật đật". Chiến thuật này không có gì là rõ rệt, lúc thì ngã sang bên này lúc ngã sang bên kia, nói nhiều nhưng hành động thì ít. Dường như ông đang đeo đuổi một vai trò hạ hỏa trung gian hơn là thực tâm đánh tham nhũng. Khi còn Nguyễn Phú Trọng để đối chọi Nguyễn Tấn Dũng, thì chiến thuật con lật đật của ông Sang còn có chút giá trị. Nhưng nếu ông Trọng nghỉ chơi không có người khác thay thế ông Sang sẽ phải thay đổi chiến thuật. Xét ra ông Sang muốn mở rộng cuộc chơi vượt ra ngòai phạm vi đảng Cộng sản và sẽ dễ dàng ngả về phe thắng thế.
Nguyễn Tấn Dũng là người nắm nhà nước, nắm thực quyền nên chiến thuật của ông có phần khác. Lấy thí dụ khi biết rõ kinh tế đang suy giảm và đối thủ muốn mang ông ra làm con vật tế thần, ông cho loan tin tàu Trung cộng cắt cáp tàu Bình Minh để lái dư luận quên đi các thất bại kinh tế và nạn tham nhũng bất trị. Hay khi Hoa Kỳ thay đổi chiến lược hướng về Biển Đông ông cũng gởi những dấu hiệu khá tích cực là ủng hộ lập trường của Hoa Kỳ. Qua bài "Theo Mỹ Cứu Đảng ?" người viết đã trình bày các chiến thuật ông Dũng khá chi tiết. Ông Dũng còn nắm được khá nhiều tin tức của các đối thủ chính trị nhưng chưa đem ra sử dụng chứng tỏ ông còn rất sung sức trong cuộc chơi và có khả năng để tung những thế đánh một cách bất ngờ.
Về phía người dân, số lượng người tham dự càng ngày càng cao, khả năng của các tay chơi càng ngày càng cao. Mặc dù chưa có tổ chức nhưng tính đa dạng, uyển chuyển, thích ứng với tình huống và tự nguyện phân công công tác, tạo cuộc chơi càng ngày càng thuận lợi bắt buộc các phe cánh trong đảng Cộng sản phải thực sự quan tâm.
Vì chưa có tổ chức và thực lực nên phía dân chủ phải biết người biết ta để phân biệt đối phương và đồng minh cũng như mới nhận ra chiến thuật của những người tham gia. Hiện nay phía dân chủ còn trong thế đỡ hoặc đánh theo để bẻ gẫy chiến thuật để bắt đối phương phải thay đổi chiến thuật. Để kết liễu trò chơi, phía dân chủ đang chủ động hơn tung ra các chiến thuật bắt đối phương phải bị động thay đổi chiến thuật.
 
Phạm vi của Trò Chơi (Scopes)
Thật ra trò chơi đánh tham nhũng chỉ là một phần trong trò chơi rộng hơn do Hoa Kỳ chủ động: trò chơi mang dân chủ đến cho mọi dân tộc.
Thật vậy mọi biến động tại Việt Nam đều có thể trở thành biến động cho Trung cộng. Trung cộng dứt khoát không muốn Việt Nam trở thành một Miến Điện. Trung cộng muốn các bè phái trong đảng Cộng sản tiếp tục đấm đá để họ dễ tạo ảnh hưởng và kiểm sóat các tay chơi. Còn Hoa Kỳ thì đã công khai đưa ra chiến lược dân chủ hóa tòan cầu và chiến lược quân sự quay về biển Đông. Các quốc gia khác cũng thế đều quan tâm đến các thay đổi tại Việt Nam để hành động mang lại kết quả tốt nhất cho quốc gia mình.
Tới đây hy vọng bạn đã nhận ra trò chơi không phải chỉ tóm gọn trong đảng Cộng sản, nó ảnh hưởng đến mọi người Việt Nam, và ảnh hưởng đến tòan thế giới.
Trên chỉ là 5 yếu tố cơ bản. Bạn có thể thấy các yếu tố này uyển chuyển hỗ tương nhau tạo cho cuộc chơi mỗi lúc một phức tạp hơn. Ngòai ra cuộc chơi còn bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bất ngờ như Nguyễn Phú Trọng đứng tim chết hay chiến tranh thình lình xảy ra.
Trò chơi còn đòi hỏi người chơi phải sáng suốt không để lâm vào tình trạng bi thảm. Như tức nước vỡ bờ, người dân đứng dậy, khi ấy người nổi dậy có thể lôi Nguyễn Tấn Dũng ra đường bằm xé hay người xấu có thể thay nhau hành hạ Nguyễn Thanh Phượng con gái ông Dũng. Vì trong trò chơi ông Dũng và cô Phượng là hai nhân vật bị lên án dữ nhất. Cuộc chơi vì thế luôn cần sự sáng suốt từ mọi phía.
 
Kết Luận
Trong thể chế dân chủ tính công khai và tranh luận cởi mở gởi các thông điệp rõ ràng và khả tín về các mục tiêu và thành quả cuộc chơi. Nhưng nếu chúng ta không tham dự, như theo dõi các cuộc tranh luận để chọn người đại diện, nếu chúng ta không tham gia các đảng chính trị thì việc thua thiệt là tại chúng ta.
Còn dưới thể chế độc tài tòan trị khó mà đóan được những chủ đích của tầng lớp cầm quyền. Sự nhượng bộ có thể chỉ là giai đọan, lời hứa thường không được tôn trọng. Vì thế cái giá của cuộc chơi thường phải trả cao hơn. Nhưng kết quả sẽ giá trị hơn, như trận đánh tham nhũng là trận đánh sống còn giữa đảng Cộng sản và dân tộc Việt Nam. Muốn có dân chủ thì phải tham gia cuộc chơi, càng nhiều người chơi thì cái giá càng giảm cho mỗi người và kết quả càng thể hiện rõ rệt.
Bài viết hy vọng đã gợi ý bạn đọc "chơi mà thực thực mà chơi" không chơi thì đừng trông mong có tự do có dân chủ có hòa bình và thịnh vượng.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
25/10/2012
Nguyễn Quang Duy, 9-2012, "Trương Tấn Sang Qua Vụ Bầu Kiên"
Nguyễn Quang Duy, 6-2012, "Theo Mỹ Cứu Ðảng ?"
 tin cho rằng bạn Nguyễn Phương Uyên vừa bị an ninh bắt vì phân phát truyền đơn  "Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng". 
by Lý Tưởng Người Việt
bobaSự kiện các nhà hoạt động dân chủ, các nhà báo tự do bị bắt giam, bị truy tố và bị tuyên phạt những bản án hết sức nặng nề và gần đây việc cơ quan an ninh bắt giam các nhạc sỹ trẻ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình mà theo thông tin chính thức từ tòa án nhân dân Thành Phố thì hai nhạc sỹ trẻ sẽ được đưa ra xét xử vào ngày 30 tháng 10 sắp tới đây. Vào vụ việc các cơ quan an ninh bắt giam nữ sinh Nguyễn Phương Uyên từ hôm 14 tháng 10 vừa qua thêm một lần nữa cho thấy rằng Hiến Pháp nước CHXHCN Việt Nam thực chất là một cái bẫy giết người. Trước khi bàn tiếp về vấn đề đó, chúng tôi xin được trích dẫn một số điều khoản trong Hiến Pháp về những quyền cơ bản của người dân:
 Điều 68 – Mọi người đều được quyền tự do đi lại và cư trú: Như vậy, căn cứ vào này thì mọi người Việt có quyền đi lại và cư trú trong phạm vi đất nước của mình. Căn cứ vào điều đó, những người dân oan bị cướp đoạt nhà cửa, ruộng đất ở các địa phương trong nước đương nhiên được quyền tập trung về Hà Nội để khiếu kiện mà không vi phạm pháp luật. Vậy việc các cơ quan an ninh của đảng và nhà nước CSVN bắt những người dân oan ở Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng giải giao về các địa phương giam giữ nhiều lần trong thời gian qua, cũng như việc nhiều lần bắt giữ Bùi Thị Minh Hằng ở Sài gòn trục xuất về Vũng Tàu hoặc vụ việc bắt  Huỳnh Thục Vy bị bắt ở Phường Cô Giang, Sài gòn rồi trục xuất về Quảng Nam… là những vi phạm trắng trợn hiến pháp của các cơ quan thực thi pháp luật. Hay Hiến Pháp nước CHXHCN Việt Nam thực chất chỉ là cái bẫy giết người?
Cha Lý trong một nhà tù nhỏ
Điều 70 được quy định trong Hiến Pháp thì mọi người dân được quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo. Căn cứ vào điều này nhiều người dân Việt Nam đã thực hành tín ngưỡng theo đức tin của họ, vậy mà nhiều tu sỹ và đồng đạo Phật Giáo Hòa Hảo cứ liên tục bị sách nhiễu mỗi khi họ đến các Đạo Tràng để tu tập, thậm chí nhiều người còn bị bắt giam, đánh tra tấn đến dã man, nhiều tín hữu đã phải tự thiêu để bảo tồn đạo pháp và nhiều tu sỹ, cư sỹ bị kết án với những mức án rất nặng nề như cư sỹ Nguyễn Văn Lía, cư sỹ Trần Hoài Ân, tu sỹ Võ Văn Thanh Liêm, Võ Văn Thanh Long, đồng đạo Mai Thi Dung, Võ Vă Bửu… đều phải chịu án tù vì không chịu từ bỏ ăn chay niệm Phật. Các Thánh Thất Cao Đài ở nhiều nơi cũng bị phá hủy, nhiều đạo hữu và các chức sắc của Đạo Cao Đài cũng bị tù đày lao lý chỉ vì họ thực hành đức tin của họ. Tại nhiều nơi trong nước các hội thánh Tin Lành cũng triền miên bị sách nhiễu, các tín hữu ở nhiều nơi luôn bị ngăn cấm thực hành đức tin, nhiều người vì không chịu bỏ đạo thậm chí đã bị tra tấn đến chết. Nhiều mục sư bị cấm hành đạo, bị bắt bớ giam cầm với những bản án nặng nề để khủng bố tinh thần những ai còn dám lánh dữ làm lành, dám đi tìm kiếm sự công bình và sự sống đời đời nơi Chúa. Nhiều ngôi thánh đường, nhiều nhà xứ và đất đai tài sản của giáo hội Công giáo bị phá hủy bị cướp đoạt như Thái Hà, Tam Tòa,, Loan Lý, Cồn Dầu, Giáo Hoàng Học Viện Thánh Pio… 
Nhiều Linh Mục hiện vẫn đang bị quản thúc, quản chế, nhiều vị Linh Mục, Giám Mục từng bị tù đày ở khắp các nhà tù từ Nam ra Bắc mà không ít đã bị tra tấn đến chết trong các nhà tù vì đói khát vì đau ốm, bệnh tật mà không được điều trị bằng thuốc men. Nhiều chùa chiền cũng bị trưng thu, đạo hữu bị ngăn cấm đến chà lễ phật, các mùa Đản sanh hay Vu Lan Báo Hiếu cũng bị ngăn cấm tổ chức trai đàn, nhiều tu sỹ từ Đại Đức cho đến Hòa Thượng cũng từng bị tù đày lao lý và sau khi mãn án tù ở nhà tù nhỏ thì còn phải chịu án quản chế suốt đời ở nhà tù lớn… chỉ vì điều 70 trong hiến pháp cho phép họ được tự do tín ngưỡng và vì tin như vậy mà họ đã lụy vòng lao lý. Phải chăng Hiến Pháp chính là cái bẫy để giết người?
Điều 69 – Của Hiến Pháp quy định rằng mọi người dân đều có quyền  tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền hội họp, lập hội, biểu tình. Căn cứ vào quyền của mình được quy định trong điều 69, một số người Việt Nam đã lập hội như Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, Hội Bảo Vệ Quyền Lợi Của Người Lao Động, Công Đoàn Độc Lập, Hội Công Luật, Công Án Bia Sơn, Hội Bạch Đằng Giang… và không lâu sau khi vừa công bố sự ra đời của hội thì những người sáng lập cũng như những hội viên đầu tiên đã phải ra tòa, bị kết án nặng nề vì dám tin vào điều 69. Cũng với điều 69 này nhiều người hiểu lầm rằng pháp luật nhà nước cho phép họ được yêu được ghét và được bày tỏ tình cảm của mình về cái ghét cái yêu, nhưng họ đã lầm to vì ở trong cái thể chế cộng sản này con người ta không được nói ghét mà chỉ được nói yêu, nói yêu cả những cái mình ghét, nói tốt cho cả những cái xấu xa thối nát, phải tung hô phải sùng bái cả những kẻ mà mình biết rỏ là tội đồ của dân tộc… Vì vậy mà Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Blogger tạ Phong tần và Phan Văn Hải phải chiụ mức án tới 26 năm tù… Vì vậy mà nhạc sỹ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình sắp phải ra tòa lãnh án vì các nhạc sỹ trẻ đã dám nói yêu cái mình yêu và ghét cái mình ghét: Khốn nạn thay! Cũng do sự hiểu lầm cái điều 69 đó mà nữ sinh Nguyễn Phương Uyên cũng lụy vòng lao lý gần đây.
Điều 71- Quy định rằng mọi người dân đều có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, cũng bởi tin vào điều này mà mục sư Phạm Ngọc Thạch từng phải bị công an đánh gãy xương hàm, ông Trịnh Xuân Tùng bị công an đánh gãy cổ, chết tươi, vì không đội nón bảo hiểm, rồi cá anh Nguyễn Văn Khương cũng bị đánh  chết vì thiếu nón bảo hiểm lúc tham gia giao thong… rồi cháu Hoàng Thị Tú cũng bị công an bắn què chân vì đi dự sinh nhật mà không đội nón bảo hiểm… Và nhiều, nhiều nữa những người dân Việt vì quá tin vào hiến pháp mà lụy vòng lao lý hay thậm chí là vong mạng..
Còn một điều nữa mà hình như cả dân tộc cũng đang nhầm, đó là điề Điều 52 – Quy định rằng mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Nói vậy mà không phải vậy! Đây nhé, trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết người chỉ chịu mức án 4 năm tù, trong khi đó nhà báo Hoàng Khương chỉ viết vài bài báo chống tham nhũng để cứu người cũng  bị mức án 4 năm tù. Trần Huỳnh Duy Thức viết một số bài tham luận để giúp khai thông dân trí cho người Việt Nam đang sống trong sự u tối do bị bưng bít thông tin thì bị mức án  bằng với mức án một công an giết chết 4 mạng người, anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cũng tưởng mình có thực quyền tự do ngôn luận nên đã thực hành cái quyền tự do ngôn luận đó trong việc viết nhật ký cá nhân rồi cũng bị mức án bằng một công án giết chết 3 mạng người… 
Và chúng tôi cũng chưa thể tiên liệu được với mấy ca khúc của mình sáng tác theo sự quy định về quyền dân sự của mình được pháp luật và hiến pháp bảo vệ chiếu theo điều 69 rồi đây hai nhạc sỹ Việt Khang và Anh Bình sẽ phải nhận mức án bằng bao nhiều mạng người do công an giết đây? Cả đồng chí Ết Xờ nữa... điều hành quản lý các tập đoàn kinh tế của nhà nước gây thất thoát lên đến trên 120.000 tỷ đồng khiến cho mỗi người dân Việt phải gánh một số nợ nước ngoài lên đến gần 1.000 Mỹ kim vẫn không bị kỷ luật, vậy mà nhiều nguồn tin cho rằng nữ sinh Nguyễn Phương Uyên chỉ vì viết mấy vần thờ chống giặc Tàu xâm lược mà có thể chịu mức án tương đương với  từ 1 đến 3 mạng người do công an giết chết. Thật là khốn nạn!
Hiến pháp của nước CHXHCN Việt Nam đó ư hay là cái bẫy giết người?
Ngày 25 tháng 10 năm 2012
Nguyễn Thu Trâm, 8406
by Lý Tưởng Người Việt

quan-ly-thoi-gian-ky-nang-mem-danh-cho-nguoi-ban-ron

Đời người như một vòng quay

Khởi đầu từ thuở sáng ngày ra đi

6 giờ sáng đã hiểu chi

Tập từng bước nhỏ biết gì khó khăn

 

7 giờ chập chững lăn tăn

Cha khuyên mẹ bảo cằn nhằn chẳng nghe

Suốt ngày cứ chạy le te

Mẹ lo té ngã răn đe hiểu gì

8 giờ ngủ dậy cười khì

Trên vai cõng cặp bước đi đến trường

Học vài ba chữ phô trương

Phô trương đọc lớn phi thường sợ chi

9 giờ như tuổi dậy thì

Bắt đầu mơ mộng văn thi trời hồng

Lời cha me dạy như không

Cãi cha chê mẹ chẳng thông hiểu gì 

10 giờ cao ngạo chỉ vì

A dua bè bạn trời thì bằng vung

Cho mình là đấng anh hùng

Ngỡ rằng thiên hạ tập trung quanh mình

11 giờ lập gia đình

Soi gương nhìn lại bóng mình trong gương

Hỡi ơi! trông thấy mà thương

Gần giờ đứng bóng chưa tường đúng sai

12 giờ có hơn ai

Đứng bên triền giốc thấy sai rõ ràng

Bây giờ mới biết đá vàng

Bắt đầu đã thấy muộn màng thời gian

13 giờ mở tâm ra

Tỉnh ra mới thấy lời cha chí tình

Các ngài xưa đã hy sinh

Từng lời dạy dỗ mà mình nghe đâu

14 giờ thấy âu sầu

Về chiều bóng ngã phát rầu vì ngu

Xưa kia chẳng biết khiêm nhu

Bây giờ như lá mùa thu mất rồi

15 giờ nó cứ trôi

Gió tạt ào ào nhức nhối khắp thân

Thời gian trôi tựa phù vân

Mới đó mà đã sắp gần vào đông

16 giờ còn mấy ông

Bắt đầu rụng lá tầm vông xuống rồi

Vài cơn gió sợ tiêu đời

Suốt ngày bọc kín khắp người mũ len

17 giờ chỉ ho hen

Mắt nhìn kẻm nhẻm kèm nhem phát rầu

Suốt ngày kinh hạt kêu cầu 

Mong sao khi tắt Mẹ bầu cử con

18 giờ tuổi trăm tròn 

Hỏi rằng được mấy lão còn ở đây

Tàn cuộc là dứt vòng xoay

Bin kia đã hết ngày này cũng xong.

Thanh Sơn 24.10.2012

by Lý Tưởng Người Việt

timthumb

Khi những người cộng sản nhận lỗi, khi đó đất nước và dân tộc đã đi qua một thảm họa và đang ở trong trạng thái kiệt quệ về tinh thần lẫn thể chất.

Khi những người cộng sản nhận lỗi là khi cả đất nước phải chuẩn bị gồng mình, nghiến răng đau đớn để khắc phục những sai lầm của họ gây ra.

Khi những người cộng sản nhận lỗi, cũng là khi mà đất nước, dân tộc chuẩn bị cho những cuộc phiêu lưu mới và sẵn sàng để chấp nhận những sai lầm mới của họ.

Có lẽ chưa bao giờ, người dân Việt Nam thấy những người cộng sản đưa ra lời nhận lỗi và xin lỗi nhiều đến thế. Mới đây, ông Tổng Bí thư đảng đã"nghẹn ngào" "nhận lỗi trước toàn đảng, toàn dân" trong bài diễn văn kết thúc Hội nghị Trung ương, một Hội nghị được chú ý bởi những lời đồn đoán về những mâu thuẫn nội bộ của đảng đến hồi gay cấn. Sở dĩ như vậy, bởi nạn tham nhũng và bè phái, nhóm lợi ích đã đến mức báo động mà như lời ông TBT thì "đe dọa đến sự sống còn của đảng và chế độ".

alt

Nguyễn Phú Trọng "nghẹn ngào" nhận lỗi

alt

Nguyễn Tấn Dũng nhận lỗi

 

Thế rồi, sau đó mấy ngày, lại ông Thủ tướng lên trước Quốc hội, rằng thì là "tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành" đã "gây tổn thất và hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt, ảnh hưởng lớn đến uy tín và vai trò của kinh tế nhà nước".

Sám hối?

Có vẻ như có một cuộc sám hối vĩ đại nào đó của người cộng sản trong giai đoạn hiện nay?

Báo chí Việt Nam im thin thít những ngày đảng họp nội bộ, không một tin tức, không một thông báo nào đến người dân để người dân hiểu cái tổ chức đầy tớ của dân do dân này đang bàn bạc hoặc có mưu toan gì với nhau để phục vụ nhân dân sau đó. Nhưng, chỉ chờ có những lời thông báo kia, thì lập tức đua nhau tung hứng, ca ngợi dư luận nhân dân đồng tình với Hội nghị… Một số người được quay phim đưa lên Tivi hể hả sung sướng, kể cả ông nghị được nhiều người coi là có hiểu biết và kinh nghiệm nhiều với nhà nước, chế độ này như ông Dương Trung Quốc cũng cho rằng như vậy là "làm an lòng dân".

Những lời nhận lỗi kia, được báo chí tung hê và nhiều tờ báo của đảng đã ra sức tung hứng bao nhiêu, thì các trang mạng, blog của người dân thể hiện thái độ rõ ràng của mình bấy nhiêu. Các trang mạng xã hội như facebook, trên các blog tràn ngập những hình ảnh, lời lẽ châm biếm và hài hước về hiện tượng này. Người dân khó tin một sự đổi mới, một sự chuyển mình của những người cộng sản qua những lời nhận lỗi kia. Trái lại, người dân chỉ thấy rõ hơn những rạn nứt, những mâu thuẫn vốn luôn tồn tại và không có khả năng vá lỗi ngay trong chính hệ thống chính trị hiện nay nếu không có những thay đổi cần thiết. Những tờ báo đảng, báo nhà nước có đưa lên những thông tin "trung thực, chính xác" như họ đã nói không? Hãy nhìn thì biết. Vẫn chỉ là những lời ru ngủ, tự sướng và vá víu che đậy sự thật.

Tôi đã nhận lỗi đấy, được chưa?

Thông thường, trong cuộc sống bất cứ con người và tổ chức nào sinh ra đều không tránh khỏi những sai lầm, điều đó không ai có thể phủ nhận.  Song, một tổ chức nào được sinh ra, đều có những đường hướng và tiêu chí rõ ràng. Việc nhìn nhận, đánh giá sau từng chặng đường, từng quá trình là cần thiết để rút ra bài học cho cá nhân và tổ chức mình phát triển đúng đường hướng đã vạch ra.

alt

Với đảng cộng sản, riêng đường hướng đã là một điều cần bàn bởi muôn vàn những thứ do chính nó đặt ra và buộc người dân chấp nhận. Ngay cả định hướng "Đi lên CNXH" vẫn là một ẩn số, mù mờ về nhận thức, bí bách về lý luận, hoang tưởng trong thực tế về một mô hình, một đich đến cho cả một dân tộc. Chưa có ai, kể cả TBT đảng Cộng sản biết được mặt ngang, mũi dọc cái CNXH nó ra sao, đầu dai hay đuôi ngắn… tất cả đang là cuốn tiểu thuyết viễn tưởng đầy lãng mạn. Nhưng, đảng cộng sản vẫn tự hào và luôn nhét vào miệng nhân dân rằng đó là con đường do đảng , bác đã chọn và nhân dân nhất trí, đồng tình?

Với cách nhận thức như vậy, cộng với sự kiêu ngạo cộng sản, luôn khẳng định mình là đỉnh cao trí tuệ nhân loại, là lương tâm thời đại, là khoa học nhất trong mọi khoa học, họ đã thần thánh hóa một tổ chức của con người. Chính sự thần thánh hóa đó đã tự họ ngăn cản sự sám hối, nhận lỗi và sửa chữa những sai lầm. Cũng chính vì vậy, sự sám hối và thừa nhận yếu kém của mình là việc vô cùng hiếm hoi đối với người cộng sản.

alt

Hàng trăm ngàn người là nạn nhân của Cải cách ruộng đất

Biết bao vụ án oan sai, bao những tội ác của chính quan chức nhà nước, những người cộng sản đã gây ra cho nhân dân chưa được sửa chữa và chưa nhận được một lời xin lỗi chính đáng. Thậm chí gần đây đã có hẳn một luật lệ, nghị quyết về việc xin lỗi, sửa chữa, đền bù khi người dân bị oan sai do chính các cán bộ, cơ quan nhà nước gây ra. Tất nhiên, các cán bộ của đảng có thể gây oan sai, nhưng đền bù tiền bạc cho họ thì vẫn là nhân dân chịu. Thế nhưng để thực hiện điều đó là việc vô cùng khó khăn đối với người cộng sản.

Vì vậy, mỗi lần người cộng sản đứng ra nhận sai lầm, là mỗi lần dân tộc đã phải trả giá hết sức đau đớn.

alt

Hồ Chí Minh khóc sau cải cách ruộng đất với hàng trăm ngàn nạn nhân

Chiếc khăn mù soa châm chấm khóe mắt ông Hồ Chí Minh sau Cải cách ruộng đất không biết có bị ẩm đi không, không ai rõ. Nhưng điều chắc chắn là hàng trăm ngàn người chịu hậu quả của chính sách đó thì đã làm tan hoang nông thôn Việt Nam, phá vỡ truyền thông văn hóa làng xã ngàn đời của dân tộc đã hun đúc và xây dựng. Để rồi sau đó, lại báo chí và tuyên truyền cho rằng Đảng đã nhìn nhận sai lầm và sửa chữa thì "sức mạnh của đảng được nâng lên".

alt

"Đánh tư sản mại bản" sau 1975

Sức mạnh của đảng được nâng lên thì đã rõ, có điều sức mạnh dân tộc và đất nước có được nâng lên hay không lại là vấn đề khác. Bởi sau những sai lầm của Cải cách ruộng đất được xin lỗi và nhận lỗi, sức mạnh của đảng được nâng lên, thì sẽ có tiếp Cải tạo Công thương nghiệp tư bản tư doanh, sẽ làđánh tư sản mại bản. Cũng như việc ông Thủ tướng sau việc nhận lỗi về vụ Vinashin, thì liên tiếp sẽ có các vụ Vinalines, sẽ là các tập đoàn nhà nuớc nợ chồng chất và kinh tế đất nước đứng bên bờ vực. Điều đó ai cũng thấy và điều ai cũng thấy nữa là con cái ông, từ gái đến trai đề bước vào những vị trí mà cả đời con cái của giai cấp bần nông, công nhân tiên phong có mơ cũng chẳng bao giờ bén mảng tới.

alt

Nụ cười của ông Nguyễn Tấn Dũng trước màn xin nhận lỗi

Việc ông TBT, Bộ Chính trị, Trung ương Đảng  hay ông Thủ tướng nhận lỗi… vốn đã là chuyện hiếm, do vậy việc sửa lỗi sẽ càng hiếm hoi hơn là chuyện bình thường.

Xem qua cung cách nhận lỗi trước nhân dân lần này, thì cái "nghẹn ngào' của ông TBT chưa thể so sánh được với chiếc khăn mùi soa chấm mắt của ông Hồ Chí Minh năm nào. Cũng căn cứ nụ cười rạng rỡ bí ẩn của ông Thủ tướng ngay trước khi ra nhận lỗi, người ta có cơ sở để nghi ngờ độ thành thực của lời nhận lỗi trên đây.

Trong giáo lý Công giáo, việc sám hối, nhìn nhận lỗi là điều thường xuyên phải làm. Nhưng, việc nhận lỗi hoàn toàn không phải là lời nhận lỗi suông kiểu trịch thượng "tôi nhận lỗi đấy được chưa"? Mà ở đó, việc sửa lỗi quan trọng hơn nhiều. Để có thể nhận lỗi của mình, ngoài việc xét mình thật kỹ căn cứ các điều luật đối với con người (kiểm điểm), mỗi cá nhân phải sám hối, ăn năn thật rõ ràng, có thái độ dứt khoát với tội lỗi. Sau đó, xưng thú tội mình ra để nghe lời xá giải, khuyên bảo và cuối cùng là việc đền tội. Hoàn toàn việc nhận lỗi không phải theo cung cách "Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai". Tiếc rằng đây là những người cộng sản vô thần.

Khi những người cộng sản nhận lỗi, khi đó đất nước và dân tộc đã đi qua một thảm họa và đang ở trong trạng thái kiệt quệ về tinh thần lẫn thể chất.

Khi những người cộng sản nhận lỗi là khi cả đất nước phải chuẩn bị gồng mình, nghiến răng đau đớn để khắc phục những sai lầm của họ gây ra.

Khi những người cộng sản nhận lỗi, cũng là khi mà đất nước, dân tộc chuẩn bị cho những cuộc phiêu lưu mới và sẵn sàng để chấp nhận những sai lầm mới của họ.

Hà Nội, 24/10/2012

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn: Nữ Vương Công Lý

by Lý Tưởng Người Việt
156675-VN NguyenPhuongUyen
Bà Nguyễn Thị Nhung (hình trên và hai tấm hình con gái của bà, Nguyễn Phương Uyên bị công an CSVN bắt cóc.
(Hình: Blog Thành Nguyễn)
"Bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Nguyễn Phương Uyên, còn cho đài BBC hay: "Có một sinh viên bị bắt cùng kể lại là khi lên Công an phường Tây Thạnh, các chú công an hỏi thì con bé nhà tôi nói là nó ghét Trung Quốc. Nếu thực chất mà cháu ghét Trung Quốc, thì điều đó, theo tôi nghĩ không có vi phạm pháp luật. Với những hành vi ngang tàng bạo ngược của Trung Quốc, xâm chiếm lãnh hải của Việt Nam, thì sinh viên và học sinh phản đối xuất phát từ lòng yêu nước là bình thường".
 
 
PHƯƠNG UYÊN VÔ TỘI !
 
 
Phương Uyên đảng bắt đi đâu
Ðể cho người mẹ ưu sầu nhớ con ?!
Thơ ngây, tuổi trẻ lòng son
Thương yêu bờ cõi nước non quê nhà
Thấy Tàu coi rẻ dân ta
Giết ngư phủ, chiếm Hoàng Sa của mình
Ghét Tàu, em có bất bình
Thế là đúng lý, hợp tình chứ sao ...
Có gì sai trái đâu nào
Phép đâu đảng nhốt nhà lao thế này ?
Nhốt rồi chối chẳng nhúng tay
Khi không chối được, gán ngay tội vào !
Xưa nay có chế độ nào
Gian manh, ức hiếp đồng bào thế không ?!
Giặc tàu cướp núi đoạt sông
Ðảng câm cái miệng, đảng còng cái lưng
Dân, ai xót núi thương rừng
Biểu tình chống để giặc ngưng, giặc lùi
Ðảng không yêu nước thì thôi
Sao còn tù tội những người thương quê ?
 
Phương Uyên đâu ? Trả em về !
Phương Uyên vô tội ! Trò hề ! Vu oan!
Giặc Tàu chiếm đất Việt Nam
Chống Tàu là đúng, chẳng làm gì sai !
Hay là đảng nhử lá bài
Ðể lừa bắt gọn những ai có lòng ?
Than ơi, con Lạc cháu Hồng
Bao giờ mới thoát khỏi dòng cường toan !
Phương Uyên vô tội ! Vu oan !
Phương Uyên yêu nước Việt Nam thôi mà !!!
 
 
Ngô Minh Hằng
NamViet
Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm!

Thông tin mới về vụ sinh viên Nguyễn Phương Uyên mất tích

Sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị công an bắt đưa đi từ hồi ngày 14 tháng 10 vừa qua mà không thông báo gì cho gia đình cũng như trường học.

alt

Photo courtesy of thanhnienconggiao Sinh viên Nguyễn Phương Uyên

Nhà trường không hề biết!?

Sau hơn một tuần tìm kiếm, gia đình vẫn chưa có được tung tích chính xác về con gái của họ. Vào chiều ngày 22 tháng 10, Gia Minh hỏi chuyện bà Nguyễn thị Nhung, mẹ của sinh viên Nguyễn Phương Uyên, sau cuộc làm việc của bà với Phòng Công tác chính trị Học sinh- Sinh viên , Đại học Công nghiệp Thực phẩm nơi con bà đang theo học, và công an Phường Tây Thạnh, quận Tân Phú – nơi bắt giam con bà đầu tiên. Trước hết bà cho biết:

Bà Nguyễn Thị Nhung: Trước khi đến công an phường, tôi có đến trường của cháu trước. Khi đến trường tôi có tìm đến Ban quản lý (nói chung tôi cũng không rành) – ban chuyên quản lý học sinh- sinh viên, thì gặp trực tiếp bà Mai thị Tân.

Tôi hỏi bà này 'cháu Uyên, trường Công nghiệp thực phẩm- con gái của tôi- đã bị bắt và mất tích đã hơn một tuần nay, vậy nhà trường có nhận được một thông báo gì chưa, bà ta cho biết nhà trường chưa nhận được một thông báo gì, và cũng chưa phát hiện ra sinh viên của trường mất tích hơn 8 ngày nay. Bà nói hôm nay mẹ của Uyên đến trường mới biết điều đó và bà sẽ cho người đến khu nhà trọ của bé Uyên để tìm manh mối, bây giờ thì nhà trường mới bắt đầu có ý định tìm manh mối. Sau đó tôi đi đến Công an Phường Tây Thạnh, quận Tân Phú.

Gia Minh: Bà có biết quí danh của ông Trưởng công an không?

Bà Nguyễn Thị Nhung: Do rối quá, lo lắng tràn ngập nên không nhớ tên gì. Có ông Nguyễn Hữu Tiến, phó công an phường Tây Thạnh, còn ông trưởng công an thì không nhớ tên.

Gia Minh: Nội dung làm việc là gì thưa bà?

Bà Nguyễn Thị Nhung: Nội dung ông trưởng công an hỏi 'chị là gì' (mẹ của bé Uyên), 'chị có yêu cầu gì'. Tôi trả lời con tôi bị bắt từ ngày 14 tháng 10 đến nay đã hơn 8 ngày (tôi đếm từng giờ) mà không có thông tin gì hết. Trước đây bố và ông bà họ của cháu có đến đây hỏi, đây nói không có; vậy nay tôi trực tiếp đến hỏi. Ông ấy nói 'bây giờ chị yêu cầu thế nào'. Tôi nói 'yêu cầu bây giờ được gặp mặt con', được xác định chính xác con tôi đang ở đâu'. Ông ấy nói đợi một lát.

Lúc đó tôi nghĩ ông ấy đi đưa cháu đến cho tôi gặp. Tôi đợi một lát sau thì ông mang ra một tập ( xấp hồ sơ) gồm mấy tờ. Ông ấy cầm hồ sơ và nói 'bây giờ tôi nói cho chị rõ công an phường Tây Thạnh này có làm việc bắt cháu Uyên; nhưng bây giờ đã chuyển đến công an tỉnh Long An.

Tôi nói nếu thế ông cho tôi xin hồ sơ mà ông đang cầm, bản photocopy thôi, để làm bằng chứng là sau này người ta 'chối bay, chối biến' đã có bắt con tôi. Ông ấy nói không được và chỉ bảo ghi địa chỉ, cách thức đi tìm công an tỉnh Long An thôi.

Công an bắt nhưng không báo

chi-tieu-2012-9-250.jpg
Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm, nơi SV Nguyễn Phương Uyên đang học. Photo courtesy of diadiem.com

Gia Minh: Họ có giải thích vì sao chuyển đến công an tỉnh Long An không?

Bà Nguyễn Thị Nhung: Trước đó mấy phút, cậu họ của cháu có hỏi 'vì sao bắt cháu mà không có một thông báo gì', rồi sau đó cũng không có thông báo gì cho nhà trường, cho gia đình làm cho gia đình rất hoang mang. Ông phó trưởng công an phường Tây Thạnh có nói thế này 'tôi biết việc bắt cháu mà không có thông tin gì cho gia đình, kể cả thông tin cho nhà trường đó là một điều thật sự cũng không phải, nhưng ở đây có một vấn đề'. Vấn đề thế nào thì ông không nói. Sau đó ông cũng có nói câu thế này 'bé Uyên còn nhỏ, là đứa con gái còn rất trẻ thì không có gì là nghiêm trọng'.

Nhưng theo câu nói của ông phó trưởng công an phường Tây Thạnh 'không có gì nghiêm trọng', tôi tự hỏi nếu không có gì nghiêm trọng tại sao cháu biệt tích hơn tám ngày, giờ bước sang ngày thứ chín mà vẫn không có tin tức.

Gia Minh: Vấn đề có nêu ra với ông trưởng công an, và ông ấy nói ra sao?

Bà Nguyễn Thị Nhung: Ông trưởng công an chỉ nói vắn gọn 'bây giờ trách nhiệm của ông ta chỉ đến đó thôi, ông ta đã chuyển lên công an tỉnh Long An. Bây giờ muốn như thế nào thì hãy đến đó tìm và hỏi người ta.

Gia Minh: Đối với những bạn bè của cháu Uyên bị mời đi làm việc có bị mời đi làm việc tiếp hay không? Họ có nói gì không thưa bà?

Bà Nguyễn Thị Nhung: Không, sau đó các cháu đó không bị mời làm việc gì nữa. Có một cháu ở chung phòng, quê ở Dak Lak thì cháu đã về Dak Lak. Ở trong phòng còn lại một mình bé Phương và sau không có làm việc gì nữa hết.

Gia Minh: Các cháu có viết một thư và mong ông chủ tịch nước lắng nghe, bà có biết việc đó không?

Bà Nguyễn Thị Nhung: Hôm nay lên thành phố mới biết; chứ ở thôn quê hầu như không biết được thông tin.

Gia Minh: Khi được biết thư đó và nội dung thư của các bạn Phương Uyên thì bà nghĩ gì?

Bà Nguyễn Thị Nhung: Sau khi biết thư và nội dung thì lòng tôi nhẹ nhõm vì bao nhiêu bạn học sinh học cùng cháu thể hiện cháu là một học sinh tốt, không làm chuyện xấu. Qua lá thư này tôi khẳng định con tôi không bao giờ làm chuyện xấu.

Gia Minh: Cám ơn bà Nguyễn thị Nhung mẹ của sinh viên Nguyễn Phương Uyên về những thông tin mới nhất mà bà chia sẻ trong cuộc nói chuyện vừa rồi.

---------------------------------

Blog THTNDC

Vụ "bắt cóc" Nguyễn Phương Uyên: chỉ có thể là "bọn phản động", xã hội đen hoặc "lực lượng thù địch"?

Posted on Oct 24, 2012 in Chính Trị - Xã Hội, Kinh tế-Đời sống, Pháp luật-Công lý | No Comments

 

Thanh Tùng Nguồn: BVN

 

Trong khi dư luận (trên mạng internet) bàn luận xôn xao về vụ Công an phường Tây Thạnh, Quận Tân Phú (TP HCM) bắt em Nguyễn Phương Uyên sinh viên Trường đại học Công nghiệp thực phẩm TP Hồ Chí Minh vào ngày 14/10/2012, thì tôi vẫn không tin đó là sự thật. Bởi lẽ, chỉ có những băng nhóm xã hội đen chuyên đi bắt cóc người để tống tiền, để hiếp dâm mới có thể hành động như thế, chứ không thể nào lại là các chiên sĩ Công an Nhân dân Việt Nam – công an của một nhà nước mà các vị lãnh đạo cao cấp luôn nói là: "Nhà nước của Dân, do Dân và vì Dân" được?alt

CÔNG AN VIỆT NAM THÌ KHÔNG THỂ "BẮT CÓC" NGƯỜI NHƯ THẾ!

Sau khi đọc những thông tin trên một số trang mạng: vào lúc 11 giờ ngày 14/10/2012, em Nguyễn Phương Uyên, sinh viên Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Sài Gòn đã bị khoảng 10 chiến sĩ công an phường Tây Thạnh và Công an quận Tân Phú (TP.HCM) ập vào phòng trọ dẫn đi nói là để xác minh một số vấn đề về truyền đơn chống Trung Quốc xâm lược do Phương Uyên dán, tôi nghĩ ngay: nếu nhóm người ập vào nhà trọ của Phương Uyên và bắt cô đi như thế, không phải do bọn xã hội đen, bọn tội phạm hình sự thì chỉ có "bọn phản động" hay "lực lượng thù địch" giả danh công an để thực hiện nhằm bôi xấu, làm mất uy tín của Đảng và Nhà nước đối với nhân dân Việt Nam.

Để có thể nhận định ngay như vậy là nhờ tôi đọc báo, xem truyền hình chính thống của Đảng và Nhà nước Việt Nam nên mới biết có những trang mạng "phản động" nguy hiểm tới mức ông Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng phải chỉ đạo các cơ quan chức năng điều tra và "tiêu diệt". Tôi luôn nêu cao cảnh giác, nhất quyết không để "bọn phản động" và "lực lượng thù địch" lợi dụng để lấy đi niềm tin vào Chính quyền Nhân dân và lực lượng Công an Nhân dân.

Niềm tin của tôi được củng cố vững chắc hơn bởi Điều 71 Hiến pháp hiện hành của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam qui định rất rõ: "Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm.

Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.

Hiến pháp – đạo luật gốc có tính pháp lý cao nhất – của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ghi rành rành ra đây, thế mà các trang mạng nói là có một nhóm người mà các trang mạng cho là khoảng 10 chiến sĩ công an phường Tây Thạnh và Công an quận Tân Phú ập vào nhà trọ bắt em Phương Uyên đi mà không hề có lệnh bắt, chứ chưa nói đến có sự phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, thì có phải đích thị là bọn xã hội đen hay "bọn phản động" và "lực lượng thù địch" không nào???

Minh chứng là ngày 18/10 vừa qua, bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Nguyễn Phương Uyên, đã cho đài BBC hay: chồng của bà (tức cha đẻ của Phương Uyên) có lên Sài Gòn và đến nơi Phương Uyên ở trọ dò la tin tức con gái thì được biết mấy bạn sinh viên cùng bị bắt với Phương Uyên đã được thả về. Còn Phương Uyên thì mất tích luôn. Ba của Phương Uyên đã tới công an Phường Tây Thạnh, quận Tân Phú để hỏi thì họ nói "ở đây không có bắt giam ai hết". Đọc xong tin này tôi "tự sướng": "biết ngay mà, tôi đoán cấm có sai. Công an Nhân dân mà hành xử với Dân như thế thì hóa ra họ ngang nhiên giẫm đạp lên hiến pháp và pháp luật à?

TAN NÁT NIỀM TIN!

Bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Nguyễn Phương Uyên, còn cho đài BBC hay: "Có một sinh viên bị bắt cùng kể lại là khi lên Công an phường Tây Thạnh, các chú công an hỏi thì con bé nhà tôi nói là nó ghét Trung Quốc. Nếu thực chất mà cháu ghét Trung Quốc, thì điều đó, theo tôi nghĩ không có vi phạm pháp luật.

Với những hành vi ngang tàng bạo ngược của Trung Quốc, xâm chiếm lãnh hải của Việt Nam, thì sinh viên và học sinh phản đối xuất phát từ lòng yêu nước là bình thường".

Một số sinh viên cùng ở trọ với Phương Uyên cho rằng, lý do công an bắt Uyên là vì Uyên đã làm truyền đơn chống Trung Quốc ở Bình Thuận. Công an thu được những tấm hình bất lợi cho Uyên ở ngay điện thoại của cô.

Trời đất quỉ thần ơi! Việc Phương Uyên bị công an bắt theo kiểu "bắt cóc" như thế thì quả thật tôi không thể nào tin nổi??? Tôi không thấy có bất cứ một tờ báo chính thống nào đăng tin về vụ Phương Uyên bị công an bắt, ít nhất là cho tới thời điểm tôi viết bài này, mà chỉ có các trang mạng không chính thống đưa tin. Mà mạng ảo không có ai kiểm duyệt biết đâu mà tin, nhỡ là "bọn phản động" hay "các thế lực thù địch" tuyên truyền xuyên tạc nhằm phỉ báng chính quyền nhân dân của chúng ta thì sao? "Thôi, chẳng dại gì để "bọn phản động" hay "các thế lực thù địch" lợi dụng" – tôi thật thà và trong sáng – nghĩ vậy.

Dòng suy nghĩ và niềm tin của tôi nó cứ "chảy" một cách trong sáng và "ngu ngơ" như thế cho đến khi tôi đọc được bức Thư cầu cứu khẩn cấp của hơn 100 sinh viên Trường đại học Công nghiệp Thực phẩm Sài Gòn gởi lên Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang ngày 20/10/2012, về trường hợp của Nguyễn Phương Uyên. Tiếp đó là gia đình Nguyễn Phương Uyên thông tin cho đài BBC là: "… công an phường Tây Thạnh, quận Tân Phú đã xác nhận là họ có bắt Phương Uyên nhưng không cho biết lý do", thì những niềm tin đã thực sự tan nát trong tôi…

T.T.