Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011 by LTSA

Cũng có người cho rằng, tác giả cố ý gài bẫy tờ báo và hệ thống kiểm duyệt của Đảng, và đảng đã bị lỡm mà không biết.

Dù sao thì cũng đáng hoan nghênh tờ báo này, và nhất là đáng hoan nghênh tác giả Bắc Hà đã dùng biện pháp “ý ngôn tại ngoại” để người đọc tìm hiểu và thấy rõ hơn về một nhân vật được đảng dựng lên, lợi dụng ngay cả khi đã lìa đời gần nửa thế kỷ vẫn không được yên.

Tóm lại, hoặc là tội nghiệp cho tờ báo và tác giả, nếu sự ngu làm mờ mất lý trí, hoặc đáng hoan nghênh, nếu tác giả muốn nói ra một sự thật.

Nhưng điều đã được khẳng định là: Hồ Chí Minh chỉ là một huyền thoại, một câu chuyện viển vông, huyễn hoặc và không hề có thật.

Không khảo mà xưng, tờ Quân đội Nhân dân của Quân ủy Trung ương (Tức là của Đảng phụ trách Quân đội) trong bài viết “Không bao giờ đánh đổ được huyền thoại Hồ Chí Minh” trên mục “Chính luận” đã thừa nhận rằng: “Về Chủ tịch Hồ Chí Minh, những kỳ tích của Cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX gắn liền với cuộc đời, sự nghiệp, đạo đức của Người, đã thật sự là một huyền thoại trong tâm thức của nhân dân ta và bè bạn quốc tế”.
Không chỉ có thế, tờ báo nhiều lần nhắc lại: “…đã không đáp ứng được cái mà chúng mong đợi, tức là trừ khử được cái huyền thoại về Hồ Chí Minh…” rồi thì: “Các thế lực thù địch dù có quỷ quyệt, thâm độc đến đâu cũng không thể đánh đổ được huyền thoại đó, là vì Huyền thoại Hồ Chí Minh là thành quả vĩ đại của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX”. (Ở đây nên nhớ rằng chữ dân tộc Việt Nam mà đảng dùng là để chỉ Đảng CSVN như cách đánh tráo khái niệm ngôn ngữ xưa nay của đảng).

Trong bài viết này, tờ Quân đội nhân dân đã nhiều lần khẳng định Hồ Chí Minh là câu chuyện huyền thoại. Sự khẳng định này được tờ báo QĐND đăng chính thức, không hề trong “ngoặc kép” hoặc bất cứ giải thích nào khác, mà đó là từ dùng để khẳng định có tính chất chắc chắn.


Vậy, “Huyền thoại” là gì?

Từ điển Tiếng Việt định nghĩa “Huyền thoại” là: Câu chuyện huyền hoặc hay dũng cảm của thời xa xưa và huyền hoặc là điều viển vông, không có thực.

Như vậy, theo đúng nghĩa Tiếng Việt thì “Huyền thoại Hồ Chí Minh” là câu chuyện huyễn hoặc, viển vông không có thực về một nhân vật gọi là Hồ Chí Minh. Điều đáng nói là cái huyền thoại này không phải do bất cứ thế lực thù địch chống phá bên ngoài hay bên trong nào tạo ra, mà chính tờ Quân đội Nhân dân đã công khai xác nhận.

Hồ Chí Minh chỉ là “Huyền thoại”, nghĩa là câu chuyện huyền hoặc, viển vông, không có thực về một nhân vật là Hồ Chí Minh.

Suy cho cùng, thì điều tờ QĐND khẳng định trên đây về Hồ Chí Minh cũng không có gì sai, chỉ có điều là sau mấy chục năm Đảng CSVN đã cố công nhào nặn, thông tin một chiều tạo nên thần thánh và đặc biệt là muốn dùng việc thần thánh hóa ông Hồ Chí Minh làm thành một chiếc bình phong che đậy đằng sau đó là một chế độ độc tài, độc trị, tham nhũng và phản động, phản dân hại nước như đã từng thấy xưa nay và nhất là đang thực tế thấy hiện nay.

Vì sao Hồ Chí Minh là một huyền thoại?

Theo cách nghĩ đơn giản và cụ thể của người Việt Nam, chúng ta phân tích một vài yếu tố để khẳng định điều này như sau:

Một con người, được xác định bởi tên, tuổi, ngày sinh, ngày mất, họ hàng, dòng tộc, vợ con, sự nghiệp,… đó là những yếu tố để xác định một con người cụ thể. Nhìn vào bản lý lịch của mỗi người, chúng ta đều thấy rõ điều này. Thiếu đi một trong những yếu tố như: Tên, ngày sinh, tên cha mẹ, quê quán, ngày mất, ông bà, dòng họ… thì chưa thể xác định cụ thể đó là con người nào.

Với ông Hồ Chí Minh, những yếu tố này đều là một sự lấp lửng và hoàn toàn không được Đảng, nhà nước làm sáng tỏ xưa nay. Đụng đến vấn đề đó chỉ là một sự mập mờ khó hiểu. Vì sao vậy?

Nhiều tài liệu sưu tầm và nhiều tư liệu lịch sử đã khẳng định về ông Hồ Chí Minh với những yếu tố như sau:

- Tên: Không đúng, theo văn bản Đảng cho biết thì ông ra đời và lớn lên là họ Nguyễn, ở làng Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An. Vậy nhưng, nhiều tư liệu lịch sử lại phát hiện ra rằng ông là người họ Hồ ở Quỳnh Lưu, Nghệ An. Điều này Đảng cố giấu, thì họ hàng nhà ông lấy làm hãnh diện lại khoe ra và đạp đổ công lao giấu diếm của Đảng.

- Tuổi: Không đúng, theo văn bản của Đảng và nhà nước, ông Hồ Chí Minh sinh ngày 19/5/1890. Thế nhưng nhiều tài liệu chứng minh rằng ngày sinh này hoàn toàn không đúng, năm sinh càng không. Một lá đơn của ông xin vào học trường Thuộc địa của Pháp – Một ngôi trường đã sản sinh ra rất nhiều những tay sai bậc thầy cho Thực dân Pháp – thì ông tự xác định ông sinh năm 1892.



- Gia đình, dòng họ: Không đúng, theo những gì Đảng và nhà nước tuyên truyền, thì ông Hồ Chí Minh quê ở làng Kim Liên, Nam Đàn. Thế nhưng nhiều tư liệu đã chứng minh rất rõ rằng ông lại có Họ Hồ ở Quỳnh Lưu, Nghệ An.

Chính vì thế, chưa bao giờ Đảng và nhà nước dám nói đến ông nội Hồ Chí Minh là ai. Nhiều nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng, mẹ ông Nguyễn Sinh Sắc đã mang hoang thai từ một thầy đồ nho ở Quỳnh Lưu, còn ông nội Nguyễn Sinh Nhậm ở Kim Liên, chỉ là người tô son, trát phấn lên bào thai Nguyễn Sinh Sắc khi bà được gả làm thiếp cho ông nông dân này mà thôi. Điều này được chứng minh bằng việc gần đây, có một video được đưa lên mạng về việc con cháu của vợ hai ông Nguyễn Sinh Sắc về Quỳnh Lưu để nhận họ hàng.

Vậy thì những điều ghi vào lý lịch ông Hồ Chí Minh đâu có phải như đảng đã nói, đây là sự mập mờ tiếp theo.

- Sự nghiệp: Theo đảng vẽ ra, thì ông Hồ Chí Minh đã “ra đi tìm đường cứu nước”. Thế nhưng, lá đơn xin học trường Thuộc địa Pháp, hoàn cảnh ông khi ra đi làm bồi bếp trên tàu sang Pháp lại cho thấy rằng ông đi vì hoàn cảnh gia đình quá túng quẫn. Nếu không trong hoàn cảnh cha nát rượu và bị án, mẹ chết và anh em tứ tán, thì con đường “đi tìm đường cứu nước” của ông Hồ sẽ đến đâu? Chưa nói là thực tế, cái cứu nước đó thực chất là đưa Việt Nam trở thành một mắt xích trong phong trào Cộng sản quốc tế.



Tăng Tuyết Minh, người vợ Hồ Chí Minh khi còn trẻ và khi đã về già

Thậm chí, đảng còn nói rằng ông Hồ Chí Minh là Danh nhân Văn hóa thế giới được Unesco công nhận, nhưng thực tế điều này chỉ là sự dựng chuyện, bịa đặt mà không có thực.

- Vợ con: Cũng theo những tài liệu Đảng tuyên truyền, thì ông Hồ Chí Minh không vợ, không con, không có gia đình… để chuyên tâm lo việc nước.

Vậy nhưng, nhiều tài liệu, những nhân chứng sống đã chỉ rõ rằng ông có vợ và thậm chí là nhiều vợ. Những lời chứng minh của những người từng cùng sống, cùng làm việc và cả những nhà nghiên cứu lịch sử đã khẳng định điều này. Việc ông có vợ cũng là điều bình thường nhưng dưới cái nhìn và nhất là để dựng lên “huyền thoại” đảng ta đã cố công bóp méo và giấu nhẹm.

Vậy đó đâu phải là sự thật?

- Ngày chết: Không đúng, ngày ông Hồ Chí Minh mới chết, đảng và nhà nước công bố ngày ông chết, ngày để con cháu cúng giỗ ông là ngày 3/9/1969. Vậy rồi mấy chục năm sau đảng mới công bố lại rằng ông chết ngày 2/9/1969.

- Di chúc: Cũng khi ông Hồ Chí Minh chết, Đảng cho công bố cái gọi là Di chúc theo ý đảng, đến một lúc nào đó, thấy nó không còn có lợi, đảng mới công bố rằng đó là di chúc dởm và công bố lại bản khác. Bản này cũng chưa hẳn đã là di chúc thật của ông nốt.

Với một con người, mà tất cả mọi thông tin liên quan để xác định con người đó đều là sự giả dối và mập mờ, sai trái thì làm sao có thể xác định rằng đó là một con người thật mà không là huyền thoại, không là huyễn hoặc,là viển vông và không có thực.

Điều đáng hoan nghênh ở tờ Quân đội Nhân dân và tác giả Bắc Hà

Tờ Quân đội Nhân dân, thực chất đã rất hiểu những điều đã phân tích trên đây, nhưng dưới sự kiểm duyệt gắt gao của hệ thống Đảng với báo chí thì chính tác giả bài viết đã nhân cơ hội này khẳng định cho nhân dân, các chiến sĩ, tướng lĩnh quân đội hiểu về nhân vật được Đảng dựng lên để làm bình phong, làm cái phao cứu Đảng đang chết chìm trong làn sóng lòng dân rằng đó chỉ là một huyền thoại và là điều không có thực.

Cũng có người cho rằng, đây là cái sự ngu của một phóng viên của Đảng, nịnh không biết nịnh, bơm lại bơm quá đà làm phụt ra sự thối tha của Đảng trong trường hợp này. Nhưng dù sao, thì cũng là một sự thật được nói ra.

Cũng có người cho rằng, tác giả cố ý gài bẫy tờ báo và hệ thống kiểm duyệt của Đảng, và đảng đã bị lỡm mà không biết.

Dù sao thì cũng đáng hoan nghênh tờ báo này, và nhất là đáng hoan nghênh tác giả Bắc Hà đã dùng biện pháp “ý ngôn tại ngoại” để người đọc tìm hiểu và thấy rõ hơn về một nhân vật được đảng dựng lên, lợi dụng ngay cả khi đã lìa đời gần nửa thế kỷ vẫn không được yên.

Tóm lại, hoặc là tội nghiệp cho tờ báo và tác giả, nếu sự ngu làm mờ mất lý trí, hoặc đáng hoan nghênh, nếu tác giả muốn nói ra một sự thật.

Nhưng điều đã được khẳng định là: Hồ Chí Minh chỉ là một huyền thoại, một câu chuyện viển vông, huyễn hoặc và không hề có thật.

Vì thế, đúng như khẳng định của tờ QĐND là “Không bao giờ đánh đổ được huyền thoại Hồ Chí Minh”, bởi đó chỉ là câu chuyện huyễn hoặc và không có thật, thì làm sao có thể đánh đổ? Nhưng, điều khẳng định là sự huyễn hoặc đã ngày càng mất thiêng.

Ngày 27/5/2011

Hà Minh Tâm
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011 by LTSA

CHÀO BUỔI SÁNG CUỘC ĐỜI


Chào buổi sáng ươm vàng lên sắc nắng
Sưởi ấm lòng nơi xứ lạnh vấn vương
Từng chú ong đang cất cánh lên đường
Hoa hé nụ khoe muôn ngàn sắc thắm

Hương nắng mới ướp muôn ngàn thế giới
Nắng xuân về đổi mới cả dương gian
Bừng sức sống xanh thắm cả đại ngàn
Từng giây phút chuyển luân đời đổi mới

Thời gian trôi chẳng bao giờ đứng đợi
Mốc thời gian tìm tới với muôn người
Bước vào đời tim đập mãi không ngơi
Khi đứng lại là ra ngoài thế giới

Thượng Đế ban vòng quay luôn thay mới
Hãy thương yêu cuộc đời tràn sức sống
Đời ta đi trôi mãi tựa dòng sông
Trong hay đục vẫn phải về biển cả

Sông giúp đời hay sông gầm cuộn phá
Sông chan nước đơm mạ trổ lúa cơm
Sông cuộc đời có để lại tiếng thơm?
Chào buổi sáng Dòng Sông đời vô giá.

27.05.2011 Trầm Hương Thơ
by LTSA

Thưa quý vị và các bạn,

Như quý vị và các bạn đã biết: Tên miền www.thongluan.org của chúng tôi đã bị cướp ngày 30/04/2011 và hiện nay trang www.thongluan.org đang nằm trong tay bọn tin tặc, chúng tôi đang nỗ lực tiến hành các thủ tục pháp lý để đòi lại tên miền này.

Chúng tôi không thể vắng mặt lâu hơn, nên tạm thời chúng tôi - Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên ra mắt trang nhà mới tại địa chỉ: www.ethongluan.org

http://www.ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=82:hay-h-tr-chung-toi
Xin nhờ quý vị và các bạn RFI, RFA, VietCatholic, Người Việt Online, Dân Luận, Dân Làm Báo... tiếp tay và hỗ trợ chúng tôi đăng tải và thông báo tên miền mới của Thông Luận.
Chân thành cám ơn quý vị và các bạn.
Thay mặt BBT e-Thông Luận,
Phạm Đỉnh

P.S: Rất cám ơn quý anh chị BBT Đàn Chim Việt đã nhanh tay thông báo giúp chúng tôi:
http://www.danchimviet.info/archives/35319
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011 by LTSA

GARDEN GROVE (NV) - Với hàng loạt hoạt động bất hợp pháp xảy ra gần đây trong các quán cà phê kinh doanh tại Garden Grove, HÐTP đã chấp thuận điều chỉnh luật thành phố nhằm hạn chế những trường hợp này, thông cáo báo chí của thành phố cho biết hôm 25 Tháng Năm.


Những quy định thay đổi bao gồm: cấm hút thuốc trong quán, cấm đánh bạc lậu (trong đó có việc cấm sử dụng máy đánh bạc trong quán cà phê), cấm nhân viên phục vụ trong quán cà phê mặc y phục khêu gợi, hoặc khỏa thân. Những điều luật này sẽ bắt đầu có hiệu lực vào Tháng Sáu, những ai không tuân thủ sẽ coi như phạm tội và sẽ bị truy tố.


Cảnh sát trưởng Garden Grove Kevin Raney cho biết, hoạt động phạm pháp trong những quán cà phê tại thành phố đang là một nan đề. Hôm 29 Tháng Ba, cảnh sát bố ráp 20 quán cà phê trong thành phố, bắt 23 người, tịch thu 186 máy đánh bạc và hơn $145,000 tiền mặt liên quan đến đánh bạc lậu.


Sau đây là những điều lệ được điều chỉnh trong Luật Thành Phố Garden Grove đối với những cá nhân/người chủ kinh doanh quán cà phê:


-Cấm sử dụng máy đánh bạc, đánh bạc lậu (được định nghĩa máy móc, phương tiện hoặc dụng cụ, dù sửa lại hoặc tái tạo, để nhận bất cứ hình thức tiền, thẻ tín dụng, hoặc vật tương đương với tiền, chơi bằng tay, bằng điện hoặc tự động) trong quán cà phê.


-Cấm sử dụng máy có tính cách khuyến khích hoặc dành để sử dụng cho Karaoke.


-Cấm biểu diễn văn nghệ, ví dụ như “one man band,” ngoại trừ nhạc sống (live music).


-Nhân viên phục vụ trong quán cà phê không được phơi bày những phần nhạy cảm trên cơ thể cho người khác thấy; bao gồm không được khỏa thân hoặc bán khỏa thân, mặc G-string bikini, hoặc những quần áo khêu gợi không che kín những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể phụ nữ.


-Thiếu niên không được ở trong quán cà phê sau 8 giờ tối. Nghiêm cấm hút thuốc trong quán.


-Quán cà phê không được lắp cửa kiếng đen (tinted) để cản trở bên ngoài có thể nhìn vào.


Muốn xem nguyên bản về những điều chỉnh trong Dự Luật Thành Phố số 2792, Title 5, Chapter 10, Luật Thành Phố Garden Grove, xin vào trang web www.ci.garden-grove.ca.us.
Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011 by LTSA

CSVN BỊA ĐẶT H'MÔNG ĐÒI TỰ TRỊ!

Dân tộc Mông hay H'Mông, hay người Mèo tức Miêu tộc đã nổi dậy ở Điện Biên đòi được tự do theo đạo Tin Lành và lập "vương quốc tự trị" (?). Tin từ Hà Nội cho HNV biết: "Tự trị là do mấy ông ấy bịa ra để dễ bề đàn áp. Dân Mèo ở rải rác khắp Thượng du, ở cả Yên Bái, Thái Nguyên mà tự trị cái gì! Đây là sự vu khống trắng trợn!". Vị giáo sĩ Tin Lành cho HNV biết tiếp: "Cũng như đồng bào theo đạo Chúa ở mọi nơi, người Mông sống theo lời Chúa, cầu nguyện mai này được về vương quốc của Thượng đế, tức nước Trời. Cuối tháng Tư, dân Mông ở nhiều tỉnh, không riêng Điện Biên, kéo nhau về Mường Tè, Mường Nhài, Mường Nhé đòi nhà nước cho tự do thờ phụng Chúa đồng thời đòi lại đất đã bị chiếm đoạt. Riêng dân Mường Tè, Mường Nhé và Mường Nhai đòi được sống yên lành ở bản, không bị xua đuổi". Vẫn theo vị giáo sĩ: "Mấy ông công an len lỏi vào dân biểu tình, giả dạng người Mông, khuấy động giương khẩu hiệu đòi tự trị, lập vương quốc riêng". Cuộc đàn áp Tin Lành diễn ra từ mấy năm nay, có thể nói dã man, theo vị giáo sĩ, "không cho tập trung để nghe lời Chúa và cầu nguyện dù chỉ vài ba hộ. Hàng trăm người đã bị bắt vào ban đêm đưa đi mất tích".

TRƯNG DỤNG QUÂN ĐỘI ĐÀN ÁP

Qua đài RFA 11-5 vừa qua, phát ngôn viên bộ NG-VNCS đã chính thức lên tiếng nhìn nhận "sự cố"! Từ chủ tịch UBND tỉnh Điện Biên đến trung ương cùng một miệng lưỡi: dân biểu tình đòi lập "vương quốc tự trị". Và đã yên, đâu về đấy! Theo tổ chức "Đoàn kết Thiên Chúa giáo toàn cầu" ở Luân Đôn (The Christian Solidarity Worldwide), 130 người Mông đã bị bắt. Tin từ Lai Châu, 6 người chết và một em bé 1 tuổi. Không yên! Lửa tôn giáo sẽ laị bùng lên bất cứ lúc nào. Ba mục sư Mông đã bị bắt, đem đi biệt tích từ mấy năm nay. Tín đồ bị tra tấn đánh đập với tội "phản động". Hà Nội phải điều động QĐND để đàn áp, đủ biết vụ nổi dậy rất nghiêm trọng, căng thẳng! Điều động cả công an biên phòng Lai Châu và Sơn La, quân đội Lào ở tỉnh Phông Saly cũng kéo qua tiếp tay. Quân Lào bắn chết một phụ nữ Mông. Xin lưu ý 2 tỉnh Bắc Lào Luăng Pra-băng và Phông Saly, dân H'Mông chiếm đại đa số và đây vẫn là sào huyệt của lực lượng H'Mông Vang Pao (ông tướng này mới qua đời ở Fresno, Cali.). Đạo Tin Lành truyền qua miền Tây Bắc Thượng du VN từ Thượng Lào. Trung Cộng đàn áp Tin Lành, VNCS theo đuôi. Vậy thôi! Thầy nào, tớ đó!



CON GIUN XÉO LẮM CŨNG QUẰN!



Mường là tên gọi một đơn vị hành chính gồm nhiều xã và bản, không liên quan đến dân tộc Mường. Theo bản tin của AP, Mường Nhé (Nhié) cách biên giới Lào khoảng 200 km, dân H'Mông nổi dậy vào ngày thứ Năm 5-5 trước ngày kỷ niệm Điện Biên Phủ 7-5. Theo tin loan báo từ "Center for Public Policy Analysis" (CPPA) ở Hoa Thịnh Đốn, 8 người biểu tình bị giết và hàng trăm người mất tích. Hãng thông tấn Pháp AFP cho biết rõ hơn QĐND đã được gửi tới tăng cường cuộc đàn áp. Theo tin từ một người ở Mường Chà kế bên cho biết dân Mông biểu tình đòi lại đất rừng bị chiếm đoạt. Một viên chức UBND tỉnh Điện Biên lại cáo giác rằng đây là cuộc biểu tình đòi quyền tự trị. Về con số dân biểu tình các nguồn tin khác nhau, 5.000 người, 7.000 người. Dưới chế độ CS, tập hợp được vài, ba trăm người chống đối đã là đáng kể. Với hàng ngàn người kể trên, tự con số đã là hãn hữu, nhất là ở miền biên giới Tây Bắc, địa thế hiểm trở, đường núi cheo leo. Dân biểu tình đem theo cả lều bạt, khoai bắp và nước uống. Do tập hợp từ cuối tháng 4 nên đến ngày 5-5, QĐND ra tay đàn áp, nước uống không còn, đồ ăn mang theo đã cạn hết nên phải tháo chạy. Tin cho biết, quân khu Tây Bắc báo động đỏ, vào thời gian du khách đang đổ về trung tâm "bảo tàng chiến tranh" ĐBP.
Vụ hàng ngàn dân Mông nổi dậy tự đã là một dấu hiệu nghiêm trọng, báo trước biến động lớn!

ĐỊNH CƯ ĐỊNH CANH ĐỂ CƯỚP RỪNG!

Ngoài tôn giáo, vấn đề dân sinh xã hội và đất rừng vẫn là động cơ thúc bách, nóng nhất ở khắp Thượng du chứ không riêng dân tộc Mông. Cách đây hơn 20 năm, ĐCSVN đề ra chính sách định cư định canh áp dụng cho các dân tộc thiểu số, đặc biệt ở miền Tây Bắc, tập trung đông đảo dân tộc H'Mông, Dao, Khơ Mú, Môn-Khơme "bám trụ" ở vùng này. Nhưng mấy năm nay, nhân danh chương trình "Định cư, định canh", dân H'Mông, Dao, Khơ Mú v.v... đã bị đánh bật ra khỏi cái trụ đó, sau khi rừng đã bị rút ruột, nhà nước cướp đất rừng, đưa dân xuống miền thấp, đất cằn cỗi.

Hơn 20 năm trước tạp chí Dân tộc học, Hà Nội đã nêu lên vấn đề: "phát triển không đồng đều nên có một bộ phận không nhỏ các dân tộc còn ở trình độ phát triển kinh tế - xã hội thấp kém mà một trong những biểu hiện là tình trạng du canh du cư của của đồng bào vẫn diễn ra. Những tộc người này sống chủ yếu ở vùng cao và vùng rẻo giữa thuộc những nơi xa xôi hẻo lánh hoặc vùng biên giới có tầm quan trọng to lớn về chính trị, an ninh, quốc phòng.

1) Bám trụ trên địa bàn ấy chủ yếu là các dân tộc nói ngôn ngữ H'Mông, Dao, Tạng, Miến, Môn-Khơme và một số dân tộc khác. Theo cách phân định vùng cao thường được giới hạn từ 700-800 m trở lên so với mặt biển, thuộc các vùng biên viễn phía Bắc và Tây Bắc.

2) địa bàn cao dốc, phân cắt mãnh liệt. Ví dụ, ở Mường Tè (Lai Châu) mãi đến năm 1980 mới có đường ô tô đến huyện. Giao thông nội huyện càng khó khăn hơn: từ xã lên huyện đường đi tính hàng ngày, hàng tuần như Mường Tè (Lai Châu), Bảo Lạc (Cao Bằng), Mù Căng Chải (Hoàng Liên Sơn) v.v... Do địa hình cao dốc, vùng cao ruộng ít rẫy nhiều. Các thung lũng nhỏ hẹp có điều kiện làm ruộng xen kẽ trong vùng như Đồng Mu (Cao Bằng), Đồng Văn, Yên Minh (Hà Tuyên), Mường Tè (Lai Châu) v.v... thường lại là địa bàn sinh sống của các dân tộc Tầy, Dao, Mông ..." (trích Dân tộc học, số 4-1990, tr. 10-12, bài khảo sát của Nguyễn Anh Ngọc, "Định cư, định canh - vấn đề quan trọng và cấp bách của việc thực hiện chính sách dân tộc ở vùng cao miền Bắc hiện nay").

Trong 20 năm qua, đảng và nhà nước CSVN đã thất bại qua các chương trình định cư định canh, tống xuất dân tộc thiểu số, cướp đất rừng cho Trung Cộng khai thác, từ 75% đất rừng năm 1990 nay chỉ còn vào khoảng từ 20-25%. Tương đối, Mường Nhé, Mường Tè, ruộng rừng còn kha khá. Lấy Mường Nhé, một huyện tân lập làm thí dụ, dân Mông ở đan xen với dân Thái, Khơ Mú, Dao, Tầy... Nhưng Mông là đa số ở trên cao tới 800m, sống nhờ vào rừng. Đầu năm 2000, dân Mường Nhé vào khoảng 25,000, trong đó có 149 bản dân Mông. Do đảng và nhà nước qui hoạch, đúng hơn là đuổi dân miền cao xuống dưới để TC phóng tay đốn gỗ, chặt cả cây non lấy củi, dân các vùng rẻo cao đổ về tìm cuộc mưu sinh ở Điện Biên khiến dân số tăng vọt, riêng huyện Mường Nhé, dân Mông đã lên đến khoảng 55,000 người. Vùng Mường Tè, Mường Nhái và Mường Nha thuộc khu rừng cấm. Trước năm 1940, sở lâm nghiệp của đô hộ Pháp rất bảo trọng, xếp danh mộc như gỗ gụ, gỗ vàng tâm. Thập niên 1980, bộ lâm nghiệp qui định khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé với diện tích 310,000 héc ta rừng. Năm 2010, theo bộ nông nghiệp chỉ còn 45,000 héc ta! Chủ yếu là do TC khai thác. Dân bản địa đã nghèo lại càng nghèo. Lợi tức đồng niên năm 2010 của dân Điện Biên và cả dân H'Mông, Dao, Tầy, Khơ Mú, không hơn 200 đô la. Dân Thái khá hơn nhờ lợi tức trồng cây thuốc phiện "lậu" (lậu mà lậu công khai!). Xã hội H'Mông tệ nhất, dân mù chữ lên đến 88%, dân Dao rất gần gũi với dân Mông, 75% mù chữ. Chỉ có 5.6% trẻ em Mông được học tiểu học, Dao 6.5%, Khơ Mú 4.5%. Nạn "hữu sinh vô dưỡng" lên đến 55-60% vào năm 2010.

Người Mèo (H’mông) sống co cụm và hiền lành, rất sợ nhà cầm quyền. Năm 1940 (thời Pháp), người Mèo đông thứ 2 ở Lai Châu, 15,177 người so với người Thái 32,500 người. Người Kinh đứng thứ bảy, 1117 người. Năm 2004, người Kinh tăng vọt sau người Thái. Người Mèo dân số đứng thứ 4 ở tỉnh Tuyên Quang, trên núi cao từ 400-800m... Vậy thì làm sao lại dám đòi lập một "vương quốc tự trị"!

ĐỜI SỐNG DÂN MÔNG

Trước đây, dân H'Mông theo đạo thờ tổ tiên, ông bà. Ăn Tết Nguyên đán không khác người Kinh. Lễ dựng cây nêu được tổ chức từ ngày 25, 26 đến 29 Tết. Hợi lớn nhất là lễ hội Gầu Tào. Người Mông ở Sa Pa mở hội vào ngày mồng một Tết. Dân Mông Mường Khương mở hội ngày mồng 3 Tết, ăn uống chúc tụng nhau, thi bắn nỏ, bắn cung, đua ngựa ... (xem: Mã A Lềnh và Lý Seo Chúng, "Hội Gầu Tào của người H'Mông, Dân tộc học, số 1-1998, tr. 51-54). Dân tộc Mông thích âm nhạc, ưa ca múa, trang phục mầu sắc lộng lẫy.


NGUỒN GỐC DÂN TỘC H'MÔNG

Gọi đơn giản là dân Mông, qua thanh âm dễ lộn với dân tộc M'Nong ở Tây Nguyên. Do vậy cần đọc cho rõ là H'Mông hay gọi theo tên thông dụng bấy lâu nay là người Mèo. Bộ "Các dân tộc ít người ở Việt Nam" do viện Dân tộc học biên soạn khá công phu đầy đủ, xuất bản năm 1978, phân các dân tộc theo từng loại ngôn ngữ. Dân tộc H'Mông thuộc Ngữ hệ Đông Nam Á: nhóm 1 lớn nhất gồm Việt, Mường, Thổ và Chứt. 2. Nhóm Tây Thái, gồm 3 dân tộc Tầy, Thái và Nùng. 3. Nhóm Mèo Dao gồm H'Mông, Dao và Pà Thẻn. "Dân tộc H'Mông có nghề truyền thống rèn công cụ sản xuất, làm súng kíp (cả khoan nòng súng), trang phục đa dạng về kiểu dáng, rực rở, tinh tế về màu sắc và trang trí, có vốn văn học nghệ thuật dân gian đặc sắc, truyện cổ của người già ưa kể chuyện bên bếp lửa, có "Tiếng hát làm đầu" lời hát thắm thiết, có đàn môi độc đáo, kèn lá, khèn bè... và những điệu múa khèn, múa ô khỏe mạnh, duyên dáng cùng với những trò chơi đua ngựa bắn cung (trích Địa lý VN của TƯTB Hoa Kỳ 2004).

Lai Châu là một tỉnh rộng nhất Thượng du, nhưng cả tỉnh chỉ có một cánh đôàng rộng là Mường Thanh hay Mường Theng thuộc phủ Điện Biên nay là tỉnh, tách các huyện Mường Tè, Phong Thổ, Tsin Hồ, Điện Biên. Từ tỉnh lỵ Lai Châu đi Mường Tè, đường nhỏ quanh co, 60 km đi Mường Nhé và Ả Pa Chải, ngã ba biên giới Việt - Trung - Lào. Diện tích rừng trước đây là 75% toàn tỉnh, nay xơ xác, chỉ còn vào khoảng 25%. Dân H'Mông tập trung đông đảo ở miền núi cao Sin Chai. Họ ở ven núi, nơi có đèo Phạ Đín hay Cổng Trời, đỉnh cao tội ác lẫy lừng của chế độ CSVN. Từ thị trấn Lai Châu đi Mường Nhié, đường đi cheo leo rất hiểm trở. Nơi đây ở Nậm Nhàm còn bia vua Lê Thái Tổ trên vách đá bên sông Đà, gọi là “bia giữ nước”. Năm 2004, dân tộc Thái đứng đầu tỉnh Lai Châu, 52.2%, dân tộc Kinh 18%, dân tộc Mường 12%, dân tộc H'Mông 12%, dân tộc Dao rất gần gụi với dân Mông 2.76%, dân tộc Xinh Mun 1.45%, dân Khơ Mú 1.34%, dân tộc Lào 0.34%. Lai Châu có đường biên giới với Trung quốc dài 360 km, tiếp giáp với 2 tỉnh Luăng Băng và Phong Sa Ly (Lào) nơi tập trung dân H'Mông (và lực lượng võ trang của Vang Pao trước đây) đường biên giới dài 310 km, cũng là con đường buôn lậu thuốc phiện. Dân tộc Mông từ Hoa Nam di cư vào Thượng du miền Bắc khoảng 300 năm trước, chai thành mấy hệ tộc tùy theo mầu sắc trang phục như người Mèo, Mèo hoa, Mèo xanh, Mèo đỏ, Mèo đen, Nà Niẻo, Mán trắng, ở rải rác trên miền núi cao ở các tỉnh Hà Giang, Tuyên Quang, Lai Châu, Sơn La, Cao Bằng, Lạng Sơn và miền Cao Nghệ An, Hà Tĩnh (theo danh mục các dân tộc thiểu số Việt Nam, tạp chí Dân tộc học, số 4-1978, tr. 54-60). Điện Biên là tỉnh mới thành lập. Huyện Mường Nhé là huyện mới, trước năm 1945 là phủ Điện Biên gồm các bang Mường Hum, Mường Tè, Mường Nhai thuộc tỉnh Lai Châu, xứ Thái do họ Đèo quyền nhiếp thống lãnh từ đời nọ qua đời kia theo chế độ cống nạp cho triều đình Thăng Long rồi Huế. Dân tộc Mông phát triển nhanh nhất so với các dân tộc khác ở Thượng du, một phần dân H'Mông từ Hoa Nam tràn qua. Năm 1995, dân số là 411,074 người (theo Tổng cục thống kê HN 1995). Năm 2011 khoảng hơn 1 triệu. Tài liệu của trung ương tình báo Hoa Kỳ phổ biến năm 2004 về địa lý Việt Nam, cho biết dân tộc H'Mông tập trung khá đông đảo ở Sơn La, Lai Châu, tiếp giáp ngay với Thượng Lào và Vân Nam, vẫn quen ở trên miền núi cao.


Công giáo và Tin Lành phát triển rất nhanh ở miền Tây Bắc. Trung tâm Công giáo Mèo ở Pình Hồ phát triển vào thập niên 1980. Giáo phận Hưng Hóa từ ngày tái lập, giáo dân Mèo khá đông đảo. Nạn mù chữ xuống thấp. Dân H'Mông Miếu Hạ, Na Niẻo đã có người làm thầy giảng, nữ tu, nhưng sinh hoạt đạo quá khó khăn, khủng bố trắng bao trùm giáo phận. Do dưới xuôi tiếp trợ nên tương đối tồn tại được với 72 giáo xứ, chỉ có 24 linh mục, lớp già đã qua đời hết, hầu hết là giới trung niên và trẻ như Lm. Cao Trung Trực sinh năm 1969. Toàn giáo phận là 48,072 km2, dân số gần 7 triệu, chỉ có 197,436 giáo dân nhưng hoạt động rất tích cực nhờ 106 nữ tu và 2061 giáo lý viên, 2 thành phần này là cái đích nắm của công an, trong đó khoảng hơn 100 người H'Mông luôn luôn bị làm khó dễ. Tin Lành bị đặt ra ngoài xã hội và "luật pháp CS"! Chúng tôi chưa tìm được tài liệu về Tin Lành ở Thượng du. Theo Lm. Phaolô đang du học ở Pháp, đã từng làm lễ "chui" cho giáo dân "chui" người Mèo và Dao ở Mường Nhé và Mường Tè "cử hành thánh lễ trên đồi cao", Tin Lành phát triển rất nhanh. Theo Lm. Phaolô, điều này dễ hiểu do dân tộc Mèo - Dao, ngoài tín ngưỡng thờ kính tổ tiên, họ thành kính tin vào trời đất, "Ông Trời là trên tất cả, tối linh, tối thiêng. Do vậy Đức Chúa Trời đã dễ dàng đi vào tâm linh họ". Lm. Phaolồ cho biết ông có gặp một mục sư người Sàigòn ở Mỹ về, từ Hà Nội lên Lai Châu, mục sư lặn lội đến tận Mường Tè truyền giáo "chui". Một số mục sư từ ngã Loăng Pre-băng và Phong Saly lẻn qua các tỉnh Bắc Cạn, Lao Cai, Sơn La, Lai Châu. Đa số dân Mèo - Dao theo Tin Lành. Vẫn theo Lm. Phaolô, dân Mèo và Dao thích ca hát. Dân Mèo đọc được chữ Hán nhờ vậy Thánh kinh Hoa ngữ dễ dàng truyền đạt. Lm. An Tôn, giáo phận Hưng Hóa hiện đang du học ở thủ đô HTĐ cho biết: Thượng du ngày nay là quyền sở hữu của TC, họ đã vét nhẵn từ mỏ thiếc, mỏ đồng đến cả mỏ than bùn! Ta không còn gì! Dân thiểu số như Mèo, Dao, Khơ Mú sống nhờ vào rừng thì rừng đã rỗng ruột. Trước đây dân thiểu số còn được ăn thịt gà rừng, thỏ rừng, kể cả heo rừng nay thì ăn cơm gạo hẩm với lá sắn trộn muối!

Các đoàn thợ săn người TQ lùng sục ngày đêm bắt thú rừng. Nếu dân Mèo săn được một con cọp phải bán xương da cọp với giá rẻ mạt cho cán bộ để bán lại cho TQ với giá cao gấp 20, 30 lần. Dân thiểu số gạt nước mắt, uất hận chỉ còn tin nơi Chúa. Đó là an ủi cuối cùng của đời họ. Cho nên, dù đàn áp, truy lùng, dân càng nô nức theo đạo Chúa!

Theo Lm. An Tôn từng giảng đạo ở Pình Hồ, dân H'Mông và Dao say mê âm nhạc. Cũng do vậy, Tin Lành và Công giáo dễ dàng thu hút hai dân tộc này. Một số linh mục và mục sư lại khéo tay, dân tộc hóa Thánh ca theo làn điệu của dân Mèo-Dao. Âm nhạc Mèo rất phong phú với giai điệu đậm đà dân gian Mèo, trùng điệp như đồi núi miền cao. Qua âm nhạc, dân tộc Mèo có tình cảm dứt khoát với điệu đa thanh, nhiều dấu giọng (xem: Hồng Thao, Âm nhạc dân tộc Mèo, tạp chí Văn hóa nghệ thuật số 4-1972, tr. 47-49). Tiếng kèn và giai điệu ca hát Mèo dứt khoát và mạnh mẽ như truyện dân gian Mèo dứt khoát căm thù Hán tộc, mối căm thù trên 4,000 năm xưa. Có dịp tôi sẽ thuật lại một số truyện "dân Miêu căm hờn dân Hán"!

DÂN TỘC MIÊU BỊ HÁN TỘC TIÊU DIỆT

Dân tộc Miêu (Miao) tức Mèo, người Hán miệt thị như vậy, lại là giống dân văn minh trước Hán ở lưu vực sông Hoàng Hà, chính là hậu duệ của giống người nguyên thủy Hòa Bình (VN), chiếc nôi của loài người ở Á Đông, tổ tiên của cư dân Cúc Phương, khu rừng nguyên sinh thuộc ba tỉnh Hà Nam, Nam Định và Ninh Bình cách nay khoảng 10,000 năm mà nhân chủng học hiện đại đã phát hiện. Giống dân này cùng với nền văn minh Hòa Bình thời đồ đá mới đi lên phương Bắc sống ở Hoa Lục bao trùm ba châu thổ rộng lớn do 3 con sông tạo thành: Hoàng Hà, Dương Tử giang tức Trường giang và Việt Giang gọi chung là Trung Châu hay Trung quốc, từ Cam Túc, Tứ Xuyên, Việt quốc đến duyên hải. Cách nay hơn 4,000 năm, vua Thuấn Việt tộc truyền ngôi cho vua Đại Vũ Việt tộc, lập ra nhà Hạ (2205-1766 trước CN) một triều đại văn minh đầu tiên của TQ. Bấy giờ Hán tộc còn là dân du mục du canh ở trên các đồi cao hoàng thổ phía Bắc sông Hoàng Hà. Vua Đại Vũ bình định giống Tam Miêu, nhưng vẫn để dân Miêu sống hòa với dân Việt. Khổng Tử đã nói đến dân Hữu Miêu và vua Đại Vũ trong kinh Thư do ngài san định (Thượng thư tức kinh Thư, bản dịch của nhà văn Nhượng Tống, nxb VHTT tái bản, HN 2001, tr. 30-35). Dân du mục Hán tràn xuống trung châu, tiêu diệt gọn dân tộc Miêu, cướp đất đai ruộng vườn, một số nhỏ thoát chết chạy về phương Nam ở vùng Lĩnh Nam nước Văn Lang (Quảng Tây ngày nay) chính là tổ tiên của dân H'Mông ở Thượng Lào và Thượng du VN ngày nay. Dân Miêu đến nay vẫn còn nuôi lòng thù hận dân Hán "đến tận xương tủy" (xem: Cao Thế Dung, sơ thảo, Đất Việt trên nước Tầu - "nửa phần TQ ngày nay là đất cũ văn minh của dân tộc Việt" - Phần Việt - Hán - Miêu). Xin cáo lỗi quí độc giả, loạt bài "CIA - Bin Laden và cuộc chiến tình báo" phải gác lại kỳ sau. Thế tất thắng đang trong tay đại nghĩa dân tộc Việt.

HÀ NHÂN VĂN
(14/5/2011)
by LTSA

VIỆT NAM (TH) -Chiều ngày 21 tháng 5, tài công Lê Văn Ðức 28 tuổi, người điều khiển tàu, ông Lê Văn Quang và ông Ðinh Văn Quân, người điều hành nhà hàng và du thuyền Dìn Ký tọa lạc tại xã Bình Nhâm, Thuận An, Bình Dương bị bắt sau vụ chìm tàu làm 16 người chết và mất tích.


Ðây là vụ lật du thuyền nhà hàng làm chết người đầu tiên gây chấn động dư luận Việt Nam không kém vụ chìm tàu du lịch tại vịnh Hạ Long hồi tháng 2 vừa qua làm 12 người chết.


Cho đến 3 giờ sáng ngày 22 tháng 5, người ta vẫn chưa tìm được xác nạn nhân thứ 16: bé trai Phạm Xuân Khánh 9 tuổi.


Cuộc điều tra ban đầu nói rằng du thuyền Dìn Ký đã hết hạn đăng kiểm hôm 28 tháng 1 và có nghi vấn cho rằng tài công Lê Văn Ðức không có bằng lái tàu.


Theo báo Tuổi Trẻ, dư luận cho rằng du thuyền Dìn Ký dùng cửa gỗ chắn mưa khiến tàu mất thăng bằng trước sóng to gió lớn và dễ lật nhào. Hơn nữa, chiều cao của các du thuyền gỗ lẽ ra không được vượt quá chiều ngang của con tàu.


Bây giờ nhìn lại, người ta cho rằng tàu sắt không cửa ngăn, chắn gió lại an toàn hơn
Vụ chìm tàu Dìn Ký ở Bình Dương cũng khiến ngành du lịch Cần Thơ hốt hoảng xem xét lại độ an toàn của du thuyền Cần Thơ 3 tầng lầu ở bến Ninh Kiều chở hàng trăm du khách đi lại trên sông Hậu một đoạn dài suốt 90 phút.


Công ty nhà hàng - tàu du lịch Thái Bình Dương, Mỹ Khánh, Hai Lúa ở Long Xuyên (An Giang) cũng đang trong tình trạng báo động về độ an toàn.



Cũng theo báo Tuổi Trẻ, một nhân viên xin được giấu tên của nhà hàng Hai Lúa nói 5 du thuyền lớn nhỏ của nhà hàng này thật ra chỉ là loại phà gỗ gắn máy nổ.


Người dân Cần Thơ chưa quên vụ chìm nhà hàng nổi Mỹ Khánh ở thành phố Cần Thơ hồi tháng 1 vừa qua làm 200 du khách hoảng loạn tìm đường thoát thân. Cũng may, nhà hàng nổi neo đậu sát bờ nên không ai thiệt mạng. (PL)
by LTSA

Trước một trạm xăng gần cầu Thị Nghè lâu nay có một bác lớn tuổi kiếm sống bằng nghề bơm bánh xe. Đúng ra với cái xe đẩy đựng đồ nghề lỉnh kỉnh của thằng con trai bác bày ra lề đường thì anh ta nhận vá cả bánh xe xì nhưng do thường bận đi làm phụ hồ, anh ta cất hết vào tủ và khóa chặt, bình hơi nén được chất luôn lên xe đẩy cho gọn và chỉ chừa lại cái ống hơi. Có khách ghé bơm xe thì ông già gầy còm lại bỏ ghế ngồi, cất đi cây gậy chống, loạng choạng đứng dậy, cầm lấy đầu ống hơi… Hiện bác vẫn giữa giá bơm bánh xe như năm ngoái, tức một bánh 2000 đồng, hai bánh thì 4000 đồng, nếu khách cho luôn tờ 5 ngàn, không nhận thối lại thì bác rất mừng và cám ơn.(Photo VB)
by LTSA

Năm 1987, hơn 10 năm sau khi chiến tranh kết thúc GDP của Việt Nam là 36,65 tỷ USD trong khi đó của Philippines thậm chí còn thấp hơn của Việt Nam với chỉ 33,19 tỷ USD. Ba năm sau tức vào năm 1990 GDP của ta chỉ còn 6,47 tỷ USD trong khi của Philippines là 44,31 tỷ USD. Đến thời điểm hiện tại thì Philippines đã vượt khá xa Việt Nam. Xuất phát điểm của Việt Nam tính từ năm 1987 hoàn toàn cao hơn Philippines vậy tại sao chúng ta bị tụt lại quá xa? Ta có thể loại bỏ yếu tố chiến tranh tàn phá vì thời gian này Việt Nam đang trên đường tiến lên XHCN, hoàn toàn không có chiến tranh.

Cũng theo tác giả Phan Đình Minh Hùng thì trong bối cảnh chúng ta đạt được nhiều thành tựu vượt bậc, kinh tế tăng trưởng trung bình 7.26%/ năm trong 10 năm qua thì những câu nói như trên của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được xem là hơi lạ.
Tại sao"Lạ" ?:
Một đất nước anh hùng, một đất nước trải qua hai cuộc chiến thần thánh chống Pháp và chống Mỹ, sau 36 năm: “vẫn là nước nghèo”.
Một đất nước đỉnh cao trí tuệ, một đất nước với chỉ số IQ cao với vô số Tiến sĩ: “vẫn là nước nghèo”.
Một đất nước với rừng vàng biển bạc, con người cần cù, chăm chỉ, thông minh: “vẫn là nước nghèo”.


Và tại sao"Quen"?:
Nước ta là nước nghèo điều này ai cũng biết. Nhưng mỗi lần đem Việt Nam ra so sánh với các nước khác chúng ta thường nghe: Việt Nam chịu nhiều thiệt hại mất mát trong chiến tranh; đạt được những thành tựu như hiện tại là nhờ sự lãnh đạo tài tình sáng suốt của Đảng và Nhà Nước


Nước Nghèo:
Trong khi ADB (Asian Development Bank) đưa chúng ta vào danh sách các nước có thu nhập trung bình thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại khăng khăng “Việt Nam vẫn là nước nghèo”. Nghe có vẻ nghịch lý nhưng nếu nhìn vào các khoản vay ưu đãi nhận được hàng năm chúng ta có thể hiểu được tại sao Thủ tướng lại hạ thấp mình như vậy. Chịu nhục, chịu bắt bớ chịu tù đày cho sự phát triển của đất nước người ta gọi là kẻ sĩ. Còn cố chịu nhục để duy trì sự lãnh đạo, duy trì một nền kinh tế yếu kém, duy trì một nền hành chánh quan liêu và một xã hội đầy rẫy những bất công thì không biết nên gọi là gì.










Bài đọc suy gẫm: Nước Chúng Em Vẫn Nghèo - Hoàng Ngọc Diệp.









Lòng trắc ẩn và sự hổ thẹn: Hoàng Ngọc Diệp là một người Việt ở nước ngoài. Ông về Việt Nam sống và mong cống hiến tâm sức để xây dựng đất nước đã gần 20 năm nay. Đây là những dòng tâm sự về hiện tình đất nước mà ông viết cho con trai của mình trên facebook.


Chúng tôi thấy sự xác đáng, chân thành và đau đớn trong bài viết này. Xin giới thiệu đến quý độc giả mục Đối Thoại. Tiền Vệ.


LÒNG TRẮC ẨN VÀ SỰ HỔ THẸN


(Những tâm sự gửi đến các con ruột và con nuôi của bố)


Như những lần trước đây, ở những nơi chốn, diễn đàn khác, bố sẽ tâm sự và gửi gắm tới các con những gì bố ưu tư và đau buồn! Bố đưa lên diễn đàn này không những để các con đọc mà còn để các bạn trẻ khác của bố và của các con cũng chia sẻ. Nhân, con giúp bố dịch cho chị Amy của con nhé!


Một câu chuyện nhỏ về lòng trắc ẩn.


Vào các năm cuối thập niên 1990 và đầu thập niên 2000, bố có dịp cùng đi hoặc tổ chức đưa các phái đoàn cấp lãnh đạo nhà nước thăm và làm việc ở các nước trong khu vực. Có lần đến Hong Kong cùng một số vị bên Bộ Lao Động và Bộ Kế Hoạch Đầu Tư, bố cố tình sắp xếp để sáng Chủ Nhật, ngày cuối của chuyến đi, đưa họ đi ăn sáng; để đến nhà hàng, mọi người phải đi bộ qua hai công viên nhỏ từ khách sạn.


Khi đi ngang qua hai công viên này, phái đoàn thấy lạ vì sao có quá nhiều phụ nữ da ngâm đen, như họ đến từ Việt Nam hay Philippines, đang tụ tập tại đó với nhau. Phái đoàn dừng lại chụp hình với những người này, hỏi ra thì quả là họ đến từ Philippines để làm người ở đợ (còn gọi một cách nhẹ nhàng là người giúp việc nhà) cho các gia đình tại Hong Kong.


Trong khi ăn sáng, bố kể cho phái đoàn biết hoàn cảnh của những người đi làm người giúp việc nhà này, bố cho biết họ may mắn hơn những phụ nữ Việt Nam đi làm người ở đợ tại các nước khác, vì Hong Kong, qua gần một thế kỷ dưới sự quản lý của Anh Quốc, đã xây dựng được hệ thống theo dõi và quản lý những người giúp việc tại Hong Kong; tất nhiên vẫn xảy ra một số vụ hành hạ và xâm phạm tình dục, nhưng ít hơn rất nhiều so với các nước khác như Hàn Quốc hay Đài Loan. Bố còn cho họ biết, qua nghiên cứu của Hiệp Hội Bảo Vệ Phụ Nữ Thế Giới, thì hầu hết những phụ nữ này sẽ không thể tìm được một gia đình hạnh phúc nếu họ đi ra khỏi nước và trở về khi còn trẻ, và gia đình sẽ đổ vỡ chia ly, hoặc không thể lập gia đình nếu họ đi và về khi ở tuổi trên 30.


Sau đó bố hỏi họ một loạt câu hỏi như “Tại sao chúng ta xuất khẩu những người đi ở đợ mà báo chí ca ngợi các kỷ lục xuất khẩu lao động?, “Quý vị có sẵn sàng đưa chị em gái hay con gái của mình đi làm người giúp việc nhà tại Đài Loan không”, “Nhà nước và quý vị có thấy việc xuất khẩu phụ nữ Việt Nam đi ở đợ là một sự hổ thẹn của đất nước không?” v.v… mọi người đều tỏ ra rất buồn; vài người thì giận dữ với bố vì cho rằng bố không biết gì về hoàn cảnh đất nước và đã xúc phạm họ! Tất nhiên, bữa ăn sáng không còn vui, rồi mọi người ra về trong im lặng.

Mười mấy năm qua, số người đi xuất khẩu lao động theo diện này vẫn cứ tiếp tục, mặc dù những bài báo nói về chuyện này đã giảm, nhưng vẫn chưa có một kế hoạch gì để bảo vệ cho họ; mặc dù như vậy, bố vẫn hằng mong nhà nước sớm xây dựng được các kế hoạch đào tạo và tìm công việc làm cho họ tại chính đất nước Việt Nam mình.




Cho đến nay bố vẫn cứ lo lắng, băn khoăn, thỉnh thoảng mất ngủ về những số phận này! Bố tin chắc trong mấy trăm ngàn người đang đi ở đợ, hay lao động chân tay cấp thấp nhất, ở nước ngoài, phải có những người bà con của bố và của các con trong số này!




Với bố, đây là một trong vô vàn điều trắc ẩn cần phải có trong mỗi công dân Việt Nam, từ cấp lãnh đạo cao nhất xuống tới ngay những người có số phận đen tối này! Các con có lòng trắc ẩn cho những số phận này hay những số phận khác còn đáng thương hơn nữa đang sống ngay tại đất nước mình không? Có đủ lòng trắc ẩn để chuyển nó thành năng lực để nhắc nhở, thúc đẩy các con phát triển và dấn thân mỗi ngày không? Các con phải luôn nhắc nhở bản thân mình nhé!


Một câu chuyện về sự hổ thẹn


Tại các thành phố lớn trên khắp nước, giờ đây, nơi nào cũng nhiều nhà lầu, nhiều chung cư trung bình hay cao cấp; hầu hết các công chức nhà nước từ cấp trưởng phòng trở lên, nhất là các cấp phó giám đốc sở trở lên, đều có nhà riêng, cho con đi du học nước ngoài, có vài cái nhà hay miếng đất thêm để làm của cho con. Trên đường phố thì đầy xe hơi các loại, trong đó có khá nhiều xe vô cùng đắt tiền, nhất là ở Hà Nội, Sài Gòn, và vài thành phố lớn khác. Có luôn cả những chiếc xe mà chính các bạn nước ngoài của bố phải ngạc nhiên là người Việt Nam mình làm sao mua nổi, vì ngay cả chính họ, những doanh nhân triệu phú USD, cũng chưa dám nghĩ tới!


Mỗi ngày chi tiêu của rất nhiều “thiếu gia”, “trung gia” hay “đại gia” thường lên đến vài chục triệu đồng, nhưng hình như họ không phải làm gì vất vả hay nặng nhọc hết!


Quả thật đời sống của người dân nói chung ở chừng mức nào đó rất phát triển, nhất là so với thập niên 1980s hay đầu thập niên 1990s. Còn đời sống của các vị lãnh đạo cấp quốc gia thì khỏi phải bàn! Bố đã gặp nhiều trường hợp kinh lắm. Cái cách họ cho con đi học, cách mua sắm nhà cửa, xe hơi để phục vụ cho các con của họ ở nước ngoài, thì các gia đình trung lưu, và ngay cả thượng lưu từ các nước khác cũng gửi con đi du học cùng trường không thể nào sánh nổi!


Mặt khác, nhìn chung xã hội Việt Nam mình thì những người nghèo lại còn quá nhiều! Sự cách biệt giữa những gia đình giàu có, chức quyền và đại đa số người dân còn lại càng ngày càng xa! Chỉ cần một trong những chiếc xe hơi của một gia đình giàu có là dư sức để cho cả một đại gia đình nghèo đang sống trong cùng thành phố có thể có nhà ở và con cái được đi học cả đời! Các con có bao giờ thắc mắc về điều này không? Các con có nhìn thấy sự vô tâm hay vô tình và bất bình đẳng của tầng lớp cao, tầng lớp lãnh đạo, đối với đa số nhân dân không?


Điều làm cho bố hổ thẹn nhất, phẫn nộ nhất, đó là chuyện xảy ra cách đây vài ngày!


Khi có những dấu hiệu thế giới sẽ đưa Việt Nam mình ra khỏi danh sách các nước nghèo, thì ngay lập tức lãnh đạo nhà nước, ông Thủ tướng, đã phát biểu, giải thích với thế giới rằng “Việt Nam vẫn còn là nước nghèo”,[*] nhằm để thế giới tiếp tục giữ nước mình trong danh sách các nước nghèo.


Lý do là vì họ muốn vẫn tiếp tục được nhận viện trợ!
Vài hình ảnh các đại gia chơi siêu xe tại Việt Nam, nguồn internet.
Mỹ, Mễ, Mít...nói chung là cả nước trầm trồ khi thấy Rolls-Roice do một đại gia Việt làm chủ, hiên ngang, hồ hởi, tự hào lăn bánh trên đường phố Hà Nội ?
Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011 by LTSA

Nhìn những hình dưới đây thì thấy rõ bọn CsVN vô lương như thế nào rồi ...)

Lính Nhi Đồng " Sinh Bắc Tử Nam "
Nhìn những hình dưới đây thì thấy rõ bọn CsVN vô lương như thế nào rồi ...)








Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011 by LTSA

BÌNH DƯƠNG 21- (TH) - Sau gần một ngày, toán thợ lặn đã đưa được 15 trong số 16 nạn nhân của tai nạn chìm tàu kiêm nhà hàng nổi 2 tầng Dìn Ký lên bờ.

Các thợ lặn và nhóm người vớt xác tham gia tìm người mất tích trên sông. (Hình: Dân Trí)


Tai nạn kinh hoàng xảy ra vào khoảng 9 giờ tối ngày 20 tháng 5 năm 2011 khi nhà hàng nổi Dìn Ký đưa khoảng 50 người dự tiệc sinh nhật của một cậu bé 3 tuổi, con của chủ công ty Lan Anh, ra giữa sông Sài Gòn ở tỉnh Bình Dương.

Con tàu gặp mưa to gió lớn khi vừa rời bến được ít phút thì lật ngang, cách bờ chừng 100 mét. Toàn bộ nhân viên nhà hàng gồm cả tài công và quản lý cùng với một số người nhờ biết bơi đã thoát chết.

Chủ bữa tiệc, Quách Lương Tài, 40 tuổi, thoát chết nhưng mất vợ và hai con nhỏ. Ông tổ chức sinh nhật thứ 3 cho con trai là Quách Hồng Ðạt, mời thân nhân bằng hữu của mình và bên vợ.

Một người dự tiệc, Phạm Xuân Long, thoát chết nhưng cũng mất vợ và con trai. Việc lặn tìm các nạn nhân kẹt trong tàu Dìn Ký khó khăn vì tàu chìm ở độ sâu 25 mét và bùn đất vùi lấp bàn ghế, vật dụng bên trong tàu.


Nhà hàng nổi 2 tầng tức tàu Dìn Ký trước khi bị chìm. (Hình: Thanh Niên)



Theo bản tường thuật của VNExpress “Các nạn nhân khi được vớt lên đều còn nguyên vẹn. Riêng một phụ nữ bị trôi hết quần áo khiến lực lượng cứu nạn vô cùng đau xót, tìm vội mảnh vải phủ kín cho chị rồi chuyển lên cano đưa vào bờ. Hai bên bờ sông người dân đứng đông nghịt bất chấp trời nắng gắt. Nhiều giọt nước mắt rơi khi chứng kiến từng thi thể một được tìm thấy.”

Trong khi các thợ lặn hoạt động, một lễ cầu siêu được tổ chức ở trên bờ, nơi xảy ra tai nạn.

Phạm Xuân Trường, chánh văn phòng tỉnh Bình Dương cho hay chiếc tàu nói trên đã hết hạn kiểm định từ tháng 1 vừa qua. Còn có nghi vấn thuyền trưởng Lê Văn Ðức, 28 tuổi, không có bằng hành nghề.

Ông Ðức và hai người khác, quản lý tàu Lê Văn Quang và quản lý nhà hàng Dìn Ký Ðinh Văn Quân đã bị bắt để điều tra về nguyên nhân đã dẫn đến tai nạn. Nhà cầm quyền địa phương cũng đã “khởi tố vụ án” về vi phạm “qui định điều khiển phương tiện giao thông đường thủy gây hậu quả nghiêm trọng
Các vị sư làm lễ cầu siêu cho các nạn nhân ngay bên bờ sông. (Hình: Dân Trí)



Hiện còn thi thể của một cậu bé 9 tuổi có thể bị kẹt bên dưới các đống đồ đạc trong khoang tàu.

Trong 3 tháng qua, đã xảy ra 3 vụ chìm tàu/nhà hàng nổi ở Việt Nam. Vấn đề an toàn trên các chiếc tàu, nhà hàng này có vẻ không mấy được quan tâm.

Vụ chìm tàu kiêm khách sạn nổi Trường Hải ở vịnh Hạ Long ngày 17 tháng 2, 2011 đã làm 12 người thiệt mạng.
Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011 by LTSA


Từng tự hào ‘kỷ lục thế giới’

HÀ NỘI 20-5 (VNE) - “Con đường gốm sứ” là một bức tường nghệ thuật trang trí với gốm sứ và màu sắc tốn rất nhiều tiền để trình diễn với khách khứa, thiên hạ, nay đang long tróc và trở thành nơi phóng uế tự nhiên của người đi đường.

Tháng 10 năm 2010, “Con đường gốm sứ ven sông Hồng” - công trình kỷ niệm đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội được khánh thành và nhận kỷ lục Guinness thế giới. (Hình: VNEpress)



Nhà cầm quyền Hà Nội đã vận động tổ chức Guiness công nhận “Con đường gốm sứ” là kỷ lục thế giới. Nay, chỉ hơn nửa năm, dân chúng Hà Nội dùng cái tường nhiều màu mè diêm dúa này vào nhiều thứ việc khác nhau.

Thật ra ngay từ trước khi khánh thành hồi tháng 10 năm ngoái, ngày 9 tháng 10 năm 2010, báo An Ninh Thủ Ðô đã viết là “Hàng ngày đi dọc con đường gốm sứ ven sông Hồng tôi vẫn bắt gặp nhiều người tiểu tiện bừa bãi. Nhiều đoạn đê khi bức tranh gốm vừa hoàn thiện chưa lâu và đẹp, sạch sẽ là vậy mà không ít người thiếu ý thức đã thường xuyên ‘tưới’ bậy bạ khiến cho môi trường ở những nơi này thật khủng khiếp khi mùi xú uế bốc lên nồng nặc.”

Theo thời gian, chuyện này càng tệ hại thêm. Từ phóng uế, làm chỗ để hàng, chỗ bán nước, trong khi tranh gốm sứ thì long tróc loang lổ, lỗ chỗ.

Ngày 20 tháng 5 VNExpress có một ký sự hình ảnh với một vài chữ nói “Không chỉ xuất hiện những vết nứt kéo dài, bức tranh gốm lớn nhất thế giới mừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long còn bị bong tróc và được vá víu tạm bợ, khiến nhiều họa tiết trở nên lem nhem”.


Người đi đường đứng tiểu tiện ngay ở “Con Ðường Gốm Sứ”. (Hình: VNExpress)


Ðó là bức tường, dưới chân tường thì như kể ở trên.

Theo VNExpress “Con đường gốm sứ” dài gần 4,000 mét, với tổng diện tích là khoảng 7,000 m2. Bức tranh do 20 nghệ sĩ Việt Nam, 15 nghệ sĩ quốc tế, 50 sinh viên mỹ thuật, cùng 100 nghệ nhân và thợ thủ công thực hiện, mang dấu ấn của làng gốm Bát Tràng, Chu Ðậu, Phù Lãng, Bình Dương, Ðồng Nai, Vĩnh Long, Ninh Thuận...”

Tin không chính thức cho biết tốn kém lên tới 17 tỉ đồng. Nhiều người từng kêu sao không dùng số tiền này cứu trợ nạn nhân bão lụt xảy ra liên miên mỗi năm.

Còn ở khu vực chợ Long Biên, bức tranh gốm bị dùng làm kho hàng hóa... (Hình: VNExpress)



Vẫn theo VNExpress, mới đây nhất, UBND thành phố Hà Nội “đã ban hành quy định nghiêm cấm các hành vi xâm hại, gây mất vệ sinh, làm ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị tại khu vực công trình ‘Con đường gốm sứ’. Các cơ quan chức năng phải bảo vệ, tu bổ, thường xuyên dọn vệ sinh, chiếu sáng, làm sạch đẹp khu vực công trình.”

Nhưng lệnh chẳng ai nghe.
by LTSA

PARIS (PTTPGQT) - Nhà cầm quyền Việt Nam tại nhiều nơi đã ngang nhiên cấm chùa thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) tổ chức lễ Phật Ðản cũng như hành hung tín đồ, kể cả cụ già.

Ông Hoàn, dân phòng, người mặc áo trắng (giữa), hành hung Phật tử và đánh ngã thân mẫu Ðại Ðức Thích Từ Giáo. (Hình: IBIB)


Theo bản tin của Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế trụ sở tại Paris, UBND phường Bình Hiên, Ðà Nẵng đã cấm Hòa Thượng Thích Thanh Quang tại chùa Giác Minh cử hành lễ Phật Ðản theo nghi thức truyền thống của GHPGVNTN. Tương tự, chùa An Cư thuộc quận Sơn Trà, thành phố Ðà Nẵng của Ðại Ðức Thích Thiện Phúc, hôm 17 tháng 5, ngày Rằm Phật Ðản cũng bị cấm.

Cả hai chùa bị công an canh gác cẩn mật, nội bất xuất ngoại bất nhập.

“Tất cả chư Tăng Ni, Phật tử sinh hoạt lâu nay ở chùa Giác Minh đều bị quản thúc tại gia trong ngày Phật Ðản. Công an bao vây quanh chùa đuổi đi hay bắt về đồn những ai tìm cách xông vào chùa dự lễ Phật Ðản, như trường hợp sư cô Thích Nữ Ðồng Tâm và nhiều huynh trưởng hay đoàn sinh Gia Ðình Phật Tử.” Bản tin của PTTPGQT viết. “Trong cuộc xô xát với công an cấm không cho Ðại Ðức Thích Thiện Phúc về chùa Giác Minh dự lễ, đại đức đã bất tỉnh và hiện nay không biết hoàn cảnh sức khỏe ra sao.”

Theo PTTPGQT, các cuộc đàn áp thường ngăn cấm chùa Giác Minh cử hành lễ Phật Ðản vẫn tiếp diễn trong năm nay. Chùa cũng là trụ sở của Ban Ðại Diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất tỉnh Quảng Nam-Ðà Nẵng và Tổng Vụ Thanh Niên, Viện Hóa Ðạo.

Trong khi đó, tại Quảng Trị, chùa Phước Huệ do Ðại Ðức Thích Từ Giáo trú trì cũng bị sách nhiễu sau ngày Phật Ðản.

Bản tin cho biết, vào lúc 15 giờ ngày 19 tháng 5, một nhóm gồm nhiều viên chức các cấp từ phường tới thành phố của thị trấn Ðông Hà cùng một nhóm người khác không rõ tên xâm nhập vào tận phòng khách của Tăng chúng.

“Sự xâm nhập ồn ào, vô trật tự đã biến nơi thanh tịnh trở thành hội trường vận động bầu cử. Tăng chúng cùng quý đạo hữu tìm cách giải thích và mời họ ra khỏi chùa trả lại sự tôn nghiêm nơi chư Tăng tu học. Thay vì chấp hành lời thỉnh cầu, nhóm người này lại dùng vũ lực và những lời thóa mạ chư Tăng. Ông Hoàn, dân phòng, đánh một cụ già làm công quả trong chùa ngã trên sân trước sự chứng kiến của đạo hữu Lê Văn Nhỏ và anh Nguyễn Tưởng cùng đông đảo bà con.

Bà cụ nạn nhân là mẹ của đại đức trụ trì.

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp khốc liệt suốt nhiều chục năm qua. Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, quyền viện trưởng Viện Tăng Thống kiêm viện trưởng Viện Hóa Ðạo GHPGVNTN bị cô lập và quản chế tại Thanh Minh Thiền Viện, Phú Nhuận. Tất cả khách thăm viếng, dù là các dân biểu nghị sĩ Tây phương cũng thường bị cản trở khi muốn thăm ngài, có thể cả hành hung.

Nhân dịp đại lễ Phật Ðản năm nay, HT Quảng Ðộ gửi bản thông điệp nói rằng: “Ngôi nhà Việt Nam sau một trăm năm bị ngoại xâm chiếm đóng, sáu mươi lăm năm huynh đệ tương tàn rồi độc tài toàn trị. Ðã đến lúc người Phật tử không thể khoanh tay đứng ngó hay than thân trách phận, chờ đợi kiếp sau, mà phải đứng lên noi gương Ngài A Dục từ bỏ con đường bạo lực, mở lượng từ bi, khai thông trí tuệ, nối tiếp Con Ðường Phật 2555 năm trước.”
by LTSA

Một công ty môi giới lấy chồng ngoại quốc của cộng sản Việt Nam tập trung 193 cô gái tại khách sạn Thái Bình ở Saigòn và bắt tất cả các cô này cởi trần truồng để cho khoảng chục ngưòi đàn ông nước Nam Hàn (xin chớ lầm với Bắc Hàn nơi dân chúng sống dưới chế độ cộng sản khổ như chó) xem kỹ thân thể của từng cô, và tuỳ theo sở thích mà họ chọn.

Đây là một hình thức đê tiện nhất mà chế độ cộng sản Việt Nam đã dung dưỡng đám thuộc cấp cùng những tên khốn kiếp vốn dựa vào cái đảng cộng sản bất nhân để mà tha hồ thao túng, bán đảo, bán biển như tên thủ tướng kinh niên vô tích sự Phạm Văn Đồng, và bây giờ lại bán con gái Việt Nam sang nước ngoài. Nói theo lối bình dân học vụ thô tục thì chúng đã bán “lồn” con gái Việt Nam cho người nước ngoài. Không biết tên Hồ tặc ở dưới âm phủ còn có nhớ câu y tuyên bố là “đánh thắng giặc Mỹ” thì y sẽ “xây dựng đất nước gấp mười ngày xưa” hay không? Thì ra đánh thắng “giặc Mỹ” và “Nguỵ” xong không phải để xây dựng gấp mười ngày xưa mà chỉ là màn giáo đầu trong công cuộc san bằng mọi chống đối nếu có thể để cho Hồ và bộ hạ của y tha hồ “múa gậy vườn hoang” trong công cuộc xây dựng một đội ngũ ăn cướp chuyên làm những chuyện hại dân, hại nước, chuyện bất lương, chuyện tán tận lương tâm, mà chuyện bán con gái Việt Nam ra nước ngoài chỉ là một trong muôn ngàn chuyện khốn nạn do đảng cộng sản Việt Nam gây ra.

Khổng Tử đã dậy là dùng tiếng thanh tao thay cho tiếng thô lỗ tục tằn, nhưng ở đây đối với bọn cộng sản Việt Nam, bọn sâu bọ này, bọn “lòng tong cá chốt”, bọn đại vô liêm sỉ, bọn bất nhân bất nghĩa, bọn dơ dáy nhất trong lịch sử dân tộc về hùa với chúng, thì thiết tưởng quý vị cũng thông cảm cho kẻ hèn này khi đã phải xử dụng loại ngôn ngữ hàng tôm hàng cá đối với chúng.
Những mong lấy được chồng Hàn
Nào ngờ cái số gian nan thế vầy
Bắt em cởi cả quần này
Để xem “nhất thốn thổ” đầy hay vơi

***

Những mong lấy được chồng Hàn
Ai ngờ chúng bắt cởi toang thế này
Để xem “của quý” mỏng dầy
Để xem “cá diếc” béo, gầy, nhỏ, to

***
Những mong lấy được chồng Hàn
Ai dè chúng bắt hở hang thế này
Đòi xem “của quý” mỏng dầy
Đòi xem cá diếc, béo, gầy, chàng xơi
Trời ơi, mắc cỡ quá thôi
Muốn chồng đành phải đem “phơi” cái “l”


Những mong lấy được chồng Hàn
Ai dè chúng bắt cởi toang thế này
Để xem vú với lồn này
Để xem “khách” thích cái dầy cái to
Để xem cái ốm cái no
Cái dài, cái ngắn, tròn vo, căng, mềm
Để xem mông, háng của em
Thằng nào nó thích chọn liền, còn không
Ở nhà mẹ ngóng cha trông
Mong con có được tấm chồng phương xa
Để mong có chút “đô la”
Giúp cho cha mẹ vượt qua khổ nàn
Nhưng mà sao quá gian nan
Gặp toàn những chuyện thế gian chẳng ngờ
Việt Nam độc lập, ơ hơ
Tự do, hạnh phúc, phơi “lờ” người xem
Bác ơi, Đảng ới, chúng em
Nhét cha đầu “Bác” vào trôn em này

*****

Thằng Hồ làm khổ dân ta
Nên bà tốc váy chửi cha thằng Hồ
Chưa xong! Còn đái ngập mồ
Cho xương nó thấm cái đồ thối khai
Độc lập mà phải ăn khoai
Bo bo sắn lát ăn hoài gẫy răng
Chỉ còn có nước mang thân
Sang Hàn làm vợ kiếm ăn nhờ “lồn!!”
Hồ ơi mày học thằng xồm
Hại dân, hại nước, lời đồn chẳng ngoa.
Mày sang đến tận nước Nga
Vác về thùng cứt “trây” nhà Việt Nam.
Mày thằng cẩu tặc Việt Gian
Độc Lập, Hạnh Phúc, bẽ bàng như ri!

Giang Hồ Nữ Quái.

Chú thích: Hàn tức là Hàn Quốc, Nam Hàn hay Đại Hàn, hay Nam Triều Tiên.
CÔ GÁI VIỆT TRẦN TRUỒNG CHO ĐÀN ÔNG NAM HÀN & TRUNG CỘNG TUYỂN VỢ
Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011 by LTSA

Sau cuộc họp thượng đỉnh Mỹ Tầu giữa tổng thống Hoakỳ Barack Obama và Hồ Cẩm Đào chủ tịch Tầucộng tại Hoa Thịnh Đốn từ 19 đến 21/01/2011, nhằm củng cố quan hệ Mỹ, Tầu vượt khỏi những ‘thăng trầm của chính trị’ thì pho tượng đức Khổng Tử cao 9.5m nặng 17 tấn được dựng trước Viện Bảo Tàng Quốc Gia ở Thiên An Môn Bắckinh vào đầu tháng Giêng năm nay, cho phù hợp với chủ trương ‘phát triển hài hòa’ của Hồ Cẩm Đào, bất ngờ đã biến mất trong đêm 22/04/2011. Kể từ năm 2004, Trungcộng đã mở cửa 300 Viện Khổng Tử ở khắp nơi trên thế giới. Đối với quốc tế thì Trungcộng chứng tỏ, đây là lấy tinh thần ‘nhân ái trung dung’ của Khổng Tử để hóa giải chủ trương “kết hợp gữa Karl Marx và Tần Thủy Hoàng’ của Mao Trạch Đông. Trong hội nghị Bắc Đới Hà tháng 08/1958, họ Mao nói: “Phải chuyên chế. Không thể nói tới dân chủ. Phải kết hợp giữa Các Mác và Tần Thủy Hoàng”. Từ đó Trungcộng hết sức trung thành với chủ trương trên. Dù thời Đặng Tiểu Bình chủ trương đổi mới kinh tế, nhưng về chính trị vẫn không thay đổi.

Đối với người Trung Hoa thì Trungcộng chủ trương mị dân, đề cao tinh thần dân tộc độc tôn theo truyền thống của Đế Quốc Đại Hán, để cho dân chúng Trungghoa thỏa mãn tự ái dân tộc của các đấng ‘Con Trời’, quên đi cảnh đảng cộng sản Trunghoa cha truyền con nối, cấu kết với tư bản ngoại quốc, cỡi đầu, bóp cổ, bóc lột toàn dân. Vì khởi đi từ Hán Vũ Đế - 140-87 trước Tây Lịch, nhà Hán đã dùng Khổng Giáo làm phương tiện để truyền bá thuyết ‘chính danh: “Quân-thần, phụ-tử, phu-phụ” tạo thành nề nếp trật tự đẳng cấp xã hội và cơ chế tổ chức chính trị công quyền, mở rộng Đế Quốc Đại Hán, theo chế độ “quân chủ trung ương tập quyền” ảnh hưởng sâu rộng đến toàn cõi Á Đông. Nay Hồ Cẩm Đào muốn dùng ảnh hưởng sẵn có đó của Khổng Giáo trong văn hóa Đông Phương, phối hợp với nền kinh tế đang lên, và sức mạnh quân sự hùng hậu để xây dựng ‘ thế bá chủ’ của Tầucộng trong khu vực Á Châu, đủ sức đương đầu, với hy vọng lấn vượt vị thế siêu cường Hoakỳ. Thế nhưng, ngày 22/07/2009 trước khi vào họp hội nghị Asean ở Tháilan, ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton bỗng tuyên bố: “Hoakỳ đã trở lại châu Á, sẵn sàng tái tục và cũng cố quan hệ đối tác với các quốc gia đồng minh”. Ngày 15/11/2009, tổng thống Mỹ Barack Obama gặp 10 nguyên thủ Assean, hai phía đã mở rộng và thúc đẩy hợp tác giữa Mỹ và Asean.

Từ đầu năm 2010 bang giao Mỹ, Tầu rẽ sang khúc ngoặt mới đầy sóng gió. Qua việc Mỹ quyết định tái tục bán vũ khi cho Đàiloan. Ngày 30/01/2010 bộ ngoại giao Mỹ ra thông báo: “Việc bán vũ khí sẽ góp phần cho an ninh và ổn định giữa Đàiloan và Trungquốc”. Lập tức Bắckinh phản pháo: “Sẽ ngưng trao đổi quốc phòng với Washington, xem xét lại việc hợp tác nhiều lãnh vực quan trọng, và cấm vận các công ty vũ khí của Mỹ”. Kể từ đó Trungcộng tăng cường hải lực nhằm thôn tính trọn biển Đông, đồng thời áp lực bọn Việtcộng tay sai Trungcộng phải trao quyền kiểm soát quân sự ở Hoàngsa, Trườngsa cho Trungcộng. Ngày 25/04/2010 Trungcộng bắt đầu tuần tra thường xuyên khu vực này. Hai quan chức Mỹ là Jeffrey Bader và James Steinberg giải thích: “Biển Đông nay là một trong các quan tâm chủ đạo về chủ quyền của Trungquốc bên cạch Tâytạng và Đàiloan”. Từ đấy Trungcộng mặc sức tung hoành, chiếm trên 80% diện tích vẽ thành hình ‘lưỡi bò’ trên biển Đông. An ninh không những toàn vùng Đông Nam Á lâm nguy, mà ngay an ninh của Nhậtbản cũng bị đe dọa. Ngày 05/06/2010, bộ trưởng quốc phòng Mỹ, Robert Gates tuyên bố: “Biển Đông không chỉ quan trọng đối với các quốc gia chia sẻ nó, mà còn cho tất cả các nước quan tâm kinh tế, an ninh ở khu vực Châu Á Thái bình dương”. “Quyền lợi kinh tế và an ninh của Mỹ gắn chật với khu vực này”. “Nước Mỹ đang và sẽ luôn luôn là một cường quốc Thái Bình Dương”. Trong Diễn Đàn Hợp Tác An Ninh ASEAN họp tại Hànội ngày 23/07/2010, ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố: “Vì quyền lợi của quốc gia, Hoakỳ mong muốn thấy các quốc gia liên quan đến vụ tranh chấp chủ quyền ở Hoàngsa và Trườngsa giải quyết với nhau bằng đường lối ôn hòa, tôn trọng các điều khỏan ghi trong công ước lãnh hải do LHQ soạn thảo”. Từ đấy các nước Á châu có khuynh hướng dựa vào Mỹ chống lại Tầu.

Trong khi đó, giới tài chánh quốc tế cố thổi nền kinh tế Trungquốc vượt lên trên Nhậtbản, và mới đây, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế - IMF công bố một dự báo đến năm 2016 sản lượng kinh tế Trungquốc sẽ vượt nước Mỹ. Đến như vậy thì giới lãnh đạo Trungcộng vốn thuộc truyền thống chính trị ‘mưu lược’ đệ tử của Tôn Tử với châm ngôn: “Biết người, biết mình”, phải hiễu rằng: Thế lực Tài Chánh Quốc Tế đang đẩy Trungquốc vào thế hứng chịu cuộc “Đại Chiến Thế Giới mới”, như giới tài phiệt quốc tế nhờ tay chính quyền Mỹ đã tiếp sức cho Hitler phục hồi kinh tế nước Đức năm 1933, đến năm 1939 Hitler phát động Đệ Nhị Thế Chiến. Mà trong thực chất và thực lực thì Trungcộng chỉ đủ sức hù doạ thiên hạ để được đứng ngang tầm với Mỹ mà thôi. Chính vì vậy, nên Trungcộng phải xuống nước. Cuộc đối thoại kinh tế và chiến lược giữa Hoakỳ và Trungquốc lần thứ 3 khai mạc ngày 09/05/2011, hồ sơ nhân quyền vẫn là mối bất hoà sâu đậm giữa 2 nước. Trong cuộc gặp giữa tổng thống Obama, hay cuộc họp với ngoại trưởng Clinton thì phó thủ tướng Vương Kỳ Sơn và cố vấn Đới Bỉnh Quốc của Trungcộng dẫn đầu cũng bị phê bình mạnh mẽ về thái độ thiếu tôn trọng nhân quyền. Trên tờ The Atlantic bà Clinton tuyên bố: “Trungquốc đang tìm cách ngăn chặn lịch sử, một hành động vô ích của kẻ ngu xuẩn”. Thế nhưng Trungcộng lần đầu tiên đã cho một phái đoàn quân đội do tướng Trần Bỉnh Đức, tổng tham mưu trưởng dẫn đầu, ngày 15/05/2011 chính thức viếng thăm Mỹ, họ sẽ tiếp xúc với hầu hết giới chức quốc phòng Mỹ, và thăm các căn cứ quân sự Hoakỳ. Với hy vọng ‘thể chế hoá’ quan hệ giữa 2 quân đội.

Xem ra 2 bên Mỹ và Tầu đang xích lại gần nhau hơn. Trong khi đó thì Trungcộng vẫn muốn nuốt cả Áchâu. Quyết liệt nắm chắc bọn cầm đầu Việtcộng, ép phải nhượng Hoàngsa, Trườngsa cho Tầu, phải để mặc cho Tầucộng tiêu diệt nguồn sống của dân tộc Việtnam. Cấm đánh cá ngoài biển, khai thác bauxit phá nát cao nguyên, thuê đất rừng phá hoại môi trường, xả chất thải làm chết sông Hồng, xây nhiều đập thượng nguồn để ngăn giòng nước Cửu Long làm chết vựa lúa đang xuất cảng gạo đứng thứ 2 trên thế giới. Tràn người sang nhằm đồng hoá dân Việt…Trungcộng đang là động lực chia rẽ khối ASEAN. Chen chân vào gây xung đột giữa Ấnđộ và Pakistan. Phá vỡ thế liên hoàn giữa Mỹ, Nhật, Ấn, Úc, NamHàn và ASEAN vốn có chủ trương Dân Chủ Hoá và phát triển toàn vùng, nhằm ngăn bành trướng Trungcộng. Để chống lại với chủ trương ‘nhượng bộ Mỹ nhằm phá chiến lược Mỹ của Trungcộng’ nêu trên, không thể làm khác hơn là phải có những biến cố ngoạn mục tại Áchâu, mà nơi đáng chọn đầu tiên không đâu khác vẫn là Việtnam. LÝ ĐẠI NGUYÊN - Little Saigon ngày 17/05/2011.
by LTSA

LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC

P.O. Box 6005, Torrance, CA 90504, USA

187 The Horsley Drive, Fairfield, NSW 2165, AUSTRALIA

Website: www.lldtcntq.org – Email: vpll.llcq@gmail.com



THÔNG CÁO BÁO CHÍ

Ngày 19 tháng 5 năm 2011

về

Trang Nhà của Đài Phát Thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI

Bị Phá Hoại



Ngay sau khi Đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI (ĐLSN) phát chương trình hôm nay, ngày 19 tháng 5 năm 2011 với chủ đề đặc biệt "Ngày sinh Hồ Chí Minh", trang nhà của Đài đã bị phá, không còn có thể truy cập để nghe buổi phát thanh qua Internet.

Trong buổi phát thanh này, sau phần tin tức thường lệ, Đài ĐLSN đã phát bài phỏng vấn Linh mục Nguyễn Hữu Lễ về cuốn phim tài liệu "Sự Thật về Hồ Chí Minh" trình bày ý nghĩa và tác dụng của cuốn phim trong việc giải bày các sự kiện lịch sử Việt Nam. Kết thúc là bài quan điểm "Huyền thoại và sự thật" nói lên tệ nạn sùng bái lãnh tụ trong các chế độ CS.

Ngay sau khi buổi phát thanh chấm dứt, vào lúc 10 giờ tối, giờ Việt Nam, tức 8 giờ sáng tại California, Hoa Kỳ, ngày 19 tháng 5, website của Đài tại địa chỉ http://www.radiodaploisongnui.org/ đã bị phá hoại, không thể vào để nghe các buổi phát thanh hoặc đọc các tài liệu.

Ban Kỹ Thuật của Đài đã cấp thời thiết lập và nối kết Đài vào các địa chỉ sau để thính giả có thể truy cập: http://www.radiodaploisongnui.com/, và http://www.lldtcntq.org/. Các buổi phát thanh của Đài cũng được website thân hữu Đối Thoại loan tải, địa chỉ http://www.webdoithoai.net/.

Đài ĐLSN do LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC (LLCQ) thực hiện, phát thanh mỗi đêm về Việt Nam, từ 9 giờ 30 đến 10 giờ tối, giờ Việt Nam, tức 7 giờ 30 đến 8 giờ sáng cùng ngày tại Los Angeles, Hoa Kỳ, trên làn sóng trung bình (AM), tần số 1503 kí lô chu kỳ (kHz). Đài BBC Luân Đôn đã từng phát trên tần số này, nhưng đã ngưng hoạt động từ cuối tháng 3 năm nay. Buổi phát thanh đầu tiên của Đài được phát vào ngày Chúa Nhật, 15 tháng 5, 2011.

Nhân dịp này, LLCQ kêu gọi các cơ quan truyền thông, các hội đoàn, và quý thính giả giúp quảng bá Đài phát thanh ĐLSN để tiếng nói của Sự Thật được lan tỏa nhanh chóng và rộng rãi khắp nơi .

Muốn biết thêm chi tiết về Đài, xin liên lạc ông Ngô Quốc Sĩ, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ, Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương, kiêm Giám đốc Đài phát thanh ĐLSN, địa chỉ: PO Box 612882, San Jose, CA 95161, USA, email: lienlac.dlsn@gmail.com, điện thoại: (408)663-9860.
by LTSA

HÀ NỘI (LÐ) - Sau cái chết của một phụ nữ nâng ngực mới đây, hầu hết thẩm mỹ viện tại Hà Nội gỡ bớt bảng quảng cáo treo dán đầy đường. Theo báo Lao Ðộng, đó là chiêu “rút vào hoạt động bí mật” của hàng chục cơ sở làm đẹp tại thành phố này.


Chỉ mấy ngày trước đó, các cơ sở thẩm mỹ tại Hà Nội chi chít những bảng quảng cáo “nâng ngực, hút mỡ bụng, mỡ đùi, căng da đùi, nâng mũi, nâng mông...” một cách công khai. Ðúng ra, họ chỉ được phép cắt mí mắt, xăm môi, xăm mí mắt.


Các bảng quảng cáo công khai này thu hút một số quý bà đến để làm đẹp mà không biết nguy hiểm đang chực chờ.


Ca tử vong mới đây nhất xảy ra tại phòng phẫu thuật thẩm mỹ ở đường GP, Hà Nội của Bác Sĩ Phạm Văn Ái hôm 30 tháng 4. Nạn nhân là một phụ nữ khỏe mạnh tên Bùi BL. Sau khi được cắt mi mắt, bà BL quyết định nâng ngực và chết vì bị sốc.


Cũng theo báo Lao Ðộng, để tránh cuộc bố ráp của chính quyền Hà Nội có thể diễn ra trong thời gian tới, tất cả các cơ sở giải phẫu thẩm mỹ lập tức tháo gỡ bảng quảng cáo dán, dựng công khai trên lề đường. Có cơ sở gỡ bỏ cả trang web trên mạng. Thay vào đó, họ thành lập các “văn phòng cố vấn” cho quý bà muốn tìm hiểu về việc có nên giải phẫu “phức tạp hơn” như hút mỡ bụng, nâng ngực... hay không.


Báo Lao Ðộng cho rằng đó là thủ thuật tránh né để không bị phạm luật của các cơ sở giải phẫu thẩm mỹ. Ðàng sau, nhân viên của họ vẫn mời mọc quý bà vào sâu bên trong cơ sở để phẫu thuật ngực, mũi...


Có cơ sở còn giải thích rằng họ gỡ bảng quảng cáo xuống để chuẩn bị “nâng cấp hoạt động cho hiện đại trở lại, chứ không dừng hoạt động giải phẫu thẩm mỹ cho những ai muốn làm đẹp ‘phức tạp.’”


Một vài cơ sở khác còn khoe có một danh sách bác sĩ có uy tín, tốt nghiệp các khoa thẩm mỹ thuộc các trường đại học ở Mỹ, Nam Hàn giúp quý bà “mở rộng vòng một, làm thon vòng hai” mà không hề gây đau đớn, cũng bảo đảm không biến chứng...”


Ðược biết các loại giải phẫu nâng ngực, hút mỡ bụng có giá từ 2,500 đến 4,000 Mỹ kim. Rất nhiều quý bà ở hải ngoại cho rằng đây là “giá hời” nên thi nhau về Việt Nam nâng ngực, sửa mũi, hút mỡ bụng, căng mông... Khổ nỗi, khách hàng không thể nào phân biệt được đâu là nơi an toàn, đâu là chỗ rủi ro.


Trong khi đó, cơ sở giải phẫu thẩm mỹ đầy dẫy, hoạt động hầu như công khai trước mũi chính quyền địa phương bất chấp nguy hiểm gây ra cho khách hàng. (PL)
by LTSA




Quả dừa nặng tới 9kg




Quả dừa này to gấp 3 - 4 lần so với những quả dừa bình thường, chứa trung bình 2,5 - 3,5 lít nước dừa.



Chủ nhân của quả dừa khổng lồ này là ông Nguyễn Văn Trung ở ấp Xóm Chòi, xã Kế An, huyện Kế Sách (Sóc Trăng). Theo ông Trung, đây là giống dừa Bị, cây dừa Bị này do cha mẹ ông trồng từ hơn 20 năm trước.

2. Củ khoai có hình dáng kì lạ ở Cà Mau




Không những có hình thù kỳ lạ, củ khoai này còn nặng tới... 25kg. Đã có rất nhiều người tới chiêm ngưỡng củ khoai độc đáo này và nhiều người đã liên tưởng nó đến vô số các hình dáng khác nhau ví dụ như là bàn tay hay thậm chí là bông sen mang tới điềm lành.

Thực chất đây chỉ là một củ khoai rất bình thường, do được trồng trong vùng đất giàu phân, thích nghi với loại cây có củ như khoai nên mới phát triển hơn mức bình thường mà thôi.

3. Quả đu đủ hình con thỏ ở Quảng Ngãi






Quả đu đủ này thuộc sở hữu của bác Nguyễn Vang (71 tuổi) ở thôn Hà Trung, xã Tịnh Hà, huyện Sơn Tịnh. Đây chỉ là một trong số những quả đu đủ hình "con thỏ" trong lứa đầu tiên của cây đu đủ bác Vang mới trồng mà thôi.

Tuy nhiên, trong lứa đu đủ đó cũng có vài quả hình dạng bình thường. Từ khi biết tin về quả đu đủ lạ kì, rất nhiều người dân trong thôn và vùng lân cận đã rủ nhau đến xem quả đu đủ hình con thỏ này.

4. Buồng chuối kì lạ 200 nải, dài đến 3m






Cây chuối trên được ông Nguyễn Mai mua ở tính Bến Tre, được trồng khoảng tháng 3/2009 đến tháng 6/2010 thì bắt đầu trổ buồng.

Đến nay buồng chuối dài hơn 3m, có khoảng 200 nải, mỗi nải có từ 15 - 30 quả. Trong đó có gần 1/2 số nải có quả to bằng ngón chân cái, dài từ 7 - 10cm, số còn lại thì nhỏ bằng ngón tay trỏ. Do buồng quá dài và nặng nên ông Mai đã dùng tre chống ở xung quanh thân cho cây chuối khỏi ngã.

5. Củ khoai có hình đài sen






Sáng 22/4/2011, trong khi thu hoạch khoai, chị Phạm Thị Ngọc Anh (đường Tô Hiến Thành, thành phố Cà Mau, tỉnh Cà Mau) đã đào được của khoai có hình dáng giống một bông hoa sen.

6. Củ khoai hình bàn tay




Ông Đặng Văn Huấn trú tại xóm 2, xã Yên Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh), trong lúc làm vườn đã phát hiện củ khoai vạc có kích thước và trọng lượng lớn khổng lồ. Củ khoai nặng 11,5kg này nhìn rất giống hình bàn tay.

7. Bắp ngô trổ bông hình thù kỳ lạ




Bắp ngô có hình thù kỳ lạ này được phát hiện tại ruộng ngô của gia đình ông Đoàn Văn Thân ở Nghệ An. Thay vì kết hạt bình thường, bắp ngô này ra hạt có hình dạng rất kỳ lạ giống như những quả chuối, mỗi hạt dài khoảng 5 - 6cm, có màu xanh xám nhạt, xốp; các hạt còn lại trông nhỏ hơn một chút nhưng lại giống như những cây đang nhú mầm.

8. Cây đu đủ “treo” quả bằng dây




Cây đu đủ ở Quảng Nam này được trồng bình thường, tuy nhiên, khi lớn, nó chia làm 2 nhánh. Điều đặc biệt hơn là khi ra trái không gắn với thân mà vươn ra một dây dài từ 0,5 - 1m, lủng lẳng trái rất lạ mắt. Hiện cây đu đủ ra trái đều đặn, mỗi mùa hơn 100 trái và ra thường xuyên, trái chín và ngọt.
Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011 by LTSA

Trưởng ban Bảo vệ Chính trị nội bộ chỉ trích...

HANOI (VB) -- Đảng CSVN thú nhận rằng “suy thoái về đạo đức phẩm chất” đã lan rộng trong giới cán bộ đảng viên, kể cả trong cấp Trung ương, thiếu “năng lực, trình độ và phẩm chất,” và vì tiêu cực đã phổ biến, nên niềm tin của dân đốâi với Đảng CSVN “bị giảm sút nghiêm trọng,” trong khi đó, nội bộ Đảng CSVN “bị phân hoá, bè phái, cục bộ, quan liêu.”

Đặc biệt chú ý trong bài viết là lời đánh giá “chưa biết điều gì sẽ xảy ra đối với Đảng ta.”

Lời tiết lộ hiếm hoi này đăng trên báo Người Cao Tuổi, nằm trong bài bình luận nhan đề “Đảng ta đông mà không mạnh” của ông Nguyễn Đình Hương, được giới thiệu là “Nguyên Uỷ viên TW Đảng, Trưởng ban Bảo vệ Chính trị nội bộ Trung ương.”

Bài viết của ông Hương trên tờ Người Cao Tuổi có những lời nói thẳng thắn về tình hình nội bộ Đảng CSVN, trích như sau:

“Đảng ta đông mà không mạnh

Đại hội Đảng lần thứ XI diễn ra trong bối cảnh tình hình thế giới đang diễn ra nhiều vấn đề phức tạp, trong nước đã trải qua 25 năm đổi mới, tuy đạt được những thành tựu quan trọng đáng khích lệ, song còn nhiều thử thách phải vượt qua.

Công tác tổ chức và cán bộ đang đặt ra nhiều vấn đề bức xúc, giữa tích cực và tiêu cực đang tác động đan xen, nếu không dám nhìn thẳng vào sự thật để đánh giá đúng thực trạng tình hình nội bộ Đảng thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra đối với Đảng ta...(...)

Hiện nay, Đảng ta đang đứng trước 3 thử thách.

1.Tình hình suy thoái về đạo đức phẩm chất trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên ngày càng sa sút nghiêm trọng, không chỉ là trường hợp cá biệt ở một địa phương, một ngành mà mang tính phổ biến ở nhiều cấp, nhiều ngành, cả địa phương và cả cấp Trung ương. Đảng ta đông mà không mạnh là như vậy.

2. Do tình hình tiêu cực trong nội bộ Đảng đang ngày càng diễn ra mang tính phổ biến, phức tạp, dẫn đến niềm tin của đảng viên chân chính và nhân dân đối với Đảng đang bị giảm sút nghiêm trọng.

3. Sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, kể cả trong đội ngũ cán bộ đương chức đang bị phân hoá, bè phái, cục bộ, quan liêu, mà một trong những nguyên nhân quan trọng là: Do công tác sắp xếp, bố trí cán bộ lãnh đạo, đặc biệt là cán bộ chủ chốt chưa được sự đồng thuận của đông đảo cán bộ, đảng viên và nhân dân. Tổ chức cấp trên đề bạt những cán bộ không đủ tiêu chuẩn cả đức và tài vào cấp ủy, giao trọng trách lớn trong bộ máy quản lí Nhà nước, nhưng không tương xứng về năng lực, trình độ và phẩm chất, nhân cách...(...)

Bài học từ thực tế của các Đại hội Đảng trước đây cho thấy, việc chọn lựa cán bộ tham gia vào cấp uỷ phải bảo đảm thực sự dân chủ, lắng nghe tiếng nói nhiều chiều, kể cả những ý kiến của quần chúng, của cán bộ lão thành, tránh tình cảm cá nhân, áp đặt để đưa cả con, cháu mình không đủ tiêu chuẩn vào cấp uỷ (đứng đầu ở địa phương, ở ngành Trung ương), hình thành một bộ phận cán bộ nhu nhược không dám đấu tranh, không có chính kiến, kiến thức kém, năng lực yếu, thiếu trí tuệ, nói nhiều làm ít, lợi dụng chức quyền để vụ lợi, làm giàu cho cá nhân, gia đình, cho vợ con mình...”(hết trích)

Cũng cần nhắc rằng, tuy từng nắm những chuưc vụ lớn trong Đảng, tiếng nói của ông Nguyễn Đình Hương không được lắng nghe bao nhiêu.

Trên tờ Tuần Việt Nam năm ngoáí, có ghi lời ông Hương bàn về việc nhân sự của Đại hội Đảng XI, và đòi hỏi phải bầu trực tiếp chức Tổng bí thư Đảng, hiểu ngầm là để khỏi xảy ra kiểu “móc nối, sắp xếp, chia phần,” nhưng kết quả là chẳng ai nghe lời ông.

Bản tin “Vua Hùng sợ ngày giỗ của mình và “đội ơn ông Nghị” ở... Hà Nội” lúc đó có ghi: “Ông Nguyễn Đình Hương, nguyên Phó ban tổ chức Trung ương có ý kiến về việc Đại hội bầu trực tiếp Tổng bí thư: Dân chủ, không áp đặt, không cơ cấu vùng miền. Đây có lẽ là phương án tối ưu và đáp ứng được yêu cầu về tiêu chuẩn của nhân sự hiện nay.”