Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012 by Lý Tưởng Người Việt
Trần Mộng Lâm.
 
thinkingNgày 26 tháng 10 đã qua, ngày 1 tháng 11 2012 cũng đã trở thành dĩ vãng.. Tuy nhiên sáng nay, tôi nhận được email của một anh bạn bên Cali. Tờ điện thư đã làm tôi suy nghĩ , và rất buồn.
Người viết cho tôi là một đàn anh, học trên tôi 2 lớp. Nay anh đã về hưu, sống yên ấm tại San Josée Cali, ngày ngày vác vợt ra sân Tennis để giữ sức khỏe cho tuổi già. Anh viết cho tôi :    
-Người đã oanh tạc dinh Độc Lập ngày xưa hiện nay đang là bạn chơi tennis ở San José Cali. Năm nay khá già, da nhăn, tay chân gầy guộc. Mình có hỏi nhỏ chuyện xưa thì anh tâm sự: Tôi không có ý giết cụ Diệm mà chỉ muốn giết NĐ Nhu vì hắn có mối thù không đội trời chung với họ hàng nhà tôi. Nhu đã giết chú...., họ hàng của tôi theo Quốc Dân Đảng...???
-Một người khác, ngày xưa đã giúp TT Thích Quảng Đức tự thiêu ở Sài Gòn cũng đang là bạn tennis ở sân đường 13 San José, đó là người mà chúng tôi kêu là me xừ dân biểu hai mùa. Cựu dân biểu khối đối lập thời TT Thiệu, và dân biểu Quốc Hội CS sau 75. Dân biểu VC mà chạy qua Mỹ, Thôi thì xem như ông ta đã tỉnh ngộ...đã được phe ta chiêu hồi, nên cứ chơi chung, vui vẻ với hắn, không kỳ thị chủng tộc.
Hôm nay San José tổ chức cúng giỗ Ngô T,T. Xin thắp một nén nhang tưởng nhớ người xưa.
Đọc lá thư, tôi hết hồn.
Anh bạn của tôi thật dễ tính. Tôi chịu không làm được như anh.
Miền Nam ngày xưa đầy những tên làm chính trị kiểu này.
Nếu đúng như lời anh bạn viết cho tôi và rất nhiều các bạn khác,, thì  ông pi-lốt, coi như có mối thù chính đáng đối với ông Nhu, tại  sao không có can đảm ám sát ông Nhu, giải quyết chuyện tư thù giữa các ông với nhau?
Nếu ông ám sát ông Nhu, thì không có chuyện gì đáng bàn. Ông oanh tạc Dinh Độc Lập, là tòa nhà có thể coi như Tòa Bạch Ốc của Mỹ, thì ông làm Miền Nam mất uy tín, yếu kém đi, dần dần tiến đến chỗ làm mất Miền Nam, dâng Miền Nam cho người CS, cũng là những tên có nợ máu với Việt Nam Quốc Dân Đảng. Có bao giờ ông nghĩ tới hậu quả của việc ông làm hay không? Chắc ông cho rằng việc ông oanh tạc Dinh Độc Lập chẳng dính dáng gì đến việc các sỹ quan VNCH sau này hàng hàng lớp lớp đi vào trại cải tạo, rất nhiều người đã bỏ mình hay gia đình tan nát sau khi Mỹ bỏ rơi Miền Nam. Có dính dáng đó, ông pi-lốt ơi.
Còn ông dân biểu đã từng giúp TT TQĐ tự thiêu. Thử hỏi ông: Thương Tọa TQĐ tự thiêu là vì mục đích gì. Chắc không phải vì tư thù như ông pilốt, mà là để đem sinh mạng mình cứu vớt chúng sinh Miền Nam. Kể từ khi TT TQĐ chết đi, dân Miền Nam đã được hưởng gì? Hay chỉ là càng thay đổi, thì càng tệ. Một sự tham nhũng thay thế bằng một sự tham nhũng khác. Một nền độc tài chừng vài người thay thế bằng một nền độc tài khác trăm lần đông hơn. Cái chết của TT TQĐ tiếc thay, không đem lại cho người dân miền Nam hạnh phúc, Tự Do, như có lẽ TT đã mong muốn.
Còn các ông tự gọi là trí thức Miền Nam, ngày xưa, trong đó có Huỳnh Tấn Mẫm, hùng dũng xuống đường không cần xin phép ai, nay chỉ dám nằm nhà ký kiến nghị, dù chỉ là để xin cho một em bé gái, không phạm một tội gì ngoài chuyện Chống Tầu (trên giấy tờ) cứu Tổ Quốc. Trên dưới một trăm ông ký kiến nghị làm một trò cười. CS chẳng thèm ghé mắt vào, chẳng trả vốn, trả lời gì. Việc một em gái nhỏ bị tù oan ức tuy rất đáng được giúp đỡ, nhưng tôi chỉ hỏi các ông trí thức đã ký kiến nghị: Sao không thấy các ông xuống đường đòi Trung Công trả lại đất và biển đã cưỡng chiếm của Việt Nam?
Trí Thức Miền Nam cũ cũng như Việt Nam hiện nay tập tành làm chính trị mà chẳng hiểu gì về chính trị. Chẳng hiểu gì về CS hồi trước 75 mà cũng bầy đặt thiên tả. Sau 1975, có thể họ đã hiểu CS, nhưng họ hèn, không dám hó hé, chỉ vì biết rằng ngày xưa ở tù thì còn có ngày ra, nay ở tù, lý lịch xấu thì tàn đời, không những đời mình, mà còn đời con, đời cháu.
Trí thức như vậy, dân Việt chết oan hồi Cải Cách Ruộng Đất, hồi Mậu Thân, trong các trại Cải Tạo, ngoài Biển Khơi, biết bao giờ mới được Giải Oan???
Anh T. ơi.
Anh viết cho tôi là anh muốn thắp một nén nhang để tưởng nhớ ông Ngô Đình Diệm.
Đừng làm thế, anh ạ.
Làm như vậy là giả dối đó, khi anh vẫn ra sân tennis chơi với những nhân vật đó. Hãy để cho linh hồn ông Diệm được yên nghỉ thì hơn...
Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012 by Lý Tưởng Người Việt
DungthamNhungHôm nay  Chúa Nhật ngày 04 tháng 10 năm 2012, Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, Quốc Hội, Chính Phủ và lãnh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam hết sức hồ hỡi phấn khởi trước nguồn tin "THÁI LAN SẮP TIẾP NHẬN LAO ĐỘNG VIỆT NAM".
Theo một mẫu tin ngắn trên báo Dân trí  thì "Thái Lan sẽ tiếp nhận lao động Việt Nam trong một số ngành nghề. Tuy nhiên tình hình Xuất khẩu lao động nói chung đến hết năm vẫn gặp nhiều khó khăn.
Thông tin từ Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội cho biết, phía Bộ Lao động Thái Lan đã đồng ý sẽ tiếp nhận lao động từ Việt Nam để đáp ứng nhu cầu trong nước. Tuy nhiên, việc tiếp nhận này chỉ giới hạn cho một số ngành nghề mà Thái Lan đánh giá sẽ thiếu hụt lao động trong những năm tới, trong đó có thủy sản và nông nghiệp. Đây là những ngành tiếp nhận nhiều lao động từ Myanmar và Lào.

 
Theo chuyên gia, việc mở cửa kinh tế và chính trị của Myanmar cùng sự gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới – WTO - của Lào, được cho là sẽ ảnh hưởng đến nguồn cung lao động, vì vậy, Việt Nam được xem là nguồn cung cấp thay thế. Cơ quan Phát triển xã hội và kinh tế quốc gia – NESDB - dự đoán trong 10 năm tới Thái Lan cần đến 5,36 triệu lao động nước ngoài.
Tín hiệu từ thị trường Thái Lan đã mang chút màu tươi sáng, giúp bức tranh của ngành xuất khẩu lao động bớt ảm đạm. Báo cáo từ Cục quản lý Lao động Ngoài nước  của Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội cho biết, tính đến hết quý III năm nay Việt Nam mới xuất khẩu lao động được 51.318 người, đạt 57% kế hoạch năm.
Nguồn lợi từ xuất khẩu lao nô
Lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản không mừng vui sao được trước nguồn tin này, vì trước đó phía Hàn Quốc thông báo sẽ chấm dứt việc nhận lao động Việt Nam vì lao động Việt Nam bỏ trốn quá nhiều. "Có tới gần 50% lao động đã hết hạn hợp đồng 5 năm, nhưng không về nước". "Mới đây, có 22 lao động bỏ trốn ngay tại sân bay khi vừa nhập cảnh Hàn Quốc khiến phía Hàn Quốc quyết định hoãn cuộc thi kiểm tra tiếng Hàn vào ngày 7 tháng 8. Bộ Lao động  thương binh và xã hội đã quyết định không tuyển dụng lao động đi Hàn Quốc ở những xã thuộc tỉnh Hà Tĩnh có nhiều người bỏ trốn là: Cương Gián, Cẩm Nam, Kỳ Ninh. Theo thống kê của bộ Lao động và việc làm Hàn Quốc, trong tổng số 60.000 lao động Việt Nam hiện đang làm việc tại Hàn Quốc, có tới 8.150 người đang cư trú bất hợp pháp. Hàng năm, có khoảng hơn 10.000 lao động nước ta được đưa sang Hàn Quốc làm việc.
Các Nữ Lao Nô đang chuẩn bị được bán qua Đài Loan
Sau khi phía Hàn Quốc có văn bản thông báo với Bộ Lao động tạm ngừng tuyển lao động Việt Nam sang làm việc khiến hàng vạn lao động đang chờ ngày xuất cảnh rất lo lắng. Để giải toả những băn khoăn này, chiều 23/10, Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền đã có buổi trả lời những xoay quanh vấn đề trên tại Cổng Thông tin điện tử Chính phủ.
Bà bộ trưởng Chuyền cho biết: "Gần đây xuất hiện tình trạng người lao động Việt Nam không về nước sau khi hết hạn hợp đồng lao động mà ở lại làm việc và cư trú bất hợp pháp tại Hàn Quốc. Đặc biệt là từ năm 2012 đến nay, tỷ lệ lao động Việt Nam hết hạn hợp đồng không về nước chiếm khoảng 50% tổng số lao động phải về nước vì hết hạn hợp đồng. Chính vì vậy, vừa qua Hàn Quốc đã đề nghị Bộ Lao động – Thương Binh Xã Hội tạm thời chưa ký kết gia hạn bản Ghi nhớ về hợp tác lao động đã hết hạn vào tháng 9/2012 để hai bên phối hợp các biện pháp nhằm giảm tỷ lệ lao động Việt Nam hết hạn hợp đồng nhưng không về nước. Trong thời gian chưa ký kết gia hạn thỏa thuận, phía Hàn Quốc tạm thời chưa giới thiệu lao động mới cho người sử dụng lao động Hàn Quốc lựa chọn. Tuy nhiên, lao động về nước đúng thời hạn vẫn được tiếp tục sang làm việc tại Hàn Quốc. Đảng và nhà nước đang hết sức lo lắng về vần đề này." 
Lãnh đạo đảng và nhà nước lo lắng khi thị trường lao động ở Hàn Quốc có nguy cơ bị đóng cửa, một thị trường mà mỗi năm nhập cảng đến 10.000 lao nô của Việt Nam. Lãnh đạo đảng và nhà nước lại vui mừng, lại hồ hỡi, phấn khởi khi một thị trường lao động mới sắp mở ra: "THÁI LAN SẮP TIẾP NHẬN LAO ĐỘNG VIỆT NAM"!
Cái lo âu rồi cái vui mừng của lãnh đạo đảng và nhà nước nếu mỗi người chịu suy nghĩ một chút thôi sẽ thấy nhục, quá nhục cho quốc thể Việt Nam: Sinh con đẻ cái ra, rồi mong cho chúng được đi làm tôi mọi cho nhà giàu để cha mẹ lấy tiền, mà khi nhà giàu phát tín hiệu có thể không cần đến tôi đòi nữa, thì kẻ làm cha làm mẹ đó lại âu lo, phiền muộn. Rồi khi nghe đến một nhà giàu khác có thể cần thuê mướn tôi đòi, thì lại mừng vui. Nhục quá!
14 Lao Nô Việt Nam Trở về bằng 14 chiếc quan tài từ Nga
Chỉ bởi cái ngoa ngữ, cái mỹ từ để đánh lừa công luận mà lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản đã không thấy nhục, mà người dân nghèo cũng không nhận ra cái nhục, bởi người ta đã phải cầm cố, thế chấp nhà cửa, đất đai hương hỏa của tổ tiên để lại cho các ngân hàng nhà nước, mới có được vài trăm triệu đồng để mua được cái phận tôi đòi đó. Vì vậy mà họ cảm thấy kiêu hãnh trước xóm giềng họ mạc khi con em họ được ra nước ngoài, được đi xuất khẩu lao động. Họ có biết đâu để giành dụm đủ số tiền mà chuộc lại nhà đất đã cầm cố cho ngân hàng để có tiền mua được một xuất lao nô trước đó, thì còn em họ hàng ngày phải làm lụng quần quật suốt ngày như thân trâu thân ngựa, phải làm cả những công việc nặng nề, dơ bẫn và độc hại mà người bản xứ không bao giờ làm, nhưng đã hết đâu, họ còn thường xuyên bị nhiếc mắng, bị xỉ vả, bị đánh đập vì không làm vừa lòng chủ, thậm chí nhiều nữ lao động ngày thì lao động quần quật, đêm về còn phải làm nô lệ tình dục cho tất cả mấy cha con chủ nhà nữa chứ. Điều này chỉ có những người được xuất khẩu lao động đó và lãnh đạo đảng và nhà nước biết thôi chứ cha mẹ anh em của họ ở quê nhà có biết đâu để mà biết nhục!
Là các bậc phụ huynh, liệu chúng ta có cảm thấy hãnh diện với xóm giềng, với họ mạc không khi chúng ta cho con cái chúng ta đi ở đợ cho nhà giàu và biết được hàng ngày con cái chúng ta luôn bị đánh đập, mắng chửi và hàng đêm con cái của chúng ta lại phải làm nô lệ tình dục cho ông chủ nhà và các con trai của ông ấy? Và là phụ huynh, chúng ta sẽ cảm nghĩ gì khi con cái chúng ta đi ở đợ cho nhà giàu đến khi hết thời hạn phải ở đợ, phải làm kiếp tôi mọi rồi mà không chịu trở về nhà lại trốn lánh để ở lại đó bất hợp pháp?
Một Lao Nô Vừa Trở Về Từ Hàn Quốc
Sao cái thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa mà không giữ chân được thần dân của mình ở lại với bờ tre, gốc lúa, với giếng nước ao làng, với cây đa, mái đình với vô vàn kỷ niệm êm đẹp của thời thơ ấu… mà để họ trốn lại xứ người sau những hạn định 3 năm, 5 năm trong thân phận tôi đòi, ngựa trâu ở đó? Ôi cái thiên đường XHCN sao nên nổi 22 lao động phải bỏ trốn ngay tại sân bay khi vừa nhập cảnh Hàn Quốc, để không bao giờ còn phải quay lại với chốn thiên đường nữa. Các lãnh đạo đảng và nước cộng sản có hiểu vì sao không?
Xin đừng tiếp tục phỉnh lừa nhân dân bằng ngôn từ hoa mỹ nữa, bởi chẳng phải là "XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG" gì cả, mà đó chỉ là một kỹ nghệ buôn người, một kỷ nghệ buôn bán nô lệ của thế kỷ 21 mà thôi. Bán đất liền và biển đảo bán rừng đầu nguồn, bán bauxite Tây Nguyên vẫn chưa đầy túi tham hay sao mà cứ tiếp tục biến thanh niên, thiếu nữ Việt Nam thành súc vật để bán để mua như người ta bán mua nô lệ thời Trung Cổ. 
Những Lao Nô Việt Nam đang khóc sau nhiều ngày bị giam đói
"THÁI LAN SẮP TIẾP NHẬN LAO ĐỘNG VIỆT NAM" một nguồn tin vui cho lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam bởi tài sản ký gởi ở các ngân hàng quốc tế của họ sắp được tăng lên khi sắp có thêm một thị trường nữa để họ bán hàng triệu thanh niên, thiếu nữ đang chực chờ để được rời khỏi thiên đường XHCN Việt Nam để trở thành những nô lệ mới nơi xứ người.
Chủ nghĩa cộng sản có thực sự là giai đoạn phát triển cuối cùng của loài người như lý luận của Karl Marx hay không? Chế độ cộng sản Việt nam có phải là cái thiên đường nơi trần thế hay không sao đất đai, biển đảo cứ tiếp tục bị dâng bán cho ngoại bang? Sao thanh niên thiếu nữ của Việt nam lại cứ tiếp tục bị biến thành nô lệ để xuất bán sang các nước láng giềng?
Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và các lãnh đạo của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam ơi, sao cứ suốt đời buôn dân bán nước thế này?
Có ai cứu giúp được cho dân Việt tôi sớm thoát cảnh đọa đày do bị biến thành nô lệ để bị bán mua qua cái ngôn từ hoa mỹ là XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG như thế này không?
Ngày 04 tháng 11 năm 2012
Nguyễn Thu Trâm, 8406
by Lý Tưởng Người Việt

tienvietnam

Chứng khoán của Ngân hàng Thương mại Cổ phần Sài Gòn Thương tín (Sacombank), ngân hàng cho vay do tư nhân làm chủ một phần, lớn hàng thứ 8 của Việt Nam tính theo tài sản, sụt giảm hôm thứ Sáu, kéo theo chứng khoán của các ngân hàng khác cũng sụt theo, sau khi chủ tịch ngân hàng bất thình lình từ chức.

Trong một thông báo, ngân hàng cho biết Chủ tịch Ngân hàng Đặng Văn Thành từ chức có hiệu lực ngay tức thì, nhưng không cho biết lý do. Phó Chủ tịch Phạm Hữu Phú sẽ lên thay thế.

Cổ phần của Sacombank giảm 3,11% còn ở mức 18.700 đồng hôm thứ Sáu.

Việc từ chức đột xuất của ông Thành gây nên việc bán cổ phần ồ ạt, đặc biệt là chứng khoán của ngân hàng, đẩy chỉ số chứng khoán Việt Nam tại thành phố HCM xuống 3,27%, mức giảm lớn nhất kể từ ngày 28 tháng Tám theo như dữ liệu của Thomson Reuters.

Cổ phần của Vietcombank, ngân hàng do tư nhân làm chủ một phần, lớn thứ ba của Việt Nam, giảm 4,76% còn ở mức 22.000 đồng vào lúc đóng cửa phiên giao dịch, mức sụt giảm cao nhất trong số 8 ngân hàng Việt Nam.

Cổ phần của Ngân hàng Thương mại Á châu giảm 4,61%, còn ở mức 14.500 đồng. Cổ phần của Eximbank giảm 3,31% trong khi VietinBank, ngân hàng do tư nhân làm chủ một phần, lớn hàng thứ hai của Việt Nam giảm 1,75%, còn ở mức 16.800 đồng vào lúc chấm dứt phiên giao dịch.

(Reuters, Businessweek )

by Lý Tưởng Người Việt

HÀ NỘI (NV) - Phẫn nộ vì cho rằng công trình xây dựng khu thương mại lấn đường giao thông, hàng trăm cư dân xã Mỹ Ðình dùng sức đạp ngã bức tường mới xây còn mùi xi măng. Nhiều người cho đây là thái độ phản kháng mạnh mẽ của người dân thấp cổ bé miệng diễn ra giữa phố Hà Nội.

vn20

Bức tường bị xô ngã, gạch vỡ ngổn ngang. (Hình: Báo Lao Ðộng)

Báo Pháp Luật và Xã Hội cho biết sự kiện gây chấn động dư luận này xảy ra khoảng 8 giờ sáng ngày 31 tháng 10. Hàng trăm cư dân Mỹ Ðình nổi giận kéo tới bao vây khu thương mại Dolphin Plaza đang được xây dựng. Họ đứng trước một bức tường rào xây bằng gạch sát mép đường Trần Bình, thuộc xã Mỹ Ðình, huyện Từ Liêm, Hà Nội hô hào phản đối chủ đầu tư.

Một số cư dân chung quanh cho rằng bức tường xây lấn đường giao thông, làm khó người dân qua lại.

Hàng trăm người vây chặt khu thương mại, yêu cầu phải ngừng ngay việc xây dựng bức tường. Ðợi mãi không gặp được người đại diện Dolphin, khoảng 100 người đã xăn tay áo nhảy ra đường dùng dây kéo ngang để chặn xe cộ qua lại rồi dùng sức mạnh xô sập bức tường rào dài 15 thước.

Con đường Trần Bình bị tắt nghẽn lưu thông hoàn toàn. Mọi việc đi lại chung quanh khu vực Dolphin Plaza hầu như tê liệt trong suốt ba tiếng đồng hồ.

Chính quyền địa phương có mặt yêu cầu người dân giữ trật tự nhưng họ vẫn không chịu giải tán. Nhiều người tiếp tục lên tiếng phản đối việc chính quyền để cho nhà đầu tư xây bức tường chiếm đường, làm mất mỹ quan đô thị.

Trong khi đó, theo báo Lao Ðộng, chính quyền xã Mỹ Ðình nói rằng bức tường bao của Dolphin Plaza đã được xây "đúng với quy định của nhà nước." (PL)

by Lý Tưởng Người Việt
Đốt cờ Máu-Quyết tiêu trừ kẻ gian đem hưng thịnh cho đất nước.
Ngay sau 30 tháng 4 năm1975, nhà văn Vũ Hạnh, tức Nguyễn Đức Dũng xách cặp-táp đi khắp các giảng đường ọ ẹ khoe là mình đã được ra "bưng" và đã được Trần Bạch Đằng "dạy dỗ" như thế nào. Y khoe là theo lời dạy của Trần Bạch Đằng y đã viết quyển "Người Việt Cao Quý" nhưng lại ký là A. Pazzi. Và y giảng nghĩa là quyết tâm theo Đảng và "Bác"… Y giải thích bút hiệu A. Pazzi có nghĩa là "bất di, bất dịch". Cũng nên biết trước đó, cố nhà báo Chu Tử đã chạy "tít" 8 cột trên trang 1 báo Sống tố cáo Vũ Hạnh là VC. Chính quyền miền Nam có bắt giam y nhưng sau đó y được thả ra nhờ bảo lãnh của linh mục Thanh Lãng, Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam lúc đó.
Những bọn nhà văn, nhà thơ tay sai, nằm vùng, nằm vũng lúc đó hăm hở bò ra lền khên. Nào là Huỳnh Bá Thành, Nguyễn Vạn Hồng, Trần Vàng Sao, Sơn Nam… nào là Ngụy Ngữ, Từ Kế Tường, Triệu Cung Tinh
Tình cảnh ở hải ngoại hiện nay cũng thế.
Cách đây khá lâu, trong bài viết, Nguyễn Cần tức Tú Gàn cho biết trước khi VC cho các anh em cựu tù nhân qua Mỹ theo diện HO, chúng đã chọn những người thiếu hồ sơ giấy tờ và bắt ký giấy phải hoạt động cho chúng. Không biết có phải ông ta ở trong trường hợp này hay không mà ông ta đã liên tục viết những bài viết đánh phá người Việt tỵ nạn cộng sản và làm lợi cho VC.
Cũng trong một bài viết cách đây 20 năm, tôi có viết về chuyện tàu Việt Nam Thương Tín của những kẻ muốn trở về Việt Nam để bị VC cho đi ở tù vì tội…ngu. Chuyện oái oăm là những kẻ xách động chuyện này lại ở lại, trong đó có "cựu dân biểu thước mốt" (?) Nhữ Văn Úy hiện định cư tại Pháp. Trong chuyến tàu này có một Trung sĩ cảnh sát của VNCH ở Rạch Giá là Nguyễn Văn Hóa nhưng lại là tình báo của VC và y đã được lệnh theo đoàn người di tản nhưng vì không móc nối được với đầu mối nên đã phải quay trở về.
Trong quyển tự truyện "Ngàn Giọt Lệ Rơi", tác giả Đặng Mỹ Dung có kể lại chuyện bà ta đã hợp tác với CIA và FBI và đã phá vỡ đường dây tình báo do Trương Đình Hùng móc ngoặc với một người Mỹ ở Toà Bạch Ốc (?) và Đại sứ VC Đinh Bá Thi.
Điều này cho thấy VC không từ bỏ một thủ đoạn nào để hoạt động tình báo trong mọi mặt để tìm mọi cách đánh phá và khống chế cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Và dĩ nhiên, mặt trận truyền thông là mặt trận hàng đầu mà nhà cầm quyền VC muốn nắm.
Cho đến nay, theo nhận xét của tôi thì, coi như các tờ báo lớn, các đài truyền hình, phát thanh, các diễn đàn điện tử đa số đều bị bọn tay sai VC nhúng tay vào.
Những kẻ hô hào chống Cộng dữ dằn nhất, lâu năm nhất nhưng khi cần thiết thì sẽ xuất đầu lộ diện để thi hành những chiến thuật, chiến lược mà VC đã đề ra.
Cuối thập niện 90, hai nhân vật phản kháng, chống Đảng nổi nang nhất là nhà báo Bùi Tín và nhà văn Dương Thu Hương. Nhà văn Dương Thu Hương thì hiện nay đã tuyên bố ngưng viết với lý do vì bà "đã già rồi" sau khi bà bị một ông nhà báo trong nước "chọc quê" bà này vì bà ta đã viết Mỵ Châu là con gái của Triệu Đà!
Ông "nhà báo phản Đảng" Bùi Tín, theo Lão Móc được biết thì chắc phải hơn bà nhà văn Dương Thu Hương tròm trèm khoảng 20 cái xuân xanh, vẫn đang chống Đảng miệt mài bằng những bài viết trên blog của ông ta ở đài VOA, điện báo DanChimVietinfo! Đúng là ông già gân đâu có thua gì mấy cụ Nguyễn Minh Cần, Tô Hải – những "lão thành cắt mạng" đã quyết tâm "chống Đảng" VC tới giọt máu cuối cùng [sic].
Ông này rất đặc biệt, lúc xuất bản quyển sách đầu tiên là "Hoa Xuyên Tuyết" thì chữ "vươn" ông ta viết thành chữ "vương" và nhiều lỗi chính tả buồn cười lắm. Lúc họp báo ở miền Đông với ông doctor-to-be (tức chuẩn tiến sĩ) Nguyễn Ngọc Bích, ông ta không biết ba chữ P.O.W là ba chữ viết tắt của ba chữ nào, ông tiến sĩ Nguyễn Ngọc Bích lúc đó đã phải đỡ lời cho ông ta. Mới đây đọc lại quyển "Hoa Địa Ngục" của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, thấy có giới thiệu ông Bùi Tín là "nhà báo lão thành, đã viết 7 cuốn sách nổi tiếng bằng ba thứ tiếng (Anh, Pháp, Việt)…"
"Ngầu (pín)" quá, phải không?
Mấy tháng trước, ông cựu Đại Tá Quân Đội Nhân Dân phản đảng có "lai-sân" được ông Ngô Văn Quang, một "Lã Bất Vi" ở San José mời qua Bắc California để quậy phá gây chia rẽ cộng đồng chống Cộng tại đây.
*
Một ông "chán Đổng" khác cũng rất ư nổi đình, nổi đám ở hải ngoại là ông Việt Thường Trần Hồng Văn, cũng là "một ông cộng sản gộc". Ông này định cư ở xứ Ăng-lê và chuyện trị "Chuyện thâm cung bí sử dưới triều đại Hồ Chí Minh".
Quyển sách này thì hấp dẫn lắm, còn hơn cả tạp chí Inquirer với mấy phụ nữ bốn vú, ba mông. Chuyện thâm cung bí sử của ông này kể lại thì cứ như là ông ta đã chứng kiến, hoặc ông ta nằm ở dưới giường, hay là "ở trong ruột già" của những nhân vật mà ông ta kể lại. Đặc biệt là ông ta kể lại toàn chuyện của những người quá cố. Như ông ta kể về chuyện Tướng Đinh Đức Thiện, em của Lê Đức Thọ.
Xin trích như sau:
"Đinh Đức Thiện nổi tiếng nói tục và ngang bướng (chắc ỷ anh em, họ hàng làm lớn) đến độ có lần cùng đi công tác chung với Tố Hữu, ủy viên bộ chính trị kiêm bí thư tung ương cộng đảng phụ trách trưởng ban tuyên huấn trung ương, tướng Thiện vẫn chửi lính, nói tục, khiến Tố Hữu quê với thuộc hạ. Tố Hữu lựa lời nói với tướng Thiện: "Bao giờ anh mới bớt nói tục hả anh Thiện?". Tướng Thiện cười vào mặt Tố Hữu mà rằng: "Bao giờ anh thôi làm thơ thì tôi bớt nói tục". Tố Hữu bẻ mặt, đánh bài lờ. Và để chứng minh tính cách độc đáo của mình, khi trở về qua Nam Hà, gặp một cuộc họp báo của tỉnh, tướng Thiện cười khà khà: -Tụi mày chỉ dám đăng thơ của anh Tố Hũu, còn thơ của tao có báo nào dám đăng không?
Rồi tướng Thiện đọc luôn:
"Thế gian nhất đẹp là l…
Nhất ngon là muối, nhất khôn là tiền".
Và thấy cái ảnh của lão nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ An Ninh chụp các nữ xã viên đang hái chè trên đồi chè Đài Giã (Phú Thọ), tướng Thiện đề nghị nên chú thích vào tấm ảnh đó như sau:
"Em đi lên núi hái chè
Gặp thằng bỏ mẹ nó đè em ra
Nó bóp rồi nó lại xoa
Ngoảnh đi, ngoảnh lại nó đút cái mả cha nó
vào!"
Còn rất nhiều chuyện thâm cung bí sử "chửi" cả cha già dân tộc Hồ Chí Minh. Vì vậy, nhiều người ở hải ngoại tin tưởng và cho rằng ông Việt Thường này "chửi" VC tới bến. Do đó, nhiều người đã rất ngạc nhiên khi thấy mới đây ông này lên tiếng kêu gọi người Việt hải ngoại nên về nuớc tham gia ứng cử vào Quốc Hội VC để lần lần từng bước đấu tranh đòi tự do dân chủ cho 87 triệu người dân trong nước [sic!]
Là người chuyên đặc trách nghiên cứu về chiến lược của VC khi phục vu trong QLVNCH; do đó, tôi không có gì ngạc nhiên với những diễn biến vừa xảy ra với những việc làm "leo cao, trèo sâu" của các ông "cộng sản lão thành phản tỉnh", các ông "cắt mạng lão thành". Như các ông Nguyễn Minh Cần, Tô Hải, Việt Thường Trần Hồng Vân…
Cách đây mấy năm, khi VC lợi dụng ông cộng sản chống Đảng thứ thiệt là cụ Hoàng Minh Chính (HMC) nhân dịp ông này được bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi ở San José bảo lãnh qua Mỹ chữa bệnh ung thư tiền liệt tuyến để tuyên truyền chiêu bài hoà giải hòa hợp qua chiêu bài "Tiểu hội nghị Diên Hồng: Bàn Tròn Ba Bên" . Bình luận gia Kiêm Ái đã viết bài "Bài Toán Trừ Cần Thiết" khiến ông cộng sản chống Đảng HMC đã phải nhờ bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi mời chúng tôi đến tư gia của ông ta để phỏng vấn ông Hoàng Minh Chính. Trong "phút sự thật", ông Hoàng Minh Chính đã phải thú nhận việc ông Hồ Chí Minh sai Phạm Văn Đồng ký văn kiện công nhận lãnh hải Trường Sa, Hoàng Sa là sai, nhưng không ai dám nói vì… sợ. Sau đó, báo Hà Nội Mới đã có bài viết kết tội Lão Móc là tên phản động! Và có người đã viết hẳn một loạt bài kết tội tuần báo Tiếng Dân là đem cả một ban biên tập để áp đảo một cụ già đang bệnh hoạn!
*
Xin cám ơn các thân hữu và độc giả trên các báo diễn đàn điện tử đã góp ý và khích lệ khi tôi viết loạt bài "Từ Từ Bò Ra Hết: Chuyện Kể Nhiều Tập".
Tôi không có thù oán với ai, dù tôi đã phải trải qua 8 trại tù của VC. Ra được hải ngoại sau chuyến vượt biên thừa chết, thiếu sống vì bị 2 lần hải tặc. Khi được định cư tại Hoa Kỳ, tôi đã lao vào nghiệp viết văn, làm báo với tâm niệm dùng ngòi bút thay súng để tiếp tục cuộc chiến vì chính nghĩa tự do, dân chủ năm xưa.
Cụ Nguyễn Mỹ Hào, phụ tá (cố) chủ bút Nguyễn Thanh Hoàng của tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong đã viết lời bạt cho quyển "NGUYỄN THIẾU NHẪN TUYỂN TẬP, TẬP I" như sau:
"… Lối viết của Nguyễn Thiếu Nhẫn xem ra ít người có được – đủ mọi thể loại – một ngòi bút đa năng. Không chỉ vậy mà còn phong phú và bền bỉ nữa. Chính lối viết của Nguyễn Thiếu Nhẫn đúng với câu "Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà" như người xưa đã bảo vậy. Cũng bởi thế Nguyễn Thiếu Nhẫn có không ít "Những thằng gian", chúng là CSVN – là tay sai CSVN – và là tay sai của tay sai CSVN – (loại này nhiều nhất) căm giận, oán hờn thù hận, hạng ngấm ngầm, tên ra mặt…"
Và tôi đã bị hàng ngàn nick names trên các diễn đàn mạ lỵ, vu cáo đủ thứ trên đời; nhưng mà có sao đâu? Vì đâu phải những kẻ nặc danh hoặc hữu danh vu cáo, mạ lỵ này nọ mà mình sẽ trở thành như vậy.
Là một người sinh hoạt cộng đồng tại San José, trong 2 năm nay, khi xảy ra biến cố bà nghị viên Madison Nguyễn của thành phố San José không đồng ý chọn tên "Little Sàigòn" cho một khu thương mại trên đường Story với lý do là "tên này có âm hưởng chống Cộng". Tôi và ông Kiêm Ái đã viết và xuất bản quyển "SAIGON BUSINESS: HỒI CHUÔNG BÁO TỬ" để yểm trợ việc truất phế bà nghị viên này.
Chua chát thay! Chúng tôi lại bị những kẻ mà chúng tôi ủng hộ trong việc bầu cử bãi nhiệm bà nghị viên này quay ra đánh phá một cách khốc liệt.
Bia đá "WELCOME TO LITTLE SAIGON SAN JOSE" đã khai trương! Và ngày 6 tháng 11 tới đây Hội đồng thành phố San José sẽ biểu quyết Nghị quyết chấp thuận đặt 2 tấm bảng trên xa lộ 280 và 101 hướng dẫn vào khu Litte Saigòn-San José trên đường Story. Những kẻ đánh phá cộng đồng và Ủy Ban Little Saigòn Foundation trong hơn 2 năm qua vì một mưu đồ nào đó đang từ từ bò ra!
Cũng như, trong khi đó, bọn nằm vùng, nằm vũng ở hải ngoại cũng phải TỪ TỪ BÒ RA HẾT!
*
"Đừng tin những gì VC nói , mà hãy nhìn kỹ những gì VC làm". Câu nói này bây giờ thì ai cũng phải công nhận là… chân lý và hết ý!
Chỉ xin thêm vào ý kiến: "Hãy nhìn kỹ những gì VC đang âm mưu!"
Và hãy nhớ, VỚI VIỆT CỘNG, CHUYỆN GÌ CŨNG CÓ THỂ XẢY RA!
LÃO MÓC
by Lý Tưởng Người Việt
Du khách tham quan Cố Cung (Bắc Kinh)
Nhóm chúng tôi có 12 người đi du lịch Trung Quốc, khởi hành từ Sài Gòn, theo chương trình sẽ đi thăm Bắc Kinh, Tô Châu, Quế Lâm. Hầu hết thành viên trong nhóm đều là cán bộ nghỉ hưu, gom góp mấy đồng tiền còm trong sổ tiết kiệm, và con cái phụ thêm cho chuyến tham quan. Người "có máu mặt" nhất là chị Lâm, vợ một ông tướng công an đương chức. Chị bao cho mẹ đẻ và mẹ chồng trong chuyến đi dối già.
Đến Bắc Kinh nhóm chúng tôi nhập vào một nhóm du lịch khác cũng từ Việt Nam sang hơn hai chục người, được một hướng dẫn viên người Trung Quốc đưa đi tham quan các nơi theo chương trình.
Phải nói Bắc Kinh là một thành phố vĩ đại, giàu bản sắc văn hóa Trung Quốc, nhiều công trình kiến trúc đẹp, nhiều di tích lịch sử rất đáng được chiêm ngưỡng và suy nghiệm. Thành phố này trật tự, nền nếp hơn Sài Gòn, Hà Nội, không chen chúc xe máy, không có người ăn xin, chụp giựt níu kéo du khách chặt chém từ vài quả cóc, lon nước đến bịch lạc rang như ở bờ Hồ Gươm.
Nói như vậy không phải người Trung Quốc thật thà, mà họ thuộc hạng siêu lừa. Họ lừa có bài bản, lừa theo kiểu "kích dục mê tâm" – kích thích cái tham, làm cho lòng người mê mẩn thiếu sáng suốt rất dễ bị lừa. Phải thừa nhận là họ có "văn hóa lừa" hẳn hoi, ăn sâu, ăn đậm, không ăn vặt.
Khi chúng tôi lên xe đi thăm Cố Cung, tay hướng dẫn viên du lịch nói nói:
- Thưa các bạn Việt Nam, Cố cung, là nơi các triều đại nhà Minh, nhà Thanh ngự trị suốt mấy trăm năm, lịch sử Trung Quốc trải qua bao thăng trầm xuất phát từ chốn cung vàng điện ngọc này…
Viện bảo tàng Cố Cung
Tay hướng dẫn viên nói như hát. Hắn mới khoảng hai nhăm tuổi, ăn mặc lịch sự, nói tiếng Việt làu làu, nhớ không ít tục ngữ ca dao Việt Nam, biết cả chửi thề, khoe rất thích ăn món thị chó rựa mận rìa đê Yên Phụ, Hà Nội và món cà pháo canh cua quán cơm bà Cả Đọi, Sài Sòn.
Nghe hắn nói Cố cung hấp dẫn, ai cũng háo hức, nhưng hắn không cho vào thăm ngay, mà cho xe chạy qua cổng Bắc thành. Tôi hỏi sao lại đi vòng thế, hắn nói:
- Muốn vào thành phải được sự chấp thuận của các quan gác cổng, hôm nay tôi dẫn đoàn qua cổng Bắc, vượng khí đang ở hướng đó.
Nghe hắn như rót mật vào tai, ai cũng gật gù.
Vừa tới cổng thành, đã thấy bộ tứ linh Long, Ly, Quy, Phượng rực rỡ nhảy múa đón rước. Rồi cả một ban tiếp tân, ăn mặc chỉnh tề, ân cần mời đoàn thăm quan lên lầu. Một căn phòng sang trọng, những dãy ghế đánh vec-ni bóng nhoáng. Các du khách vừa an vị, tay hướng dẫn viên trịnh trọng giới thiệu vị giáo sư lịch sử ra nói chuyện với đoàn. Nhìn vị giáo sư, thấy nghi nghi, hình như đây là một diễn viên đóng thế, bởi gương mặt non choẹt. Nhưng anh ta tỏ ra một diễn viên có tài, từ điệu bộ đến lời nói rất đĩnh đạc, nghiêm trang. Hắn nói một mạch về lịch sừ Cố cung, về các triều vua, rất uyển chuyển không hề vấp váp, rồi chốt lại bằng câu chuyện con Tủy Hưu thật hấp dẫn. Hắn nói:
- Thưa quý vị, đời vua Minh Thái Tổ, giữa lúc quốc khố bị rỗng, một đêm ngài nằm mơ thấy một con vật mình rồng, đầu to, ngực to, mông to, có sừng nhọn, lông dày, đứng hút nhanh từng thỏi vàng sáng chói vào bụng. Sau giấc mơ đêm ấy, nhà Minh hưng thịnh, quốc khố đấy vàng, nhà vua cho làm con đường vào thành theo trục Bắc Nam, hướng tài lộc, cho xây cồng Bắc thành này và dùng ngọc phỉ thúy tạc tượng con vật trong mơ, gọi là Kỳ Hưu, nghĩa là kỳ diệu, sau gọi là Tỳ Hưu , đặt tại đây, gọi là tài môn, cổng tài lộc. Hôm nay may mắn đoàn du khách Việt Nam được qua cổng tài lộc vào Tử Cấm thành, may mắn hơn vì quý vị sẽ được chiêm ngưỡng con Tỳ Hưu bằng ngọc phỉ thúy, tạc từ thời Minh Thái tổ…
Mọi người vỗ tay rào rào. Vị "giáo sư" mỉn cười nhã nhặn, ra hiệu mọi người ngồi xuống, nghe nói tiếp về sự mầu nhiệm của Tỳ Hưu.
- Tỳ Hưu là một con vật cực kỳ linh thiêng, mầu nhiêm, có đầu to, ngực to, mông to, nhưng bụng nhỏ và không có hậu môn, chỉ hút vàng bạc châu báu của trời đất vào mà không nhả ra, chỉ làm giàu cho chủ mình chứ không để thất thoát đi đâu một đồng nào. Vì thế người đời xưa gọi là con Thiên Lộc. Từ đời nhà Minh đến đời nhà Thanh, vua ban sắc lệnh chỉ có vua và Hoàng hậu mới được thờ Tỳ Hưu, các hoàng tử, công chúa không được thờ. Đặc biệt nghiêm cấm các quan trong triều tuyệt đối không được thờ Tỳ Hưu, vì sợ quan sẽ giàu hơn vua . Có một người dấu vua thờ Tỳ Hưu, là Hòa Thân, thời Mãn Thanh, đời Càn Long. Hòa Thân, tạc một con Tỳ Hưu bằng ngọc phỉ thúy, to hơn con Tỳ Hưu của vua, trưng trong biệt phủ của mình. Nhờ con Tỳ Hưu ấy Hòa Thân làm quan đến tột đỉnh, chỉ dưới một người trên muôn người, vơ vét hết của cải thiên hạ. Theo thống kê thời ấy, Hòa Thân có biệt phủ 3.000 phòng, 606 gia nhân, 600 thê thiếp, 32 km2 đất, 42 ngân hàng, 75 tiệm cầm đồ 600 cân sâm Cát Lâm, 60.000 lạng vàng, 100 thỏi vàng lớn mỗi thỏi 1.000 lạng, 56.000 thoi bạc mỗi thỏi 100 lạng, 90.000.000 lạng bạc lẻ .v..v..Ưóc tính tài sản của Hòa Thân gấp 15 lần ngân quỹ quốc gia.
Có tiếng xuýt xoa của du khách. Mấy người cười khúc khích, nói với nhau: "Việt Nam mình cũng có vài Hòa Thân rồi đấy!". Vị "giáo sư" ra hiệu mọi người im lặng rối nói:
- Không chỉ có Tỳ Hưu sinh tài, còn nhiều loại Tỳ Hưu khác mầu nhiêm không kém, như Bồ Lao, Trào Phong, Toàn Nghê, Bi Hi, Bế Ngạn, Phu Hi… Ai muốn con cháu văn hay chữ tốt thì thờ Phu Hi, muốn yên ổn bình an thì trưng Tiêu Đồ, muốn quyền cao chức trọng tiếm loát thiên hạ thì trưng Bế Ngạn…
Mấy vị du khách, mắt sáng lên, lấy sổ tay ghi tên loại Tỳ Hưu hợp với mình. Bà vợ ông tướng công an, không ghi kịp hỏi tôi:
- Cái con gì giữ quyền cao chức trọng anh nhỉ?
Tôí nói:
- Tên nó là Bế Ngạn chị ạ! Hình dáng nó như con hổ, loài chúa sơn lâm đấy.
Vị "giáo sư" đưa mắt nhìn khắp lượt, rồi bằng một thái độ hết sức trịnh trọng, anh ta mời mọi người qua phòng bên xem con Tỳ Hưu ngọc phỉ thúy, anh ta nhắc đi nhắc lại, chỉ được đi lướt qua, liếc mắt nhìn, tuyệt đối không sờ tay vào con vật linh thiêng. Tay hướng dẫn viên cúi rạp người xuống cám ơn vị "giáo sư", rồi dẫn mọi người qua cái cửa hẹp vào phòng lớn.
Bốn người mặc quần xanh nẹp đỏ, đội mũ quan thời Minh, đứng canh cái bệ gỗ, trên bệ phủ mảnh vải đỏ. Sau khi thắp hương vái, bốn người cầm bốn góc tấm vải hất lên, phía dưới hiện ra con Tỳ Hưu lung linh dưới ánh đèn mầu nhấp nháy . Mọi người không được nhìn kỹ, nên chả biết con Tỳ Hưu bằng ngọc hay bằng đá? Tay hướng dẫn viên hối sang phòng bên.
Tỳ Hưu
Căn phòng rộng thênh thang, bày la liệt đủ các loại Tỳ Hưu to nhỏ lớn bé, trên kệ gỗ, trong tủ kính. Gần chục cô gái bán hàng sốt sắng chào mời khách. Tay hướng dẫn viên nói, chỉ ở đây mới có các loại Tỳ Hưu thứ thiệt, mỗi con vật linh thiêng này được đưa vào Cố cung bày trước anh linh vua Minh Thái Tổ xin ban phúc lộc, rồi mới mang ra đây bán cho du khách.
Mọi người như bị mộng du, bước chân đi rón rén, không giám nói cười, và cứ ngoan ngoãn móc ví đếm tiền mua Tỳ Hưu. Bà vợ tướng công an mua một lúc bốn con Bế Ngạn bằng ngọc, giá mỗi con 9.000 tệ. Bà ta nói với tôi:
- Trưng ở nhà hai con, chỗ làm việc cùa nhà em hai con bác ạ!
Một con Tỳ Hưu nhỏ nhất ở đây có giá 3.200 tệ, tương đương 500 đô la, tức 11.000.000 đồng Việt Nam. Tôi nói nhỏ với ông bạn đi cùng nhóm:
- Hình như không phải bằng ngọc ông ạ? Tôi trông giống hệt mấy con Tỳ Hưu bán ở Hà Nội, Sài Gòn, giá chưa đến một triệu một con?
Ông bạn vênh mặt lên:
- Không có tiền nên nói thế !
Ông rút một nắm tiền ném lên mặt tủ kính. Tôi vội lánh sang chỗ khác, nhìn những cô gái tíu tít đếm tiền, miệng cười tươi như hoa.
Tỳ Hưu trong phong thủy
Khi đã bán được 26 con Tỳ Hưu, thấy không ai mua nữa, tay hướng dẫn viên du lịch mời mọi người lên xe vào Cố cung.
Đến đây mọi người chỉ được xem qua, vì kỷ luật bảo vệ di tích của Trung Quốc rất nghiêm khắc, hơn nữa theo chương trình còn đi thăm Vạn Lý Trường Thành.
Cách điểm thăm quan Vạn Lý Trường Thành không xa, tay hướng dẫn viên nói với du khách:
- Thưa quý vị, Vạn Lý Trường Thành được Hoàng đế Tần Thủy Hoàng xây dựng từ thế kỷ thứ 5 trước công nguyên, dài 3.980 dăm, nơi đây, Mao Chủ tịch đã đến khắc bảy chữ vàng "Bất đáo trường thành phi hào hán" nghĩa là chưa đến Vạn lý trường thành thì chưa phải là một anh hùng. Muốn lên Vạn Lý Trường thành phải có sức khỏe tốt, vì vậy cơ quan y tế Trung Quốc đã thành lập một Trung tâm khám sức khỏe miễn phí cho du khách. Hôm nay trước khi lên Vạn Lý Trường Thành tôi xin giúp quý vị kiểm tra lại sức khỏe, cô bác nào có bệnh sẽ được điều trị ngay tại chỗ.
Cái trung tâm ấy là một tòa nhà bốn tầng, khang trang . Cũng như ở cổng Cố cung, các bác sỹ ra tận cửa đón rước, mời chúng tôi lên phòng khám bệnh thênh thang, từng hàng ghế kê ngay ngắn. Các nhân viên mang nước mời mọc ân cần. Rồi năm, sáu người mặc blu-trắng xuất hiện ,giới thiệu rất trịnh trọng , đây là giáo sư tiến sỹ Lu Zeng Ung nổi tiếng nhất Trung Quốc , đây là bác sỹ Hua Twen Xuang nổi tiếng nhất Bắc Kinh.
Những vị giáo sư, bác sỹ vạch miệng , vạch mắt , nghe tim phổi và bắt mạch cho từng người trong hai nhóm du khách với thái độ rất thân thiện , khi nheo mắt tỏ vẻ lo lắng ,khi mím môi tỏ vẻ nghiêm trọng , rồi nhoẻn miệng cười đầy vẻ cao đạo . Khốn nạn thân chúng tôi , ở nhà khỏe re, mà đến đây ai cũng có bệnh. Không cao huyết áp thì phù thận, suy tim , có người bị chứng xơ gan mới khiếp chứ !? Nhưng lại mừng vì phát hiên ra bệnh sớm và vị giáo sư , tiến sỹ nói , đã tới đây thì bách bệnh sẽ được tiêu trừ hết, bởi Trung tâm này đã từng chữa bệnh cho nhiều vị nguyên thủ quốc gia Trung Quốc và thế giới . Chúng tôi được kê đơn thuốc , có chữ ký của vị giáo sư tiến sỹ đàng hoàng , có con dấu của Viện Đông y thế giới Bắc Kinh đỏ choét. Ai cũng cảm thấy hả hê vì may mắn. Ở nhà đi bác sĩ tư thì bị chặt chém, đi bệnh viện công thì bị hành , chuyến đi này , vừa được thăm quan du lịch vừa khám chữa bệnh bốc thuốc , được tiếp đón ân cần như bố người ta thì còn gì sướng bằng ?
Nhưng ít phút sau thì mọi người hơi ngán , bởi các giáo sư , bác sỹ, chỉ khám miễn phí, còn thuốc phải mua , mà đây là một Viện y học nổi tiếng, nên thuốc rất đắt . Mỗi bịch thuốc theo toa của "giáo sư, bác sĩ" rẻ nhất là 1.000 tệ tương đương 160 đô la Mỹ.
Như bị ma ám , ai cũng bỏ tiền ra , ôm một mớ thuốc nam và mấy hộp cao đơn hoàn tán.
Các vị giáo sư tiến sĩ Trung tâm y dược vẫn chưa chịu buông tha các con mồi . Họ kéo mọi người sang phòng bên ngồi xung quang cái sân khấu hình tròn.
Một anh chàng nhảy lên sân khấu , hung dữ như một thằng du đãng. Hắn hét toáng lên , rồi chạy xuống lôi một thanh niên đang ngổi lẫn trong đám du khách lên sân khấu . Chả rõ nguyên cớ vì sao, thù hằn gì mà hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay , đánh anh thanh niên ghê thế . Đến nỗi du khách phải la lên phản đối . Thằng du đãng bỏ anh thanh niên nằm lăn lóc, lủi mất . Bấy giờ một bác sỹ chạy, tới vén quần , vén áo anh thanh niên lên . Ôí cha mẹ ơi , từ ngực trở xuống , từ đít trở lên thâm tím như những quả đa mồi . Anh ta không ngổi dậy được , rên ư ử như sắp chết . Bà bác sỹ lấy một viên thuốc cho anh ta uống , lấy một lọ thuốc nước đổ lên các vết thương , và , thật kỳ diệu , thuốc chảy đến đâu vết thương lành đến đấy . Chai thuốc hết , anh thanh niên đừng dậy , khỏe re, toe toét cười . Tiếng vỗ tay vang lên và sau đó , tiếng xuýt xoa thán phục râm ran trong nhóm du khách.
Tiếp theo , một phụ nữ lên sân khấu , đổ cồn vào tay , châm lửa cháy đùng đùng . Khi lửa tắt bàn tay chị phồng rộp lên , Vị giáo sư liền mang lọ thuốc nước trong suốt ra ,rưới vào tay chị , và chao ơi thuốc thần thuốc thánh cũng không hiệu nghiệm bằng , rưới đến đâu da tay chị phụ nữ hết phồng, trắng hồng trở lại đến đấy.
Thế là mọi người nhắm mắt , nhắm mũi , xỉa tiền mua thuốc bỏng, thuốc trị thương . Tôi thách ban nào đi trong nhóm du lịch ấy , trong hoàn cảnh ấy, mà không mua một thứ gì . Mình cũng được khám bệnh như mọi người, bác sỹ nói mình có bệnh , kê đơn đàng hoàng sao mình không mua thuốc . Nói không có tiền giữa đám khách du lịch với nhau thì mắc cỡ lắm .Tôi đã bị người đàn ông trong nhóm khing thường nên vội tránh đi nới khác.
Vạn Lý Trường Thành
Lên Vạn Lý Trường Thành, nhìn núi non trùng điệp bao la, hiểu thêm, đất nước Trung Hoa vĩ đại bao nhiêu thấy tham vọng của Trung Nam Hải càng dữ dội bấy nhiêu, mưu sâu kế hiểm bấy nhiêu, lừa lọc, lòng dạ rất hẹp hòi, lừa đảo như chớp, không rộng rãi như miệng lưỡi họ nói.
Những người đóng vai quân lính , người hầu cận vua chúa ngày xưa đứng bên những chiếc kiệu , sẵn sàng phục vụ du khách , những nhiếp ảnh viên đon đả mời chụp ảnh kỷ niệm ,ân cần lắm , nhưng nhìn sâu vào mắt họ không có chút chân thành nào . Một người ra dáng thi nhân ngồi sau cái bàn viết thi pháp bán cho du khách. Tôi mua tờ giấy hoa văn hai mươi tệ , mượn bút viết mấy câu bằng chữ Hán: "Thử địa nhược đại mông. Bá đạo nhân thực nhân"- Nơi này ôm mộng lớn, toàn quân ăn thit người! Tôi tặng lại người viết, anh ta vái một vái, rồi gập tờ giấy lại đút vào túi.
Nhóm chúng tôi đến Tô Châu vào một buổi chiều . Thành phố cồ kính nổi tiếng bởi nhà thơ Trương Kế , thời vua Đường Túc Tông ,với bài Phong kiều dạ bạc :
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cộ tô thành ngoại hàn sơn tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
Cụ Tản Đà đã dịch cực hay là :
Đêm tàn tiếng quạ kêu sương
Lửa chài cậy ánh sầu vương giấc hồ
Thuyền ai đậu bến Cô Tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chù Hàn Sơn.
Trước khi được đi thăm Hàn sơn tự , xây dựng 70 năm trước khi Trương Kế ra đời , để viết Phong kiều dạ bạc, chúng tôi được "mời" uống trà Loa Xuân, nổi tiếng Tô Châu . Hướng dẫn viên du lịch là một cô gái trẻ , miệng lưỡi không thua kém anh chàng Bắc Kinh, lại hấp dẫn hơn bởi sự duyên dáng . Cô nói:
- Mời các anh các chị , các chú các bác vào uống trà , tại nơi sản xuất loại trà Loa Xuân , nổi tiềng Trung Quốc .
Trong hoa viên lộng lẫy , ban giám đốc và nhân viên xếp hai hàng , ăn mặc chình tề đón tiếp khách du lịch như đón nguyên thủ quốc gia . Một dãy sa lon bọc vải đỏ chót trong căn phòng mát lạnh . Uống trà khác với uống cà phê , càng khác với cà phê đá , trà đá , ở chỗ tĩnh, mát . Người Tô Châu hiểu như vậy, nên làm phòng trà mát lạnh . Khách vừa ngổi ấm chỗ , nước được bưng lên , những gói trà được mang tới , và những cô gái trẻ trang phục bằng loại lụa tuyệt đẹp xứ lụa Tô Châu , nhanh nhẹn pha trà bằng các động tác chuẩn xác đến mức , một cô cầm chiếc ấm có cái vòi dài gần hai mét rót nước vào miệng cái bình trà nhỏ xíu mà không rớt ra ngoài giọt nào . Hàng chục cặp mắt cứ trố ra nhìn , tấm tắc khen, sao họ khéo thế.
Từng ly trà được mời từng vị khách . Giám đốc nhà máy cúi gập đầu chào mọi người , rồi nói xuất xứ loại trà Loa Xuân , sự kỳ công trong trồng tỉa , chế biến và tác dụng của nó . Kết thúc câu chuyện , là mời du khách mua trà với khuyến mãi đặc biệt .
Được tiếp đãi như thượng khách , đã uống trà của người ta mời , chả nhẽ nhổ đít bước ra tay không ? Có mà ế mặt ! Hơn nữa lại là khách đi theo đoàn , đoàn Việt Nam hẳn hoi , chơi không đẹp ảnh hưởng quốc thể chứ đâu bỡn . Lại sợ người cùng đi nhìn mình , khinh mình kẹt sỉn , thế là đồng loạt rút ví. Cũng phải thừa nhận uồng tách trà họ vừa pha ngon thật, bập vào môi có vị hơi đắng , mùi thơm thoảng , uống vào có vị ngọt trong cổ họng. Tội nói với người giám đốc , xin mua những gói trà vừa bóc ra pha cho chúng chúng tôi uống , hắn ta " hảo hảo" rồi lánh đi , không tiếp chuyện nữa .
Từ Tô Châu vế Quế Lâm , ăn món tương ớt và món mỳ thịt ngựa nổi tiếng , nhưng sau mới biết bị lừa , ăn phải mỳ thịt chuột . Nhưng rồi cũng cho qua chuyện để đi thăm công viên Thất Tinh, núi Tượng tị , đồi Trăng Khuyết…
Đến mả Mã Viện, thấy tượng hắn đúc bằng đồng, cưỡi trên lưng con ngựa chiến , mặt hắn vênh lên, hai con mắt trừng trừng ,miệng như đang gào thét, chằng biết muốn đâm chém ai, hay đang dau đớn vì bệnh ỉa chảy, tôi vụt nhớ câu thơ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi tới đây gần nửa thế kỷ trước: "Trăm năm mới đến nơi này, Ngàn năm mới thấy mặt mày ở đây!".
Chúng tôi chia tay nhau ở sân bay Tân Sơn Nhất . Hầu như các loại thuốc quý đều vứt lại khách sạn bên Trung Quốc. Bà vợ viên tướng công an nói với tôi:
- Bác Minh Diện ơi , mấy sợi dây chuyền ngọc trai là đồ dỏm bác ạ, cái con Tỳ Hưu tử tiệt cũng dỏm. Sao bác biết mà không bảo em?
Tôi đưa mắt nhìn ông bạn cùng nhóm, ông nhếch miệng cười như mếu:
- Nó lừa mình khéo quá anh ạ ! Mả cha cái bọn Tàu!
Ghi chép Minh Diện
by Lý Tưởng Người Việt
Ông Bút (Danlambao) - Trong nụ cười kháng chiến kể rằng: Cục R giải phóng Miền Nam, đóng tại Lộc Ninh, một đêm tối trời đại bác chi khu nã lên, các đồng chí đàn ông, đàn bà chui tọt xuống hầm, đêm đã tối như hũ vò, dưới hầm còn tối hơn. Chợt có đồng chí gái la toáng lên "Huớ huớ đồng chí nào chơi bóp háng tui!?" Ông thủ trưởng kề tai nói nhỏ: Lần sau còn nữa, đồng chí chụp cánh tay nó, ráng ghì chặt lại, tôi bật quẹt lên, sẽ thấy cái bản mặt nó, chứ la lên làm gì? Đừng có la! Im ắng được một hồi, đồng chí gái hô lên: Ơ ơ đây rồi, tui chụp được cánh tay, bật quẹt nhanh nhanh, lẹ đi mà. Khi ánh lửa lóe lên, ông thủ trưởng rên: Úi trời ơi, tưởng tay ai, té ra tay của tui!!
Đảng CSVN tụ tập lại, gọi là hội nghị 6, mục đích khử trừ tham nhũng, mới đầu đảng này tưởng chúng là nhóm lợi ích ở đâu ngoài chợ Đồng Xuân, hoặc nhóm Taxi, cùng lắm cái đám xe ba bánh tự chế. Khiến đảng tìm, tìm riết tới ngày thứ 14 mới lòi ra cái mặt Nguyễn Tấn Dũng, gần hai trăm cái "đỉnh cao trí tuệ" tắc tị, miệng ngậm hột thị.
Trọng, Sang bàn mảnh: Mình kêu Dũng gặp riêng, thử hắn nói sao, Sang: Ừ, ừ có lý đó, Trọng mở lời: À... à đồng chí à trong đảng, hiện thời bỏ phiếu tín nhiệm đồng chí thấp quá đấy!?
Dũng: Tôi biết, nhưng hai đồng chí có tìm được một phiếu nào gọi là bất tín nhiệm không?
Trọng khều chân Sang, Sang ngó lơ ra ngoài cửa nhìn mây bay, Trọng: Thôi đồng chí về chỗ, có gì ta bàn bạc thêm.
Dũng ra khỏi, Trọng, Sang khè nhau: Ông làm chủ tịch nước, hắn thuộc về ông, giải quyết thế nào cho "đúng pháp luật thì thôi."
Sang trợn mắt hí: Ông nói khéo, nó là đảng viên, thuộc quyền Tổng Bí Thư sao lại cấn cho tôi? Trước hội nghi ông nói mạnh lắm, giờ yếu xìu là sao?
Ông Trọng bóp trán, giọng rè rè: Không có phải, bị trước khai mạc một ngày hắn tót qua gặp Tập Cận Bình, mới chết mình đấy chứ! Ổng bảo tụi mình phải tương trợ với nhau mà làm, không được tự tiện phế thằng nọ, bỏ thằng kia.
Ối trời đất ơi, sao giờ ông mới nói, tại vì tôi cũng đâu có biết sớm hơn, vả lại biết sớm cũng đâu làm gì khác được. Ông Sang đề nghị tiếp: Hay là kéo dài thêm một tuần, tìm kế khác.
Ông Trọng: Kế gì nữa bây giờ, kéo dài mà không được việc, bọn phản động, với thế lực thù địch nó... ị lên đầu cho ấy à! Tập Cận Bình đã lên tiếng vậy rồi, kéo thế nào bây giờ. Ngày mai kết thúc hội nghị, tuyên bố bế mạc, còn lo bàn bạc, chỉ đạo xử Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang, khối việc đang chờ đấy.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang từng tố giác: "Không những một con sâu, mà cả bầy sâu." Lời này cốt để thiên hạ, hiểu ông ta không thuộc loài sâu bọ. Nhưng khi giáp mặt sâu, ông Sang, ông Trọng rụt đầu, rút cổ, điều này chứng tỏ mấy ông tệ hơn cả sâu bọ, người dân vô cùng thất vọng. Nhưng cũng vô cùng phấn khởi, vì biết đảng yếu như con bún, thà như vậy còn hơn, cánh Trọng Sang ngụy quân tử, ngụy cách mạng, ngụy yêu nước lằng nhằng khó chơi, Nguyễn Tấn Dũng đã phơi bày mặt thật, cả gia đình dòng họ, vây cánh toàn lũ cướp, lưu manh, chui ống cống Gaddafi, nhanh hơn Sang, Trọng. Bình minh quốc thái dân an, mới có cơ hy vọng ló dạng.
Tại sao các đồng chí sợ?
Vì mấy ông sợ mất ghế, chính nỗi sợ này là yếu điểm để Nguyễn Tấn Dũng thắng, nguyên nhân gốc của sợ hãi, vì lòng yêu nước thương dân của các ông chưa đủ, nên túi mật bị lưng, trái tim bé nhỏ, gắn liền với cang mỏng dính.
Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, trong tay có tất cả nhưng vẫn phải sợ Nguyễn Tấn Dũng, điều này khiến chúng ta nghĩ tới những người yêu nước, đã và đang bị cầm tù. Họ là những người dân trắng, thư sinh bạch diện, trói gà không chặt. Họ ngang nhiên bày tỏ thái độ yêu nước, bất chấp tù đày.
Tại sao họ không sợ?
Nói không sợ, không chắc đúng, sống dưới sự cai trị của CSVN vừa côn đồ, vừa tàn độc, ai nói không sợ? Sợ tù đày, sợ mất việc, mất học hành mất tương lai. Không riêng bản thân người yêu nước bị tù, cả gia đình đều bị liên can, bị khủng bố tinh thần, bị làm khó dễ đủ điều, bác Liêng thân mẫu chị Tạ Phong Tầng là một chứng minh. Nhưng vì lòng yêu nước, thương giống nòi, đã hun đúc cho họ một cái lực to lớn, nhờ vào cái lực này, họ đã vượt qua nỗi sợ hãi.
"Nhờ" cánh ông Trọng, Sang sợ Nguyễn Tấn Dũng, mình thấy những người yêu nước phi thường, hay ngược lại nhìn những gương mặt và việc làm của người yêu nước, ta thấy Trọng, Sang quá bé nhỏ.
Nhà báo lão thành Bùi Tín, mới đây có lời đề nghị vừa chân thành, vừa tha thiết như sau:
"Chủ tịch nước có quyền hiến định đặc biệt ân xá cho những người bị án oan, bị kết tội quá đáng, hay đang bị ốm đau nặng trong trại giam. Vậy thì trước hết, ông Trương Tấn Sang rất nên xét ân xá ngay cho các ông Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày, Phan Thanh Hải, bà Tạ Phong Tần vì họ đã bị phe nhóm của ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên án không có cơ sở pháp lý, khi họ chỉ tỏ thái độ yêu nước, chống bành trướng. Ông Sang cũng nên ra lệnh trả ngay tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ vì rõ ràng ông Vũ đã bị ông Ba Dũng trả thù cá nhân, vì ông Vũ đã dám phát đơn kiện Thủ tướng Dũng về việc ông này đã ký duyệt việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên, gây tác hại ghê gớm cho môi trường sống cũng như cho an ninh và chủ quyền quốc gia. Thay vì mở tòa án xem xét tội chủ trương khai thác bauxite, ông lại lôi ra tòa người đã dám phát đơn kiện mình.

Ông Chủ tịch nước cũng nên xét ân xá ngay cho nhóm trí thức yêu nước Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, nhóm trẻ Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh đòi lập công đoàn tự do cho lao động nước ta, cũng như ân xá ngay cho ông Nguyễn Hữu Cầu - người tù của Thế kỷ, đã nằm trong tù 34 năm, nay đang bị nhiều bệnh hiểm nghèo." hết trích.
Tôi nghĩ ông Sang đã sợ mất chỗ đít ngồi, tất nhiên phải sợ hơn nữa mất cái... đội nón, ông Bùi Tín nói "Họ chỉ tỏ thái độ yêu nước." Thưa ông: Thái độ này không phù hợp với đảng! Thái độ yêu nước chỉ phù hợp với điều 88 bộ luật "nhà nước" này thôi, khi thái độ yêu nước không phù hợp với đảng, thì bỏ tù là... hợp lý (của đảng), chứ còn bàn cãi xin xỏ gì được nữa?
Ngay trong thư khẩn của 144 Nhân Sỹ Trí Thức, gởi chủ tịch nước Trương Tấn Sang, có nêu rõ lời của Công An cho biết sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị bắt để "để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc." Phương Uyên cả gan bẻ nạn chống thiên triều, Chủ tịch nước cũng đành bó tay.
Không thể chối bỏ những ân tình của nhà báo Bùi Tín, cùng quý vị Nhân sỹ trí thức, nhưng tôi tin không có ông chủ tịch nước nào, dám kêu gọi cái "nhà nước" này thả, hoặc giảm án cho những nhà yêu nước. Đành rằng chủ tịch nước, có toàn quyền ân xá phạm nhân, nhưng đó là những phạm nhân hiếp dâm, cướp của giết người, phạm nhân tham nhũng. Đằng này những người yêu nước, chống bọn Trung Quốc xâm lược, ân xá thế nào được!?
Vừa xong hội nghị 6 Nguyễn Tấn Dũng, dám chường cái mặt thớt ra, dõng dạc dạy dỗ người ta phải có "lòng tự trọng." Úi cha mẹ ơi, Thánh Ala, Phật, Chúa cũng phải nghẹn ngào! Mai mốt sóng yên, gió lặng, ai cấm hắn chỉ thị chính phủ: "Gởi văn bản báo cáo lên Thủ Tướng về đồng chí X"!? Vây cánh Trọng, Sang coi bộ khó sống lúc này với hắn. Nếu nhân từ hắn chuyển qua phụ trách kế hoạch sinh đẻ, không thì hắn cho chuyển sang từ trần. Dám lắm! Đấu trường chính trị, toàn gió tanh mưa máu, ai biết đâu mà lần!
Ông Bút
danlambaovn.blogspot.com
by Lý Tưởng Người Việt

Ngày 28/7/2012, hàng vạn dân Thành phố Khởi Đông, Giang Tô biểu tình, tràn ngập khu hành chánh thành phố, lật đổ xe cảnh sát và bắt lột trần bí thư thành ủy, phản đối dự án lập đường ống dẫn chất thải xí nghiệp giấy ra bờ biển, làm ô nhiểm môi sinh. Kết quả: Thành phố tuyên bố, dự án được hủy bỏ.

dadaovcbannuocBa tháng sau, ngày 27/10 mới đây, hàng ngàn người biểu tình phản đối dự án xây dựng nhà máy lọc dầu ở Trữ Ba, Chiết Giang.Theo báo chí Hồng Kông, nhiều xe cộ trong đó có cả xe cảnh sát đã bị lật ngửa, và nhiều công an viên bị thương khi những người biểu tình tấn công vào một đồn công an bằng gạch đá.

Người dân thành phố cảng Trữ Ba lo ngại hậu quả về sức khỏe từ nhà máy lọc dầu này, do sản sinh ra khí éthylène gây ô nhiễm không khí. Bên cạnh đó, theo báo chí Trung Quốc, nhiều ngàn người đã bị buộc phải di dời để lấy đất xây nhà máy.

Ngày 24/4/2012, bạo quyền csvn huy động hàng ngàn cảnh sát cơ động dùng roi điện và cả lựu đạn hơi cay để đánh đuồi hàng trăm nông dân Văn Giang liều chết giữ ruộng đất bị cưởng chế, giải tỏa cho cái dự án xây cất khu đô thị-kinh doanh-du lịch sang trọng gọi là Ecopark ( Công viên sinh thái?). Kết quả: Nông dân đại bại, bị đánh đập tả tơi. Ruộng đất, vườn cây kiểng bị máy xúc, máy ủi san bằng.

Trưa 22/5, tại lô 49, dự án Khu dân cư Hưng Phú (Q. Cái Răng, Cần Thơ) do Cty CP Xây dựng số 8 - CIC 8 (Bộ Xây dựng) làm chủ đầu tư, nhóm vệ sĩ Cty đã trấn áp hai phụ nữ trong tình trạng khỏa thân ngăn cản máy công trình vào thi công.

Bà Phạm Thị Lài (SN 1960, ngụ P.Hưng Thạnh) và con gái là Hồ Nguyên Thủy (SN1979) khẳng định, họ khỏa thân để giữ phần đất đã bị Cty này chiếm đoạt một cách thiếu minh bạch. Hai người này đã bị đám vệ sĩ lôi trên cát, bãi cỏ và các đống vật liệu trong tình trạng khỏa thân dưới cái nắng gay gắt.

Hai cuộc tranh đấu bên Tàu, người dân thắng lợi nhờ huy động lực lượng quần chúng áp đảo bạo quyền.

Hai cuộc chiến đấu bên ta thua thiệt vì thế yếu, sức cô đến nỗi hai mẹ con người phụ nữ Cần Thơ phải đánh liều đem thứ vũ khí nguyên thỉ cuối cùng của người đàn bà VN ra sử dụng mà vẫn thất bại!

Nhưng dù thắng dù thua, vấn đề "Quyền sở hữu đất đai" cả ở Trung Hoa Đỏ và An Nam xã nghĩa ta vẫn còn tồn tại.

Đó là cái chỗ chết của chế độ cọng sản hiện nay.

Trong cuộc biểu tình ngày 9 tháng 10 vừa qua trước Ban Dân Vận Trung Ương Hà Nội, nông dân Văn Giang trương biểu ngữ mang nội dung như vầy:

NÔNG DÂN 3 XÃ-PHỤNG CÔNG-CỬU CAO-XUÂN QUAN

YÊU CẦU ĐẢNG

NÔNG DÂN PHẢI – HỎA TỐC – CÓ RUỘNG CÀY

Đây mới là mục đích cuối cùng của cuộc tranh đấu của giới nông dân: Đòi lại "Quyền Sở Hữu" ruộng đất.

Trong một buổi mạn đàm giữa nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và các bạn trẻ, có bạn phát biểu, đại ý: Vấn đề cưởng chế đất đai là "Tử huyệt" của đảng cọng sản. Ngày nào họ không còn đất để bán nữa, họ sẽ bị mất máu và sụp đổ.

Cũng xin nói thêm ở đây chút ít về chủ thuyết cho vấn đề được sáng tỏ hơn. Mục tiêu tối hậu của Mác xít là: Xóa bỏ Quyền Tư hữu, nguồn gốc phát sanh chế dộ Tư bản.

Cuộc cách mạng VÔ SẢN, do những người cọng sản tiến hành, đã đạt mục tiêu ấy. Mác xít cũng lý luận rằng: Giai cấp nông dân, với đầu óc tư hữu ruộng đất thâm căn cố đế, là giai cấp có sức mạnh đối địch được với giai cấp công nhân vô sản.

Ngày nay, sự thể tỏ rõ đúng y như vậy: Giai cấp nông dân sẽ tiến hành cuộc cách mạng tư sản nhân quyền, là người đào mồ chôn chế độ cọng sản phi nhân. Phi nhân vì bọn trùm cọng sản tự nhận là vô sản chuyên chính, ngày nay đã trở thành tư sản phong kiến hay tư sản chuyên chính, hoặc nói theo thuật ngữ chánh trị là "Tư bản độc quyền nhà nước" thì cũng vậy.

Ngày xưa, Mác xít nói: Tư bản độc quyền nhà nước là giai đoạn tột cùng của chủ nghĩa tư bản.

Ngày nay, quốc dân Việt Nam nói: Tư bản đỏ cấu kết độc tài toàn trị cọng sản là giai đoạn cuối cùng của chế độ cướp giựt cọng sản An Nam.

Vấn đề còn lại là: Vận động huy động lực lượng đủ mạnh để tràn ngập bọn "thanh gươm và lá chắn", "chỉ biết còn đảng, còn mình," và nhất là kết hợp chặt chẻ với lực lượng công nhân và thanh niên – sinh viên mở mặt trận ba mặt giáp công là đánh sập bọn cọng sản phản quốc, hại dân.

Nguyễn Nhơn

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012 by Lý Tưởng Người Việt

 

 

Gởi ai nước mắt quê hương

 

 

Nước Mường  Giang

mạch ngầm Hàm Thuận Bắc

bùn đỏ ngầu vỡ mạch tận Tân-Rai

cánh đồng úa Ma Lâm cờ nghẹn trổ

cùng chè xanh Bảo Lộc khóc canh dài

 

Anh lính trận Hải Quân canh biển đảo

chiều Sơn Ca ẩn hiện bóng quân thù

dưới lòng biển ma trơi tiềm thủy đỉnh

tọa độ Tây Nguyên nguyên tử, hiện nguyên hình.

 

Đêm biển Đông mây đen che trăng trĩu

niềm bâng quơ trận chiến hay hòa bình?

dăm chiến hữu canh khuya bầu túy ngọa

để mai đây chinh chiến chẳng trở về.

 

Anh vẫn biết mình chỉ là tôi tớ

quân ủy kia, tên Thái thú ngụy hình

nhắm thẳng nó, cắc cù AK nổ

cứ giả như viên đạn chỉ vô tình.

 

Mường Giang rũ dòng trôi con nước đục

Trăng lầu hoang, vuốt nhẹ lệ hàng dừa

dừa đất mẹ hôm nay không còn ngọt

bởi mạch ngầm có nước mắt quê hương

 

Gót giầy đỏ dẫm tan sân đại học

tan nát lòng những em gái hậu phương

phận nhi nữ nhưng nức tâm vì Tổ quốc

nên hôm nay cũng xông kích, cũng lên đường

 

Tết sắp đến

tiền đâu mua quà biếu?

cánh đồng xanh nay nếp nghẹn đơm bông

không bánh chưng, câu đối đỏ, dưa hồng!

đành gởi lính theo gió đồng heo hút…

 

Nhắn đồng đội khuyên nhau tay bấm nút

hỏa tiển tầm xa nhắm thẳng đến quân thù

thà đổ máu, biển đông tanh mùi máu

vẫn còn hơn ôm hận cả thiên thu.

 

Nguyên Thạch

by Lý Tưởng Người Việt

osb1 _1_-large-contentCo2

Tin Hà Nội - Sau phiên xử, tòa đại sứ Mỹ tại Hà Nội đã bày tỏ quan ngại sâu sắc về vụ kết án nhạc sĩ Việt Khang. Phát ngôn viên của tòa đại sứ cho rằng vụ kết án này là một sự kiện mới nhất trong một loạt các bước đi của Việt Nam nhằm giới hạn quyền tự do ngôn luận, đồng thời kêu gọi Hà Nội phóng thích hai nhạc sĩ này cùng với tất cả các tù nhân lương tâm khác. Một số tổ chức bảo vệ nhân quyền như Hội Ân xá Quốc tế và Human Rights Watch cũng chỉ trích bản án và kêu gọi phóng thích các nhạc sĩ.
Bất chấp tình trạng kiểm duyệt gay gắt đã kéo dài nhiều thập niên, các nhạc sĩ ở Việt Nam hiếm khi bị truy tố về nội dung các tác phẩm của họ. Tuy nhiên các bài hát của Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã vượt qua lằn ranh đó. Hai người vừa kể đã trở thành các nhạc sĩ đầu tiên mà người ta còn nhớ đã bị tuyên án tù về các nhạc phẩm của họ. Việt Khang bị kết án tù 4 năm và 2 năm quản chế, trong khi Anh Bình bị 6 năm tù và cũng bị 2 năm quản chế. Vụ Việt Khang đã châm ngòi cho một cuộc vận động ở Hoa Kỳ gọi là Trả Tự Do cho Việt Khang. Tên của anh cũng được ghi trong một thư thỉnh nguyện gửi cho Tổng thống Hoa Kỳ hồi tháng 2 yêu cầu trả tự do cho các nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng, thư thỉnh nguyện này đã thu thập được trên 150,000 chữ ký.
Ông Phil Robertson, phó giám đốc châu Á của tổ chức Human Rights Watch nói điều này cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam càngn gày càng bị ảnh hưởng và thúc đẩy bởi các đặc quyền của Bộ Công an, thì mọi sự đều có thể là mục tiêu bị theo đuổi. Các quan sát viên nói Hà Nội đặc biệt nhạy cảm trước tình cảm chống Trung Cộng, sau khi căng thẳng gia tăng giữa hai nước về vấn đề chủ quyền ở Biển Đông hồi đầu năm nay và vào mùa hè năm ngoái. Nhiều ngưòi tin rằng nhà cầm quyền lo ngại các cuộc biểu tình chống Trung Cộng có thể biến thành chống chế độ nếu để vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

by Lý Tưởng Người Việt

sb7-large-content

Tin Saigon - Một nhóm nhân sỹ trí thức hàng đầu trong nước đang kiến nghị lên Chủ tịch nước Cộng sản Việt Nam là Trương Tấn Sang yêu cầu trả tự do cho sinh viên Nguyễn Phương Uyên, người bị bắt hôm trung tuần tháng 10 vừa qua. Lá thư đề ngày 30 tháng 10, hiện đang được thu thập chữ ký trước khi chính thức chuyển tới Văn phòng Chủ tịch nước, cũng yêu cầu có giải thích công khai về sự kiện bắt giam Nguyễn Phương Uyên là sinh viên trường Đại học Công nghiệp thực phẩm Saigon. Được biết lá thư kiến nghị này hiện đã có khoảng 100 người tham gia, trong đó có những tên tuổi trí thức quen thuộc được nhiều người biết đến, như Giáo sư Tương Lai, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà văn Bùi Ngọc Tấn.
Người chấp bút bản kiến nghị nói rõ nó được thảo ra tiếp theo thư của các sinh viên Trường Đại học Công Nghiệp thực phẩm Thành phố gửi Chủ tịch Nước. Hơn 100 sinh viên đồng môn của Nguyễn Phương Uyên trước đó đã gửi thư cầu cứu khẩn cấp lên họ Trương về việc mà họ gọi là sinh viên này mất tích. Sau đó vài ngày, công an mới thông báo cho gia đình Phương Uyên là em đã bị bắt vì cáo buộc tội Tuyên truyền chống Nhà nước. Thư kiến nghị của các vị trí thức cho hay họ hết sức bất mãn trước tin sinh viên Phương Uyên bị bắt, mà lý do họ cho là xuất phát từ lòng yêu nước của tuổi trẻ.

sb9-large-content
Các nhà trí thức nhắc lại điều mà cũng chính họ đã ghi trong các thư ngỏ và kiến nghị lên lãnh đạo Việt Nam trước đây, yêu cầu chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước, đặc biệt là chấm dứt hành động đàn áp, khủng bố những thanh niên yêu nước đã dám dấn thân vào các hành động cứu nước một cách cụ thể, trong sáng và mạnh mẽ. Lá thư này còn đòi trả tự do cho Phương Uyên sớm được về với gia đình và trường học, đồng thời kêu gọi Hà Nội phải xem xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi ích quốc gia như người ta đã quy kết. Cho đến nay lá thư cầu cứu khẩn cấp từ các bạn học của Nguyễn Phương Uyên gửi lên ông Trương Tấn Sang 10 ngày trước vẫn chưa có phản hồi.

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012 by Lý Tưởng Người Việt

osb1 _1_-large-content

Tin Hà Nội - Sau phiên xử, tòa đại sứ Mỹ tại Hà Nội đã bày tỏ quan ngại sâu sắc về vụ kết án nhạc sĩ Việt Khang. Phát ngôn viên của tòa đại sứ cho rằng vụ kết án này là một sự kiện mới nhất trong một loạt các bước đi của Việt Nam nhằm giới hạn quyền tự do ngôn luận, đồng thời kêu gọi Hà Nội phóng thích hai nhạc sĩ này cùng với tất cả các tù nhân lương tâm khác. Một số tổ chức bảo vệ nhân quyền như Hội Ân xá Quốc tế và Human Rights Watch cũng chỉ trích bản án và kêu gọi phóng thích các nhạc sĩ.
Bất chấp tình trạng kiểm duyệt gay gắt đã kéo dài nhiều thập niên, các nhạc sĩ ở Việt Nam hiếm khi bị truy tố về nội dung các tác phẩm của họ. Tuy nhiên các bài hát của Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã vượt qua lằn ranh đó. Hai người vừa kể đã trở thành các nhạc sĩ đầu tiên mà người ta còn nhớ đã bị tuyên án tù về các nhạc phẩm của họ. Việt Khang bị kết án tù 4 năm và 2 năm quản chế, trong khi Anh Bình bị 6 năm tù và cũng bị 2 năm quản chế. Vụ Việt Khang đã châm ngòi cho một cuộc vận động ở Hoa Kỳ gọi là Trả Tự Do cho Việt Khang. Tên của anh cũng được ghi trong một thư thỉnh nguyện gửi cho Tổng thống Hoa Kỳ hồi tháng 2 yêu cầu trả tự do cho các nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng, thư thỉnh nguyện này đã thu thập được trên 150,000 chữ ký.
Ông Phil Robertson, phó giám đốc châu Á của tổ chức Human Rights Watch nói điều này cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam càngn gày càng bị ảnh hưởng và thúc đẩy bởi các đặc quyền của Bộ Công an, thì mọi sự đều có thể là mục tiêu bị theo đuổi. Các quan sát viên nói Hà Nội đặc biệt nhạy cảm trước tình cảm chống Trung Cộng, sau khi căng thẳng gia tăng giữa hai nước về vấn đề chủ quyền ở Biển Đông hồi đầu năm nay và vào mùa hè năm ngoái. Nhiều ngưòi tin rằng nhà cầm quyền lo ngại các cuộc biểu tình chống Trung Cộng có thể biến thành chống chế độ nếu để vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

by Lý Tưởng Người Việt

sb5-large-content

Tin Saigon - Bản án cuối cùng được tòa án nhân dân thành phố Saigon đưa ra cho hai nhạc sĩ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình là vào lúc 1 giờ 15 phút chiều, với kết quả Nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình bị kết mức án 6 năm tù giam và 2 năm quản chế; Nhạc sỹ Việt Khang bị kết mức án 4 năm tù giam và 2 năm quản chế.Luận điệu của nhà nước Cộng sản Việt Nam tại tòa án cho rằng những bài hát do 2 nhạc sĩ này sáng tác làm cho người dân nghe và chán ghét chế độ nên 2 thanh niên này phải chịu tù đày với những mức án bất công như vậy. Tin cho biết trước khi phiên tòa diễn ra, Linh mục Đinh Hữu Thoại của Dòng Chúa Cứu Thế đã bị công an bắt ngay tại trước cửa tòa án khi ngài dự định đến nơi đây để theo dõi vụ xử án.

Công an đã tìm cách ngăn chặn ngài lại với lý do kiểm soát giấy tờ, nhưng sau khi ngài phản đối chúng không có lý do gì để giữ xe và giữ người nên Công an đã trả lại giấy tờ và ngài lên xe để về lại nhà. Nhưng vừa chạy đến ngã tư gần đó thì 3 chiếc xe mô-tô Cảnh sát 113 ruợt theo yêu cầu cha Thoại dừng xe. Chúng đòi linh mục Thoại xuất trình giấy tờ để kiểm tra đồ đạc trong giỏ nhưng ngài từ chối, thì một tên Cảnh sát 113 mặt hung dữ chạy đến hùng hổ ôm chặt linh mục Thoại định cưỡng chế lên xe mô-tô thì có một chỉhuy mật vụ từ hướng tòa án chạy tới ra lệnh không được hành hung ngài. Sau đó chúng áp tải ngài về trụ sở công an phường Bến Thành và truy hỏi là có video hay hình ảnh gì chụp được về phiên tòa hay không, rồi tịch thu máy camera và điện thoại di động của ngài. Chúng xóa hết những hình ảnh trong đó rồi mới để cho ngài được ra về.

Một phóng viên khác của Truyền thông Chúa Cứu Thế Việt Nam là Huyền Trang cũng bị mật vụ vây quanh tại công viên trước Dinh độc lập, sauđó bị bỏ lên xe công an chở về đồn, đến chiều mới trả tự do cho cô này. Tưởng cũng nên nhắc lại là ởngoài phiên tòa, Công an Cảnh sát dầy đặc, chúng đưa máy phá sóng đến làm nhiễu sóng điện thoại và Internet trong một vùng rộng lớn gần 5 cây số không ai có thể gọi ra hoặc vào bất cứ nơi đâu. Chúng cũng cản ngăn tất cảmọi người không cho phép ai được vào tham dự phiên tòa, dù trước đó đã tuyên bố đây là phiên tòa công khai. Cho đến nay gần như không có một hìnhảnh hoặc video nào thu được phiên tòa xử hai nhạc sĩ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình phổ biến ra ngoài.

by Lý Tưởng Người Việt

osb1 _2_-large-content

Tin Saigon - Nhạc sĩ Việt Khang tên thật là Võ Minh Trí bị kết án 4 năm tù giam và 2 năm quản chế trong khi nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình 37 tuổi, bị mức án 6 năm tù giam và 2 năm quản chế. Ông Trần Vũ Hải, luật sư bào chữa cho nhạc sĩ Việt Khang, cho biết sau phiên xử kéo dài 4 giờ đồng hồ tại Saigon ngày hôm qua. Nhạc sĩ Việt Khang 34 tuổi, là người từng viết các bài như Anh là ai và Việt Nam tôi đâu. Ông Hải cho biết tại tòa, các luật sư đã cho rằng yếu tố chống nhà nước trong các bài hát của ông Việt Khang rất là mờ nhạt.
Ví dụ bài ỏAnh là aiõ cũng chỉ phản kháng lại cách giải quyết của lực lượng an ninh, lực lượng công an đối với người biểu tình mà bị giải tán tại Việt Nam, chứ không chống lại nhà nước Cộng sản Việt Nam. Việt Khang rất muốn được tự do càng sớm càng sớm càng tốt để trở về đoàn tụ với gia đình bởi vì Việt Khang có nói anh không có ý đồ hoạt động chính trị, và ông chỉ là một người thu âm bình thường. Anh muốn cuộc sống bình thường với gia đình, với đứa con bốn tuổi. Luật sư của Nhạc sĩ Việt Khang cho hay sau khi nghe phần tranh tụng của luật sư, thẩm phán tại phiên tòa đã không áp dụng khoản 2, điều 88 bộ luật hình sự, với mức án nặng là từ 10 tới 20 năm tù mà áp dụng khoản 1 với mức án nhẹ hơn là từ 3 tới 12 năm tù giam.
Tại tòa, nhạc sĩ Việt Khang nói ông viết các bài hát để nói lên nỗi lòng của mình và thể hiện lòng yêu nước của ông đối với việc Trung Cộng gây hấn tại Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông. Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình thừa nhận là thành viên của một tổ chức trên mạng là Tuổi trẻ yêu nước. Việt Khang cho biết anh chưa làm gì ngoài việc sáng tác hai bài nhạc và đưa lên mạng, trong đó có trang của Tuổi trẻ yêu nước. Còn anh Trần Vũ Anh Bình có phụ trách một phần của trang đó là phần nhạc Việt. Luật sư Hải cho biết hai nhạc sĩ sẽ kháng cáo, và ông hy vọng sẽ có kết quả tốt hơn tại phiên tòa phúc thẩm.

by Lý Tưởng Người Việt

osb1 _6_-large-content

Tin Cà Mau - Mẹ của một cô dâu Việt cư ngụ ở tỉnh Cà Mau vừa phải kêu cứu đến báo chí về việc con gái bà tên Tô Thúy Ái 30 tuổi, hiện nay không biết sống chết ra sao. Bà Quang Thị Bé trình bày cô Ái là con thứ tư của bà. Thông qua người mai mối, cách đây năm tháng cô này lập gia đình với một người đàn ông Trung Cộng, tên là Wu Jianhua 38 tuổi. Mới tháng trước đây, vợ chồng cô này có về quê thăm bà. Con bà có kể bên Trung Cộng, cô sống tại căn nhà nhỏ hai tầng, chung với gia đình chồng có đông anh chị em.
Còn Wu Jianhua hành nghề thợ hồ và không khá giả gì. Bà mẹ cho biết mỗi khi muốn gọi điện thoại về quê thăm hỏi, con bà phải trốn ra ngoài, sợ bị gia đình chồng phát hiện. Cách đây vài ngày, bà Bé bàng hoàng khi nhận được điện thoại của chàng rể từ Trung Cộng thông báo con gái bà bị té từ lầu sáu xuống đất, đang nguy kịch, hôn mê sâu. Wu Jianhua nói gia đình bà phải sang đưa con gái về, nếu không thì hắn ta sẽ mang tro cốt về bàn giao cho gia đình vợ.
Liên tục những ngày sau đó, gia đình Wu Jianhua hối thúc bà Bé phải sang Trung Cộng rồi cúp máy. Bà Bé và người nhà nhiều lần liên lạc hỏi tình hình thì chỉ được thông báo con bà đang hôn mê, không biết sống chết ra sao. Khi bà Bé hỏi vì sao con gái bị té từ lầu sáu xuống, người chồng chỉ giải thích loanh quanh. Nay bà này nghi ngờ con bà bị hãm hại, và đang chạy vạy khắp nơi để vay tiền sang Trung Cộng mong gặp mặt đứa con gái tội nghiệp trót lấy chồng xa xứ. Bà đã đến nhờ bộ Ngoại giao Cộng sản Việt Nam để liên lạc cứu giúp nhưng cũng chẳng ai quan tâm đến cô gái Việt đáng thương này.