Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011
by LTSA

Sau 1000 năm đô hộ của giặc Tàu và 83 năm Pháp thuộc, tinh thần độc lập tự chủ của dân tộc Việt Nam đã bị tổn thương ít nhiều. Dưới quyền thống trị của ngoại bang, một số không ít người Việt đã tìm cách nịnh bợ và lấy lòng nhà cầm quyền dị chủng để mưu cầu danh lợi cho bản thân và gia tộc.
Trái ngược hẵn với truyền thống anh hùng bất khuất của dân tộc Việt Nam đã bao phen hiên ngang đánh bại quân xâm luợc phương Bắc, dân tộc Việt Nam ngày nay đã bị tập đoàn lãnh đạo cộng sản cưỡng bức cúi đầu trước kẻ thù truyền kiếp. Dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam từ năm 1945 đến nay, tinh thần độc lập bất khuất của dân tộc Việt đã bị dần dần xói mòn và biến cải trở thành tinh thần nô lệ hèn yếu. Quá trình biến cải tinh thần của dân tộc Việt đã bắt đầu từ sau ngày đảng Cộng Sản cướp chánh quyền tại Hà Nội (19-08-1945), nhứt là từ năm 1950 sau khi quân Tàu nhập Việt đánh Pháp theo sự cầu viện của Hồ Chí Minh. Tinh thần thần phục Tàu đã được thể hiện rõ rệt trong bản Tuyên bố số 284/LD của Trường Chinh, Tổng Thư Ký đảng Lao Động Việt Nam kêu gọi hãy làm chư hầu cho Trung Quốc.
(Nhựt báo Tiếng Dội số 462 ngày thứ sáu 24-8-1951 xuất bản tại Sài Gòn, hiện lưu trử trong Thư viện tiếng Việt thuộc Bảo Tàng Viện Anh quốc tại London)
Hai chế độ chánh trị
Khi quân Pháp trở lại Nam kỳ vào tháng 9 năm 1945, lòng yêu nước đã thúc đẩy toàn dân Việt Nam tham gia kháng chiến chống Pháp, kể cả những người Việt có Pháp tịch như hai nhà trí thức Phạm Ngọc Thuần và Phạm Ngọc Thảo. Nhưng chánh sách độc tài chuyên chính, khủng bố nhân dân và tiêu diệt trí thức để chiếm đoạt độc quyền lãnh đạo kháng chiến ngay từ buổi ban đầu của Mặt Trận Việt Minh, một tổ chức ngoại vi của đảng Cộng Sản Việt Nam thành lập năm 1941 tại tỉnh Quảng Tây, Trung Hoa, đã phá tan khối đoàn kết dân tộc và dẫn đến sự thành lập hai chế độ chánh trị khác biệt ý thức hệ:
- Chế độ quốc gia đề cao tự do dân chủ và nhân quyền căn cứ Hiến chương Liên Hiệp Quốc ký kết ngày 26-06-1945 tại San Francisco, Hoa Kỳ, bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc ngày 10-12-1948, bản Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ ngày 4-7-1776 và bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Pháp năm 1789 được bổ túc năm 1793.
- Chế độ cộng sản đặt nền tảng lý thuyết trên học thuyết của Karl Marx, Vladimir Lenin và Mao Trạch Đông chủ trương đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản, tận dụng bạo lực để cướp và giữ chánh quyền và xem con người là con vật sản xuất.
1- Chế độ quốc gia Việt Nam
Danh xưng của chế độ quốc gia nguyên thủy (1948-1955) là Quốc Gia Việt Nam. Dưới quyền lãnh đạo của Cựu Hoàng Bảo Đại, chế độ Quốc Gia Việt Nam đã được thành lập hợp pháp trên cơ sở Hiệp định Vịnh Hạ Long (Accord du Baie d’Along) ký kết ngày 5-8-1948 giữa Thiếu tướng Nguyễn văn Xuân, Thủ tướng Chánh phủ Quốc Gia Trung Ương Lâm Thời, và Cao Ủy Pháp Emile Bollaert và Hiệp ước Élysée (Traité d’Élysée) ký kết ngày 8-3-1949 giữa Cựu Hoàng Bảo Đại và Tổng Thống Pháp Vincent Auriol. Sự thành lập Quốc Gia Việt Nam bao gồm cả ba miền Nam, Trung và Bắc Việt Nam là kết quả của một sự thương thuyết gay go giữa hai bên Việt-Pháp và hoàn toàn phù hợp với quốc tế công pháp nên được rất nhiều quốc gia trong Thế Giới Tự Do nhanh chóng công nhận. Trong cuộc tranh đấu thâu hồi độc lập của nước nhà, chế độ Quốc Gia Việt Nam đã không chuyển nhượng cho Pháp bất cứ một mảnh đất, một hòn đảo hoặc một vùng biển nào cả. Quốc trưởng Bảo Đại cũng không phải là một người dễ sai bảo của Pháp trong lúc còn tại chức. Vì vậy, sau khi bị truất phế trong cuộc trưng cầu dân ý (referendum) ngày 23-10-1955, Cựu Hoàng Bảo Đại đã không được chánh phủ Pháp của Thủ tướng Michel Débré trợ cấp để sinh sống một cách xứng đáng với chức vị cũ như Hoàng thân Norodom Sihanouk của nước Kampuchia.
Lịch sử cần ghi nhận một hành động ngoại giao khôn khéo của chế độ Quốc Gia Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Quốc trưởng Bảo Đại: tại hội nghị San Francisco ký hòa ước với Nhựt bổn ngày 8-9-1951, Thủ tướng Trần văn Hữu đã long trọng xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Chế độ Quốc Gia Việt Nam là tiền thân của Việt Nam Cộng Hòa.
Nền Đệ nhứt Cộng Hòa (1955-1963) do Tổng Thống Ngô Đình Diệm thành lập ngày 26-10-1955 và xây dựng trên cơ sở Hiến pháp ngày 26-10-1956. Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa trong tinh thần hoàn toàn độc lập đối với các cường quốc trên thế giới, kể cả Hoa kỳ là nước viện trợ cho miền Nam Việt Nam. Miền Bắc cộng sản đã gọi Tổng Thống Ngô Đình Diêm một cách vô lễ hạ cấp là Mỹ Diệm để bêu xấu vị nguyên thủ quốc gia của miền Nam Việt Nam. Nhưng lịch sử đã cho thấy Tổng Thống Ngô Đình Diệm không phải do Hoa Kỳ tuyển chọn và cũng không phải là người dễ sai của Hoa Kỳ. Nếu là một tay sai của Hoa Kỳ, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã không phản đối sáng kiến trung lập hóa nước Lào của Thứ trưởng bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Averell Harriman, không chống đối việc Hoa Kỳ muốn tham chiến tại Việt Nam và cũng không bị đảo chánh và giết chết ngày 2-11-1963 cùng với bào đệ Ngô Đình Nhu.
Trong thời gian 9 năm chấp chánh tại miền Nam Việt Nam (1954-1963), Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã cương quyết bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa và không hề hiến đất, dâng biển cho bất cứ nước nào, kể cả Hoa Kỳ. Ngoài việc thành lập một công ty khai thác phân chim tại quần đảo Hoàng Sa, chánh quyền Việt Nam Cộng Hòa năm 1959 đã gởi một đơn vị Thủy quân Lục chiến dưới quyền chỉ huy của Trung úy Cổ Tấn Tinh Châu đến bảo vệ quần đảo và bắt sống một số binh sĩ Trung Cộng giả dạng ngư phủ lén lút xâm nhập quần đảo.
Sau khi nền Đệ nhứt Cộng Hòa sụp đổ ngày 1-11-1963, các chế độ chuyển tiếp chỉ cho phép Quân đội Hoa Kỳ đóng quân tại một số ít căn cứ quân sự trên lãnh thổ miền Nam và sử dụng hải cảng Cam Ranh nhưng không hề chuyển nhượng đất, biển hoặc quần đảo cho Hoa Kỳ. Nhiệm vụ duy trì sự toàn vẹn lãnh thổ của miền Nam Việt Nam đã được Tổng Thống Đệ nhị Cộng Hòa Nguyễn văn Thiệu tiếp tục thực hiện dễ dàng vì đồng minh Hoa Kỳ không hề có tham vọng đất đai khi viện trợ cho Việt Nam Cộng Hòa chống lại cuộc xâm lăng của Bắc Việt cộng sản. Khác hẵn viện trợ có hoàn lại của Trung Quốc và Liên Xô, viện trợ của Hoa Kỳ là cho không, miễn hoàn trả lại bằng đô la, đất đai, quần đảo hoặc các tài nguyên của biển cả.
Để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa, Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu đã đích thân ra lịnh cho Hải quân Việt Nam Cộng Hòa chận đánh hạm đội xâm lăng của Trung Quốc trong trận hải chiến hào hùng ngày 19-1-1974.
Cộng sản Bắc Việt đã phỉ báng Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu là tay sai của đế quốc Mỹ. Nhưng các tài liệu đã giải mật của Hoa kỳ cho thấy Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu rất cứng đầu đối với Hoa Kỳ khi bác bỏ bản dự thảo hiệp định Paris do Lê Đức Thọ soạn thảo khiến cho Tổng Thống Richard Nixon và Cố vấn Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Henry Kissinger phải nhức đầu với vị Tổng Thống của một nước đồng minh nhỏ bé. Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu còn can đảm yêu cầu Đại tướng Alexander Haig, cựu Tư lịnh quân đội Bắc Đại tây dương (NATO), ở lại Sài Gòn 3 ngày để chờ đợi phúc đáp về bản dự thảo hiệp định Paris.
Nói tóm lại, chế độ quốc gia từ Quốc trưởng Bảo Đại đến Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu đã luôn luôn đặt nặng quyền lợi tối cao của quốc gia và dân tộc Việt Nam chớ không hề bán nước và phản bội dân tộc như đảng Cộng sản đã làm từ năm 1958 đến nay.
Về nội trị, người dân miền Nam đã được hưởng đầy đủ nhân quyền và các quyền tự do căn bản của người dân một quốc gia độc lập và dân chủ: quyền an toàn cá nhân, quyền tư hữu ruộng đất và tài sản, quyền tự do lập đảng, lập hội và nghiệp đoàn, quyền tự do tư tưởng, quyền tự do báo chí, quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng, quyền tự do ứng cử và bầu cử, quyền tự do tham gia công vụ, quyền tự do giáo dục v.v… Một hệ thống pháp luật tương đối hoàn chỉnh và một hệ thống tư pháp độc lập đã bảo đảm sự tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do dân chủ của công dân Việt Nam Cộng Hòa. Cảnh Sát Công An đặt dưới quyền kiểm soát của các Tòa án, đứng đầu là Tối Cao Pháp Viện. Nhà cầm quyền ở mọi cấp đều phải tôn trọng nguyên tắc thượng tôn luật pháp.
Người dân miền Nam trước năm 1975 đã không bị nhà cầm quyền đối xử tàn nhẫn như người nô lệ gọi dạ, bảo vâng như dưới chế độ cộng sản.
Để ngăn chận mọi hành vi lạm quyền của nhà cầm quyền, nguyên tắc phân quyền và kiểm soát hổ tương giữa các cơ quan Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp đã được áp dụng chặt chẻ. Hoạt động của các cơ quan công quyền đặt dưới quyền giám sát của Quốc Hội lưỡng viện, Giám Sát Viện, các chánh đảng và báo chí tư nhân. Mọi vi phạm luật pháp của các cơ quan công quyền đều bị chế tài nghiêm ngặt, nếu phát hiện và có bằng chứng.
Bên ngoài chánh quyền, các chánh đảng quốc gia cũng đã đặt mục tiêu hoạt động nhằm phục vụ quốc gia và dân tộc Việt Nam. Khác hẵn đảng Cộng Sản Việt Nam, các chánh đảng quốc gia đều do người Việt thành lập ngay trong nước. Thí dụ: Việt Nam Quốc Dân Đảng do Nguyễn Thái Học thành lập năm 1927 tại miền Bắc Việt Nam. Đại Việt Quốc Dân Đảng do Trương Tử Anh thành lập năm 1938 củng tại miền Bắc Việt Nam. Đảng Dân Chủ Xã Hội (Dân Xã) do Giáo chủ Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ thành lập ngày 21-9-1946 tại miền Nam Việt Nam với sự trợ giúp của Nguyễn văn Sâm, Trần văn Ân, Nguyễn Bảo Toàn và luật sư Mai văn Dậu.
2- Chế độ cộng sản Việt Nam
Chế độ cộng sản đã được thành lập một cách bất hợp pháp trên cơ sở bạo lực cách mạng: cướp chánh quyền tại Hà Nội ngày 19-08-1945. Vì vậy, chế độ nầy đã không được quốc tế công nhận trong thời gian 4 năm sau khi thành hình. Với mong muốn được Pháp quốc công nhận một cách gián tiếp, ngụy quyền Hồ Chí Minh đã tìm cách lén lút ký kết với Thiếu tá Jean Sainteny, Ủy viên Cộng Hòa (Commissaire Républicain) tại Bắc Việt, Tạm ước ngày 6-3-1946 và ký kết ban đêm với Marius Moutet, Tổng Trưởng bộ Thuộc Địa Pháp, một Thỏa hiệp án (Modus Vivendi) tại tư gia của ông Tổng trưởng Pháp sau khi thất bại tại hội nghị Fontainebleau. Về mặt quốc tế công pháp, cả hai văn kiện nầy đều có giá trị rất thấp.
Dưới quyền lãnh đạo của Hồ Chí Minh, một cán bộ cấp thấp của Đệ tam Quốc tế Cộng sản từ năm 1924 và đảng viên của đảng Cộng sản Trung Quốc từ năm 1938, chế độ cộng sản Việt Nam do Cộng sản quốc tế hoàn toàn chi phối. Đảng Cộng sản Việt Nam đã được Tống văn Sơ (Hồ Chí Minh) thành lập ngày 3-2-1930 tại Hong Kong theo chỉ thị và với sự tài trợ của Josef Stalin, Tổng Bí thơ đảng Cộng sản Liên Xô. Đảng nầy là một bộ phận của Đệ tam quốc tế cộng sản có nhiệm vụ bành trướng chủ nghĩa cộng sản tại Đông Dương.
Chủ nghĩa của Marx, Lenin và Mao Trạch Đông là kim chỉ nam hướng dẫn mọi hoạt động của đảng Cộng sản Việt Nam để xây dựng một chế độ độc tài toàn trị tại Việt Nam và tiến đến một thế giới đại đồng vô biên giới.
Do quá trình hoạt động lâu dài của Hồ Chí Minh cho ngoại bang, chế độ cộng sản Việt Nam chỉ phục vụ cho quyền lợi của Liên Xô và Trung Quốc mà thôi. Quốc gia và biên cương trở thành vô nghĩa đối với các lãnh tụ cộng sản Việt Nam. Đối với họ, người nào còn nghĩ đến quốc gia và dân tộc của mình là người có đầu óc cục bộ, hẹp hòi đáng chê trách. “Nhà thơ lớn” Tố Hữu, Trưởng Ban Văn Hóa Tư Tưởng của đảng Cộng sản Việt Nam đã từng làm thơ ca ngợi sự xóa bỏ biên giới Việt-Hoa:
“Bên kia biên giới là nhà”
“Bên ni biên giới cũng là anh em”
Tình đồng chí anh em với người cộng sản Liên Xô và Trung Quốc được quý trọng hơn tình đồng bào ruột thịt. Người cộng sản Việt Nam đã xem đồng bào của họ là kẻ thù cần phải tiêu diệt nếu không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản. Hồ Chí Minh đã từng nói lên suy nghĩ nầy trong một cuộc phỏng vấn của một ký giả Pháp về vụ giết chết nhà ái quốc Tạ Thu Thâu, một đảng viên Đệ tứ Quốc tế cộng sản, tại Quảng Ngải năm 1945.
Với quan niệm bạn-thù cực đoan kể trên, chế độ cộng sản Việt Nam dưới thời Chủ tịch Hồ Chí Minh và Tổng Bí thơ Lê Khả Phiêu, hai chú rể của người Hán có con gái ở bên xứ khách, đã kính tặng cho cha vợ là Chú Chệt một số tài sản vô giá của tổ tiên để lại:
- Năm 1958: hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngoài biển Đông;
- Năm 1999: một giải đất liền dọc theo 6 tỉnh biên giới Việt-Hoa rộng gần 1,000 kí lô mét vuông, trong đó có Ãi Nam Quan,Thác Bản Giốc và suối Phi Khanh;
- Năm 2000: phân chia lại Vịnh Bắc Việt (Gulf of Tonkin) theo tỷ lệ mới: Việt Nam: 53%, Trung Quốc:47%. So với hiệp ước Thiên Tân do Patenotre, đại diện nước Pháp, ký kết năm 1887 với Lý Hồng Chương, đại diện Đại Thanh, Vịnh Bắc Việt đã được phân chia theo tỷ lệ: Việt Nam: 63%, Đại Thanh: 37%. Như vậy, nước Việt Nam đã mất khoảng 22,000 kí lô mét vuông biển trong Vịnh Bắc Việt dưới thời Tổng Bí thơ Lê Khả Phiêu vì nàng chân dài Trương Mỹ Vân của Tàu. Nhưng bộ Chánh trị đảng Cộng sản Việt Nam lại được Thiên triều Bắc Kinh thưởng cho 2 tỷ đô la do Thủ tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ chuyển ngân để mua một phần biển của Việt Nam. Thủ tướng Việt Nam cộng sản lúc bấy giờ là Phan văn Khải đã không can dự vào tội nhượng đất, bán biển cho Trung Quốc của Lê Khả Phiêu và một số ủy viên bộ Chánh trị (Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương).
Trong thập niên đầu của thế kỷ 21, Tổng Bí thơ Nông Đức Mạnh và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đi theo gót chân của Hồ Chí Minh và Lê Khả Phiêu thực hiện âm mưu tinh vi Hán hóa Việt Nam của Trung Quốc:
- Cho phép người Tàu vào Việt Nam làm ăn lập nghiệp tự do và lấy vợ Việt;
- Mời binh sĩ Tàu (giả dạng công nhân) vào chiếm đóng cao nguyên Trung phần dưới danh nghĩa khai thác bauxite;
- Cho người Tàu thuê các rừng đầu nguồn của nhiều tỉnh với giá tượng trưng để lập làng riêng khắp nơi trên lãnh thổ Việt Nam;
- Cấp 26 mẩu tây đất tỉnh Bình Dương để xây Đông Đô Đại Phố, một Hong Kong thứ hai của Trung Quốc;
- Giao cho các công ty quốc doanh Trung Quốc thực hiện hầu hết các dự án lớn của Việt Nam với công nhân đem từ bên Tàu qua Việt Nam.
Để giữ vững ngôi vị lãnh đạo với sự chống lưng của Trung Quốc, bộ Chánh trị đảng Cộng sản hiện nay dưới quyền lãnh đạo của Tổng Bí thơ Nguyễn Phú Trọng đã điềm nhiên tọa thị trước nguy cơ xâm lăng của kẻ thù phương Bắc. Hai phái đoàn của Thứ trưởng bộ Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn và Tổng Bí thơ Nguyễn Phú Trọng đã lần lượt đi Bắc kinh để gọi là đàm phán về vấn đề tranh chấp biển Đông nhưng thật sự là đi qua Tàu nhận chỉ thị của thiên triều Bắc kinh. Cả hai phái đoàn nầy đều giữ bí mật nội dung đàm phán và thỏa thuận giữa hai bên Việt Nam-Trung Quốc.
Hèn yếu đối với Hán tộc, đảng Cộng sản lại quá tàn ác đối với đồng bào người Việt: chỉ thị lực lượng Công An thẳng tay đàn áp, khủng bố, đánh đập, bắt giam nhiều công dân yêu nước đứng lên biểu tình chống Trung Quốc xâm lược và đòi hỏi chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đối phó nặng tay với những người Việt yêu nước chống xâm lăng của Hán tộc, bộ Chánh trị đảng Cộng sản đã xử sự giống như các Thái thú của Trung Quốc trong thời kỳ Bắc thuộc. Ngày nay, tại Việt Nam, yêu nước đã trở thành một tội phạm. Các tiếng nói khác biệt với đảng Cộng sản cũng cấu thành tội âm mưu lật đổ chánh quyền. Một số trí thức trẻ tốt nghiệp đại học tại Hoa Kỳ và Pháp như luật sư Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung v.v… đã bị đưa vào tù vì tội âm mưu lật đổ Nhà nước để răn đe các thế hệ trẻ trong nước
Sau chuyến đi Bắc kinh của Thứ trưởng bộ Ngoai Giao Hồ Xuân Sơn, nhà cầm quyền cộng sản ở Hà Nội còn ra thông cáo cấm biểu tình để dập tắt lòng yêu nước của người Việt Nam và bỏ tù các trí thức dám phản đối Trung Quốc xâm lược Việt Nam, hành động bạo ngược ngoài biển Đông. Trước sự đàn áp dã man của bộ máy Công An cộng sản được tăng cường bởi các tổ chức xã hội đen, tinh thần đấu tranh của các thế hệ trẻ ngày nay tại Việt Nam đã trở thành bạc nhược. Ngoài ra, họ còn bị nhà cầm quyền cộng sản ru ngủ và sa đọa hóa bởi các khuyến dụ ăn chơi, trụy lạc, chạy theo tiền bạc, bất kể đến đạo lý và quốc gia, dân tộc. Tinh thần độc lập tự chủ của ngày kháng chiến chống Pháp năm 1945 đã nhường chỗ cho tinh thần nô lệ Trung Quốc để được yên thân, khỏi tù tội. Nội lực của dân tộc Việt Nam ngày nay suy yếu hơn bao giờ hết.
Không những dửng dưng trước đại họa Bắc thuộc, đảng Cộng sản Việt Nam còn âm thầm thực hiện việc sát nhập nước ta vào Trung Quốc theo điều kiện của Chủ tịch Giang Trạch Dân tại hội nghị Thành Đô năm 1990: trong thời gian 20 năm, Việt Nam phải trở thành lãnh thổ của Trung Quốc giống như Tây Tạng, Hồi Cương, Nội Mông và Mãn Châu. Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam đã triệu tập một hội nghị có sự tham dự của Tổng Cục 2 Việt Nam của Thiếu tướng Nguyễn Chí Vịnh để bàn thảo việc sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc.
Trong thực tại, Việt Nam ngày nay không khác gì một tỉnh của Trung Quốc. Từ Lạng Sơn đến Cà Mau, từ Bình Thuận đến Lâm Đồng và Dak Nông trên Cao nguyên Trung phần đều có người Tàu. Tại tỉnh Bình Dương, đã có Đông Đô Đại Phố của người Tàu, hiện đại như Hong Kong và Singapore. Ở khắp nơi trên đất nước Việt Nam, các thương hiệu của người Tàu chỉ viết chữ Hán, không có tiếng Việt; người Tàu là chủ nhân ông, người Việt là công nhân, đày tớ. Vài tiêm buôn của người Tàu đã bắt đầu treo quốc kỳ Trung Quốc mới: cờ đỏ, một sao vàng lớn ở phía trên tượng trưng Hán tộc và 5 sao vàng nhỏ ở phía dưới tượng trưng Mãn, Mông, Hồi, Tạng và Việt tộc. Quốc kỳ mới nầy của Trung Quốc lại được chánh thức chiếu trên đài truyền hình TV1 của nhà cầm quyền Hà Nội.
Về văn hóa, các sách luật của Cộng sản Việt Nam đã in Hán ngữ trước Việt ngữ; Cục Bản Đồ của Hà Nội đã in bản đồ Hoàng Sa với ghi chú chữ Hán: Xisha (Tây Sa của Trung Quốc, Hoàng Sa của Việt Nam) thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Điều nầy đã được chánh quyền cộng sản Việt Nam chánh thức xác nhận với quốc tế khi đệ nạp Liên Hiệp Quốc năm 2010 hồ sơ thềm lục địa nối dài của Việt Nam: không tranh chấp chủ quyền tại vùng biển trên phía Bắc vĩ tuyến 15 (Quảng Ngải).
(Ghi chú: Quàn đảo Hoàng Sa nằm trên vĩ tuyến 17, phía Bắc tỉnh Quảng Ngải)
Tại các tỉnh biên giới phía Bắc, bộ đội cộng sản Việt Nam có thể nhìn thấy một hình ảnh tương phản rất đau lòng: nhà cầm quyền Việt Nam đã trùng tu rất nguy nga các nghĩa địa chôn cất binh sĩ Tàu tử trận trong cuộc xâm lăng Việt Nam năm 1979 và ghi trên bảng tưởng niệm: đời đời nhớ ơn các liệt sĩ Trung Quốc. Trong khi đó, ngụy quyền cộng sản Việt Nam lại cố ý bỏ quên không chăm sóc các nghĩa địa hoang phế của bộ đội Việt Nam hy sinh trong trận chiến bảo vệ Tổ quốc. Không những quên hẵn công lao của các tử sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam còn xúc phạm linh hồn của họ khi cho phép một nhà xuất bản lớn tại Hà Nội phát hành một quyển sách tựa đề “Ma Chiến Hữu” của một tác giả Tàu dịch ra Việt ngữ để ca ngợi viên tướng Tàu Dương Thượng Chí đã chỉ huy cuộc xâm lăng Việt Nam năm 1979 để dạy cho Việt Nam một bài học theo chỉ thị của Đặng Tiểu Bình. Hành động bưng bợ Trung Quốc của nhà xuất bản quốc doanh đã xem thường phản ứng của Quân đội Nhân dân Việt Nam và khinh thường danh dự của nhân dân trong nước.
Một lối thoát duy nhứt
Đã đến lúc tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam phải quan tâm đến đất nước Việt Nam và sự sinh tồn của dân tộc Việt, một trong 100 bộ tộc Việt ở Chiết Giang, phía Nam sông Dương Tử, còn sót lại tại Đông Nam Á.
Muốn tìm một lối thoát an toàn cho quốc gia và dân tộc Việt Nam cũng như cho chính bản thân và gia đình của họ, các lãnh đạo cộng sản Việt Nam hãy rút lấy một số bài học từ cuộc Cách Mạng Hoa Lài (còn được gọi là Mùa Xuân Á Rập):
- Khi quần chúng phẫn nộ trước bạo quyền, độc tài chuyên chính và tham nhũng, hãy sớm từ chức như Tổng Thống Zine El Abidine Ben Ali của Tunisia và Tổng Thống Hosni Mubarak của Ai Cập.
- Nếu ngoan cố tham quyền cố vị, hãy xem kết thúc thảm khốc của nhà độc tài Muammar Gaddafi ở Lybia đã bị hành quyết ngày 20-10-2011 tại thành phố Sirte, quê hương của ông ta, và Tổng Thống độc tài Nicolae Ceausescu của Rumania đã bị giết chết trong ngày lễ Giáng sinh năm 1989 cùng với vợ của y;
- Cao trào cách mạng của quần chúng nổi dậy đòi hỏi nhân quyền, tự do, dân chủ và chống bất công, áp bức đang lan tràn khắp nơi trên thế giới, kể cả Hoa Kỳ và các nước phát triển châu Âu với phong trào Occupy bắt đầu tại New York.
- Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ và các cường quốc Tây phương sẽ hậu thuẫn các cao trào của quần chúng các nước nghèo khổ nổi dậy lật đổ nhà cầm quyền độc tài bóc lột, áp bức cũng như đã giúp đỡ Cách mạng Lybia thanh toán nhà độc tài Gaddafi. Các nhà cầm quyền độc tài và tham nhũng còn sót lại trên thế giới sẽ lần lượt sụp đổ, sau Lybia sẽ đến Syria,Yemen, Việt Nam, Bắc Hàn và Trung Quốc.
Ngoài bài học về ngày tàn của Đại tá Gaddafi và vợ chồng Tổng Thống Nicolae Ceausescu, bộ Chánh trị đảng Cộng sản Việt Nam hãy ghi nhớ nhận xét chính xác của cố lãnh tụ Trung Quốc Đặng Tiểu Bình: bọn Cộng sản Việt Nam là những người tráo trở, phản bội và rất đáng ghét.
Thiên triều Bắc kinh hôm nay và ngày mai cũng sẽ không quên lời dạy của cha già Hán tộc Đặng Tiểu Bình: trừng phạt bọn Cộng sản Việt Nam. Vì vậy, sau khi nước Việt Nam lọt vào tay Hán tộc, thiên triều Bắc kinh sẽ vứt bỏ các lãnh đạo cộng sản Việt Nam vào xọt rác cũng như nước Nga và các nước Đông Âu đã vứt bỏ chủ nghĩa cộng sản không thương tiếc. Cộng sản Việt Nam phải nhìn thấy tình trạng thê thảm hiện nay của dân tộc Tây Tạng dưới sự thống trị của Hán tộc từ năm 1950 để biết rõ tương lai của dân tộc Việt sau khi nước ta lọt vào tay Trung Quốc.
(Xem Hannah Beech, Burning Desire For Freedom, Time November 14, 2011)
Sau cùng, tôi nghĩ cần nhắc lại cho tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam nhớ một hình phạt tổ tiên chúng ta từ thời Vua Trần Nhân Tôn dành cho tội bán nước: tru di tam tộc.
Để có thể nhận được sự tha thứ của nhân dân Việt Nam, toàn bộ Chánh trị đảng Cộng sản Việt Nam hãy bắt chước các lãnh đạo của các nước dân chủ văn minh: từ chức và tạ lỗi với quốc dân đồng bào vì đã mắc phạm nhiều tội lỗi.
Trong thời gian xử lý thường vụ, chánh quyền chuyển tiếp trong nước phải xúc tiến soạn thảo một hiến pháp mới theo mô hình hiến pháp 1967 của nền Đệ nhị Cộng Hòa Việt Nam và theo gợi ý của 14 Giáo sư đại học gốc Việt ở nước ngoài. Trong khi chờ đợi có hiến pháp mới, chánh quyền chuyển tiếp cần khởi sự tiến trình xây dựng dân chủ tại Việt Nam:
- Xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản và đồi tên nước;
- Trả tự do cho tất cả tù nhân chánh trị để tạo đoàn kết dân tộc;
- Tách rời chánh quyền khỏi đảng Cộng sản;
- Phi chánh đảng các guồng máy hành chánh, tư pháp, cảnh sát công an và quân đội;
- Chấp nhận đa đảng, tự do lập hội và nghiệp đoàn, tự do báo chí, tự do tôn giáo và tín ngưỡng;
- Tôn trọng nguyên tắc thượng tôn luật pháp và bình đẳng trước pháp luật;
- Xây dựng nhanh chóng một nền tư pháp độc lập.
Với tư cách một nhà lập hiến của Việt Nam Cộng Hòa, tôi hi vọng dân tộc Việt Nam sẽ tồn tại mãi mãi và sẽ phát triển lên một trình độ cao như dân tộc Nhựt bổn, nước Việt Nam sẽ không mất vào tay Trung Quốc và sẽ nhanh chóng xây dựng được một chánh thể dân chủ và pháp trị thật sự sau khi chế độ cộng sản cáo chung.
Phạm Đình Hưng
California, ngày 5-11-2011
by LTSA
Hai mươi bốn người chết, 117,000 nhà bị ngập cao, hư hại 660 ha lúa khắp 4 tỉnh miền Trung. Mưa nhiều ngày chỉ là một nguyên nhân
Các đập thủy điện đua nhau xả lũ là nguyên nhân thứ hai trầm trọng hơn vì chỉ báo trước cho dân 2 tiếng đồng hồ thay vì 6 tiếng theo quy định.

Theo báo Thanh Niên ngày 9 tháng 11, 2011, số người chết nhiều nhất là tỉnh Quảng Nam với 18 nạn nhân. Thành phố Ðà Nẵng và tỉnh Thừa Thiên-Huế mỗi nơi 2 nạn nhân. Bình Ðịnh và Quảng Ngãi mỗi nơi một nạn nhân.
Báo VNExpress trích dẫn tuyên bố của nhiều viên chức thẩm quyền các tỉnh miền Trung cho rằng việc xả lũ đồng loạt của các hồ thủy điện khiến người dân “không kịp trở tay.”
Theo báo Thanh Niên, huyện Nông Sơn, Quảng Nam, có 7,000 người phải chạy lũ vào ban đêm 7 tháng 11 bắt đầu tư 9 giờ tối. Riêng tại xã Duy Vinh huyện Duy Xuyên, Quảng Nam, có đến 90% các ngôi nhà trong xã bị ngập nước cao hơn 1.5 mét. Quốc lộ 1A ngang qua huyện Ðiện Bàn và Duy Xuyên có nơi ngập đến 2 mét nước. Trục giao thông bắc nam ngang qua khu này hoàn toàn gián đoạn với hơn 1,000 chiếc xe kẹt ở hai đầu quãng đường ngập nước.
Tại tỉnh Thừa Thiên, thành phố Huế và hai huyện Phú Vang, Quảng Ðiền bị nước xả lũ từ nhà máy thủy điện Bình Ðiền và Hương Ðiền nhấn chìm mặc dù mưa đã tạnh, trời đã quang. Ông Nguyễn Minh Phụng, cư dân thành phố Huế cho biết chưa bao giờ thành phố Huế bị một trận lụt bất ngờ như vậy. Tại nhiều vùng, nước ngập cao trên 1m.

Tại tỉnh Quảng Nam, thủy điện Sông Tranh 2 xả lũ làm ngập trắng các huyện Nông Sơn, Ðại Lộc, Ðiện Bàn, Duy Xuyên và thành phố Hội An. Ông phó chủ tịch chính quyền huyện Nông Sơn Lê Ngọc Trung than thở: “Lũ tràn về nhanh quá khiến dân trở tay không kịp. Lương thực, gia súc, gia cầm trôi nhiều vô kể.”
Còn tại tỉnh Phú Yên, thủy điện Sông Ba Hạ và Sông Hinh xả lũ làm ngập trắng các con đường giao thông trọng yếu.
Tháng 11, 2009, các đập thủy điện này của Phú Yên xả lũ bất ngờ đã làm 69 người dân thiệt mạng, chưa kể thiệt hại nhà cửa và các tài sản khác. Nhiều người sống sót nhờ bám vào ngọn cây.
Bà Nguyễn Lan Châu, cựu phó giám đốc Trung Tâm Khí Tượng Thủy Văn Trung Ương thú nhận dự báo chậm và không chính xác khiến ban quản trị các hồ thủy điện chỉ có thể báo trước việc xả lũ 2 tiếng đồng hồ thay vì 6 tiếng theo quy chế vận hành.
Báo Tiền Phong cũng cho hay quốc lộ 14B sáng ngày 8 tháng 11 bị ngập cao đến 1m khiến giao thông bị gián đoạn hoàn toàn. Người dân nhiều thôn tại thành phố Ðà Nẵng phải đu người ở cửa sổ vì nước ngập cao đến cổ chỉ trong tích tắc. Riêng tại tỉnh Quảng Nam, chính quyền ra lệnh đóng cửa 65 trường học để hàng trăm ngàn học sinh ở nhà... lo chạy lũ.
Một số cư dân quận Hòa Vang, Ðà Nẵng đổ trách nhiệm cho các cán bộ điều hành đập thủy điện gây tổn thất nặng cho người dân. Ông Nguyễn Duy cho biết trời nắng ráo mà nước ồ ạt đổ về, dâng cao với tốc độ nhanh chưa từng thấy.

Sáng ngày 8 tháng 11, nước lụt tràn sang quốc lộ 1A làm các chuyến xe lửa bị kẹt lại ga Huế.
Nước lũ tràn ra cửa biển Ðà Nẵng dồn dập khoảng 4 giờ sáng ngày 8 tháng 11 còn đánh chìm 2 chiếc tàu đánh cá khiến một thuyền viên tử nạn.
Tại tỉnh Bình Ðịnh, tin của chính quyền địa phương cho biết 10,000 công nhân không thể đến được sở làm, coi như sản xuất tạm thời bị đình trệ.
Hệ quả trước mặt của vụ xả lũ này, ngoài thiệt hại tài sản và nhân mạng rất nghiêm trọng, những người còn sống sẽ phải đối diện với cái đói. (PL)
Các đập thủy điện đua nhau xả lũ là nguyên nhân thứ hai trầm trọng hơn vì chỉ báo trước cho dân 2 tiếng đồng hồ thay vì 6 tiếng theo quy định.

Theo báo Thanh Niên ngày 9 tháng 11, 2011, số người chết nhiều nhất là tỉnh Quảng Nam với 18 nạn nhân. Thành phố Ðà Nẵng và tỉnh Thừa Thiên-Huế mỗi nơi 2 nạn nhân. Bình Ðịnh và Quảng Ngãi mỗi nơi một nạn nhân.
Báo VNExpress trích dẫn tuyên bố của nhiều viên chức thẩm quyền các tỉnh miền Trung cho rằng việc xả lũ đồng loạt của các hồ thủy điện khiến người dân “không kịp trở tay.”
Theo báo Thanh Niên, huyện Nông Sơn, Quảng Nam, có 7,000 người phải chạy lũ vào ban đêm 7 tháng 11 bắt đầu tư 9 giờ tối. Riêng tại xã Duy Vinh huyện Duy Xuyên, Quảng Nam, có đến 90% các ngôi nhà trong xã bị ngập nước cao hơn 1.5 mét. Quốc lộ 1A ngang qua huyện Ðiện Bàn và Duy Xuyên có nơi ngập đến 2 mét nước. Trục giao thông bắc nam ngang qua khu này hoàn toàn gián đoạn với hơn 1,000 chiếc xe kẹt ở hai đầu quãng đường ngập nước.
Tại tỉnh Thừa Thiên, thành phố Huế và hai huyện Phú Vang, Quảng Ðiền bị nước xả lũ từ nhà máy thủy điện Bình Ðiền và Hương Ðiền nhấn chìm mặc dù mưa đã tạnh, trời đã quang. Ông Nguyễn Minh Phụng, cư dân thành phố Huế cho biết chưa bao giờ thành phố Huế bị một trận lụt bất ngờ như vậy. Tại nhiều vùng, nước ngập cao trên 1m.

Tại tỉnh Quảng Nam, thủy điện Sông Tranh 2 xả lũ làm ngập trắng các huyện Nông Sơn, Ðại Lộc, Ðiện Bàn, Duy Xuyên và thành phố Hội An. Ông phó chủ tịch chính quyền huyện Nông Sơn Lê Ngọc Trung than thở: “Lũ tràn về nhanh quá khiến dân trở tay không kịp. Lương thực, gia súc, gia cầm trôi nhiều vô kể.”
Còn tại tỉnh Phú Yên, thủy điện Sông Ba Hạ và Sông Hinh xả lũ làm ngập trắng các con đường giao thông trọng yếu.
Tháng 11, 2009, các đập thủy điện này của Phú Yên xả lũ bất ngờ đã làm 69 người dân thiệt mạng, chưa kể thiệt hại nhà cửa và các tài sản khác. Nhiều người sống sót nhờ bám vào ngọn cây.
Bà Nguyễn Lan Châu, cựu phó giám đốc Trung Tâm Khí Tượng Thủy Văn Trung Ương thú nhận dự báo chậm và không chính xác khiến ban quản trị các hồ thủy điện chỉ có thể báo trước việc xả lũ 2 tiếng đồng hồ thay vì 6 tiếng theo quy chế vận hành.
Báo Tiền Phong cũng cho hay quốc lộ 14B sáng ngày 8 tháng 11 bị ngập cao đến 1m khiến giao thông bị gián đoạn hoàn toàn. Người dân nhiều thôn tại thành phố Ðà Nẵng phải đu người ở cửa sổ vì nước ngập cao đến cổ chỉ trong tích tắc. Riêng tại tỉnh Quảng Nam, chính quyền ra lệnh đóng cửa 65 trường học để hàng trăm ngàn học sinh ở nhà... lo chạy lũ.
Một số cư dân quận Hòa Vang, Ðà Nẵng đổ trách nhiệm cho các cán bộ điều hành đập thủy điện gây tổn thất nặng cho người dân. Ông Nguyễn Duy cho biết trời nắng ráo mà nước ồ ạt đổ về, dâng cao với tốc độ nhanh chưa từng thấy.

Sáng ngày 8 tháng 11, nước lụt tràn sang quốc lộ 1A làm các chuyến xe lửa bị kẹt lại ga Huế.
Nước lũ tràn ra cửa biển Ðà Nẵng dồn dập khoảng 4 giờ sáng ngày 8 tháng 11 còn đánh chìm 2 chiếc tàu đánh cá khiến một thuyền viên tử nạn.
Tại tỉnh Bình Ðịnh, tin của chính quyền địa phương cho biết 10,000 công nhân không thể đến được sở làm, coi như sản xuất tạm thời bị đình trệ.
Hệ quả trước mặt của vụ xả lũ này, ngoài thiệt hại tài sản và nhân mạng rất nghiêm trọng, những người còn sống sẽ phải đối diện với cái đói. (PL)
by LTSA

SÓC TRĂNG (DT) - Trong vòng chưa đầy một tháng, hai vụ tai tiếng liên quan đến cán bộ lãnh đạo ngành Tư pháp tỉnh Cà Mau và Sóc Trăng.
Ðương sự dính líu tới vụ tai tiếng mới nhất là ông Huỳnh Hồng Thắng, phó chánh án Tòa Sóc Trăng. Ông này đã bị bắt quả tang đang tòn teng chung võng với nhân viên thuộc cấp là một phụ nữ đã có gia đình vào đêm 2 tháng 11.
Người phục kích bắt quả tang và còn chụp ảnh làm chứng cứ về mối quan hệ không lành mạnh của ông phó chánh án là ông Nguyễn Văn Giàu, cư dân thành phố Sóc Trăng.
Báo Dân Trí cho biết, vợ của ông Giàu cũng là một cán bộ tòa án, thuộc cấp của ông Thắng.
Hai vợ chồng ông Giàu có với nhau một đứa con. Khoảng thời gian gần đây thường xảy ra bất đồng, cãi vã, vợ của ông bế con thuê nhà trọ để ở. Ông Giàu đã bí mật theo dõi và bắt gặp vợ của ông cùng đi với ông Thắng đến một quán cà phê sân vườn ở phường 3, thành phố Sóc Trăng. Khi cả hai nằm gọn trên một chiếc võng dưới ánh sáng mờ ảo, ông Giàu xông vào bắt được quả tang và còn kịp chụp được một tấm ảnh để làm tang chứng.
Bị chụp ảnh, ông Thắng vùng dậy tấn công khiến ông Giàu bị bể mũi. Vợ của ông cũng nhào tới xé áo chồng đến tơi tả. Liền sau đó, ông Giàu tìm đến đồn công an thành phố Sóc Trăng để tố cáo hành vi của ông phó chánh án thành phố Sóc Trăng.
Ðược biết ông Thắng hiện có vợ và hai con, mới được bổ nhiệm vào chức vụ phó chánh án thành phố Sóc Trăng mấy tháng nay.
Trước đó, dư luận thành phố Cà Mau cũng xôn xao vì vụ ông cán bộ Tòa Cà Mau bị bắt quả tang ở trong nhà trọ với vợ của một người lái xe ôm.
Ðương sự trong vụ này này là ông thẩm phán, phó văn phòng tòa Cà Mau Nguyễn Thanh Mộng cũng bị chụp ảnh khi cùng với vợ của người khác ở trong phòng trọ bước ra. Hàng xóm và người nhà của bà Trần Thị T., vợ của người lái xe ôm phục kích để đánh ghen.
Sau khi nội vụ đổ bể, ông Nguyễn Thanh Mộng giải thích rằng ông nghe nói vợ chồng của bà T. cãi vã nhau nên tìm đến để... cố vấn. (PL)
Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011
by LTSA

Tin Saigon - Lâu nay các món gà bán ngoài đường phố, tiệm cơm, quán nhậu như gà quay, gà nướng ớt, gà nướng lu, gà xối mỡ, cơm gà rộ tià bao giờ cũng có màu vàng ươm, béo ngậy, trông rất ngon lành,. Với kiểu màu vàng bất thường này thì hầu như 100% những món này đều được làm từ thịt gà tẩm màu bằng hóa chất. Và ở nhiều chợ tự phát ở các phố ngoại thành Hà Nội như đường B52, chợ Bưởi, chợ tạm thuộc khu đô thị Trung Hòa Nhân Chính quận Cầu Giấy, chợ Trường Chinh, chơ Láng quận Đống Đa; ở Saigon thì khắp nơi đều thấy có bán rất nhiều loại gà làm sẵn có màu vàng ươm, thậm chí vàng rất đều, không có chỗ trắng.
Để gà làm sẵn trông vàng óng ả, ngon lành như thế, dân buôn gà thường dùng một loại hóa chất nhuộm màu gọi là bột sắt xuất xứ từ Trung Cộng, có bán đầy dẫy trên phố Hàng Khoai ở Hà Nội, giá phổ biến là 30,000 đồng cho 200 gram, và chợ Kim Biên ở Saigon chỉ bán nguyên từng ký, giá 150,000 đồng. Chỉ với nửa thìa cà phê loại bột này là nhuộm được khoảng trên dưới 100 con gà. Đặc biệt dân buôn gà khẳng định dùng bột sắt nhuộm gà sẽ không bị người mua phát hiện, bởi khi nhuộm, nước màu ngấm sâu vào da gà.
Nhuộm xong, mang gà ra nước rửa thoải mái vẫn không bị phai màu, vì vậy không sợ bị khách hàng từ chối. Một lái buôn cả gà thịt lẫn gà sống ở chợ Lòng Thuyền phường Lĩnh Nam, Hà Nội cho biết lúc đầu không biết cách nhuộm gà và chỉ nhuộm bằng bột nghệ nên không bắt mắt. Sau đó, được một bạn hàng truyền bí quyết dùng bột sắt nhuộm thì da sẽ vàng ươm và căng phồng, khác hoàn toàn màu da trắng nhợt và nhăn nheo như lúc gà mới vặt lông xong. Viện trưởng Viện Công nghệ sinh học và thực phẩm, trường Đại học Công nghiệp Saigon đã cho biết đây là một loại màu công nghiệp chứa chất diaminoazobenzene hydrochloride dùng trong công nghiệp sản xuất polymer, thuốc nhuộm tóc, sản xuất cao su, mực in và tuyệt đối cấm sử dụng trong thực phẩm.
Chất bột màu này là dạng độc tố, khi tích lũy trong cơ thể con người có khả năng gây tổn hại cho gan và thận, gây ung thư da, ung thư bàng quang. Tiếp xúc thường xuyên sẽ gây viêm da nặng, kích ứng mắt và chảy nước mắt. Triệu chứng khi nuốt phải lượng lớn là đau bụng, môi và móng tay chuyển màu xanh tím, co giật ói mửa, khó thở, buồn ngủ, lịm dần. Ngoài ra một số người còn dùng acid orange là một loại phẩm màu công nghiệp được dùng trong sản xuất nhang và nhuộm vải, để nhuộm cho da gà, măng, nếp nấu xôi cho có màu vàng tươi hấp dẫn. Hiện nhà nước Cộng sản Việt Nam vẫn chưa làm được gì để ngăn chặn tình trạng này.
Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011
by LTSA
- Một viên thiếu tá công an bị phát hiện đóng vai “nhân dân” phường Quang Trung, quay phim trong lúc đám đông gây bạo lực đập phá nhà thờ Thái Hà.
Ðiều này do blogger Người Buôn Gió phát giác ra và đăng lên trên mạng. Cũng một nhân vật đó, khi đi với đoàn công an đến nhà thờ làm biên bản, thì mang lon thiếu tá an ninh. Ông được miêu tả là “mặc áo quân phục, ngậm phì phèo thuốc lá, phun khói trong sân nhà thờ. Coi thiên hạ bằng ngọn cỏ.”

Lúc tới làm biên bản thì là thiếu tá công an. (Hình: Người Buôn Gió)

Mấy hôm sau, khi đám đông được đưa tới để quậy phá nhà thờ, cũng nhân vật này xuất hiện trong bộ thường phục, cũng mang máy quay, trà trộn trong vai mà chính quyền gọi là “nhân dân bức xúc.” Blogger Người Buôn Gió viết, “Hóa ra cần cởi áo công an ra, đi gây hấn chốn thờ tự, là thành nhân dân hết.”

Lúc đập phá thì làm “nhân dân” quay phim. (Hình: Người Buôn Gió)
Ðiều này do blogger Người Buôn Gió phát giác ra và đăng lên trên mạng. Cũng một nhân vật đó, khi đi với đoàn công an đến nhà thờ làm biên bản, thì mang lon thiếu tá an ninh. Ông được miêu tả là “mặc áo quân phục, ngậm phì phèo thuốc lá, phun khói trong sân nhà thờ. Coi thiên hạ bằng ngọn cỏ.”

Lúc tới làm biên bản thì là thiếu tá công an. (Hình: Người Buôn Gió)

Mấy hôm sau, khi đám đông được đưa tới để quậy phá nhà thờ, cũng nhân vật này xuất hiện trong bộ thường phục, cũng mang máy quay, trà trộn trong vai mà chính quyền gọi là “nhân dân bức xúc.” Blogger Người Buôn Gió viết, “Hóa ra cần cởi áo công an ra, đi gây hấn chốn thờ tự, là thành nhân dân hết.”

Lúc đập phá thì làm “nhân dân” quay phim. (Hình: Người Buôn Gió)
by LTSA

Tin đăng trên trang web của chính Công ty Cổ phần Chứng khoán Bản Việt cho hay Nguyễn Thanh Phượng, sinh năm 1980, là con gái của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Chủ tịch Hội đồng Quản trị của cả ba công ty kinh doanh vốn, chứng khoán và bất động sản lại nắm thêm vai trò trong khu vực ngân hàng, đó là Ngân hàng Bản Việt. Tập đoàn này đã thông qua việc tăng vốn điều lệ từ 2.000 tỷ đồng (95 triệu đôla) lên 3.000 tỷ đồng (142 triệu đôla) và bầu bổ sung bà Nguyễn Thanh Phượng làm thành viên Hội Đồng Quản Trị ngân hàng nhiệm kỳ 2010-2014.
Công ty chứng khoán Bản Việt chính là công ty tư vấn cho GiaDinhBank để chào bán 100 triệu cổ phần nhằm tăng vốn hồi cuối tháng Bảy năm nay. Bản tin trích điều họ gọi là nguồn tin của Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online nói một nhóm cổ đông đã mua với tỷ lệ tối thiểu 30% vốn điều lệ của GiaDinhBank. “Cổ đông lớn nhất của GiaDinhBank là Vietcombank cũng đã cơ bản hoàn tất thương vụ bán hết 30% vốn cho một số cổ đông”. Thông tin trên website của Công ty Cổ phần Chứng khoán Bản Việt nói bà Phượng từng làm Giám đốc đầu tư của quỹ Vietnam Holding, một quỹ đầu tư niêm yết trên thị trường chứng khoán London.
“Ngoài ra, bà Phượng từng giữ vị trí Phó Giám đốc tài chính của Công ty Liên doanh Holcim (Việt Nam), một tập đoàn đa quốc gia Thụy Sĩ”. Chồng bà Nguyễn Thanh Phượng là ông Nguyễn Bảo Hoàng (Henry), thành viên Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Chứng khoán Bản Việt.Ông Hoàng, người Mỹ gốc Việt, hiện là Tổng Giám đốc của Quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam (IDGVV), chuyên đầu tư vào các công ty thuộc lĩnh vực tiêu dùng, truyền thông và công nghệ kể từ năm 2004.
Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011
by LTSA

Tin An Giang - Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy cho biết sẽ thu thập các hồ sơ dân oan để giúp đòi lại những gì đã bị tước đoạt một cách áp bức và phi luật pháp,ọ theo lời Cáo Bạch của cụ Lê Quang Liêm, Hội Trưởng PGHH Thuần Túy. Bản văn được chuyển ra hải ngoại qua viên chức đại diện hải ngoại, và tóm lược tình hình cho biết hơn 30 năm qua Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy Việt Nam đã dấn thân vào đại cuộc tranh đấu đòi Nhân Quyền Tự Do Dân Chủ và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Cho Việt Nam.
Đã có 03 người tự thiêu, hàng trăm người bị bắt, bị cầm tù, hàng chục ngàn người bị quản chế, hàng trăm ngàn người bị bao vây kinh tế,bị phân biệt đối xử. Mặc dù Cộng sản Việt Nam vô cùng hung hăng tàn bạo nhưng Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo vẫn kiên cường tiến bước. Đoàn Thanh niên Phật Giáo Hòa Hảo đã cùng với các đoàn thể tôn giáo bạn tranh đấu đòi chủ quyền lảnh thổ, lảnh hải, Hoàng sa và Trường Sa. Vào cuối tuần vừa qua, cụ Lê Quang Liêm đưa ra cáo bạch, tố cáo Cộng sản Việt Nam là một đảng cướp đã cướp toàn bộ tài sản Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo, cướp ruộng, cướp vườn, cướp nhà, cướp đất của dân oan.
Cụ cho biết sẽ mở chiến dịch hỗ trợ dân oan theo lời yêu cầu của một số đông bà con dân oan bị nhà cầm quyền lấy đất, lấy vườn, lấy nhà một cách áp bức và phi luật pháp. Cụ cũng thành khẩn và tha thiết kêu gọi toàn thể đồng bào trong mọi giai tầng xã hội trong nước và toàn thể đồng hương Việt kiều ở hải ngoại xin nhũ tình thương hỗ trợ những người dân oan là những người bất hạnh đã bị cường quyền bạo lực cướp đoạt tài sản, hiện đang sống trong một cuộc sống dở sống dở chết, sống không nhà ở, chết không đất chôn, lang thang đầu đường xó chợ.
Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011
by LTSA
ĐỪNG IM TIẾNG MÀ PHẢI LÊN TIẾNG !
XIN ĐỪNG VÔ CẢM TRƯỚC VẬN NƯỚC NGỬA NGHIÊNG !
Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc
Việt Nam đã và đang Chính Thức Lệ Thuộc Nước Tầu Lần Thứ 7 theo lời báo động của Linh mục Tù nhân Lưong Tâm Nguyễn Văn Lý trong Lời Cảm Ơn và Mời Gọi Lần Thứ 45.
Thực tế, sự kiện này đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ khi đảng Cộng sản Việt Nam thành lập vào ngày 03/02/1930 khi còn mang danh xưng là đảng Cộng sản Đông Dương. Nhưng Hồ chí Minh cũng như Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam đã khéo léo che đậy để lường gạt người dân và những thành phần đảng viên Cộng sản khác (không chấp nhận nội thuộc nước Tầu) bằng chiêu bài giải phóng dân tộc.
Tuy nhiên dù cho khéo léo che đậy cách mấy, âm mưu đồng hóa, sáp nhập Việt Nam vào nước Tàu đã bị nhiều tổ chức, cá nhân người Việt Nam tố cáo trước dư luận. Trong số này, Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu đã phổ biến Lời kêu gọi Vận Nước Ý Dân Nam Quốc Sơn Hà (ngày 01/09/2010) tẩy chay quốc khánh Trung cộng ngày 01/10/2011 dưới tiêu đề mừng lễ lớn kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long.
Hình ảnh bên dưới trong một lễ hội ẩm thực ở Vũng Tàu có treo cờ Trung Cộng với một ngôi sao lớn và năm ngôi sao nhỏ bao quanh.

Cờ Tầu cộng ở lễ hội ẩm thực thế giới 2010 Vũng Tàu có thêm 1 ngôi sao. Ngôi sao lớn ở góc trái tượng trưng cho Hán tộc, 5 ngôi sao bao quanh là Hồi tộc, Mãn tộc, Tạng Tộc, Mông tộc và cuối cùng là...Việt cộng.
Nước Việt Nam đã thực sự lệ thuộc nước Tầu (cộng sản) lần thứ 7 qua buổi ký kết Thỏa Hiệp Việt Trung Liên Quan Đến Biển Đông Ngày 11/10/2011 tại Bắc Kinh với sự hiện diện của ông Nguyễn phú Trọng, Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam; Ông Hồ cẩm Đào, chủ tịch nước Trung cộng cùng đoàn tùy tùng của hai bên.
Trong Tuyên Cáo Phản Đối Thỏa Hiệp Việt Trung Liên Quan Đến Biển Đông Ngày 11/10/2011 tại Bắc Kinh của Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu phổ biến ngày 13/10/2011, chúng tôi khẳng định chính Đảng Cộng sản Việt Nam là thủ phạm tiếp tay với đảng Cộng sản Tàu để xâm lược Việt Nam bằng cách tiêu diệt dân tộc chúng ta qua các cuộc chiến tranh Đông dương lần thứ I (1946-1954); chiến tranh Đông dương lần thứ II (1954-1975); Cải cách ruộng đất 1956 ở miền Bắc; Tạo nên thảm nạn vượt biên vượt biển cuối thập niên 70 đầu thập niên 80; cải tạo tư sản ở miền Nam, chiến dịch tịch thu văn hóa phẩm của Miền Nam Việt Nam; thanh trừng, bắt tù, thủ tiêu hàng trăm ngàn quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa Nam sau ngày 30/04/1975; đảng Cộng sản Việt Nam còn tiến hành thảm sát 3157 đồng bào làng Ba Chúc tỉnh An Giang đêm 18/04/1978 để có cớ tiến hành chiến tranh xâm chiếm Cao Miên v.v...
Đồng thời, để tiến trình đồng hóa này được nhanh chóng hoàn thành, đầu thập niên 90, Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười (lãnh đạo quá cố của đảng CSVN) đã gặp các lãnh đạo Cộng sản Tầu ở Trung Nam Hải để chính thức xin được sáp nhập Việt Nam vào nước Trung cộng. Thời hạn sáp nhập được ấn định là 30 năm theo tiết lộ của Wikileaks (năm 2020) (*).
Do đó, đảng Cộng sản Việt Nam đã tạo mọi điều kiện dễ dàng cho dân Tầu vào Việt Nam không cần hộ chiếu, họ còn mở cửa cho quân Trung cộng vào khai thác Bauxit ở Tây Nguyên và gọi là "chủ trương lớn của đảng" theo lời của ông Nguyễn tấn Dũng đương kim thủ tướng. Do đó, quân Tàu đã được bố trí bí mật khắp trên lãnh thổ Việt Nam dưới hình thức công nhân của các công trình đầu tư do Tư bản đỏ Tầu trực tiếp quản lý (quân số của đạo quân Tầu trá hình này đã lên đến 1 triệu 300 ngàn người, quân số này dùng để khống chế, giải giới Quân đội, Công an Cộng sản Việt Nam khi tình thế chính mùi), CSVN còn cho Tư bản Tầu Đài Loan, Hương Cảng thuê rừng đầu nguồn ở 10 tỉnh chiến lược của Việt Nam; Họ còn sang nhượng từng phần lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam từ Hoàng sa, Trường Sa, Vịnh Bắc Bộ, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bãi Tục Lãm, Núi Đất, Đảo Bạch Long Vỹ V.v...Cộng sản Việt Nam đã ươn hèn không phản ứng trước hành vi cướp bóc, bắn giết, đánh đập, đòi tiền chuộc mạng ngư phủ Việt Nam của hải tặc Trung cộng và còn bắt bớ, đánh đập, đàn áp các cuộc biểu tình chống Trung cộng của người dân trong nước. Cuối tháng 9 đầu tháng 10 năm 2011, tỉnh Lào Cai đã cố tình điều chỉnh ngày thành lập tỉnh từ 10/10/1991 thành 01/10/2011 để kỷ niệm ngày Quốc khánh Trung cộng. Nhưng dư luận đã phản ứng một cách gay gắt nên dự án treo lồng đèn đỏ mừng lễ Tầu đã bị hủy bỏ.
Mặc dù các cuộc biểu tình chống Trung cộng trong nước bị đàn áp, bắt bớ, nhưng ở hải ngoại, liên tục từ 5 tháng qua, người dân đã không ngớt biểu dương ý chí chống quân xâm lược Trung cộng cũng như lên án đảng Cộng sản Việt Nam bán nước cho Tầu.
Chúng ta không thể nào quên được những người từng bị bắt, kết án tù lâu năm đều có hành động quả cảm chống quân xâm lăng Trung cộng như Tiến sĩ Luật sư Cù Huy Hà Vũ, nhà báo Điếu cày Nguyễn Văn Hải, cô Phạm Thanh Nghiêm, ông Vi Đức Hồi, Linh mục tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Lý v.v...

Hình trên: buổi lễ ký kết chính thức sáp nhập Việt Nam (dưới tiêu đề Thỏa Hiệp Việt Trung Liên Quan Đến Biển Đông) vào nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa ngày 11/10/2011 tại Bắc Kinh. Nguồn: Internet
Mới đây trong chương trình truyền hình lúc 19 giờ ngày 14/10/2011, đài VTV đã phổ biến bản tin với hình ảnh tương tự như lá cờ trong lễ hội ẩm thực ở Vũng Tàu năm 2010. Hình ảnh này được phổ biến sau tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng : "Khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt - Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau"
Tình hữu nghị đời đời Việt Trung, theo ông Nguyễn phú Trọng chính là sự sáp nhập Việt Nam trở thành nội thuộc nước Tầu kể từ ngày 11/10/2011.

Hình cờ Trung cộng có 1 ngôi sao lớn và năm ngôi sao nhỏ (phát ngày 14/10/2011)

Hình trên: lá cờ Trung cộng trước ngày 14/10/2011

Hình kế tiếp, từ trái phát hành trước ngày 14/10/2011, cờ Trung cộng chỉ có 1 ngôi sao lớn và 4 ngôi sao nhỏ; qua phải hình cờ Trung cộng có thêm 1 ngôi sao nhỏ, vị chi là 5 ngôi sao bao quanh ngôi sao lớn.
Sự xuất hiện này không phải là ngẫu nhiên, tùy hứng. Mà đây chính là sự xác nhận một cách chính thức vào lúc 19 giờ ngày 14/10/2011, nước Việt Nam đã là một thành viên của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.
Tại các tiệm sách lớn giữa Hà Nội đã bày bán sách luật Việt Nam bằng hai thứ tiếng Việt Hoa.

Sách luật Việt Nam bằng hai thứ tiếng Việt Hoa do nhà xuất bản Thế Giới phổ biến
Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu khẩn thiết tất cả người Việt Nam yêu nước thương dân ở trong và ngoài nước hãy nhanh chóng có thái độ cần thiết bằng nhiều hình thức phản đối sự nội thuộc này, càng sớm càng tốt, càng nhiều càng hay để khẳng định dân tộc Việt Nam không bao giờ chấp nhận làm nô lệ, nội thuộc cho Tầu.
Hãy đồng loạt xuống đường biểu tình phản đối; hãy bày tỏ lòng yêu nước trên các trang nhật ký điện tử; hãy dán truyền đơn, biểu ngữ phản đối nội thuộc Tầu ở khắp nơi trong nước; hãy quyết liệt đấu tranh bằng nhiều hình thức khác nhau trước khi quá muộn.
Quý vị tướng lãnh, sĩ quan, binh sĩ quân đội cũng như công an chế độ Cộng sản Việt Nam hãy mau mau thức tỉnh, cầm súng chiến đấu bảo vệ đất nước, dân tộc, từ chối bảo vệ cho tập đoàn tay sai cho Tầu, đứng đầu là Nguyễn phú Trọng...Hãy hành xử đúng lương tâm của một người Việt Nam để cứu nước cứu dân.
Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi các tổ chức chính trị, đoàn thể, cộng đồng, tôn giáo người Việt ở trong và ngoài nước, nhanh chóng ngồi lại, liên kết với nhau, gạt qua những dị biệt để cùng nhau cứu nước cứu dân. Tình thế hết sức nguy hiểm đang chờ đợi dân tộc chúng ta ở phía trước, nếu không hành động nhanh chóng và kịp thời.
Hãy báo động âm mưu hán hóa, nguy cơ chiến tranh qua hành động ký kết giữa Việt cộng và Tầu cộng ngày 11/10/2011 ở Bắc Kinh cho cộng đồng quốc tế được biết để họ đề phòng và có phản ứng thích nghi.
Đừng chờ đợi hãy hành động trước khi quá muộn.
ĐỪNG IM TIẾNG MÀ PHẢI LÊN TIẾNG !
XIN ĐỪNG VÔ CẢM TRƯỚC VẬN NƯỚC NGỬA NGHIÊNG !
Âu châu ngày 17/10/2011
Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc (Tổng thư ký Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu)
(*) Theo tài liệu của Wikileaks phổ biến ghi là 30 năm. Nhưng chúng tôi đã nhầm lẫn ghi là 20 năm. Chân thành cáo lỗi cùng quý độc giả.
XIN ĐỪNG VÔ CẢM TRƯỚC VẬN NƯỚC NGỬA NGHIÊNG !
Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc
Việt Nam đã và đang Chính Thức Lệ Thuộc Nước Tầu Lần Thứ 7 theo lời báo động của Linh mục Tù nhân Lưong Tâm Nguyễn Văn Lý trong Lời Cảm Ơn và Mời Gọi Lần Thứ 45.
Thực tế, sự kiện này đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ khi đảng Cộng sản Việt Nam thành lập vào ngày 03/02/1930 khi còn mang danh xưng là đảng Cộng sản Đông Dương. Nhưng Hồ chí Minh cũng như Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam đã khéo léo che đậy để lường gạt người dân và những thành phần đảng viên Cộng sản khác (không chấp nhận nội thuộc nước Tầu) bằng chiêu bài giải phóng dân tộc.
Tuy nhiên dù cho khéo léo che đậy cách mấy, âm mưu đồng hóa, sáp nhập Việt Nam vào nước Tàu đã bị nhiều tổ chức, cá nhân người Việt Nam tố cáo trước dư luận. Trong số này, Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu đã phổ biến Lời kêu gọi Vận Nước Ý Dân Nam Quốc Sơn Hà (ngày 01/09/2010) tẩy chay quốc khánh Trung cộng ngày 01/10/2011 dưới tiêu đề mừng lễ lớn kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long.
Hình ảnh bên dưới trong một lễ hội ẩm thực ở Vũng Tàu có treo cờ Trung Cộng với một ngôi sao lớn và năm ngôi sao nhỏ bao quanh.

Cờ Tầu cộng ở lễ hội ẩm thực thế giới 2010 Vũng Tàu có thêm 1 ngôi sao. Ngôi sao lớn ở góc trái tượng trưng cho Hán tộc, 5 ngôi sao bao quanh là Hồi tộc, Mãn tộc, Tạng Tộc, Mông tộc và cuối cùng là...Việt cộng.
Nước Việt Nam đã thực sự lệ thuộc nước Tầu (cộng sản) lần thứ 7 qua buổi ký kết Thỏa Hiệp Việt Trung Liên Quan Đến Biển Đông Ngày 11/10/2011 tại Bắc Kinh với sự hiện diện của ông Nguyễn phú Trọng, Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam; Ông Hồ cẩm Đào, chủ tịch nước Trung cộng cùng đoàn tùy tùng của hai bên.
Trong Tuyên Cáo Phản Đối Thỏa Hiệp Việt Trung Liên Quan Đến Biển Đông Ngày 11/10/2011 tại Bắc Kinh của Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu phổ biến ngày 13/10/2011, chúng tôi khẳng định chính Đảng Cộng sản Việt Nam là thủ phạm tiếp tay với đảng Cộng sản Tàu để xâm lược Việt Nam bằng cách tiêu diệt dân tộc chúng ta qua các cuộc chiến tranh Đông dương lần thứ I (1946-1954); chiến tranh Đông dương lần thứ II (1954-1975); Cải cách ruộng đất 1956 ở miền Bắc; Tạo nên thảm nạn vượt biên vượt biển cuối thập niên 70 đầu thập niên 80; cải tạo tư sản ở miền Nam, chiến dịch tịch thu văn hóa phẩm của Miền Nam Việt Nam; thanh trừng, bắt tù, thủ tiêu hàng trăm ngàn quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa Nam sau ngày 30/04/1975; đảng Cộng sản Việt Nam còn tiến hành thảm sát 3157 đồng bào làng Ba Chúc tỉnh An Giang đêm 18/04/1978 để có cớ tiến hành chiến tranh xâm chiếm Cao Miên v.v...
Đồng thời, để tiến trình đồng hóa này được nhanh chóng hoàn thành, đầu thập niên 90, Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười (lãnh đạo quá cố của đảng CSVN) đã gặp các lãnh đạo Cộng sản Tầu ở Trung Nam Hải để chính thức xin được sáp nhập Việt Nam vào nước Trung cộng. Thời hạn sáp nhập được ấn định là 30 năm theo tiết lộ của Wikileaks (năm 2020) (*).
Do đó, đảng Cộng sản Việt Nam đã tạo mọi điều kiện dễ dàng cho dân Tầu vào Việt Nam không cần hộ chiếu, họ còn mở cửa cho quân Trung cộng vào khai thác Bauxit ở Tây Nguyên và gọi là "chủ trương lớn của đảng" theo lời của ông Nguyễn tấn Dũng đương kim thủ tướng. Do đó, quân Tàu đã được bố trí bí mật khắp trên lãnh thổ Việt Nam dưới hình thức công nhân của các công trình đầu tư do Tư bản đỏ Tầu trực tiếp quản lý (quân số của đạo quân Tầu trá hình này đã lên đến 1 triệu 300 ngàn người, quân số này dùng để khống chế, giải giới Quân đội, Công an Cộng sản Việt Nam khi tình thế chính mùi), CSVN còn cho Tư bản Tầu Đài Loan, Hương Cảng thuê rừng đầu nguồn ở 10 tỉnh chiến lược của Việt Nam; Họ còn sang nhượng từng phần lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam từ Hoàng sa, Trường Sa, Vịnh Bắc Bộ, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bãi Tục Lãm, Núi Đất, Đảo Bạch Long Vỹ V.v...Cộng sản Việt Nam đã ươn hèn không phản ứng trước hành vi cướp bóc, bắn giết, đánh đập, đòi tiền chuộc mạng ngư phủ Việt Nam của hải tặc Trung cộng và còn bắt bớ, đánh đập, đàn áp các cuộc biểu tình chống Trung cộng của người dân trong nước. Cuối tháng 9 đầu tháng 10 năm 2011, tỉnh Lào Cai đã cố tình điều chỉnh ngày thành lập tỉnh từ 10/10/1991 thành 01/10/2011 để kỷ niệm ngày Quốc khánh Trung cộng. Nhưng dư luận đã phản ứng một cách gay gắt nên dự án treo lồng đèn đỏ mừng lễ Tầu đã bị hủy bỏ.
Mặc dù các cuộc biểu tình chống Trung cộng trong nước bị đàn áp, bắt bớ, nhưng ở hải ngoại, liên tục từ 5 tháng qua, người dân đã không ngớt biểu dương ý chí chống quân xâm lược Trung cộng cũng như lên án đảng Cộng sản Việt Nam bán nước cho Tầu.
Chúng ta không thể nào quên được những người từng bị bắt, kết án tù lâu năm đều có hành động quả cảm chống quân xâm lăng Trung cộng như Tiến sĩ Luật sư Cù Huy Hà Vũ, nhà báo Điếu cày Nguyễn Văn Hải, cô Phạm Thanh Nghiêm, ông Vi Đức Hồi, Linh mục tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Lý v.v...

Hình trên: buổi lễ ký kết chính thức sáp nhập Việt Nam (dưới tiêu đề Thỏa Hiệp Việt Trung Liên Quan Đến Biển Đông) vào nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa ngày 11/10/2011 tại Bắc Kinh. Nguồn: Internet
Mới đây trong chương trình truyền hình lúc 19 giờ ngày 14/10/2011, đài VTV đã phổ biến bản tin với hình ảnh tương tự như lá cờ trong lễ hội ẩm thực ở Vũng Tàu năm 2010. Hình ảnh này được phổ biến sau tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng : "Khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt - Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau"
Tình hữu nghị đời đời Việt Trung, theo ông Nguyễn phú Trọng chính là sự sáp nhập Việt Nam trở thành nội thuộc nước Tầu kể từ ngày 11/10/2011.

Hình cờ Trung cộng có 1 ngôi sao lớn và năm ngôi sao nhỏ (phát ngày 14/10/2011)

Hình trên: lá cờ Trung cộng trước ngày 14/10/2011

Hình kế tiếp, từ trái phát hành trước ngày 14/10/2011, cờ Trung cộng chỉ có 1 ngôi sao lớn và 4 ngôi sao nhỏ; qua phải hình cờ Trung cộng có thêm 1 ngôi sao nhỏ, vị chi là 5 ngôi sao bao quanh ngôi sao lớn.
Sự xuất hiện này không phải là ngẫu nhiên, tùy hứng. Mà đây chính là sự xác nhận một cách chính thức vào lúc 19 giờ ngày 14/10/2011, nước Việt Nam đã là một thành viên của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.
Tại các tiệm sách lớn giữa Hà Nội đã bày bán sách luật Việt Nam bằng hai thứ tiếng Việt Hoa.

Sách luật Việt Nam bằng hai thứ tiếng Việt Hoa do nhà xuất bản Thế Giới phổ biến
Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu khẩn thiết tất cả người Việt Nam yêu nước thương dân ở trong và ngoài nước hãy nhanh chóng có thái độ cần thiết bằng nhiều hình thức phản đối sự nội thuộc này, càng sớm càng tốt, càng nhiều càng hay để khẳng định dân tộc Việt Nam không bao giờ chấp nhận làm nô lệ, nội thuộc cho Tầu.
Hãy đồng loạt xuống đường biểu tình phản đối; hãy bày tỏ lòng yêu nước trên các trang nhật ký điện tử; hãy dán truyền đơn, biểu ngữ phản đối nội thuộc Tầu ở khắp nơi trong nước; hãy quyết liệt đấu tranh bằng nhiều hình thức khác nhau trước khi quá muộn.
Quý vị tướng lãnh, sĩ quan, binh sĩ quân đội cũng như công an chế độ Cộng sản Việt Nam hãy mau mau thức tỉnh, cầm súng chiến đấu bảo vệ đất nước, dân tộc, từ chối bảo vệ cho tập đoàn tay sai cho Tầu, đứng đầu là Nguyễn phú Trọng...Hãy hành xử đúng lương tâm của một người Việt Nam để cứu nước cứu dân.
Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi các tổ chức chính trị, đoàn thể, cộng đồng, tôn giáo người Việt ở trong và ngoài nước, nhanh chóng ngồi lại, liên kết với nhau, gạt qua những dị biệt để cùng nhau cứu nước cứu dân. Tình thế hết sức nguy hiểm đang chờ đợi dân tộc chúng ta ở phía trước, nếu không hành động nhanh chóng và kịp thời.
Hãy báo động âm mưu hán hóa, nguy cơ chiến tranh qua hành động ký kết giữa Việt cộng và Tầu cộng ngày 11/10/2011 ở Bắc Kinh cho cộng đồng quốc tế được biết để họ đề phòng và có phản ứng thích nghi.
Đừng chờ đợi hãy hành động trước khi quá muộn.
ĐỪNG IM TIẾNG MÀ PHẢI LÊN TIẾNG !
XIN ĐỪNG VÔ CẢM TRƯỚC VẬN NƯỚC NGỬA NGHIÊNG !
Âu châu ngày 17/10/2011
Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc (Tổng thư ký Hội Nghiên Cứu Sử Học Việt Nam tại Âu Châu)
(*) Theo tài liệu của Wikileaks phổ biến ghi là 30 năm. Nhưng chúng tôi đã nhầm lẫn ghi là 20 năm. Chân thành cáo lỗi cùng quý độc giả.
Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011
by LTSA

BUÔN MÊ THUỘT (TH) - Cuộc điều tra kéo dài 2 tuần lễ sau vụ một phụ nữ 68 tuổi bị giết chết tại thành phố Buôn Mê Thuột đi đến kết luận: Sát thủ là tình nhân 21 tuổi của bà.
Vụ án mạng xảy ra chiều ngày 8 tháng 10 tại một tiệm “săn sóc sức khỏe và sắc đẹp” ở đường Ðinh Tiên Hoàng, thành phố Buôn Mê Thuột. Nạn nhân là bà Trần Thị B., 68 tuổi, chủ nhà nói trên bị đâm hai nhát vào cổ làm thiệt mạng.
Thoạt đầu, người ta nghi bà B. bị kẻ cướp đột nhập vào nhà giết chết để cướp của gồm một khoản tiền và một chiếc điện thoại di động.
Theo báo Pháp Luật và Thời Ðại thì bà B. sống một mình trong một căn phòng nhỏ phía sau cửa tiệm. Ít người biết đến bà vì bà sống ẩn dật, ít tiếp xúc cũng không hề xuất hiện ở những nơi đông người.
Tờ báo cho biết, cán bộ điều tra tìm thấy một cuốn sổ nhật ký của nạn nhân để lại cho thấy bà này có nhiều nhân tình, toàn thanh niên trai trẻ.
Vụ án được vén màn bí mật cho thấy bà B. đã chiêu dụ hàng chục thanh niên trai trẻ đến với bà. Hầu hết đều trong độ tuổi 8x và 9x, tức sinh ra trong thập niên 1980 và 1990. Có người đã được bà nhận làm con nuôi trong suốt một thời gian dài. Có người chỉ đến hàng đêm, nhận tiền thù lao rồi ra đi.
Khoảng 8 người có tên trong danh sách để lại trong cuốn nhật ký của bà B. bị mời đến đồn công an thẩm vấn. Cuối cùng, chọn lọc trong số các khuôn mặt đẹp trai đã từng đến với bà B., hung thủ giết bà B. bị lộ diện. Ðó là Phạm Trường Pha 21 tuổi, cư dân Ðắc Lắc, sinh viên trường cao đẳng Luật tại thành phố Buôn Mê Thuột, chưa từng có tiền án.
Pha mới nhập học được một tuần lễ thì xảy ra vụ án mạng. Pha khai là làm bạn tình của bà 68 tuổi được một năm nay. Sau mỗi lần “phục vụ” bà B., Pha nhận được vài trăm ngàn đồng gọi là “thù lao”.
Pha cho biết vào sáng ngày 8 tháng 10, Pha đến nhà bà B. như thường lệ. Vì Pha muốn rời nhà sớm trong khi bà B. cảm thấy “chưa thỏa mãn” nên chàng thanh niên bị bà cằn nhằn và trả tiền ít hơn mọi khi.
Hai người cãi nhau kịch liệt. Pha bị bà B. chửi nặng nên nổi điên dùng dao để trên đầu tủ lạnh đâm bà. Hai nhát dao trúng động mạch cổ khiến bà B. chết liền tại chỗ.
Trước khi thoát thân, Pha còn lấy điện thoại di động của nạn nhân và số tiền khoảng 400 đô la.
Pha đã thú tội khi bị bắt. (P.L.)
Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011
by LTSA

SÀI GÒN (VTC) - Tiết canh dúi đang trở thành món “chiêu bài” của nhiều quán ăn ở Sài Gòn được quý ông “sùng bái” như một phương thuốc thần diệu làm tăng sinh lực không kém Viagra.
Báo mạng VTC News cho biết, nhiều ông còn uống rượu pha máu dúi với hy vọng hiệu lực mau chóng và... mạnh hơn cả món tiết canh. Giờ đây, cùng với các loại rượu ngâm máu dê, rắn, tê tê, rùa, dúi trở thành loài vật bị săn lùng để đưa lên bàn nhậu của quý ông ở Sài Gòn.
Một số nhân chứng cho biết, dúi có hình dạng giống chuột, cũng thuộc loại gặm nhấm nhưng to lớn gấp đôi. Lông dúi màu xám, móng cứng và nhọn, mũi nhọn, hai răng trước tô và hô như răng thỏ. Mỗi con dúi nặng khoảng 1 ký rưỡi thường được “cắt tiết” lấy máu làm tiết canh và ngâm rượu.
Cũng theo VTC News, dân “bợm” nhậu mê tiết canh dúi hiện nay thuộc nhiều thành phần. Một trong những “bợm” dúi thường xuyên xuất hiện tại một quán nhậu ở quận Gò Vấp là ông Sang 40 tuổi là một lập trình viên công ty máy tính ở quận 9. Ông Sang cho biết “làm quen” với món ăn này để được “giải độc, hồi phục sức khỏe nhanh chóng.”
Theo ông Sang, nhiều người nghe lời giới thiệu thì dùng, biết đâu “may thầy phước chủ” trở thành người “khỏe mạnh” để làm quý bà “hài lòng.” Vì vậy mà quý ông ở Sài Gòn muốn “thử ít nhất một lần cho biết.”
Theo VTC, hàng loạt quán nhậu ở quận Gò Vấp, Thủ Ðức đều trương bảng hiệu “có phục vụ tiết canh dúi.”
Có chủ quán còn kể lể “lai lịch” của các con dúi ở nơi thâm sơn cùng cốc tận miền Tây Nguyên “hấp thụ nhiều linh khí của đất trời,” chỉ ăn toàn củ, quả nên chính nó là một “kho dược liệu khổng lồ.” Có người còn nói đàn ông Tây Nguyên to khỏe nhờ ăn tiết canh và nhất là uống rượu dúi.
VTC News còn cho biết, nhân viên các quán nhậu chọc tiết con dúi ngay trước mặt mọi người để khách có thể “thưởng thức” món rượu dúi ngay tại chỗ, còn nóng hổi “vừa thổi vừa uống.”
Chỉ có giới đông y sĩ chống lại các luận điệu nói trên, cho rằng đó là những lời thổi phồng của các chủ quán nhằm mục đích thương mại, móc túi tiền của quý ông.
Ông Ðinh Công Bảy, tổng thư ký Hội Dược Liệu Sài Gòn phản bác việc ăn tiết canh, uống máu động vật là tốt cho sức khỏe của con người, không riêng gì tiết canh dúi.
Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011
by LTSA

Bình thườngTuyệt vời
Lời Thưa:- Bài viết dưới đây được thực hiện cho Đặc San Luật Khoa [phát hành vào dịp] Hội Ngộ Mùa Thu Cựu Sinh Viên Luật Khoa (CSVLK) Sàigòn-Huế-CầnThơ, do các CSVLK “trẻ” tổ chức ở San Jose, California, Hoa Kỳ, vào ngày 16/10/2010 sắp tới.
Thật ra, đây chỉ là tóm lược một phần của một bài nghiên cứu khá dài do người viết biên soạn ngay sau khi Toà Án Hình Sự Quốc Tế “thường trực” [International Criminal Court =ICC] ra đời ngày 11/4/2002 và được báo chí ở Bắc California phổ biến hồi tháng 5 và 6/2002.
Gần đây, cùng với việc đưa đất nước đến chỗ nguy cơ trở thành Tây Tạng 2 của Trung-Quốc, Việt-Cộng đang mưu toan giao Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung-Cộng qua Luật Biển LHQ, việc đem các tội ác của Việt-Cộng ra trước Công Lý Quốc Tế lại được nêu lên. [1]
Từ Sàigòn, ngày 22/8/2010 vừa qua một số cựu tù nhân chính trị lâu năm nhất tố cáo: Cho đến nay, vẫn còn hàng trăm người bị giam cầm vô hạn định, trong đó có Đại Úy QLVNCH Nguyễn Hữu Cầu, bị giam giữ trái phép đã gần 34 năm và bị hành hạ đến gần mù cả 2 mắt.
Khung hướng của Luật Pháp Quốc Tế hiện nay liệt các “tội bắt bớ, hành hạ, thủ tiêu,… người đối lập” vào loại “tội ác nhân quyền” hay “tội ác chống nhân loại” và kẻ bị cáo buộc “có thể bị đem ra xét xử bất cứ ở đâu" và “bị truy lùng đến tận cùng trái đất để đem ra trước công lý."
Người viết xin được phổ biến rộng rãi bài viết vì những gì được nêu trong bài vẫn còn nguyên gía trị và hữu ích đối với việc đem các tội ác của Việt-Cộng ra trước Công Lý Quốc Tế, một phương cách khả thi “cứu nguy đất nước” trước hiện tình “Tổ Quốc lâm nguy” hơn bao giờ hết.
* * *
Khuynh Hướng của Luật Pháp Quốc Tế
Sau Thế-Chiến 1939-1945, Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “ad hoc” Nuremberg và Tokyo [2] được thiết lập để xét xử bọn chóp bu quốc-xã Đức và quân-phiệt Nhật, những kẻ đã gây chết chóc và tàn tật cho nhiều triệu người trên thế giới. Khi hai Tòa Án này hoàn tất nhiệm vụ cuối năm 1946, bốn Công Ước Quốc Tế về “chiến tranh” và “nhân quyền” ra đời ở Genève với ước mong là các hành vi tàn ác man rợ sẽ không còn tái diễn nữa. Nhưng cuộc chiến tranh lạnh giữa khối Tự Do và Cộng Sản lại tiếp diễn, kéo dài hơn nửa thế kỷ và chém giết, thủ tiêu, tra tấn, tù đầy,... lại hoành hành tàn bạo khắp nơi và thủ phạm không hề bị truy tố, xét xử ở bất kỳ Tòa Án nào.
Sau khi khối Cộng Sản tan rã [năm 1991] không còn tác yêu tác quái được nữa, cộng đồng thế giới lại bắt tay vào việc thiết lập Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “ad hoc” Bosnia và Rwanda để trừng trị các tội ác man rợ ở Âu và Phi-châu, thực hiện châm ngôn "ở đâu có xã hội, ở đó phải có luật pháp" [ubi societas, ibi jus]. Và khuynh hướng quốc tế ngày càng đòi phải có một Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “thường trực” để xét xử những tội ác đối với nhân loại, một tòa án quốc tế hữu hiệu có thẩm quyền tài phán bao trùm khắp nơi mới có thể duy trì được “hòa bình, an ninh” thế giới, hai mục tiêu của LHQ.
Đó là lý do, tháng 6/1998, một hội nghị quốc tế qui tụ 4/5 hội viên LHQ và trên 800 “tổ chức phi chính phủ” [non-governmental organization] hội họp ở trụ sở chi nhánh của Hội Đồng Kinh Tế-Xã Hội [LHQ] ở Rome cùng với Tổng Thư Ký LHQ Kofi Anna để bàn thảo việc thiết lập Toà Án Hình Sự Quốc Tế “thường trực” [ICC]. Ngày 17/7/1998, 121 nước tham dự hội nghị ký kết Quy Chế Rome thiết lập ICC nhưng ICC vẫn chưa ra đời vì chưa đủ 60 nước phê chuẩn theo quy định. Trong khi đó, Toà Án Quốc Tế Bosnia lại “dậm chân tại chỗ” và Toà Án Quốc Tế Rwanda thì “thất bại” hoàn toàn vì thiếu tài chánh.
Thẩm phán Tây Ban Nha (Spain) Baltasar Gapzon, nhà tranh đấu nhân quyền tích cực, không thể kiên nhẫn được nữa khi tội ác nghiêm trọng xảy ra khắp địa cầu và tội phạm thì vẫn nhởn nhơ. "Cuộc cách mạng xanh” của giới thẩm phán xảy ra : Ngày 16/10/1998, Thẩm phán Tây Ban Nha Gapzon đã gây chấn động thế giới khi ký trát bắt giam cựu Tổng Thống Chile Augusto Pinochet về các tội ác xảy ra trong thời gian cầm quyền [1973-1990] khi ông này đến Anh, dẫn đến phán quyết “làm rung chuyển luật pháp quốc tế” của Tòa Tối Cao Anh. Ngày 2/3/2000, kết thúc vụ án Pinochet, Toà Tối Cao Anh phán quyết: "Một nguyên thủ quốc gia bị cáo buộc vi phạm nhân quyền có thể bị đem ra xét xử bất cứ ở đâu." [3]
Luật gia trứ danh Pháp Samuel Pisar trả lời phỏng vấn về phán quyết của Toà Tối Cao Anh đã nói: "Sự đòi hỏi phổ quát ngày nay là những tội phạm chống nhân loại phải bị truy lùng đến tận cùng trái đất, bất cứ ở đâu và bất kỳ lúc nào có thể tìm ra chúng để đem ra xét xử trước công lý." [4]
Tiếp theo, hàng loạt sự kiện xảy ra trên thế giới đã thể hiện sự hân hoan đón nhận phán quyết lịch sử của Toà Tối Cao Anh hay “luật lý” của Thẩm Phán Gapzon. Năm 2002, Toà Liên Bang Mỹ ở New York đã chấp nhận thụ lý vụ thân nhân sinh viên bị sát hại ở Thiên An Môn ngày 8/6/1989 kiện Thủ Tướng Trung-Cộng Lý Bằng và ra phán quyết khuyến cáo Tổng Thống Zimbabwe Magube phải bồi thường thiệt hại cho các nạn nhân “bị tra tấn, hành hạ” hay thân nhân các người “bị sát hại” bởi đảng cầm quyền của Magube ở Zimbabwe, khi Lý Bằng và Magube đến New York họp Đại Hội Đồng LHQ hàng năm với tư cách nguyên thủ một nước.
Ngày 24/4/2002, thẩm phán Gapzon cùng với một đồng nghiệp ngưòi Pháp yêu cầu Tòa Án Anh cho phép thẩm vấn Kissinger, khi ông này đến diễn thuyết trước 2500 doanh gia ở đại sảnh đường Royal Albert Hall, London, về những liên hệ của Kissinger với các tội ác xảy ra ở Chile dưới thời Pinochet [1973-1990] và tuy Gapzon không thành công nhưng đã khiến Kissinger phải bỏ dở buổi diễn thuyết và vội vàng về Mỹ.
Ngày 11/4/2002, Toà Án Hình Sự Quốc Tế “thường trực” đầu tiên của thế giới ra đời tại trụ sở LHQ ở New York, sau khi được 10 nước phê chuẩn trong cùng một ngày, nâng số nước phê chuẩn Quy Chế Rome lên 66, vượt quá số 60 quy định, và Toà Án có hiệu lực từ ngày 1/7/2002. Cho đến nay, Toà Án Quốc-gia của Anh, Tây Ban Nha, Pháp, Canada,… đều có thẩm quyền tài phán “quốc tế” như phán quyết của Toà Tối Cao Anh trong vụ Pinochet.
Toà Án Quốc Tế và Tội Ác Việt Cộng
1. Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “tạm thời”?
Ngày 25/5/1993, lần đầu tiên Hội Đồng Baỏ An LHQ ra Nghị Quyết thiết lập Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “tạm thời” [International Criminal Court “ad hoc” Bosnia] để truy tố nguyên thủ đương quyền và 26 cộng sự viên về các "tội ác chống nhân loại" và "tội ác chiến tranh" xảy ra trong phạm vi một nước, gồm đương kim Tổng Thống Liên Bang Nam Tư Slobadan Milosovic, đương kim Tư Lệnh Quân Đội Nam Tư Dragoljub Ojdanic và Tổng Thống Serbia, Milan Milutinovic, trong Liên Bang Nam Tư.
Công tố viên đầu tiên của Tòa Án này là bà Louise Arbour đã nổi tiếng thế giới khi ra trát bắt giam đích danh Tổng Thống Milosovic và cộng sự viên về các “tội ác nghiêm trọng” xảy ra trong lúc cầm quyền. Công tố viên kế nhiệm là bà Carla D. Ponte, trong phiên xử khai mạc vào tháng 2/2002, tuyên bố: "Tòa Án này bắt đầu xét xử cựu Tổng Thống Nam Tư với những cáo buộc về “tội diệt chủng” và nhiều “tội ác nghiêm trọng” khác. Chúng ta sẽ được thấy nền Công Lý Thế Giới đang được tiến hành."
Ngày 11/4/2002, Quốc Hội Nam Tư đã hợp tác với Toà Án Quốc Tế Bosnia khi thông qua đạo luật về dẫn độ, cho phép chính phủ Nam Tư bắt giữ và dẫn độ tới Tòa Án đang diễn ra ở La Hague các tội phạm bị truy tố. Ngày 17/4/2002, hành pháp Nam Tư lệnh cho các bị cáo tự nộp mình cho Tòa Án để đổi lấy quyền tại ngoại trước khi xét xử.
Tư Lệnh Quân Đội Ojdanic bị cáo buộc tội cưỡng bách dân Albania ra khỏi Kosovo để dành riêng vùng này cho sắc dân Serb là người đầu tiên đến trình diện Tòa Án. Phó Thủ Tướng Nam Tư Nikola Sainovic cũng bay sang Hòa Lan trình diện Tòa cùng với Trưởng các trại giam vùng Bosnia, Momcilo Gruban, người bị cáo buộc về các tội tra tấn, đánh đập, hãm hiếp tù nhân và làm chết nhiều người. Và chỉ vài giờ đồng hồ sau khi Quốc Hội Nam Tư thông qua luật dẫn độ cho phép bắt giữ và dẫn độ các bị cáo, Bộ Trưởng Nội Vụ Nam Tư là Vlajko Stojilkovic đã tự tử để tránh sự nhục nhã.
Trong 3 bản cáo trạng dầy gần 160 trang, Milosovic và cộng sự viên bị cáo buộc về các “tội ác chống nhân loại” và “tội ác chiến tranh”, bao gồm các “tội lạm quyền", "tội tra tấn, hành hạ thường dân vô tội", "tội tra tấn, ám sát, thủ tiêu, bỏ tù các nhà đối lập", "tội cưỡng bách các dân tộc thiểu số phải rời bỏ nơi họ đang sinh sống,"… Theo cố Ls Phạm Thanh Dân, từng hành nghề nhiều năm tại Paris, “tất cả các tội ác nghiêm trọng của tập đoàn CS cầm quyền Hà Nội đối với dân tộc VN suốt bao năm qua là những tội ác chống nhân loại và bất khả thời tiêu.” [5]
2. Tòa Án Quốc Gia có Thẩm Quyền “quốc tế”?
Thật ra, trước khi xảy ra phán quyết lịch sử ngày 2/3/200 của Toà Tối Cao Anh, toà án một số nước đã có các phán quyết “nới rộng” thẩm quyền tài phán của Toà Án Quốc Gia.
Vụ án Eichmann : Sau khi Tòa Án Quốc Tế ad hoc Nuremberg xét xử xong nhóm đầu xỏ Quốc-Xã Đức vào cuối năm 1946, Tòa Án các nước vẫn tiếp tục truy nã và xét xử bọn tội phạm Đức còn sót lại. Điển hình là Aldolf Eichmann, chuyên viên giết người của Hitler, đã dùng lý lịch và thông hành giả lẩn trốn ở nhiều nước và sau cùng bị Do Thái bắt ở Argentina. Ngày 11/12/1961, Tòa Án Quốc Gia Do Thái đã lên án tử hình Eichmann về tội ác diệt chủng đối với dân Do Thái trong Thế Chiến II.
Qua vụ án Eichmann, Tòa Án Do Thái đã minh định 2 nguyên tắc quan trọng:
[a] Nguyên tắc "luật hình có giá trị hồi tố đối với các tội phạm nghiêm trọng." Khi Eichmann phạm tội ác đối với dân Do Thái vào thời điểm 1939-1945, nước Do Thái chưa ra đời. Do Thái ra đời vào ngày 14/5/1948 bởi Nghị Quyết của LHQ vào ngày 29/11/1947. Do Thái ban hành “luật hình có hiệu lực về quá khứ" năm 1948 để trừng phạt nhóm Đức Quốc-Xã lẩn trốn, chưa bị trừng trị.
[b] Nguyên tắc "lãnh thổ không giới hạn thẩm quyền của Tòa Án các nước đối với các tội phạm nghiêm trọng" cũng được Tòa Án Do Thái căn cứ vào để ra phán quyết trừng phạt Eihmann về các tội ác nghiêm trọng xảy ra ngoài lãnh thổ Do Thái gần 20 năm trước.
Vụ án Noriego: Viện dẫn lý do gìn giữ kênh đào Panama theo hiệp ước Mỹ-Panama [1978] và lý do bảo vệ công dân Mỹ, ngày 20/12/1989 Tổng Thống George Bush cho quân đội Mỹ hành quân vào Panama bắt Tổng Thống Panama Manuel A. Notiego đem về giam ở Florida. Năm 1992, Toà Liên Bang Mỹ ở Florida tuyên án phạt Noriego 30 năm tù về các “tội rửa tiền” và “tội buôn lậu ma túy."
Qua vụ án Noriego, Tòa Liên Bang Mỹ, ngoài sự công nhận nguyên tắc “lãnh thổ không giới hạn thẩm quyền của Toà Án Quốc Gia đối với các tội ác nghiêm trọng” còn minh định "tội rửa tiền” và “tội buôn lậu ma túy" là "tội ác nghiêm trọng" và “bị luật pháp quốc tế trừng trị.”
Vụ án Pinochet: Ngày 16/10/1998, thế giới sửng sốt trước tin cựu Tổng Thống Chile Augusto Pinochet bị Cảnh Sát Anh bắt giam tại London khi Pinochet tới đây nghỉ hè theo lời mời của bà M. Thatcher, cựu Thủ Tướng Anh, bạn thân của Pinochet và Tổng Thống Mỹ Ronald Reagan.
Người ký trát nã bắt quốc tế là thẩm phán Tây Ban Nha Baltasar Gapzon đã cáo buộc Pinochet 35 tội ác, trong đó có “tội ác diệt chủng, bắt cóc, tra tấn, thủ tiêu đối lập”,… trong thời gian cầm quyền ở Chile [1973-1990], với trên 3,000 người bị giết, hơn 1,000 mất tích, trong đó có cả người ngoại quốc.
Toà Sơ Thẩm London quyết định Anh có thể dẫn độ Pinochet tới Tây Ban Nha một cách hợp pháp. Trái lại, Toà Thượng Thẩm bác bỏ quyết định của Toà dưới và phán quyết việc bắt giữ Pinochet là trái luật vì Pinochet được hưởng “quyền đặc miễn” truy tố. Nội vụ lên Tòa Tối Cao Anh, gồm 5 vị Thẩm Phán chuyên nghiệp [như Tối Cao Pháp Viện Mỹ] và ngày 2/3/2000, Tòa Án này phán quyết: "Một nguyên thủ quốc gia bị cáo buộc vi phạm nhân quyền có thể bị đem ra xét xử bất cứ ở đâu."
Theo "tập tục pháp lý", Tòa Án có thẩm quyền xét xử Pinochet phải là một Tòa Án Hình Sự Quốc Tế như Tòa Án xét xử Milosovic hay một Tòa Án Quốc Gia của Chile mới có thẩm quyền tài phán. Nay, sau án lệ Pinochet, hầu như tất cả các Tòa Án Quốc Gia trên thế giới đều có quyền truy tố và xét xử những tội ác nghiêm trọng như trường hợp Pinochet.
Được tin Pinochet bị bắt ở Anh, các nạn nhân sống sót và gia đình các người bị sát hại đã cùng với các nhà tranh đấu cho nhân quyền biểu tình rầm rộ ở Chile đòi dẫn độ Pinochet đến Tây Ban Nha. Trong khi đó, Tổng Thống Chile Eduardo Frei và bà Magaret Thatcher ráo riết vận động Anh phóng thích Pinochet, trả về nước để Pinochet ra trước Toà Án Quốc Gia của Chile.
Về phần Pinochet, tuy phạm nhiều tội ác trong lúc cầm quyền nhưng đã được Tòa Án Chile ân xá và được phong tước Thượng Nghị Sĩ trọn đời nên tin tưởng là sẽ được hưởng quyền đặc miễn truy tố về trách nhiệm cá nhân trong lúc cầm quyền. Cuối cùng, dàn luật sư danh tiếng biện hộ Pinochet đã cứu Pinochet khỏi bị dẫn độ vì lý do nhân đạo, với sự hỗ trợ mạnh mẽ của phe bảo thủ Anh và bà Thatcher.
Theo giám định y khoa của 4 bác sĩ, Pinochet 84 tuổi bị bịnh tiểu đường, bịnh tim và từng ngất xỉu 2 lần trong lúc bị giam ở London, bộ não bị chấn thương, chân phải gần tê liệt,… không thể chịu đựng nổi thủ tục pháp lý lâu dài ở Tây Ban Nha.
Theo luật dẫn độ của Anh, Toà Án Anh không có quyền ra lệnh dẫn độ; quyền này và quyền phóng thích thuộc về hành pháp Anh. Do đó, hành pháp Anh [lúc đó là Tổng Trưởng Jack Straw] đã ra lệnh phóng thích và trả Pinochet về Chile vì lý do nhân đạo.
Các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền và những người chống đối việc phóng thích Pinochet biểu tình ở London để ngăn chặn chuyến bay chở Pinochet về Chile không thành công vì tới trễ. Chuyến bay chở Pinochet của không lực Chile đã khởi hành, chỉ 2 giờ sau khi có quyết định phóng thích Pinochet, và không ghé bất cứ nước nào vì sợ bị bắt lại, ngoại trừ một hòn đảo nhỏ thuộc Anh-quốc để tiếp tế nhiên liệu.
3. Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “thường trực”? [ICC] [6]
Trước sự “chậm trễ” của Toà Án Quốc Tế “tạm thời” Bosnia và trước tình hình tội ác diệt chủng, tội ác chống nhân loại, tội ác chiến tranh,… ngày càng gia tăng, tháng 6/1998 một Hội Nghị Quốc Tế quy tụ 4/5 nước hội viên LHQ hội họp ở Rome cùng với ông Tổng Thư Ký LHQ Kofi Annan bàn thảo việc thiết lập một Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “thường trực” có thẩm quyền tài phán đối với tất cả các tội ác nghiêm trọng trên toàn thế giới.
Sau 5 tuần lễ thảo luận, ngày 17/7/1998, 121 nước ký kết [signature] Quy Chế Rome thiết lập một Toà Án Hình Sự Quốc Tế thường trực. Tuy nhiên, Quy Chế Rome chỉ có hiệu lực khi được 60 nước phê chuẩn [ratification]; do đó Toà Án vẫn chưa hình thành. Phải đến ngày 11/4/2002 Toà Án mới ra đời [và có hiệu lực từ 1/7/2002], sau khi được 10 nước phê chuẩn trong cùng một ngày, nâng số nước phê chuẩn Quy Chế Rome lên 66, vượt quá con số 60 quy định. [7]
Vào ngày 17/7/1998, kết thúc hội nghị Rome, ông Annan tuyên bố: "Tòa Án Hình Sự Quốc Tế thường trực đang hình thành nhằm cung cấp những gì từ lâu được xem là mắt xích bị thiếu trong hệ thống pháp lý quốc tế để xét xử những tội ác liên quan sâu đậm đối với nhân loại và những tội ác chiến tranh" và, theo Annan, "giấc mơ ấp ủ từ lâu về một Tòa Án Hình Sự Quốc Tế thường trực nay được thực hiện."
Trách nhiệm cá nhân
Điều 1, Điều 25 và Lời Mở Đầu Quy Chế minh định:
[a] ICC có thẩm quyền xét xử các "cá nhân" vi phạm các "tội ác nghiêm trọng" quốc tế quan tâm, quy định trong Quy Chế Rome;
[b] ICC có quyền xét xử "bổ xung" đối với các Tòa Án Quốc Gia.
Tức là:
[a] Nếu quốc-gia là chủ thể đi kiện hay bị kiện trước Toà Án Quốc Tế La Hague [1945] thì cá nhân có quyền đi kiện hay bị kiện trước Toà Án Hình Sự Quốc Tế [ICC] [ra đời ngày 1/7/2002].
[b] ICC sẽ thụ lý nếu Tòa Án Quốc Gia liên hệ [bao che] không đem các "cá nhân" vi phạm các "tội ác nghiêm trọng" ra xét xử hay xét xử nhưng trừng phạt không đúng mức.
Trách nhiệm hình sự
Các Điều khoản khác trong Quy Chế Rome quy định:
[a] Phán quyết của ICC có "tính cách cưỡng hành" [chứ không thể "không thi hành" như ICJ quy định được]
[b] Nguyên tắc “bất khả thời tiêu”: Điều 29 qui định nạn nhân không kiện được lúc này thì sau này kiện lúc nào cũng được, không bị bất cứ "luật hạn chế thời hiệu" nào làm mất đi tố quyền.
Tội ác nghiêm trọng
[a] Điều 5 minh định tổng quát các "tội ác nghiêm trọng" quốc tế quan tâm và trừng trị, gồm: Tội diệt chủng [Crimes of Genocide]; Tội ác chống nhân loại [Crimes against Humanity]; Tội ác chiến tranh [War Crimes]; Tội xâm lược [Crime of Aggression].
[b] Các Điều 6, 7, 8 giải thích và liệt kê các "tội ác nghiêm trọng" bị trừng phạt dài trên 6 trang giấy mà các "cá nhân" nạn nhân có thể kiện trước ICC.
Thẩm quyền tài phán
Điều 13 qui định ICC có thẩm quyền tài phán theo 3 phương cách:
[a] Do quốc gia hội viên khởi tố;
[b] Do HĐBA yêu cầu; hay
[c] Do Công Tố Viên của Tòa Án tự tiến hành điều tra; tức là: Công Tố Viên của ICC có thể tự tiến hành điều tra và đưa ra ICC xét xử các tội ác nghiêm trọng do nạn nhân khởi tố.
Kết luận.- Trong phạm vi một bài báo và nhiều điều không tiện nêu ra ở đây người viết xin được kết luận bài viết như sau:
1. Rõ ràng là việc thiết lập một “Toà Án Hình Sự Quốc Tế “tạm thời” để xét xử bọn tội phạm Việt-Cộng là một giải pháp khả thi mà HĐBA đã từng áp dụng ở Âu-châu, Phi-châu và gần đây là Á-châu với bọn Pol Pot ở Cambodia và tội ác của bọn Milosovic, Mabuge hay Pol Pot không thể nào so sánh về số lượng và thời lượng với các tội ác của Việt-Cộng đối với đất nước và dân Việt trong gần một thế kỷ qua, kể từ khi Hồ Chí Minh bán đứng nhà cách mạng Phan Bội Châu cho Pháp.
2. Việc đem bọn tội phạm Việt-Cộng ra trước các “Toà Án Quốc Gia có thẩm quyền quốc tế” có phần “đơn giản” và “hữu hiệu” hơn. Ngoài các vụ án tiêu biểu nêu trên, ngày 26/1/2010, Toà Phá Án Paris đã thừa nhận “thẩm quyền quốc tế” của Toà Án Pháp khi cho phép toà dưới thụ lý vụ vợ của ông Ung, cựu Chủ Tịch Quốc Hội Cambodia, kiện trước Toà Án Pháp về việc chồng bà bị tra tấn và mất tích ở Cambodia trong thời gian từ 1975 đến 1979 mà trước đó Toà Thượng Thẩm Paris từ chối thụ lý.
3. Về giải pháp đem bọn tội phạm Việt-Cộng ra trước “Tòa Án Hình Sự Quốc Tế “thường trực” [ICC], Việt-Cộng là 1 trong số 6 nước [trên tổng số 198 hội viên LHQ] chống việc thiết lập ICC vì biết chắc sẽ bị đem ra xét xử trước ICC về đủ thứ tội ác đối với đất nước và dân Việt. Ngoài ra, theo Điều 4 Quy Chế Rome thì “ICC có thẩm quyền trên lãnh thổ các nước hội viên và trên lãnh thổ nước không phải là hội viên với sự thỏa thuận của nước này.”
Thế nhưng theo Điều 13 của Quy Chế thì “Công Tố Viên của Tòa Án có thẩm quyền tự tiến hành điều tra và đưa ra ICC xét xử các tội ác nghiêm trọng do nạn nhân khởi tố.” Khi Mỹ đe dọa rút chữ ký ra khỏi Quy Chế Rome vì sợ rằng các quân nhân Mỹ có mặt khắp nơi trên thế giới sẽ bị đem ra ICC xét xử về hình sự, Barbara Crossette, bỉnh bút chuyên về luật pháp của tờ New York Times nhận xét: “Dù Bush có rút chữ ký của Mỹ khỏi Quy Chế Rome cũng thế thôi; sẽ không một nước nào được xem là ngoài thẩm quyền tài phán của ICC. Trên lý thuyết, người Mỹ, từ hàng viên chức cao cấp nhất trong chính quyền như Bộ Trưởng Quốc Phòng hay Ngoại Giao đến người lính Mỹ, đều có thể bị truy tố về hình sự trước ICC.” [8]
Thẩm quyền giải thích và áp dụng luật là của Toà Án. Do đó, về giải pháp này, nạn nhân nên nộp đơn khiếu tố với Công Tố Viên để ICC quyết định là hợp lý nhất.
Ls. Nguyễn Thành
Coordinator “Justice & Peace for Paracel & Spratly Islands of Vietnam”
Chú thích:
[1] Cựu HQ Tr. tá QLVNCH Vũ Hữu San, tác gỉa “Địa Lý Biển Đông với Hoàng Sa Trường Sa,” sau khi đọc hồ sơ Hà Nội nộp LHQ ngày 6 và 7/5/2009 đã nhận xét: “Hà Nội đã lùi bước khi vẽ hải-đồ nộp LHQ. Dân chúng VN đừng bao giờ nghe chúng nói, hãy nhìn những gì chúng làm. Nếu xem hải-đồ Hà Nội vẽ để nộp LHQ, chúng ta sẽ thấy: 3/4 biển Hoàng Sa nằm trong hải-phận Trung-quốc; VN chỉ còn 1 đảo độc nhất là Tri Tôn, trong số hơn 100 đảo của nhóm Hoàng Sa; 4/5 biển Trường Sa không còn nằm trong hải phận VN. VN chỉ còn đảo Trường Sa nổi và 2 đảo chìm, trong số trên 100 đảo nổi và chìm của nhóm Trường Sa.”
Vẫn theo chuyên gia về Biển Đông Vũ Hữu San: “Hà Nội đã công khai vẽ hải đồ và chính thức nộp LHQ. Từ nay, VN cãi gì ngược lại về hải phận cũng không được. Hà Nội tuyên bố sẽ tìm mọi cách để giải quyết vấn đề Biển Đông và thời gian sắp tới hai bên “cùng bàn bạc, đàm phán, phân định biên giới Biển.” Khi đó, Trung Quốc sẽ dùng hải đồ mà VN đã nộp LHQ để đàm phán thì số phận Hoàng Sa Trường Sa coi như xong!”
[2] "ad hoc" [La-tinh,“for this purpose”,“for this occasion”] được dùng để chỉ tính cách "không thường trực", "tạm thời", cho một "mục đích" hay một "trường hợp" nào đó khi lập một Tòa Án Quốc Tế.
[3] “A former head of State charged with abuse of human rights can be brought to trial almost anywhere.”
[4] “An almost universal clamor today that those who commit crimes against hunanity must be persued to the ends of the world, whenever and wherever they can be found, and brought to justice.”
[5] Ls Phạm Thanh Dân là người đã soạn thảo nhiều tài liệu và do Gs Lương Thị Nga, Chủ Tịch Hội Phụ Nữ VN tại Pháp, trình bầy nhiều lần trước diễn đàn LHQ, trong các khóa họp về nhân quyền ở Geneva vào 2 năm 1994 và 1995. Nghiên cứu các tài liệu của cố Ls Dân, người viết nhận thấy hầu hết những điều ông liệt kê trong Tuyên Cáo tố cáo Việt-Cộng đọc trước LHQ đều được ghi lại trong Điều 6 và 7 của Quy Chế Rome về các “tội ác diệt chủng” và “tội ác chống nhân loại.”
[6] Xin đừng nhầm lẫn ICC với ICJ [International Court of Justice], thường gọi là Toà Án Quốc Tế La Hague, do LHQ lập năm 1945, để phân xử tranh chấp giữa các nước hội viên LHQ. Quy Chế của Toà này quy định: Một bên tranh tụng có quyền “không thi hành” phán quyết của ICJ, dù chính nước này tự ý nhờ ICJ phân xử.
Vì thế, vai trò tài phán của ICJ chỉ là con số “0” và giới luật gia quốc tế cho rằng ICJ không phải là tòa án đúng với nghiã của nó mà chỉ là một "ủy ban trọng tài" trong đó hai bên tranh chấp có quyền không thi hành quyết định của trọng tài. Thế giới mất tin tưởng vào ICJ, nhất là từ khi xảy ra 2 vụ án sau đây, đều liên quan tới Mỹ:
-Vụ án 1: "U.S. v. Iran" (1980). Sau "cách mạng" 1979 ở Iran, bang giao Mỹ-Iran căng thẳng. Đầu 1980, Iran bắt nhân viên ngoại giao Mỹ ở Iran làm con tin. Mỹ kiện Iran trước ICJ [dù Mỹ không công nhận ICJ]. ICJ ra phán quyết buộc Iran thả con tin Mỹ, Iran từ chối không thi hành phán quyết của ICJ. Mỹ bó tay và sau đó phải tìm giải pháp bằng con đường ngoại giao thương thuyết.
-Vụ án 2: "Nicaragua v. U.S." (1984). Năm 1984, Nicaragua kiện Mỹ trước ICJ đòi bồi thường thiệt hại vì CIA [Mỹ] đã yểm trợ vũ khí, tiền bạc, kích động các cuộc nổi loạn và tổ chức gài mìn ở các hải cảng của Nicaragua. ICJ ra phán quyết chấp thuận yêu cầu của Nicaragua và Mỹ không thi hành trước sự chỉ trích dữ dội của nhiều nước trên thế giới].
[7] Theo Justice Sans Frontières, 6 nước chống ICC là Trung Cộng, Ấn, Pakistan, Indonesia, Iraq và Việt Nam; 21 nước không có ý kiến và 12 nước không bỏ phiếu. Trung Cộng sợ sẽ bị kiện vì vấn đề Tây Tạng. Ấn Độ và Pakistan chống vì không thành công khi đòi ghi vào Quy Chế Rome “có vũ khí nguyên tử” là “tội ác nghiêm trọng.” Indonesia có vấn đề Đông Timor, Iraq có vấn đề người Kurk và Việt-Cộng thì lu bù vấn đề. Mỹ lúc đầu chống, sau nghe khuyến cáo của cựu TT J. Carter đã ký Quy Chế Rome vào cuối nhiệm kỳ của TT Clinton.
Theo Hiến Pháp Mỹ, các hiệp ước quan trọng do Tổng Thống [hay đại diện] ký với nước ngoài phải được Thượng Viện chấp thuận [với tỷ lệ 2/3] mới có giá trị. Đầu năm 2001, hành pháp Bush tuyên bố: "Nó (Quy Chế Rome) sẽ không bao giờ được đưa ra trước Thượng Viện để phê chuẩn" và phía lập pháp thì tìm mọi cách để ngăn chặn việc thiết lập ICC với lý do "bảo vệ quân nhân Mỹ gìn giữ hoà bình có mặt khắp thế giới.”
Hạ Viện [Cộng Hoà] Mỹ còn thông qua luật “American Service Members' Protection Act” nhằm ngăn chặn việc Mỹ tham dự vào hoạt động của ICC, cản trở các nước phê chuẩn Quy Chế Rome và ủy quyền cho hành pháp được xử dụng các biện pháp cần thiết để can thiệp cho công dân Mỹ hay đồng minh bị giam giữ bởi ICC.
Thật ra, lý do "bênh vực các quân nhân Mỹ" hoàn toàn không có cơ sở. Vì Quy Chế Rome minh định rõ ràng ICC sẽ "không nhận xét xử khi Toà Án Quốc Gia liên hệ đang điều tra hoặc truy tố, trừ khi Toà Án Quốc Gia liên hệ không chịu điều tra hay truy tố các tội ác hay truy tố nhưng trừng phạt lấy lệ."
[8] “Bush appears to be removing the signature of the US from the treaty creating it. Even so, no country is deemed to be outside the court's jurisdiction. In theory, any American, from a high-ranking official like the Secretary of Defense or State to a soldier in the field, could be accused of a crime.” [War Crimes Tribunal Established, Barbara Crossette [NY Times], San Jose Mercury News, April 12, 2002]
Tài Liệu Tham Khảo:
-Rome Statute of the International Criminal Court [ICC], United Nations, Original: English and French.
-Ratify or Reject: Examining the US' Opposition to the ICC, Matthew A. Barett, 2000.
-International Human Rights law challenges to the new ICC, Yale Journal of International Law, 2001.
-The American Political Dictionary, Plano and Greenberg, Ninth and Tenth Edition.
-Vụ án Pinochet làm rung chuyển luật pháp quốc tế, Nguyễn Văn Thành, VN nhật báo San Jose, 5/8/2000.
Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011
by LTSA
Kính thưa quý vị,
Trong suốt bao nhiêu năm qua, sau khi nghe nhiều diễn giả từ năm châu thuyết trình về chính trị, văn hóa Việt Nam, nếu được phép chọn một nhân vật để đại biểu cho tiếng nói của tiểu đệ, tiểu đệ xin chọn khoa học gia Dương Nguyệt Ánh. Nếu có cuộc bình chọn người đại diện cho thế hệ MỘT RƯỞI của người Việt hải ngoại, tiểu đệ xin bình chọn khoa học gia Dương Nguyệt Ánh.

Giản dị mà sâu sắc, bình dân mà trí thức, thành công mà khiêm nhường, những đặc tính, đức tính đó của chị Dương Nguyệt Ánh đã khiến chị trở nên một người hiếm có. Nhưng những đức tính ấy vẫn chưa đủ để xứng đáng đại diện cho cả thế hệ MỘT RƯỞI, trong thâm tâm đệ. Người thành công, trí thức, sâu sắc trong cộng đồng VN cũng có, song thường mang tinh thần “cư an tư… gia”, bỏ ngoài tai trách nhiệm chính trị của người Việt Nam tị nạn, có người thậm chí còn theo ăn bả vinh hoa của VC ban phát. Những vị ấy làm sao xứng để đại diện cho thế hệ của tiểu đệ. Nhưng chị Dương Nguyệt Ánh là người xứng đáng.
Chị Ánh nói “chúng ta là người Mỹ gốc Việt Nam, người Úc gốc Việt, người Đức, người Pháp gốc Việt, vân vân,” nhưng gốc Việt chưa phải là điểm chung duy nhất. Điểm tương đồng mà chúng ta có là “không chấp nhận chế độ CS VN hiện nay”, nên với chị, chúng ta là nguời Mỹ, người Úc gốc Việt Nam Tự Do, người Đức, người Pháp vân vân, gốc Việt Nam Tự Do. Người Việt hải ngoại thành công mà không sử dụng sự thông minh, sức ảnh hưởng, khả năng của mình vào việc truyền bá tư tưởng tự do dân chủ cho Việt Nam, thì đẹp như những con đom đóm. Còn chị Dương Nguyệt Ánh, đẹp như một ánh trăng, sáng cả bầu trời, bởi vì chị mang và tỏa tinh thần trách nhiệm của một người Việt tị nạn.
Nhiều diễn giả, chính khách rất có tinh thần, càng có khả năng hùng biện, nhưng hầu như không có nhân vật nào nói bằng ngôn ngữ của tuổi trẻ, đánh động tâm tình, nhu cầu của giới trẻ. Mà, chính thế hệ một rưỡi, rồi thế hệ thứ hai, mới là những người cần tiếp thu những tư tưởng chính trị này. Thế hệ thứ nhất, bậc cha anh, đều hiểu rõ chính nghĩa của chúng ta, sự gian ngoa của VC. Chính tuổi trẻ, những người chưa hiểu CS, không biết tư thế, trách nhiệm của người Việt tị nạn, mới cần biết sự thật lịch sử để hướng cho bước đi tương lai. Và chị Ánh là người mang thông điệp đến cho các bạn trẻ hữu hiệu nhất. Chị là cánh chim báo tin hữu ích nhất.
Trước lời kêu gọi về giúp đồng bào, đất nước của VC, trước chủ trương “hốt mương đào giếng” ở VN của một số người, chắc chắn nhiều người, và đặc biệt là giới trẻ sẽ phân vân. Trước câu hỏi có nên hợp tác với chính quyền CSVN để xây dựng đất nước hay không, chị Ánh có câu trả lời thật gọn. Một chữ một. Sắc như dao cau. Quả quyết như đinh đóng cột. Và đơn giản như 2 với 2 là 4. Chị là ánh trăng soi đường trong sáng nhất cho giới trẻ.
Trong các cuộc nói chuyện của các chính khách, diễn giả, chưa bao giờ tiểu đệ thấy có nhiều bạn trẻ tham gia cuộc thảo luận, hăng say và tích cực như lần chị Dương Nguyệt Ánh nói chuyện ở Sydney.
Chị Ánh nói với người lớn tuổi những điều người lớn tuổi muốn nghe, chị nói với người trẻ tuổi những điều họ muốn biết. Bài nói chuyện của chị Ánh, đặc biệt là phần trả lời các câu hỏi cho bạn trẻ là cẩm nang quý báu nhất mà tiểu đệ được biết. Chị nói tiếng Việt thật hay, tiếng Anh thật giỏi. Nói đến chống VC, lời của chị mạnh bằng, hay hơn những quả bom mà chị sáng chế. Nó nổ từ trong lòng người nổ ra.
Tất cả những điểm son trên đã khiến tiểu đệ hãnh diện bình chọn chị Dương Nguyệt Ánh làm đại diện cho thế hệ một rưởi của người Việt Nam Tự Do ở hải ngoai, nếu tiểu đệ có cái dịp này. Nhưng như một “bonus”, điều làm tiểu đệ hãnh diện hơn chút xíu nữa, là chị Dương Nguyệt Ánh không những đẹp tâm tính, đẹp tinh thần, mà còn đẹp cả ngoại diện. Không có chỗ chê.

Xin quý vị trưởng bối giới thiệu cho con em xem video của chị Dương Nguyệt Ánh trên Youtube mà tiểu đệ sẽ cố gắng upload lên trong nay mai.
Nguyễn văn Hoàng
[Lời giới thiệu của Nguyễn văn Hoàng, email]
Nguồn: Việt Thức
Trong suốt bao nhiêu năm qua, sau khi nghe nhiều diễn giả từ năm châu thuyết trình về chính trị, văn hóa Việt Nam, nếu được phép chọn một nhân vật để đại biểu cho tiếng nói của tiểu đệ, tiểu đệ xin chọn khoa học gia Dương Nguyệt Ánh. Nếu có cuộc bình chọn người đại diện cho thế hệ MỘT RƯỞI của người Việt hải ngoại, tiểu đệ xin bình chọn khoa học gia Dương Nguyệt Ánh.

Giản dị mà sâu sắc, bình dân mà trí thức, thành công mà khiêm nhường, những đặc tính, đức tính đó của chị Dương Nguyệt Ánh đã khiến chị trở nên một người hiếm có. Nhưng những đức tính ấy vẫn chưa đủ để xứng đáng đại diện cho cả thế hệ MỘT RƯỞI, trong thâm tâm đệ. Người thành công, trí thức, sâu sắc trong cộng đồng VN cũng có, song thường mang tinh thần “cư an tư… gia”, bỏ ngoài tai trách nhiệm chính trị của người Việt Nam tị nạn, có người thậm chí còn theo ăn bả vinh hoa của VC ban phát. Những vị ấy làm sao xứng để đại diện cho thế hệ của tiểu đệ. Nhưng chị Dương Nguyệt Ánh là người xứng đáng.
Chị Ánh nói “chúng ta là người Mỹ gốc Việt Nam, người Úc gốc Việt, người Đức, người Pháp gốc Việt, vân vân,” nhưng gốc Việt chưa phải là điểm chung duy nhất. Điểm tương đồng mà chúng ta có là “không chấp nhận chế độ CS VN hiện nay”, nên với chị, chúng ta là nguời Mỹ, người Úc gốc Việt Nam Tự Do, người Đức, người Pháp vân vân, gốc Việt Nam Tự Do. Người Việt hải ngoại thành công mà không sử dụng sự thông minh, sức ảnh hưởng, khả năng của mình vào việc truyền bá tư tưởng tự do dân chủ cho Việt Nam, thì đẹp như những con đom đóm. Còn chị Dương Nguyệt Ánh, đẹp như một ánh trăng, sáng cả bầu trời, bởi vì chị mang và tỏa tinh thần trách nhiệm của một người Việt tị nạn.
Nhiều diễn giả, chính khách rất có tinh thần, càng có khả năng hùng biện, nhưng hầu như không có nhân vật nào nói bằng ngôn ngữ của tuổi trẻ, đánh động tâm tình, nhu cầu của giới trẻ. Mà, chính thế hệ một rưỡi, rồi thế hệ thứ hai, mới là những người cần tiếp thu những tư tưởng chính trị này. Thế hệ thứ nhất, bậc cha anh, đều hiểu rõ chính nghĩa của chúng ta, sự gian ngoa của VC. Chính tuổi trẻ, những người chưa hiểu CS, không biết tư thế, trách nhiệm của người Việt tị nạn, mới cần biết sự thật lịch sử để hướng cho bước đi tương lai. Và chị Ánh là người mang thông điệp đến cho các bạn trẻ hữu hiệu nhất. Chị là cánh chim báo tin hữu ích nhất.
Trước lời kêu gọi về giúp đồng bào, đất nước của VC, trước chủ trương “hốt mương đào giếng” ở VN của một số người, chắc chắn nhiều người, và đặc biệt là giới trẻ sẽ phân vân. Trước câu hỏi có nên hợp tác với chính quyền CSVN để xây dựng đất nước hay không, chị Ánh có câu trả lời thật gọn. Một chữ một. Sắc như dao cau. Quả quyết như đinh đóng cột. Và đơn giản như 2 với 2 là 4. Chị là ánh trăng soi đường trong sáng nhất cho giới trẻ.
Trong các cuộc nói chuyện của các chính khách, diễn giả, chưa bao giờ tiểu đệ thấy có nhiều bạn trẻ tham gia cuộc thảo luận, hăng say và tích cực như lần chị Dương Nguyệt Ánh nói chuyện ở Sydney.
Chị Ánh nói với người lớn tuổi những điều người lớn tuổi muốn nghe, chị nói với người trẻ tuổi những điều họ muốn biết. Bài nói chuyện của chị Ánh, đặc biệt là phần trả lời các câu hỏi cho bạn trẻ là cẩm nang quý báu nhất mà tiểu đệ được biết. Chị nói tiếng Việt thật hay, tiếng Anh thật giỏi. Nói đến chống VC, lời của chị mạnh bằng, hay hơn những quả bom mà chị sáng chế. Nó nổ từ trong lòng người nổ ra.
Tất cả những điểm son trên đã khiến tiểu đệ hãnh diện bình chọn chị Dương Nguyệt Ánh làm đại diện cho thế hệ một rưởi của người Việt Nam Tự Do ở hải ngoai, nếu tiểu đệ có cái dịp này. Nhưng như một “bonus”, điều làm tiểu đệ hãnh diện hơn chút xíu nữa, là chị Dương Nguyệt Ánh không những đẹp tâm tính, đẹp tinh thần, mà còn đẹp cả ngoại diện. Không có chỗ chê.

Xin quý vị trưởng bối giới thiệu cho con em xem video của chị Dương Nguyệt Ánh trên Youtube mà tiểu đệ sẽ cố gắng upload lên trong nay mai.
Nguyễn văn Hoàng
[Lời giới thiệu của Nguyễn văn Hoàng, email]
Nguồn: Việt Thức
Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011
by LTSA
SÀI GÒN (NV) - Một vụ án đòi lại tài sản sau khi ly dị giữa một Việt kiều Mỹ và một “siêu người mẫu” trị giá khoảng 14.4 triệu đô la đang gây xôn xao dư luận tại Sài Gòn.
Nguyên đơn trong vụ này là một Việt kiều Mỹ, ông Nguyễn Ðức An, 51 tuổi, kiện người vợ cũ là Phạm Thị Ngọc Thúy, tức “siêu người mẫu” Ngọc Thúy, 31 tuổi, nhỏ hơn ông An 20 tuổi, ngụ tại phường Bến Nghé, quận 1, Sài Gòn.
Một nguồn tin của Người Việt cho hay, ông Nguyễn Ðức An là người Mỹ gốc Việt ở miền Nam California và từng tổ chức đám cưới với “siêu người mẫu” Ngọc Thúy tại cả hai nơi là Sài Gòn và Quận Cam.

Theo báo Tiền Phong, ông Nguyễn Ðức An hiện có nhà ở phường Bến Nghé, quận 1, đã đâm đơn kiện bà Ngọc Thúy ra tòa án thành phố Sài Gòn vào ngày 5 tháng 10, 2011 với lý do tranh chấp quyền sở hữu nhà cửa, đất đai, xe cộ... hiện đang do bà Thúy đứng tên.
Theo đơn kiện, ông An và “siêu người mẫu” Ngọc Thúy kết hôn vào năm 2006. Liên tiếp hai năm sau đó, ông Việt kiều đã bỏ tiền ra mua nhiều biệt thự, đất đai tại Sài Gòn, Phan Thiết, Vũng Tàu... để cho bà Thúy đứng tên giùm.
Số tài sản này theo đơn kiện gồm 10 biệt thự và nhà ở quận 1, Bình Thạnh và 13 lô đất ở Phan Thiết, Vũng Tàu; 4 chiếc Mercedes và 31% cổ phần cũng như cổ phiếu, tiền gửi ngân hàng... với tổng trị giá lên tới 14.4 triệu đô la.
Ðáng nói là trong tổng số tài sản nêu trên có hai khoản vay lên tới trên 3.7 triệu đô la.

Nguyên đơn, ông An, cay đắng tâm sự với báo Tiền Phong: “Tôi đã yêu cầu cô Ngọc Thúy rất nhiều lần xin cô trả lại tài sản mà cô đứng tên cho tôi theo phán quyết của tòa án Mỹ. Cô không chịu trả mà ngược lại đang cố tẩu tán bằng cách bán lấy tiền, hoặc chuyển quyền sở hữu cho người nhà của cô.”
Trước đó, ông An cũng khởi kiện cô vợ cũ “siêu người mẫu” tại Tòa án quận 1 và tòa này đã chuyển đến Tòa án thành phố Sài Gòn để thụ lý và phân xử đúng thẩm quyền.
Theo “lệ thường,” những vụ kiện tranh chấp tài sản tại Việt Nam kéo dài rất lâu. Kể cả khi đã có phán quyết của tòa án thì việc chấp hành án cũng chậm chạp, không biết chừng nào mới xong. (PL)

Nguyên đơn trong vụ này là một Việt kiều Mỹ, ông Nguyễn Ðức An, 51 tuổi, kiện người vợ cũ là Phạm Thị Ngọc Thúy, tức “siêu người mẫu” Ngọc Thúy, 31 tuổi, nhỏ hơn ông An 20 tuổi, ngụ tại phường Bến Nghé, quận 1, Sài Gòn.
Một nguồn tin của Người Việt cho hay, ông Nguyễn Ðức An là người Mỹ gốc Việt ở miền Nam California và từng tổ chức đám cưới với “siêu người mẫu” Ngọc Thúy tại cả hai nơi là Sài Gòn và Quận Cam.

Theo báo Tiền Phong, ông Nguyễn Ðức An hiện có nhà ở phường Bến Nghé, quận 1, đã đâm đơn kiện bà Ngọc Thúy ra tòa án thành phố Sài Gòn vào ngày 5 tháng 10, 2011 với lý do tranh chấp quyền sở hữu nhà cửa, đất đai, xe cộ... hiện đang do bà Thúy đứng tên.
Theo đơn kiện, ông An và “siêu người mẫu” Ngọc Thúy kết hôn vào năm 2006. Liên tiếp hai năm sau đó, ông Việt kiều đã bỏ tiền ra mua nhiều biệt thự, đất đai tại Sài Gòn, Phan Thiết, Vũng Tàu... để cho bà Thúy đứng tên giùm.
Số tài sản này theo đơn kiện gồm 10 biệt thự và nhà ở quận 1, Bình Thạnh và 13 lô đất ở Phan Thiết, Vũng Tàu; 4 chiếc Mercedes và 31% cổ phần cũng như cổ phiếu, tiền gửi ngân hàng... với tổng trị giá lên tới 14.4 triệu đô la.
Ðáng nói là trong tổng số tài sản nêu trên có hai khoản vay lên tới trên 3.7 triệu đô la.

Nguyên đơn, ông An, cay đắng tâm sự với báo Tiền Phong: “Tôi đã yêu cầu cô Ngọc Thúy rất nhiều lần xin cô trả lại tài sản mà cô đứng tên cho tôi theo phán quyết của tòa án Mỹ. Cô không chịu trả mà ngược lại đang cố tẩu tán bằng cách bán lấy tiền, hoặc chuyển quyền sở hữu cho người nhà của cô.”
Trước đó, ông An cũng khởi kiện cô vợ cũ “siêu người mẫu” tại Tòa án quận 1 và tòa này đã chuyển đến Tòa án thành phố Sài Gòn để thụ lý và phân xử đúng thẩm quyền.
Theo “lệ thường,” những vụ kiện tranh chấp tài sản tại Việt Nam kéo dài rất lâu. Kể cả khi đã có phán quyết của tòa án thì việc chấp hành án cũng chậm chạp, không biết chừng nào mới xong. (PL)
Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011
by LTSA
Bài báo dưới đây nói lên điều gì khác ngoài việc khẳng định Việt Nam là một dân tộc thiểu số của "gấu mẹ vĩ đại" Trung cộng ? (nhìn hình số 2 với cô gái mặc áo dài VN) :

===========
Khai mạc Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc lần thứ 9
2011-09-11 16:58:55 CRI
Theo tin Đài chúng tôi: Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc lần thứ 9 tối 10/9 đã khai mạc tại thành phố Quý Dương miền Tây Nam Trung Quốc.
Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc 4 năm tổ chức một lần, với đặc sắc là nêu bật tính dân tộc, tính rộng khắp và tính nghiệp dư, đóng góp tích cực cho tìm hiểu và chỉnh lý hình thức thể thao truyền thống dân gian của các dân tộc thiểu số Trung Quốc, tôn vinh văn hóa thể thao dân tộc, phát triển sự nghiệp thể thao dân tộc cũng như tăng cường thể chất của nhân dân các dân tộc và thúc đẩy đoàn kết dân tộc.
CRI

Trong ảnh, cô gái thứ 2 từ trái qua, mặc áo dài khăn đóng của VN. Vậy TC đã coi người Việt là dân tộc thiểu số của mẫu quốc TC rồi.
Trong đại hội Thể Thao Truyền Thống Dân Tộc Thiểu Số Trung Quốc lần thứ IX khai diễn tại bên Tầu,bên cạnh các cô gái đại diện từng sắc dân Trung Quốc như Nội mông,tây Tạng..có cô gái VIỆT NAM áo dài khăn đống đàng hoàng, đứng chụp cùng hàng ngang với đám chư hầu dân tộc thiểu số. Các Đỉnh cao trí tuệ loài người ở VNCS nghĩ sao mà tự cho là Thiểu số Trung Quốc vậy.
Hay là bắt buộc phải sang tham dự với tính cách dân tộc thiểu số trung quốc, xin mở SHOW IMAGES để xem hình mầu rất rõ ràng.không chối cãi vào đâu được,
thăng cao nguyễn,19/9/11

===========
Khai mạc Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc lần thứ 9
2011-09-11 16:58:55 CRI
Theo tin Đài chúng tôi: Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc lần thứ 9 tối 10/9 đã khai mạc tại thành phố Quý Dương miền Tây Nam Trung Quốc.
Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc 4 năm tổ chức một lần, với đặc sắc là nêu bật tính dân tộc, tính rộng khắp và tính nghiệp dư, đóng góp tích cực cho tìm hiểu và chỉnh lý hình thức thể thao truyền thống dân gian của các dân tộc thiểu số Trung Quốc, tôn vinh văn hóa thể thao dân tộc, phát triển sự nghiệp thể thao dân tộc cũng như tăng cường thể chất của nhân dân các dân tộc và thúc đẩy đoàn kết dân tộc.
CRI

Trong ảnh, cô gái thứ 2 từ trái qua, mặc áo dài khăn đóng của VN. Vậy TC đã coi người Việt là dân tộc thiểu số của mẫu quốc TC rồi.
Trong đại hội Thể Thao Truyền Thống Dân Tộc Thiểu Số Trung Quốc lần thứ IX khai diễn tại bên Tầu,bên cạnh các cô gái đại diện từng sắc dân Trung Quốc như Nội mông,tây Tạng..có cô gái VIỆT NAM áo dài khăn đống đàng hoàng, đứng chụp cùng hàng ngang với đám chư hầu dân tộc thiểu số. Các Đỉnh cao trí tuệ loài người ở VNCS nghĩ sao mà tự cho là Thiểu số Trung Quốc vậy.
Hay là bắt buộc phải sang tham dự với tính cách dân tộc thiểu số trung quốc, xin mở SHOW IMAGES để xem hình mầu rất rõ ràng.không chối cãi vào đâu được,
thăng cao nguyễn,19/9/11
Gởi Bài Viết
Thông Báo
Mời ghé thăm
Bài Cũ
-
▼
2013
(1888)
- ► 10/27 - 11/03 (76)
- ► 10/20 - 10/27 (238)
- ► 10/13 - 10/20 (104)
- ► 10/06 - 10/13 (1)
- ► 09/29 - 10/06 (1)
- ► 09/22 - 09/29 (14)
- ► 09/15 - 09/22 (27)
- ► 09/08 - 09/15 (61)
- ► 09/01 - 09/08 (30)
- ► 08/25 - 09/01 (69)
- ► 08/18 - 08/25 (50)
- ► 08/11 - 08/18 (50)
- ► 08/04 - 08/11 (66)
- ► 07/28 - 08/04 (137)
- ► 07/21 - 07/28 (53)
- ► 07/14 - 07/21 (61)
- ► 07/07 - 07/14 (86)
- ► 06/30 - 07/07 (90)
- ► 06/23 - 06/30 (91)
- ► 06/16 - 06/23 (58)
- ► 06/09 - 06/16 (69)
- ► 06/02 - 06/09 (36)
- ► 05/26 - 06/02 (60)
- ► 05/19 - 05/26 (93)
- ► 05/12 - 05/19 (63)
- ► 05/05 - 05/12 (38)
- ► 04/28 - 05/05 (7)
- ► 04/21 - 04/28 (13)
- ► 04/14 - 04/21 (17)
- ► 04/07 - 04/14 (7)
- ► 03/31 - 04/07 (7)
- ► 03/24 - 03/31 (13)
- ► 03/17 - 03/24 (10)
- ► 03/10 - 03/17 (13)
- ► 03/03 - 03/10 (17)
- ► 02/24 - 03/03 (8)
- ► 02/17 - 02/24 (8)
- ► 02/10 - 02/17 (1)
- ► 02/03 - 02/10 (9)
- ► 01/27 - 02/03 (4)
- ► 01/20 - 01/27 (13)
- ► 01/13 - 01/20 (7)
- ► 01/06 - 01/13 (11)
-
►
2012
(1373)
- ► 12/30 - 01/06 (7)
- ► 12/23 - 12/30 (5)
- ► 12/16 - 12/23 (19)
- ► 12/09 - 12/16 (15)
- ► 12/02 - 12/09 (15)
- ► 11/25 - 12/02 (31)
- ► 11/18 - 11/25 (16)
- ► 11/11 - 11/18 (17)
- ► 11/04 - 11/11 (15)
- ► 10/28 - 11/04 (33)
- ► 10/21 - 10/28 (47)
- ► 10/14 - 10/21 (80)
- ► 10/07 - 10/14 (65)
- ► 09/30 - 10/07 (80)
- ► 09/23 - 09/30 (119)
- ► 09/16 - 09/23 (151)
- ► 09/09 - 09/16 (163)
- ► 09/02 - 09/09 (48)
- ► 08/26 - 09/02 (205)
- ► 08/19 - 08/26 (12)
- ► 08/12 - 08/19 (8)
- ► 08/05 - 08/12 (9)
- ► 07/29 - 08/05 (6)
- ► 07/22 - 07/29 (4)
- ► 07/15 - 07/22 (7)
- ► 07/08 - 07/15 (9)
- ► 07/01 - 07/08 (8)
- ► 06/24 - 07/01 (1)
- ► 06/17 - 06/24 (15)
- ► 06/10 - 06/17 (15)
- ► 06/03 - 06/10 (5)
- ► 05/27 - 06/03 (29)
- ► 05/20 - 05/27 (8)
- ► 05/13 - 05/20 (6)
- ► 05/06 - 05/13 (3)
- ► 04/29 - 05/06 (16)
- ► 04/22 - 04/29 (5)
- ► 04/15 - 04/22 (8)
- ► 04/08 - 04/15 (4)
- ► 04/01 - 04/08 (4)
- ► 03/18 - 03/25 (8)
- ► 03/11 - 03/18 (5)
- ► 03/04 - 03/11 (4)
- ► 02/26 - 03/04 (6)
- ► 02/19 - 02/26 (22)
- ► 02/12 - 02/19 (3)
- ► 01/08 - 01/15 (11)
- ► 01/01 - 01/08 (1)
-
►
2011
(293)
- ► 12/25 - 01/01 (4)
- ► 12/18 - 12/25 (5)
- ► 12/11 - 12/18 (5)
- ► 12/04 - 12/11 (7)
- ► 11/27 - 12/04 (4)
- ► 11/20 - 11/27 (3)
- ► 11/13 - 11/20 (4)
- ► 11/06 - 11/13 (6)
- ► 10/30 - 11/06 (1)
- ► 10/23 - 10/30 (2)
- ► 10/16 - 10/23 (3)
- ► 10/02 - 10/09 (1)
- ► 09/18 - 09/25 (1)
- ► 09/11 - 09/18 (3)
- ► 09/04 - 09/11 (3)
- ► 08/28 - 09/04 (4)
- ► 08/21 - 08/28 (3)
- ► 08/14 - 08/21 (1)
- ► 08/07 - 08/14 (4)
- ► 07/17 - 07/24 (8)
- ► 07/10 - 07/17 (10)
- ► 07/03 - 07/10 (11)
- ► 06/26 - 07/03 (7)
- ► 06/19 - 06/26 (7)
- ► 06/12 - 06/19 (14)
- ► 06/05 - 06/12 (6)
- ► 05/29 - 06/05 (17)
- ► 05/22 - 05/29 (9)
- ► 05/15 - 05/22 (20)
- ► 05/08 - 05/15 (24)
- ► 05/01 - 05/08 (11)
- ► 04/24 - 05/01 (15)
- ► 04/17 - 04/24 (4)
- ► 04/10 - 04/17 (8)
- ► 04/03 - 04/10 (4)
- ► 03/27 - 04/03 (4)
- ► 03/20 - 03/27 (2)
- ► 03/13 - 03/20 (2)
- ► 02/27 - 03/06 (3)
- ► 02/20 - 02/27 (3)
- ► 02/13 - 02/20 (6)
- ► 02/06 - 02/13 (6)
- ► 01/30 - 02/06 (5)
- ► 01/23 - 01/30 (15)
- ► 01/16 - 01/23 (3)
- ► 01/09 - 01/16 (5)
