Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011 by LTSA

Huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên, vừa xảy ra một cuộc biểu tình lớn nhiều ngàn người. Mục tiêu chính thức, theo thông tin từ các hội nhân quyền bản doanh ở Hoa Kỳ, là xin thêm quyền tự trị và xin tự do tôn giáo. Trong khi đó, các bản tin chính phủ VN nói rằng dân tộc Hmong bị xúi giục để đòi ly khai lập vương quốc Hmong, và vì bị mê hoặc với các lời tiên tri “về miền đất hứa” của Đạo Vàng Chứ (một phiên bản điạ phương của Đạo Tin Lành).
Bản tin từ thông tấn nhà nước Úc nói rằng người biểu tình tới 5,000 người, đã bắt nhiều cán bộ huyện Mường Nhé trong khi biểu tình; nhưng cơ quan bất vụ lợi Center for Public Policy Analysis (viết tắt CPCA, trụ sở ở Washington DC, Hoa Kỳ) nói rằng biểu tình này là ôn hòa, không bạo động.
CPCA nói, nhà nước VN đã đưa quân đội tới giải tán biểu tình, hạ sát 28 người, làm bị thương 33 người, với hàng trăm người mất tích (hoặc là đã trốn vào rừng, hoặc là đã bị bắt giam). Hiện nay, toàn vùng đã được niêm phong, cấm phóng viên quốc tế vào lấy tin. Trong khi đó, các bản tin quốc nội đều được lọc qua thông tấn nhà nước TTXVN.
Sự thật như thế nào? Có phải Mường Nhé đòi ly khai lập quốc? Có phải Trung Quốc muốn bẻ gãy từng chiếc đũa của đất nước Việt Nam?
Nguy hiểm cho Việt Nam là: Huyện này giáp giới với Lào và với Trung Quốc, lâu dài sẽ liên tục bị nhiều thế lực quốc tế vào dễ dàng, và vì vùng này quá nghèo nên dân cũng dễ bị mua chuộc, và vì dân thất học nhiều nên cũng dễ bị hứa hẹn mê hoặc. Có ai, hoặc chính phủ quốc tế nào, tính dàn dựng cho Mường Nhé ly khai lập quốc, kiểu như vùng Đông Timor đã tách ra khỏi Indonesia để lập quốc gia mới hồi năm 2002?
Hầu như các nhà hoạt động dân chủ tại Việt Nam đều giữ im lặng. Một phần, có lẽ vì không tìm được thông tin chính xác, phần vì sợ có một ai, hay một nhóm nào trong cuộc biểu tình Mường Nhé, thực sự là có liên hệ tới một âm mưu ly khai nào... như thế, chính nghĩa dân chủ hóa cho đất nước Việt Nam sẽ bị nghi ngờ.
Hoặc, có thể chỉ đơn giản hơn, bên cạnh yếu tố tôn giáo, chỉ là vì dân chúng Mường Nhé quá đói, và vì đất rừng bị phá sạch, thế là trở thành dân oan... nên phải biểu tình? Nghĩa là, cũng y hệt như dân oan ở Sài Gòn, Hà Nội, Bình Thuận... khi mất đất sống? Và cũng có thể là tổng hợp tất cả các lý do: tôn giáó (coi chừng mê tín Đón Lên Nước Trời…), đất sống (coi chừng lâm tặc, cán bộ chiếm đất…), quốc tế (cần coi chừng Trung Quốc…) xui giục?
Nhà giáo Đỗ Việt Khoa, người nổi tiếng vì các hoạt động chống tiêu cực, trên trang blog của ông ngày 4-5-2011, viết vài dòng mở đầu trước khi trích BBC:
“Có tin trên BBC về vụ việc này. Không thấy báo ta đề cập. Vụ việc liên quan đến việc bị lôi kéo theo “đạo Vàng Chứ” của người Hmong. Đọc kỹ thông tin thấy đó là đạo do Vàng Pao viết ra để lôi kéo người Hmong. Câu chuyện về phỉ Vàng Pao thì có từ rất lâu, sau 1975.
Năm 2007 có giáo viên ở Chua Ta-Mường Nhé lặn lội xuống tận Bộ GD ĐT kêu cứu. Sau đó gv này có xuống nhà tôi nói chuyện về tình hình trường trên đó, khẳng định sự tham nhũng của lãnh đạo trường và sự bao che của huyện. Sự việc đó khiến tôi nhớ đến cái tên Mường Nhé.”(hết trích)
Như thế, theo nhà giáo Đỗ Việt Khoa, lý do có thể thấy: tôn giáo, quốc tế xúi giục, cán bộ tham nhũng... Nhưng có đúng sự thật đơn giản như thế không?
Điều thấy rõ rằng, dân quá nghèo, vì đất sống bị tàn phá thê thảm. Baó Lao Động ngày 3-11-2009 trong bản tin “Choáng váng với rừng ở Mường Nhé” đã kể rằng, trích:
“Từ năm 2004 đến nay, chưa một ngày nào tôi thôi bị ám ảnh bởi chuyến đi bộ 15 ngày "ăn rừng, ngủ bản", ròng rã khám phá cộng đồng dân cư trong khu bảo tồn thiên nhiên lớn nhất Việt Nam ấy: Mường Nhé.
Cả nước biết đến khu bảo tồn có diện tích hơn 300.000ha đó. Khi có thiên tai, đói khát, bà con nơi này đã quen với hình ảnh những chiếc trực thăng cứu trợ đậu như chú đại bàng xám ngoài đầu bản, chứ chưa bao giờ biết đến cái bánh tròn của ôtô, xe máy hay xe đạp. Cái tình của bà con vùng phên giậu, vẻ đẹp tuyệt kỹ của những tàng cây cổ thụ, của thác cao, suối sâu đã làm tôi thổn thức nghĩ tới cái giá của sự hoang sơ...
Bây giờ, cuối năm 2009, trở lại Mường Nhé, tôi liên tục choáng váng vì thảm cảnh miền "rừng vàng" sắp biến mất, vì những con số không thể tưởng tượng nổi của nạn phá rừng, di dân tự do....
...Vì làm những cái việc tối thiểu, sơ giản đó quá muộn màng, nên hậu quả rừng bị tàn sát đến choáng váng kia không còn làm ai thấy ngạc nhiên nữa. Đến nay, diện tích chính thức được bảo vệ nghiêm ngặt của Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé chỉ còn có 45.000ha. Trừ một số diện tích bị cắt sang Mường Tè (do quá trình tách huyện), số còn lại: Cả trăm nghìn hécta rừng đã bị phá, nói đúng hơn, vì khu bảo tồn hơn ba trăm nghìn hécta kia bị rỗng ruột từ rất lâu, nay đang tiếp tục bị xẻ thịt trên diện rộng...”(hết trích)
Như thế, có nghĩa là cán bộ tham nhũng, móc nối lâm tặc, kết hợp với tình hình dân chúng đói nghèo, di dân tự do tràn ngập...
Bản tin Reuters hôm 6-5-2011 tập trung vào khía cạnh tôn giáo. Bản tin nhan đề “Rare rally tests Vietnam's religious tolerance” (Cuộc biểu tình hiếm hoi thăm dò sự bao dung tôn giaó của chính phủ VN).
Bản tin nói, quân đội tiến vào giải tán cuộc biểu tình của 7,000 người. Có ít nhất một cán bộ nhà nước bị người biểu tình bắt giữ trong khi thương thuyết.
Bản tin Reuters ghi lời một linh mục Công Giáo gần khu vực này, dẫn lời giáo dân nói như trên.
Nhưng Daniel Mont, chuyên gia kinh tế tại World Bank, nói có lẽ vì dân chúng quá nghèo khổ, và dân vùng này không hội nhập nhiều với xã hội VN, và không có nhiều người nói tiếng Việt thông thạo.
Carlyle Thayer, chuyên gia về VN tại đại học Úc Châu University of New South Wales, nói vùng này quá xa và không gây nguy hiểm gì cho chế độ.
Reuters nói, linh mục Phạm Thanh Bình, một lãnh tụ Công Giáo ở thị trấn Sapa, nơi có liên lạc tới Mường Nhé, nói quân đội đã niêm phong toàn vùng, và cắt hết điện và viễn thông.
Linh mục nói, có một cán bộ bị người biểu tình bắt giữ.
Bách Khoa Tự Điển Wikipedia ghi về huyện này:
“Mường Nhé là một huyện miền núi, nằm trên ngã ba biên giới giữa Việt Nam với hai nước láng giềng là Trung Quốc và Lào. Phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam Trung Quốc. Phía Tây và Tây Nam giáp Lào. Phía Nam giáp huyện Mường Chà tỉnh Điện Biên. Phía Đông và Đông Bắc giáp huyện Mường Tè tỉnh Lai Châu. Điểm cực Tây của Việt Nam là A Pa Chải-Tá Miếu, chính là ngã ba biên giới, nằm tại xã Sín Thầu, có tọa độ địa lý kinh độ 102°8' Đông, vĩ độ 22°44' Bắc. Diện tích tự nhiên ở đây chủ yếu là rừng chiếm 55%.
Mường Nhé được thành lập theo Nghị định 08/2002/NĐ-CP ngày 14 tháng 1 năm 2002 trên cơ sở điều chỉnh địa giới hai huyện Mường Tè và Mường Lay (cũ) của tỉnh Lai Châu cũ.
Tại thời điểm tháng 4 năm 2009, huyện Mường Nhé có 249.950,43 ha diện tích tự nhiên và 49.835 nhân khẩu, có 16 đơn vị hành chính trực thuộc là các xã: Chà Cang, Pa Tần, Nà Hỳ, Nà Khoa, Nà Bủng, Chung Chải, Mường Nhé (trụ sở huyện lỵ), Mường Toong, Quảng Lâm, Nậm Kè, Sín Thầu, Nậm Vì, Na Cô Sa, Pá Mỳ, Sen Thượng, Leng Su Sìn.
Vào đầu những năm 1980, rừng Mường Nhé giữ kỷ lục trên cả nước ta, với diện tích được khoanh đếm bảo vệ hơn 310.000ha. Cán bộ bảo tồn từng ước tính những đàn voi đi rinh rợp, đi nườm nượp khắp Mường Nhé, là khoảng 250 con; đàn bò tót khoảng 300 cá thể; nai, hoẵng, sơn dương, cầy cáo thì rất nhiều.
Thế nhưng, đến nay, kho báu thiên nhiên ở khu bảo tồn Mường Nhé và vùng lân cận đã và đang bị tàn sát đến khó tin.
Đến năm 2009, diện tích chính thức được bảo vệ nghiêm ngặt của Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé chỉ còn có 45.000ha. Trừ một số diện tích bị cắt sang Mường Tè (do quá trình tách huyện), số còn lại: Cả trăm nghìn hécta rừng đã bị phá, nói đúng hơn, vì khu bảo tồn hơn ba trăm nghìn hécta kia bị rỗng ruột từ rất lâu, nay đang tiếp tục bị xẻ thịt trên diện rộng...”(hết trích)
Có thực là không nguy hiểm như giáó sư Đại Học ở Úc Thayer nói?
Có phải Đông Timor ly khai thì sẽ không nguy hiểm gì cho Indonesia (hay phải chăng, Úc từng nói rằng Đông Timor sẽ không hại gì Indonesia...)? Có phảỉ Trường Sa và Hoàng Sa (giả sử) ly khai thì sẽ không nguy hiểm cho Việt Nam?
Nhưng nếu cho thêm quyền tự trị thì sao? Nếu không, hẳn là phải làm cho dân chúng vùng naỳ giàu hơn, trẻ em đi học vấn cao hơn, và hội nhập với xã hội VN rộng hơn, đồng thời các nhân quyền căn bản phải nới rộng...
Không có cách nào khác, để có một xã hội tốt đẹp hơn.


Trần Khải
by LTSA

HÀ NỘI 6-5 (TH) - Nhà cầm quyền Hà Nội gửi công hàm đến tổng thư ký LHQ phản đối cả Trung Quốc và Philippines về vấn đề chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Theo bản tin TTXVN hôm Thứ Sáu “Ngày 5 tháng 4 năm 2011, phái đoàn thường trực Philippines tại Liên Hợp Quốc gửi công hàm đến tổng thư ký Liên Hợp Quốc bác bỏ yêu sách ‘đường lưỡi bò’ của Trung Quốc. Ngày 14 tháng 4 năm 2011, phái đoàn thường trực Trung Quốc gửi công hàm đến tổng thư ký Liên Hợp Quốc nêu ý kiến về công hàm của phái đoàn Philippines.”

Bản tin TTXVN ngày 6 tháng 5 năm 2011 nói “Do hai công hàm nói trên đều đề cập đến vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa, nên ngày 3 tháng 5 năm 2011, phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên Hợp Quốc đã gửi công hàm số 77/HC-2011 đến tổng thư ký Liên Hợp Quốc một lần nữa khẳng định, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của lãnh thổ Việt Nam.”

Bản tin này lập lại những lời tuyên bố trước đây nói “Việt Nam có đầy đủ chứng cứ lịch sử và pháp lý khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo đó”.

Hàng năm, Việt Nam và Trung Quốc có các cuộc họp về vấn đền biên giới lãnh thổ, chủ quyền biển đảo nhưng nội dung các cuộc họp không hề tiết lộ cho quần chúng biết.

Từ giữa tháng 6 đến đầu tháng 8, Trung Quốc cấm đánh cá trên biển Ðông dù thời gian này là chính vụ của ngư dân Việt Nam đánh cá xa bờ.

Ngư dân Việt Nam đánh cá hay khai thác hải sản, rong biển gần quần đảo Hoàng Sa thường bị tàu tuần Trung Quốc đâm chìm hoặc kéo về đảo Phú Lâm đòi tiền chuộc.

Mới đây, một blogger tên Mai Thanh Hải tiết lộ nhiều tàu đánh cá Trung Quốc vẫn xâm nhập hải phận Việt Nam đánh trộm hải sản mà biên phòng CSVN chỉ đuổi đi chứ không dám bắt giữ hay phạt. Không những vậy, tin tức còn bị các báo ỉm đi chứ không đăng tải.
by LTSA

THỦ DẦU MỘT 6-5 (Bee) - Xác một phụ nữ bị mất đầu, mất cả cánh tay trôi trên sông ngang qua thành phố Thủ Dầu Một mà người ta nghi đây có thể là một vụ án mạng giết người phi tang bằng cách ném xuống sông.


Theo bản tin của Bee.net ngày Thứ Sáu, buổi sáng ngày 6 tháng 5, khi người dân đang đi đò ngang qua sông Bạch Ðằng, phường Phú Cường, thị xã Thủ Dầu Một thì “phát hiện mùi hôi nồng nặc bốc ra từ đám lục bình. Dõi mắt theo, mọi người kinh hoàng khi thấy thi thể của một phụ nữ không đầu trong thời kỳ phân hủy đang trôi.”


Nguồn tin cho hay đến trưa cùng ngày, khi thủy triều có dấu hiệu rút, một số nhân viên bảo vệ công trình sửa chữa nhà hàng nổi Bình Dương phát hiện thi thể người xấu số đang trôi ngược về hướng Sài Gòn nên vội báo cho cơ quan chức năng.


Nguồn tin nói lực lượng chức năng phường Phú Cường sử dụng một chiếc đò ngang tiến hành tìm kiếm, trục vớt xác chết. Sau một khoảng thời gian ngắn, họ đã “tìm thấy thi thể một người phụ nữ trong tình trạng không mặc quần áo, không có đầu và cánh tay trái. Riêng cánh tay phải và chân trái của nạn nhân có nhiều dấu hiệu bị cắt nhưng không đứt hết.”


Bee.net thuật theo nhận định ban đầu của cơ quan chức năng thì “có khả năng đây là vụ giết người rồi hung thủ ném xác xuống sông nhằm phi tang”. Nguồn tin nói cơ quan chức năng đã tổ chức khám nghiệm tử thi để phục vụ công tác điều tra.
by TDTH

(Đọc để biết thêm cái ác và thâm độc của Việt cộng !)





Nhà tôi cả thảy năm anh chị em, không tính người chị lớn đi làm xa, trừ luôn đứa em út nhỏ dại, còn lại ba anh em, ngày xưa mỗi lần rời nhà, cha mẹ tôi thường dặn rằng: Đứa nào đi học buổi chiều, phải gần gũi, giúp đỡ ông nội buổi sáng và ngược lại, lúc thư thả có thể đi chơi, nhưng không được đi xa, để ông bà nội kêu một tiếng là phải nghe. Đặc biệt khi nhà có khách, không được bước qua khỏi cái đà cửa kia. Lời dặn dò kèm theo năm mươi, năm mươi. Nghĩa là có thưởng, có phạt. Sở dĩ cha mẹ tôi phải lo lắng vì vào lúc tuổi ngoài tứ tuần, ông tôi bị mù và nhà hay có khách.

Khách đến nhà thuở ấy, thường mấy ông sư trên chùa, thầy thuốc bắc, thầy đồ, vài thầy tôi còn nhớ: Thầy Thích Như Vạn, trụ trì chùa Long Tuyền, Hội An và thầy phó giám đốc trường trung học tư thục Bồ Đề, Hội An, thỉnh thoảng các Sư Cô, chùa Sư Nữ, thuốc bắc: Thầy Chánh Tôn, thầy Long, thầy Cửu Khải, còn lại thầy Đồ nhiều hơn. Những người học chữ Nho, gọi chung thầy Đồ, thật ra nhiều cụ trong số này chưa từng đi dạy.

Không nói, hẳn quý vị cũng biết, mấy ông cụ này gặp nhau đàm đạo những gì, không Phật pháp, cũng Trang, Lão, Khổng Mạnh. Tôi thằng bé lên mười, nghe ví như vịt nghe sấm, trong lòng thật sư reo vui khi hai viên bi thủy tinh đụng nhau kêu cái “cắt”, nhưng vì “nhiệm vụ” bấm bụng đứng hầu. Công việc thằng bé ngày đó là châm nước trà, có khi cầm cục mực xạ ra hiên ngồi mài, để các cụ viết liễn, hoặc chạy qua bên quán bà Thông mua xấp giấy quyến, quấn thuốc rê.

Xen kẽ chuyện Phật, Khổng Mạnh, đôi hồi các cụ kể chuyện quê nhà thời gian 1945 – 1954, trong đó có chuyện Cao Đài giết người, tôi nhớ mãi, nhớ hoài. Tưởng như chết đi sống lại, tôi vẫn không quên từng chi tiết, nhớ luôn cái cảm xúc của một đứa bé lên mười, khi nghe người lớn kể chuyện.
1945 – 1954 không riêng Quảng Nam, miền trung mà cả nước bị Cộng Sản chiếm vùng nông thôn, nơi phố thị Pháp đóng, trước khi nói chuyện Cao Đài, xin kể vài cái chết thời đó.

1/ Bà Vấn chết: Bà này khùng, ác thay bà không khùng hẳn cho, nhiều khi tĩnh táo rất khôn ngoan, người ngoài làng lần đầu gặp, không tài nào biết bà ta khùng. Một hôm Việt Minh tổ chức mít ting, chúng tập cho người dân hô khẩu hiệu, nội dung như:
- Đả đảo bọn địa chủ ác ôn ngoan cố.
- Đả đảo thực dân phong kiến.
- Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm (ngày đó hô gọn, chứ không lòng thòng vĩ đại, sống mãi, như về sau này). Sau những tiếng đã đảo, hoan hô là những giây phút rất tĩnh lặng, phút tĩnh lặng ấy tử thần ập vào hồn bà Vấn, hốt nhiên bà nói lớn: ” Muôn chi mà muôn, bắt hô, tau hô. Được chừng mô, thì được .”. Người nông dân cày sâu cuốc bẩm, họ không biết chính trị, nhưng họ biết sợ chết. Những người đứng gần són ra quần, người vị trí xa hơn họ nghiến chặt răng, mồ hôi rịn ra đầy mày mặt, cũng không dám đưa tay lên quẹt. Cán bộ giả lơ, không nói một lời, kể như họ không nghe, mitting được giải tán. Mọi người ra về, không ai dám đi chung với bà Vấn, người cùng lối về, họ cũng tìm đường khác, dù đi vòng xa hơn.
Ngày mai, ngày mốt, không ai dám nhắc tên bà Vấn, nhiều ngày qua đi cũng vậy. Người nhìn người với đôi mắt thất thần, bà Vấn vắng mặt trong làng từ sau ngày mitting. Nhưng không một ai dám hỏi, cứ xem bà Vấn chưa có mặt trên đời này. Chừng mười ngày sau, mấy trẻ chăn bò chạy hộc tốc từ rừng Rang về báo: Có một xác chết như thế, như thế… Cha mẹ của chúng nạt ngang: Câm miệng, đứa nào bướng bị tát tai. Xế chiều ủy ban sức người vác cuốc đào hố chôn xác, sau 1954 có người kể lại bà Vấn bị đập bể đầu, xác nằm lâu ngoài rừng, kỳ nhông, kỳ đà ăn mất mấy ngón tay, ngón chân…

2/ Ông Mót chết: Ông Mót nghèo hơn ba đời, ba đời nhà ông có khẩu khí, làm cho những ông lớn, quan làng từ thời Tây vô cùng khó chịu.

Chuyện kể về cha ông Mót: Cái tật ăn nói xóc ốc nhiều đời gia truyền, nhưng làng tổng muốn trị ông, hơi khó. Vì ông lúc nào cũng đàng hoàng, tư cách. Lý Trưởng nghĩ ra được một kế, gọi lên, cho ông chức hội đồng làng, cha ông Mót nói: Bẩm ông Lý dạy sao tôi nghe vậy, nhưng chức hội đồng do dân bầu, làm sao tôi dám ngang nhiên làm được, Lý Trưởng nói: Đành rằng dân bầu, nhưng ta với ông huyện bảo cử, thế nào chú mày cũng được, nếu bằng lòng ta viết thư, ngày mai cầm lên trình ông huyện, cha ông Mót đồng ý. Lý Trưởng mừng rơn, cho người nhà theo dõi, thấy cha của ông Mót, áo dài, khăn đóng lên huyện, Lý Trưởng nhà ta yên chí, thế nào ông ấy cũng chịu đưa đầu vào thòng lọng. Ngờ đâu sắp đến huyện đường ông tìm bụi rậm, cỡi tụt quần dài vắt vai, còn mỗi áo dài, khăn đóng với quần đùi. Ông xăm xăm tiến vào huyện, lính lệ ngăn cản, bảo rằng quan huyện ưu ái, mới mời ông lên, ông ăn mặt dị hợm chúng tôi đâu dám cho vào. Cha ông Mót ngữa mặt lên trời cười khanh khách, nói: Đời bây giờ, mình chơi trên, dưới bỏ. Mấy chú à, nói xong cha ông Mót quay lưng ra về.

Ông Mót: Thời 1945 – 1954. Việt Minh chiếm đóng hình thức xôi đậu, phần nhiều hoạt động về đêm, ban ngày trốn trên núi. Một đêm nọ, ủy ban mời họp, dân làng tụ tập khá đông trước đình, nhưng cán bộ chưa tới, người ta bàn tán chuyện ruộng đồng. Có người ngước mặt lên trời quở: Trời đầy sao, ngày mai nắng ghê lắm á, ông Mót vọt miệng nói: Mấy cái vì sao được tích sự chó gì, ban đêm lao xao, ban ngày trốn biệt! Nhiều ngày vắng bóng ông Mót, người nhà vác cuốc, giả như đi thăm ruộng, phát hiện ông ta chết dưới khe đá mài, nơi nầy thường gọi là: Vực ông Khâm.

Ông Mót chết, thời đó người viết bài này chưa chào đời, về sau lên trung học, vào thư viện đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa, đến trang Nễ Hành, chợt liên tưởng về cha con ông Mót, chết vì vạ miệng. Thời thực dân phong kiến, đất nước bị nô lệ, cha ông Mót tha hồ nói, sợ cái miệng của ông, người ta mua chuộc, bằng cách “thăng quan, tiến chức” Qua thời Việt Minh sống trong “vùng tự do” ông Mót bị bay đầu, như Nễ Hành gặp Hoàng Tổ!

Cao Đài giết người:

Cao Đài An Tráng: Người quê tôi thường nói đầy đủ “Cao Đài An Tráng” khi nói về Cao Đài, trước khi viết bài này, tôi có mời gặp quý cao niên Cao Đài người đồng hương Quảng Nam, để hỏi thêm vài sự kiện, quý cao niên xác định: Có 100% chuyện Cao Đài giết người, còn vài thắc mắc khác, họ hứa để dịp khác.

An Tráng, tên một làng quê thuộc quận Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, làng An Tráng tiếp giáp quận Hiệp Đức. Nơi nầy rừng thiêng nước độc, thậm chí trâu bò cũng sốt rét, người ở lưa thưa. Không rõ nguồn gốc từ đâu, hạt giống Cao Đài bay về giữa xứ hoang địa, thời sơ khai này. Tại sao đạo Cao Đài không bắt nguồn phát triển từ đầu quận, nơi có chợ, quán, trường học, sầm uất? Nơi đường sá giao thông tiện lợi? Đường lên An Tráng có hai ngã, một: Đi từ Tam Kỳ, qua Việt An, lên ngã ba Phú Bình, hai: Từ Hương An, quốc lộ một, xuyên qua quận Quế Sơn, cũng gặp nhau tại ngã ba Phú Bình, đi khoảng 50 km về hướng tây là An Tráng, tại đây cũng như những làng khác sống nghề nông, sinh hoạt quanh quẩn trong lũy tre, ít tiếp xúc, hoặc đi đâu xa. Dĩ nhiên họ rất thuần phát nông dân hiền hòa, chơn chất. Theo đạo Cao Đài trong tâm hướng làm lành lánh dữ, về mặt tôn giáo chắc chắn họ chung một hệ thống. Nhưng làng An Tráng không hề biết đến Cao Đài Tây Ninh, có quân đội chống Pháp, đánh cả Việt Minh, không biết tướng Trịnh Minh Thế, ngày xưa ở quê tôi, dân An Tráng ra đường rất dễ nhận biết, vì họ mặc áo dài, quần dài, và đội khăn niềng, tất cả chỉ một màu trắng. Từ bé, câu chuyện Cao Đài giết người, đã nhập tâm, và ám ảnh đời tôi thật sâu sắc, những năm trung học, trường Trần Quý Cáp Hội An, chung lớp có anh Quyền tu sĩ đạo Cao Đài, gốc An Tráng. Tôi hỏi anh, và thân phụ của anh, cũng xác định Cao Đài An Tráng chỉ biết tu hành, ngoài ra không biết gì khác. Thế nhưng tại những vùng nông thôn Quảng Nam, bị Cộng Sản chiếm thời gian 1945 – 1954, Cộng Sản muốn giết: Trí, Phú, Địa, Hào, chúng đợi đêm khuya tụ tập trước ngõ của người mà chúng muốn giết, đánh phèn la, đánh mõ, miệng hô: “Đả đảo Cao Đài giết người, đả đảo Cao Đài giết người”.

Chúng hô vang và liên tục như thế, trước khi khởi động mõ, phèn la, đả đảo. Nạn nhân đã bị trói chặt trong nhà, nhà nào ban đêm bị như vậy, sáng ra người nhà, tự động đến những nơi heo hút tìm xác, âm thầm đêm chôn. Thường chôn trong âm thầm, không đủ điều kiện để gọi là đám ma và chỉ có người trong tộc mới có cớ đến giúp nhau. Chưa hết, lúc chôn cất, cán bộ lân la đến hỏi người trong tang quyến: “Vì sao ông X, ông Y chết?” Tất nhiên không ai dám nói Việt Minh giết, họ nói cho xong: “Không biết”. Nhưng không dễ xong với Cộng Sản, cán bộ ra về, sáng hôm sau người lớn nhất, trong gia đình bị mời lên cơ quan. Cũng với câu hỏi đó “Ai giết ông X?” Nếu tiếp tục không biết, họ sẽ hỏi tiếp “đêm xảy ra sự việc, gia đình có nghe ai hô khẩu hiệu gì không?” người nhà nạn nhân thuật lại “có nghe đả đảo Cao Đài giết người” cán bộ buộc họ phải nói theo “ông X bị Cao Đài giết”, sau đó chúng tiếp tục cử người khác đến hỏi, hỏi mãi cho đến lúc người nhà thuộc lòng “Cao Đài giết người” CS mới chịu buông tha. Ai “ngoan cố” cứ một mực “không biết”, CS bắt tự túc sắn, khoai (không có gạo) lên trại Tiên Lãnh, đi tăng gia sản xuất, từ ngữ sau 1975: Học tập cải tạo. Từ đó người ở phương xa đến hỏi, người nhà nạn nhân cũng đáp gọn: Cao Đài giết người. Vậy còn ai nghi ngờ gì nữa, khi chính vợ con ngườibị giết, chính người trong cuộc đều nói “Cao Đài giết người” !?

1954 bọn Cộng Sản biến mất. Nhiều năm sau chế độ đệ nhất Cộng Hòa, đã khôi phục một miền nam phú cường, thanh bình, Nhưng tiếng Cao Đài giết người, vẫn còn phảng phát đó đây, trên quê hương Quảng Nam. Mới đây tôi hỏi các vị cao niên trong Cao Đài An Tráng, câu hỏi: Vì sao sau ngày quốc gia lập lại, không một ai đứng ra tố giác tội ác Cộng Sản, thanh minh cho Cao Đài An Tráng?

Câu trả lời: Làng An Tráng cao tay lắm vài ba chục nóc nhà theo Cao Đài, trong đó chỉ vài người có chức sắc, chúng giết liền các chức sắc, sau khi thanh toán Trí Phú Địa Hào, duy nhất ông Huỳnh Ngọc Trí, người đứng đầu có trình độ khá nhất thoát được, định đi tìm ông Huỳnh Thúc Kháng, để kêu oan, nhờ che chở, nhưng vừa tới Quảng Ngãi, bị Cộng Sản giết mất xác. Người đứng đầu thì chết, xóm làng xiêu lạc từ đó đến nay. Hỏi anh có cách chi mà thanh minh? Kể chuyện xưa để làm gì?

Mong rằng hôm nay, các cao niên Quảng Nam, Quảng Ngãi (và những nơi khác tương tự) còn khương cường minh mẫn, quý vị tâm tình cùng con cháu, về một sự thật phủ phàng, đen tối trên quê hương mình.

Bởi vì Xuyên suốt hai mươi năm chiến tranh và giờ đây, nơi hải ngoại. Bọn Cộng Sản vẫn gian ác, nham hiểm. Thủ thuật tuyên truyền của chúng thay đổi khá điêu luyện, khá thành công, vì chúng biết thay đổi, vận dụng theo từng không gian và thời gian. Tuy nhiều hình thức thay đổi, nhưng cũng từ cái gốc cũ “ngậm máu phun người, hoặc ném đá giấu tay” Lớp người đi trước không ôn cố, lấy gì tuổi trẻ tri tân?

Người quốc gia nhân bản, chuyên làm việc đạo đức. Nhưng thường bị mang tiếng ác trong dân, bọn Cộng Sản bất nhân lại được hiểu : “Đạo đức”. Nhìn lại hai biến cố 1-11-1963 và 30-4-1975, với hai biến cố này chúng ta có thể nói rằng thụ động trong tuyên truyền, cũng là một trong nhiều nguyên nhân đưa đến thảm trạng cho đất nước.

Khắc ghi qúa khứ, hướng về tương lai tranh đấu.

Nhiều bài báo phân tích: Vì sao hoa lài không đến Việt Nam, hoặc Cộng Sản Việt Nam sẽ không sụp đổ. Bài rất chí lý, chính xác. Nhưng đó mới chỉ là ngọn mà thôi, thật sự cái gốc ở Bắc Kinh. Nếu bây giờ tình thế Trung Cộng đang sôi bỏng như Libya. Bảo đảm 14 tên bộ chính trị đảng CSVN chạy mất đất.(*) Tương tự như vậy, chúng ta thường tranh đấu rất hăng say, khi vài ngàn kilomet lãnh thổ, lãnh hải bị xâm phạm.Nhưng không mấy chú trọng điều mất lớn hơn là chủ quyền quốc gia đã không còn, nghĩa là14 tên cầm đầu Việt Nam hiện nay là đầy tớ của bọn Cộng Bắc Kinh.

Làm thế nào để toàn dân biết được mối quốc nhục này? Nếu cho rằng người ta biết từ khuya rồi, điều này không sai. Nhưng biết mới chỉ là bước đầu của thông tin. Từ BIẾT tới TIN là một khoảng cách đáng kể. TIN là sứ mạng của tuyên truyền.

Ông Bút.
by TDTH

-BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN CSVN-
LÝ TỐNG
Sau khi Cách Mạng Hoa Lài bùng nổ ở Bắc Phi và Trung Đông, trên các Diễn Đàn đã có nhiều ý kiến thuận-ngược về một cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Việt Nam. Sau bài viết với biện luận: "Khi chưa có đủ điều kiện chủ quan và khách quan mà hành động phiêu lưu thì chỉ là hành động tự sát" bị kết án: “Tòng phạm với CSVN vì đã dẹp cơ hội nổi dậy của quần chúng và kỳ đà cản mũi Cách Mạng” Nguyễn Minh Cần đã phải “chữa cháy” bằng: “Mười Bài Học Từ Cao Trào Cách Mạng Ở Tunisia Và Egypt” với phản biện: “Lịch Sử bao giờ cũng cho ta những cú bất ngờ.” Riêng Nhà văn Tô Hải, sau “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn,” lại “phản-phản tỉnh” với “Hương Hoa Lài... Làm Tôi… Nhức Óc!” bằng phát biểu: "Tình hình nổi dậy lật đổ chính quyền ở các nước Bắc Phi chưa thể nào lan tới Việt Nam hiện nay… Lúc này chưa phải là có thời cơ, địa lợi, nhân hoà!...” nên bị kết án “phản tỉnh giả, phản kháng cuội,” dùng “khổ nhục kế để lặn sâu, trèo cao” và tên Tô Hải đã được đổi thành Tố Hãi.
Theo tôi, CÁCH MẠNG HOA LÀI phải xảy ra “NOW or NEVER!” bởi, với bản chất người Việt, thời cơ dù đã “chín mùi” ngay cả “rữa mùi” vẫn “bình chân như vại” tiếp tục nằm “há miệng chờ sung rụng.” Sung phải rụng đúng miệng, rụng trật thì “Thà chết còn hơn ngồi dậy lượm ăn” bởi “Phong lưu/vô tâm vốn sẵn tính người An Nam !” Riêng đối với bài “Đã Hội Đủ Điều Kiện Cho Một Cuộc Nổi Dậy Ở Việt Nam Chưa” của Mặc Giao, tôi góp thêm một số điều kiện CẦN và ĐỦ, trong đó điều kiện ĐỦ là cơ sở tạo điều kiện CẦN và chỉ CẦN vài chục ngàn người đạt điều kiện ĐỦ cũng ĐỦ thực hiện cuộc CÁCH MẠNG ĐUA XE HOA LÀI TẠI VIỆT NAM.
A. BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN:
Muốn lật đổ các Chế độ Độc tài để biến địa cầu thành miền đất an lạc cho nhân loại được sống với những quyền tự do căn bản đã được “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị” (ICCPR: International Covenant on Civil and Political Rights) quy định và được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 16 tháng 12 năm 1966, có thể dùng một trong ba (3) biện pháp: NGOẠI LỰC, NỘI LỰC hoặc TỔNG LỰC.
I. NGOẠI LỰC: Phương Thức Lật Ðổ Bạo Quyền, Bạo Chúa bằng Ngoại Lực:
1. Huỷ bỏ đạo luật “Cấm ám sát lãnh đạo nước ngoài” cùng các điều khoản lỗi thời trong Công pháp Quốc tế liên hệ như “Targeted Assassination.”
2. Treo giá đầu Bạo Chúa 10-20 triệu Mỹ kim như vụ Trùm khủng bố Bin Laden để khuyến khích phe đối lập, dân chúng, đàn em Bạo Chúa, nước lân bang hạ sát Bạo Chúa lấy tiền thưởng.
3. Dùng Predator Drone, phi cơ không người lái, bay tầm cao, điều khiển từ xa, trang bị tia Laser, Hellfire Missile để ám sát Bạo Chúa như vụ giết 6 tên khủng bố Al Qaeda tại Yemen.
4. Dùng hỏa tiễn Tomahawk bất ngờ đánh vào các dinh thự Bạo Chúa.
5. Tổ chức toán đặc nhiệm nhảy dù bí mật ám sát Bạo Chúa như SEAL Team Six bằng trực thăng Stealth Black Hawk tại Abbottabad tối 1/5/2011.
6. Tấn công đột xuất, đột nhập bắt cóc Bạo Chúa như vụ Noriega ở Panama .
7. Sử dụng chiến thuật “đánh phủ đầu” để tiêu diệt Bạo Chúa và đồng đảng như tại Iraq với Saddam Hussein.
8. Sử dụng chiến tranh qui ước nếu các biện pháp trên không hữu hiệu.
Qua kinh nghiệm chiến tranh vùng Vịnh và chiến tranh Afghanistan, việc lật đổ Bạo Chúa bằng Ngoại Lực có thể kết thúc trong vài tuần hoặc trong vòng một tháng nếu đủ quyết tâm.
II. TỔNG LỰC: Dùng Nội Lực và được Ngoại Lực yểm trợ (như tại Lybia hiện nay nhưng Liên Minh phải có mục tiêu rõ ràng: Loại bỏ nhà độc tài Muammar Gaddafi.)
III. NỘI LỰC: Lật đổ Chế độ Độc tài dùng toàn Nội Lực như biện BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN CSVN sau đây.
B. BIỆN PHÁP LẬT ĐỔ BẠO QUYỀN CSVN:
Muốn cuộc CÁCH MẠNG ĐUA XE HOA LÀI TẠI VIỆT NAM trở thành hiện thực, cần thỏa mãn 2 yếu tố CẦN và 1 yếu tố ĐỦ. Hai yếu tố CẦN: CHIẾN LOẠN QUỐC NỘI BÌNH ĐỊNH HẢI NGOẠI. Yếu tố ĐỦ: CHUYỂN HÓA TƯ DUY.
I. CHIẾN LOẠN QUỐC NỘI
1. TẤN CÔNG YẾU HUYỆT
Muốn thắng VC cần đánh vào yếu huyệt chúng tự phơi ra, tự vạch trần trong cái gọi là “Bốn Nguy Cơ”: Tụt hậu Kinh tế, Chệch hướng XHCN, Âm mưu Diễn biến Hòa bình và Tệ nạn Quan liêu, Tham nhũng .
(1) TỤT HẬU KINH TẾ: Ngoài các biện pháp các Cường quốc Tự do áp dụng để gây áp lực theo chính sách từng quốc gia, việc chúng ta có thể làm trong khả năng và quyền hạn để gây tác động lớn gồm:
a. BẦU CỬ: Chỉ bầu những người Đại diện Quốc gia và Tiểu bang có lập trường dùng viện trợ và kinh tế như một vũ khí bắt buộc VNCS phải tôn trọng Nhân quyền và các quyền Tự do, Dân chủ cơ bản của nhân dân VN. Muốn loại bỏ những đại diện dân cử đi ngược lại nguyện vọng đại đa số quần chúng chỉ có 2 biện pháp: Ủng hộ ứng cử viên đối thủ của họ hoặc đưa người của ta tranh cử.
b. GỬI TIỀN: Chấm dứt gửi tiền về nước, ngưng biếu không cho VC mỗi năm “8-9 tỉ Mỹ kim” qua đường giúp đỡ thân nhân. Nếu thân nhân ở VN có ý chí tự lập, tự cường, với số tiền cứu trợ trong hơn 30 năm qua họ đã có đủ khả năng tài chánh để ổn định cuộc sống. Nếu họ dùng tiền mồ hôi xương máu của người thân ở nước ngoài để hưởng lạc, thì việc chúng ta tiếp tục giúp phương tiện hưởng lạc chỉ làm họ thêm suy đồi, trụy lạc và xã hội thêm nhiều tệ đoan, tệ nạn. Bằng chứng là giới trẻ có tiền chỉ ăn chơi sa đọa, không có ý chí tự cường, tự lập. Nguy hiểm nhất là chúng ta giúp phương tiện để VC trường tồn, tiếp tục đàn áp, bóc lột chính thân nhân và dân tộc ta .
c. TUYÊN TRUYỀN-KHÍCH ĐỘNG (Agit-Prop): Tuyên truyền, khích động, xúi giục và yểm trợ các cuộc đình công, khiếu kiện, thắp nến, cầu nguyện… trong nước.
d. TẨY CHAY HÀNG HÓA: Cộng đồng Tỵ nạn VN tại nước ngoài hàng năm tiêu thụ cả trăm triệu Mỹ kim hàng hóa do VC xuất khẩu. Số lợi nhuận từ xuất khẩu hầu đều vào hầu bao của bọn Tư bản đỏ. Thu nhập của người dân từ các ngành, nghề xuất khẩu chăng tăng thêm, nhiều gia đình còn bị sạt nghiệp khi phải phá bỏ các đồn điền cao su, mía đường hay bán gạo, thủy sản với giá rẻ mạt dưới giá thành do kế hoạch sai lầm của Nhà nước hay tình trạng độc quyền của các công ty thu mua.
e. CÔNG NGHỆ: Ngưng đầu tư và chuyển giao công nghệ về VNCS bởi sự yểm trợ nầy chỉ làm “Cộng giàu Đảng mạnh” và “Dân nghèo Nước yếu.”
f. CỨU TRỢ NHÂN ĐẠO: Ngưng mọi cứu trợ nhân đạo. Biện pháp nầy phù hợp với lời phát biểu đúng đắn và chín chắn của nhà tranh đấu Hoàng Minh Chính tại Đại học Harvard: “Đem tiền bạc về VN thực ra chỉ để nuôi béo cho chế độ, cho chúng bỏ túi, và củng cố chế độ, chẳng lợi ích gì cho nhân dân VN.”
(2) CHỆCH HƯỚNG XHCN: Muốn tồn tại, VC “cố tình” chệch hướng XHCN, nhưng nếu để mất “Mác XHCN” VC sẽ không còn lý do để tiếp tục cầm quyền, tiếp tục đè đầu cỡi cổ dân chúng, nên chúng “chơi chữ”: “Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN” theo kiểu dị hợm “lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.” Vậy muốn diệt VC, chúng ta phải giúp chúng đi đúng hướng XHCN để chúng mau “Xuống Hố Cả Nút.” Sau thời gian được hưởng mùi “phồn hoa giả/dã tạo” (kiểu tư bản man dã), nếu VC phải buộc trở về chế độ tem phiếu, Xếp Hàng Cả Ngày, đưa con người Xuống Hàng Chó Ngựa với chế độ hà khắc như cũ, dân chúng sẽ liều mạng vùng lên theo gương Nông Dân, Dân Oan đòi lại nhà cửa, ruộng đất bị cướp đoạt, Giáo Oan các Tôn giáo đòi đất, cơ sở, Tự do Tôn giáo, Công Nhân viên đình công, bãi thị đòi tăng lương, hạ vật giá và người Thượng đòi quyền tự trị… bằng các cuộc nổi dậy với quy mô lớn, có tổ chức và phối hợp theo mô hình Cách Mạng Hoa Lài tại Trung Đông và Bắc Phi, sớm loại bỏ Chế độ CSVN.
(3) ÂM MƯU DIỄN BIẾN HÒA BÌNH: Trong thời đại bùng nổ thông tin, các phương tiện cực kỳ hữu hiệu như Radio, Truyền hình, Fax, Điện thoại, đặc biệt Internet, Facebook, Twitter và các loại Cell Phone … sẽ xuyên bức tường lửa, giúp phá vỡ từng mảng của sự bưng bít thông tin của nền chính trị vô đạo trong nước, tạo bước đột phá chuyển hóa chế độ, xóa bỏ đảng CSVN. Một mặt các Nhà Dân chủ trong nước đẩy mạnh, triển khai hoạt động phát tán tài liệu chống đối dưới dạng đơn Kiến nghị, Thư góp ý, Hồi ký chui, đòi hỏi và lên án VC vi phạm các quyền Tự do, Dân chủ, Quyền Công dân như: Tự do Tư tưởng, Tín ngưỡng, Thông tin, Ngôn luận, Báo chí, Quyền Hội họp, Lập hội, Lập đảng, Biểu tình, Bầu cử, Ứng cử, và các quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo vệ về tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm …đã được quy định trong các Điều 69,70,71,72 của Hiến Pháp VNCS và Điều 19 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà CSVN đã ký kết. Dùng các Tư Liệu Lịch sử chân chính, có giá trị để lật tẩy sự tuyên truyền lừa bịp, dối trá của VC như bài: “Nói với các bạn trẻ về sự thật ở VN” của L/S Nguyễn Hữu Thống; dùng kiến thức chuyên môn về Luật pháp Quốc tế để chứng minh những vi phạm Quyền Tự do, Dân chủ tại VNCS qua các cuộc phỏng vấn trên các Đài Quốc tế như L/S Trần Thanh Hiệp; đòi Trưng Cầu Dân Ý về Độc đảng-Đa đảng của Phương Nam, dùng các tư liệu về lãnh thổ, lãnh hải để chứng minh và lên án VC dâng đất, dâng biển cho quan thầy Trung Cộng; Lời Kêu gọi tẩy chay Bầu Cử của 4 Linh mục Công giáo. Tất cả cá nhân, nhóm đối lập, tất cả các Tôn giáo: Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Cao đài, Hòa hảo, Tin lành cần tập họp đội ngũ trong Phong Trào Dân Chủ VN thống nhất để truyền bá, xiển dương tư tưởng Dân chủ, Tự do, Nhân quyền, Đa nguyên, Đa đảng, Pháp trị, Tự do Bầu cử, Ứng cử chống lại Nhất nguyên, Độc đảng, Đảng cử Dân bầu, từng bước chuyển hóa xã hội, giác ngộ tinh thần “vô úy,” giúp các tầng lớp nhân dân vượt khỏi nhu cầu bậc thấp, tiến lên nhu cầu bậc cao của “Maslow's Hierarchy of Needs,” tạo nên thành trì nòng cốt để xây dựng Lực lượng Đối lập, lợi dụng tình hình có những vấn đề xuất hiện trong nội bộ Đảng ở cấp cao, như vụ Tổng Cục 2, Vinashin… để tuyên truyền, khích động, gây mâu thuẫn nội bộ, gây mâu thuẫn giữa các bộ phận, lực lượng, giữa Quân đội và Công an, An ninh, Tình báo để chúng tự thanh trừng, thanh toán lẫn nhau; đánh tỉa từng bộ phận, cô lập các thế lực bảo thủ, đặc biệt ủng hộ các thành phần cải cách, tiến bộ, gây bùng nổ rối loạn, khủng hoảng toàn diện để xóa bỏ Đảng CSVN và Chế độ XHCN tại VN, bởi “Chỉ CS mới thắng được CS” vì họ cùng lò, biết tẩy xấc, các mánh của nhau, biết chửi đúng nơi, đánh đúng chỗ, trị đúng bệnh. Chống Cộng kiểu những người từ nước ngoài về “đấu tranh” lại bị VC chính hiệu nói móc: “Địt mẹ! Ông chẳng biết mẹ gì về CS mà cũng đặt bày về nước chống Cộng” thì chắc chắn sẽ “Go nowhere!”
(4) TỆ QUAN LIÊU THAM NHŨNG: Bọn Đầu gấu, Đầu sõ VC biết trước số phận bi thảm của chúng trong tương lai sau khi Liên Sô, Đông Âu sụp đổ, sau khi các Phong trào Dân chủ trên thế giới dùng Sức Mạnh Quần Chúng (People’s Power) trong các cuộc Cách Mạng Nhung… thập niên 80s, 90s, đặc biệt Cách Mạng Hoa Lài đang làm rung chuyển Trung Đông, Bắc Phi để hạ bệ các tên Bạo chúa, Chế độ Độc tài, nên tìm mọi cách bóc lột, ăn cướp, ăn cắp, biển thủ, tham nhũng, tham ô, chính sách ngoại hối và kiểm soát tiền Việt kiều du lịch hiện nay… để vơ vét càng nhiều càng tốt, chuyển tiền ra các ngân hàng bí mật nước ngoài để chuẩn bị “Hạ cánh an toàn” họăc nước đến chân … thì nhảy tẩu thoát, an hưởng phần đời còn lại với núi vàng, biển đô la chiến lợi phẩm. Nhờ quan liêu, tham nhũng chúng tạo được “bè cánh quyền lợi” gồm những tên Đầu sõ có chức có quyền, cấu kết với những “cây tiền” và bọn xã hội đen (như năm Cam) để giữ vững và củng cố địa vị. Cần phong tỏa, “đóng băng” tất cả tài sản của bọn Đầu gấu Bắc Bộ Phủ ở các trương mục bí mật, chận đường đô la, vàng tiếp máu vào VNCS, và toàn dân quyết tâm ngưng hối lộ cho quan chức VC cao cấp. Mất nguồn thu nhập và dự trữ tiền “cứng,” VC chỉ còn “tiền hàng mã hình Hồ,” Thế Lực của chúng sẽ yếu, các Liên Minh ma quỷ sẽ rạn nứt dần, dễ dàng bị tấn công bởi các Lực lượng Dân chủ, nhất là các thành phần Cựu Kháng chiến, Cựu Quan chức và Đảng viên cao cấp tiến bộ được đại đa số dân chúng ủng hộ. Khuyến khích và yểm trợ các cuộc biểu tình đòi đất, đòi nhà của Nông dân, Dân oan như vụ vườn Hoa Mai Xuân Thưởng …
2. TIÊU DIỆT THẾ LỰC SỐNG VÀ BIỂU TƯỢNG CHẾT: Gồm Lăng Hồ Tặc và Hội trường Ba Đình nhân Đại Hội Đảng, Ngày Quốc Khánh, Đại Thắng Mùa Xuân, Bầu Cử… Các biện pháp từ khó thực hiện, hiệu quả lớn đến dễ thực hiện, hiệu quả nhỏ:
(1) TIN TẶC (Hacker): Ngoài Chiến Tranh Tin Học của Nguyễn Khắc Anh Tâm trong Tiến đến một Trận Ðồ Điện Toán đánh sập chế độ cộng sản ở Việt Nam” bằng máy điện toán, Internet, Facebook, Twitter và các loại Cell phone hay của NCKD qua biện pháp gọi điện thoại theo gương Nam Tư phản đối công an CSVN đánh dân và giết dân, làm đình động mọi hoạt động của nhà cầm quyền CSVN vì tất cả đường dây điện thoại của công an từ cấp phường, xã, quận, huyện, thành phố và tỉnh đều bị quá tải, chúng ta có thể sử dụng biện pháp Tin Tặc như sau:
a. ĐỆ THẤT HẠM ĐỘI: Dùng tin tặc thượng thặng xâm nhập Hệ thống Điện toán của Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ tuần tiểu ở Thái Bình Dương, truyền tọa độ Lăng Hồ Tặc và Hội trường Ba Đình, hay địa điểm Bộ Chính Trị Đảng CSVN họp… vào bộ phận hướng dẫn đầu đạn Tomahawk đã đặt trên giàn phóng. Đến giờ khai mạc Đại Hội, cuộc họp cấp cao… tin tặc ra lệnh khai hỏa, các Hỏa tiễn Tomahawks của Đệ Thất Hạm Đội sẽ tìm diệt tòan bộ các cấp Lãnh đạo nòng cốt của Đảng CSVN và Lăng Hồ Tặc.
b. DRONE: Dùng tin tặc xâm nhập máy điện toán của Trung Tâm Điều Khiển Máy Bay Không Người Lái (DRONE) mang hỏa tiễn Hell Fire đang bay, chuẩn bị bay hoặc sẵn sàng đợi lệnh bay, điều khiển các phi cơ nầy bay đến Hà Nội và phóng hỏa tiễn tấn công hai địa điểm trên.
(2) NÉM BOM-BẮN ROCKET: (Kế hoạch của Lý Tống năm 1992.)
a. KẾ HOẠCH LÀO: Liên lạc Tướng Vàng Pao, qua Lào công tác với đội quân kháng chiến H’Mong, tìm cơ hội đánh cắp máy bay tại Lào, bay về Hà Nội đánh sập Lăng Hồ Tặc bằng Anti-Tank Rocket hoặc Bom. Kế hoạch nầy cũng có thể thực hiện bằng cách đột nhập các phi trường chứa máy bay quân sự VC gần Hà Nội đánh cắp phi cơ để ném bom.
b. KẾ HOẠCH THÁI LAN: Sau khi kế hoạch hợp tác với Vàng Pao và H’Mong Kháng chiến bất thành lại được tin Tổng Thống Bill Clinton viếng thăm VNCS, tôi đã chuyển qua kế hoạch cất cánh từ Cao Miên. Do bị Người Dẫn đường phản bội, giấy phép bay bị FAA Miên tịch thu, phải chuyển qua Thái Lan, cất cánh từ Hua Hin bay về Sài Gòn rải truyền đơn kêu gọi đồng bào chớp lấy cơ hội công khai tập họp chào đón Clinton, biểu tình nổi dậy, lật đổ bạo quyền VC.
(3) ĐÀO HẦM: Dùng máy đào cống rãnh lọai nhỏ, đào đường hầm từ một vị trí thuận lợi gần Lăng Hồ Tặc và Hội Trường Ba Đình, dùng máy GPS định hướng đến tọa độ. Đào đến dưới Lăng và Hội Trường, đặt chất nổ có sức công phá mạnh, có bộ phận kích nổ từ xa hoặc bằng điện thoại di động (cell). Đúng thời điểm đã định, bấm nút kích nổ hoặc gọi số điện thọai đặt trong bom.
(4) PHÁO KÍCH: Mua chuộc, thuyết phục, đánh cắp Hỏa tiễn 122 ly hoặc súng cối, đại pháo. Người phụ trách là pháo thủ chuyên nghiệp sử dụng thành thạo các loại vũ khí nầy. Chỉ cần vài quả hỏa tiễn 122 ly, pháo, cối được điều chỉnh chính xác đủ khả năng sát hại các tên đầu sõ CS, đánh sập Lăng Hồ.
(5) CẢM TỬ: Dùng cảm tử quân lái xe bom hoặc mang bom tự sát bất thình lình đâm vào một trong hai mục tiêu trên. Không nổ bom tại các bến xe buýt, tàu điện ngầm hoặc khu thị tứ gây thiệt mạng thường dân vô tội như quân khủng bố, chỉ tấn công các mục tiêu đầu não chính trị hoặc quân sự nên sẽ không bị thế giới lên án hoặc kết án khủng bố. Công tác nầy nếu dùng tín đồ Muslim vào cuộc Thánh chiến sẽ có người tình nguyện để trở thành Thánh Tử đạo, lên Thiên đàng cưới 72 trinh nữ tuyệt trần, ở dinh thự 74 phòng, ăn 72 món… Nhưng với bản chất Dân-Tù của người VN, khó tìm được một Phạm Hồng Thái…trong đại bộ phận thanh niên sa đọa, trong đám quần chúng vô cảm và trong những Cựu Tù Chính trị, Tù binh hải ngoại bởi điều đáng “sợ” mới như ĐCB đề cập trong Thép Đen IV:“Bây giờ lại sợ chết no, Hết thời sắn độn bo bo ngày nào!”
(6) KHINH KHÍ CẦU-BONG BÓNG BAY : Dùng khinh khí cầu lọai nhỏ hoặc một chùm bong bóng bay mang chất nổ được kích hỏa từ xa. Nghiên cứu, thử nghiệm trước và bơm khí vừa “đủ” để khinh khí cầu hoặc bong bóng bay ở độ cao vừa phải, sát nóc Hội Trường hoặc Lăng Hồ Tặc (ở độ quá cao không gây hiệu quả lớn còn gây thiệt hại nhân mạng thường dân). Canh hướng gió để bay chính xác qua hai vị trí nầy, không chệch hướng quá xa như VC đang “chệch hướng XHCN” hiện nay. Cần thực tập nhiều lần tại những nơi vắng vẻ, đặc biệt theo dõi thường xuyên hướng gió thay đổi tại Hà nội. Người thứ nhì phụ trách kích nổ có thể quan sát bằng mắt trần (đứng gần mục tiêu) hoặc bằng ống nhòm (đứng xa) để bấm bom đúng lúc khinh khí cầu-bong bóng đến mục tiêu.
(7) PHI CƠ ĐỒ CHƠI (Toy Airplane): Rất nhiều trẻ VN hiện nay có khả năng tài chánh mua các lọai phi cơ đồ chơi và sử dụng khá nhuần nhuyễn đủ sức biểu diễn các động tác nhào lộn tuyệt cú mèo bằng remote control. Thiết kế lại phi cơ để có thể mang theo khối chất nổ nhỏ có sức công phá lớn. Điều khiển phi cơ bay đến mục tiêu và đâm vào nóc Hội Trường, Lăng Hồ để đánh bom vào thời điểm đã định.
8. XE ĐỒ CHƠI (Toy Car): Xe đồ chơi điều khiển từ xa cũng cần thiết kế lại để không bị mất thăng bằng và đủ sức mang nổi khối chất nổ phụ trội. Lợi dụng những lúc trời mưa, gần tối, bóng đêm, điều khiển xe tiếp cận Lăng Hồ theo hành trình đã nghiên cứu ít chướng ngại. Đội Lính Phòng Vệ Lăng Hồ khó phát giác, đề phòng. Kích nổ bằng remote control. Ý kiến nầy phổ biến nhiều năm trước khi Mỹ thí nghiệm Toy Cars tại sa mạc Iraq như một vũ khí tấn công mới.
3. TRUNG CỘNG XÂM LƯỢC
Thay vì “Biểu Tình tại Gia” trong nước hay “Biểu Tình Ngoài Đường” tại Thụy Sĩ và khắp nơi lên án Trung Cộng xâm lăng VN qua vụ Hoàng-Trường Sa, qua vụ Beauxit Cao Nguyên, chúng ta “chọc” cho Trung Cộng (TC) tấn công xâm lược VN càng sớm càng tốt mới còn cơ hội Cứu Nước! Khi TC xâm lăng, không “hợp tác với VC” để chống ngoại xâm như một số người, tổ chức chủ trương; trái lại, chúng ta sẽ “Ngư ông đắc lợi,” lợi dụng cuộc chiến để tiêu diệt VC, bởi kẻ nội xâm, nội thù còn nguy hiểm gấp ngàn lần “ngoại xâm, ngoại thù!” Còn VC thì càng ngày càng mất đất, mất biển, càng lệ thuộc tiệm tiến vào Tàu, và một khi bị hoàn toàn thống trị của Tàu qua tay của bọn ngụy quyền tay sai VC, chẳng quốc gia nào có quyền lên tiếng hoặc can thiệp. Nhưng một khi bị TC tấn công xâm lược công khai, và sau khi đã tiêu diệt trọn vẹn mọi mầm mống VC, Dân ta có thể đoàn kết một lòng để đánh ngoại xâm và thế giới có đủ pháp lý để đưa quân và vũ khí đến giúp. Đó là “đòn tự sát-sát địch” để sống còn như các phim kiếm hiệp khi bị địch thủ tấn công sau lưng và ôm chặt.
Như vậy, thay vì lên án TC xâm lược, chúng ta cần tìm biện phap “chọc” TC xâm lược càng sớm càng tốt để giải quyết đại nạn “nội xâm, nội thù” của VN, theo câu thơ viết theo giọng “Quảng Nôm, Quảng Ngỡi” (Quảng Nôm hay cỡi Quảng Ngỡi hay boàn/bàn) và kiểu đổi “con người” thành “con ngài” của Nguyễn Du khi bí vận, thiếu từ dựa theo ca dao:
“Thương cha đừng chọc ăn mày” àThương Tổ Quắc phải chuặc Ba Tàu!”
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011 by LTSA

NHỚ MẸ
(Viết để nhớ Mẹ trong mùa Vu lan 1998
Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)



Hôm nay nhớ Mẹ ôi nhiều quá
Ba chục năm dư vắng Mẹ rồi
Nỗi nhớ se lòng, day dứt lạ
Trong mùa lễ nhớ. Mẹ hiền ơi!

Cuối hè, thiên hạ vui như nắng
Con lại buồn hơn tiếng lệ rơi
Con nhớ mùa Xuân đau đớn ấy
Mùa Xuân con mẹ khóc chia phôi

Mùa Xuân Mẹ bỏ con đi mãi
Biền biệt bao năm chẳng trở về
Hai chục tuổi đời, con, trẻ dại
Lần đầu nhỏ lệ khóc phân ly

Lần đầu con khóc ai ngờ lại
Khóc Mẹ! Trời ơi, thật não lòng
Con lớn vội vàng như Mẹ vội
Trở về với đất, với hư không!

Cút côi lại gặp thời tao loạn
Thì trách đời chi chuyện bạc lòng
Cơm áo từ đong bằng nước mắt
Con càng thương Mẹ. Nhớ vô song!

Mỗi lần nhớ Mẹ con thường mở
Tủ Mẹ, con tìm áo Mẹ xưa
Lặng ngắm hằng giờ từng mũi chỉ
Rồi ôm chặt áo, khóc như mưa !!!

Vuì đầu trong áo. Hôn lên áo
Cố gắng con tìm một chút hương
Để dỗ lòng mình là Mẹ vẫn
Bên đời, an ủi lúc đau thương

Thế rồi một buổi con đành phải
Từ giã trường xưa, bỏ phố xưa
Để đến một trời xa lạ lắm
Mà bao bất trắc biết đâu ngờ

Hành trang: Bốn đứa con thơ dại
Áo Mẹ. Hờn vong quốc. Tập thơ
Cuối chuyến hải hành còn sót lại
Kiếp tha hương và đám con khờ !

Quê người đất khách buồn ghê lắm
Tất tả xoay che gió bốn mùa
Nhớ Mẹ bây giờ không có áo
Để mà úp mặt khóc như xưa!

Để mà tìm chút mùi hương Mẹ
Con dỗ con cho bớt tủi lòng
Ba chục năm trời xa cách thế
Suối vàng Mẹ hỡi, nhớ con không?!

Chiều nay nhớ Mẹ con ngồi viết
Một khúc thơ buồn, chín khúc đau
Xin Mẹ linh thiêng về chứng giám
Ba mươi năm, một ý thơ sầu...


Ngô Minh Hằng
by LTSA

Người thân anh Lữ Văn Tới (33 tuổi) ở bản Cồng xã Châu Hồng (Quỳ Hợp-Nghệ An) gửi đến ngành chức năng tố mình bị một nhóm người đánh dã man. Nguyên nhân là do Tới bị nghi ăn đã ăn trộm quặng của ông chủ.

Theo phản ảnh gia đình anh Tới thì hơn 12h ngày 1/5 vừa qua do nghi ngờ anh này ăn trộm quặng nên ông chủ ở xóm 11 xã Tân Hợp (Tân Kỳ-Nghệ An-Tới làm thuê tại đây) đã bị một nhóm người bắt và tra hỏi chuyện mất quặng.

Anh Tới không thừa nhận chuyện này nên đã bị nhóm người trên đánh đập. Chưa hết, khi thấy Tới gục xuống nhóm người đã lấy muối và nước mắm xát vào vết thương ở lưng.

Nạn nhân Tới đang điều trị tại Bệnh viện huyện Nghĩa Đàn.



Tới vẫn không thừa nhận thì bị nhóm người này dìm vào một hố bùn. Mặc dù, anh Tới van xin nhưng nhóm người này vẫn không buông tha. Chỉ đến khi thấy Tới bị ngất nên bọn chúng đã đem đến trạm xá xã Tân Hợp rồi bỏ đi.

Ngay sau đó, anh Tới được đưa đến cấp cứu tại Bệnh viện huyện Nghĩa Đàn. Theo những người chứng kiến thì anh Tới bị đánh từ 13h cho đến gần 17h cùng ngày. Điều lạ là không ai dám can ngăn vì có sự xuất hiện của một tay “anh chị”.

Theo bác sỹ Nguyễn Vĩnh Hạnh-Trưởng khoa ngoại Bệnh viện huyện Nghĩa Đàn thì anh Tới bị chấn thương phần mềm. Phần mông, lưng, ngực bị bầm, tím. Được biết Tới đi làm thuê cho một ông chủ ở xã Tam Hợp mấy tháng nay nhưng chưa nhận được lượng thì xảy ra sự việc trên.

Trao đổi với báo chí, thượng tá Dương Phúc Thành-Trưởng công an huyện Tân Kỳ thừa nhận đã nhận được đơn của gia đình nạn nhân Tới. Hiện sự việc đang được công an huyện Tân Kỳ điều tra làm rõ.
Nguyên Nghĩa

http://vietnamdanchu.multiply.com/journal/item/8110
by LTSA

Nhiều nhân viên ngành nail có triệu chứng liên quan tới các hóa chất chúng tôi đã nghiên cứu...'

Tiến sĩ Quách Thu thuộc Trung Tâm Cancer Prevention Institute of California (CPIC), có nỗi đau riêng là mẹ của cô, vốn là một người gốc Việt di dân hành nghề thẩm mỹ ở Hoa Kỳ, đã chết vì bệnh ung thư.

Giờ đây phần lớn công trình nghiên cứu của cô để xem lượng hóa chất được sử dụng trong các nail salon ra sao và cô đã khám phá những người nhân viên làm việc ở các salon này, vốn đại đa số là người gốc Việt, bị tiếp xúc với hóa chất độc hại một cách không an toàn.

Kết quả nghiên cứu của tiến sĩ Thu và các đồng viện vừa được công bố thứ năm 5/5 trên cơ quan truyền thông American Journal of Public Health.

Kết quả cho thấy có sự hiện diện của Methyl Methacrylate, một thành tố bị cơ quan liên bang FDA cấm, trong các phòng nail và hàm lượng của toluence cao gấp đôi hàm lượng mà cơ quan Cal/EPA xem là an toàn.

Tiến sĩ Thu nói: ‘Nhiều nhân viên ngành nail có triệu chứng liên quan tới các hóa chất chúng tôi đã nghiên cứu. Chúng tôi lo lắng cho sức khỏe của họ, đặc biệt những người tiếp xúc với hóa chất trong thời gian dài’.

Toluence là chất có thể gây ra bệnh hiếm muộn con cái cho phụ nữ, nếu họ tiếp xúc với nó với liều lượng cao và lâu dài. Ngoài ra nó còn ảnh hưởng đến các tuyến nội tiết của cơ thể, vì thế người phụ nữ có thể mắc ung thư ở các cơ quan sinh dục.

Methyl methacrylate là hóa chất bị FDA cấm từ năm 1974 trong các sản phẩm ngành nail. Nó làm ngứa ngáy mũi và cổ họng, nhứa đầu, ngứa trên da và có thể gây bệnh suyễn.

Các nhân viên gốc Việt đang làm việc trong ngành nail được khuyên nên vào Web site có tên là www.cpic.org. của Viện CPIC để tham khảo, nhất là cách thức phòng ngừa bệnh ung thư.
by LTSA

Lịch sử chỉ đánh giá đúng anh hùng khi người anh hùng nằm yên dưới mộ. Ngày của Mẹ, của Cha năm thứ 36 của tập thể người Mỹ gốc Việt này,, số những người cha, người mẹ Việt Nam đầu tiên đưa gia đình tỵ nạn CS ở hải ngoại chắc cũng không còn nhiều lắm. Đây là cơ hội tốt để thấy công ơn trời biển của những người cha, người mẹ đã liều mình đưa con cái đến bến bờ tự do và quên mình nơi quê hương mới, lao động chân tay cắt chỉ, ũi đồ, cắt cỏ, nấu cơm tháng mướn để lo có tiền cho con cái - là lớp trẻ Việt hải ngoại -- ăn học, trưởng thành được như ngày hôm nay.

36 năm là thời gian gần nửa đời người, hơn một thế hệ xã hội học. Thế hệ thứ nhứt đại đa số là những quân dân cán chánh VN Cộng Hoà dẫn gia đình con cái đi tỵ nạn CS ở hải ngoại, lúc bấy giờ trẻ nhứt cũng 30, năm nay đã hơn sáu bó rưởi, bảy bó cả rồi. Những người cha, người mẹ đó thường là những người đã có ăn học, nghề nghiệp, chức vụ trong chế độ VNCH, người trẻ nhứt lúc bấy giờ cũng phải khoảng 40. Dù nhờ y tế tân tiến, chế độ tư do, tự tại, môi trường trong lành, đời sống hải ngoại đầy đủ làm tuổi thọ gia tăng, những người cha người mẹ thuộc thế hệ thứ nhứt của cuộc di tản vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Việt đó, nay tuổi hạc cũng đã quá thất thập cổ lai hi rồi. Không ít người đã ra đi; số còn lại cũng mấp mé bờ sanh tử theo luật vô thường của Tạo Hoá và vòng sanh lão bịnh tử của kiếp con người.

Tre tàn măng mọc là qui luật sinh tồn. Con hơn cha nhà có phước, sau hơn trước đất nước có phần là đà tiến hoá của một dân tộc. Hậu duệ của người cha người mẹ đến bến bờ tự do, đứa con sanh sớm nhứt tại nước hải ngoại bây giờ cũng tròn 36 tuổi. Có người gọi là thế hệ thứ hai bây giờ cũng đã tứ thập tri thiên mạng rồi. Còn thế hệ thứ ba thì nhiều lắm đang đại học hay ngoài đời, hoà nhập sâu sát vào xã hội Mỹ. Dù có bi quan và khiêm tốn sắc tộc thế mấy đi nữa cũng thấy lớp người hậu duệ của những bậc cha mẹ thuộc thế hệ thứ nhứt của những người Việt tỵ nạn CS, không thua sút bất cứ sắc tộc nào đã nhập cừ các siêu cường Tây Phương hàng thế kỷ trước. Đặc biệt ở Mỹ là hiệp chủng quốc, nơi người Việt định cư đông nhứt trên thế giới, những cố gắng vươn lên, thăng tiến cần lao đồng tiến xã hội của người gốc Việt thấy rõ nhứt. Bác sĩ, luật sư, kỹ sư, giáo sư, chuyên viên gốc Việt đã bảo hòa so với tỷ lệ dân số gốc Việt. Ngành nào lớp trẻ VN cũng có mặt, quân dân cán chính của Mỹ đều có người gốc Việt chen vai sát cánh với những sắc tộc khác .

Sự thành công này của thế hệ hậu duệ theo phân tích và nhận định của những nhà xã hội học là do yếu tố gia đình VN. Nói đến gia đình VN là nói đến cha mẹ. Gia đình tự nó là một nhóm xã hội (social group). Bất cứ nhóm xã hội nào cũng có sự lãnh đạo mới mưu cầu hạnh phúc và thăng tiến được. Nhóm xã hội gia đình VN, người cha thường đóng vai trò lãnh đạo thực hiện (instrumental leadership), nặng về lý trí, thực tiễn, đòi hỏi con cái phải thực hiện hoàn thành nhiệm vụ của gia đình. Do đó người cha tỏ ra cứng rắn với con cái và ít được con cái thân tình như đối với mẹ. Còn người mẹ đóng vai trò lãnh đạo hoà họp, tạo sự thông cảm chung, hạnh phúc, êm ấm chung cho gia đình nên được lòng con cái hơn người cha. Hai thể thức lãnh đạo này không xung khắc nhau mà bỗ túc cho nhau, làm gia đình VN phát triển tốt trong xã hội Tây Phương và làm cho lý do lớp trẻ VN thăng tiến nhanh trong xã hội các quốc gia định cư cách nước nhà có nơi nửa vòng Trái Đất.

Trên đường định cư cũng như trên bất cứ đường đời mới, vạn sự khởi đầu nan. Cha mẹ lấy thân phận lót đường cho con cái để lớp trẻ có ngày nay. Hầu hết thế hệ thứ nhứt hy sinh quên mình, để dĩ vãng qua một bên, hướng về tương lai phía trước, lo cho gia đình thăng tiến. Tướng lãnh Quân Lực VNCH không ngần ngại đi làm người lau cửa sổ cho các building, người quản lý nhà hàng (như Tướng Đồng văn Khuyên). Nghị sĩ, dân biểu VNCH đi bán xăng, bán tiệm rượu, làm thợ nhà in, thợ lắp ráp điện tử, bán thịt cá cho chợ. Công chức cao cấp đi cắt chỉ, ủi đồ, cắt cỏ, làm móng tay, làm mặt trong thời kỳ chân ướt chân ráo. Làm với tất cả lòng tận tụy, với sự hiểu biết và tin tưởng nơi lớp trẻ tiến lên, tiến thân.

Con cái vần công, cùng nhau xây đấp đại gia đình. Một chiếc xe đôi ba anh chị em chia giờ nhau đi và đưa rước nhau. Anh học ra trường tiếp cha mẹ đóng tiền trường cho em đi đại học cao hơn. Cả nhà chung đậu tiền cho người anh mua căn nhà đầu tiên và anh tiếp tay em mua căn nhà hay sang căn tiệm mới. Việc đó thực hiện được nhờ sự lãnh đạo thực hiện và hoà họp của cha mẹ.

Sự kết họp này có và làm được là do tình thương gia đình, và chữ tín nghĩa này có và mạnh hơn mọi credit mà ngân hàng nào có thể so sánh được. Bất thành văn tự nhưng long trọng và chắc chắn như nền tảng gia đình VN.

Do vậy Ngày Của Mẹ, Của Cha thứ 36 của người Mỹ gốc Việt này là ngày tưởng nhớ tới những người cha người mẹ đã dẩn dắt con ra khỏi chế độ CS, đến miền Đất Hứa. Ngày tưởng nhớ những hy sinh của những người cha người mẹ lót đường cho cái tiến thân nơi quê hương mới. Ngày ngưỡng mộ lòng dũng cảm của những người cha người mẹ vượt qua mọi khó khăn, thử thách, một ngày 24 giờ, 1 tuần 7 ngày để con cháu được như ngày nay. Lòng dũng cảm của những người mẹ người cha đó can đảm hơn người chiến sĩ can trường xung phong ngoài mặt trận vì giờ phút can đảm xung phong ngắn hơn, ít khi xảy ra hơn so với lòng dũng cảm gần như suốt đời của cha mẹ.

Chẳng những thế có nhiều cha mẹ gốc Việt còn muốn hy sinh cho con khi mình không còn ở cõi trần này nữa. Nhiều người cha người mẹ dặn dò hay di chúc cho con cái, sau khi theo ông theo bà, thì con cái đem hoả thiêu, lấy tro đem rải ngoài biển hay gởi trong chùa. Vì không muốn đem tro xương của mình trở lại nước nhà còn nằm trong tay CS. Vì biết con cháu ở xứ văn minh kỹ nghệ, quá bận bịu này phải chạy theo việc làm, thường khi phải ở xa, ngày giỗ tết, thanh minh mà vì kẹt công việc làm ăn không về viếng mộ được, thì bùi ngùi, tủi buồn tội nghiệp. Trong những lý do vệ sinh, giản dị, niềm tin tôn giáo, nhiều gia đình VN bớt theo phong tục Việt sống cái nhà chết cái mồ, mà chấp nhận hoả táng thân nhân, lấy tro rải biển hay gởi ở chùa, có lý do gia đình ấy./.(Vi Anh)
by LTSA

HOA TRẮNG
(Tháng Năm, kính dâng Me.. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)



Áo người hoa đỏ người vui
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con
Mẹ ơi ba chục năm hơn
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
Cõi trần từ mẹ lìa xa
Đau thương, thân phận con là mồ côi
Đưa tay hái mộng, mộng trôi
Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng
Hoa không làm được mùa Xuân
Trăng không làm nổi một lần sáng trăng
Đã bao nhiêu độ tháng Năm
Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi
Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi
Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa
Cõi tiên vội vã mẹ về
Đường trần con mẹ não nề tiếc thương
Lòng con, đây, một nén hương
Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...
Nhìn bông hoa trắng bơ vơ
Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt nâu...

Ngô Minh Hằng


Xin mời Quí Vị và Quí Bạn đọc thơ NMH tại :

http://thongominhhang1.blogspot.com/
http://lhccshtd.org/index.htm

http://lhccshtd.org/LHCCSHTD_VT/NMH/LHCCSHTD_VT_TrangNhaNgoMinhHang.htm
Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011 by LTSA

Tổng giáo phận Sài Gòn đã loại bỏ một linh mục ứng cử viên cho cuộc bầu cử Quốc hội, nhưng hiện tượng một số giáo sĩ người làm việc nhiều hay ít một cách công khai với chế độ này là một vấn đề nghiêm trọng đáng quan tâm, bởi vì cuối cùng nó sẽ dẫn đến việc loại bỏ các tín hữu. Một linh mục đã phá vỡ buổi cầu nguyện của các giáo dân khi họ đang đọc Kinh Mân Côi để kêu gọi họ ra tham gia cuộc họp tuyên truyền bầu cử.

Hà Nội (AsiaNews) – Các cuộc bầu cử Quốc hội, Hội đồng Nhân dân đang tới gần, với sự đề cử của ba linh mục, đã một lần nữa nhấn mạnh đến những vấn đề của “các linh mục của nhà nước” dẫn đến sự đau đớn tột cùng cho của Giáo Hội Việt Nam. Những người đã sử dụng và lạm dụng tài sản nhà thờ và vai trò của họ để hỗ trợ cho Đảng Cộng sản, đổi lại, khi nào họ cần thì họ sẽ nhận được sự hỗ trợ của nhà nước, chính bởi những hành vi của họ đã dẫn dắt các tín hữu tới con đường bỏ đạo.

Tổng giáo phận Sài Gòn đã loại bỏ một trong những ứng cử viên, Cha Phan Khắc Từ, người phụ trách tờ báo “Công giáo và dân tộc” tạp chí được thành lập năm 1975, khi thống nhất của đất nước, với sự hỗ trợ của chính phủ và ông đã trở thành nổi tiếng với những chỉ trích thường xuyên nhằm vào GH John Paul II và Vatican. Chiến dịch của ông đã nhấn mạnh sự tham gia của ông trong chiến tranh, kể từ khi ông tuyên bố đã thiết lập một xưởng chế tạo bom để sử dụng chống lại các binh sĩ Mỹ. “Một quyết định mà chúng tôi rất lưu ý”, Cha Peter Nguyễn đã cho biết thêm: “giữa hành vi đối lập của ông ta và những yêu cầu của giáo luật đã được nhấn mạnh bởi một số tổ chức như Công Giáo AsiaNews, Catholic World News, VietCatholic News và những nơi khác trên thế giới” .

Ở những nơi khác, như ở Thái Bình, sự tham gia của một linh mục trong chiến dịch bầu cử đã tạo ra một sự phản ứng mạnh mẽ của các tín hữu. Về đến nhà thờ của Trung Châu, ngày 29 tháng 4, giáo dân đã thấy linh mục của họ có vấn đề bất thường, cha Vinh Sơn Phạm Văn Tuyên, người thay vì chuẩn bị dâng Thánh Lễ thì lại căng lều tổ chức một cuộc họp với với các lạnh đạo cấp cao của tỉnh để khởi động chiến dịch tranh cử (xem ảnh).
by LTSA

Giới hữu trách Việt Nam đã truy tố một cựu tiếp viên hàng không vì dọa có hành khách mang bom trên chuyến bay.

Bản tin hôm thứ 5 của hãng thông tấn Đức trích thuật tin tức báo chí Việt Nam nói rằng ông Nguyễn Bằng Việt, 37 tuổi, cựu nhân viên của Vietnam Airlines, bị truy tố về tội “cản trở giao thông hàng không”.

Cảnh sát Việt Nam cho biết hồi đầu tháng 11 năm ngoái, nghi can này đã gởi tin nhắn tới điện thoại di động của bà Phạm Thị Phương Hải, trưởng đoàn tiếp viên của chuyến bay của Vietnam Airlines từ Việt Nam đi Campuchia, nói rằng có hành khách mang bom.

Chuyến bay đã bị hủy và hơn 100 hành khách phải chuyển sang các chuyến bay khác. Sau khi tiến hành cuộc kiểm tra, giới hữu trách không tìm thấy chất nổ và nghi can này bị bắt sau khi công an truy ra số điện thoại.

Ông Nguyễn Bằng Việt thừa nhận là ông đã làm như vậy vì có xích mích với bà Phạm Thị Phương Hải.

Vietnam Airlines cho biết việc chuyển hành khách và kiểm tra máy bay làm cho công ty này thiệt hại hơn 10 ngàn đô la.

Nguồn: dpa, Cong an Nhan dan
by LTSA

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng gặp gỡ Chủ tịch Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) bên lề hội nghị thường niên của ngân hàng này ở Hà Nội.

Bản tin của Tân Hoa Xã cho biết hôm thứ 5 ông Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp kiến ông Haruhiko Kuroda, người đến dự cuộc họp hàng năm của Hội đồng Quản trị ADB, được tổ chức lần đầu tiên tại Việt Nam.

Ông Nguyễn Tấn Dũng cho biết trong quá trình phát triển của mình Việt Nam đã nhận được sự trợ giúp có hiệu quả của ADB và Việt Nam mong muốn tiếp tục nhận được hỗ trợ. Ông Dũng cũng hứa hẹn là Việt Nam sẽ sử dụng có hiệu quả các nguồn vốn vay của ADB.

Ông Kuroda đánh giá cao sự phối hợp của Việt Nam trong việc tổ chức hội nghị thường niên của ADB và khẳng định rằng ngân hàng này sẽ tiếp tục gia tăng các khoản cho vay ưu đãi dành cho Việt Nam, đặc biệt là cho những dự án về môi trường, hạ tầng giao thông, và xóa đói giảm nghèo.

Ông Kuroda cũng bày tỏ tin tưởng là nhờ vào những biện pháp kiềm chế lạm phát và ổn định kinh tế Việt Nam sẽ phát triển nhanh và bền vững.

Sau cuộc gặp gỡ này, ông Nguyễn Tấn Dũng và các giới chức cao cấp khác đã chứng kiến lễ ký kết giữa Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Giàu và Chủ tịch ADB Kuroda về khoản vay 1,38 tỉ đô la cho các dự án về giao thông, môi trường và nguồn nước.

Nguồn: Xinhua/VietnamPlus
by LTSA

HÀ NỘI (TH) - Một số đông đảo dân chúng thuộc sắc tộc thiểu số Hmong ở huyện Mường Nhé, tỉnh Ðiện Biên đã biểu tình và bắt giữ một số cán bộ nhà nước từ mấy ngày qua.

Bản tin điện tử của đài BBC và một vài blogs đưa tin như vậy về tình hình ở tỉnh Ðiện Biên, một tỉnh phía Tây Bắc của Việt Nam giáp giới với Lào và Trung Quốc.

Theo một blogger thuật lại thì nhà cầm quyền trung ương ở Hà Nội đã gửi tới tăng cường cho lực lượng quân sự và an ninh địa phương 3 chiếc trực thăng và 200 quân, nhiều phần là Cảnh Sát Cơ Ðộng chống biểu tình, bạo động.

Vụ việc xảy ra ở Mường Nhé trong nhiều ngày nhưng truyền thông trong nước hoàn toàn im lặng. Cho đến sáng Thứ Năm, 5 tháng 5 (giờ Việt Nam), kể cả báo in lẫn báo điện tử tại Việt Nam đều không có tin tức.

Một nhà báo ở Sài Gòn cho báo Người Việt biết, ‘Mấy vụ này không mong gì truyền thông trong nước có thông tin. Báo chí sẽ được lệnh không được dây vào cho đến khi cấp trên cho phép.’

Không có một nguồn tin nào để kiểm chứng tình hình cũng như nguyên nhân dẫn đến biến cố nhưng theo tin đài BBC, số người tham dự vào cuộc biểu tình ở huyện Mường Nhé có thể tới 5,000 người.

BBC đã phỏng vấn ông Giàng A Dình, chủ tịch huyện Mường Nhé và được ông này xác nhận “có ngàn người” và lên án hành động này “chỉ gây ra đổ máu.”

Theo BBC: “Người Hmong cũng bắt giữ một số cán bộ địa phương khi đưa ra yêu sách đòi tự do tín ngưỡng và lập vương quốc riêng.”

Chuyện người Hmong ở Mường Nhé “đòi lập vương quốc tự trị” có đúng vậy không hay chỉ là lời của quan chức địa phương mở đường cho đàn áp thẳng tay?

Nhưng ít nhất, người ta có thể hiểu về một phong trào đòi tự do tín ngưỡng ở các sắc dân thiểu số. Họ xưa nay đã bị dồn nén, đàn áp, cấm đạo mà tin tức chỉ được lộ ra rất rải rác.

Từ khẩu lệnh đến văn bản ép buộc người dân theo đạo Công Giáo và Tin Lành phải viết giấy cam kết bỏ đạo, các buổi lễ, sinh hoạt tôn giáo bị cấm cản gồm cả đánh đập, bắt bớ đã được tường thuật tuy không thấy hàng ngày nhưng cũng đủ hé ra cho thấy có đàn áp tôn giáo không ngừng nghỉ tại Việt Nam. Ðặc biệt là các khu vực xa xôi hẻo lánh.

Ngày 14 tháng 6, 2010, báo Công An Nhân Dân, cơ quan tuyên truyền của Bộ Công An có bài viết bôi bác “Người dân huyện Mường Nhé (Ðiện Biên) chờ được lên... trời.”

Bài viết của CAND nói: “Lực lượng công an phát hiện một số người lén lút tụ tập ở các bản giáp biên... Xác minh được biết hầu hết là những đối tượng bất mãn, tiêu cực, thường xuyên vắng nhà không có lý do... Có hiện tượng này là do một số đối tượng tung tin lừa gạt người nhẹ dạ là sắp có người về đón bay lên... giời.”

Bài báo này kêu gọi người dân địa phương “không mắc mưu kẻ xấu.”

Tỉnh Ðiện Biên, theo thống kê dân số có khoảng 491,000 người gồm 21 sắc tộc. Tỉ lệ sắc tộc Thái khoảng 38%, kế đến là người Hmong với 30% và người Kinh chỉ chiếm 20%, sau đó là các sắc dân khác như Tày, Dao, Giáy, Hà Nhì, Lào, Cống, Si La...

Từ Hà Nội tới thành phố Ðiện Biên là 474km nhưng tới huyện Mường Nhé phải khoảng 700km.

Huyện Mường Nhé là một trong những huyện nghèo nhất trong 62 huyện nghèo trên cả nước. Tỉ lệ hộ nghèo đói ở đây chiếm khoảng 66.18%.

Theo ông giáo Ðỗ Việt Khoa viết trên Blog của ông, hồi năm 2007, giáo viên ở Chua Ta huyện Mường Nhé đã lặn lội về Hà Nội tố cáo tham nhũng trong ngành giáo dục ở địa phương. Ông viết rằng: “Tiếc rằng giáo viên đó đã tốn công vô ích bởi cuộc chiến chống tham nhũng ở Chua Ta không bao giờ có kết quả.”



Các năm 2001 đến 2004, hàng chục ngàn các sắc tộc người Thượng biểu tỉnh ở các tỉnh Tây Nguyên đòi tự do tôn giáo và đất canh tác truyền thống đã bị đàn áp đẫm máu. Hàng ngàn người đã trốn vào rừng sâu hoặc chạy sang Cambodia xin tị nạn.

Nay mới chỉ có tin tức sơ khởi về sự chống đối nhà cầm quyền của người Hmong ở huyện Mường Nhé, tỉnh Ðiện Biên.

Thống kê dân số của nhà cầm quyền cho thấy huyện Mường Nhé có khoảng 52,600 người với khoảng 36,800 người thuộc sắc tộc Hmong.
by LTSA

BÌNH DƯƠNG (TH) - Vợ và gia đình nạn nhân Nguyễn Công Nhựt chết trong tay công an huyện Bến Cát đã từ chối các số tiền phúng viếng của hãng vỏ xe Kumho cũng như của công an tỉnh Bình Dương “hỗ trợ mai táng.”


Tin của báo Pháp Luật cho biết, gia đình nạn nhân hôm 2 tháng 5 đã không nhận 20 triệu đồng gọi là “tiền hỗ trợ mai táng” của công an tỉnh Bình Dương.


Cha ruột của ông Nhật cũng đồng thời từ chối số tiền 20 triệu đồng phúng điếu của công ty Kumho, nơi con của ông làm việc trước khi bị bắt vào ngày 17 tháng 4, 2011.


Ông Nhật bị bắt vì tình nghi có liên can đến vụ thất thoát vỏ xe tại công ty Kumho trị giá 7 tỉ đồng.


Hơn 10 ngày trôi qua kể từ ngày xảy ra vụ chết người tại trụ sở công an Bến Cát thuộc tỉnh Bình Dương, gia đình nạn nhân vẫn quyết liệt đòi đưa ra ánh sáng cái chết đầy uẩn khúc của người thân.


Người chết là Nguyễn Công Nhựt, 33 tuổi, trưởng phòng Quản Lý Sản Phẩm, công ty Kumho, sản xuất vỏ xe tọa lạc tại tỉnh Bình Dương.


Cái chết đột ngột của ông Nhựt để lại nhiều nghi vấn vì công an cung cấp bức thư tuyệt mạng của người chết bị nghi giả mạo; cũng như mãi 1 ngày sau mới cho gia đình hay tin mặc dù vợ của nạn nhân, bà Nguyễn Thị Thanh Tuyền, đến đồn công an xin gặp mặt chồng mỗi ngày 2 lần mà không được.


Ðáng nói là vợ của nạn nhân đã bị một thiếu tá, cán bộ điều tra tên Nguyễn Thành Phú, gạ gẫm đến khách sạn gặp riêng.


Chưa hết, nạn nhân được thông báo “chết vì thắt cổ” nhưng ở cổ tay, lưng bàn tay, lòng bàn tay và ngón tay đen bầm. Thân thể nạn nhân còn có nhiều vết bầm khác từ bụng đến háng, đùi...


Mặt khác, theo tiết lộ của bác sĩ pháp y bệnh viện Bình Dương với mẹ của nạn nhân thì thân thể nạn nhân có nhiều vết bầm tím, 2 tinh hoàn bị dập nát; chiếc quần đang mặc đẫm máu...


Ngay cả sợi dây mà công an nói nạn nhân đã dùng để siết cổ cũng không trùng khớp: người nói là dây sạc điện thoại, kẻ nói là dây nối camera...

Tin mới nhất của báo Người Lao Ðộng cho biết Thiếu Tá CSVN Nguyễn Thành Phú của Ðội Ðiều Tra Tổng Hợp Công An Thuận An đã bị ngưng chức vì nhiều lần gọi điện thoại gạ gẫm bà Thanh Tuyền đến khách sạn gặp gỡ...

Bà Tuyền đã công bố đoạn băng ghi âm dài hơn 9 phút ghi lại giọng điệu “gạ tình” của Nguyễn Thành Phú, mời mọc bà Tuyền vào khách sạn gặp riêng. Còn bức thư được cho là “thư tuyệt mạng của nạn nhân để lại,” bà Tuyền cho đó là thư giả mạo vì nét chữ không giống nhau; lời lẽ xưng hô cũng hoàn toàn xa lạ với kiểu viết của ông Nhật khi còn sống với vợ của mình.

Trước sự phản ứng quyết liệt của gia đình nạn nhân, sáng ngày 4 tháng 5, ông thiếu tướng giám đốc công an tỉnh Bình Dương mới lên tiếng hứa hẹn “xử lý theo đúng trình tự pháp luật.” Trước đó, ông chánh văn phòng Viện Kiểm Sát tỉnh Bình Dương đổ trách nhiệm cho công an huyện Bến Cát đã “giữ người vượt qui định.”
by LTSA

SÀI GÒN (TH) - Cà phê “ôm” dọc theo quốc lộ 1A trong tỉnh Long An nhiều năm qua nổi tiếng bị dẹp hoài mà không hết.


Chuyện này cũng giống như “cà phê sờ soạng” “tới bến” mọc đầy ở Sài Gòn được báo chí mô tả, kể cả địa điểm ở sát trụ sở công an thành phố.


Theo bản tin của báo Ðất Việt, thỉnh thoảng cũng bị rượt đuổi, bố ráp nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, các quán cà phê “ôm” mọc lên trở lại, dọc theo quốc lộ 1A thuộc tỉnh Long An.


Các vị khách thường xuyên đến uống cà phê ở đây không nói rõ vì sao họ “mê” lui tới chốn này, nhưng ai cũng biết nhiều người đàn ông đã được tiếp viên thực hiện nhiều trò “kích dục.”


Theo nguồn tin, giá tiền “kích dục” là 100,000 đồng, tương đương với 5 Mỹ kim. Các cô tiếp viên phải chia lại một nửa cho chủ quán số thù lao “kích dục” nhận được từ mỗi ông khách.


Báo Ðất Việt cho biết, ngày 4 tháng 5, một cuộc bố ráp diễn ra nhắm vào một loạt quán cà phê nằm dọc theo quốc lộ 1A, từ quán Hằng Phát, Hồng Thắm... cho đến quán “Không Tên.” Ðột kích thình lình, người ta bắt quả tang cảnh các cô tiếp viên đang kích dục cho khách. Tại các quán massage, hát karaoke,... khách cũng có thể được kích dục theo yêu cầu.


Nhiều người cho biết: “Bắt thì bắt, nhưng rồi cũng phải thả người và mọi việc sau đó lại sẽ ‘vẫn như cũ.’”


Mặt khác, trong tháng 4 vừa qua, báo Người Lao Ðộng có nhiều bài viết liên tiếp về “cà phê thác loạn,” “cà phê sờ soạng” thấy tràn lan ở Sài Gòn.


Không những chỉ đầy ngập các quận Bình Tân, quận 11, báo Người Lao Ðộng hai tuần trước ngày 18 tháng 4, 2011 nói “cà phê thác loạn dường như mọc tràn lan khắp Sài Gòn.”


Theo bài viết này: “Ðường Vườn Lài, phường Phú Thọ Hòa, quận Tân Phú-Sài Gòn, một đoạn chỉ dài khoảng 700 m nhưng có đến 6 quán cà phê kích dục. Các quán này hoạt động rầm rộ từ 7 giờ đến 24 giờ mỗi ngày. Chỉ cần bỏ ra từ 100,000 đồng-120,000 đồng, khách vừa được uống nước vừa được tiếp viên 'chiều' tới bến.”


Tờ báo kể những địa điểm cà phê kích dục ở đường Phạm Thế Hiển, quận 8; đường Ung Văn Khiêm, quận Gò Vấp; đường Phan Văn Trị, Nguyễn Oanh ở Bình Thạnh.


Con đường Minh Phụng thuộc quận 11 “dài chưa đến 2km nhưng có đến gần chục quán cà phê thác loạn.” Có những quán “lúc nào cũng có khoảng 15 tiếp viên mặc đồ lót sẵn sàng ngồi sẵn chờ đón khách.”


Trong bài viết ngày 3 tháng 4, 2011, báo Người Lao Ðộng nói rằng: “Ðiều khó hiểu là hầu hết các quán cà phê trụy lạc nằm trên đường Minh Phụng, Lạc Long Quân, Hòa Bình hoạt động công khai gần trụ sở công an, UBND quận 11, thậm chí quán cà phê ‘tai tiếng’ Hoàng Lâm nằm sát vách trụ sở công an phường 10, quận 11 nhưng vẫn... an toàn.”
Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011 by LTSA

Tôi không muốn nói “sự bất nhân CỦA Hồ Chí Minh”, mà muốn nói “sự bất nhân Hồ Chí Minh”. Nói cách khác là “sự bất nhân mang tên Hồ Chí Minh”.

Hết chuyện xử bắn bà Nguyễn Thị Năm ‘ân nhân cách mạng’ ở Thái Nguyên, chuyện sát hại cụ Đặng Văn Hướng, một bộ trưởng trong chính phủ của ông Hồ, đến chuyện hãm hại các nhân sĩ trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm,… những câu chuyện về sự phản phúc của CSVN dưới triều đại Hồ Chí Minh cứ lần lượt được phơi ra ánh sáng.

Nay đến chuyện hạ sát ông Phạm Quỳnh, học giả danh tiếng và là đại thần triều Nguyễn.

Vô số chuyện về sự bất nhân của con người này cùng thuộc hạ của ông ta thì đã được nhiều người nói đến. Nhưng ở đây tôi muốn nói đến những tư liệu do chính những người ngưỡng mộ ông Hồ cung cấp.

Lần này là bài viết mang tính nghiên cứu Về ngày “Ủy ban Khởi nghĩa Thuận Hóa mời Phạm Quỳnh ra làm việc” để rồi “đi không bao giờ trở lại” của đại tá – tiến sĩ sử học Nguyễn Văn Khoan, được đăng trên Bauxite ViệtNam (boxitvn.wordpress.com).

Tôi sẽ không trích lại những câu chữ từ bài nói trên, vì quý độc giả có thể dễ dàng tìm đọc nó. Chỉ xin tóm tắt những ý chính của bài viết này. Nó nói lên ba điều. Điều thứ nhất có thể thấy ngay từ tiêu đề bài viết: Việt Minh lừa Phạm Quỳnh, nói là mời đi làm việc rồi ‘khử’ luôn. Điều thứ hai: Phạm Quỳnh là một nhà văn hóa lớn chứ không phải là một viên quan phong kiến bán nước như sách vở của CSVN từng rêu rao nhiều năm. Và điều thứ ba là ông Hồ không tán thành việc ‘khử’ ông Phạm Quỳnh.

Vậy đây là một bài viết để vạch trần tội ác và sự đểu cáng của CSVN, nhưng đồng thời vẫn bênh vực thủ lĩnh của nó. Chẳng biết vô tình hay cố ý, trong phần chú thích ông đại tá tiến sĩ đã để lộ ra một điều: ông Trần Huy Liệu, nhân vật thân cận bậc nhất của ông Hồ trong những thập niên 1940 – 1950, sau 15 năm kể từ ngày hạ sát Phạm Quỳnh, trong hồi ký của mình đã viết: “Ta đã xử lý thích đáng ngay nhiều tên tay sai của Pháp như Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh.” Chẳng lẽ ông Hồ thì tôn trọng những nhân sĩ như Phạm Quỳnh mà vẫn để cho thuộc hạ của mình ‘giết nhầm’ rồi sau đó vẫn nói về những con người đó như nói về những tên tội đồ, những kẻ đáng khinh bỉ như thế sao?

Khi ca ngợi hoặc thanh minh cho ông Hồ, các ‘học giả’ VN vẫn thường vin vào những lời nói của ông ta để chứng minh ông là người yêu nước, nhân ái, nhìn xa trông rộng,… Nào “Bác đã nói thế này”, nào “Bác đã nói thế nọ”… Toàn những lời mới thoạt nghe thấy sao mà tử tế quá! Và đúng là nếu tin vào những lời nói đó thì ông ta quả là người như thế thật. Nhưng hãy nhìn vào những việc mà thuộc hạ của ông ta đã làm, và hãy chú ý đến việc ông ta không bao giờ nghiêm trị những kẻ giết người man rợ dưới trướng ông ta. Trong những trường hợp như vậy, ông ta chỉ nói ‘vuốt đuôi’ những câu để tỏ ra vô can, để khỏi bị người đời nhận ra chân tướng và nguyền rủa. Đó thực sự là một thái độ xảo trá và đê tiện.

Còn nếu quả thật ông ta không muốn làm những điều thất nhân ác đức mà ta thấy cấp dưới của ông ta đã làm thì ông ta là lãnh tụ kiểu gì vậy? Nếu đúng là ông ta không bao giờ ngăn nổi cấp dưới làm điều ác thì liệu ông ta có xứng đáng với lòng tin của cả một dân tộc hay không? Và nếu vậy thì phải gọi ông ta là gì đây, nếu không gọi là KẺ VÔ DỤNG?

TRẦN NAM CHẤN
by LTSA

Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) đã chấp thuận chương trình hỗ trợ 1 tỉ đô la cho một dự án ở Việt Nam nhằm nâng cao khả năng cung cấp nước sạch cho hơn 3 triệu gia đình.

Tân Hoa Xã trích dẫn một thông cáo của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam cho biết như thế hôm thứ Tư.

Theo thông cáo này, dự án cấp quốc gia ở Việt Nam nhắm tới mục tiêu giảm thiểu tình trạng thất thoát nước sạch ở các khu vực đô thị xuống thấp hơn 20% vào năm 2020 và đưa các đô thị của Việt Nam lên ngang tầm với các đô thị khác của châu Á về khả năng cung cấp nước sạch.

Những chỉ tiêu mà dự án này đề ra là khoảng 90% hộ gia đình ở Việt Nam sẽ được cung cấp nước sạch vào năm 2020 và 100% vào năm 2025.

Nguồn: Dow Jones, mof.gov.vn
Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011 by LTSA

NGHỆ AN (DT) -Một chú rùa có hình dạng kỳ lạ được phát giác hồi 7 giờ sáng ngày 1 tháng 5 khi đang trôi tấp vào bờ biển Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.


Theo báo dân Trí, chú rùa dài 1.8m, thân ngang rộng 1m, nặng khoảng 4 tạ, trên mai có 8 đường kẻ sọc, ước chừng phải 8 thanh niên lực lượng mới đủ sức nhấc bổng. Một số ngư dân đã phải dùng dây thừng cột ngang thân, kéo chú lên bờ.


Người khám phá ra chú rùa đang nuôi giữ chú và ra giá 10 triệu đồng (khoảng 500 đô la) cho người muốn sở hữu chú rùa lạ. Ông Nguyễn Văn Hương, một ngư dân, nói chưa từng nhìn thấy con rùa có hình dáng kỳ lạ này.


Tài liệu trên mạng, theo báo Dân Trí nói rằng chú rùa đó là giống “luýt” - loại rùa biển lớn nhất thế giới, có thể dài đến 3m khi trưởng thành hoàn toàn.


Giống rùa “luýt” này đã có mặt trên hành tinh hơn 100 triệu năm trước và đang lâm vào tình trạng tuyệt chủng.


Hồi giữa tháng 2 vừa qua có một chú rùa “luýt” cũng giạt vào bờ biển Sumatra, Nam Dương.
Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011 by LTSA

SAIGON (VB) -- Ở Sài Gòn mấy năm gần đây, dù được trang trọng bày trong cửa hàng phục vụ khách du lịch hay chỉ xếp đống ở vỉa hè ngoài đường phố, hầu hết đồ gốm sứ mỹ nghệ đều là hàng Trung Quốc.
Thế mạnh của hàng Trung Quốc là giá rẻ, hoa văn đẹp nhưng lại mỏng, giòn nên dễ mẻ, sứt và vỡ.
Còn hàng nội với những thương hiệu lừng lẩy một thời như gốm sứ Bát Tràng, Hải Dương, Minh Long, Bình Dương… thì trở nên hiếm kỳ lạ, đặc biệt vắng bóng hẳn là loại sứ gốm đỏ của Vĩnh Long và Biên Hòa (Đồng Nai).
Người yêu mến đồ sứ mỹ nghệ, mỹ thuật của Đồng Nai khó quên là cách đây hơn 20 năm, các nghệ nhân gốm Biên Hòa đã rất thành công trong việc vẽ, khắc tranh dân gian như Mục đồng, Tố Nữ... trên chất liệu gốm, cũng như sản phẩm gốm đất nung (gốm đỏ) không phủ men mang vẻ đẹp tự nhiên, rất được thị trường ưa chuộng.
Một chủ tiệm bình gốm mỹ thuật ở khu Tân Định, quận 1 cho biết là hàng gốm sứ VN vẫn tồn tại nhưng do không cạnh tranh nổi với hàng Trung Quốc nên gần như bỏ qua thị trường trong nước, như gốm Bát Tràng, Minh Long thì tập trung cho xuất khẩu với những mã hàng thật cao cấp và tinh xảo, còn gốm đỏ Vĩnh Long thì đa số chuyển qua làm gạch.
by LTSA

30/4/1975, ngày quốc hận ấy Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của người Việt quốc gia đã bị hạ xuống bởi những người Cộng Sản chiến thắng, từ ngày vắng bóng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trên quê hương miền Nam Việt Nam thì ngày đó không còn tự do. Trong ngày Quốc Hận 30/04 thứ 36 năm nay, cờ Vàng Ba Sọc Đỏ lại tung bay ở miền Tây do thanh niên sinh viên Cần Thơ treo lên ở thành phố Cần Thơ để nhớ lại những ngày sống trong không khí thanh bình của tự do của đời người.

Từ ngày lá cờ Đỏ Sao Vàng chiến thắng tung bay, là ngày mà người dân bắt đầu cuộc sống trong không khí đầy ngột ngạt, khó thở…thanh niên sinh viên Cần Thơ đâu có muốn hít thở không khí độc tài ngột ngạt ấy. Hôm nay những người Thanh Niên Sinh Viên Cần Thơ phải đi tìm không khí tự do ngày nào.

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ biểu tượng của tự do bay trên đường phố Cần Thơ sau 36 năm vắng bóng. Chắc đồng bào Cần Thơ tim đập mạnh hồi hộp khi thấy bóng dáng biểu tượng này…đừng ngạc nhiên sẽ có ngày cờ này tung bay trước mọi nhà, trên đường phố, lúc ấy tràn đầy không khí tự do để hít thở.

Ngày này, 36 năm về trước cờ Vàng Ba Sọc Đỏ bị hạ xuống, giờ đây đang sừng sững trở về phất phới trên đường phố thơ mộng Cần Thơ. Thanh niên sinh viên Cần Thơ chỉ mong sao dân tộc Việt Nam được tự do và hạnh phúc. Tự do và hạnh phúc đích thực có được khi chế độ độc tài không còn ngư trị trên quê hương Việt Nam…mộng ước của tuổi trẻ bao giờ cũng ước mơ cho tương lai của dân tộc đi lên, mộng ước của người thanh niên sinh viên đến trường để mở rộng kiến thức, để có tầm nhìn ra xa thế giới văn minh không thể cúi đầu sống trong ao tù của nô lệ độc tài mãi mãi được…

Đêm nay cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tung bay trên đường phố Cần Thơ là một biểu tượng tự do đang đến với đồng bào Cần Thơ, đang đến với người Việt….xin các bạn thanh niên sinh viên, xin mọi mọi người hãy đón nhận nó như một biểu tượng tự do chứ không phải của một kẻ thù như sự tuyên truyền thiếu lương thiện…

Lời của Thanh Niên Sinh Viên Cần Thơ treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

http://thanhniensinhviencantho.tuoitreyeunuoc.com

Dưới đây là Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tự do bay trên thành phố Cần Thơ 30/04/2011