Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình Luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình Luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013 by Lý Tưởng Người Việt



Phái đoàn Trung Quốc tại Genève (ảnh chụp từ vô tuyến)

Thụy My - Tình hình nhân quyền tại Trung Quốc hôm nay 22/10/2013 được Liên Hiệp Quốc xem xét lần đầu tiên kể từ khi ban lãnh đạo mới của Bắc Kinh lên cầm quyền, trong lúc các nhà đấu tranh cho Tây Tạng biểu tình trước trụ sở Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Genève.
Hội đồng Nhân quyền ở Genève cứ mỗi bốn năm lại nghiên cứu tình hình tại tất cả các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc. Các đoàn đại biểu phương Tây lần lượt đứng lên tố cáo những vụ bắt giữ các nhà ly khai, kiểm duyệt internet hay các vụ xâm phạm nhân quyền đối với người Tây Tạng.

Uzra Zeya thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tiếp lời các nhà ngoại giao phương Tây khác lên tiếng: “Chúng tôi quan ngại trước sự kiện Trung Quốc bóp nghẹt các quyền tự do hội họp, lập hội, tín ngưỡng và ngôn luận (…), quấy nhiễu, bắt bớ và trừng phạt các nhà đấu tranh (…), tấn công vào những người thân và bạn bè của những người bảo vệ nhân quyền và tiến hành các chính sách vi phạm quyền của các dân tộc thiểu số”.

Vài giờ trước khi cuộc họp khai mạc, các nhà tranh đấu ủng hộ Tây Tạng đã leo lên trụ sở tại châu Âu của Liên Hiệp Quốc ở Genève, treo một băng-rôn mang hàng chữ “Trung Quốc nhạo báng nhân quyền tại Tây Tạng. Liên Hiệp Quốc, xin hãy bảo vệ cho Tây Tạng”.

Tại Bắc Kinh, Bộ Ngoại giao tuyên bố Trung Quốc sẵn sàng hợp tác với các nước khác về quyền con người, trong tinh thần tôn trọng lẫn nhau. Bà Hoa Xuân Oánh, phát ngôn viên Bộ này nói rằng: “Nhưng chúng tôi kiên quyết phản đối kiểu chỉ trích thiên vị và ác ý” – ám chỉ cuộc biểu tình trên.

Trưởng đoàn đại biểu Trung Quốc tại Genève là Ngô Hải Long trong bài phát biểu không nhắc đến vụ biểu tình ủng hộ Tây Tạng, chỉ nói rằng “Chính phủ Trung Quốc làm mọi cách để các dân tộc thiểu số hưởng được nhiều quyền rộng rãi. Chúng tôi cần phải đạt đến một sự thăng bằng giữa cải cách, phát triển và ổn định”. Ông nói thêm, ưu tiên hiện nay là việc xóa đói giảm nghèo.

Một số nhà quan sát chờ đợi Bắc Kinh có thái độ dịu nhẹ hơn sau khi thế hệ lãnh đạo mới lên cầm quyền hồi tháng Ba, đứng đầu là Tập Cận Bình. Nhưng nhiều người khẳng định ông Tập Cận Bình tiến hành một chiến dịch đàn áp không chỉ đối với các nhà ly khai. Chính quyền Trung Quốc đã bắt giữ 16 người đấu tranh đòi các lãnh đạo phải công khai tài sản. Luật sư Mạc Thiếu Bình nói với Reuters: “Tập Cận Bình đã hoàn toàn đưa đất nước thụt lùi về mặt nhân quyền”.

Nguồn: Rfi
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013 by Lý Tưởng Người Việt



RFI  - « Bài La Marseillaise của Tướng Giáp », đó là tựa cuốn hồi ký của ông Claude Blanchemaison về thời kỳ ông làm đại sứ Cộng hòa Pháp tại Việt Nam, từ 1989 đến 1995. Cuốn sách ra mắt bạn đọc trong những ngày tới. Vào đúng ngày Việt Nam tổ chức quốc tang cho Tướng Giáp, RFI phỏng vấn cựu đại sứ Pháp.




- Chào ông Blanchemasion, ông đã từng là đại sứ Pháp tại Việt Nam và là tác giả cuốn Hồi ký nói về Tướng Giáp, tựa đề « Bài La Marsaillaise của tướng Giáp ». Ông viết là ông có ấn tượng mạnh trong lần đầu gặp Tướng Giáp ? Phải chăng bởi vì đó là một nhân vật lịch sử nổi tiếng, một nhà quân sự tài ba ?

Vâng đó là một nhân vật thần bí của thế kỷ XX và ông vừa mới qua đời cách nay vài ngày. Riêng mình ông đã viết lên nhiều chương sử. Ông là hiện thân cuộc đấu tranh giành độc lập và thống nhất Việt Nam.

Tôi đến Việt Nam đảm nhiệm chức đại sứ Pháp vào tháng Ba 1989. Tướng Giáp lúc đó là Phó Thủ tướng và tôi đã nhanh chóng gặp ông, bởi vì tôi tới gặp các thành viên của chính phủ Việt Nam. Đúng là khi thấy tôi tương đối xúc động, Tướng Giáp đã tìm cách làm cho tôi thoải mái. Ông nói tiếng Pháp một cách hoàn hảo. Ông nói đến Victor Hugo, các nhà văn cổ điển Pháp. Ông cũng tìm cách tỏ ra thân mật, dễ gần. Ông muốn thể hiện tinh thần cởi mở. Đó là thời kỳ chính phủ Việt Nam tiến hành « đổi mới », mở cửa về kinh tế. Ông mong muốn các doanh nghiệp Châu Âu, nhất là Pháp, tới Việt Nam.

- Lúc đó, Tướng Giáp có nói gì về chiến lược quân sự, về vai trò của ông với tư cách là một chiến binh ?

Có chứ, nhưng không phải trong lần gặp đầu tiên. Tôi đã gặp Tướng Giáp nhiều lần trong 4 năm là đại sứ tại Việt Nam, bởi vì tôi đi cùng với nhiều nhiều chính trị gia, nhà báo đến gặp ông. Và đúng là khi được hỏi về trận Điện Biên Phủ, Tướng Giáp nói rằng, thực ra, kế hoạch quân sự của Tướng Navarre tương đối tốt, bởi vì, kế hoạch này giống như con nhím, có hỏa lực rất mạnh và nếu như đối phương mở các đợt tấn công ồ ạt, liên tục, có phần nào theo như lời khuyên của một số cố vấn quân sự Trung Quốc, như đã từng làm tại Triều Tiên, chắc chắn là đối phương sẽ bị nghiền nát tại Điện Biên Phủ.

Thế nhưng, Tướng Giáp áp dụng một chiến thuật hơi khác một chút, chiến thuật dùng giao thông hào, đường hầm để tiếp cận và đương nhiên, kết hợp với việc dùng hỏa lực pháo binh. Việc sử dụng pháo binh gây ngạc nhiên, vì ông đã thành công trong việc đưa các khẩu pháo, do Trung Quốc sản xuất, lên các đỉnh núi vây quanh Điện Biên Phủ.

- Tướng Giáp được tôn kính tại Việt Nam và kẻ thù kính nể, vì đó là một thiên tài quân sự. Nhưng sau sự nghiệp quân sự, Tướng Giáp chưa bao giờ là chính trị gia hàng đầu tại Việt Nam. Tại sao lại như vậy ?

Ông đúng là một thiên tài quân sự và tôi xin nói thêm là Tướng Giáp không hề theo học một trường đào tạo quân sự nào cả. Ông đọc rất nhiều, biết rất rõ các chiến dịch quân sự của Napoléon mà ông gọi là Bonaparte. Ông cũng đọc Clovis và đương nhiên là sách của các chiến lược gia Trung Hoa. Ông biết rõ lịch sử quan hệ Trung-Việt.

Khi tôi gặp Tướng Giáp vào năm 1989, ông là Phó Thủ tướng phụ trách khoa học kỹ thuật. Như vậy, ông có một vai trò lãnh đạo. Lúc đó, ông không còn là ủy viên Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 1982, ông không được bầu lại, nhưng ông vẫn là thành viên Chính phủ, giữ chức Phó Thủ tướng cho đến cuối năm 1991. Như vậy, trong hai năm đầu nhiệm kỳ của tôi, Tướng Giáp vẫn có vai trò chính trị, nhưng không phải trong nhóm lãnh đạo cao nhất, không phải là ủy viên Bộ Chính trị.

Vậy tại sao ông không có vị trí cao hơn trong chính quyền ? Trước hết, ông đã cao tuổi. Khi tôi gặp ông lần đầu, ông vẫn còn sắc sảo nhưng đã 78 tuổi. Mặt khác, cũng có những phe phái khác nhau trong chính quyền và phe mạnh hơn đã gạt ông ra khỏi trung tâm quyền lực.

- Nhưng phải chăng Tướng Giáp vẫn có một vai trò quan trọng, ở hậu trường, ông đã có một số chuyến công du nước ngoài để phục vụ chế độ ?

Đương nhiên, ông vẫn có vai trò quan trọng. Ông đã gặp rất nhiều khách quốc tế. Ngay cả sau này, khi tôi rời Việt Nam vào năm 1995, Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận đối với Việt Nam. Năm 1995, Tướng Giáp đã tiếp McNamara. Ông này tới Việt Nam để thảo luận với Tướng Giáp một số chi tiết cụ thể trong lịch sử chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam.

- Sách của ông có tựa : Bài ca La Marseillaise của Tướng Giáp, phần nào có vẻ mang tính khiêu khích và gắn liền với một sự kiện xẩy ra ít lâu, sau khi ông đến làm đại sứ : Đó là lễ kỷ niệm 200 năm cuộc Cách mạng Pháp, 14/07/1989 ?

Đúng vậy, 14/07/1989. Đương nhiên, tất cả các sứ quán Pháp ở nước ngoài đều tổ chức nhiều hoạt động để chào mừng ngày Quốc khánh và đặc biệt là kỷ niệm 200 năm Cách mạng Pháp.

Vài giờ trước khi tiếp khách tại sứ quán Pháp, tôi nhận được điện thoại từ Bộ Ngoại giao Việt Nam cho tôi biết và làm tôi ngạc nhiên, là Tướng Giáp – Phó Thủ tướng - đã quyết định đến dự lễ Quốc khánh. Đương nhiên, ông được mời vì ông là thành viên Chính phủ. Ông đã tới sứ quán vào khoảng sáu giờ tối, trên chiếc xe Volga mầu đen. Ông mặc dân sự. Đây là điều không bình thường bởi vì người ta thường thấy ông trong bộ quân phục. Ông cùng phu nhân đến sứ quán Pháp. Tôi đã tiếp Tướng Giáp trong nhà riêng của đại sứ. Ông nói đến các nhà văn Pháp, hỏi mượn một vài quyển sách. Ông cho biết là khó có được các sách mới. Thế rồi, chúng tôi ra khu vườn của sứ quán, nơi có các khách mời khác, gần 2000 người, dưới cái nóng của mùa hè.

Theo thông lệ, quốc ca hai nước nổi lên. Lúc đó, Tướng Giáp nói khẽ với tôi là ông rất thích bài La Marsaillaise, vì đó là một bài ca cách mạng. Sau đó, quả thực là tôi nghe thấy ông hát phần điệp khúc của bài La Marseillaise. Đó là điều ngạc nhiên.

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012 by Lý Tưởng Người Việt
Trần Việt Trình (Danlambao)
Rác ở thành phố mang tên Người
Bà Huệ, 52 tuổi, dựng chiếc xe đạp cũ kỹ vào một góc rồi dốc ngược chiếc bao tải to tướng cao quá đầu bà. Một đống chai nhựa, vỏ lon bia, bao ni lông, ... đổ ra ngổn ngang dưới đất. Đó là thành quả của một buổi lao động cật lực mà bà góp nhặt được. "Chẳng biết làm nghề gì nên hằng ngày ra bãi rác kiếm những thứ thiên hạ vứt đi để bán kiếm tiền đong gạo sống qua ngày", bà bộc bạch.
Chồng bà cũng "công tác" cùng nghành với bà, ông làm phu cho các xe rác. Thời gian gần đây, do tuổi cao sức yếu nên ông thường xuyên đổ bệnh. Hai đứa con gái của ông bà cũng không được học hành đến nơi đến chốn đành cam phận làm mướn để chỉ kiếm vài chục nghìn mỗi ngày. Làm việc quần quật như vậy, nhưng cuộc sống đói nghèo vẫn không bao giờ buông tha gia đình ông bà. "Cả bốn người chúng tôi chui rúc trong một túp lều tạm bợ chỉ rộng chưa đầy 5m2 tránh mưa tránh nắng nhưng đã dột nát từ lâu. Tiền làm ngày nào xài ngày đó, chúng tôi không có dư để mua tôn đắp lên cho qua mùa mưa này", nhìn về túp lều tả tơi bà rơm rớm nước mắt.
Cùng chung cảnh ngộ, chị Nguyễn Thị Thanh, 48 tuổi, cũng mưu sinh cùng một nghề như bà. "Ngày nào trúng mánh mới kiếm được năm, bảy chục ngàn còn bình thường chỉ được khoảng hai ba chục thôi. Mưa to gió lớn gì chúng tôi cũng phải ra đây kiếm ăn cả", chị Thanh cho biết. Do hoàn cảnh khó khăn, các con của chị cũng bươn chải ngoài bãi rác để phụ mẹ. Tối đến chúng mới được nghỉ ngơi để đến dự lớp "tình thương" trong xóm. Ban ngày chúng tất tả lượm rác, ban đêm chúng chạy vạy lượm dăm ba chữ mong đổi đời.
Ông Nguyễn Văn Tùng, 57 tuổi, ở cùng xóm là một cảnh đời khác, cô đơn không nơi nương tựa. Người đàn ông với thân hình chỉ có da bọc xương trú ngụ trong một túp lều lụp xụp chỉ vừa đủ cho một người chui ra chui vô. "Cuộc đời tôi sống nhờ vào rác. Vợ tôi do chịu không nổi cái nghiệp này nên đã mang con theo người khác. Có lẽ do quanh năm tiếp xúc với rác nên giờ vướng phải bệnh lao phải sống nhờ vào hàng xóm. Họ cưu mang cho từng bữa cơm nên tôi mới được trụ tới ngày hôm nay", ông thều thào nói.
Còn những đứa trẻ trong xóm hầu hết không được đi học bởi cuộc sống đói nghèo không cho phép chúng xa rời thực tế nghèo đói. Sáng và chiều, chúng tụ tập chờ những chiếc xe tải đổ rác xuống bãi, với đôi chân trần và tay không dụng cụ bảo hộ lao vào những đống phế thải tranh nhau bới móc, nhặt nhạnh từng thứ có thể bán được để phụ giúp cha mẹ, và những món chúng cần, chúng thích.
Trên đây là những mảnh đời bất hạnh tìm sự sống trong rác rưởi, ngay trong thành phố mang tên Người. Đó là bãi rác xóm Sở Thùng, nằm trong một hẻm nhỏ trên đường Phan Văn Trị, quận Bình Thạnh, Sài Gòn, giáp ranh với quận Gò Vấp. Không biết từ lúc nào, nhiều người dân vô gia cư và dân lao động nghèo đã kéo đến đây lập nghiệp bằng nghề lượm ve chai để hình thành nên xóm Sở Thùng này. Con đường nhỏ dẫn vào xóm Sở Thùng mùi rác bốc lên nồng nặc. Càng vào sâu, mùi xú uế bốc lên làm ai cũng phải lợm giọng khi đặt chân đến. Nơi đó, một bãi rác rộng chừng 500m2 với đủ các loại phế thải nằm vương vãi hoặc được chất thành từng đống. Đó là nguồn sống chính của nhiều gia đình kiếm sống từ đồ phế thải.
Rác, đâu cũng rác.
Rác giữa lòng thủ đô
Bãi rác thuộc khu liên hiệp Nam Sơn nằm trên địa bàn 3 xã Hồng Kỳ, Nam Sơn và Bắc Sơn là nơi chứa rác lớn nhất của Hà Nội. Hàng ngày có khoảng từ 800 đến 1000 người dân nhặt rác vào đào bới tìm kiếm phế liệu. Ở đây như một thế giới khác, thế giới của môi trường độc hại, lam lũ với hàng mấy trăm con người thường trực vất vả mưu sinh.
Bãi rác khu liên hiệp Nam Sơn Hà Nội
Bắt đầu từ 3 giờ sáng những người tìm kiếm phế liệu đã lục tục kéo đến bãi rác để bắt đầu công việc tìm kiếm.
Chị Vinh, có thâm niên làm nghề này ở đây cho biết đã quá quen thuộc nên không còn cảm giác ghê sợ như lúc mới vào nghề. "Giờ mà còn sợ mùi, không nhanh chân tìm kiếm có mà chết đói", chị nói. Chị Vân ở xã Nam Sơn cho biết cả nhà cùng hành nghề này, đây là nguồn thu nhập chính của gia đình chị. Trung bình một người trong gia đình chị chỉ có thể kiếm được từ 80 ngàn đến 150 ngàn (tương đương với 4 đến 7 đô) một ngày tuỳ theo số lượng phế liệu thu về.
Rác ở tận cùng đất nước
Bãi rác Cà Mau nằm cách trung tâm thành phố hơn 6km, hàng ngày tiếp nhận trên 60 tấn rác thải, là nơi mưu sinh của hàng trăm người nghèo khổ. Ngày ngày, có hàng trăm người tụ tập về kiếm sống bằng nghề thu gom phế liệu. Nhiều người ở đây có thâm niên trên dưới 10 năm, người ít cũng được 3, 4 năm. Họ nhặt nhạnh tất cả những gì mà người khác vứt đi, rồi phân loại, rồi chất đống chờ người đến mua. Đa số họ là những người nghèo khổ, không học vấn, không nghề nghiệp. Vì cuộc sống khó khăn nên họ đành phải vào đây kiếm sống. Mùi hôi thối, tanh tưởi bốc ra nồng nặc, ruồi nhặng từng bầy bám đen cả mặt đất. Vậy mà số người đến đây mưu sinh chỉ có tăng, không giảm.

Bãi rác Cà Mau
Rác Cố Đô

Nghề bới rác những tưởng là công việc nặng nhọc, ảnh hưởng lâu dài đến sức khoẻ chỉ dành cho đàn ông nhưng tại khu vực bãi rác ở Hương Thuỷ, Thừa Thiên Huế chiếm đa số trong đội ngũ hành nghề này lại là phụ nữ và trẻ em. Họ hầu hết là những người vô gia cư, không có nghề nghiệp ổn định, vì miếng cơm manh áo mà phải lao vào cái nghề được gọi là cực chẳng đã này.

Có thâm nhập vào cuộc sống của những người bới rác, được chứng kiến cảnh họ đua nhau tranh giành, mò mẫm đào xới trên những núi rác khổng lồ, trong cái mùi hôi nồng nặc mới hiểu hết được tình cảnh những người đã và đang ngày đêm xem cái nghiệp này như là một phương cách mưu sinh sống qua ngày. Vật dụng hành nghề của họ đơn giản chỉ là 2, 3 cái bao tải to, một que móc sắt và 1 cái cuốc.

Biết cái nghề này là nguy hiểm, bệnh tật đủ thứ nhưng không làm thì lấy gì mà ăn!? Giây phút mà họ chờ đợi nhất là lúc những chiếc xe tải chở rác tới, đó là vào khoảng 4-5 giờ sáng. Dưới tiếng ầm ầm của động cơ, ánh đèn điện mập mờ, hàng mấy chục con người chen nhau bới tìm. Những đứa trẻ cũng hồn nhiên, vô tư tìm những thứ chúng thích.

Cuộc sống khó khăn đã khiến nhiều người ở đây chấp nhận cái nghèo, cái khổ như một điều hiển nhiên.Rác ở thành phố kiểu mẫu trực thuộc Trung Ương
Bãi rác Khánh Sơn là bãi rác lớn nhất Đà Nẵng, có chừng 200 người túc trực ngày đêm đào bới phế liệu. Mỗi ngày, họ lầm lũi cúi mặt trên núi rác đầy ruồi nhặng và xác động vật đang phân huỷ. Ở đây, có người đã gắn bó với nghề đào bới rác đến 20 năm, cũng có người sống quá nửa đời người trên bãi rác. Công việc ở đây thật nặng nhọc trong một môi trường khắc nghiệt, thu nhập lại chẳng là bao. 7 giờ sáng họ đã bắt đầu lục đục bới rác, làm việc tới khoảng gần trưa thì nghỉ ăn uống tại một quán ăn dã chiến có ruồi nhặng bu đầy xung quanh. Có khi đang ăn dở bữa thì xe rác đến, ai nấy đều bỏ vội chén cơm để chộp lấy sọt, cuốc chỉa và chạy bám theo xe, mong nhanh chân tìm được những món rác có giá trị.

Bãi rác Khánh Sơn Đà Nẵng
Rác phố biển thành phố du lịch
Bãi rác Nha Trang cách nội thành chừng 10km, nằm cạnh nghĩa trang phía Bắc mà người dân quen gọi là bãi rác Rù Rì, tồn tại đã hơn 20 năm qua. Đây là nơi tập trung rác lớn nhất thành phố với bãi rộng và cao như một ngọn núi. Đây cũng là nơi ăn chốn ở của những người vô gia cư, những người sống bằng nghề lượm phế liệu.
Hầu hết họ là người dân tứ xứ, đến từ Phú Yên, Bình Định, Đắk Lắk, Kon Tum, … Có gia đình cả vợ chồng lẫn con cái cùng nhặt rác. Có những cụ già tuổi đã xế chiều cũng nhặt rác. Dù mưa hay nắng, họ cũng cặm cụi, cày xới luôn tay trên đống rác.

Mỗi ngày, vào khoảng giữa trưa và chiều tối, khi những chiếc xe chở rác từ Nha Trang tiến vào bãi là họ tụ tập lại, nhặt nhạnh, moi móc đồ phế thải. Lúc đông gần cả trăm người.

Ở đây có bà Ba, tên thật là Trần Thị Ngắn, 79 tuổi cho biết: "Bới rác ở đây, mỗi ngày chúng tôi kiếm được 50.000 - 80.000 đồng, gặp hôm trúng mánh thì được hơn 100.000 đồng. Số tiền đó cũng đủ đắp đổi qua ngày, … Nghề nghiệp không có, bắt buộc tôi phải tìm đến bãi rác này mưu sinh". Bà Ba theo nghề nhặt rác đã được hơn 10 năm, trông bà già hơn so với tuổi, lưng còng rạp và khuôn mặt lúc nào cũng lộ nét mệt mỏi, phờ phạc.

Cũng như bà Ba, hầu như những người nhặt rác tại bãi Rù Rì ai cũng đều có cuộc sống khó khăn. Vì mưu sinh, họ bất chấp hiểm nguy, dầm mình vào những đống rác để đào bới, nhặt nhạnh mọi thứ, từ ve chai, lon, giấy báo, đến bao bì. Vì cuộc sống nghèo khổ nên con em họ không có điều kiện học hành, trẻ được học hết tiểu học không nhiều, học lên trung học càng hiếm hơn. Đa số, các em phải nghỉ học để kiếm tiền đỡ đần gia đình, nhiều em do vậy mà theo nghề của cha mẹ luôn.
Ở bãi rác Rù này còn có bà cụ già tên Trần Thị Cúc đã 82 tuổi, mấy chục năm qua cuộc đời vẫn thế, vẫn sống với rác, không còn làm công việc nặng nhọc được nữa, giờ chỉ quanh quẩn nhặt nhạnh phụ với con cháu mua gạo. Nhiều lúc cụ chạnh lòng tự hỏi: "Liệu thế hệ con cháu mình cứ tiếp tục sống vật vả bên những đống rác này mãi hay sao!?".
Rác cao nguyên

Ở bãi rác Hàm Rồng, xã Chư Hdrông, TP Pleiku có đến 200 người ngày đêm bám trụ để mưu sinh. Đa số là người thiểu số Ja Rai của làng Brong Thong, xã Ia Băng, huyện Đắc Đoa, tỉnh Gia Lai.

Quanh bãi rác Hàm Rồng có gần 30 căn chòi được dựng tạm là nơi trú ngụ của hàng trăm người. Mỗi chòi là một nhóm khoảng 20-30 người.

Ở một góc bãi, trên vai đèo đứa con chưa tròn tuổi đi nhặt rác, chị Hyak cho biết: "Gia đình tôi sống đều bằng nghề này, thu nhập tương đối ổn định. Ngày nào nhiều thì được 50.000 - 70.000đ, ít cũng được 20.000đ nên đủ sống qua ngày. Con còn nhỏ nhưng ở nhà thì lấy gì ăn, địu nó cùng đi chứ biết sao".

Ở đây, không chỉ người lớn mưu sinh từ nghề bới rác mà những đứa trẻ chưa học hết bậc tiểu học cũng bỏ học để cùng cha mẹ kiếm sống. Bé Hương, 11 tuổi, người làng Brong Thong, hồn nhiên nói: "Em học hết lớp 3, không thể học được nữa nên theo cha ra đây kiếm sống. Không chỉ mình em, có rất đông các bạn cùng lứa đều bỏ học đi nhặt rác phụ gia đình". Những đứa trẻ nhỏ hơn thì vô tư chơi đùa mặc cho người lớn làm gì thì làm.

Nồng nặc mùi hôi thối, môi trường ở đây ô nhiễm nặng nhưng hầu như không một ai có khẩu trang. Hỏi thì họ đều cho biết: "Quen rồi. Hiểm họa bệnh tật về đường hô hấp ở bãi rác là rất lớn nhưng làm sao bây giờ!?".

Trên đây là những bãi rác lớn của VN ngày nay, từ Nam chí Bắc, từ miệt Cà Mau tận cùng của đất nước cho đến thủ đô với mấy ngàn năm văn hiến. Rác! Ở đâu cũng rác! Rác mọi nơi! Rác cùng khắp! Ở những nơi đó chúng ta dễ dàng bắt gặp vô số những mảnh đời bất hạnh lam lũ tìm sự sống trong những phế thải, cặn bả của xã hội. Vì miếng cơm manh áo, họ chấp nhận làm công việc ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe. Xét cho cùng, họ không còn con đường nào khác.

Trên đây là những bãi rác lớn, tiêu biểu của mỗi vùng đất nước, nhưng lại là những bãi rác nhỏ trong một bãi rác LỚN là nước VN ngày nay. Ngày nay, mạnh ai nấy xua rác ra đường. Dân thì xua bất cứ thứ gì mà mình phế thải ra xã hội, sống ích kỷ, không mảy may nghĩ đến tương lai của nước nhà cũng như tương lai của con cháu những đời sau. Cán bộ thì chỉ lo tận hưởng, vơ vét, làm giàu lẹ, biến VN thành một bãi rác lớn, cho ngoại bang muốn làm gì thì làm, để cho "đồng chí" phương Bắc tuỳ tiện đem rác của xứ họ là những hàng hoá hư và độc hại đổ vào thị trường VN, tạo điều kiện cho những thành phần rác rưỡi của thế giới đổ xô vô VN mua dâm trên thân xác của những phụ nữ VN rẻ mạt.

Kết quả của chiêu bài "xóa bỏ giai cấp" để đưa đến "thế giới đại đồng" của người CS là đây. Ở VN, ngày nay, sự cách biệt giai cấp đã rõ như ban ngày. Giai cấp của tham quan thì giàu nứt vách còn giai cấp của nhân dân thì nghèo khó đến khốn cùng. "Thiên đường XHCN" chỉ dành cho thành phần thiểu số nắm quyền hành trong tay. Địa ngục XHCN không đòi hỏi mà có là của đại đa số người dân thấp cổ bé miệng. Cả Thiên đường và Địa ngục đều đang hiện hữu trên đất nước VN. Quê hương Việt Nam của tôi ngày nay là thế đó!
3 tháng 10 năm 2012


Trần Việt Trình
danlambaovn.blogspot.com
by Lý Tưởng Người Việt
Nguyễn Nghĩa 650 (Danlambao) - Việc Tập Cận Bình tiếp Nguyễn Tấn Dũng, ngày 20/9 tại Quảng Châu TQ, có thể coi là lá phiếu ủng hộ Dũng.

Với những tin tức của Hoa Nam cục, mà "16 chữ" đã tạo điều kiện hoạt động tốt nhất tại VN, thì việc đánh giá: Dũng phải ra đi hay sẽ đủ sức ở lại, phải được coi là khá chính xác. Họ Tập kia sẽ không tiếp 1 quan chức VN, mà ngày mai sẽ trở thành xác chết chính trị. Rõ ràng TQ muốn VN luôn sống trong mầm mống chia rẽ, phe phái.
*
1. Một mục đích khác của Chỉnh Đảng.
Chỉnh đảng những ngày qua có 1 nội dung được dư luận chuyên tâm và tập trung chú ý : Chống tham nhũng.
Nội dung của chống tham nhũng lại là chống Thủ tướng và nhóm lợi ích hoạt động thâu tóm ngân hàng, kinh tế VN... dưới bảo trợ của Thủ tướng.
Hôm nay, sau những kiểm điểm của BCT, kết quả sơ bộ của đợt Chỉnh đảng này đã phần nào rõ ràng:
- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bày tỏ đồng thuận với Hồ Cẩm Đào về giải quyết hòa bình các vấn đề Biển Đông tại hội nghị Apec 7/ 9/2012. "Chủ tịch Hồ Cẩm Đào nhấn mạnh, cần phải kiên trì giải quyết chính trị tranh chấp trên Nam Hải, kiên trì đi con đường gác lại tranh chấp cùng khai thác, kiên trì đàm phán và hiệp thương hữu nghị song phương, kiên trì giữ gìn đại cục hoà bình và ổn định trên Nam Hải."/ theo ABS/
- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đồng thuận với Tập Cận Bình về giải quyết các vấn đề tranh chấp 20/9/2012 "Hai bên nhất trí cho rằng cần kiên trì giữ gìn hoà bình, ổn định tại Biển Đông, giải quyết thoả đáng mọi vấn đề thông qua đàm phán hoà bình và xuất phát từ tầm cao chiến lược của quan hệ hai nước."Quảng Tây, Hội chợ ASEAN-Trung Quốc (CAEXPO) và Hội nghị Thượng đỉnh Đầu tư, Thương mại ASEAN-Trung Quốc (CABIS).
- Còn TBT Nguyễn Phú Trọng thì ngay từ 15/10/2011 trong Tuyên bố chung VN-TQ đã đứng trên tầm cao quan hệ mà hợp tác toàn diện với TQ. Ông Trọng cũng đã thúc đẩy sự hợp tác mọi mặt của các tỉnh biên giới phía bắc VN với TQ.
- BCT ĐCS VN xử phạt nặng nề 3 Bloggers thuộc CLB các nhà báo tự do. Riêng trường hợp Blogger Điếu Cầy, người đã được đích thân Tổng thống Hoa Kỳ ông Obama nhắc đến, nhân dịp nói về quyền tự do ngôn luận, bản án nặng nề còn là 1 câu trả lời "không" cho yêu cầu cải cách dân chủ, nhân quyền của Hoa Kỳ đối với VN.
Như vậy, mặc dù Chỉnh đảng chống tham nhũng, nhưng do đấu đá nội bộ mà cả 2 phe đều khấu đầu thần phục bắc triều cộng sản.
Đây chính là 1 kết quả mà ai cũng nhìn thấy qua Chỉnh đảng từ tháng 2 tới nay.
Quan hệ VN -TQ đã đồng thuận hơn, và quan hệ VN-HK trở nên khó khăn hơn, ít triển vọng hơn.
Cùng với việc Văn phòng Thủ tướng ra văn bản 7169 trấn áp các trang mạng dân chủ, ĐCS VN đã khẳng định tính độc tài, chống các quyền tự do ngôn luận, chống dân chủ, chống quyền được công khai bày tỏ 1 cách ôn hòa chính kiến của mình mà không bị đàn áp...
Tương lai VN dân chủ đã tăm tối, mù mịt hơn trước khi Chỉnh đảng.
2. Hội nghị T.Ư 6 khóa 11
"Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI bắt đầu phiên họp toàn thể lần thứ sáu một cách bất ngờ vào sáng thứ Hai 1/10. "
Hội nghị Trung ương 6, gồm 175 ủy viên T.Ư, khai mạc dưới sự chủ trì của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và sẽ diễn ra 15 ngày, tới ngày 15/10.BBC. tin ngày 01/10/2012/.
Hội nghị T.Ư này, theo BBC, có có 1 chương trình nghị sự đồ sộ và kéo dài 15 ngày.
Đây là 1 sự kiện hiếm thấy trong lịch sử tồn tại của ĐCS VN.

Dù dùng nhiều mỹ từ và tung nhiều đề tài cùng các vấn đề hỏa mù trong các thông báo báo chí về Hội nghị này, thì bất cứ ai theo dõi chính trường VN đều có cùng 1 quan tâm chính :
Lần tắm gội này, sẽ chỉ là mát xoa, hay cọ rửa ghét, cáu bẩn từ đầu trở xuống? Hay là cụ thể hơn: Số phận Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ ra sao?
Nếu không phải là đòn gió, hay mưu kế lừa gạt nhằm nới lỏng sự cảnh giác của Thủ tướng, thì TBT Nguyễn Phú Trọng đã cho 1 chỉ dẫn, gạt đi những hi vọng vào thay đổi ở cấp cao nhất.
Trong diễn văn khai mạc, ông Trọng đã nói rõ:
"Trung ương chưa thể bàn về nhân sự quy hoạch cụ thể" trong hội nghị lần này./vẫn tin BBC/
Theo logic này, cuộc họp của BCT ĐCSVN ngày 25/9 vừa qua, Thủ tướng tuy bị kiểm điểm nặng nề, nhưng ông ta đã thành công trong việc bảo toàn vị trí lãnh đạo của mình. Dường như đã có 1 thỏa hiệp giữa 2 phe Trương Tấn Sang- Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng.
Nội dung của thỏa hiệp là gì, cái kim này, ta sẽ phân tích ở đoạn ngay sau đây.
2.1. Thủ tướng không có khuyết điểm và nội dung, có thể có, của thỏa hiệp 2 phe.
Từ ngày 21-25/7 và 1-7/8/2012, BCT ĐCS VN đã họp kiểm điểm phê và tự phê của 14 uỷ viên.
Tuy những thông tin về các cuộc kiểm điểm của BCT là ít ỏi, nhưng vẫn cho phép 1 đánh giá sơ bộ tình hình.
Thứ nhất, trong đợt họp phê và tự phê của BCT, các uỷ viên khác chỉ tự phê và chịu bị phê bình trong 1 ngày. Riêng việc kiểm điểm của Thủ tướng kéo dài đến 2 ngày. Mặc dầu nội dung kiểm điểm đối với Thủ tướng là phong phú gấp đôi những người khác, nhưng những gì lọt ra thông tin đại chúng chỉ là 1 câu nói của Thủ tướng, đại ý: Con cái đã lớn thì làm gì tự chịu trách nhiệm lấy, không lẽ bắt tôi chịu hộ hay sao.
Vậy thì Thủ tướng đã không nhận khuyết điểm gì về phía cá nhân mình.
Tuy những khuyết điểm tham nhũng xẩy ra rộng khắp ở các cơ quan nhà nước, các tập đoàn kinh tế nhà nước, ngân hàng...những bộ phận trực tiếp nằm trong điều hành của Thủ tướng, nhưng chắc chắn ông ta đã không coi đó là khuyết điểm của riêng mình.
Chắc là quả bóng khuyết điểm này đã được đá sang bên trách nhiệm của cả BCT.
Nếu có điều gì dính líu đến tham nhũng, đến thâu tóm ngân hàng, hay những khuất tất khác, thì chỉ có thể xẩy ra ở cá nhân Nguyễn Thanh Phượng.
Giả sử trong các cuộc họp này, Thủ tướng đã nhận một vài khuyết điểm dính đến tham nhũng, dính đến nhóm lợi ích, dính đến Bầu Kiên... hay BCT đã có bằng, có chứng, chứng tỏ Thủ tướng có khuyết điểm, thì trong hoàn cảnh hiện nay, chắc các thông tin này đã phần nào lọt ra thông tin đại chúng.
Ban cán sự đảng của Chính phủ cũng đã họp phê và tự phê từ ngày 11 cho đến ngày 15/9.
Ông Nguyễn Văn Quynh, phó trưởng Ban tổ chức trung ương đại diện cho Trung ương Đảng đến giám sát.
Kết quả kiểm điểm của Chính phủ mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng là bí thư Ban Cán sự Đảng được chính thức loan báo là 'hết lòng vì dân vì nước' và 'có nhiều thành tích' trong điều hành kinh tế-xã hội đất nước và cũng không có khuyết điểm gì nghiêm trọng./BBC/
Tóm lại, không có bằng chứng cụ thể về tham nhũng của Nguyễn Tấn Dũng, và ông ta cũng không tự nhận có khuyết điểm cụ thể gì.
Cuộc họp tổng kết phê và tự phê của BCT họp từ 20-25/9 vừa qua cũng không đưa ra kết luận khuyết điểm của Nguyễn Tấn Dũng.
Kết luận về Nguyễn Tấn Dũng đã được chuyển sang cho thẩm quyền của Hội nghị 6 khóa 11.
Lá phiếu TQ.
Việc Tập Cận Bình tiếp Nguyễn Tấn Dũng, ngày 20/9 tại Quảng Châu TQ, có thể coi là lá phiếu ủng hộ Dũng.
Với những tin tức của Hoa Nam cục, mà "16 chữ" đã tạo điều kiện hoạt động tốt nhất tại VN, thì việc đánh giá: Dũng phải ra đi hay sẽ đủ sức ở lại, phải được coi là khá chính xác.
Họ Tập kia sẽ không tiếp 1 quan chức VN, mà ngày mai sẽ trở thành xác chết chính trị.
Rõ ràng TQ muốn VN luôn sống trong mầm mống chia rẽ, phe phái.
2.2. Nội dung, có thể có, của thỏa hiệp 2 phe.
Việc chỉ ra khuyết điểm trực tiếp của Thủ tướng là khó. Nhưng việc Bầu Kiên bị bắt, Dương Chí Dũng bị bắt... cho những chỉ dẫn gián tiếp hướng về Thủ tướng.
Thời gian sẽ là người buộc tội giỏi nhất.
Nguyễn Tấn Dũng hiểu điều này và chơi bài thỏa hiệp ngay từ bây giờ.
Việc CT nước Trương Tấn Sang và phái đoàn hùng hậu, gồm người của văn phòng CT nước và văn phòng TBT, tham gia đợt kiểm điểm phê và tự phê của ban cán sự đảng bộ Ngân hàng nhà nươc VN, đã là 1 nội dung, có thể có, của bản thỏa hiệp phe phái.
Ta có thể giả định rằng : Nguyễn Tấn Dũng thí tốt, thí Thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình.
Ngân hàng nắm tiền mặt. Đây là điểm yếu nhất của phe Đảng-Nhà nước. Nhận được miếng ngon này, thắng nước cờ này, là 1 nước đi quan trọng cho cuộc chiến tiếp theo. Nếu như đúng theo tin đồn rằng blog QLB phục vụ CT Trương Tấn Sang, thì khẩu vị của CT nước đối với ngành ngân hàng VN thể hiện rất rõ trên QLB.
Như vậy nắm lại được Ngân hàng nhà nước, sẽ là chiến tích đầu tiên của phe Nhà nước-Đảng.
3. TQ hưởng lợi "ngư ông".
Chống tham nhũng được dương cao trong đợt Chỉnh Đảng do TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng phát động từ cuối tháng 2 năm 2012, và được coi là mục đích chính của đợt sinh hoạt chính trị có 1 không 2 trong lịch sử ĐCS VN.
Sóng gió Chỉnh đảng lần này chắc cũng chỉ có thể so sánh được với sóng gió đã cuộn lên trong ĐCS VN sau những sai lầm của CCRĐ, kết quả là Trường Chinh phải rút lui khỏi chức TBT của ĐCS VN.
Về cuộc họp BCT ngày 25/9 vừa qua, có 2 nhận xét trái chiều:
1. Nhận xét thứ nhất cho rằng đây là thất bại của phe Sang, Trọng vì không có đủ số phiếu trong BCT để kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng.
2. Nhận xét thứ 2 cho rằng đây là 1 nước cờ tâm lý cao của BCT. Các cầu thủ ngoại hạng này không muốn đứng vào vị trí trực tiếp đá phạt penaty 11 metr. Họ nhường cho Hội nghị T.Ư hôm nay làm "sát thủ" tiêu diệt Thủ tướng. Dẫu sao thì sinh mạng chính trị của Thủ tướng đã nằm liệt giường, chỉ còn chờ ngắc ngoải mà thôi.
Dựa vào thói quen vẫn thấy của ĐCS VN, trong những việc buộc phải có cơ cấu lại lãnh đạo cao cấp, thông thường họ vẫn giải quyết trong nội bộ BCT.
Ta thường vẫn thấy những kỷ luật cán bộ, nếu có, thường chỉ với tới những cán bộ loàng xoàng cấp dưới. Các đợt Phê, Tự phê trong đảng được ví như tắm rửa, kỳ cọ,.. thường được thực hiện ở mức chỉ tắm, kỳ từ vai trở xuống.
Hôm nay, phải đưa vấn đề kết quả kiểm điểm của Thủ tướng, BCT xuống Hội nghị T.Ư, phải bầy những xấu xa tham nhũng của 1 lãnh tụ cao cấp của đảng ra trước 1 số lượng đảng viên đông 175 ủy viên, đã là 1 việc làm không có tiền lệ.
Điều này cho thấy, đấu tranh trong BCT là chưa ngã ngũ.
Phe Trương Tấn Sang-Nguyễn Phú Trọng chưa có đa số trong BCT.
Nếu có đa số, vấn đề kiểm điểm Thủ tướng đã được giải quyết trong nội bộ BCT, mà không cần triệu tập gấp, bất thường hội nghị T.Ư 6 đến như vậy.

Câu hỏi là: Những điều kiện gì đã dẫn tới cuộc triệu tập Hội nghị diễn ra trong ngày 1/10, khác hẳn mong đợi của báo chí là 15/10.
Nếu nói rằng ông Trọng muốn dùng hội nghị này để kỷ niệm Quốc khánh TQ thì thật là trẻ con.
Tuy vậy, cái bóng của TQ hằn lên hoạt động của ĐCS VN trong đợt Chỉnh đảng này là rất rõ nét.
Gần đây nhất, sự kiện Hồ Cẩm Đào gặp Trương Tấn Sang tại hội nghị Apec 2012, và Tập Cận Bình, mặc dù đã từ chối gặp H. Clinton một cách bí hiểm, nhưng đã ló mặt ra gặp Thủ tướng Dũng vào ngày 20/9/12, đã nói lên 1 ý không khó đọc rằng: TQ ủng hộ cả 2 phe, và không muốn 1 phe nào bị biến mất hoàn toàn trên chính trường VN cả.
TQ muốn cả 2 phe lùi bước trước những bành trướng của TQ tại Biển Đông.
Cả Sang và Dũng đã cùng đồng thuận giải quyết bất đồng tại Biển Đông với TQ 1 cách hòa bình.
Nghĩa là sẽ chỉ phản đối 1 cách hình thức, không có nội dung.
Nghĩa là sẽ để cho TQ xâm lược, chiếm đóng HS, TS của VN trong 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa.
VN cộng sản sẽ chỉ đấu tranh đòi lại HS, TS bằng phương pháp "hòa bình".
Sự kiện TQ ủng hộ cả 2 phe là 1 điều dễ hiểu.
Đây sẽ là 2 nhóm đấu đá nhau không ngừng, làm yếu quyết tâm của dân tộc VN đòi lại HS, TS.
Các người cứ đấu đá nhau đi, miễn là thần phục TQ.
Trường hợp, ngay cả khi VN được lãnh đạo bởi 1 bàn tay sắt, như những năm Lê Duẩn làm TBT, cũng không làm TQ yên lòng. Bởi vì không biết lúc nào lãnh tụ bàn tay sắt này trở mặt với TQ, mà chống TQ là bản tính tự nhiên của người VN, được tôi luyện qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước.
Vì vậy 1 VN lục đục, phe phái, hỗn loạn là có lợi cho TQ.
Chính sách trước sau như 1 của ĐCS TQ, nhà nước TQ, chính phủ TQ là biến VN thành 1 khu vực đệm cho an ninh của TQ.
Chính sách này thể hiện ở một số nội dung mà ta đã biết:
- Viện trợ để VN lệ thuộc vào TQ.
- Ngăn cản VN thống nhất, hùng mạnh./Hiệp nghị Giơ ne vơ 1954, TQ bắt tay với Hoa Kỳ 1972, cuộc chiến tranh biên giới phía bắc 1979.../
- Tăng cường ràng buộc ĐCS VN vào ĐCS TQ./hội nghị Thành Đô 1990.../
- Làm yếu VN bằng mọi thủ đoạn./Chia cắt VN, chiếm đoạt đất đai biên giới, chiếm đoạt Hoàng Sa, Trường Sa, biển đảo của VN.../
- Vơ vét tài nguyên của VN làm giầu cho TQ/ Bôxit Tây Nguyên.../
- Vơ vét kinh tế VN để làm giầu cho TQ/ Tất cả đô la xuất siêu của VN sang Mỹ, EU ... được đưa hết về TQ qua thâm thủng mậu dich VN-TQ.../
- ...
Tóm lại TQ muốn có 1 VN yếu, hèn, tham nhũng, lục đục tranh chấp phe phái..để VN lệ thuộc hoàn toàn vào TQ, làm khu đệm, làm phên dậu cho an ninh của TQ, làm chư hầu, tay sai cho CS TQ.
Tư tưởng quân sự chính trị "miếng đệm", "khu vực đệm" này của lãnh đạo cộng sản TQ không phải chỉ mới xuất phát từ Mao Trạch Đông, mà có nguồn gốc từ lịch sử TQ.
Đây là tiếp thu của bài học bắt nguồn từ việc xây dựng Vạn Lý Trường Thành của Tần Thủy Hoàng.
Hơn nữa, bản thân Hán tộc là 1 tộc luôn có mưu đồ ăn cướp, xâm lược đất đai của các quốc gia lân cận, nên việc đề phòng bị tấn công là mối lo thường xuyên của họ.
Người TQ luôn sợ hãi những dân tộc kiên cường bất khuất.
Họ chỉ cảm thấy an toàn trong 1 không gian khép kín, có những tường hay những không gian đệm bọc quanh.
Vì vậy những ảo tưởng kiểu Nguyễn Phú Trọng về "tầm cao quan hệ" hay kiểu Nguyễn Chí Vịnh : TQ không có nhu cầu lãnh thổ với VN,... là những ảo tưởng của loài thú vật không có trí khôn, loài đà điểu trên sa mạc, chui đầu vào cát để không nhìn thấy con sư tử TQ đang ngoạm mồm bành trướng muốn nuốt chửng rừng biên giới, biển đảo, HS, TS ...mà thôi.
Không kể đến cuộc thăm TQ một cách khẽ khàng, như lén lút của Tô Huy Rứa từ 14/2 đến 18/2 năm nay, không kể đến sự bình yên đáng ngờ vực mà TQ dành cho VN thời kỳ gay cấn kiểm điểm của BCT ĐCS VN, trong khi cùng thời gian này, TQ gây sự với Philippines, với Nhật Bản...thì kết quả mà người dân VN bình thường đều thấy rõ là sự việc đàn áp phong trào dân chủ của ĐCS VN qua Văn bản 7169 của Văn phòng Thủ tướng và những bản án nặng nề cho 2 Bloggers Nguyễn Văn Hải và Tạ Phong Tần.
Bản án 12 năm cho Blogger Điếu Cầy, là trả lời rõ ràng nhất về bản chất " ác với dân" của ĐCS VN.
Đây chính là mong muốn của TQ.
Ngày 20/9, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Quảng Tây gặp Tập Cận Bình.
Ngày 1/10 Nguyễn Phú Trọng tuyên bố trong khai mạc Hội nghị 6 "Trung ương chưa thể bàn về nhân sự quy hoạch cụ thể" trong hội nghị lần này.
Có phải chăng, TQ đã dàn xếp hòa hoãn cho cả 2 phe?
4. Bây giờ ta trở lại câu hỏi: Điều gì đã dẫn đến việc triệu tập một cách vội vã, bất thường hội nghị T.Ư lần thứ 6 hôm 1/10/2012 ?
Việc triệu tập 1 cách khẩn cấp, vội vã hội nghị T.Ư lần 6 đã tạo nên không khí bất an.
Rõ ràng Chỉnh Đảng đang ở giai đoạn có tính khẩn cấp.
Theo dõi diễn biến tình hình chính trị VN, ta thấy có một số sự kiện đáng được chú ý như sau:
- Thủ tướng tiếp xúc với Tập Cận Bình ngày 20/9/2012. Hai bên đã thảo luận những gì?
- Tuần qua, trong bài phát biểu tại Hội nghị người Việt Nam hải ngoại lần thứ hai diễn ra tại TPHCM ngày 27 và 28 tháng 9, Thiếu tướng Nguyễn Thanh Tuấn Cục trưởng cục tuyên huấn, Tổng cục chính trị, khẳng định rằng Việt Nam sẽ bảo vệ biển đảo của mình bằng những vũ khí hiện đại nhất thế giới hiện nay. Ai đứng sau vị Thiếu tướng này?
- CT nước và TBT đang nã pháo vào Ngân hàng nhà nước VN do Thống đốc Nguyễn Văn Bình điều hành. Thành công của Mao trong Cách mạng văn hóa là nhờ vào Thống đốc ngân hàng TQ, người chỉ đạo cung cấp tiền mặt duy trì hoạt động của các đội cách mạng văn hóa khắp TQ.
Có phải chăng triệu tập khẩn cấp các ủy viên T.Ư đảng vào 1 cuộc họp là đề phòng 1 cuộc đảo chính do quân đội chủ trương?
Khi đã ở vào thế đối đầu sống-chết của 2 phe Đảng-Nhà nước và Chính phủ, thì tình huống nào cũng phải được xem xét, không thể coi thường được.
Kết luận.
Trong bài "Chỉnh đảng - Âm mưu gì của Nguyễn Phú Trọng, TQ" xuất bản trên Dân Làm Báo, Đàn Chim Việt...3/3/2012, tôi đã nêu 1 cảnh báo có nội dung : "Chính đảng là sự sắp xếp lại hàng ngũ ĐCS VN nhằm đưa các phần tử thân TQ lên các vị trí then chốt trong chính phủ, nhà nước VN, ĐCS VN, nhằm đảm bảo cho cuộc chiến dành ảnh hưởng tại Châu Á của TQ với Hoa Kỳ có được hậu thuẫn từ VN, nhằm làm cho VN luôn yếu bởi các tài nguyên khoáng sản của Biển Đông sẽ lọt hoàn toàn vào tay TQ, nhằm tăng cường an ninh cho TQ từ phía Biển Đông..." hôm nay cảnh báo này đang dần dần biến thành hiện thực.
Theo GS Carlyle Thayer, tại Hội nghị T.Ư 6 này "Ban Chấp hành Trung ương có thể sẽ kỷ luật một số thành viên. Trong những tháng qua, đã có việc một số ủy viên bị sắp xếp lại vị trí."/ BBC/.
Về vị trí của Thủ tướng, do tính bất ngờ, vội vã của cuộc họp T.Ư lần này, thì điều gì cũng có thể xẩy ra đối với ông Dũng.
Nhưng có 1 điều chắc chắn là: ngày nay, các ủy viên T.Ư ĐCS VN tin vào đồng tiền hơn là tin vào lý tưởng của đảng.
Nguyễn Nghĩa 650
danlambaovn.blogspot.com
Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012 by Lý Tưởng Người Việt
Đại Nghĩa (Danlambao) - Chống tham nhũng khó, không khó vì tham nhũng chống, mà chỉ khó vì đảng Cộng sản bao che.
Tham nhũng thì chỉ bị đi tù, còn chống tham nhũng không những đi tù mà còn từ chết tới bị thương. Ai mới có điều kiện để tham nhũng? Chắc chắn người ấy không phải là những người dân tay lấm chân bùn, cũng không phải là người nông dân hiền hòa mộc mạc. Chúng ta hãy nghe tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ chỉ hộ chúng ta bọn tham nhũng ấy là ai?
"Ông nói đa phần những kẻ tham nhũng là đảng viên cho nên cuộc đấu tranh chống tham nhũng trong thời gian đầu có thể sẽ có những khó khăn. Ông cáo buộc là những đảng viên cao cấp, thậm chí ở cả cấp ủy viên trung ương đảng, đang tiến hành tham nhũng một cách tràn lan…

"Tuy nhiên, ông nói, cũng có những thành phần cơ hội, khi còn tại chức thì "ngậm miệng ăn tiền", đến khi không còn chức quyền mới tham gia phong trào chống tham nhũng để tránh "lạc lõng". (BBC online ngày 12-10-2005)
Do những đối tượng có quyền thế tham nhũng là thế cho nên vấn đề chống tham nhũng không phải là dể mà nó có lắm điều nhiêu khê và bất trắc. Nhà báo Trần Quang Thành, người từng làm việc nhiều năm tại Đài Tiếng Nói VN, Đài Truyền Hình VN bị trù dập và bị tạt axit vì chống tham nhũng, ông kể rằng:
"Là một nhà báo làm việc cho lẽ phải, mình không thể uốn cong ngòi bút được, nhà báo phải nói ra sự thật, nói ra sự thật để làm lành mạnh cho xã hội, để cho dân chúng đỡ khổ…

"Tôi đi đấu tranh để mà chống tham nhũng để mà vạch mặt bọn buôn gian bán lậu, vạch mặt bọn tiêu cực trong xã hội, tệ nạn xã hội…mà công an thì được thưởng, công an được thưởng hồi đó mấy chục triệu, nhưng tôi có được thưởng xu nào đâu…rồi cuối cùng là mang trên mặt thế là 15 lần mổ, mù mắt một mắt, mồm cũng chả còn, mũi cũng chả còn". (RFA online ngày 2-6-2006)
Sau trên 50 năm theo đảng bác sỹ quân y Đỗ Ngọc Bích đã tuyên bố "Trả đảng toàn bộ Huân chương" vì tham gia chống tham nhũng mà bị trù dập đến tận cùng.
"Tôi: Đỗ Ngọc Bích- 73 tuổi nguyên bác sỹ chuyên khoa Nội nhi cấp I…Tôi tham gia cách mạng cho đảng CSVN từ năm 1954 tới nay 12-2006…

"…tôi nghe đảng CSVN, nghe nhà nước VN XHCN kêu gọi chống tham nhũng, tôi thực sự dám đấu tranh bảo vệ sự công bằng. Cũng như thời chiến tranh "chống Pháp, chống Mỹ" nên tôi không lường trước được việc bọn tham nhũng, gian tham lại tìm cách trù dập, bức hại tôi đã 16 năm nay suốt từ tháng 3-1991 tới nay 12-2006. Nay cuộc sống của tôi hoàn toàn trắng tay, không chế độ, không một đồng xu lương hưu, không có 1 m2 (mét vuông) nhà đất để ở". (Thời Luận ngày 23-5-2008)
Muốn biết sự nguy hiểm của việc chống tham nhũng đến mức nào, thì đây chúng ta hãy xem hành động trả thù nguy hiểm của bọn tham nhũng dành cho người chống tham nhũng qua bản tin của đài RFA như thế nào:
"Vụ nổ mìn nhắm vào nhà người chống tham nhũng có tiếng tại thị trấn Lạt, huyện Tân Kỳ, Nghệ An hôm nay 16-9 vừa qua cho thấy những kẻ xấu tiếp tục lộng hành ra tay đối với những thành phần can đảm tố cáo hành vi tội ác được cho tràn lan ở Việt nam hiện nay. Ngôi nhà mục tiêu của vụ đánh mìn vừa nói là của ông Nguyễn Văn Thành, 69 tuổi, cán bộ Viện Kiểm sát huyện Tân Kỳ đã về hưu. Ông Nguyễn Văn Thành được truyền thông trong nước mô tả người tích cực tham gia công cuộc chống tham nhũng tại địa phương". (RFA online ngày 20-9-2011)
Một gương can đảm trong việc chống tham nhũng mà ít được ai biết đến, đó là bà Nguyễn Thị Hòa đã từng nhiều phen bị trả thù nhưng bà vẫn kiên trì với lý tưởng.
"Một trường hợp chống tham nhũng khác bị trả thù mà báo chí trong nước nêu ra là câu chuyện của bà Nguyễn thị Hòa ở Yêu Phụ, Tây Hồ. Là người từng tham gia chiến đấu trong chiến tranh, nhưng lúc đó bà chịu ít vết thương hơn trong những năm tham gia chống tham nhũng kể từ năm 2001. Trên người bà Nguyễn thị Hòa có hàng chục vết sẹo do những kẻ xấu thủ ác liên quan đến việc chống tham nhũng của bà". (RFA online ngày 20-9-2011)
Tham nhũng cũng như bệnh dịch, ai cũng sợ, ai cũng chống, nhưng người chống thật thì luôn lãnh phần thua thiệt, còn kẻ chống bằng mồm thì có lúc cũng vinh thân. Có ai tuyên bố chống tham nhũng có lực, có uy bằng thủ tướng, do vậy khi mới nhậm chức thì ông Nguyễn Tấn Dũng, hùng hùng hổ hổ tuyên bố lấy gân theo lời kể của cụ lão thành cách mạng Nguyễn Văn Bé trong bức tâm thư gửi TT Dũng và 14 vị Bộ chính trị, ông viết:
"Tháng 10-2006, ông Nguyễn Tấn Dũng nhậm chức thay ông Phan Văn Khải về hưu, tuyên bố:"Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay".

"Gần 5 năm nay, nạn tham nhũng chẳng những không chống được mà ngày càng phát triển, từ các cơ quan Trung ương xuống tận xã, phường, thôn ấp. Điển hình theo Ủy ban Kiểm Tra Trung ương vừa mới kết luận, tạm xử lý 45 trường hợp nổi cộm khắp toàn quốc khiến dư luận xã hội rất bất bình…

"Những bằng chứng như thế rõ ràng khẳng định ông Nguyễn Tấn Dũng đã không hoàn thành nhiệm vụ trong suốt 5 năm qua. Ông Dũng và toàn bộ 14 ủy viên BCT khác đã hoàn toàn không chống được tham nhũng. Vậy sao ông Nguyễn Tấn Dũng không tự nguyện làm đơn xin từ chức ngay như lời ông đã đoan quyết trước dân?" (Đối Thoại online ngày 15-7-2010)
Tham nhũng là vấn đề thâm căn cố đế từ thời đổi mới và nhất là trong chế độ cộng sản hiện tại, chúng ta hãy nghe sự nhận định của giáo sư Carlyle Thayer, nhà nghiên cứu về Việt nam lâu năm hiện làm việc tại Học viện Quốc phòng Úc cho biết nhận xét của mình:
"Đây là chuyện phải giải quyết và ông Nguyễn Tấn Dũng, tân thủ tướng đã chớp lấy thời cơ và có những biện pháp nhanh chóng trong đó có chuyện lập ra Ban chỉ đạo chống tham nhũng.

"Còn chuyện liệu cuộc chiến chống tham nhũng có thành công không thì tôi phải nói rằng trong một chính quyền độc đảng, bất kỳ quyết định chống tham nhũng nào cũng là những quyết định chính trị chứ không phải là quyết định khách quan dựa trên luật pháp, những phanh phui trên báo chí, những nhà báo điều tra độc lập hay hệ thống tòa án. Khi mà đảng cộng sản còn có thể can thiệp vào bất cứ cấp chính quyền nào thì những quyết định về chống tham nhũng sẽ luôn mang tính chính trị cao". (BBC online ngày 1-8-2006)
Một chuyện tiếu lâm thời đại mà ai nghe qua cũng phải nực cười, vì hưởng ứng với việc chống tham nhũng báo Thanh Niên đưa tin ông trưởng Trạm thu phí trên đường Bắc Thăng Long-Nội Bài đã ra lệnh cho nhân viên:
"Để ngăn chận tiêu cực xảy ra, từ ngày 15-4-2006 toàn bộ cán bộ, nhân viên của trạm phải khâu túi quần, túi áo lại đi làm". Tờ Thanh Niên kể:
"Lúc đầu các nhân viên đều nghĩ ông trạm trưởng…đùa. Một số người gọi điện thoại đến các trạm thu phí khác của công ty Quản lý và Sửa chửa Đường bộ 234 (Cục Đường bộ) thì nhận được thông tin"sếp" bên đó cũng yêu cầu nhân viên phải khâu túi quần, túi áo đi làm!" (Báo Người Việt ngày 1-5-2006)
Vừa bắt đầu nhiệm kỳ một, thủ tướng Dũng giải quyết ngay một vụ án tham nhũng lớn, đó là vụ PMU 18, mà hai con sâu bự liên can là giám đốc Bùi Tiến Dũng và thứ trưởng bộ GTVT Nguyễn Việt Tiến. Bùi Tiến Dũng thì đang ngồi tù còn ông Nguyễn Việt Tiến sau 18 tháng bị tạm giam thì đùng một cái trắng án.
Dư luận tỏ ra nghi ngờ thiện chí chống tham nhũng của thủ tướng Dũng, trước khi ông nhiệm chức thì những báo chí có phần thoải mái bươi ra nhũng vụ tham nhũng, nhưng từ khi ông chấp chính thì kẻ có tội lại được trắng án và báo chí lại bị "khớp mỏ". Ngay cả hai phóng viên gọi là "cự phách" trong làng tin chống tham nhũng là Nguyễn Việt Chiến báo Thanh Niên và Nguyễn Văn Hải báo Tuổi Trẻ bị cho đi tù thế chỗ của người tham nhũng Nguyễn Việt Tiến. Thế là ông thủ tướng đã thay trắng đổi đen, đó là chiêu "tham nhũng chống" đầu tiên của thủ tướng Dũng cứu bồ, thật đáng "biểu dương" (?)
Trả lời đài BBC tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ nêu lên thắc mắc của mình như sau:
"…theo luật, việc xác định có tội hay không có tội thường diễn ra theo trình tự nhất định. Mỗi lần tạm giam để điều tra là ba tháng, dài lắm cũng chỉ gia hạn được bốn lần. Sau 12 tháng ông Nguyễn Việt Tiến phải được xác nhận có tội hoặc không có tội. Nhưng ông Tiến lại bị giam đến 18 tháng, cho thấy dấu hiệu ông không phải hoàn toàn vô tội…

"Việc ông Tiến trắng án là rất khó hiểu". (Đối Thoại online ngày 2-4-2008)
Sự việc Nguyễn Việt Tiến bổng nhiên được trả tự do, điều đã làm cho luật sư Lê Công Định cũng nghi ngờ đặt câu hỏi "Phải chăng người ta nhạo báng công lý?" Ông Định viết:
"Tin cựu thứ trưởng bộ Giao thông Vận tải, Nguyễn Việt Tiến, bị cáo trong vụ PMU 18, được Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao (VKSNDTC) đình chỉ điều tra và trả tự do khiến dư luận sững sờ…

"Giữa cơ quan điều tra trước đây và VKSNDTC hiện giờ ai đúng ai sai trong nhận định và kết luận về ba tội danh của Nguyễn Việt Tiến?" (Đối Thoại online ngày 2-4-2008)
Vai trò của người làm báo thời bấy giờ rất là đắc lực và quan trọng trong việc giúp nhà nước chống tham nhũng, tuy nhiên vì nhà nước toàn là những đảng viên và họ không có quyết tâm chống tham nhũng.
Ông Klaus Rohland, Giám đốc Ngân hàng Thế giới ở Việt Nam, đã thắc mắc về vai trò của báo chí trong việc phanh phui các vụ án tham nhũng đã không được công; chỉ "được tội" mà thôi.(?)
"Báo chí đang đóng vai trò mạnh mẽ. Nếu bạn muốn giải quyết vấn đề, bạn phải tăng cường tính minh bạch và cho thảo luận công khai về vấn đề".

"Tuy nhiên, tin từ trong nước cho biết gần hai tháng qua, hàng chục phóng viên bị cơ quan An ninh điều tra (Bộ công an) gọi lên thẩm vấn vì liên quan tới việc đưa tin về các vụ án tham nhũng tại Việt nam trong thời gian qua.

"Trong số này có người của các tờ báo lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Động, Tiền Phong, SàiGòn Giải Phóng, Người Lao Động và Pháp Luật Tp HCM". (BBC online ngày 1-8-2007)
Biết chống tham nhũng là khó, nhưng ký gỉa Trương Minh Đức, người muốn "bẻ nạn chống trời" đã can đảm viết nhiều bài chống tham nhũng, bất công trên các báo Tiền Phong, Tuổi Trẻ, Kiên Giang…Và sau cùng là ông bị "tham nhũng chống" nên đã phải ra tòa lảnh án: 5 năm tù giam. Theo lời kể của luật sư Lê Trần Luật thì vì quá phẫn uất nên ông Trương Minh Đức đã hô to:
"Đả đảo cộng sản. Không công nhận phiên tòa hôm nay, bản án là vô lý, là phi nhân đạo. Đả đảo những người cộng sản tham nhũng".

"Ảnh nói đến đây thì những người cảnh sát tư pháp ôm ảnh lại, lôi ảnh đi và bỏ ảnh vào cái xe của nhà giam rồi chở ảnh đi mất". (RFA online ngày 23-7-2008)
Trong những năm qua chúng ta thấy những vụ án tiêu cực được phanh phui đa số đều do những nhà báo có lương tâm chức nghiệp đưa ra, nhưng cũng không ít những nhà báo này phải trả giá chua chát cho cái thiện chí của mình vì nhà cầm quyền CSVN thường hay muốn dán băng keo vào miệng những nhà báo này. Mới vừa đây, nhà báo Hoàng Khương của tờ Tuổi Trẻ vì hăng say trong nghiệp vụ chống tham nhũng nên đã mắc phải "lỗi sai sót trong tác nghiệp" trong khi đi tìm chứng cớ của một vụ tiêu cực của cảnh sát giao thông. Sau khi thu thập đủ dử kiện ông Khương viết hai bài "Đồng tiền xóa sạch hồ sơ" và " CSGT giải cứu xe đua trái pháp luật" rất có giá trị , nhưng chẳng những không được khen mà còn bị tù 4 năm về "tội đưa hối lộ".
Các blogger và nhà báo tự do đã đồng loạt ký bản lên tiếng bênh vực cho nhà báo Hoàng Khương và xác định:
"Hành động tác nghiệp của nhà báo Hoàng Khương là "can đảm, xứng đáng với đạo đức, danh dự và lương tâm của một nhà báo chân chính". Bản lên tiếng khẳng định ông Hoàng Khương là nhà báo "đặt lợi ích của xã hội lên trên hết" và là một công dân có trách nhiệm góp phần phát triễn đất nước". (RFA online ngày 20-9-2012)
Nhà báo Trần Quang Thành, người đã nghe lời "đảng" hăng say chống tham nhũng nên đã nhận hậu quả thê thảm để rồi ngày nay khi trả lời phỏng vấn của Pv Trà Mi của đài VOA, ông kể lại những điều đã nói với ông Nguyễn Cơ Thạch như sau:
"Đảng kêu gọi chống tham nhũng thì em chống, thế nhưng em không ngờ. Em buồn là vì tin đảng, tin chính phủ mà thực hiện đúng theo đường lối của đảng thì cuối cùng đảng không bảo vệ mình mà hóa ra những kẻ gian manh lại được bảo vệ. Ân hận thì không ân hận, nhưng mà buồn vì mình hết lòng tin vào một chế độ, nơi mà mình gửi gắm vào đây tất cả những nhiệt huyết và thân phận của mình. Thất vọng". (VOA online ngày 24-6-2012)
Trong phiên họp thứ ba của Ủy Ban Thường vụ Quốc hội về việc phòng chống tham nhũng các đại biểu đã phát biểu như sau:
"Nếu phòng chống tốt thì tham nhũng sẽ giảm, song chưa ai dám nói là phòng chống tốt". ông Trần Thế Vượng, Trưởng Ban Dân nguyện của QH, nhìn nhận. Theo ông, tỷ lệ tự phát hiện có tham nhũng hiện rất thấp.

"Đáng lưu ý, phần lớn các vụ bị phát hiện có hành vi tham nhũng lại chị bị xử lý hành chính. Thậm chí, ngay cả việc xử lý hành chính vẫn còn biểu hiện nương nhẹ hoặc không công bằng giữa các đối tượng cùng hành vi tham nhũng."Cùng một hành vi vi phạm, anh chức nhỏ hơn thì bị cách chức, còn anh quyền to hơn thì chỉ bị phê bình, cảnh cáo. Chính vì nương nhẹ nên không đủ sức răn đe người tham nhũng"- ông Nguyễn Đức Kiên, Phó chủ tịch QH, bức xúc". (Người Lao Động online ngày 19-10-2007)
Báo điện tử ViệtNam Net đã dí dỏm viết bài "Tham nhũng: To bằng con voi, xử lý bằng con kiến", có đoạn viết:
"Có những vụ việc to bằng con voi nhưng lại xử bằng con kiến làm người dân mất lòng tin. Mà đã không tin thì không muốn nói".

"Tham nhũng trở thành hệ thống và nguyên nhân là do khe hở "sở hữu toàn dân", cơ chế kiểm soát quyền lực chưa hiệu quả, xử lý chưa nghiêm…"

"Đây là nhận định của nhiều đại biểu tham dự Hội thảo "Phòng chống tham nhũng đánh giá hiện trạng và xây dựng năng lực cho các tổ chức xã hội và người dân" do Liên hiệp các Hội Khoa học kỹ thuật Việt Nam tổ chức ngày 4-12 tại Tp HCM". (VietNamNet online ngày 5-12-2009)
Trong hội nghị giao ban về công tác phòng, chống tham nhũng khu vực phía Nam ngày 12-1-2008 tại Tp Sài Gòn, báo VietNamNet đưa tin:
"Năm 2007, cả nước phát hiện 504 vụ tham nhũng, nhưng không vụ nào do tổ chức đảng phát hiện. Có trường hợp tiêu cực ở Tổng công ty vật tư nông nghiệp bị tố cáo lên tố cáo xuống, nhưng đảng ủy đó vẫn đạt danh hiệu trong sạch vững mạnh. Cần xem lại vai trò của các cấp ủy đảng trong đấu tranh phòng chống tham nhũng…

"Phó chủ tịch UBND tp Đà Nẵng Võ Duy Khương khẳng định: "Các cán bộ, đảng viên không dám đấu tranh vì không ai bảo vệ họ. "Cần có cơ chế bảo vệ không chỉ cá nhân đảng viên tố cáo tham nhũng, mà cả gia đình họ". (VietNamNet online ngày 12-1-2008)
Lãnh đạo đảng cộng sản thì ông nào cũng tuyên bố chống tham nhũng, tuy nhiên họ nói vậy chớ không phải vậy, chính bà Bảy Vân, phu nhân cố TBT đảng CS Lê Duẫn có lần trả lời phỏng vấn của đài BBC về vấn đề tham nhũng, bà nói:
"Chống cái này chống cái kia" chỉ là hình thức thôi.

"Tuyên truyền chống tham nhũng, chỉ là nói miệng qua thôi". (BBC online ngày 27-12-2008)
Sau sáu năm ở ngôi vị thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã không làm tròn lời hứa chống tham nhũng nên đảng CSVN "rút còi" để ông ta không còn vừa thổi vừa đá nữa nên ông ta đã "luyến tiếc, bịn rịn" không giao còi vì rồi đây lấy gì bảo vệ "ngai vàng" và gia tư!?
"Tại hội nghị Trung ương 5 khóa XI bế mạc hôm 15-5, Ban chấp hành Trung ương đảng CSVN đã thống nhất về chủ trương thành lập Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ chính trị. Theo đó, ban này sẽ trực thuộc BCT và Tổng bí thư làm trưởng ban; đồng thời sẽ lập Ban Nội chính Trung ương, vừa thực hiện chức năng một ban đảng, đồng thời là cơ quan thường trực của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng". (BBC online ngày 22-8-2012)
Thủ tướng Dũng đã bị "giựt còi" giao cho Tổng bí thư đảng CSVN, nhưng rồi ông Hoàng Mai không dấu được sự nghi ngờ qua bài viết "Liệu đảng có thật lòng chống tham nhũng?"
"Muốn biết đảng có thật lòng chống tham nhũng hay không, nhân dân ta hãy đợi xem, vị Tổng tư lệnh PCTN, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, sẽ xử lý như thế nào với "bộ phận không nhỏ"các quan ăn đất ở Hải Phòng". (Bauxite Việt Nam online ngày 20-5-2012)
Muốn biết đảng CSVN có thực lòng chống tham nhũng hay không thì hãy nhìn lại cách giải quyết vụ bê bối ở tập đoàn Vinashin thì sẽ rõ. Sự sai phạm của tập đoàn Vinashin làm thiệt hại 907 tỷ đồng (Người Lao Động online ngày 27-9-2011), có hơn 10 con sâu đã ngồi tù và 2 tên còn đang trốn chạy ra nước ngoài ấy vậy mà:
"Theo ông Nguyễn Sinh Hùng thừa nhận, chính phủ, thủ tướng và một số thành viên trong chính phủ đã phạm sai lầm trong vụ Vinashin. Nhưng, Bộ chính trị đảng CSVN đã thảo luận và bỏ phiếu về việc có nên kỷ luật hay không. Căn cứ theo kết quả bỏ phiếu, "BCT quyết định không xử lý kỷ luật đối với các tập thể và cá nhân", yêu cầu nghiêm túc tự phê bình, rút kinh nghiệm, tiếp tục chỉ đạo tái cơ cấu tập đoàn Vinashin". (RFI online ngày 21-3-2011)
Vì đảng CSVN có tính cách lấp liếm, bao che cho nên đại biểu Huỳnh Ngọc Sơn, Phó chủ tịch Quốc hội bức xúc phát biểu, Nhóm Phóng Viên viết lại như sau:
"Có đồng chí lãnh đạo bảo: "kỷ luật nhiều quá thì người đâu mà làm việc?". Điều này để lại dư âm nặng nề trong cử tri. Vụ Vinashin chẳng hạn – không kỷ luật ai cả". (Bauxite Việt Nam online ngày 25-3-2011)
Như thế, nhà báo Phạm Đình Trọng đã vạch rõ chân tướng của những người lãnh đạo đảng CSVN như sau:
"Tất cả câu nói của các ông ấy đều là mị dân, vuốt ve thôi chứ không thật lòng. Không khi nào các ông ấy nói thật lòng. Nói thế nhưng khi thực hiện thì các ông ấy làm ngược lại. Bây giờ chờ là chờ Ban chấp hành trung ương họ họp để kiểm điểm sau nghị quyết 4 để xem họ có dám làm hay không. Trước đây nói là "cả một bầy sâu" đó chỉ là để mở mắt nhìn cái thực tế nó như thế, nhưng cả bầy sâu ấy nó vẫn đang hoành hành, đang kéo bè kéo cánh chứ có chuyễn biến gì đâu". (RFA online ngày 4-7-2012)
Bản chất của chính quyền cộng sản chỉ là lừa dối, họ cũng "Phê chuẩn Công ước chống tham nhũng" như ai vậy. Chính chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ký Công ước Quốc tế về Chống tham nhũng, nhưng, lại là một chữ nhưng, thế là ký cũng như không!
"Tuy nhiên, theo Quyết định phê chuẩn ngày 30-6-2009 của chủ tịch nước thì Việt Nam không chịu sự ràng buộc và cũng không áp dụng trực tiếp các quy định hình sự hóa hành vi làm giàu bất hợp pháp của Công ước…
"Bên cạnh không áp dụng quy định hình sự hóa hành vi làm giàu bất hợp pháp, Việt nam còn bảo lưu không áp dụng các quy định về giải quyết tranh chấp và dẫn độ của Công ước". (BBC online ngày 3-7-2009)
Người ta ai cũng biết, chống tham nhũng chỉ nhờ báo chí và nhân dân chớ đảng có bao giờ tự khui hủ mắm của mình đâu, họ chuyên môn ém nhẹm để xử lý nội bộ bao che cho nhau thôi cho nên chúng ta hảy nghe cựu đại tá QĐND Phạm Quế Dương kể chuyện ông và giáo sư Trần Khuê làm đơn xin lập hội giúp đảng chống tham nhũng kết quả ra sao:
"Từ năm 2001, nhà nước này coi tham nhũng là quốc nạn, là giặc nội xâm nên kêu gọi nhân dân tham gia chống tham nhũng. Nhân ngày Quốc khánh mồng 2 tháng 9 năm 2001 anh em đến ăn cơm nhà tôi và rất vui, cùng đề nghị làm ra hội chống tham nhũng để ủng hộ nhân dân Việt nam và nhà nước chống tham nhũng. Theo yêu cầu của ông Nguyễn Minh Triết, lúc đó là bí thư của Sài Gòn, anh Trần Khuê và tôi viết đơn, hai người ký và gởi đi. Nhưng sau đó cả hai đều bị bắt ngồi tù 19 tháng cho nên vấn đề chống tham nhũng ở Việt nam phức tạp lắm, chứ không đơn giản đâu". (RFA online ngày 24-6-2010)
Qua bao nhiêu thăng trầm trong việc phòng chống tham nhũng đã giúp cho nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh có được một cái nhìn sâu sắc và một kết luận vững vàng qua sự trải nghiệm thực tế rằng:
"Không thể nào chối cãi tình trạng tham nhũng càng lúc càng nghiêm trọng như hiện nay là do hệ thống đầy lỗi nầy tạo ra. Một hệ thống nhà nước mà ba quyền không phân lập, tất cả đều nằm trong tay của đảng kể cả đệ tứ quyền là quyền tự do ngôn luận của người dân thì không thể nào không đẻ ra tham nhũng…

"Tất cả những lời kêu gọi hoặc hứa hẹn chống tham nhũng của các vị lãnh đạo cao cấp của đảng đưa ra đều có tính mị dân vì không thể nào đứng trong hệ thống này mà chống được tham nhũng". (Dân Luận online ngày 15-7-2012)
Đại Nghĩa
danlambaovn.blogspot.com
by Lý Tưởng Người Việt
David Thiên Ngọc - Văn hoá "Từ Chức" là một nền văn hoá đặc thù chỉ có ở những nước văn minh, tự do, dân chủ và ý thức trách nhiệm lẫn lòng vị tha, tự trọng cao của mọi quan chức trong đó thể hiện đúng mức tinh thần "Vì nước quên thân - Vì dân phục vụ".
Ở những nước CNCS còn sót lại trên thế giới và riêng ở VN hai chữ "từ chức" rất là hiếm hoi chưa nói là không bao giờ có cho dù sai phạm hay cố tình làm trái quy định của nhà nước hoặc phạm pháp rành rành, gây tội ác... nhưng luôn lấp liếm, chối tội và bám giữ ghế đến cùng, đến khi nào bị phanh phui ra ánh sáng hoặc bị pháp luật trừng trị mới đành chịu. Đấy chỉ là những quan chức nhỏ và thường thường bậc trung... khi ô dù không còn đủ sức toả bóng mát chở che. Còn ở cấp cao, thượng tầng chế độ thì điều này không thể... cho dù nhân dân lên án, thế giới chỉ trích, phản đối nhưng giới chóp bu luôn tham quyền cố vị,dùng bạo lực, bạo quyền giữ ghế cho đến cùng một khi thế và lực chưa bị phá sản trắng tay. Điều đó cũng dễ hiểu bởi cái mục đích của cả tập đoàn này là thu vén của công, tài vật lực của quốc gia, xương máu của nhân dân về cho cá nhân, gia đình và cho bè nhóm chứ những việc làm đó, hành động đó không xuất phát từ động cơ vì dân, vì nước.
Ta thử điểm qua một số vụ việc xảy ra trên thế giới và xem cách hành xử của những quan chức nơi này trước sự việc cho dù là chủ quan hay khách quan.
Trước hết ta nhìn qua đất nước Hàn Quốc. Một đất nước mà nhìn chung về mọi mặt từ kinh tế, văn hoá... trước năm 1975 so với VNCH thì Hàn Quốc đứng sau một khoảng cách khá xa. Thế nhưng ngày nay về mặt kinh tế, chính trị và vị thế trên thế giới Hàn Quốc so với VN thời CS hiện nay như thế nào chắc mọi người ai cũng rõ mà không phải nói ra đây. Trong bài này tôi chỉ nêu ra ý thức trách nhiệm và lòng tự trọng của giới lãnh đạo trong chính phủ Hàn Quốc và những nước khác trên thế giới để làm tấm gương phản chiếu cho giới lãnh đạo CSVN soi rọi, tuy rằng tôi vẫn biết những điều nói ra ở đây như nước đổ đầu vịt đối với tập đoàn lãnh đạo CSVN. Nhưng một tấm gương và hàng vạn tấm gương đưa ra cũng có thể làm trong sáng xã hội trong một góc cạnh nào đó còn hơn là câm lặng... là đồng lõa và chấp nhận với gam màu đen tối của xã hội VN hiện nay.

Ngày 9/4/2012 người đứng đầu ngành cảnh sát Hàn Quốc Cho Hyun Oh, người tương nhiệm với ông Trần Đại Quang, bộ trưởng bộ công an CSVN đã xin từ chức vì một vụ án mạng xảy ra cho một cô gái 28 tuổi. Ở đây người đứng đầu ngành cảnh sát nhận thức rằng trong đó có một phần tắc trách của nhân viên cảnh sát dưới quyền là xử lý chậm trễ thông tin để xảy ra sự việc đáng tiếc kể trên. Lỗi này có phần của người đứng đầu, do đó ông xin từ chức, thể hiện tinh thần trách nhiệm và lòng tự trọng cao, thể hiện văn hoá tôn trọng nhân dân, xã hội.

Tổng Thống Hàn Quốc Lee-Myung-Bak
Chỉ trong vòng hơn một tháng mà Tổng Thống Hàn Quốc Lee-Myung-Bak phải cúi đầu xin lỗi nhân dân hai lần vì các nguyên nhân sau:

- Ngày 25/7/2012 Tổng Thống Hàn Quốc cúi đầu xin lỗi nhân dân trên truyền hình và các phương tiện truyền thông đại chúng vì người anh trai của ông có dính liếu đến một vụ bê bối tài chính. TT nói "Tất cả đều là lỗi của tôi. Tôi xin sẵn sàng nhận mọi lời phê phán".

- Ngày 31/8/2012 Tổng Thống phải một lần nữa nói lời xin lỗi nhân dân vì trong nước đã để xảy ra vụ một bé gái bị bắt cóc và hãm hiếp!

Với nét văn hoá "Từ Chức " và "xin lỗi" của giới lãnh đạo Hàn Quốc vừa nêu trên là một điều xa lạ đối với tập đoàn lãnh đạo CSVN từ trước giờ. Một vụ án mạng như ở Hàn Quốc ư? Ở VN hơn mấy chục năm qua những vụ án mạng rùng rợn luôn xảy ra mà tôi phải dùng từ "tràn ngập". Còn nói về trách nhiệm của ngành công an và lãnh đạo ư? Các bạn hãy quên đi! Chẳng những chúng vô cảm mà còn có những vụ hình như là đám công an còn đảng còn tiền này còn là đồng loã hay chính chúng là thủ phạm nữa! Gần đây chính tay công an giết chết người dân ngay tại đồn công an một cách công khai và tiếp diễn gia tăng một cách kinh khủng.

Đối với một nguyên thủ quốc gia phải cúi đầu xin lỗi trước nhân dân và xin chấp nhận mọi phê phán hay phán quyết nào từ nhân dân chỉ vì một người thân có liên quan đến bê bối tài chính thì đối với VN thời CS này đúng là chuyện 1001 đêm. Chẳng những chỉ là những việc bê bối thôi đâu mà cả một âm mưu của toàn bộ hệ thống cầm quyền làm chao đảo và đưa đến ngập chìm con thuyền quốc gia nhằm tư lợi cá nhân, gia đình, tập đoàn lợi ích của chúng thì làm gì có chuyện từ chức, tự xử hay xin lỗi??? đến nỗi nhân dân phẩn nộ, thế giới lên tiếng mà bọn chúng còn "Bưng tai, ngoảnh mặt làm ngơ" và còn gia tăng tội ác.

Cảnh tượng một cựu Tổng Thống Hàn Quốc như ông Roh-Moo-Hyun nhiệm kỳ 2003-2008 đã tự xử bằng cách lấy cái chết để chứng minh và tự làm trong sạch cho mình vào ngày 23/5/2009 khi ông đã về hưu. Lúc này tai tiếng về vụ một doanh nhân đã đưa tiền cho vợ ông, sau đó đã được xác minh rằng doanh nhân đó đưa tiền cho bà chỉ là giúp cho bà thanh toán nợ nần! Trong đó tất nhiên không tránh khỏi động cơ tiêu cực. Nhưng dù gì cũng là một tai tiếng không thể chối cãi ở một đất nước văn minh. Gia đình một Tổng Thống mà nợ nần thì cũng là một điều không thể có ở VN. Ở xứ thần tiên XHCNVN này từ một vị chủ tịch xã chốn nông thôn trở lên đều có một cuộc sống phải nói là vương giả. Xe hơi hạng sang, biệt thự là chuyện thường ngày trên huyện. "Một người làm quan, cả họ được nhờ" mà làm gì có chuyện gia đình cán bộ nợ nần, thiếu thốn? Chứ đừng nói chi đến bọn "Đầy tớ cấp cao" như ông Nguyễn Việt Tiến cựu thứ trưởng bộ GTVT lúc đương quyền mua ruộng cả một làng ở Ninh Bình, xây dựng đường sá, nhà cửa, chùa chiền, mua đất xây chợ ở Hải Hưng... mong 'tạo phước' cho con cháu về sau đời đời làm quan để có cơ hội bóc lột, tham nhũng như ông ta.

Nhìn về Thái Lan một nước trong khu vực ĐNÁ của chúng ta.

Phó thủ tướng Thái Lan
Yongyuth Wichaidit
Ngày 28/9/2012 phó thủ tướng kiêm bộ trưởng bộ nội vụ Thái Lan Yongyuth Wichaidit đã đệ đơn xin từ chức vì bị cáo buộc nghi vấn có liên quan đến việc phê chuẩn trái phép trong việc bán lô đất thuộc sỡ hữu của Hoàng gia cho một nhà phát triển sân Golf vào năm 2000, lúc đó ông chỉ là phó thư ký bộ nội vụ. Ông phản bác trước cáo buộc nhưng vì lòng tự trọng cao và không muốn ảnh hưởng đến uy tín của chính phủ và ông đã đệ đơn xin từ chức.Lúc này ông đang đảm nhiệm quyền Thủ Tướng vì bà Thủ Tướng Yinluck Shinawatra đi dự kỳ họp đại hội đồng LHQ tại Mỹ cho nên đơn từ chức của ông sẽ có hiệu lực từ ngày 1/10/2012.

Chỉ vì có liên quan đến việc phê chuẩn bán một lô đất thôi và đã 12 năm qua, hơn nữa vụ việc chỉ là nghi vấn, thế mà với nét văn hoá của một xã hội văn minh vị phó Thủ Tướng đã sẵn sàng tự nguyện ra đi để giữ uy tín cho chính phủ. Hành động này có phải từ ý thức và tinh thần trách nhiệm vì dân, vì nước? Nếu chức tước phục vụ cho tư lợi thì việc từ chức là không bao giờ có. Nhìn lại Thủ Tướng VN Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp chỉ đạo tay chân, bè phái, băng đảng ra tay cướp trắng trợn đất đai, ruộng vườn, tài sản của nông dân, thao túng tài chính kinh tế đất nước. Ra tay đàn áp giết chóc dân lành nếu có hành động phản kháng. Bắt bớ, đánh đập, tù đày những người yêu nước một cách dã man để thực hiện mưu đồ bán nước cầu vinh... bất chấp sự nổi giận của toàn dân, lên án, chỉ trích của toàn thế giới!

Nước Nhật.

Từ trước giờ giới lãnh đạo Nhật Bản đã có nhiều tấm gương tự ý thức khả năng của mình hay có một chút sai lầm nhứt thời nào đó là từ chức nhường chỗ cho người khác tài đức hơn để đảm trách việc dân, việc nước ngay mà không có một chút đắn đo. Thậm chí nếu có sai phạm đáng kể khó tha thứ là tự xử theo tinh thần "Võ sĩ đạo" nữa là khác.

Mới đây ngày 28/9/2012 bộ trưởng GTVT Nhật Bản Nariaki Nakayama đã đệ đơn xin từ chức chỉ vì một câu nói hớ là đã chỉ trích công đoàn giáo dục Nhật Bản là một "tổ chức ung thư" trong ngành giáo dục vì có những vấn đề lớn đi ngược lại đạo đức nghề giáo. Dù gì lời phát biểu trên cũng có tác dụng tiêu cực cho xã hội. Do đó ông xin từ chức.

Với nét văn hoá ưu việt như vậy thì thử hỏi sao một nước mà từ trước giờ gánh chịu bao hậu quả của chiến tranh nguyên tử, nhiều lần thiên tai kinh khủng có lần nhấn chìm cả một thành phố vào lòng biển như Kobe rồi thảm hoạ Fukushima Daiichi, sóng thần động đất triền miên... mà vẫn vươn lên trong top đầu của các cường quốc thế giới?

Thật vinh dự và ngạo nghễ thay cho cựu bộ trưởng bộ GTVT CSVN Đào Đình Bình vẫn nhởn nhơ vô tư khi chính trong bộ của mình từ thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến đến các con sâu khác như Bùi Tiến Dũng... múa gậy vườn hoang như chỗ không người (PMU-18) hay vẫn say đắm tắm mình trong vũng bùn Nha Trang trong lúc đoàn tàu lửa TN bị tai nạn khủng khiếp tổn thất lớn về tài sản và nhân mạng ở Lăng Cô, trong đó lỗi kỷ thuật ở đoàn tàu có một phần quan trọng?

Xâu chuỗi lại tất cả những hành động và thái độ trên, nhiều nơi cả nước, báo chí yêu cầu ông ta từ chức nhưng được ông đưa ra một câu trả lời thật ngon lành rằng "Không việc gì mà phải từ chức?". Đến khi nghe tin chính xác Thủ Tướng Phan Văn Khải đã có văn bản kiến nghị bộ chính trị cách chức ông ta thì lúc bấy giờ Đào Đình Bình mới vội vã làm đơn xin từ nhiệm ngay chiều hôm đó. Nếu không muốn nhận tờ quyết định "Đuổi việc" từ Bộ CT thật xấu hổ!!!

Nước Mỹ

Ngày 21/6/2012 bộ trưởng thương mại Mỹ John Bryson xin từ chức vì đã gây tai nạn khi lái xe trong lúc sức khoẻ không được tốt. Ở đây ông ý thức rằng sức khoẻ không được ổn định có thể làm xao lãng trách nhiệm với tư cách là một bộ trưởng và ông phát biểu "Đất nước của chúng ta sẽ được phục vụ tốt hơn khi có sự thay đổi vị trí lãnh đạo ở bộ thương mại."

Ý thức và việc làm trên đây của vị bộ trưởng thương mại Mỹ đối với chính quyền CSVN là chuyện hoang đường, là điều "Rồ dại" là "Không giống ai". Trong lúc mọi cán bộ lớn nhỏ ở VN đều mang theo "Ghế" vào bệnh viện nếu không may gặp phải tai nạn hay ốm đau. Mọi giấy tờ được ký trên giường bệnh!!!

Trước đây Thứ trưởng bộ thương mại CSVN Mai Văn Dâu cùng vợ và con phải vào tù gỡ lịch vì móc ngoặc tham nhũng, mua bán hạn ngạch xuất nhập khẩu hàng may mặc. Việc bê bối tày đình bung ra như hũ mắm thối nêu trên mà bộ trưởng thương mại lúc đó ông Trương Đình Tuyển lại bình chân như vại, vô tư không một chút trăn trở, trách nhiệm mà còn đựơc lãnh đạo CSVN trao tặng danh hiệu "Người của năm" (!?), một việc mà chỉ có ở thiên đường XHCNVN mới có mà thôi.

Nhìn chung với nét văn hoá "Từ Chức", "Xin Lỗi", "Tự Xử" đã nêu trên là chỉ có ở những nước văn minh, tiến bộ, dân chủ tự do trên thế giới như đã đơn cử mà thôi. Còn ở những nơi không còn là "Cõi người ta"(terre de l'home) nữa như những bãi tha ma Mark-Le thì những nét văn hoá trên là điều hiếm hoi hay chỉ là giả tưởng. Ở những nơi văn minh đó, mọi tầng lớp quan chức đều thể hiện một tinh thần vì dân, vì nước. Chuyện tư lợi có chăng cũng chỉ là con số ít và sẽ bị đào thải trong một sớm một chiều.

Nhìn xã hội của người và nhìn lại đất nước VN thật không ngăn cản nổi sự tức giận lẫn bùi ngùi... nói chung giới quan chức CSVN từ thấp đến cao không hề biết "Nhục", nỗi "Ô Nhục"đúng nghĩa! Mà ngược lại quanh năm họ lại đắm chìm trong bể "Nhục", "Nhục" ở đây là "Thịt", là rượu thịt, gái gú. Thịt chín lẫn thịt sống. "Tửu Sắc" là giang sơn của chúng và cũng là mồ chôn cộng sản Việt Nam.

Ngày 1/10/2012

David Thiên Ngọc
danlambaovn.blogspot.com